Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 66: Thủy Chiến Sôi Trào, Thái Tử Ra Oai
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày rằm, trời tờ mờ sáng.
Đỗ Nhị ở thôn Đỗ gia dắt xe bò, xe chất đầy vật nặng. Bò một lúc lâu, Đỗ Nhị cùng đại ca, đại tẩu vẫn lên xe . Đại ca đẩy hai vòng xe, đại tẩu cõng gùi mây, ba bộ.
Trên xe một bé gái mười một, mười hai tuổi đang .
Đó là cháu gái của Đỗ Nhị.
Đỗ Nhị năm nay mười chín, vẫn cưới vợ. Người kén chọn, ai cũng mắt, tình cờ chữ, đầu óc cũng lanh lợi. Lúc nông nhàn thích nhất là chạy thành, tìm tòi mấy mánh khóe kiếm tiền, mấy năm trôi qua cũng tích cóp chút ít.
Mấy ngày Đỗ Nhị vội vã chạy về, với tẩu: Phải buôn bán.
Đỗ đại ca lo lắng, thế , ruộng lo cày cấy, đổi sang phận thương nhân thì , hơn nữa buôn bán dễ dàng như .
Đỗ Nhị :
– Không đổi phận thương nhân, chỉ là buôn bán nhỏ một ngày thôi.
– Đại ca, đại tẩu, nương, con ý . Sông Thúy Liễu chính là con sông ở khu trang viên của quý nhân. Ngày rằm Thái t.ử điện hạ sẽ đến đó thi đấu thủy chiến...
Cậu kể từ đầu đến cuối, dĩ nhiên lời lẽ của Đỗ Nhị cũng gia công. Cậu cả nhà, từ khi cha mất, và đại ca càng thêm thật thà bổn phận, nếu đến hoàng trang bán đồ ăn chắc chắn sẽ đồng ý. Vì , Đỗ Nhị lừa cả nhà, là , bọn họ chỉ ở bên ngoài, chen lên , chỉ kiếm chút tiền lẻ của bá tánh đến xem náo nhiệt.
– ... Người trong thành Thịnh Đô đến xem náo nhiệt đông, thành phố dù cũng hào phóng hơn trong thôn một chút, chắc chắn sẽ mua chút đồ ăn. Hơn nữa thời tiết nóng, nếu buổi sáng mang đồ ăn , cũng chỉ thể mang bánh khô, chứ mang bánh bao thì đến trưa chắc chắn sẽ thiu.
Đỗ Nhị khuyên nhà đến khô cả họng. Đỗ mẫu vẫn , cảm thấy quá mạo hiểm, bên đó là quan lão gia. Đỗ đại ca cũng , còn là cứ thành thật làm ruộng cho xong, bây giờ cảnh nhà cũng , c.h.ế.t đói .
– Đói thì tự nhiên c.h.ế.t đói. – Đỗ Nhị với : – Nương, vụ làm ăn cứ con, tìm mai mối cho con cưới vợ, con nhất định sẽ đồng ý.
Đỗ mẫu lập tức vui mừng:
– Thật ? – Rồi đó nhượng bộ: – Vậy cũng . – Bà sang con trai cả.
Chồng mất, chuyện lớn trong nhà thực đều trông cậy quyết định của con trai cả.
Đỗ Nhị với đại ca:
– Tiền vốn buôn bán con bỏ , lỗ con chịu, lời thì em chia đôi. Ca, Nữu Nữu nhiều năm bộ quần áo mới, trong bụng tẩu t.ử thêm một đứa, trong nhà dù cũng dành dụm chút tiền để cất cái nhà.
– Được, nhưng tiền vốn thể chỉ ngươi bỏ, buôn bán lỗ lãi chúng cùng gánh. – Đỗ đại ca c.ắ.n răng quyết định. Lúc cha còn sống thường đầu óc như khúc gỗ, uổng phí một sức lực, còn em trai thì đầu óc lanh lợi, bây giờ bằng theo nó ngoài xem .
Cả nhà cùng làm gì, thực vẫn là Đỗ Nhị đưa ý kiến.
– Trời nóng, thể làm sẵn ở nhà mang bán. Sáng sớm các quý nhân đều ở trong trang viên, cẩm y ngọc thực thiếu thứ gì, đồ ăn chỉ cần để một lúc là mất vị. Bá tánh chúng ăn tạm nhận , nhưng quý nhân lưỡi tinh, nếm một miếng là ăn nữa, nếu gặp khó tính còn đập cả sạp của chúng .
Đỗ mẫu và Đỗ đại tẩu chút sợ hãi, đổi ý.
– Chúng mang theo nồi, than, bếp lò, đừng ngại nặng. Đến đó sớm một chút, xem chỗ ...
Trời còn sáng, ba dắt theo đứa trẻ ngoài. Nữu Nữu và Đỗ đại tẩu một đoạn đổi lên xe nghỉ chân. Trời hửng sáng, thấy con sông, xa xa là những lều trại, mái che, còn quan binh tuần tra, cả nhà lập tức chút e dè.
