Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 67: Thái Tử Hóng Dưa, Nửa Đêm Gây Chuyện
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời còn tối, Thánh Thượng ban yến dê nướng nguyên con. Nhà Đỗ Nhị cũng chia một miếng lớn, đưa thịt là Tiêu quản sự, :
– Cầm lấy ăn , Thánh Thượng hôm nay vui, phàm là ai hôm nay đến mà còn ở đến giờ đều phần.
Chia đến tay dân chúng thì ít nhiều gì cũng là chuyện lớn.
Thánh Thượng ban yến dê nướng, cả đời cũng ăn một miếng, hôm nay nếm chút thịt mặn là may mắn, chẳng lẽ còn chê ít đủ no ?
Đỗ Nhị đưa thịt cho đại ca đại tẩu , vội ôm quyền chắp tay cảm tạ.
Tiêu quản sự phơi nắng cả ngày, da mặt đỏ đen, nhưng đôi mắt sáng ngời lộ vẻ vui mừng. Đầu tiên là nhận lễ của Đỗ Nhị, mới :
– Khách sáo gì chứ, hôm nay bánh nhà ngươi bán chạy nhất, cả đội của Điện hạ cũng đến mấy .
Đỗ Nhị mặt mày khiêm tốn tươi , theo, ngắt lời, Tiêu quản sự còn chuyện .
Tiêu quản sự thấy Đỗ Nhị điều như , tiếp tục :
– Trời sắp tối , các ngươi bây giờ về sợ là đường đêm. Hôm nay buôn bán , khó tránh khỏi dòm ngó. Buổi tối bên quan binh và của mộc thương chúng còn ở dọn dẹp, các ngươi nếu vội về, đêm nay ở tạm một đêm, những lều trại đó ngày mai mới dỡ.
Đỗ đại ca về, :
– Đồ bán xong , chúng dắt xe bò về cũng nhanh, trong nhà còn già.
– Cũng , là nghĩ chu . – Tiêu quản sự vội .
Đỗ Nhị cảm ơn lòng của quản sự, nhưng ở đây một đêm ở nhà sẽ lo lắng. Hai em họ cũng là thanh niên trai tráng, đại ca sức lực, thể phòng bọn trộm vặt. Hơn nữa thánh giá ở đây, nhiều hoàng trang quý nhân như , sợ là bọn trộm vặt bình thường gan tặc cũng mật tặc.
– Đỗ Nhị lý, chân thiên tử, nơi hẻo lánh. – Tiêu quản sự càng thêm thưởng thức Đỗ Nhị. – Hôm nay thấy ngươi còn chữ, tầm thường, làm chức gì?
– Không dám nhận làm chức gì, chỉ là một nông dân ngoài đồng. – Đỗ Nhị vội .
Hai trò chuyện một lúc, Tiêu quản sự cũng gì chắc chắn, chỉ :
– Cửa hàng chúng đặt chân ở Thịnh Đô, hiện đang thiếu , nếu tiểu ý, thể đến... – Rồi báo địa chỉ tên tuổi cửa hàng Mộc gia.
Đỗ Nhị thần sắc nghiêm túc, ôm quyền cảm tạ Tiêu quản sự, đó hai mới từ biệt.
Trời còn tối, bên vẫn còn đông, quan binh và thị vệ đeo đao tuần tra, trong khí tràn ngập mùi thịt nướng. Đỗ Nhị :
– Đại ca, dọn dẹp một chút, chúng mau về thôi.
– Hôm nay tẩu t.ử bận cả ngày, về tẩu t.ử và con bé xe bò.
Đỗ đại tẩu vốn định bộ, đừng làm con bò mệt c.h.ế.t. Đỗ đại ca :
– Ngồi , Tiêu quản sự , trong lòng cũng chút sợ, nhân lúc trời còn sáng chúng mau về.
Lúc đến đồ đạc nặng, chủ yếu là bếp lò, than, bột mì, lúc về bột mì và than dùng hết, con bò nghỉ ngơi cả ngày, cũng mệt. Đỗ Nhị dắt xe, ôm cháu gái lên xe, Nữu Nữu trong tay còn bưng một cái chậu thô lớn, bên trong là thịt dê nướng thơm nức.
Người lớn động đũa, Nữu Nữu thèm nuốt nước bọt cũng dám ăn.
Đỗ đại tẩu đang mang thai, cả ngày, chồng xoa mặt, nàng làm bánh nướng điều nhân cũng mệt lả, lúc vội về nhà, liền xe bò.
Đỗ đại ca thương con bò già, liền cõng bếp lò. Đỗ Nhị thì cõng cái nồi.
Nhà nông là , chịu chút mệt , súc vật trong nhà nếu mệt bệnh, mệt ngã, đó mới là chuyện lớn. Nhanh nhẹn thắng xe, hai em phiên dắt bò về nhà.
Đi xa bờ sông một lúc lâu, còn thấy lều trại của các quý nhân, xe Đỗ đại tẩu mới :
– Hôm nay thật là mở mang tầm mắt.
Chén thịt dê nướng đó, Đỗ đại tẩu xé cho con gái một miếng, còn dùng chén đậy mang về cho chồng cùng ăn. Nữu Nữu cầm thịt, đưa đến miệng , Đỗ đại tẩu giả vờ ăn một miếng, thực chỉ nếm vị:
– Con ăn nhanh .
Nữu Nữu ăn , thơm nức, thịt dê ngon thật.
