Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 79: Giám Quốc Trổ Tài, Thí Sinh Nể Phục
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:54
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm ba mươi, Hứa Đa Phúc cũng đón năm mới một . Những lúc thế , chắc chắn sẽ nhớ hai cha, nếu một ở Đông Cung nhất định sẽ buồn bã, tâm trạng sa sút. Vì thế, với Vương công công, năm nay trong cung tổ chức triều yến, nhưng sẽ mời các học sinh của Sùng Minh Đại Điện đến Đông Cung cùng đón năm mới.
Vương Viên Viên Điện hạ sắp xếp như , vui mừng khôn xiết, luôn miệng . Không cần Điện hạ lo lắng, loại yến tiệc , Vương Viên Viên sắp xếp chu đáo và náo nhiệt.
Bởi , ba mươi năm nay, một quan viên âm thầm ghen tị với những đồng liêu con em theo học ở Sùng Minh Đại Điện.
Đương nhiên, nhiều quan viên đại thần hơn âm thầm cảm thán: Trước đây ai đồn Điện hạ ham chơi, học vấn nghề nghiệp, bây giờ xem đều là tin đồn sai lệch. Điện hạ thể hiểu triều chính, nhưng uy nghiêm khi cai quản thuộc hạ, và cách tránh hiềm nghi.
Dù thánh giá ở trong cung, Thái t.ử đón Tết cũng nhân cơ hội lôi kéo các loại quan .
Trong bất tri bất giác, hình tượng của Hứa Đa Phúc trong lòng các quan từ một học sinh ham chơi biến thành một hình tượng vĩ đại, giả heo ăn thịt hổ.
Nếu Hứa Đa Phúc , Hứa Đa Phúc sẽ cảm ơn.
Cảm ơn các ngươi Cô như nhé, Cô đúng là minh thần võ, cao thâm khó đoán.
Hắc hắc ~
Hồ thái phó cũng chút vui mừng tuổi già, Thái t.ử điện hạ đầu Giám quốc, thế mà dáng hình, Đại Thịnh thể cứu , xong , ông cũng là tội nhân thiên cổ của Đại Thịnh.
Sau đó, gác cổng truyền tin: Công công trong cung đến phủ đưa chữ "Phúc" và phúc thực.
Hồ thái phó tự nhiên dẫn cả nhà tạ ơn. Chữ "Phúc" lồng khung, phúc thực là một chiếc bình bụng to hầm bếp than nhỏ, bình mạ vàng vẽ hoa văn màu đỏ vui mừng. Thái giám đưa phúc :
– Điện hạ chúc Hồ thái phó và gia đình năm mới vui vẻ. Năm nay phúc thực chỉ một món, nhưng là món Phật Khiêu Tường do Ngự Thiện Phòng dựa theo khẩu thuật của Điện hạ mà nghiên cứu , hầm lửa nhỏ, mở nắp là thể ăn. Thái phó xin dừng bước cần tiễn, ngài lão từ từ dùng.
Thái giám đưa phúc xong liền dẫn đội ngũ rời . Đương nhiên, con trai Hồ thái phó là Hồ Khang còn nhét bạc cho thái giám đưa phúc, nhiều lắm, thái giám qua cũng từ chối mà nhận lấy, một chuỗi lời chúc lành.
Còn tiết lộ một tin tức: Năm nay nhà đưa phúc thực nhiều, những đại nhân năm Thánh Thượng ban thưởng, năm nay thêm vài vị.
món ăn đều là một món Phật Khiêu Tường, bình thì thật sự , đặc biệt là màu sắc đó, là đồ dùng trong cung. Bây giờ thưởng cho họ, ăn xong phúc thực, cái bình cũng thể thờ lên làm đồ gia truyền.
Việc định danh sách phúc thực , tự nhiên là do Triệu Nhị Hỉ quyết định, đó bẩm báo với Điện hạ một lượt. Hứa Đa Phúc ý kiến, cứ theo danh sách thưởng của cha năm ngoái mà thưởng một . Năm nay từ khi Giám quốc đến nay, những mắt, hợp ý , còn mấy ở Đông Cung, vung bút một cái đều thêm hết.
Hứa Đa Phúc còn :
– Tết nhất trời lạnh, đừng đưa mấy món nguội ngắt, đưa đến nhà lộn xộn một hồi đều nguội cả, món mặn dầu mỡ nguội khó ăn...
Sau đó liền nghĩ đến Phật Khiêu Tường.
Thịnh Đô ăn hải sản, thủy sản vẫn tiện lợi, lẽ mùa đông dân chúng thiếu một chút nhưng trong cung thiếu. Bởi Hứa Đa Phúc liền làm phiên bản hải sản xa hoa của Phật Khiêu Tường, nóng hổi mang theo canh, thêm một món ăn cho nhà các đại thần là .