– Không , , sắp đến , chúng phía , bên đó quan binh. – Đỗ Nhị .
Nữu Nữu cũng từ xe bò xuống cùng, lưng cha.
Quan binh xa xa thấy, cưỡi ngựa tiến lên gọi nhà họ Đỗ . Đỗ Nhị tuy gan lớn nhưng gặp binh lính cũng chút sợ, ngựa còn đến gần tiến lên vài bước chắp tay chào hỏi:
– Lão gia, chúng là dân làng thôn Đỗ gia ở hương Đàm Thủy, hôm nay đến xem náo nhiệt.
– Xem náo nhiệt? Vậy các ngươi còn mang cả nồi niêu bếp núc? – Quan binh xuống ngựa, liếc đồ đạc xe phía .
Đỗ Nhị trong lòng căng thẳng, vội xin tha:
– Thực tiểu nhân hôm nay kiếm chút tiền lẻ, chúng sẽ bày sạp ở xa, nhất định làm chướng mắt quý nhân...
– Chỗ xa thì xem náo nhiệt, bên đó ai, theo đến đây.
Sắc mặt Đỗ đại ca biến đổi, lập tức cũng xin tha. Đỗ Nhị cũng sợ, dúi tiền cho binh lính, ý là bày sạp nữa. Trong lòng hối hận, sợ rằng hôm nay lỗ vốn, nên chuyến .
Quan binh nhận tiền, thấy hai em cùng phụ nữ và đứa trẻ phía sắp sợ đến phát , mới là hiểu lầm, lập tức :
– Nói bậy bạ gì đó, bảo các ngươi theo , đó là khu vực phân chia trong hội trường thi đấu ven sông. Ôn đại nhân lệnh, nếu dân chúng bày sạp bán đồ ăn, bán hàng rong, đều chỗ quy định. Các ngươi tự ý cắm dùi ven sông, lộn xộn, nếu xảy chuyện gì, ai bắt nạt, cũng ai quản.
– Không cần tiền của các ngươi, mau cất . Ta mà nhận hôm nay, đầu phạt chính là chúng .
Quan trọng nhất là, công việc của họ vất vả, Ôn đại nhân phát phụ cấp nắng nóng, chờ xong việc, nếu xảy sai sót còn tiền thưởng. Vì , mấy chục đồng tiền của dân chúng, quan binh thật sự để mắt.
Nặng nhẹ phân biệt .
Đỗ Nhị đó chỉ hỏi thăm tin tức vỉa hè, còn chuyện như , lập tức lau mồ hôi lạnh, vội vàng đồng ý, gọi Nữu Nữu và tẩu t.ử lên xe, đuổi theo vị lão gia.
– Không vội, cùng , cũng xa. – Quan binh dắt ngựa, tính tình khá .
Quả nhiên bao lâu — tốc độ của em nhà họ Đỗ, tẩu t.ử và đứa trẻ cũng nhanh hơn một chút, đến nơi. Hai bên bờ sông, mặt đất rộng rãi dọn dẹp sạch sẽ, lều trại, mái che của quý nhân đều ở gốc liễu, lúc tớ đều đang bận rộn.
Những bán hàng rong, bá tánh bán dạo đều ở cuối hai bên bờ sông, mặt đất cũng cuốc cỏ dại, dựng lều. Lều nhỏ hơn một chút, lớn và xa hoa như lều của quý nhân, nhưng cũng chỗ che nắng.
– Lão Tiêu, mới đến, ngươi đăng ký . Ta , trời sáng càng ngày càng đông, để mắt một chút. – Quan binh đưa đến nơi, giao xong việc, liền cưỡi ngựa tiếp tục tuần tra.
Đỗ Nhị vội vàng chắp tay hành lễ gọi Tiêu đại nhân.
– Ta chỉ là một quản sự, dám nhận xưng hô đại nhân. Lão gia nhà là Mộc lão gia, thương nhân gỗ ở phủ Hoành Lương, hội trường đều do lão gia chúng tiếp quản. Các ngươi đến sớm, cầm lấy cái thẻ bài , lát nữa treo cột lều. Phía dựng bếp lò, phía đặt bàn bày đồ ăn. Muốn vệ sinh thì xa một chút, chỗ chuyên dụng. Dùng nước thì đến thượng nguồn lấy, đun sôi lên, chú ý vệ sinh, đừng để ăn đau bụng.
Đỗ Nhị răm rắp lời, ghi nhớ tất cả.
Lại lo lắng hỏi:
– Tiêu quản sự, thu tiền sạp ?
Lão Tiêu liếc đối phương, :
– Năm đầu thu, xem . Ôn đại nhân , tranh lợi với dân, mau dọn dẹp . Cuối giờ Tỵ buổi sáng sẽ bắt đầu.
Đỗ Nhị ghi nhớ, vô cùng cảm kích cúi đầu một cái. Lão Tiêu cảm thấy gã trai khá lanh lợi và điều, xua tay làm việc. Nhà họ Đỗ bắt đầu dỡ đồ, đặt xe bò ở phía để trông coi, Đỗ đại tẩu m.a.n.g t.h.a.i bốn năm tháng, suốt một đường, chồng bảo nghỉ ngơi một chút, Đỗ đại tẩu cần, mệt.