Đỗ đại ca :
– Bận chân chạm đất, cũng may mắn, Ôn đại nhân là một vị quan , nhưng mà , Ôn đại nhân làm chức gì?
– Ta Tiêu quản sự , Ôn đại nhân là của Đông Cung Thái tử, đầu thi đấu ở bên ngoài, Ôn đại nhân và Mộc cửa hàng thương lượng, kiếm tiền của dân chúng chúng ...
– Ta , tranh lợi với dân, đây là đầu , cũng là đầu thấy. – Đỗ đại ca cảm thấy hiếm lạ. – Hôm nay Tiêu quản sự, những vị binh lính , thật sự thu của chúng một đồng nào.
Đỗ Nhị cũng cảm thấy hiếm lạ, những lời qua thôi, quy củ hiểu, lưng dúi tiền là chuẩn , ngờ hôm nay rảnh rỗi dúi hai , cũng ai nhận, còn mắng một trận. Bị mắng vài câu, tiền thì giữ , gì .
– Đều Thái t.ử nhân hậu, hôm nay thật sự cảm nhận , quản lý thuộc hạ cũng nghiêm. – Đỗ Nhị cảm thán.
Cảnh tượng lớn như , một ai bằng mặt bằng lòng, thật sự là hiếm .
– Nghe nghĩa phụ của Điện hạ là của Đông Xưởng, chắc chắn cũng quan hệ với Hứa đại nhân của Đông Xưởng. Đông Xưởng là tra tham quan... – Đỗ đại ca lúc , tuy ít thành, nhưng thành mua sắm cũng thể trong quán chuyện phiếm.
Chuyện của Đông Xưởng nhiều, quan bắt, nhà tịch thu, đều là Đông Xưởng làm.
Đại ca , Đỗ Nhị cũng qua, chỉ là chuyện của quan lão gia thật thật giả giả ai , trong lòng thực tin lắm. Làm quan đều giống , nhưng hôm nay thật sự xảy với nhà , thật giống .
– Có Thánh Thượng, Điện hạ, cuộc sống của chúng chắc sẽ thuận lợi. – Đỗ Nhị cũng dám quá chắc chắn.
Đỗ đại ca thì nghĩ thoáng hơn, cảm thấy sẽ tệ .
Bây giờ rảnh rỗi, chuyện nhỏ xảy ban ngày cũng thể suốt đường, cũng nhanh, cũng thấy mệt. May mắn là thuận lợi vô kinh vô hiểm về đến thôn Đỗ gia.
Đỗ mẫu ở đầu thôn đợi hồi lâu, trời tối , hai con trai, con dâu, cháu gái vẫn thấy về, khỏi lo lắng, sớm cho bọn nhỏ ngoài, lỡ va chạm các quý nhân thì làm .
Lại qua bao lâu, xa xa mơ hồ thấy bóng dáng xe bò.
Đỗ Nhị gọi :
– Nương?
– Ối giời, các con cuối cùng cũng về . – Đỗ mẫu chạy tới đón.
Nữu Nữu nhảy xuống xe bò, hưng phấn, :
– Bà nội, hôm nay chúng con xem náo nhiệt, còn một tỷ tỷ xinh cho con một đóa hoa lắm.
– Được , bà nội về nhà xem, trời tối bà nội thấy rõ.
Trên đường sắp về nhà, Nữu Nữu nhị thúc dặn, về đến nhà nhắc đến chuyện buôn bán, cũng đừng kiếm tiền . Nữu Nữu đều nhớ kỹ.
Đỗ mẫu trông nhà cả ngày, trong thôn thực đều — nhà ai hầm thịt, bao lâu là cả thôn đều , huống chi Đỗ Nhị xúi giục cả nhà xem náo nhiệt, tiện đường bán chút bánh nướng cho quý nhân ăn.
Lúc thấy về, đường nhà Đỗ Nhị về, thỉnh thoảng dân làng hỏi.
– Đỗ Nhị thế nào? Hôm nay bánh nướng bán ?
– Lão đại .
– Nữu Nữu, hôm nay nhà ngươi kiếm tiền ?
Đỗ Nhị:
– Chỗ đó náo nhiệt lắm, bánh thì cũng thôi, các quý nhân chỉ thích cái mới lạ.
– Thật náo nhiệt, Điện hạ nhân hậu, ha ha, thấy Điện hạ.
Nữu Nữu :
– Con ở bờ sông xa xa thấy Điện hạ thuyền, lắm. Còn tỷ tỷ xinh cho con một bông hoa nhỏ viền hồng, thật.
Nữu Nữu từ trong lòng lấy dải lụa cho thím hàng xóm xem.
Trời tối đen, thấy gì cả, thím hàng xóm khen vài câu, trò chuyện vài câu ai về nhà nấy.
– Chắc là kiếm bao nhiêu, Nữu Nữu coi sợi chỉ hồng đó như báu vật.
– Thức khuya dậy sớm, bây giờ mới về, vợ lão đại cũng ngại mệt, mang cái bụng to như .
– Còn do Đỗ Nhị nhiều chuyện, một chút cũng thành thật, nhà ai dám gả con gái cho nó.
– , lão đại và vợ lão đại đều khờ, lời lão nhị sớm muộn gì cũng bán hết ruộng đất.
– Cuộc thi của Thái t.ử điện hạ cũng , nhưng là quý nhân quan lão gia, nhà ai ăn bánh chứ? Nghe quan lão gia quý nhân đều ăn gạo, gạo tẻ, gạo trắng.