Vốn dĩ chúc phúc, phúc thực đều là ngụ ý, ý là "ngươi năm nay làm , Trẫm/Cô đều nhớ, năm cố gắng tiếp tục làm ", để những đồng sự thèm thuồng, tranh thủ năm làm cũng . Nhà đại thần nào thật sự thiếu vài món ăn chứ?
Điện hạ , dặn dò xuống , đừng Ngự trù từng làm qua nhưng nhận nhiệm vụ vui vẻ. Điện hạ cũng tỉ mỉ, thử thử nhanh liền thành công. Cộng thêm bên Nội Vụ Phủ nung những chiếc bình bụng to men trắng mạ vàng vẽ hoa văn màu đỏ, sợ mùa đông trời lạnh, Nội Vụ Phủ còn chuẩn cho bình một cái "áo khoác" bọc ngoài, bằng gấm lụa sa tanh màu đỏ thêu chữ "Phúc", dây tua rua tơ hồng buộc vại.
Ngự trù thấy liền cảm thán một câu: Nội Vụ Phủ thế mà qua loa cho xong việc, làm cái thật.
Ngự Thiện Phòng đó ngay cả bếp than nhỏ cũng chuẩn sẵn, cái áo bọc màu đỏ bên ngoài bình dùng , thể nào bếp lò nấu, cái bọc bình đầu cháy, nhưng Nội Vụ Phủ đưa đến một bộ, bởi trực tiếp để riêng, đều đưa qua, cầu may mắn.
Không lẽ Ngự Thiện Phòng của họ tham cái "áo bọc" bình ?
Không kiến thức hạn hẹp như .
Năm nay đêm ba mươi cung dập đầu chúc Tết Thánh Thượng, ăn cung yến, nhưng nhận chữ "Phúc", phúc thực, các đại thần vẫn vui vẻ, mặt mày rạng rỡ, hân hoan.
Văn Nhị Đản, Hà Thông mấy vị quan thất phẩm tép riu cũng nhận .
Tưởng thị cũng dám di chuyển phúc thực, :
– Để Đại Lang ôm, nó sức khỏe, cẩn thận một chút đừng làm ngã.
Con dâu cả :
– Cái bình và cái áo bọc đưa tới, vải vóc thật , sờ cũng mềm mại. – Nguyên liệu như , thế mà chỉ để bọc bình.
Tưởng thị đều nỡ ăn, định để một thời gian. Vẫn là Văn Nhị Đản :
– Từ xưa đến nay quy củ, phúc thực đều ăn trong ngày, mau dọn lên bàn tiệc, cả nhà chúng đông đủ, ăn phúc thực.
Trước đây Thánh Thượng đương triều, Thái t.ử điện hạ thưởng phúc thực, chỉ phát cho họ quà Tết.
Bọn trẻ con thì vui, đều mong ngóng ăn phúc thực trong cung.
Cháu gái nhỏ còn ông nội ôm lòng, đầu đội một chiếc mũ đầu hổ, cổ đeo một chiếc khóa trường mệnh. Đứa bé da trắng nõn, nuôi trắng trẻo mập mạp, bây giờ 4 tuổi, ở nhà họ Văn cưng chiều nhất, nghịch ngợm nhất.
Lấy nhũ danh là Trứng Đỏ.
Thái t.ử điện hạ lòng đỏ trứng gà ăn ngon, ở quê của Văn Nhị Đản, đặt tên cho trẻ con đều thô một chút để trẻ dễ nuôi, bởi mới gọi cái tên như .
Tưởng thị còn cái trùng tên với ngươi .
Văn Nhị Đản hiền từ , đây trong thôn gọi là Trứng Trứng, thể đến bảy tám đứa trẻ. Trứng Trứng là tên , tên Nhị Đản từ trong thôn thi đỗ , bây giờ chủ t.ử như Điện hạ, Trứng Đỏ nhà chúng hai cái trứng, cũng phúc phận , hưởng phúc mệnh.
Tưởng thị xong phá lên, cũng nhiều.
Đêm ba mươi, trời tối, nhà nhà quây quần bên bếp lò ăn cơm tất niên.
Đông Cung cũng vô cùng náo nhiệt.
Thiếu ồn ào nhất, "vô quy củ" nhất là Lưu Thương, cung yến của các bạn học ở Đông Cung vẻ quy củ. Nghiêm Tân Tân, Lý Ngang và những khác ở đó, Hứa Đa Phúc vẫn vui vẻ. Ngoài Nghiêm Hoài Tân thể uống rượu, các bạn học khác ít nhiều đều uống vài chén, vì thế liền náo nhiệt lên.