– Tẩu t.ử nghỉ một lát , với đại ca dọn đồ nặng xuống , lát nữa nấu nướng còn phiền tẩu tử. – Đỗ Nhị .
Đỗ đại tẩu mới xuống, :
– Không mệt, quanh năm làm việc, chút là gì.
Nữu Nữu ôm mấy thứ nhẹ nhàng, mấy hũ gia vị, dọn dẹp xong, bên còn một cái bàn gỗ để đặt đồ. Đỗ đại ca thấy nhỏ giọng :
– Lúc đến ngươi cái , chúng dọn dẹp tiện hơn nhiều.
– Ta cũng bên còn cung cấp những thứ . – Đỗ Nhị cũng mừng sợ, khỏi cảm thán: – Vị Ôn đại nhân thật , làm quan ở .
Cả nhà tay chân lanh lẹ, nhanh sắp xếp xong. Lục tục thêm mấy nhà nữa đến, là tiểu thương, bán hàng rong, cũng giống họ, là dân làng gần đó đến thử vận may.
Ai nấy đều mang vẻ mặt lo sợ, sợ quan lão gia tìm đến gây phiền phức, cho buôn bán đuổi , kết quả ngờ sắp xếp chỗ, vô cùng kinh ngạc vui mừng.
...
Sáng sớm hơn tám giờ, Hứa Đa Phúc dẫn đội đến bờ sông khởi động. Bọn họ đến lâu, đội của Lý Trạch cũng tới. Thuyền của hai bên vận chuyển đến bờ sông, họ , trò chuyện vài câu.
Không hề mùi t.h.u.ố.c súng.
– Thật náo nhiệt a.
– Ta thấy đại ca , đội trưởng, với đại ca vài câu ?
Hứa Đa Phúc cho :
– Trước khi thi đấu một nén nhang thì , lúc đó sẽ gõ chiêng. Ai xem náo nhiệt thì .
Lưu Thương liền chạy đầu tiên, đó đều chạy theo.
Trước thi đấu ở Thái Cực Cung, chỉ học sinh trong lớp tự chơi với . Năm nay khác, địa điểm đặt ở bên ngoài, các gia đình đều đến, còn nhiều dân chúng. Tâm tính thiếu niên thích náo nhiệt sĩ diện, liền dạo một vòng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Không bao lâu, Lưu Thương cầm một cái bánh .
Hai bên bờ sông, các lều lớn dựng san sát . Vì trời nóng, lều che kín bốn phía, mặt chính hình chữ nhật mở rộng, treo rèm sa. Bên trong bày ghế, bàn, trường kỷ, đồ đạc đầy đủ. Có nhà tiểu thư đội mũ che mặt đến, thấy ca ca qua, khỏi trò chuyện vài câu.
– Ta thấy đông quá.
– Ca ca, hôm nay đông thật, nếu thua thì...
– Phì phì phì, miệng quạ đen, nhất định sẽ thắng.
Cũng trưởng bối hỏi:
– Các con chuẩn thế nào ?
– Nếu thi đấu với Điện hạ, lúc đó đừng dùng hết sức.
– Mẫu , Điện hạ cho chúng con nương tay, Điện hạ như .
– Đội trưởng mấy ngày nay huấn luyện chăm chỉ, mới thèm bọn Lý Trạch nương tay .
Nói vài câu, bực bội, vì các đại nhân chỉ đạo sân huấn luyện, các thiếu gia Hứa Đa Phúc là Thái tử, phận nửa quân nửa quý, nhưng qua với như bạn học, đồng đội, đối thủ, năm tháng nọ, họ Điện hạ là thế nào.
Nếu thật sự vì thế mà nương tay, Hứa Đa Phúc sẽ càng tức giận, sẽ xem thường họ, họ cũng sẽ xem thường chính . Nếu so tài, thì đường đường chính chính so tài, dù thua cũng thẹn với lòng.
Thiếu niên lửa giận ngút trời khỏi lều, trong khí tràn ngập mùi hương thơm nức mũi.
– Làm gì mà nóng nảy thế? – Lưu Thương tay cầm cái bánh, ung dung gặm một miếng, thấy qua, liền bênh vực: – Nhìn cái bánh của làm gì, chạy xuống mua đó, là của hai em, nhào bột nướng bánh là một thím, ăn ngon lắm. Vị rau dại hành lá.
Lưu Thương c.ắ.n một miếng thật to.
Đội của Lý Trạch: ...
– Ở ?
Lưu Thương một tay chỉ , một bên gặm một miếng lớn:
– Thơm nức mũi, lát nữa thi xong ăn một cái, , hai cái.
Hứa Đa Phúc nhận chút hưng phấn, nóng nảy, liền nghĩ cách giảm bớt cảm xúc của đội viên.
Lưu Thương tay cầm cái bánh .
– Thơm quá.
– Lưu Thương, ngươi chạy mua bánh ?
