Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 80: Thái Tử Điện Thí, Trạng Nguyên Lộ Diện
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giấy niêm phong tên năm bài thi đầu gỡ xuống.
Hứa Đa Phúc hỏi:
– Thế nào? Cô xem xem, bạn của Cô . – Hắn thấy Hồ thái phó vẻ mặt hài lòng, vuốt râu vẻ, liền chắc chắn .
Quả nhiên, cầm lên tay thấy tên Chu Toàn trong đó.
Hứa Đa Phúc cũng vui vẻ:
– Không tồi tồi.
– Điện hạ, các vị thí sinh đến chính điện. – Triệu Nhị Hỉ đến mời Thái tử.
Hứa Đa Phúc liền dậy, phân phó:
– Mang bài thi gốc của họ lên. – Lại : – Hồ thái phó cũng cùng Cô . – Đừng nghĩ đến chuyện tránh hiềm nghi! Hôm nay Cô nhất định để lão Hồ xem bản lĩnh của !
Hồ thái phó: ... Miệng chậm kịp từ chối.
– Vâng.
Trọng Quỳnh giữa cháu trai và Hồ thái phó manh mối gì, nhưng cảm thấy khá thú vị. Cháu trai của ông vài phần trẻ con, trông đặc biệt chân thành, lẽ chính Hồ thái phó cũng cảm thấy Thái t.ử thú vị, nên mới so đo chuyện .
Mọi theo Điện hạ đến chính điện.
Triệu Nhị Hỉ hô:
– Thái t.ử giá lâm ——
Toàn điện thí sinh hành lễ quỳ lạy, miệng hô Thái t.ử thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.
Hứa Đa Phúc ghế Thái tử, giơ tay mời các vị dậy.
Trọng Quỳnh, hai vị quan chủ khảo, Hồ thái phó và những khác thì ở phía điện. 86 vị thí sinh dậy, cúi đầu rũ mắt cung kính chờ đợi.
Hứa Đa Phúc liếc mắt một cái thấy Chu Toàn ở hàng đầu, khen ngợi. Hàng thứ hai gặp Lý Ngang, bạn của Cô, Lý Ngang ngươi !
Thôi, thất học như sẽ bắt bẻ bạn bè.
Thi đỗ là lợi hại .
Hứa Đa Phúc hiệu bằng mắt, Triệu Nhị Hỉ liền danh sách năm đầu:
– ... Phàm là tên, tiến lên một bước, .
Năm tiến lên một bước.
Hứa Đa Phúc thấy năm đầu, khỏi trong lòng vui mừng. Lần hổ là do Cô chọn , trong năm ba mày thanh mắt sáng, tuấn tú phi phàm, còn trẻ, hai vị còn tuy đến tuổi trung niên nhưng cũng mày rậm mắt to, dáng vẻ thư sinh.
Không tồi tồi.
Quả nhiên là môn sinh của Thái t.ử —— Hứa Đa Phúc tự dát vàng cho . Dân gian câu: Thi đình chính là cá chép hóa rồng, bởi vì diện kiến Thánh Thượng, do Thánh Thượng định đoạt thứ tự, cũng thể xưng là môn sinh của Thiên tử.
Năm nay là do Thái t.ử định, cho nên môn sinh của Thái t.ử cũng thể .
– Ngẩng đầu lên, để Cô xem. – Hứa Đa Phúc .
Vừa ngẩng đầu lên càng tồi.
Hứa Đa Phúc năm vị, quen cũ Chu Toàn thì cần , bốn vị còn thật cũng đang Thái t.ử điện hạ. Điện hạ mặc Thái t.ử bào màu vàng sáng, ghế cao, một bộ dạng kim tôn ngọc quý. Họ dám đối diện với Thái tử, vội vàng liếc qua, khắc sâu trong trí nhớ.
– Các ngươi lượt giới thiệu , đừng căng thẳng, chúng tâm sự. – Thái t.ử đối đãi với "học sinh" của thập phần hiền lành .
Dưới bậc thềm, Hồ thái phó: ...
– Chu Toàn, ngươi . – Hứa Đa Phúc bảo đại đồ làm mẫu cho .
Hồ thái phó miệng mấy giật giật cuối cùng vẫn là ngậm . Chu Toàn như thể quen Điện hạ, vô cùng đơn giản giới thiệu về , tên họ, tuổi tác, quê quán. Những khác lượt theo , đều giới thiệu giống như Chu Toàn.
Mỗi đều lời thừa.
– Trong năm , ai cưới vợ? Có nạp ? – Hứa Đa Phúc nhớ , Thái Tổ định quy củ, thư sinh, tú tài, cử nhân đều nạp , nạp thì tâm tư còn ở việc sách.