– Ôi, nhà họ Đỗ xong , thấy Đỗ Nhị, Đỗ lão đại cõng cái gì, là thế nào về thế .
– Ai , mai .
Nhà họ Đỗ đèn dầu thắp, bàn là cơm do Đỗ mẫu làm, cháo ngũ cốc và bánh ngô thô. Đỗ mẫu thấy hai con trai về, xót ruột c.h.ế.t, cũng quan tâm kiếm tiền , giục ăn cơm .
– Nương, vội, tính sổ . – Đỗ Nhị chốt cửa chính.
Đỗ đại ca đặt bát cơm sang một bên.
Hôm nay là Đỗ Nhị thu tiền, nhưng bận rộn cũng rõ kiếm bao nhiêu, về bộ bỏ hũ sành, lộn xộn, lúc leng keng đổ hết bàn.
Đỗ mẫu thấy một đồng bạc, mắt đều thẳng, vốn định ăn cơm , lời líu lưỡi:
– Cái, cái bán bánh , bạc, thu nhầm tiền ?
– Nương, nhỏ chút. – Đỗ Nhị nhắc nhở một câu, mới : – Hôm nay quý nhân nhiều, ăn vui vẻ nên cho tiền thưởng, các quý nhân đều cho tiền thưởng, con cũng chỉ thôi.
Vì ở trong thành, gặp là thương nhân, hoặc là nha dịch, quan binh tuần tra, thấy qua quý nhân tay hào phóng như .
Cả nhà tiền, lúc ai cũng còn tâm trí đói bụng ăn cơm, đều đến ngây .
– Đếm , tiền bạc cũng ít. – Đỗ Nhị xuống bắt đầu đếm tiền, cũng căng thẳng. Sau đó bàn đủ chỗ, Đỗ đại tẩu và Đỗ mẫu đem cơm dọn bàn thờ.
Đỗ đại ca hôm nay buôn bán , tiền bánh cũng bán đắt, do nhị định giá, vì gần như nhào bột ngừng, nhưng ngờ — sẽ kiếm nhiều như , bao giờ thấy nhiều tiền như .
– Bao, bao nhiêu? – Đỗ mẫu cũng dọa.
Đỗ Nhị mắt thẳng, chút mờ mịt và kinh ngạc, :
– Nương, đại ca, đại tẩu, tổng cộng mười lăm lạng rưỡi và hai mươi tám đồng.
– Bao nhiêu! – Đỗ đại ca cao giọng, vợ vỗ tay, Đỗ đại ca vội vàng hạ giọng. – Nhiều như ? Ngươi đếm xem, đếm nhầm .
– Ca, chỉ nhiều hơn chứ ít hơn. – Đỗ Nhị đếm , trong lòng quyết định, lúc : – Ca, tẩu, hôm nay hai vất vả, hai là chủ lực, mười lạng bạc cho hai .
Đỗ đại ca nhíu mày, đang định mở miệng cần.
Đỗ Nhị tiếp:
– Ca, , định trồng trọt nữa, theo Tiêu quản sự, tìm một công việc. Ruộng đất trong nhà cũng đừng bỏ hoang, vất vả cho ngươi, còn cất nhà...
Trong hoàng trang.
Hứa Đa Phúc và các bạn nhỏ buổi chiều chúc mừng xong, còn "lễ trao giải", ngay tiệc mừng công buổi chiều, do Phụ hoàng của trao giải — Hứa Đa Phúc đ.á.n.h cược khuôn mặt non nớt của Thái tử, hết sức cầu xin Hoàng đế cha.
Hoàng đế cha ánh mắt trừng trừng của Cửu Thiên Tuế, mới "miễn cưỡng" đồng ý.
Hứa Đa Phúc quan tâm quá trình, trực tiếp một câu: Tốt quá! Chúc mừng.
Khoảng bốn giờ chiều, trời nóng, dê nướng và rượu đều dọn lên. Thái t.ử dẫn các thành viên trong đội, sự chú ý của , ngoài lều hoàng gia nhận lễ trao giải của Ninh Võ Đế.
Vốn là thi đấu đồng đội, Thái t.ử tự bỏ tiền túi làm một chiếc cúp vàng — do Nội vụ sở làm, Hứa Đa Phúc vẽ bản thảo, "Quán quân cuộc thi thuyền thứ nhất năm Ninh Võ thứ chín".
Trước khi trao giải, chờ ngoài lều, Thái t.ử lều .
Bọn họ còn huy chương vàng!
Trước đó khi vẽ cúp, bàn cơm lải nhải với hai cha.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hứa Đa Phúc trực tiếp một cái thể tin , về phía Phụ hoàng. Ninh Võ Đế :
– Huy chương bạc cũng chuẩn . – Lại với Triệu Nhị Hỉ: – Truyền đội của Lý Trạch đến.
– Cha ngươi sợ ngươi thua... – Ninh Võ Đế .
Cửu Thiên Tuế nóng nảy, vội phủ nhận:
– Ta , vẫn luôn tin Đa Đa nhất định sẽ giành hạng nhất, rõ ràng là ngươi.
Trọng Thành: ...
– Được, là Trẫm, là Trẫm sợ Hứa Đa Phúc thua mất mặt sẽ , chẳng là làm mất mặt Trẫm và Đại Thịnh , mới chuẩn huy chương bạc, dù cũng an ủi một chút.
