Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 74: Nhãi Con Dằn Mặt Nội Các, Lâm Thủ Phụ "Giả Ngất"

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồ ăn còn dọn lên.

Hứa Đa Phúc một tay kéo Nghiêm Tân Tân, một tay lôi Lý Ngang, cực kỳ thiết kéo hai về phía noãn các. Đối với Hứa Đa Phúc, nơi đó là chốn thư giãn, chứa đựng nhiều ký ức vui vẻ.

Trung điện của Tuyên Chính Điện là nơi thiết triều buổi sớm, thiên điện phía đông chia làm hai phần: Bên trong là đại thư phòng gian nghỉ ngơi, phía tây bên ngoài là noãn các của thiên điện, thỉnh thoảng dùng để tiếp đãi thần t.ử dùng bữa.

Buổi sáng Hứa Đa Phúc đều làm việc ở thư phòng.

– Triệu công công, lên điểm tâm và quả t.ử . – Giọng Hứa Đa Phúc lộ rõ vẻ cao hứng, với hai bạn nhỏ: – Phụ hoàng và a cha ở đây, hiện tại là lão đại của nơi .

Triệu Nhị Hỉ bước thấy câu , nhịn híp cả mắt, đáp lời.

Thánh Thượng dặn dò, bảo theo Điện hạ.

Hứa Đa Phúc Triệu tổng quản tung hứng, càng thêm tự tin, ấn Lý Ngang xuống giường nệm:

– Chúng ăn chút điểm tâm , bảo Ngự trù chuẩn món các thích ăn, chắc đợi một lúc nữa.

Nghiêm Hoài Tân ở đầu bên .

– Trong núi hổ, hiện tại là Mỹ Hầu Vương. – Hứa Đa Phúc xuống bên cạnh bạn cùng bàn nhỏ.

Nghiêm Hoài Tân và Lý Ngang câu đều bật .

Triệu Nhị Hỉ dọn đồ lên xong, thấy Lý thiếu gia còn chút câu nệ, liền phất tay cho nội thị lui hết ngoài cửa chờ, bản cũng xem Ngự Thiện Phòng chuẩn đến .

Vì thế trong noãn các chỉ còn ba .

Lý Ngang :

– Ta ăn cái gì cũng , bày vẽ phiền phức làm gì.

– Cũng phiền phức, các tới thăm , trong lòng vui. – Hứa Đa Phúc còn đưa tay nhéo nhéo búi tóc của Nghiêm Tân Tân, : – Thật vốn dĩ gọi các đây, nhưng sợ các chạy chạy vất vả.

Nghiêm Hoài Tân ngước mắt, về phía Hứa Đa Phúc, nghiêm túc:

– Hứa Đa Phúc, cần nghĩ nhiều, giữa bạn bè với , chúng sẽ ngại phiền phức.

Ô ô ô. Hứa Đa Phúc "ừ" một tiếng đầy cảm động.

Ba trò chuyện rôm rả, về chuyện học hành, Lý Ngang cảm thán:

– Lưu Thương , cũng ở đó, trong lớp lập tức vắng vẻ ít. Trước lúc Vương Nguyên Tôn còn ở thì chẳng lời nào, cứ cảm giác cũng như , kết quả hóa vẫn khác đấy.

– Cậu , Lý Trạch thường xuyên về chỗ trống của Vương Nguyên Tôn đấy.

Hứa Đa Phúc bình luận:

– Đã sinh Du còn sinh Lượng, hai đụng thiết lập nhân vật, giai đoạn tương sát, đến bây giờ sát tình cảm .

Lý Ngang câu hiểu câu , nhưng đại khái cũng hiểu ý của Hứa Đa Phúc.

– Hôm nay Hồ thái phó còn về phía chỗ của đấy. – Nghiêm Hoài Tân .

Hứa Đa Phúc vội bịt miệng bạn cùng bàn nhỏ :

– Cái đề tài thể đừng nhắc đến .

Miệng Nghiêm Hoài Tân che , đôi mắt phượng cong cong mang theo ý . Lý Ngang cũng ha ha lớn.

– Mà Hồ thái phó vẫn còn dạy ở Sùng Minh Đại Điện? – Hứa Đa Phúc tò mò.

Nghiêm Hoài Tân ưm ưm hai tiếng, Hứa Đa Phúc buông tay , Nghiêm Hoài Tân Hứa Đa Phúc :

– Nếu Hồ thái phó tới Sùng Minh Đại Điện, thì sẽ đến Đông Cung chặn , hoặc là tới Tuyên Chính Điện chặn .

– ... Nghiêm Tân Tân, thật thông minh, đúng đấy. – Hứa Đa Phúc vội .

Hồ thái phó hiện tại là Thái t.ử Thái phó, hàm Chính nhất phẩm, Đông Cung làm việc. Chỉ là mấy ngày nay, Hứa Đa Phúc mỗi ngày đều chạy đến chỗ hai cha, sớm về trễ, lúc trở Đông Cung thì quan viên Đông Cung tan làm sớm, bởi thật đúng là đụng mặt Hồ thái phó.