Năm lượt trả lời, tuy ý của Điện hạ là gì, nhưng đều thành thật trả lời dám giấu giếm.
Thật sự một thất.
Hứa Đa Phúc đối phương, trong lòng hừ một tiếng, Cô mới ngươi mày rậm mắt to giống , ngươi liền quy củ cũng màng?
– Thái Tổ sáng lập khoa cử tuyển chọn tài năng, từng sách tuyệt đối nạp , bất kể là phận tú tài cử nhân.
Vị trả lời nạp lập tức sợ đến quỳ xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng, sự việc nghiêm trọng, lấy đầu chạm đất nỗ lực biện bạch:
– Bẩm Điện hạ, học, học sinh thất ghi gia phả...
– Vậy ngươi càng ghê tởm hơn, tham lam sắc , chỉ cái thực của thất, ngay cả danh phận cũng cho . Lấy nhỏ thấy lớn, việc trong nhà nhỏ còn trách nhiệm đảm đương. – Hứa Đa Phúc đến đây dừng , quá nặng, sợ về sẽ xử lý vị thất .
– Ngươi nếu vài phần khí phách nam tử, hôm nay nhận phạt, trở về cũng đừng liên lụy vô tội, là ngươi tham hưởng thụ, một nữ t.ử nhỏ bé dễ dàng.
– Học sinh hiểu, đều là của học sinh. – Lữ Hoa mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng, trong lòng tuyệt vọng, thi đình tiền đồ của coi như xong, tiêu .
Quả thật là khi đỗ Cử nhân, phú thương tặng mỹ nhân, nhất thời qua ải mỹ nhân mới gây họa lớn như .
– Cô nhớ, thí sinh nếu vi phạm, một thất phạt một trăm lạng, ngươi về nhớ nộp tiền phạt. – Hứa Đa Phúc nhắc nhở, ánh mắt sáng rực về phía cả điện đang , một đại bộ phận đều sợ đến hai chân run rẩy, thình thịch quỳ xuống đất.
Hay lắm, nhiều như đều vi phạm.
– Đều ghi nhớ, tất cả đều nộp tiền phạt. – Hứa Đa Phúc xong, về phía một trong năm đầu: – Ngươi nhị giáp .
Loại một .
Trên mặt đất, Lữ Hoa vốn tưởng tiền đồ mất, ngờ chỉ cần nộp tiền phạt là ?
Hứa Đa Phúc thấy còn ngơ ngác , cho rằng phục, :
– Thái Tổ định học luật, Cô dựa theo luật pháp phán ngươi, ngươi còn nghi vấn?
Bài học chính là do Nghiêm thái phó dạy , đều nhớ rõ!
Hứa Đa Phúc vẫn thích học những "bài học bên lề", ngoài những bài học chính thức, cái gì cũng thể học .
Lữ Hoa vội :
– Học sinh dám, tạ Điện hạ khai ân.
Thật cũng khai ân, mà là một một, Thái Tổ gia gia cũng nạp là xóa bỏ thành tích. Hứa Đa Phúc định cho Phụ hoàng một quyển "bí kíp dùng ", Lữ Hoa dễ sắc dụ dỗ, đề nghị nên phái Lữ Hoa đến nơi xa xôi để rèn luyện tính tình, chịu khổ một chút.
Chỉ còn bốn đầu.
Hồ thái phó ở một góc mà Thái t.ử điện hạ thấy, chút vui mừng vuốt râu, Điện hạ thể văn khảo nhưng mỗi đều bất ngờ.
– Mang văn chương đến đây Cô xem. – Hứa Đa Phúc .
Hồ thái phó mới hài lòng: ...
Sắc mặt phức tạp, Điện hạ thật sự văn khảo thí sinh .
Cái ...
Hứa Đa Phúc cầm bốn bài văn, chữ của đều khá , từ chữ đoán gì. thất học sẽ đặt chân lĩnh vực am hiểu, vì thế Hứa Đa Phúc đưa bài thi cho Vương công công, hỏi:
– Nếu địa phương mưa lớn thành họa, các ngươi sẽ cứu tế như thế nào?
– Nếu là tuyết tai, các ngươi cứu tế như thế nào?
Bởi vì hai vấn đề Phụ hoàng từng chuyện với , còn tấu chương của Phù Tuyết đại nhân những năm cũng xem qua, Hứa Đa Phúc trong lòng , :
– Các ngươi ai trả lời ? Người trả lời cộng điểm. – Bởi vì thời gian suy nghĩ, cần cộng điểm.
Không thể để trả lời thiệt.
Hứa Đa Phúc vốn nghĩ Chu Toàn sẽ giơ tay, ngờ cộng điểm, bốn , còn lớn tuổi hơn một chút :
– Học sinh cả gan, xin trả lời .