– Phụ hoàng, con sắp cảm động đến mức làm mất mặt Đại Thịnh . – Hứa Đa Phúc làm nũng, cái đầu to như , liền nhào lòng Phụ hoàng.
Trọng Thành vỗ vỗ lưng con trai, :
– Nóng.
– A cha ôm. – Hứa Đa Phúc liền lập tức đầu ôm A cha.
Trọng Thành:
– Cũng nóng.
– Con nóng. – Hứa Tiểu Mãn vô cùng vui vẻ ôm con trai. – Hôm nay Đa Đa giỏi lắm.
Hứa Đa Phúc cũng nóng:
– A cha, con thấy tiếng cha cổ vũ cho con.
Phụ từ t.ử hiếu.
Cho đến khi đến, nhận thưởng, Hứa Đa Phúc mới buông tay, ngoài lều nghiêm, sự hoan hô của , còn tiếng trống và tù và làm nhạc nền, Ninh Võ Đế trang trọng bước , Triệu tổng quản giơ khay, đó là "huy chương vàng" mà Hứa Đa Phúc nhắc nhắc .
Hình tròn, vì là thủy chiến nên khắc hình thuyền, còn nhỏ chèo thuyền đó, mặt khắc chữ giống như cúp.
Ninh Võ Đế lượt đeo huy chương cho các nhà vô địch, đến lượt Hứa Đa Phúc, là Cửu Thiên Tuế Hứa đại nhân trao giải cho Thái t.ử điện hạ.
Hứa Đa Phúc hì hì nháy mắt với A cha, Hứa Tiểu Mãn nháy mắt .
Còn cúp đồng đội.
Giải thưởng huy chương bạc cũng tương tự, do Ninh Võ Đế ban, khen ngợi đội của Lý Trạch.
Trong khí nhiệt liệt, Thái t.ử điện hạ và bộ bạn học ăn mừng một phen, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống vẫn vây quanh lửa trại chuyện phiếm uống rượu. Điện hạ uống rượu ngọt, say lắm. Một đám thiếu niên vui vẻ, đeo huy chương cổ, ngoài nhà thể xem và sờ, những khác chạm .
Chỉ thể từ xa.
Mãi đến khuya, Thái t.ử điện hạ mới về hoàng trang, mặt hồng hồng, đáy mắt còn chút sương mù, càng thêm xinh . Điện hạ kêu:
– Bạn cùng bàn nhỏ Nghiêm Tân Tân, ngươi uống ? Ngươi còn , đừng uống rượu. Không cần đỡ, Cô say, Cô đường thẳng cho ngươi xem.
Vương Viên Viên lo lắng che chở bên cạnh, Điện hạ loạng choạng.
Nghiêm Hoài Tân bên cạnh, một bên đáp lời một bên che chở Hứa Đa Phúc:
– Ta uống, ngươi mau về tỉnh rượu .
– Không say, say. – Hứa Đa Phúc quá chén, cúi , cúi đầu, hai tay tìm mặt bạn cùng bàn nhỏ, ôm lấy đối phương, hì hì : – Ha ha, bạn nhỏ Nghiêm Tân Tân, ngươi còn nhỏ, là lớn ~
Hai mặt đối mặt gần, Hứa Đa Phúc mắt lim dim, mùi rượu phả mặt Nghiêm Hoài Tân, thở hòa quyện, nhưng Nghiêm Hoài Tân cảm thấy mùi rượu hôi, ngược chú ý đến bên cạnh.
Hứa Đa Phúc thật .
– Chờ ngươi lớn thêm bốn năm năm nữa là thể uống rượu. – Hứa Đa Phúc xoa nhẹ mặt đứa trẻ buông tay, tiếp tục loạng choạng, cần đỡ.
Vương Viên Viên: Trời ơi, hôm nay thật sự uống nhiều quá.
Biệt uyển của Thái t.ử sớm chuẩn nước ấm, giải rượu. Chờ Hứa Đa Phúc tắm xong, mặt đỏ bừng, là do tắm nước nóng , cũng đỏ rực. Hứa Đa Phúc miệng khô lưỡi khô, uống hai chén giải rượu, tỉnh táo.
– Nghiêm Tân Tân ?
Thuận Đức hầu hạ Điện hạ tắm rửa, :
– Nghiêm thiếu gia mệt , cũng tắm rửa, chắc là ngủ .
– Nó vẫn là một đứa trẻ, trẻ con thì thích ngủ. – Người lớn Hứa Đa Phúc kinh nghiệm, say đầu óc tỉnh táo, còn nhớ rõ xoa mặt bạn cùng bàn nhỏ, cũng khá vui.
Khó trách lúc còn nhỏ, A cha thích xoa mặt .
Hứa Đa Phúc:
– Cha và Phụ hoàng ngủ ? Thôi, xem.
Trực tiếp mặc quần áo, tinh thần phấn chấn xem hai cha.
Hôm nay vận động, cơ thể chút mệt, nhưng cũng quá mệt, huấn luyện còn nặng hơn hôm nay. Hiện tại Hứa Đa Phúc chút phấn khích, dù cũng còn "quy củ", trực tiếp xông , ở cửa cho thông báo.
Triệu Nhị Hỉ còn kinh ngạc, Thái t.ử điện hạ ở bên ngoài quy củ như ?