Xem kịch, xem xiếc, uống rượu tán gẫu.
Đón giao thừa, trong cung b.ắ.n pháo hoa, cùng đón năm mới, năm Ninh Võ thứ mười.
Các bạn học say khướt đưa khỏi cung, xe ngựa của các gia đình sớm chờ ở ngoài cửa cung. Hứa Đa Phúc tự đưa Nghiêm Hoài Tân đến cửa Đông Cung, :
– Mấy ngày nữa gặp.
– Được. Ta đây, Hứa Đa Phúc mau . – Nghiêm Hoài Tân buồn ngủ đến mức mắt mở , Hứa Đa Phúc liền bảo Vương công công đưa bạn cùng bàn nhỏ đến cửa cung.
– Ngươi đường cẩn thận chân đừng ngã. – Hứa Đa Phúc dặn dò.
Nghiêm Hoài Tân dụi mắt :
– Biết .
Hứa Đa Phúc: Nghiêm Tân Tân vẫn là một đứa trẻ con.
Bóng còn thấy, đại nhân Hứa Đa Phúc chắp tay lưng trở về hậu viện, phòng tắm ngâm , giường nghĩ về hai cha. vì mấy ngày nay quá bận, buổi tối uống rượu, vốn định làm "nam chính khổ tình" nhớ hai cha emo một hồi, nhưng nghĩ bao lâu trực tiếp Zzzz~ ngã đầu ngủ mất.
Vương Viên Viên đưa Nghiêm thiếu gia xong trở Đông Cung, thấy Điện hạ ngủ ngon, mặt đỏ bừng cũng , lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ngủ là , ngủ là .
Sau đó là mỗi ngày cung yến, Hứa Đa Phúc theo đám tông thất ăn một vòng, theo các đại thần ăn một vòng, năm mới cũng qua gần hết.
Đến Tết Nguyên Tiêu ba ngày, Tư Mục Dữ cung lĩnh 700 lạng, bộ đổi thành tiền đồng, đến một nơi ở Cửu Môn phát tiền mừng tuổi cho dân chúng.
Hứa Đa Phúc cung chơi, ở trong cung kéo Hứa Lăng Quan, Truy Tinh, Trục Nguyệt vài đ.á.n.h bài, nếu ai thua thì đổi . Bất ngờ là Thuận Đức thắng nhiều nhất.
Bởi vì Thuận Tài lanh lợi sẽ mớm bài cho .
Đầu óc Thuận Đức nhớ cách chơi.
Hứa Đa Phúc thua cũng keo kiệt, thấy Thuận Đức sợ đến mặt trắng bệch, khỏi :
– Tết nhất làm gì , Cô keo kiệt, ngươi chơi tiếp , Cô lúc nghỉ ngơi một chút.
Hắn lời thật lòng, nhưng nội thị cung tì trong cung đều giữ quy củ, thể thật sự để hạ nhân bọn họ chơi bài, chủ t.ử một bên chờ? Bởi Trục Nguyệt mấy tìm cớ chơi nữa, dỗ Điện hạ, bên ngoài tuyết rơi, ngắm tuyết ...
Hứa Đa Phúc: ...
Vậy thì xem .
Hứa Đa Phúc đang nịnh nọt , một cô đơn nhớ a cha Phụ hoàng mà buồn, lúc liền hứng, :
– Thu dọn một chút, chúng hồ Thái Dịch du thuyền ngắm tuyết, bảo thiện phòng làm lẩu xương, thái ít phi lê cá, rau dưa, thuyền nhúng lẩu ăn.
Tết ăn nhiều thịt, Hứa Đa Phúc bây giờ khẩu vị cũng thanh đạm.
... Ăn lẩu cay nhớ a cha, ăn lẩu thanh đạm nhớ Phụ hoàng.
Cũng bên a cha Phụ hoàng thế nào, Tết ở Kiềm Trung ăn gì? Trước đây Vương Nguyên Tôn cả lớp cô lập, cũng quên hỏi.
Kiềm Trung đón Tết nhất định ăn cá, cho dù là nhà nghèo đêm ba mươi cũng chuẩn một con cá nhỏ, cầu mong năm năm nào cũng dư, cần thiếu thốn, nghèo cả năm.
Cá thì nấu canh, hấp, nhà tiền thì chiên qua dầu một chút, mặt rưới nước sốt giấm đường, ăn chua chua ngọt ngọt, còn lá Lục Nhi Hồng đặc trưng của Kiềm Trung thái nhỏ rắc lên, đặc biệt thơm.
Nông hộ gần đó nỡ dùng dầu chiên, đường giấm gia vị, đến chỉ món gia vị lá Lục Nhi Hồng dễ thấy mới là hương vị cá bàn cơm tất niên của dân làng.