– Bánh ở ?
– Ngươi chuyện với ông nội ? Còn tưởng ngươi đến lều của ông nội ngươi chứ.
Lưu Thương :
– Ông nội còn đến, hơn nữa hôm qua ông với , bảo thi đấu cho . Ta mới chạy xem náo nhiệt, hai bên bờ sông chúng , ngoài nhà của các ngươi, còn nhiều bá tánh. Cái là bánh rau dại hành lá, các ngươi ăn qua ? Thơm lắm.
Hứa Đa Phúc vốn dĩ cạn lời, định Lưu Thương vài câu, mở miệng thành:
– Ta xem nào, bên trong kẹp rau dại gì?
– Cho ngươi xem một cái. – Lưu Thương ăn gần hết.
Hứa Đa Phúc:
– ... Ngươi cũng hào phóng ghê.
– Ta chỉ mua một cái, đừng ăn cái bánh nhớ đến Túc Mã Quan, bây giờ đầy sức lực. – Lưu Thương tìm cớ cho việc mua bánh của , vì Hứa Đa Phúc từ tối qua cho họ ăn quá no.
Hứa Đa Phúc tâm tư của Lưu Thương, chú ý thấy sự chú ý của đều chuyển sang chuyện ăn uống, còn căng thẳng nữa. Hơn nữa, thấy mặt bánh vàng, chắc là bột mì nhà tự xay, tương đối thô, nhưng mà đừng , thô vị thô, nướng vàng giòn, hình bán nguyệt, bên trong là rau dại, tỏi, hành lá...
Nuốt nước bọt.
Buổi sáng cũng ăn quá no, khởi động.
Hứa Đa Phúc:
– Thuận Tài, mua bánh, ai ?
– Đội trưởng, đừng gọi Thuận Tài , chúng mua.
– đúng, chúng cũng dạo một vòng.
Lưu Thương còn ăn một cái, hỏi còn bao lâu nữa mới thi đấu, còn nửa canh giờ, liền với những khác:
– Ta mua.
– Cùng , cùng .
Hứa Đa Phúc:
– Vậy , mang cho một cái.
Không bao lâu, một đám ào ào , tay đều cầm bánh. Lưu Thương đưa cái trong tay cho Hứa Đa Phúc, tay còn một cái. Hứa Đa Phúc nhận lấy, c.ắ.n một miếng, một mùi thơm của bột mì, là hương vị mộc mạc, vị hành dại ở đây là ngon nhất.
Đội của Thái t.ử đội trưởng vây quanh ăn bánh, bàn chiến thuật.
Nói một hồi, xen lẫn những câu "thơm quá", " nóng", "chậm một chút", Hứa Đa Phúc cũng gật đầu bình luận về cái bánh. Dù bây giờ còn căng thẳng, khí khá . Hứa Đa Phúc trong lòng ghi cho Lưu Thương một công vì mua bánh.
Bên Lý Trạch thì chút nóng nảy. Lý Trạch kiên nhẫn hết đến khác an ủi, nhưng sắp bắt đầu , khởi động, vẫn trạng thái, còn chuyện với mấy nhà thế giao đến, còn hỏi thăm bên Thái t.ử thế nào. Lý Trạch thấy hết, ngữ khí cứng rắn hơn, :
– Đừng quan tâm bên ngoài thế nào, chúng huấn luyện lâu như , chỉ huy, cứ làm theo lúc huấn luyện, đảm bảo vấn đề gì.
– Biết .
– Được.
Thực vẫn chút tò mò đội của Thái t.ử đang làm gì.
Đội của Thái t.ử ăn xong bánh, khởi động tiêu hóa, hỏi từng , ngoài Lưu Thương ăn hai cái bánh, đều ăn một cái. Lưu Thương :
– Ta to con, hai cái cũng vặn, yên tâm , chắc chắn vấn đề gì.
– Vương Nguyên Tôn, Lưu Thương giao cho ngươi. – Hứa Đa Phúc nhiều.
Vương Nguyên Tôn ừ một tiếng.
Chờ sắp bắt đầu, Thánh Thượng và Cửu Thiên Tuế cũng đến. Mọi trang trọng quỳ xuống hành lễ, Thánh Thượng cho dậy. Triệu Nhị Hỉ hô một tiếng, Thánh Thượng và Cửu Thiên Tuế trong lều lớn màu vàng minh hoàng, rèm kéo , bắt đầu nổi trống, tiếng trống thình thịch vang vọng bờ sông.
Bất giác, chút căng thẳng.
Bắt đầu .
Hai bên cùng một vạch xuất phát. Đoạn sông tương đối bằng phẳng, độ dốc lớn, hiểm trở, sẽ nguy hiểm gì. Toàn bộ khu vực lều trại ven sông đều là điểm thi đấu, khúc cua chuyên dụng, còn một nhánh sông, đoạn dốc, là một trạm kiểm soát mạo hiểm.
Hai đội đều , tối qua và sáng sớm đến xem xét.