Ninh Võ Đế Hứa Đa Phúc ở cửa, cũng những lời tương tự, nhưng , xong Cửu Thiên Tuế huých một khuỷu tay, hai đều bật . Trọng Thành :
– Đã trưởng thành .
– Gọi Đa Đa . – Hứa Tiểu Mãn .
Giọng của Hứa Đa Phúc ở trong sân, Trọng Thành ở đại sảnh thấy, với Tiểu Mãn:
– Vừa trưởng thành, bây giờ cũng xông .
– Đứa trẻ choai choai cũng là đứa trẻ.
Một nhà ba chuyện phiếm, chủ yếu là Hứa Đa Phúc nhiều, mắt sáng ngời, tinh thần . Trọng Thành lúc đầu hỏi một :
– Thái t.ử rượu còn tỉnh ?
Cuối cùng mệt mỏi, hỏi:
– Thái t.ử rượu nên tỉnh chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-67-thai-tu-hong-dua-nua-dem-gay-chuyen.html.]
Hứa Đa Phúc đầu tiên trả lời: Ta say.
Lần thứ hai trả lời: Mới mấy giờ, Phụ hoàng, A cha, hai đừng ngủ, con tiếp tục cho hai .
Hứa Tiểu Mãn mỉm , . Trọng Thành ở bên mặt lạnh bất đắc dĩ.
Thái t.ử kể "công tích vĩ đại", "dáng vẻ dũng" hôm nay, còn những chuyện trời đất khác, bao gồm cả chuyện ăn bánh hôm nay cũng :
– ... Con cho mua mang lều lớn, A cha và Phụ hoàng ăn ? Món hành dại đó tồi.
– Ăn, ăn hai cái, Phụ hoàng ngươi cũng thích, ăn ba cái. – Hứa Tiểu Mãn .
Ăn đến Trọng Thành nghẹn, vẫn là đưa nước.
– Nhà nông ăn như , khá . – Trọng Thành khen một câu, thực trong lòng cũng thể mang bán chắc chắn dọn dẹp kỹ lưỡng, ngày thường bá tánh chắc chắn nỡ ăn như — lời Tiểu Mãn , nhưng thể dọn dẹp , mạnh dạn bày ở đây, cũng chứng tỏ cuộc sống của bá tánh tồi.
Hứa Đa Phúc gật đầu lia lịa:
– Con cũng thích ăn.
Nói chiến tích, đ.á.n.h , ăn bánh, Hứa Đa Phúc cứ cảm thấy quên một chuyện, còn quan trọng, vẫn canh cánh trong lòng lâu, chỉ là lúc nghĩ .
Hứa Tiểu Mãn xong, :
– Chuyện gì? A cha giúp ngươi nghĩ, ngươi gợi ý .
– Mấy ngày , liên quan đến bạn học, khi thi đấu xong... – Hứa Đa Phúc đột nhiên dậy. – Con , nhớ , Lý Ngang hôm nay thuyền kể dưa cho con, mở đầu chi tiết, còn thi xong sẽ , lúc đó đông nhận thưởng, con cũng quên mất.
Hứa Tiểu Mãn tò mò:
– Dưa gì? – Hắn "dưa" là chuyện phiếm bí mật, ăn dưa.
– Cha, chính là hơn ba tháng , Lý Ngang và Chu Toàn hai cãi , chiến tranh lạnh.
Hứa Tiểu Mãn gật đầu, Đa Đa qua, nhớ, lúc :
– Hai làm hòa ? Vì cãi .
– Nó cũng . – Trọng Thành ở bên chen .
. Hứa Tiểu Mãn gật đầu.
Hứa Đa Phúc yên:
– Cha, Phụ hoàng, con tìm Lý Ngang , hai mau nghỉ ngơi . Còn huy chương hôm nay, hắc hắc, con yêu hai lắm ~ – Lại nhào qua, mỗi một cái ôm.
Thái tử, ôm bá đạo, né.
Ôm xong, Thái t.ử vội vã chạy đến sân của Lý Ngang.
Ninh Võ Đế thứ hai nhắc nhở Thái t.ử thể ngủ, lúc Thái t.ử thật sự . Ninh Võ Đế mặt vẫn còn nụ ôm, đầu với Tiểu Mãn:
– Tên nhóc , mấy giờ , chạy tìm Lý Ngang, mà là Lý Ngang sẽ đuổi nó .
– Ngươi sẽ , Lý Ngang cũng sẽ . – Hứa Tiểu Mãn tủm tỉm. – Đa Đa của chúng ai gặp cũng thích.
Vợ chồng hai chuyện phiếm vẫn là về Đa Đa.
– Lần họa sĩ vẽ Đa Đa, ngươi cũng gây sự, vẽ Đa Đa của chúng uy phong một chút.
– Ta mới ấu trĩ như . – Trọng Thành .
Hứa Tiểu Mãn dỗ vợ:
– Phải .
Hai cũng nghỉ ngơi, ngủ chay, ngày mai còn về cung, Trọng Thành lăn lộn Tiểu Mãn, trời nóng Tiểu Mãn về chắc chắn sẽ cưỡi ngựa thích xe.
Lý Ngang ở cách sân của Thái t.ử xa, Hứa Lăng Quan xách đèn lồng, thấy Điện hạ bước như gió, vội đuổi theo, Điện hạ với :
– Ngươi giúp nhớ, hỏi Lý Ngang và Chu Toàn vì cãi .
– Vâng. – Hứa Lăng Quan ghi nhớ.