– Được, ngươi đến .
Vệ Minh Quang liền trả lời về vũ tai. Hắn chậm, còn văn vẻ —— Hứa Đa Phúc suýt nữa thì kêu dừng, vẫn là căng da đầu . Người trả lời " diện", đến cuối cùng Hứa Đa Phúc nghi ngờ:
– Cô ngươi một điều, ngươi lặp nữa.
Đối phương một , Hứa Đa Phúc: ...
Hắn lầm.
Bởi vì đối phương cứu tế khi mưa lớn, là quan địa phương tự trách —— điều cũng đúng, dù tiên tự trách , kiểm điểm một chút cũng thành vấn đề. Sau đó là lập đàn cầu phúc, khẩn cầu ông trời phù hộ mưa lớn nữa.
Hứa Đa Phúc chợt cảm thấy vô ngữ, nhưng cẩn thận suy nghĩ, các bá tánh thiên tai tinh thần đả kích lớn, cầu thần phù hộ lẽ thể thêm một tia an ủi, cũng tồi.
– Nếu địa phương khí cầu thần quá nặng, cầu tác dụng, tà giáo nổi lên, thu dân chúng làm giáo đồ, đối kháng với nha môn địa phương, gây bạo loạn thì ? – Hứa Đa Phúc hỏi. Đây cũng là vấn đề thể xảy .
Đối phương rõ ràng ngẩn , cân nhắc trái , chút ấp úng. Có lẽ thấy Điện hạ tuổi nhỏ, Điện hạ tâm địa hiền lành, trả lời rằng để trị bạo loạn ở địa phương, cần cảm hóa, từ từ mưu tính.
– Lời đúng, Thái Tổ : Loạn thế dụng trọng điển. – Phan T.ử Hồng thật sự nhịn mở miệng , đó vội chắp tay thi lễ : – Học sinh cả gan cướp lời.
– Vậy ngươi tiếp . – Hứa Đa Phúc tán đồng quan điểm của Phan T.ử Hồng.
Phan T.ử Hồng liền :
– Tà giáo ở địa phương thể thành một thế lực, chứng tỏ kẻ ý đầu kích động bá tánh. Trước tiên bắt kẻ cầm đầu, g.i.ế.c, để răn đe. Những giáo dân tẩy não, bộ giam , cho đói vài ngày, thì loạn lên, bá tánh vô tội càng khổ.
Một tay cứng, một tay mềm.
Bá tánh sách, khai trí, trải qua thiên tai, dễ lừa gạt, bởi cho dù thành giáo đồ cũng thể g.i.ế.c hết, cho đói một chút, giam một thời gian là .
Biện pháp cứng rắn chỉ đối với những kẻ cầm đầu lấy bá tánh làm bia đỡ đạn.
Hứa Đa Phúc vị Phan T.ử Hồng , trong mắt gần như tỏa sáng. Vị thật sự tướng mạo tuấn tú, trẻ trung, hiểu chuyện, lời thường, cũng dùng lời thường đáp , hơn nữa đối với bá tánh tầng chót lòng bao dung.
Không tồi tồi.
Lần lượt xong, Chu Toàn cuối cùng, về tuyết tai. Trước đó về vũ tai các vị , ý kiến bổ sung, liền trọng điểm về trị tuyết.
Hứa Đa Phúc về trị tuyết, trong mắt hiện lên kinh ngạc, bởi vì Chu Toàn đối với trị tuyết hiểu , cùng với tấu chương của Phù Tuyết, kể các loại tình hình tuyết tai lớn nhỏ ở Vu Châu đều thể đối chiếu , thể thấy Chu Toàn cũng làm bài tập.
Hắn tiết lộ đề nhé!
Cuối cùng tuyển định, Hứa Đa Phúc trong lòng ý tưởng, :
– Tục ngữ câu Thám hoa , mấy năm khoa cử, Thám hoa lang tướng mạo bình thường, năm nay Cô Giám quốc cuối cùng cũng bổ sung cách .
Lời , trong lòng bốn nhẹ nhàng thở , đoán , sợ là Thái t.ử đem vị trí Thám hoa cho Phan T.ử Hồng. Nhất giáp tam, thật cũng kém, nhưng... vị trí Trạng nguyên sợ là bạn cùng trường của Điện hạ, vị Chu thiếu gia ?
Bên ngoài đều truyền: Lâm thủ phụ dưỡng bệnh, Chu Như Vĩ ở Nội các một nắm quyền.