– Đừng vội, Chu Toàn, Trọng T.ử Khâm, các ngươi dẫn thuyền xuống , chúng yểm hộ, đến bên xem thể đ.á.n.h lén . – Lý Trạch .
Bên Thái tử, Vương Nguyên Tôn :
– Khúc cua, Lý Trạch chắc chắn làm gì đó ở đây.
– Lúc đầu cũng cần quá gắng sức. – Hứa Đa Phúc . – Kéo dãn cách, dùng tên . Chúng luyện lâu như , tùy cơ ứng biến, chú ý an .
Tiếng chiêng vang lên, bắt đầu .
Các thiếu gia, tiểu thư từ sáng sớm đều chui khỏi lều xem, dĩ nhiên trưởng bối bảo các cô gái trong phủ đội mũ che mặt mới ngoài. Thực vốn dĩ cho các tiểu thư khuê các mặt, nhưng hình như các phủ đều , nên cũng .
Tất cả đều xem náo nhiệt.
Hai bên, hai khiêng thuyền thả xuống nước, lượt lên thuyền.
Vương Nguyên Tôn :
– Lưu Thương, lát nữa đ.â.m thuyền của bọn Lý Trạch, tóm là đâm.
– Được. – Lưu Thương đáp dứt khoát.
Thuyền xuống nước, bên đối diện Lý Trạch xung phong là Trọng T.ử Khâm. Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn nhẹ nhàng lên thuyền, hai chiếc thuyền theo dòng nước trôi xuống, bên Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn tăng tốc...
Hai bên bờ sông thấy đều kinh ngạc.
– Sao chiếc thuyền phía nhanh ?
– Ai nha, , chiếc phía sắp vượt qua .
Các thiếu gia, thiên kim đang xem còn tưởng là thi xem ai nhanh, còn kịp cảm thán xong, trơ mắt chiếc thuyền phía đ.â.m chiếc phía . Hai thuyền đều chao đảo lật nhưng lật — nếu lật thuyền, d.a.o gỗ và t.h.u.ố.c màu thuyền sẽ rơi xuống nước, tuy rằng cách bờ mười mét Kim Ngô Vệ tiếp viện, nhưng trong thời gian sức chiến đấu sẽ còn.
Vì , nhất là lật thuyền. Đây chính là cách đ.á.n.h lưỡng bại câu thương.
– Lưu Thương, các ngươi là ch.ó điên ? – Trọng T.ử Khâm định thuyền, mắng.
Vương Nguyên Tôn:
– Lưu Thương, mắng ngươi.
– Hắn mắng cả hai chúng . – Lưu Thương hét xong, nhúng d.a.o gỗ t.h.u.ố.c màu. Trọng T.ử Khâm thấy , vội thúc giục đồng đội phía : – Chúng , ...
Lưu Thương nhét d.a.o gỗ hông, né sang một bên. Phía , Vương Nguyên Tôn giương cung lắp tên, thuyền chao đảo như , nhưng mũi tên kéo căng, tay vững, b.ắ.n ngoài.
Mũi tên làm tù, bọc vải bông, b.ắ.n trúng thể sẽ đau nhưng gây nguy hiểm c.h.ế.t .
Bên bờ vang lên tiếng kinh hô, đều xem đến ngây , ngờ "hung hiểm" như , là đ.á.n.h trận thật. Có vài thiếu gia xem đến nhiệt huyết sôi trào, hận thể cũng tham gia, vỗ tay :
– Hay quá, quá.
– Lợi hại a.
– Mũi tên đó trúng ?
– Trúng, nhưng hình như b.ắ.n trúng cánh tay.
Bắn trúng cánh tay thì vết thương chí mạng.
Vương Nguyên Tôn thu cung:
– Người phía đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-66-thuy-chien-soi-trao-thai-tu-ra-oai.html.]
Phía , Lưu Thương bắt đầu chèo, hai phối hợp cực kỳ ăn ý, mở miệng là bước tiếp theo, Lưu Thương sớm mũi tên đó b.ắ.n trúng yếu hại.
– Hai tên Trọng T.ử Khâm chắc chắn đang hoảng, chúng xử lý hai đứa nó .
– Được.
Phía họ còn b.ắ.n tên, chiếc thuyền luồn lách trong nước, hai lúc cúi , hoặc tiếng gió của mũi tên để phán đoán vị trí, nhanh nhẹn né tránh.
Trận thủy chiến , đ.á.n.h vô cùng mạo hiểm kích thích, hai bên bờ đều khen .
– Thiếu gia nhà Vương đại nhân lợi hại thật.
Cũng khen Trọng T.ử Khâm với Trung Nghị bá.
Các đại nhân bờ xã giao, biểu diễn "đạo làm quan", trong sông hai đội xuống hết. Khi qua ngã rẽ rộng, cung tên như mưa, "trúng tên", tâm tư còn ở bờ, tập trung, dẫn đến một mũi tên là thể làm lật thuyền.
Lý Trạch một bên hét một bên hiệu tay, ý là yểm hộ cho đội viên lật thuyền.