– Lão sư mỗi ngày tiến cung cũng buồn chán, khả năng đến Đông Cung gặp , liền tới Sùng Minh Đại Điện xem chúng , bất quá cũng chỉ là trong giờ sớm, kiểm tra chúng học thuộc lòng thôi. – Lý Ngang .

Cả lớp đối với Hồ thái phó, những học sinh tính cách nghiêm túc học vấn thì sùng bái ông, còn đám học vấn nghề nghiệp, lấy Thái t.ử đầu, tính cách hoạt bát "bất hảo" một chút thì sợ Hồ thái phó, nhưng đáy lòng vẫn tôn trọng ông.

– Hai vị Thiếu phó mới tới thế nào? – Hứa Đa Phúc định đổi đề tài. Hồ thái phó dạy học, lúc thì "đe dọa" , dọa xong coi như trẻ con mà dỗ dành "Thần tin tưởng Điện hạ hạng hôn quân Thiên Trạch Minh Hiến", bơm m.á.u gà cho nhiệt tình.

Nghiêm Hoài Tân :

– Giống Hồ thái phó nhiều chút, dạy tương đối dễ hiểu, chính thống...

– Đó là do học quá nhanh quá sâu thôi. – Lý Ngang tiếp lời, sang với Hứa Đa Phúc: – Ta với thế , Kha Thanh cực kỳ thích Thái phó mới tới.

Hứa Đa Phúc lập tức hiểu .

Kha Thanh sách nhiều năm, khoa cử khóa thử sức nhưng đỗ Cử nhân, sách càng thêm chăm chỉ, hơn nữa chuyên môn nghiên cứu về thi cử. Hiện tại cùng học, Kha Thanh thích Hồ thái phó hơn Nghiêm thái phó, bởi vì Nghiêm thái phó giảng tạp, cái gì luật pháp, dân sinh, kinh tế, thương thuế... tất cả đều giảng qua.

Khoa cử bổn triều Hứa Đa Phúc , thi bát cổ văn, mà thi tứ thư ngũ kinh, lý giải tư tưởng Nho gia, cuối cùng đề lớn là thi sách luận. Sách luận lấy nhỏ thấy lớn, luận về trị thế, dân sinh.

Cho nên Hứa Đa Phúc cảm thấy những gì Nghiêm thái phó giảng thực cũng thích hợp để làm sách luận.

Chỉ là phần tứ thư ngũ kinh tư tưởng Nho gia thuộc về kiến thức cơ bản, thể dựa học thuộc lòng, hai phần lấy điểm cao, sách luận bình thường một chút cũng thể "lên bờ".

Hồ thái phó đây dạy vững chắc, bởi vì là Thái tử, ông cố ý điều chỉnh phương án dạy học. Rốt cuộc cần thi khoa cử, cũng cần làm quan, mà là làm một quân vương đủ tư cách. Hồ thái phó dạy học là từ cạn đến sâu, sâu quá sợ hiểu giảng cạn .

Khi đó Hứa Đa Phúc cùng Hồ thái phó cũng ma hợp một thời gian.

Đau đầu.

Lúc Hứa Đa Phúc cảm thấy may mắn:

– May mà cần học, nếu thì sợ c.h.ế.t khiếp.

Thiếu phó mới tới dạy còn vững chắc hơn cả Hồ thái phó.

– Nghiêm thái phó tiến Nội các, Hồ thái phó nhập Đông Cung, hiện giờ hai vị Thiếu phó dạy học sáng sớm, mặc dù là cũng ăn tiêu. – Lý Ngang cảm thán. Hắn là cầu tiến, còn hẹn với Chu Toàn sang năm kết cục thử một , nhưng hiện tại...

– Ta chút rén.

Nghiêm Hoài Tân :

– Cậu cứ giữ vững trạng thái hiện giờ, Tiến sĩ chuyện đùa .

Hứa Đa Phúc Lý Ngang:

– Được , chính là cái loại học bá đáng ghét kiểu "Ai nha , thi rớt chắc ", kết quả thành tích , môn nào cũng max điểm.

Hắn lúc học câu "ai nha" còn cố tình bóp giọng, chọc cho Nghiêm Hoài Tân bật . Hứa Đa Phúc cúi đầu tiện tay nhéo búi tóc bạn cùng bàn nhỏ một cái.

Trò chuyện một hồi, Triệu công công tới báo thiện xong.

Ba bên ngoài thiên điện dùng bữa. Hứa Đa Phúc vẫn chủ vị, liền cùng bạn cùng bàn nhỏ ở một bên. Bàn dài ba , đồ ăn bày đầy bàn, Lý Ngang thích ăn chua cay đều đặt gần phía , bên Hứa Đa Phúc thì cay tê, món hấp đều đủ.

Ăn uống thỏa thích!

– Lát nữa các ở Tuyên Chính Điện ngủ một chút . – Hứa Đa Phúc giữ .

Lý Ngang lắc đầu :

– Ta về Sùng Minh Đại Điện ngủ, cũng nghỉ ngơi , buổi chiều còn hỏi chính phê tấu chương ?