Tự nhiên, những lời đồn lưng Tôn Kiện ở khách điếm Đông Dương về bí văn hoàng gia, cũng là do Lâm tướng truyền —— chuyện ồn ào huyên náo, cũng định án, đến bây giờ chỉ Lâm tướng đang dưỡng bệnh trong phủ, con trai còn ở trong nhà lao Đông Xưởng, cùng với những đại nhân liên quan đến vụ án cũng nhốt ở Đông Xưởng.
Điện hạ tin trọng Đông Xưởng, vụ án thần bí từ cuối năm ngoái kéo dài đến năm nay, bên ngoài đều đồn Điện hạ tuổi nhỏ, thể định đoạt, chờ Thánh Thượng trở về định đoạt. Vốn dĩ cũng là , Lâm thủ phụ dù cũng là tam triều nguyên lão, vụ án lẽ là khác cố tình bày mưu hãm hại Lâm tướng.
Cái " khác" chính là Chu Như Vĩ.
Đầu óc của thư sinh thông minh thích suy diễn, nghĩ chuyện khi nghĩ phức tạp, còn làm quan, bệnh đa nghi nặng, hướng về phía quan trường bài xích chèn ép khác mà nghĩ.
Bây giờ ngoài xem , Chu Như Vĩ nắm quyền, Thái t.ử trẻ tuổi Giám quốc cũng dám đối đầu với Chu Như Vĩ, chắc chắn nể mặt Chu Như Vĩ, phong con trai ông làm Trạng nguyên.
– Thám hoa lang chính là Chu Toàn. – Hứa Đa Phúc .
Những khác đang suy nghĩ về tranh đấu bí văn triều đình: ?
Chu Toàn hành đại lễ tạ ơn Điện hạ, đó về chỗ cũ.
Hứa Đa Phúc điểm thứ hai, chính là vị Vệ Minh Quang trả lời . Bởi vì thứ tư loại còn kém hơn, gần như là rập khuôn Vệ Minh Quang và Phan T.ử Hồng, đầu tiên còn điểm cướp lời.
Vệ Minh Quang thể sự căng thẳng, chuyện cũng văn vẻ, nhưng lâm thời nghĩ sách lược cũng phần táo bạo, còn tự kiểm điểm, chỉ là chút màng và mê tín. Hứa Đa Phúc định thêm "bí kíp dùng " cho Phụ hoàng: Bảng nhãn đến thành phố lớn trình độ văn minh cao để tiếp thu tư tưởng mới.
Cuối cùng :
– Phan T.ử Hồng tướng mạo của Thám hoa, cũng tài của Trạng nguyên. Cô cảm thấy tuyển chọn nhân tài cho triều đình, tài là hết, liền định là Trạng nguyên.
Phan T.ử Hồng hành đại lễ quỳ tạ.
– Danh sách nhị giáp định, Hàn Lâm. Tam giáp thì do Lại Bộ sắp xếp.
Tam giáp thể bổ nhiệm làm quan địa phương, nhất giáp và nhị giáp đều Hàn Lâm nhưng cũng khác biệt. Nhất giáp là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm ở Hàn Lâm, mười thì tám chín thể Nội các. Nhị giáp thì chắc, Hàn Lâm là chế độ sàng lọc thi cử, mỗi năm cuối cùng sẽ loại, ngoài làm quan.
Dù , xuất từ Hàn Lâm đến làm quan địa phương, Lại Bộ sẽ trọng điểm xem xét một nơi .
Ở Hàn Lâm ba năm, là thể khỏi Hàn Lâm, rèn luyện ở Lục bộ, đó xem công tích mà sắp xếp điều động. Cứ như tuần . Như các vị ở Hàn Lâm Viện khóa , năm nay là thể điều động làm việc.
Hứa Đa Phúc bóng dáng Lý Ngang, vẫn là nên lén hỏi ý kiến Lý Ngang .
Xem Lý Ngang là đến Đông Cung của , là ở Hàn Lâm ba năm.
Tại dùng từ "", bởi vì ba năm thật sự giống như sách, chịu sự cô đơn, lão sư quản ngươi dạy học, ngươi tự sách văn chương, khi Phụ hoàng cần một công văn, gọi là đến ngay để chấp bút.
Cuối cùng mỗi năm còn kỳ thi cuối năm.
Đông Cung thì nhàn hạ hơn, nhưng... thế nào nhỉ. Vào Hàn Lâm là binh của Phụ hoàng , ba năm thể đến Lục bộ, làm quan địa phương lựa chọn. Nếu Đông Cung thì là binh của , cơ hội lộ mặt thể hiện tài năng tương đối ít.
Hứa Đa Phúc xem rõ, đối đãi với thuộc hạ Đông Cung, cố gắng hết sức cho chút vinh dự thể diện.