Bên Hứa Đa Phúc:
– Nhân lúc rơi xuống nước tiếp viện, lấy mạng !
– Ta . – Trọng T.ử Minh kêu lên.
– Được. – Hứa Đa Phúc đáp, với Lý Ngang: – Chúng qua đó bao vây một chút.
Hai đội đều mặc y phục màu nhạt, đội của Hứa Đa Phúc màu trắng ngà, đội của Lý Trạch màu hồng nhạt, ướt chút khó phân biệt, nhưng hai đội đều buộc băng đô đầu, một đen một đỏ, cùng màu với cung tên và t.h.u.ố.c màu d.a.o gỗ của họ.
Vì t.h.u.ố.c màu gặp nước sẽ tan, Nội vụ sở nghĩ cách, trong t.h.u.ố.c màu còn trộn thêm sơn, điều chế mà thành, cho dù gặp nước tan một ít nhưng "vết thương chí mạng" vẫn thể thấy , cộng thêm hai bên đều Kim Ngô Vệ ghi chép.
Ninh Võ Đế khỏi lều lớn, xa mặt sông, nơi xa, trong vô thuyền lập tức nhận thuyền của Hứa Đa Phúc, với Cửu Thiên Tuế:
– Nó còn béo như , dễ nhận .
Hứa Tiểu Mãn chớp mắt, để ý đến Ninh Võ Đế.
Trọng Thành: ...
– Ngươi nó thể bao vây ?
– Có thể, nhưng khả năng lật thuyền. – Hứa Tiểu Mãn .
Quả nhiên hai đội trưởng gặp , thuyền lật lật , đội viên ướt như chuột lột thuyền, chỉ là d.a.o gỗ và t.h.u.ố.c màu đều còn. Lý Trạch và một thuyền trong đội yểm hộ, lúc gặp Hứa Đa Phúc đến.
Thuyền của Lý Trạch thật sự đụng thuyền của Điện hạ, hai thuyền lật, chao đảo dữ dội. Lý Trạch bảo đội viên nhanh chóng rút về trạm tiếp viện, Hứa Đa Phúc d.a.o gỗ dính đầy t.h.u.ố.c màu, một chiêu dương đông kích tây tấn công Lý Trạch, cánh tay Lý Trạch "chém thương".
Bên đ.á.n.h .
Lý Ngang định thuyền, giương cung b.ắ.n về phía .
Chu Toàn chèo thuyền đ.á.n.h tới.
– Đi. – Hứa Đa Phúc thu d.a.o gỗ, rút lui .
Lý Ngang về phía Chu Toàn, nước sông b.ắ.n đầy mặt, mắt đều đỏ hoe.
Rất , "sát tâm" nổi lên.
Bây giờ ai quan tâm bờ gì, ai đến, từng đều đỏ mắt, còn để ý đến phận, lợi ích — cũng lợi ích, lợi ích của đội, chỉ thể thắng.
Hai đội đều ướt sũng, bên Lý Trạch "c.h.ế.t" hai , bên Hứa Đa Phúc một . Hai bên tranh giành khúc cua, ở khúc cua mai phục, Vương Nguyên Tôn giải quyết hai một chiếc thuyền lẻ loi.
Lý Trạch bắt đầu đ.á.n.h lén nước. Hứa Đa Phúc dẫn theo Lý Ngang chính diện nghênh chiến, đ.á.n.h úp hậu phương của Lý Trạch, tiên giải quyết thuyền của Lý Trạch, hai đ.á.n.h một vẫn dễ dàng. Hứa Đa Phúc hiệu tay:
– Ta lái thuyền của Lý Trạch.
– Ta đến. – Lý Ngang đằng đằng sát khí : – Ta Chu Toàn ở , dụ dỗ.
Hứa Đa Phúc: ...
Trước bảo ngươi dùng mỹ nhân kế ngươi làm, còn tức giận, bây giờ dùng từ chọn lựa gì cả?!
– Được, ngươi đừng hành động theo cảm tính, đại cục làm trọng. Ta tìm Lý Trạch, tên nhóc lủi . – Lý Trạch đ.á.n.h lén cũng lợi hại. Hứa Đa Phúc dám lơ là cảnh giác.
Lý Ngang:
– Yên tâm, nếu bắt Chu Toàn, sẽ thư nhận .
– ... Cũng đến mức nghiêm trọng như . – Hứa Đa Phúc vẫn hòa ái.
Thời tiết nóng, họ đ.á.n.h trận nước phơi nắng chút nóng nhưng nước mát mẻ. Trên bờ, đếm loại, đội thủy chiến bơi giữa sông, màn che phía thấy, các tiểu thư trở về lều, các thiếu gia hứng thú chạy theo bờ sông.
Ra ngoài chơi xem "đánh trận" cũng , đặc biệt là các tiểu thư, quanh năm suốt tháng ít khi ngoài chơi, hôm nay các phủ đều , liền , đến lều các nhà gặp bạn , tỷ , ăn trái cây uống chuyện phiếm cũng là chuyện náo nhiệt.
Giữa chừng bên vang lên tiếng reo hò, xem đ.á.n.h đến bên đó.