Lý Ngang cùng Trọng T.ử Minh và hai bạn học khác ở chung một sân, phòng bên đèn tắt. Hứa Đa Phúc , với gác cổng:
– Không cần kinh động , Cô đến tìm Lý Ngang, Lý Ngang ngủ ở phòng nào?
Người hầu dẫn đường chỉ dẫn.
Phòng của Lý Ngang đèn cũng tắt.
– Điện hạ, Lý thiếu gia ngủ . – Hứa Lăng Quan , xem ngày mai đến ?
Hứa Đa Phúc cửa sổ đen kịt chút do dự:
– Hắn nghỉ ngơi lúc nào?
– Hồi Điện hạ, nửa nén nhang đèn phòng Lý thiếu gia tắt.
Hứa Đa Phúc cúi đầu về hai bước, vẫn là lòng gan cồn cào — chuyện nhớ thì thôi, nhớ mà thật sự khó chịu, thế là Hứa Đa Phúc trở , một bên lẩm bẩm:
– Anh em làm chuyện tiện !
– Các ngươi cần quan tâm, Lăng Quan, đèn lồng cho , các ngươi ở bên ngoài chờ là . – Hứa Đa Phúc cầm đèn lồng, tự soi đèn gõ cửa phòng Lý Ngang.
Cửa phòng Lý Ngang khóa, đẩy một cái là mở.
Thái t.ử điện hạ xách đèn lồng ở cửa:
– Lý Ngang, Lý Ngang, Lý Ngang, ngươi ở đó ? Ta đây nhé ~
Không ai đáp , Thái t.ử điện hạ niệm vài câu, lưng vang lên tiếng của Lý Ngang:
– Hứa Đa Phúc, ngươi ở cửa nhà chúng làm gì?
Sợ đến Thái t.ử điện hạ giật , Hứa Đa Phúc đầu lấy đèn lồng chiếu mặt Lý Ngang, thở phào nhẹ nhõm, ma, đó tự nhiên phòng Lý Ngang, Lý Ngang chỉ thể đuổi theo.
– Ngươi còn cho , ngươi và Chu Toàn vì cãi .
Lý Ngang: ...
– Đêm hôm khuya khoắt ngươi ngủ...
– Ngươi cũng ngủ, đừng đ.á.n.h trống lảng, mau . – Hứa Đa Phúc lấy đèn lồng chiếu Lý Ngang, xem thần sắc của Lý Ngang, một chút cũng che giấu. – Ngươi xong, mới ngủ ngon .
Lý Ngang thấy tránh , vẻ bình thường, thực thần sắc vài phần ngượng ngùng. Ban ngày thi đấu thì gì, bây giờ nghĩ , cảm thấy kỳ kỳ, nhưng Hứa Đa Phúc hỏi, bày bộ dạng "hôm nay thì ngủ" của một tên vô .
– Được , tháng ba xuân phân, hai chúng hẹn du xuân ngắm hoa leo núi, kết quả ngày thứ hai sáng sớm Chu Toàn cho đến .
Hứa Đa Phúc: A? Chỉ thôi? Một cho leo cây mà chiến tranh lạnh lâu như .
Hắn cẩn thận nghiên cứu biểu cảm của Lý Ngang, thám t.ử nhập :
– Chắc chắn còn nguyên nhân khác, ngươi thành thật khai báo, đừng để hỏi từng câu.
Lý Ngang xem như phục Hứa Đa Phúc, nhưng mở miệng, cũng dễ hết.
– Ta cho leo cây đột ngột, đồ đạc đều chuẩn xong, liền nghĩ thôi thì , cưỡi ngựa đến chỗ hẹn ngoài thành, kết quả gặp Chu phu nhân và Chu Toàn dâng hương ngoài thành.
– Lúc đó , còn nghĩ thật trùng hợp. Chu phu nhân cũng nhiệt tình, mời cùng , thực nghĩ, Chu phu nhân chỉ là khách sáo, bên cạnh Chu Toàn ngươi nếu việc thì cứ , mới mời , nhưng lên núi sắp đến chùa .
Lý Ngang cũng cốt khí, vốn dĩ Chu Toàn cho leo cây bực bội, bây giờ gặp , Chu phu nhân nhiệt tình mời, bạn những lời thẳng thừng khó .
– Tính tình của Chu Toàn chuyện thẳng như . – Hứa Đa Phúc sờ cằm. – Không đúng, giống như chuyện gì cho ngươi gặp .
Lý Ngang:
– , , ngươi đoán xem?
– Ngươi đoán đoán , Lý Ngang, ngươi ăn tát ! – Hứa Đa Phúc trừng mắt, hôm nay thuyền cho bật mí dưa trailer, đến bây giờ còn úp úp mở mở.
Lý Ngang lập tức bật :
– Sau đó lâu, Lâm phu nhân mang theo thiên kim đến dâng hương.
Hứa Đa Phúc: ?
– Nhà họ Lâm?
– Nhà của Lâm thủ phụ.
Hứa Đa Phúc "ồ" hai tiếng, thầm nghĩ ngày xuân dâng hương hot, đều là các phủ mượn cớ dâng hương thực là mang con gái ngoài dạo. Lý Ngang xong, vẻ mặt "ngươi nên hiểu ", hiểu cái gì!
– Ngươi đừng cho khác. – Lý Ngang còn bổ sung một câu.