Xong xuôi chính sự, Hứa Đa Phúc liền dậy rời , cung kính tiễn Điện hạ. Hồ thái phó bóng dáng Điện hạ, trong lòng khoan khoái , mặt còn chút ý .
Điện hạ, hổ là do lão phu dạy , trẻ nhỏ dễ dạy.
Bên ngoài trời tối, Hứa Đa Phúc với Vương công công:
– Đưa các Tiến sĩ cung, nếu muộn thì bảo cửa cung đóng muộn một chút, đừng vội.
– Vâng. – Vương Viên Viên đáp , : – Nghiêm thiếu gia đang ở noãn các chờ ngài.
– Bạn cùng bàn nhỏ của đến ? Vừa cùng ăn cơm, đói .
Nhắc đến Nghiêm Tân Tân liền thấy đói, đó ở đại điện còn cảm thấy. Hứa Đa Phúc bước chân cũng nhanh hơn, còn noãn các tháo mũ, cởi nút áo choàng, đưa cho nội thị bên cạnh, :
– Nghiêm Tân Tân, ngươi thấy buổi chiều , uy phong lắm, còn trí tuệ.
Nghiêm Hoài Tân :
– Vậy kể cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-80-thai-tu-dien-thi-trang-nguyen-lo-dien.html.]
Lời trúng ý khoe khoang của mỗ Thái t.ử điện hạ. Vì thế xuống uống ừng ực mấy ngụm , :
– Dọn đồ ăn lên , chúng ăn . Cậu ở đây chờ lâu , bằng tối nay ở chỗ ?
– Được, phiền với thúc phụ một tiếng. – Nghiêm Hoài Tân đồng ý.
Hứa Đa Phúc gọi Thuận Tài Nội các truyền lời cho Nghiêm đại nhân, đó nghĩ đến điều gì đó, mặt lộ vẻ tiếc nuối:
– Ai nha, nhanh quá thấy vẻ mặt của Hồ thái phó, ông còn tin .
Nghiêm Hoài Tân đối với điều thật gì.
Bởi vì cảm thấy Hứa Đa Phúc đúng, nhưng lưng thái phó cũng .
– Không , ngày mai buổi chiều học khoe khoang với Hồ thái phó, hỏi xem hôm nay khảo thế nào!
Nghiêm Hoài Tân cảm thấy :
– Nghe chắc chắn, khảo thế nào?
Hai ở gian ngoài ăn cơm, Hứa Đa Phúc tiên kể một lượt. Nghiêm Hoài Tân cẩn thận suy nghĩ, đó khen Hứa Đa Phúc khảo lý, vì Hứa Đa Phúc luôn miệng Trạng nguyên trẻ tài hoa vân vân.
Nghiêm Hoài Tân cũng dâng lên tò mò:
– Ta thể gặp Phan ?
– Cậu gặp ? Được chứ, mười lăm ngày nữa Quỳnh Lâu yến, đến lúc đó Chu Toàn, Lý Ngang đều ở đó. Ta vốn cũng , bây giờ cùng , chúng cùng qua xem náo nhiệt, nhưng ở bao lâu, ở đó các Tiến sĩ chơi vui. – Hứa Đa Phúc .
Ngày mười lăm cưỡi ngựa dạo phố dự Quỳnh Lâu yến, đây đều là truyền thống cũ.
Nghiêm Hoài Tân .
Hai ăn uống một hồi, Hứa Đa Phúc hiển nhiên là đói bụng, ăn nhanh nhiều. Nghiêm Hoài Tân vẫn luôn nhanh chậm, hai gần như cùng lúc dừng đũa, nội thị dọn điểm tâm lên.
Điện hạ thích ăn đồ mới lò, nướng tại chỗ.
Hứa Đa Phúc liền bưng đĩa điểm tâm noãn các, ăn. Nội thị rót nóng, Nghiêm Hoài Tân ăn cơm xong cần điểm tâm, nhưng Hứa Đa Phúc đưa đĩa qua nhiệt tình mời, liền ăn một miếng, giải thích rằng ăn đồ ngọt nhiều sợ sâu răng, răng đen sì khó coi.
"..." Hứa Đa Phúc: Điểm tâm trong tay còn thơm nữa.
Không đúng, cái của là vị mặn.
– Không , ăn xong súc miệng đ.á.n.h răng là , còn nhỏ tuổi lo lắng về ngoại hình .
Nghiêm Hoài Tân:
– Đối với ngoại hình để ý ? Chính là Hứa Đa Phúc, thích , nếu mà xí, còn chơi với ?
Hứa Đa Phúc đang gặm gặm điểm tâm trực tiếp một cái: !!!
Hắn qua, đứa trẻ Nghiêm Tân Tân thật sự để ý câu trả lời .