Đến trưa trời nóng, đói bụng.
– Nghe phía là bán đồ ăn, náo nhiệt.
– Nha bên cạnh xem về cho .
– Nhìn sạch sẽ, một nhà bán bánh làm tại chỗ, hương vị chút hoang dã, ngon hơn đồ chúng mang theo.
Liền sai tớ mua một ít đồ ăn bên ngoài, mang đến các lều một ít. Đồ bên ngoài thể so với sự tinh tế trong phủ, nhưng hiếm khi ngoài chơi, nếm thử cũng .
Hứa Tiểu Mãn đói, ăn, chạy xuống , Trọng Thành thấy đuổi theo. Hai mang theo Kim Ngô Vệ, đến giữa sông, tìm mãi thấy bóng dáng Đa Đa. Trọng Thành hỏi Kim Ngô Vệ, Thái t.ử .
– Thánh Thượng, Điện hạ tìm thiếu gia nhà họ Lý.
Hứa Tiểu Mãn :
– Ai nha, Lý Trạch chắc chắn là dùng mồi nhử địch.
– Ngươi đừng vội, hai xem.
– Ta vội, tin Đa Đa, Đa Đa từng ăn mồi. – Hứa Tiểu Mãn .
Trọng Thành lập tức nghĩ đến lúc họ chơi đùa, bảo Tiểu Mãn làm mồi, Tiểu Mãn nhanh đồng ý, là chiêu , liền véo tay Tiểu Mãn:
– Vậy ngươi còn "ai nha".
– Hưng phấn, Đa Đa của chúng bắt Lý Trạch là xem chiêu . Đi mau. – Cửu Thiên Tuế vung tay sải bước tìm , rảnh cùng Ninh Võ Đế "tán tỉnh".
Trọng Thành: ... Đi thôi, thôi.
Hai đội đều đ.á.n.h tan, mỗi một ngả. Không Lý Trạch chỉ huy, lúc đầu còn "trận pháp", nhưng trong sông cạn, đ.á.n.h thuyền nhanh nước sông tách , trận pháp gì cũng quên hết, chỉ lo mắt.
Hứa Đa Phúc nhớ lời A cha , linh hoạt. Trước huấn luyện ăn ý, tổ đội cũng là một dẫn một , một dũng mãnh sức lực lớn, một đầu óc, chủ ý, phán đoán, như phối hợp. Lúc đơn đả độc đấu, một một thuyền tìm Lý Trạch.
Lý Trạch thuyền, cũng lộ diện, chỉ thể là đang mai phục trong đám cỏ nước.
Bắt giặc bắt vua , xem đều nghĩ giống .
Lý Trạch nhử , lúc đang nhử Lý Trạch.
Hứa Đa Phúc chèo thuyền đến vùng nước , ánh mắt quét qua đám lau sậy ven bờ, nhưng Lý Trạch chắc chắn ở trong đám lau sậy, thể phát hiện thì Lý Trạch cũng thể nghĩ đến, Lý Trạch ở...
Trong nước.
Gần như ngay lập tức, thuyền của Hứa Đa Phúc lật, chuẩn sẵn, một tay là d.a.o gỗ, tay là thùng t.h.u.ố.c màu. Thuyền ném mặt sông, hai đối mặt, Lý Trạch cũng một tay cầm d.a.o dính đầy t.h.u.ố.c màu đen.
Trong chớp mắt, chỉ xem ai nhanh hơn.
Hứa Đa Phúc ném thùng t.h.u.ố.c màu về phía Lý Trạch, Lý Trạch né , lúc Hứa Đa Phúc bơi qua, mượn lực của chiếc thuyền lật làm điểm tựa, tốc độ cực nhanh, d.a.o gỗ trong tay nhanh, hiểm, chuẩn nhắm cổ Lý Trạch.
Lý Trạch tránh , Hứa Đa Phúc bám riết, nhanh chóng, nếu t.h.u.ố.c màu d.a.o gỗ sẽ nhạt , hai đều tiếp viện...
Hai ôm đ.á.n.h trong nước, trong chốc lát khó phân thắng bại.
Cho đến khi:
– Đội trưởng, đến đây.
Tiếng của Lý Ngang.
Và mũi tên b.ắ.n về phía vai Lý Trạch, Lý Trạch né , Hứa Đa Phúc đ.â.m tim. Lý Ngang còn sợ Lý Trạch thừa nhận, xách theo một thùng t.h.u.ố.c màu:
– Đội trưởng, tiếp viện, tiếp viện.
Hứa Đa Phúc "g.i.ế.c" Lý Trạch ba dao.
Lý Trạch chọc :
– Ta c.h.ế.t , c.h.ế.t , các ngươi cần hạ thủ tàn nhẫn như .
– Ngươi xảo trá, nếu là đối phó với kẻ địch chắc chắn lợi hại, may mà chúng là bạn học. – Hứa Đa Phúc lau nước mặt, vui vẻ. – Thuyền của ngươi trả cho ngươi, tìm đồng đội hội hợp.