– Không Đa Đa ăn cá . – Hứa Tiểu Mãn vốn thích ăn cá chiên dầu chua ngọt, nhưng hôm nay bàn là cá hấp, chỉ rắc chút nước tương và lá Lục Nhi Hồng thái nhỏ, một miếng một miếng, càng ăn càng vị.
– Cá ngon hơn cá ở biên quan, ít xương, thịt cũng tươi hơn.
Trọng Thành thấy Tiểu Mãn thích ăn, liền bảo thuộc hạ hấp thêm một con nữa, mới :
– Đa Phúc ở trong cung, cái gì cũng , ăn cá cũng .
Lời là , nhưng thật Trọng Thành hiểu ý của Tiểu Mãn.
Nhớ Hứa Đa Phúc.
– Khẩu vị của nó giống ngươi, chắc là Tết ngày nào cũng ăn lẩu cay.
Hứa Tiểu Mãn :
– Nó còn giống ngươi, ăn nhiều lẩu cay là thích đổi sang vị thanh đạm, Đa Đa nhà chúng ăn nhất.
Vợ chồng hai về con, giọng điệu đều mang theo nỗi nhớ.
sự việc sắp xong .
Bữa cơm trưa còn ăn xong, phía đến báo, Trương tướng quân đến gặp. Trọng Thành bảo Tiểu Mãn tiếp tục ăn, Hứa Tiểu Mãn tưởng quân tình nên ăn nữa, Trọng Thành ấn vai Tiểu Mãn xuống, :
– Là chuyện kho lương thực mà Vương Nguyên Tôn .
– Vậy , ngươi , lát nữa cá xong để dành cho ngươi.
Trọng Thành một tiếng .
Một con cá mà thôi, cũng quý giá, nhưng Tiểu Mãn cái gì cũng nghĩ đến .
Trọng Thành đến thư phòng, triệu kiến Trương Đức, quả nhiên tìm kho lương của Vương gia. Trương Đức thấy sắc mặt Thánh Thượng, ấp a ấp úng dám , Trọng Thành liền Vương gia "tư tàng" bao nhiêu, trong lòng lạnh , bảo Trương Đức thật.
– Thánh Thượng, mạt tướng dựa theo khẩu thuật của Vương Nguyên Tôn tìm một nơi, vị trí ở đây. – Trương Đức từ trong lòng móc bản đồ, ông là một võ tướng cũng tấu chương đẽ, chuyện thẳng thắn, Thánh Thượng bảo thẳng liền hết: – Kho lương trong núi tổng cộng 56 vạn thạch, trong đó 40 vạn lương thực mốc meo, còn giấu than đá, binh khí. Mạt tướng bất ngờ phát hiện một nơi khác lương thực mới...
Vương gia lòng khó lường, rõ như ban ngày.
– Ngươi lui xuống . – Trọng Thành xong, bảo Triệu Tam Hoa gọi Vương Nguyên Tôn .
Sau đó khi trở phòng ăn, một con cá hấp mới dọn lên vẫn còn nóng hổi. Hứa Tiểu Mãn chút mong chờ nhưng động đũa, thấy Trọng Thành đến, tiên đưa đũa cho Trọng Thành, :
– Ngươi mau nếm thử, cái ngươi cũng ăn bao nhiêu.
– Được, nếm thử. – Trọng Thành thong thả ung dung ăn cá.
Hứa Tiểu Mãn thấy cũng ăn theo, ăn hỏi:
– Trương tướng quân gì ?
Trọng Thành một tiếng, đem lời của Trương Đức sót một chữ cho Tiểu Mãn .
Hứa Tiểu Mãn: ... Hắn tức phụ:
– Ngươi tức đến hồ đồ , chú ý ngươi đang tức giận. – Không thì dỗ dành tức phụ , thể cúi đầu ăn cá, từng ăn.
– Trước đây trong lòng , nên tức giận như .
Hứa Tiểu Mãn tin, cảm thấy tức phụ bây giờ bình tĩnh chuyện chút đáng sợ, lập tức cũng ăn nữa, buông đũa qua, ôn tồn :
– Tết nhất, chứng cứ phạm tội của Vương gia , ngươi nhà , tru di cửu tộc, đừng tính nén trong lòng mà sinh bệnh, ngươi nghĩ thoáng lên.
Cũng trách Hứa Tiểu Mãn sợ như , năm đó bỏ một năm trở về, Trọng Thành chút uất kết trong lòng, Ngự y , còn từng ho máu, lo lo mất, ban đêm ôm , sợ đến mức Hứa Tiểu Mãn dỗ dành hết lời.
Ngự y , loại cảm xúc đè nén lâu ngày giải tỏa , tướng c.h.ế.t sớm.