Hứa Đa Phúc mặt đầy nghi hoặc:
– Cái gì đừng cho khác, còn hứa với A cha, xong sẽ kể cho họ, họ quan tâm ngươi. – Dưa.
Đến lượt Lý Ngang lông tóc dựng , cái làm Hứa Đa Phúc giữ bí mật cũng .
– Vậy ngoài Thánh Thượng và Cửu Thiên Tuế, những khác ngươi đừng nữa, truyền ngoài đối với thanh danh của Lâm tiểu thư .
Hứa Đa Phúc hậu tri hậu giác đột nhiên nhớ chuyện :
– Chu Toàn bao nhiêu tuổi?
– Mười sáu.
Ta , Hứa Đa Phúc một cái kinh ngạc, kinh ngạc vì tuổi của Chu Toàn, mà là phát hiện một chuyện kinh thiên động địa, bọn họ hình như thật sự trưởng thành, chứ là một đám nhóc con cãi ầm ĩ.
– Ý ngươi là, nhà họ Chu xem mắt vợ cho Chu Toàn? – Hứa Đa Phúc xác nhận .
Lý Ngang gật đầu:
– Đầu tiên là đính hôn, vị hôn thê thôi, kết hôn còn sớm. – Ngồi ghế. – Lúc đó chút bực bội, vì Chu Toàn chuyện đề phòng , cho leo cây , ở chùa còn dùng lời đuổi , liền năng lỗ mãng vài câu, Chu Toàn xong mặt đều đen, cũng tức giận, chúng một phát hai tán.
– Thực về phủ cũng suy nghĩ , Chu Toàn mười sáu tuổi năm nay đính hôn, sang năm cưới vợ, tuổi tác cũng thích hợp, nên như .
Hứa Đa Phúc một chiếc ghế khác:
– Ngươi cái gì?
Lý Ngang: ...
– Lời chút khó .
– Ta xem. – Hứa Đa Phúc: Còn gì Cô thể ?
Lý Ngang mặt nóng lên:
– Hắn ở chùa đuổi quá đáng, liền buột miệng : Mối hôn sự như với Lâm phủ, chúng ngươi cũng cần đề phòng , thể tranh với ngươi ?
Haizz.
– Trách xúc động, Chu Toàn ngươi đó, loại bám váy lên, đó tìm Chu Toàn xin , với nhiều lời , nghiêm túc xin , ngươi cứ xem như ? Ta đều , là lúc bực bội năng lỗ mãng, thật lòng, liền để ý đến , còn hiểu. – Lý Ngang thở dài.
Hứa Đa Phúc: ...
Hai ngươi cãi vì chuyện , thực cũng hiểu.
Hắn vẫn luôn cảm thấy họ vẫn là một đám trẻ con, chỉ lớn xác chứ đầu óc phát triển hết, làm thể xác định thích một , làm thể phó thác cả đời cho một nửa .
Quá nhanh.
– Hôm nay làm hòa?
– Đánh một trận, đ.á.n.h thì hết, Chu Toàn cũng trách đụng , lúc đó đè nén tính tình, là mượn để xả giận, còn đính hôn, chờ khoa cử , nhưng trong nhà ép gấp, tiền trảm hậu tấu hẹn Lâm phủ cùng dâng hương.
Hứa Đa Phúc thở phào nhẹ nhõm, xem Chu Toàn cũng cảm thấy đầu óc phát triển hết, đúng mà, mới học sinh cấp hai cấp ba kết hôn quá đáng sợ.
– Ta ủng hộ Chu Toàn mười chín tuổi thành gia.
– Chúng vô dụng, Chu phu nhân, Chu đại nhân đồng ý, Chu Toàn hiếu thuận.
Hứa Đa Phúc: Ta ...
Thế giới hình như là cha đặt con đấy.
– Lý Ngang, ngươi mau ngủ , , . – Thái t.ử điện hạ nghĩ đến cái gì, xách đèn lồng chạy nhanh ngoài, vội vã hướng đến biệt uyển của Thánh Thượng.
Lý Ngang: ???
Đột ngột kịp phòng , Hứa Đa Phúc đến đột ngột, cũng đột ngột như gió, nhất thời ngủ . Chu Toàn nếu đính hôn, cũng đính hôn ? Hứa Đa Phúc đúng, bây giờ còn quá sớm.
– Cha ngủ ? – Hứa Đa Phúc đến sân của Hoàng đế cha, thở hổn hển hỏi Kim Ngô Vệ gác sân.
Triệu công công nghỉ ngơi, ca là Tam Hoa công công — đồ mới thu của Triệu công công bốn năm , họ gì , bây giờ theo họ Triệu của Triệu Nhị Hỉ, gọi là Triệu Tam Hoa.
Tam Hoa công công mười sáu tuổi, trông tinh thần, một bộ dạng lanh lợi, thực tính tình giống Đức Thuận, tương đối thành thật. Lúc Tam Hoa tiên hành đại lễ với Điện hạ, mới :
– Thánh Thượng và Hứa đại nhân ngủ một nén nhang .
– Điện hạ thần sắc nôn nóng, nô tài Điện hạ thông báo.
Thật sự gọi Thánh Thượng dậy.
Hứa Đa Phúc: Thực cũng chuyện gì lớn, nhưng Tam Hoa công công gọi, liền theo.