Đều tại ! Hứa Đa Phúc nuốt xuống đồ trong miệng, vội nghiêm túc :
– Chắc chắn sẽ chơi với chứ, chúng là bạn cả đời. Chỉ là thì thêm một cái, thật cũng giống như Phan T.ử Hồng đỗ Trạng nguyên , tài năng là quan trọng nhất.
Chỉ là thì Hứa Đa Phúc sẽ nhiều hơn. Nghiêm Hoài Tân nghĩ.
– Ta , giận cũng đặc biệt để ý. – Nghiêm Hoài Tân trấn an .
Hứa Đa Phúc thoáng thở phào nhẹ nhõm:
– Vậy thì . – Sau đó hì hì : – Nói nữa, nền tảng của , còn lo lắng cái gì, lớn lên cũng là mỹ nam tử.
– Ta thật mau lớn lên. – Nghiêm Hoài Tân gặm điểm tâm nhỏ giọng .
Hứa Đa Phúc rõ, một bên ăn điểm tâm, một bên :
– Lớn lên cũng , phiền phức lắm, mỗi ngày làm việc, vẫn là làm trẻ con vui nhất. – Nhớ hai cha, chuyện lớn nhỏ trong triều cần lo, mỗi ngày mở mắt là: Hôm nay ăn gì, Hồ thái phó dạy học buồn ngủ quá, tiết thể d.ụ.c hôm nay b.ắ.n 50 mũi tên!
Đâu giống bây giờ.
Hai ăn cơm xong, trời tối, bộ đến Đông Cung. Bởi vì hôm nay Nghiêm Hoài Tân làm khách, Hứa Đa Phúc hưng phấn, kéo Nghiêm Hoài Tân ở trong sân chơi nhảy dây, chơi một mồ hôi, cùng tắm một cái.
Nghiêm Hoài Tân mặt nhỏ chút đỏ, lắm.
– Đều là em sợ cái gì, thôi. – Hứa Đa Phúc nhiệt tình mời.
Cuối cùng Nghiêm Hoài Tân cũng từ chối , hai tắm trong ao, còn kỳ lưng cho . Hứa Đa Phúc hỏi:
– Tối nay ngủ cùng nhé? Chúng chuyện phiếm, mấy ngày gặp .
Bởi vì mấy ngày nay Hứa Đa Phúc đều bận việc kỳ thi mùa xuân.
Nghiêm Hoài Tân :
– Được.
Hai hai giường chăn, Hứa Đa Phúc dáng đại ca bảo Nghiêm Hoài Tân ngủ bên trong. Gian ngoài điểm một cây nến, ánh sáng chút tối tăm, hai trò chuyện nhiều. Nghiêm Hoài Tân gần đây Thái phó mới đến dạy, cùng với Chu Toàn, Lý Ngang đều ở, trong lớp chỉ còn hàng đầu, ở bàn đầu tiên.
Hứa Đa Phúc đến đây còn chút thương cho bạn cùng bàn nhỏ, cái bàn chính giữa bục giảng thật sự khủng bố, bây giờ đều là bạn cùng bàn nhỏ một gánh vác, gian nan tiến về phía .
– nếu Thánh Thượng trở về, còn sẽ về đại điện học ? Ta còn cùng . – Nghiêm Hoài Tân . Bởi vẫn luôn đổi chỗ .
Hứa Đa Phúc: ... Quên mất hai cha trở về sẽ học.
G.i.ế.c .
Vì thế quyết đoán đổi đề tài, đến hai cha, hừ hừ :
– Một chút tin tức cũng cho ! – trong mắt đều là lo lắng.
Nghiêm Hoài Tân xoay nghiêng sang Hứa Đa Phúc, :
– Ta gần đây xem bản đồ kho báu, thật cũng lén học xem quẻ, Thánh Thượng và Hứa thúc thúc đại cát.
Hứa Đa Phúc liền vui vẻ:
– Phụ hoàng và a cha lợi hại, hy vọng họ thể sớm trở về, Giám quốc mệt lắm. – Cho dù là đại điện sách bàn đầu cũng . Lại giơ tay xoa xoa mặt Nghiêm Tân Tân: – Kho báu thế nào ?
– Sắp , tìm vị trí đại khái, cẩn thận còn qua đó ở điểm cao xem một quẻ, chờ rảnh chúng thể tìm.
Hứa Đa Phúc , mắt sáng lên, ngờ Nghiêm Tân Tân trong thời gian thành quả kinh , lập tức :
– Vậy tìm ngày, chúng mang theo nhân thủ ngoài tìm xem.
Vừa lúc thời tiết ấm lên thể cung hít thở khí.
– , ở ? Có xa ?