. Thật cũng còn . – Hứa Đa Phúc nhiều, đầu bảo bạn cùng bàn nhỏ: – Cậu buổi chiều tan học thể tới tìm , ở noãn các ăn điểm tâm học bài, bên ánh sáng , tan học liền thích chạy tới nơi làm bài tập.

Nghiêm Hoài Tân suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.

– Lý Ngang, tới ? – Hứa Đa Phúc hỏi.

– Ta thì thôi, nếu chê quấy rầy, thỉnh thoảng tới nơi dùng cơm trưa là . – Lý Ngang xong, giải thích: – Tan học xong cùng Chu Toàn chép sách, đổi Thiếu phó , gần đây ông rà soát tứ thư ngũ kinh, cũng theo học cùng.

Hứa Đa Phúc: "... Nghe mà thấy sợ."

Sang năm đầu xuân chính là kỳ thi mùa xuân, hiện tại Chu Toàn đang liều mạng học.

Dùng cơm xong, Nghiêm Hoài Tân cùng Lý Ngang liền về. Hứa Đa Phúc bởi vì "hút" năng lượng từ hai bạn , hiện giờ tinh thần phấn chấn, noãn các ngủ một giấc, buổi chiều khi thư phòng bắt đầu phê tấu chương.

Phê xong tấu chương, đưa đến Nội các, Nội các xem xét một , cái gì thích hợp điểm đáng ngờ, các lão Nội các đến mặt nghị. Ngắn ngủi một buổi trưa, Hứa Đa Phúc học ít, bất quá cũng đầu váng mắt hoa.

Hắn vươn vai duỗi .

Vương Viên Viên đau lòng c.h.ế.t, :

– Điện hạ, Nghiêm thiếu gia đến một nén nhang , đang ở noãn các, ngài qua xem ?

– Nghiêm Tân Tân tới ? Vậy xem. – Hứa Đa Phúc về phía noãn các nghĩ, Phụ hoàng phê tấu chương cả ngày, lúc nghỉ ngơi thấy trong noãn các đứa con trai đáng yêu hoạt bát ngoan ngoãn, mệt mỏi trong ngày đều tan biến !

Phụ hoàng , một đứa con trai bảo bối thế , thật sự là hạnh phúc!

Hứa Đa Phúc tự dát vàng lên mặt , cảm thấy thống khoái vô cùng. Chạng vạng ở noãn các chơi cùng Nghiêm Hoài Tân —— Nghiêm Tân Tân làm bài tập, ở bên cạnh ăn quả tử, còn cùng dùng bữa tối, đó Nghiêm Hoài Tân mới cung.

Bữa tối ăn sớm vì sợ cửa cung khóa.

Hứa Đa Phúc dạo tới dạo lui về Đông Cung, thế nhưng thấy Hồ thái phó, tức khắc căng thẳng Vương công công, thì thầm bằng giọng gió:

– Cửa cung khóa , Hồ thái phó còn ?

Vương Viên Viên cũng a.

Hồ thái phó tiến lên chào hỏi, Hứa Đa Phúc thẳng đầy chính trực, giơ tay :

– Hồ thái phó cần đa lễ, hiện giờ thời điểm còn sớm, Hồ thái phó...

– Lão thần chờ Điện hạ, bỏ lỡ canh giờ, cửa cung khóa, thần , còn thỉnh Điện hạ thu lưu lão thần một đêm, lúc lão thần chuyện cùng Điện hạ . – Hồ thái phó ngữ khí hòa ái, lộ ý cùng Điện hạ tâm sự đêm khuya.

Hứa Đa Phúc: Thật là đáng giận, Hồ thái phó hiện tại cũng trở nên vô giống !

– Đi thôi, Hồ thái phó đừng khách khí.

– Vương công công, ngươi cho thu dọn phòng khách ở tiền viện, cắt cử mấy nội thị chăm sóc Hồ thái phó.

Hồ thái phó còn khách khí gật đầu với Vương tổng quản để cảm tạ, còn vẻ quật cường nghiêm túc đến mức bất cận nhân tình, coi thường hoạn quan thái giám như .

Thời gian lâu , Đông Xưởng rốt cuộc là , Hồ thái phó tự phán đoán.

Suy nghĩ của con sẽ biến hóa, cải tiến, chậm rãi tu chỉnh.

Vương Viên Viên thụ sủng nhược kinh vội phân phó xuống .

– Cô bộ y phục, Hồ thái phó dùng cơm , chuyện gì vội, lát nữa .

Hồ thái phó:

– Vâng.

Hứa Đa Phúc về phía hậu viện, lẩm bẩm:

– Hồ thái phó hiện tại khôn thật, vuốt lông , còn kiên nhẫn hơn hẳn. – Trên mặt biểu tình cũng còn túc mục như , đối với tựa như viện sĩ đại học nghiêm khắc tu nghiệp trình độ giáo viên mầm non .