Bởi khi đăng cơ, Hứa Tiểu Mãn trở thành "sát thần", tự nhiên những đó luôn miệng Trọng Thành danh chính ngôn thuận, heo ch.ó bằng —— g.i.ế.c, ai g.i.ế.c.
Trọng Mưu Khai, Trọng Thụy làm những chuyện đó chẳng lẽ là làm ? Hãm hại vợ cả, mưu hại trung thần, độc hại trưởng, nhiều phái mật thám thích khách lấy mạng Trọng Thành.
Bọn họ chẳng qua là lấy công đạo mà thôi.
Trọng Thành thấy Tiểu Mãn như , cơn tức trong lòng cũng tan ít. Giống như Tiểu Mãn , nên g.i.ế.c thì g.i.ế.c, từng g.i.ế.c, lúc động đến Vương gia, chỉ là mượn Vương gia để dẫn cải cách ruộng đất. Vương gia nếu thuận theo, niệm tình công lao quá khứ, cũng đuổi tận g.i.ế.c tuyệt.
Mà bây giờ ——
Vương Nguyên Tôn đến, đang chờ ở bên ngoài. Hắn đợi nửa canh giờ, Thánh Thượng mới cho .
– Vương gia mưu đồ gây rối, ý đồ tạo phản. Trẫm niệm ngươi công, lưu cho ngươi và mẫu ngươi một mạng, ngươi đón .
Vương Nguyên Tôn , kinh hỉ ngẩng đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-79-giam-quoc-tro-tai-thi-sinh-ne-phuc.html.]
– Thánh Thượng minh, học sinh rõ tộc Vương gia, nếu bắt hành hình, học sinh thể phối hợp.
– Ngươi , ngươi lấy phận con cháu Vương gia sát bộ cửu tộc Vương gia, thiên hạ đều , ngươi sẽ mang tiếng như thế nào . – Trọng Thành hỏi.
Tàn nhẫn độc ác, bất hiếu chi tử, phỉ nhổ, sử sách đều lưu tiếng .
– Học sinh , xin Thánh Thượng phái học sinh . – Vương Nguyên Tôn quỳ xuống đất cầu xin.
Trọng Thành:
– Truyền khẩu dụ của Trẫm, ngươi cùng Trương Đức tướng quân , bắt sống phe cánh của Vương Miễn, tra xem còn tư tàng khác , đó —— bộ g.i.ế.c hết.
– Học sinh lĩnh mệnh! – Vương Nguyên Tôn dõng dạc hô.
...
Tháng hai, năm Ninh Võ thứ mười.
Hứa Đa Phúc hỏi Chu Như Vĩ:
– Kiềm Trung đưa thư từ, tình hình chiến đấu về ?
Chu Như Vĩ đáp:
– Điện hạ, Kiềm Trung Thánh Thượng tọa trấn, thư từ quân tình nào đưa về.
Ý là cha ở đó, chuyện lớn nhỏ cần đưa về triều đình chờ quyết sách —— đáng ghét! Hứa Đa Phúc mặt mày ủ rũ, hỏi quân tình chính vụ, chỉ là nhớ hai cha.
A cha cũng thư nhà cho .
Hứa Đa Phúc mặt xua xua tay ý là Cô , lưng thì yếu đuối chịu đả kích hu hu. Buổi trưa dùng bữa cùng Nghiêm Hoài Tân liền :
– A cha thư cho , ngài nhớ , chắc chắn , a cha thương nhất.
– ... – Nghiêm Hoài Tân lời đến miệng nuốt xuống.
Hứa Đa Phúc vô cớ gây sự:
– Ngươi gì?
– Ta vốn định dỗ , , Hứa đại nhân nhớ , chỉ là lý do khác thôi, nhưng tự dỗ xong . – Nghiêm Hoài Tân giải thích xong, : – Thánh Thượng và Hứa đại nhân thương nhất.
Hứa Đa Phúc:
– Cũng đúng. – Vậy thì tức giận nữa.
Chuyện ở Kiềm Trung thật sự che giấu kín kẽ, các quan trong triều cũng thắc mắc, thánh giá hơn hai tháng, chẳng lẽ một trận chiến nhỏ cũng đ.á.n.h ? Tò mò thì tò mò, họ cũng dám phái đến Kiềm Trung hỏi thăm.
Cuối tháng hai, kỳ thi mùa xuân.
Lễ vương làm quan chủ khảo, bận rộn cho việc , cuối cùng cũng thuận lợi thành. Sau đó công bố thành tích, đợi đến ngày mười ba tháng ba thi đình, do Thái t.ử điện hạ khảo hạch các vị học sinh. Tự nhận là thất học, Hứa Đa Phúc: ...