Nghiêm Hoài Tân :
– Không xa, ngay ở ngoại ô Thịnh Đô, vị trí hướng Tây Nam, cưỡi ngựa chắc một ngày.
– Quả thật gần. – Hứa Đa Phúc trong đầu tính toán kế hoạch "dã ngoại", cưỡi ngựa một ngày thể về trong ngày, thể ở đó chơi thêm mấy ngày: – Chờ mười lăm ngày Quỳnh Lâu yến kết thúc, với Chu đại nhân một chút, mang theo Hoài đội trưởng, Lăng Quan bọn họ chúng thể xuất phát.
Nghiêm Hoài Tân gật đầu:
– Vậy xin nghỉ.
– Được.
Hai đối với kho báu hưng phấn vì tài phú. Nghiêm Hoài Tân cảm thấy thú vị là việc định bản đồ, chính là những "kẻ ô" mà Hứa Đa Phúc xem khô khan vô vị.
Một thích nghiên cứu những điều mới lạ, một ở trong cung ngột ngạt lâu, nóng lòng ngoài hít thở khí.
Hai ăn ý, đều nghĩ đến chuyến tìm kho báu mấy ngày tới.
-
Ngoài cung.
Khách điếm Đông Dương chạng vạng đốt một chuỗi pháo nổ vang dội. Ngoài khách điếm nhà ông, khách điếm cách hai con ngõ cũng vang lên tiếng pháo. Ông chủ Đông gặp liền tươi chào đón, :
– Khách điếm chúng một vị Trạng nguyên gia.
– Trong ngõ một vị Bảng nhãn. – Có hàng xóm hai đầu xem náo nhiệt .
Ông chủ Đông tủm tỉm :
– Trạng nguyên gia của khách điếm nhà chúng tài hoa nhất đẳng. – Ông tuy văn, nhưng trong những đỗ, đầu tự nhiên là nhất.
Khách điếm ai nấy đều chúc mừng Trạng nguyên gia. Các Cử nhân thi rớt cũng , hứng thú chuyện cao, đều tò mò về thi đình hôm nay, cũng học hỏi kinh nghiệm, mời mấy vị tham gia thi đình hôm nay một chút.
Mọi thành Tiến sĩ, bất kể thứ hạng , cuối cùng cũng định, bởi tâm tình đều , tung hô nịnh nọt, cũng vui vẻ, hỏi gì nấy.
Đại sảnh khách điếm Đông Dương điểm nến, tiểu nhị, chưởng quỹ một bên, thỉnh thoảng thêm . Hôm nay cần tiền, ông chủ Đông còn tặng điểm tâm cho mấy bàn của các Tiến sĩ lão gia.
– Lễ nghi thi điện sẽ công công đến dạy, các ngươi cũng cần quá căng thẳng sợ hãi.
– Ta đây thi xong là chờ? Đứng mấy canh giờ, ?
– Cao , đây là tin tức từ thời ? Ta một đồng hương thi khóa , họ đến Hàm Nguyên Điện nghỉ ngơi, bởi vì Thái t.ử điện hạ lên tiếng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
– Quả thật, khóa đến, là chuyện của khóa nữa.
Tề An thầm nghĩ: Thì là thế, khóa Thái t.ử điện hạ mới mười một tuổi ? Vẫn còn là trẻ con, thế mà cũng thể ảnh hưởng đến chuyện trong triều. Điện hạ thông tuệ, khí độ, khó trách Thánh Thượng coi trọng Điện hạ.
Có liền :
– Lần chúng cũng đến Hàm Nguyên Điện chờ, còn chuẩn cơm trưa cho chúng .
– Thái giám trong cung đều khá , cũng sẽ ngầm nhắc nhở chúng một chút quy củ.
Nói chuyện phiếm một hồi, đề tài đến chính sự —— điện khảo.
– Là Thái t.ử điện hạ đề, năm đầu định nhất giáp. – Tề An top năm, là nhị giáp Tiến sĩ, trí nhớ , đem tên của năm đầu một .
Năm đầu chỉ Phan T.ử Hồng ở khách điếm Đông Dương, ba vị khác ở các khách điếm khác, Chu Toàn tự nhiên ở nhà . đến Thịnh Đô thi cử, một vòng tròn đều kết bạn với , khi còn tụ tập bàn luận văn chương, ai cũng danh tiếng của .
Lúc liền thổi phồng một chút, nóng lòng hỏi:
– Điện hạ định thế nào? Năm vị ai cũng bản lĩnh, nếu là , nỡ bỏ ai, thật là khó khăn.
Phan T.ử Hồng vẫn luôn mở miệng chút ý , :
– Điện hạ hỏi , trong năm các ngươi ai nạp .
– Cái, cái ?
– Thi đình hỏi văn chương hỏi cái ?