Vương đại tổng quản thể Điện hạ chắn đao, nhưng đối với Hồ thái phó, Vương đại tổng quản cũng bó tay.

Hứa Đa Phúc quần áo, nghỉ ngơi một lát, một dạo thú vị, vì thế "tự chui đầu lưới" tiền viện. Hồ thái phó còn dùng bữa, cũng khoan khoái chút đang uống , lúc thấy Điện hạ tới, chắp tay thi lễ chào hỏi.

– Thái phó, đừng khách khí. – Hứa Đa Phúc ở một bên, : – Một lát nữa ăn cơm chiều, nước đừng uống quá nhiều.

Hồ thái phó một cái:

– Thần tạ Điện hạ quan tâm.

bởi vì Hồ thái phó nghiêm túc vài chục năm, những nếp nhăn mặt mỗi một cái đều nghiêm túc đắn, gần mấy năm theo con đường hòa ái, kỳ thật hiệu quả cũng lắm, vẫn nghiêm túc.

Bất quá Hứa Đa Phúc nghĩ thầm, một ông lão nghiêm túc lớn tuổi như đều nguyện ý vì đổi, làm thể hà khắc còn đòi hỏi thêm .

– Thái phó cái gì? – Kỳ thật Hứa Đa Phúc tỏng.

Hồ thái phó nghiêm mặt :

– Điện hạ tuổi nhỏ, hiện giờ Giám quốc chính vụ bận rộn, nhưng bài tập công khóa thể hoang phế. Nghiệp tinh với cần hoang với đùa, hành thành râu rậm hủy bởi tùy...

Hắn ngay mà.

Hứa Đa Phúc còn giãy giụa một chút:

– Chính là Cô thời gian.

Hồ thái phó râu hoa râm vểnh lên hai cái, tức giận Điện hạ chằm chằm. Điện hạ chột , chịu thua :

– Được , cũng một chút thời gian, Cô sẽ sắp xếp thời khóa biểu.

Cũng may nội thị tiến thông truyền bữa tối xong.

Hứa Đa Phúc như cứu mạng, ném xuống một câu "Hồ thái phó dùng bữa " liền chuồn mất. Vừa nhàm chán bộ đến phòng Hồ thái phó, nhất định là hạ chú !

Đi về phía hậu viện, Hứa Đa Phúc trong lòng lẩm bẩm như , ngoài miệng phân phó:

– Đi Tuyên Chính Điện thỉnh Triệu tổng quản đây, Cô chuyện hỏi.

– Nhạ. – Thuận Đức chạy làm việc.

Hứa Đa Phúc ăn cơm lúc bốn giờ chiều, bởi vì mùa đông trời tối sớm cửa cung cũng đóng sớm, vì ăn cơm cùng bạn cùng bàn nhỏ nên bữa tối đẩy lên thời gian. Hiện giờ lăn lộn một hồi, mơ hồ thấy đói bụng.

– Hỏi xem phòng bếp hôm nay ăn cái gì, dọn lên một ít, cần quá sớm, một canh giờ đưa đây là . – Hứa Đa Phúc phân phó.

Trục Nguyệt truyền lời.

Không lâu Triệu tổng quản thở hồng hộc chạy tới, Hứa Đa Phúc thấy liền :

– Triệu công công, nơi cũng đại sự, cần vội vã như . – Chắc chắn là Thuận Đức truyền lời nghiêm trọng quá, làm Triệu công công tưởng xảy chuyện gì.

– Ngươi xuống uống ngụm nghỉ ngơi một chút .

Truy Tinh liền dọn ghế thỉnh Triệu tổng quản . Triệu Nhị Hỉ cũng khách khí, ghé nửa m.ô.n.g lên ghế, ngoài miệng còn :

– Nô tài canh giữ ở Tuyên Chính Điện cũng việc gì.

Trà nóng dâng lên, Triệu Nhị Hỉ uống mấy ngụm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-74-nhai-con-dan-mat-noi-cac-lam-thu-phu-gia-ngat.html.]

Hứa Đa Phúc chuyện phiếm:

– Triệu công công, Phụ hoàng để cho cái thời khóa biểu lười biếng nào ?

– Thánh Thượng chinh phía với nô tài về cái thời khóa biểu gì đó, nhưng Thánh Thượng dặn dò, bảo nô tài quyền theo ngài. – Triệu Nhị Hỉ vội dậy đáp lời.

Hứa Đa Phúc hiệu cho Triệu công công xuống, cái đầu dưa bắt đầu tính toán: Nhìn như Phụ hoàng dặn dò thời khóa biểu lười biếng, nhưng cho quyền hạn lớn, thể tự điều chỉnh a!

Hôm nay bận rộn cả ngày, Hứa Đa Phúc cảm thấy hiệu suất chút chậm, bởi vì hiểu sự vận hành giữa các nha môn triều đình, phê tấu chương thương nghị dò hỏi tốn chút công phu, giống Phụ hoàng liền mấu chốt ở , bởi phê tấu chương, thảo luận chính sự thời gian ngắn, hiệu suất cao.