– Cô khảo hạch bọn họ? Cũng thôi. – Hứa Đa Phúc lanh lợi bao, bảo đội ngũ giám khảo chấm xong thành tích , đó do quyết định thứ tự nhất giáp.
Hắn trong lòng , cũng sai biệt lắm.
Hứa Đa Phúc làm bộ làm tịch xong, đó hỏi:
– Chu Toàn, Lý Ngang đỗ ?
– Bẩm Điện hạ, hai vị thiếu gia đều đỗ, thứ hạng còn cao.
Hứa Đa Phúc vui mừng khôn xiết. Cuối năm ngoái, vẫn dám tìm Lý Ngang ăn cơm, đều là và bạn cùng bàn nhỏ chơi với , cuối cùng cũng uổng phí khổ tâm của .
Hai bạn thi đỗ, Hứa Đa Phúc đương nhiên vui mừng, nhưng nghĩ đến điều gì đó, :
– Gọi ba vị giám khảo đây, Cô việc .
Không lâu , Lễ vương dẫn theo hai giám khảo đến, đầu tiên là chào hỏi.
Hứa Đa Phúc hô miễn lễ, mời Ngũ thúc . Lễ vương và cháu trai khá thiết, cháu trai tính tình thẳng thắn, chút trẻ con, thật lòng đối đãi với ngươi, ngươi đừng nơm nớp lo sợ đùn đẩy, cứ tiếp nhận là .
Bởi Lễ vương liền xuống.
– Thành tích kỳ thi mùa xuân , Cô , vất vả ba vị. Hôm nay Cô là, trong danh sách thi đỗ bạn học của Cô, để tránh hiềm nghi, thi đình sẽ áp dụng phương pháp niêm phong tên và chép bài thi. Trước tiên dán tên của thí sinh , đó do Hàn Lâm Viện chép bộ bài thi, cuối cùng do hai vị giám khảo định thành tích. – Hứa Đa Phúc tỉ mỉ. Về phần tại ba vị, bởi vì vị Ngũ thúc của cũng giống , tác dụng như "định hải thần châm".
Không thể thật sự coi như đại nho mà dùng.
Hai vị giám khảo đại nhân , từ đáy lòng tán dương Điện hạ minh.
– Để an lòng thí sinh, việc sẽ công bố . – Hứa Đa Phúc .
Trọng Quỳnh vội :
– Điện hạ, hôm nay thể định , sáng mai yết bảng là .
Ngũ thúc của làm việc hiệu suất cũng khá cao.
Ngày thứ hai, trường thi chỉ dán bảng thông báo, còn nha dịch chuyên môn gõ la đến các khách điếm nơi các chuẩn Tiến sĩ trọ, truyền đạt tin tức đến nơi, đảm bảo mỗi đều .
Trong khách điếm Đông Dương.
Vốn 21 vị Cử nhân, một Tôn Kiện Đông Xưởng bây giờ , còn vài vị lên tiếng quạt gió cho Tôn Kiện, cùng với liên lụy là Hạ Xuân Thuật đều thả năm ngoái, lúc trở về ai nấy đều sợ vỡ mật, giống như chim cút.
Hạ Xuân Thuật càng là một trận bệnh dậy nổi, với các Cử nhân đến thăm :
– Cũng trách Đông Xưởng, chỉ oán , mệnh dùng làm bia đỡ đạn.
– Hạ lời như ?
Hạ Xuân Thuật mặt trắng như tờ giấy, ho khan liên tục, :
– Ta tính cách nhát gan sợ phiền phức, bảo , còn chiếm chút tiện nghi. Tôn Kiện , nửa tin nửa ngờ, đó còn chọn trúng Phan , Phan làm việc cầu cạnh Lâm đại nhân, chỉ là Phan mắng một trận, là hành vi tiểu nhân, hợp ý nhiều, cũng sẽ khi thi cầu cạnh Lâm thủ phụ. Trách động tâm tư...
Mọi tự nhiên là an ủi Hạ Xuân Thuật, những lời . Có trong lòng xúc động, nhớ liền thấy lạnh cả , bởi vì lúc đó họ cũng nghĩ giống Hạ Xuân Thuật, cũng d.a.o động, chỉ là Hạ Xuân Thuật cầu cứu nhanh, Lâm đại nhân chọn trúng.
Ngày đó con trai Lâm đại nhân đến, họ còn ghen tị với Hạ Xuân Thuật, ngờ... Ai. Không nhắc nữa, nhắc nữa.
Hạng như Hạ Xuân Thuật tự nhiên là thi rớt.