– Nghe Điện hạ mới mười sáu, còn cưới Thái t.ử phi, chắc là tò mò thôi.
Đừng các thư sinh nghi hoặc, chưởng quỹ và tiểu nhị ở xa xa lén cũng tỉnh táo tinh thần. Nếu về văn chương họ hiểu, nhưng chuyện nạp họ hứng thú.
Phan T.ử Hồng thấy đối với hành động của Điện hạ chút phê bình ngầm, trong lòng vui, cũng úp úp mở mở nữa, thẳng:
– Các vị nhớ học luật do Thái Tổ định ?
Tề An giọng cao thấp học luật một . Thật học luật là một bài văn trăm chữ, Thái Tổ xuất môn phiệt sĩ tộc, khi còn nhỏ dựa lén ngoài tư thục mà chữ, đông lạnh hè nóng mài giũa tâm trí, học luật cũng là để cổ vũ hàn môn thư sinh khắp thiên hạ, chớ tham hưởng thụ nhất thời, chí hướng ở quốc gia.
Văn chương ngắn, nhanh xong. Trong khách điếm, những trong lòng chút phê bình coi thường hành động của Thái t.ử đều mặt quẫn bách, hổ thẹn khó xử. Tự nhiên, những cử t.ử nạp trong lòng càng sợ hãi.
– Vậy, là thành tích hủy bỏ ?
– Ai kéo xuống khoa cử?
Tề An hậu quả một :
– ... Điện hạ tôn trọng luật pháp, giận cá c.h.é.m thớt Lữ Hoa , Lữ Hoa ở trong danh sách nhị giáp.
Trong khách điếm nhẹ nhàng thở , nghĩ trở về nhất định nộp tiền phạt. Những khác lượt tán dương Điện hạ nhân hậu.
Ông chủ Đông xong, nghĩ là vì cớ , những Cử nhân nịnh nọt chút chột , thầm nghĩ: Ngươi chui chăn sung sướng, bây giờ sợ. Loại nếu làm quan, nghĩ vì dân làm việc, chỉ nghĩ đến nạp thôi.
Điện hạ hỏi câu .
Sau đó về cách trị thiên tai. Những thư sinh miệng lưỡi lưu loát, cao giọng bàn luận. Ông chủ Đông hiểu còn chút mệt mỏi, chỉ nghĩ: Mấy câu hỏi của Điện hạ đều hỏi .
Ông hiểu, đều là liên quan đến cuộc sống của dân chúng.
Điện hạ .
Nhóm đến nửa đêm, vì nịnh Phan T.ử Hồng, ngầm Chu Toàn trả lời , dẫm một chân. Phan T.ử Hồng nhíu mày, :
– Chu chi tiết, kiến giải.
Lại xin giấy bút, ghi câu trả lời, còn bổ sung những điểm đó nghĩ tới.
Ngày mười bốn nghỉ ngơi cả ngày, trong cung đến tặng cát phục. Sáng sớm ngày mười lăm, Lễ Bộ phái đội nghi trượng đến đón, ngựa cao to ba con, Phan T.ử Hồng một cát phục màu đỏ cưỡi ở giữa, bên trái là Thám hoa Chu Toàn, bên là Bảng nhãn Vệ Minh Quang.
Ba vị cưỡi ngựa dạo phố Thịnh Đô dự Quỳnh Lâu yến.
Trong cung, sáng sớm.
Hứa Đa Phúc :
– Hôm nay mặc màu đỏ, chọn màu khác, kẻo Cô đến che mất hết hào quang của những thiên chi kiêu t.ử .
– Ở mặt Điện hạ, ai còn dám xưng là thiên chi kiêu tử.
Hứa Đa Phúc:
– Không giống . Họ sách mấy chục năm, hôm nay chính là lúc họ khí phách hiên ngang, khoe khoang một chút. Hôm nay qua , ai về chức nấy, chính là làm công.
Vẫn là làm công cho nhà .
Nghĩ đến đây, Hứa Đa Phúc kêu:
– Hỏi Ngự trù xin mấy vò rượu ngon.
Hắn thích uống rượu, nếu uống thì thích những loại rượu đáng tiền, độ nhẹ, chút vị ngọt. Như loại rượu quý ủ lâu năm, độ cao, Hứa Đa Phúc uống quen, trong kho của Ngự trù Đông Cung nhiều.
Hôm nay mang một ít qua cho công nhân mới thêm hứng.
Hắn, thật là, một, ông chủ nhỏ, .
Tác giả lời :
Nhãi con Đa Đa điện hạ: Cô, chính là minh như ! Lão Hồ, ngươi thấy ? [dấu chấm hỏi][dấu chấm hỏi][dấu chấm hỏi]