Hắn ở đây còn "phục bàn" một hồi, vất vả lắm phê tấu chương xong đưa về, Nội các xem một đến tìm —— quá lãng phí thời gian.

– Như , buổi sáng hiệu suất cao, hai cái canh giờ xử lý chính vụ. Triệu công công, phiền ngươi trở về bố trí thư phòng Tuyên Chính Điện một chút, kê thêm bàn ghế ở hai bên tả hữu, sáng mai Cô sẽ ở thư phòng cùng Nội các thương nghị tấu chương.

Trực tiếp phê duyệt một chuyện.

– Buổi chiều Cô còn học tập một canh giờ, thời gian còn chơi.

Nếu mỗi ngày làm việc, sẽ " già yếu" mất. Phụ hoàng cũng thật trâu bò, làm nhiều việc như mà vẫn trẻ trung tinh lực dồi dào, giống , chơi thì sẽ mệt. Hứa Đa Phúc cảm thán.

Triệu tổng quản đáp ứng, chuyện gì phiền phức, liền lui về bố trí.

Hứa Đa Phúc gọi Vương công công:

– Ngày mai đám Ôn Lương Như, Tư Mục Dữ tiến cung, bảo họ trực tiếp đến thư phòng Tuyên Chính Điện trình diện.

Phụ hoàng , đừng để trong tay cứ tới tới lui lui chỉ vài dùng, thành viên tổ chức Đông Cung là một nhà, hiện giờ cũng là cơ hội để mài giũa.

Tổng thể chỉ mài giũa một , cấp tất cả chơi uống ở Đông Cung, thế thì còn thể thống gì!

Thái t.ử điện hạ lộ sắc mặt ghen tị.

An bài xong hết thảy, Thái t.ử điện hạ đói bụng, với Thuận Đức:

– Ngươi tiền viện với Hồ thái phó, về mỗi ngày buổi chiều đúng giờ Mùi, Cô thể học, bảo Hồ thái phó đến thư phòng Tuyên Chính Điện dạy học.

Buổi chiều học từ một giờ đến ba giờ, nhận mệnh thôi.

Thuận Đức truyền lời.

Hứa Đa Phúc tính toán, giữa trưa ăn cơm ngủ, buổi chiều 3 giờ về chính là thời gian của . Nghiêm Tân Tân 3 giờ rưỡi tan học đây là bốn giờ, bọn họ còn thể cùng ăn một bữa cơm trò chuyện một lát. Vậy thời gian từ chiều đến tối làm gì đây?

Học tập thì miễn . Hứa Đa Phúc nghĩ đến cái gì đó, bước nhanh về phòng ngủ, lật gối đầu lên, đào a đào móc một tấm bản đồ da trâu. Rất , thể nghiên cứu cái !

Vì thế hoạt động mỗi ngày đầy đủ.

Hứa Đa Phúc xem qua tấm bản đồ vài , nhưng manh mối, hình vẽ căn bản xem hiểu. Chờ ngày mai mang tới Tuyên Chính Điện, hỏi Nghiêm Tân Tân xem thế nào.

Thời khóa biểu mới an bài xong, Thái t.ử điện hạ cũng đói bụng, truyền thiện.

Lại ăn một bữa, nghỉ ngơi một lát, sân chơi nhảy dây một lúc, liền tắm rửa ngủ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hôm buổi sáng 6 giờ rưỡi, Hứa Đa Phúc tỉnh dậy , rửa mặt đ.á.n.h răng xong mặc quần áo ăn sáng, sân múa may một bài quyền pháp, hắc hắc rống rống, đ.á.n.h xong lau mồ hôi quần áo Tuyên Chính Điện làm.

8 giờ, một chúng các lão Nội các đến thư phòng Tuyên Chính Điện chờ. Không chỉ nhân viên Nội các, của Đông Cung cũng ở đó, một đông một tây chia làm hai bên .

Đám Văn Nhi Đán, Hà Thông nơm nớp lo sợ chờ, cả đời cũng từng nghĩ tới, bọn họ kẻ hèn chức quan thất phẩm, thế nhưng một ngày thể cùng chung một chỗ với các lão Nội các. Không chỉ như thế, ý tứ của Điện hạ, còn bảo bọn họ cũng tới tham dự chính vụ.

Đông Cung bên đừng tiểu quan, chính là Ôn Lương Như, Tư Mục Dữ đều chút câu nệ. Ôn Lương Như lúc ở Lễ Bộ cũng bất quá là cái quan Chính ngũ phẩm, tới Đông Cung lên tới Tứ phẩm, mà hiện tại làm việc của quan Nhất phẩm ——

Ai dám tưởng tượng a.

Bên phía Nội các, trẻ nhất, tư lịch nông nhất chính là Nghiêm Ninh. Nghiêm Ninh tại Nội các cũng dễ sống, mới đến, là do Thánh Thượng "nhảy dù" đưa , lão thần t.ử Nội các đều chướng mắt Nghiêm Ninh. Bất quá đến chỗ mới làm việc, luôn thời kỳ thích ứng học tập, cái Nghiêm Ninh tự khắc phục.