Toàn bộ khách điếm hai mươi Cử nhân, chỉ tám đỗ. Ông chủ Đông vui mừng khôn xiết, ngày công bố thành tích, cửa khách điếm đốt pháo cả ngày, chờ ba năm , khách điếm nhà ông thể treo một tấm biển "Khách điếm đỗ cao".
Các Cử nhân thi rớt tâm trạng , cũng treo nụ chúc mừng những đỗ. Không ai rời khỏi Thịnh Đô ngay lập tức, kém mấy ngày , bây giờ tám vị đỗ, chắc chắn là quan lão gia, lúc lễ phép thì còn đợi khi nào?
Bởi khí cũng tạm , chỉ là thi rớt trong lòng chung quy chút chua chát.
Tám khí phách hiên ngang, đặc biệt là Phan T.ử Hồng thành tích thứ hạng nhất, cao nhất.
Có liền :
– Nghe thi , còn mấy vị thiếu gia của Sùng Minh Đại Điện trong cung.
– Ta nhớ, ngày thi, xe ngựa của treo biển hiệu, là của phủ Xương Bình công chúa.
– Còn thiếu gia của Chu đại nhân.
– Cái tính là gì, các ngươi , Sùng Minh Đại Điện Thái t.ử điện hạ cũng đang theo học, tương đương hai vị đều là bạn chơi của Điện hạ. Bây giờ là Điện hạ Giám quốc, Phan tài học cao đến , cũng sợ là đấu tình bạn của Điện hạ.
Nếu Hứa Đa Phúc thấy, chắc chắn sẽ chua đến mức sắp bốc khói , thi đình sắp đến, đây là đang làm loạn tâm thái của Phan T.ử Hồng!
Những khác phụ họa, thật sự bênh vực cho Phan T.ử Hồng, cũng chua chát trong lòng mấy vị thiếu gia Sùng Minh Đại Điện thi hơn Phan T.ử Hồng, miệng an ủi Phan T.ử Hồng và tám .
Có thật sớm nghĩ đến điều , cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài, còn hỏi Phan thấy thế nào?
Phan T.ử Hồng :
– Chư vị một đường cầu học, trong đó thiếu những cám dỗ của vàng bạc, hứa hẹn gả tiểu thư xinh cho các vị. Đến khi đỗ Cử nhân, ít đến kết giao xưng gọi , thích đông đảo. Chúng thi cử giống như Hầu vương lấy kinh, trải qua các loại kiếp nạn, đến bây giờ hai chữ: đừng động.
– Cái gì đừng động? Chẳng lẽ để hai vị thiếu gia chiếm hết tiện nghi.
– Vậy ngươi quản ? – Phan T.ử Hồng hỏi xong, liền tự trả lời: – Ngươi, đều quản , bản lĩnh quản, thì đừng nghĩ, đừng động, làm việc của .
– Thế đạo thanh lưu, cũng ô trọc, tự làm chính là .
Có vì Phan mà tán thưởng, cũng : "Đây chẳng là tự lừa dối ", "Không đổi gì".
– Phan lý, bây giờ chúng quản , nếu chúng làm quan, làm thanh lưu, quản bao nhiêu thì cố gắng quản bấy nhiêu. – Tề An .
Phan T.ử Hồng , giơ chén cụng một cái với Tề .
Hắn và Tề năm ngoái đến Thịnh Đô mới quen, thời gian ngắn ngủi như tri kỷ.
Khách điếm Đông Dương bàn tán chuyện , các khách điếm khác cũng tương tự. Kết quả ngờ ngoài khách điếm tiếng gõ la, ông chủ Đông cửa đón, thấy là nha dịch báo thành tích, lập tức chắp tay gọi lão gia:
– Hôm qua thành tích , là quên thiếu gì ?
– Không , hôm nay chuyện quan trọng khác.
Nha dịch , đưa thông báo trong tay cho các vị lão gia, một :
– Ba ngày thi đình, Thái t.ử điện hạ chỉ dụ, áp dụng phương pháp niêm phong tên và chép bài thi, mong các vị lão gia .
Đợi nha dịch .
Các vị thí sinh, đặc biệt là những hăng nhất, lập tức mặt mày ngượng ngùng, nên lời. Phan T.ử Hồng cầm thông báo xem xong đưa cho Tề , trong mắt chút vui mừng thản nhiên, :
– Vị Thái t.ử điện hạ của chúng thật là công chính sáng suốt, Đại Thịnh Thái tử, là phúc của ngươi và .
Tề An , về phía những khác, những mặt chút hổ, liền giải vây, :
– Là phúc khí của chúng , đợi các vị thi , nhất định đỗ, ngày nào đó chúng cùng triều làm quan, vì Đại Thịnh làm thanh lưu.
Những thi rớt lúc cũng dám chua chát nữa, vài câu, ai nấy tản .