Ninh Võ Đế đ.á.n.h thức, nếu thông báo "Thái t.ử điện hạ thần sắc nôn nóng", Ninh Võ Đế thật sự mắng . Chỉ là cảm thán may mắn ngủ chay, nếu Hứa Đa Phúc đến cũng sẽ đánh, lén Tiểu Mãn đ.á.n.h Hứa Đa Phúc một trận .
– Bảo ở gian ngoài chờ.
Không bao lâu, hai trong phòng ngủ đều mặc quần áo ngoài, gian ngoài đèn sáng. Bóng Ninh Võ Đế còn đến, :
– Hứa Đa Phúc, đêm hôm khuya khoắt ngủ , ngươi nhất là thật sự chuyện.
– Có chuyện, chuyện. – Hứa Đa Phúc thuận thế, dù chuyện cũng bịa chuyện lớn, nếu sẽ đánh. – Phụ hoàng, con hôm nay đêm khuya đến, là cầu ngài, ngài và A cha đừng ban hôn cho con.
Ninh Võ Đế mới tỉnh, cách xa, chỉ Hứa Đa Phúc lẩm bẩm vẻ ngoan ngoãn, cụ thể rõ, chỉ hai chữ "ban hôn", lập tức buồn ngủ bay biến.
Cho nên một cái chăn ngủ hai vợ chồng.
Phía chậm một chút, Cửu Thiên Tuế cũng nhầm:
– Đa Đa ngươi ban hôn cho nó? – Phản ứng , tiên túm tay áo Trọng Thành. – Đừng đ.á.n.h con...
Khoảng cách ngắn ngủi vài bước, hai vợ chồng suy nghĩ nhiều. Hứa Đa Phúc học ở Sùng Minh Đại Điện, ngày thường căn bản tiếp xúc với tiểu thư cùng tuổi, mỗi ngày cùng bạn học chơi thủy chiến, học tập, ăn uống. Hứa Đa Phúc ban hôn, phản ứng đầu tiên của hai là ai đó trong Sùng Minh Đại Điện.
– Ta , hạ dược.
Hứa Tiểu Mãn lùi một vạn bước :
– Có lẽ là tiểu thư nhà nào đó hôm nay.
Trọng Thành sải bước qua, Hứa Đa Phúc đang vẻ ngoan ngoãn:
– Ai?
???
Cái gì với cái gì , sắc mặt Phụ hoàng và A cha đều lắm, là do quá muộn làm phiền hai cha ngủ . Thế là Hứa Đa Phúc suy nghĩ , vẻ càng ngoan hơn, :
– Con sai Phụ hoàng, A cha, nên đến muộn như , nhưng thật sự là sợ hãi — con mới từ sân của Lý Ngang qua đây.
– Được , là Lý Ngang . – Trọng Thành đầu gọi: – Triệu Nhị Hỉ, ban t.h.u.ố.c cho Lý Ngang.
Hứa Đa Phúc: ???
Phụ hoàng, đang cái gì .
Hứa Tiểu Mãn tuy kinh ngạc vì con trai đêm khuya đến xin chỉ ban hôn, nhưng lúc càng kinh ngạc hơn với Trọng Thành, loại t.h.u.ố.c đó mang theo bên ?
Tam Hoa công công gọi sư phụ.
Mặc dù quấy rầy giấc ngủ, Phụ hoàng tức giận như một con sư t.ử điên — gì đó đúng. Hứa Đa Phúc vội :
– Phụ hoàng, con mới xong dưa của Lý Ngang và Chu Toàn, qua đây kể dưa cho hai .
– Vậy ngươi ban hôn? – Hứa Tiểu Mãn vẫn là một tay của Đông Xưởng, hiểu mấu chốt của việc thẩm vấn.
Hứa Đa Phúc:
– , đúng , hai nhất định đừng ban hôn cho con, con cảm thấy con vẫn là một đứa trẻ, kết hôn gánh vác trách nhiệm lớn như , hơn nữa con bây giờ còn thích...
Triệu Nhị Hỉ còn đang buồn ngủ chạy tới, đồ , Thánh Thượng tức giận, ban t.h.u.ố.c cho cháu trai của Xương Bình công chúa, t.h.u.ố.c .
Sao như .
Phủ Xương Bình công chúa chỉ Lý Ngang là thể dùng , đáng tiếc, đáng tiếc.
Chờ đến gian ngoài, bên trong Thánh Thượng và Hứa đại nhân đang ha hả chuyện với Thái tử, Hứa đại nhân sờ sờ đầu Thái tử, đây cũng chuyện hiếm lạ. Thánh Thượng :
– là như , con còn nhỏ, đúng, Chu Như Vĩ quá vội vàng, Chu Toàn mới mười sáu tuổi, cũng công lao sự nghiệp, vẫn là ý kiến của con trẻ.
Hứa Đa Phúc: Không ngờ Phụ hoàng của cởi mở như .
– A cha, Phụ hoàng, con là con của hai , con thật hạnh phúc ~
Thái t.ử điện hạ hạnh phúc nhào lòng hai cha.
Triệu Nhị Hỉ túm chặt đồ , ánh mắt hiệu lùi , Thánh Thượng rõ ràng còn tức giận nữa, bây giờ xông lên hỏi chuyện ban thuốc, thấy ngươi đúng là đầu gỗ!
Mắng thì mắng, nhưng Triệu Nhị Hỉ vẫn thích đồ , ở bên ngoài giải thích cặn kẽ.
– ... Sợ là hiểu lầm, may mắn.
Lý thiếu gia giữ một mạng.