Được Thánh Thượng khâm điểm coi trọng, chiếm ưu thế hơn so với các quan viên khác .

Mỗi đều tự khắc phục khó khăn, giống như Thái t.ử điện hạ . Hôm qua là ngày đầu tiên Giám quốc hỏi chính, mơ hồ cảm giác Nội các cho " oai phủ đầu". Tự nhiên biểu hiện trắng trợn như , nhưng Phụ hoàng và a cha chân mới , lưng Nội các tất cung tất kính, kinh sợ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ tất cả đều tới hỏi , làm phê duyệt.

Không đề cập tới vài đạo tấu chương làm , mấy lão thần Nội các dạy như "huấn cẩu", làm lắm thì cho câu khen, trong lời khen mơ hồ còn hàm chứa ý hạ thấp ——

Là thật tâm dạy suy nghĩ, là cáo già quan trường mượn cơ hội giáo huấn, làm chán ghét chính vụ, đó buông quyền, để Nội các quyền quản lý? Kỳ thật cái cũng gì, nhưng điều Hứa Đa Phúc khó chịu chính là, mấy lão rõ, buộc buông tay. Hắn thanh danh , Nội các là cứu cấp.

– Thái t.ử điện hạ đến —— Triệu Nhị Hỉ hô lớn.

Hai bên thần t.ử cung kính đón chào, chắp tay thi lễ hành lễ.

Hứa Đa Phúc hôm nay vẫn mặc thường phục tay áo bó, điệu thấp phương tiện hoạt động, thần sắc như thường qua giữa hai hàng thần tử, hướng về phía long ỷ của Phụ hoàng trong thư phòng xuống —— đây long ỷ chính thức, long ỷ chính thức ở chính điện.

Hôm qua liền , gì ghê gớm.

Hứa Đa Phúc định xong, về phía thuộc hạ, tủm tỉm :

– Chư vị buổi sáng lành. Hôm qua Cô hỏi chính, từ buổi sáng bận đến buổi chiều, kết quả là lung tung rối loạn, một đạo tấu chương Cô ba , quá chậm.

– Cô nghĩ nên điều chỉnh một chút, thỉnh Nội các tới thư phòng làm việc. Muốn xử lý tấu chương, Cô ở phía xem, cái gì hiểu lúc hỏi luôn, cũng đỡ cho vài vị các lão tuổi cao sức yếu bôn ba.

Lâm thủ phụ cung kính :

– Lão thần dám nhận.

Mặt khác đại thần cũng phụ họa theo.

Hứa Đa Phúc tiếp lời, quản ngươi dám dám nhận, đều sai Triệu công công đem cái bàn chuyển đến. Dù việc thành ván đóng thuyền, ! Tiếp theo :

– Không nhiều nữa, chư vị làm việc .

Nội các chư vị xem Lâm thủ phụ, lấy Lâm thủ phụ làm chuẩn. Lâm thủ phụ nhiều, ở vị trí thấp hơn Điện hạ, những khác mới xuống. Đông Cung bên vẫn còn .

– Hôm qua các nơi dâng tấu chương thỉnh an, Cô xem hết. Lâm đại nhân, ngươi tìm đưa cho bên Đông Cung, bọn họ tư lịch, lúc để cho bọn họ học hỏi luyện. – Hứa Đa Phúc lời , ngữ khí ai ai sơ là hiểu ngay.

Hơn nữa Hứa Đa Phúc gọi Lâm thủ phụ trực tiếp là Lâm đại nhân, coi như thần t.ử bình thường mà dùng.

Nội các chỗ đó Chu Như Vĩ thần sắc bất động, chỉ là trong lòng nghĩ: Điện hạ hổ là con ruột của Thánh Thượng, hôm qua như một cục bột mềm mặc cho mấy lão già nhào nặn, hôm nay liền cho Nội các một đòn oai phủ đầu.

Lâm thủ phụ lên, thần sắc cung kính:

– Lão thần nhớ rõ để tại Nội các, thần hiện tại liền lấy.

– Ân, .

Hứa Đa Phúc cũng chiêu đ.ấ.m xoa. Hắn tư lịch chơi thủ đoạn bằng mấy lão thần , nhưng một ưu thế tự nhiên cực lớn —— là Thái tử, hiện giờ là tính.

Hơn nữa Nội các những , nếu là dám chơi một vố, Phụ hoàng cho bí tịch dùng ước chừng 40 cái tên, cũng ngại chọn vài vị đưa lên thế. Mấy các lão nhất đừng giáp mặt mà nắn bóp !

Di? Phụ hoàng đoán a.

Đông Cung bên vốn dĩ chút rén, Thái t.ử , Ôn Lương Như và Tư Mục Dữ đầu kiêu ngạo siểm nịnh bước lên. Như là nhận thấy Nội các cùng Điện hạ nảy sinh cách, bọn họ tự nhiên lấy ý tứ của Điện hạ làm chuẩn.

Hai bên xuống.