Phan T.ử Hồng Tề An giữ thể diện, Tề An thì để ý, :
– Thật đều là lẽ thường tình, chua như Phan thì ít.
– Tề quá khen. – Phan T.ử Hồng khiêm tốn, thật từng "chua" cái gì, sách khoa cử thuận lợi, phàm là phu t.ử dạy đều khen là thiên tài thiếu niên, đáng tiếc nhà nghèo, nếu là xuất sĩ tộc nhất định tiền đồ xán lạn.
Phan T.ử Hồng đến ngày hôm nay, trải qua cám dỗ quá nhiều, cũng may tâm động.
Ba ngày , thi đình.
Hứa Đa Phúc hôm nay đổi cát phục, chính thức hơn một chút. Đây đều là những học sinh ba năm một thi cử trong thiên hạ, đến ngày hôm nay dễ, tự nhiên là nghiêm túc đối đãi.
– Triệu công công, vẫn là quy củ cũ, xong dẫn họ đến Hàm Nguyên Điện nghỉ ngơi, hôm nay sợ là sẽ muộn một chút, bảo Ngự trù chuẩn một ít canh nước ít mùi, buổi trưa đưa qua.
Triệu Nhị Hỉ , xuống sắp xếp công việc.
Trước khi thi đình, Hứa Đa Phúc còn cố ý đến "trường thi", cổ vũ một chút. Lý Ngang và Chu Toàn trong đó, vị trí quả thật ở phía . Hứa Đa Phúc vì tìm bạn học, chú ý tới những thí sinh năm nay, thế mà vài vị trông xuất chúng, trẻ.
Vị trí cũng ở phía .
Hứa Đa Phúc thầm nghĩ: Không tồi tồi, xem Thám hoa năm nay là danh xứng với thực.
Cô đây Giám quốc, thí sinh cũng trở nên trẻ trung giống Cô.
Phụ hoàng nên tự kiểm điểm .
Thái t.ử điện hạ to gan lớn mật trong lòng c.h.ử.i thầm cha ruột một chút. Chủ yếu là vì hai cha ở Kiềm Trung cho tin tức gì, nỡ a cha, liền Phụ hoàng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau đó để ba vị giám khảo ở hiện trường, trở về Tuyên Chính Điện, vẫn luôn bận rộn chính sự đến trưa. Trưa nay Nghiêm Tân Tân cũng đến, chắc là sợ bận rộn làm lỡ chính sự của .
Nghiêm Tân Tân thật là một Tân Tân .
Bởi vì niêm phong tên bài thi, do Hàn Lâm Viện chép văn chương, bởi thời gian tương đối chậm. Đến chiều hai giờ hơn, Ngũ thúc của mới dẫn theo hai giám khảo đến tìm , đưa cho bảng điểm và bài thi.
Những vị trí phía cần xem, giám khảo trình độ văn học cao hơn . Cái loại thiên tài kinh thế lọt lưới do phát hiện —— thể một kẻ thất học như phát hiện, còn thể là thiên tài gì?
Hứa Đa Phúc một hồi, :
– Tổng cộng 86 vị, danh sách tam giáp 56 vị định, ban Đồng tiến sĩ xuất . Nhị giáp 27 —— chỉ hai mươi bài?
– Điện hạ, bài thi của mười đầu ở đây, chúng quyết định ba đầu nhất giáp, còn xin Điện hạ định đoạt.
À, Hứa Đa Phúc hiểu , mười lấy ba, bảy còn là nhị giáp Tiến sĩ.
– Tuyên Hồ thái phó. – Hứa Đa Phúc vẫn là một hành vi gọi viện binh, Hồ thái phó đang ở Tuyên Chính Điện chờ dạy học cho Điện hạ, nhanh đến. Mười lấy ba, Hồ thái phó cũng quyết định , chỉ định năm đầu.
Hồ thái phó còn cùng hai vị giám khảo tranh luận sôi nổi.
Năm đầu, ba ý kiến, chỉ là lấy ai làm ba đầu thì ai cũng lý của .
Năm chọn ba, khó khăn lớn, Hứa Đa Phúc tự tin, đó :
– Gọi họ Tuyên Chính Điện, Cô khảo sát một chút, quyết định.
Hắn liếc mắt, thấy Hồ thái phó vẻ mặt "Điện hạ còn khảo sát, thể sẽ lộ tẩy" lo lắng do dự, Hứa Đa Phúc một cái: ?
Không chứ, lão Hồ, hai bao nhiêu năm , ngươi còn tin Cô!
Tác giả lời :
Nhãi con Đa Đa điện hạ: Cô thất vọng đau lòng quá ! [đáng thương][đáng thương][đáng thương][ rống][ rống][ rống]