Lâm thủ phụ mãi một lúc lâu thấy , những tấu chương thỉnh an đưa tới, Đông Cung việc gì để làm. Hứa Đa Phúc liền sai Triệu tổng quản xem, kết quả thấy, Triệu tổng quản thần sắc khó xử :

– Lâm thủ phụ hôn mê bất tỉnh .

Thật ngất giả ngất quan trọng, Hứa Đa Phúc phán:

– Cho Ngự y xem, thông báo cho Lâm gia, Lâm đại nhân thể khỏe, về phủ dưỡng bệnh .

– Đến nỗi tấu chương thỉnh an, Cô tự lấy.

Hứa Đa Phúc lên ngoài. Nội các ở ? Ở Thái Cực Cung, ở nhà , chỗ nào cái tấu chương nào là xem ?

Vương Viên Viên liền theo sát Điện hạ, bất chấp tất cả c.h.ử.i thầm Lâm thủ phụ lão đông tây trong lòng, chọc Điện hạ thật sự sinh khí. Tự nhiên, Vương tổng quản c.h.ử.i thì chửi, mặt vẫn là thực cung kính khiêm tốn.

Điện hạ , thư phòng Tuyên Chính Điện im phăng phắc.

Hứa Đa Phúc tới Nội các, Lâm thủ phụ còn ngã ghế. Không một hồi Ngự y tới bắt mạch, Lâm thủ phụ sâu kín tỉnh , thấy Điện hạ, hai mắt áy náy:

– Lão thần làm Điện hạ lo lắng.

– Lâm thủ phụ tuổi tác cao, là Cô , bậc bôn ba chân cẳng công phu nên phái những khác tới lấy. Chỉ là Nội các là nơi mấu chốt, đặc biệt là tấu chương sự tình quan trọng đến quân quốc đại sự, Cô cũng là sợ nội thị tự tiện xông lấy nhầm. – Hứa Đa Phúc tiến lên, thần sắc ôn hòa nhất, giải thích mềm mỏng nhất.

Hai diễn một màn mặt ngoài hòa thuận. Đến nỗi Lâm thủ phụ là sinh khí đắn đo Điện hạ, là thật sự thể khỏe, chỉ Lâm thủ phụ chính . Dù Hứa Đa Phúc là đang diễn kịch.

Lâm thủ phụ hốc mắt chút đỏ, thở dài thật dài :

– Thánh Thượng mới rời Thịnh Đô, lão thần khỏe đổ xuống, làm lụy Điện hạ vất vả.

– Lâm đại nhân , đây là trách nhiệm của Cô. – Hứa Đa Phúc đầu xem Ngự y: – Ngươi theo cùng đến Lâm phủ, hảo hảo giúp Lâm đại nhân điều trị thể.

Ngự y hành lễ xưng .

Kim Ngô Vệ tiến đến nâng , Hứa Đa Phúc còn bảo Vương công công:

– Gọi kiệu của Cô, đưa Lâm đại nhân cung.

– Điện hạ trăm triệu thể, chiết sát lão thần.

Hứa Đa Phúc đem cánh tay Lâm thủ phụ ấn trở về, :

– Chớ nhiều, Lâm đại nhân thể quan trọng, mau . – Câu với Kim Ngô Vệ.

Chờ một hồi bận rộn xong xuôi.

Hứa Đa Phúc tự mang theo tấu chương về Tuyên Chính Điện. Triệu Nhị Hỉ đón nhận tiếp lấy, Hứa Đa Phúc :

– Đưa cho Đông Cung xem, đều là tấu chương thỉnh an của các địa phương. Các ngươi xem nếu là thăm hỏi bình thường thì cứ phê là , nếu là cái gì ẩn tình thì đặt sang một bên, đến lúc đó Cô xem.

Ôn Lương Như đám lên xưng .

– Lâm thủ phụ hồi phủ dưỡng bệnh, quốc sự một ngày thể trì hoãn, chư vị tiếp tục . – Hứa Đa Phúc lên vị trí.

Trong đó một vị các lão :

– Điện hạ, Lâm thủ phụ , nhưng con dấu Thủ phụ để ? Nếu là con dấu, hôm nay tấu chương dễ phê, nhưng là phát xuống Lục bộ, làm Lục bộ ban sai, con dấu thể .

– Có nên phái Lâm phủ lấy?

– Lâm thủ phụ sợ còn xa, bằng thần hỏi một chút?

Hứa Đa Phúc xụ mặt, thần sắc bình thản vài vị . Mấy lão thần t.ử nửa điểm sợ , là mượn cớ Lâm thủ phụ một trở , hôm nay bãi công ?

Hôm qua cho oai phủ đầu, hôm nay phát hiện dám phản kháng, cho diễn một màn Lâm thủ phụ lấy tấu chương trực tiếp bệnh ngất xỉu?

Hắn chút phiền, vì mấy cái quan hệ nhân tế chốn quan trường mà phiền chán.

– Ai thì tự . Phụ hoàng chinh rời , Cô tuy rằng tuổi nhỏ nhưng thực thông tuệ, cả triều đường đều là quăng cổ chi thần, bảo Cô lớn mật yên tâm hạ lệnh, bởi để Ngọc tỷ cho Cô. Triệu tổng quản, mang Ngọc tỷ lên đây.

Triệu Nhị Hỉ cung kính:

– Nhạ, nô tài tuân mệnh.

Tuyên Chính Điện lúc thật là tĩnh đến mức tiếng nước nhỏ giọt cũng thể thấy.

Hứa Đa Phúc tuy rằng phiền chút, nhưng đem hỏa khí đè ép trở về, cũng tiếp tục vả mặt mấy lão thần, coi như mấy vị là thật tâm đòi con dấu Thủ phụ .

– Chư vị lo lắng cho thể Lâm đại nhân, Cô , thăm bệnh thăm hỏi thì chờ tan làm hãy .

Nguyên bản mấy vị lão thần lên lúc lập tức :

– Điện hạ .

Điện hạ dùng một chiêu "thêu hoa quyền" đá thủng một lỗ hổng ở Nội các. Nội các phía ôm đoàn thực chặt chẽ, mấy năm như Chu Như Vĩ chiếm thượng phong, kỳ thật Lâm thủ phụ một độc đại, mấy năm qua Chu Như Vĩ đều thu liễm mũi nhọn, hành sự nội liễm.

Ngày buổi sáng ban sai hiệu suất cao.

Hứa Đa Phúc phê tấu chương giận dỗi, rốt cuộc cái gì thì tự nhiên sẽ hỏi. Bất quá đến phiên Thái t.ử điện hạ khen ngợi:

– Nguyên lai là quan hệ như a, Hồ các lão dăm ba câu liền giải thích thông suốt cho Cô, Hồ các lão thật lợi hại.

– Nếu định , liền làm như . Chính vụ Hồ các lão chằm chằm nhé, đầu Phụ hoàng trở , Cô nhất định ở mặt Phụ hoàng ghi cho Hồ các lão một công. – Cho ngươi dán cái phiếu bé ngoan.

Hồ các lão năm nay 63 tuổi: "..."

Tuy rằng liếc mắt một cái là thấy rõ Điện hạ chơi thủ đoạn gì, nhưng là đừng , thật sự ăn cái chiêu .

Ngày đó buổi sáng, những tấu chương chính vụ quan trọng đều phê xong . Không riêng gì Hứa Đa Phúc một làm, thực tín nhiệm mặt khác các lão, sai sự đều phân phó xuống —— nếu Nội các tất cả đều là giá áo túi cơm phế vật, Phụ hoàng cũng sẽ giữ , khẳng định là thể làm việc .

Chính là phía cho nho nhỏ oai phủ đầu, nhưng ăn cứng!

Buổi trưa bận xong . Hứa Đa Phúc vươn vai :

– Dư một ít chính vụ bình thường, buổi chiều Nội các tự hành xử lý. Con dấu Lâm thủ phụ ở đây, dùng của Cô. Vương công công, giao con dấu của Cô cho Chu đại nhân.

Việc chư vị trong thư phòng đều , nếu là sai sự gì làm hỏng mệnh lệnh sai, Hứa Đa Phúc đem Chu Như Vĩ cùng buộc . Hắn là Thái t.ử ai dám trừng phạt? Tự nhiên là Chu Như Vĩ gánh nồi.

Nghĩ đến Chu đại nhân cũng điều đó.

Chúng mục sở chúc, Chu Như Vĩ lưng như kim chích cũng hiểu đây là cơ hội của tại Nội các, một cơ hội vị trí Thủ phụ.

Thử hỏi ai ?

Chúng thần sắc mặt khác đó cáo lui.

Hứa Đa Phúc giữ Chu Như Vĩ :

– Cô Chu Toàn sang năm kết cục thi cử. Hắn phía còn chờ một chút, như thế nào đột nhiên đẩy sớm thời gian?

Chu Như Vĩ nghĩ tới Điện hạ hỏi cái , sửng sốt:

– Là chủ ý của khuyển tử, sang năm kết cục thử xem, nếu là cũng thể tĩnh tâm học tiếp.

– Hắn thực cần cù. Trước Chu Toàn đợi khóa , khi đó hai mươi tuổi. Hiện tại đẩy sớm thời gian cũng , còn thực trẻ, nếu là trúng thì mười sáu, mười bảy tuổi là thể triều làm quan. – Hứa Đa Phúc lải nhải hai câu, khi tiễn khách : – Thời điểm còn sớm, Chu đại nhân mau ăn cơm .

Kỳ thật là bổn Thái t.ử điện hạ đói bụng ăn cơm.

Chu Như Vĩ hành lễ cáo lui, chỉ là đường trở về cứ cân nhắc lời của Điện hạ. Điện hạ như tuổi nhỏ ngây thơ, kỳ thật đại trí giả ngu, quyết đoán...

Lời mới , gì thâm ý ?

Tác giả chuyện :

Đa nhãi con điện hạ ngự diêm ngột: Cô tay đ.ấ.m chân đá!

Loading...