Lý Trạch bơi lật thuyền của , leo lên vững, kêu:
– Này, đội của chúng thế nào ? Chu Toàn ?
Lý Ngang định gì đó, Hứa Đa Phúc hét lớn :
– Ngươi c.h.ế.t , c.h.ế.t chuyện. – Tên Lý Trạch , còn lừa tình báo của họ!
Lý Trạch: ...
Thái t.ử điện hạ cũng quá đề phòng . mặt Lý Trạch đều là sự hưng phấn và thống khoái, vì Điện hạ đối xử với nghiêm túc như , xem là một "kẻ địch" khó chơi, chứng tỏ công nhận thực lực của .
Lại nghĩ: Hứa Đa Phúc là một đội trưởng đáng kính và sức hút.
May mắn họ là bạn học, chứ kẻ địch thật sự.
Lý Trạch che miệng, ý là , thuyền nghỉ một lát, nín thở trong nước lâu, Lý Ngang và Hứa Đa Phúc cùng thuyền tiếp tục chiến đấu.
Không ai đến tìm ... Hắn làm đội trưởng chút thất bại. Lý Trạch chỉ thoáng nghĩ , nhanh lắc đầu, thể nghi ngờ đội viên như , lẽ các đội viên cũng đang tự khó bảo trong "cuộc c.h.é.m g.i.ế.c".
Trên thuyền nhỏ.
Lý Ngang :
– Ta g.i.ế.c Chu Toàn .
– ...
Lý Ngang thấy vẻ mặt cạn lời của Hứa Đa Phúc, đến hở cả lợi, chút trắng, vì Lý Ngang phơi nắng đen, lúc :
– Ngươi hai chúng vì cãi ?
Hứa Đa Phúc vểnh một tai lên.
– Đánh xong sẽ cho ngươi, dù g.i.ế.c xong Chu Toàn, hai đứa làm hòa . mà với Lý Trạch ở chung lâu, còn quấn lấy , may mà thấu , đến tìm ngươi.
Hứa Đa Phúc: ... Bật mí dưa mà cũng bật mí trailer, .
Cuộc thi kéo dài suốt hai canh giờ.
Tiếng tù và vang lên, kèm theo tiếng trống thùng thùng, kết thúc.
– Ai thắng?
– Thái t.ử thắng.
– Ngươi thấy tư thế oai hùng của Thái t.ử đ.á.n.h lợi hại thế nào .
– Bọn Lý Trạch cũng kém.
– Không kém, nhưng đội của Thái t.ử dũng mãnh hơn.
– Thái t.ử điện hạ lớn lên cũng .
Đỗ Nhị cùng đại ca, đại tẩu làm bánh bột ngô rau dại cả buổi sáng, chỉ lo thu tiền, bận tối mày tối mặt. Hiếm khi lúc rảnh, cũng thể thấy các vị thiếu gia chèo thuyền ven sông, đó thật sự là "dao thật kiếm thật" đ.á.n.h , chứ múa may xem thuyền ai nhanh chậm.
Nữu Nữu tuổi nhỏ hoạt bát tò mò, lớn từng đầu tiên thấy cảnh tượng như .
Giữa lúc rảnh rỗi, Đỗ đại ca bảo con gái xem náo nhiệt, Nữu Nữu dám. Bên cạnh một nha tính tình cũng , dù cũng đang chờ bánh, thể kết bạn xem cùng.
Nữu Nữu liền theo tỷ tỷ nha bờ sông.
Nàng quen ai, chỉ trong sông đều là thiếu gia, quý nhân. Tỷ tỷ xinh mua bánh nhà họ là nha , nhưng cho tiền nhiều, mặc cũng , cũng .
Nha che miệng, Nữu Nữu miệng ngọt gan lớn.
– Trên bờ, buộc dây lưng đỏ là đội của Thái t.ử điện hạ.
Nữu Nữu tò mò hỏi:
– Tỷ tỷ, Điện hạ ở ?
– Ta cũng từng thấy. – Nha xong, : – , Điện hạ trông tuấn tú xinh nhất.
Nữu Nữu xem ở bờ sông, cùng nhiều , đều đoán xem ai là Thái tử. Nữu Nữu thấy trong đám một trông , hỏi tỷ tỷ:
– Anh , là Điện hạ ?
Có lẽ vì hưng phấn nên giọng lớn.
Vương Nguyên Tôn qua. Nữu Nữu hổ sợ hãi trốn lưng tỷ tỷ nha . Vương Nguyên Tôn đang ở bờ tiếp viện, :
– Ta .
Tiếp viện xong liền .
Trên thuyền, Lưu Thương:
– Thuốc màu của còn nhiều, bổ sung làm gì, ngươi chỉ dọa con nít thôi, chuyện với con bé nhà , nhưng ngươi chuyện cứng nhắc, con bé càng sợ. Ta con bé đó, sáng nay mua bánh là nhà nó.
Vương Nguyên Tôn:
– Ta nhớ .
– Lát nữa đ.á.n.h xong, chúng đến nhà nó ăn bánh. – Lưu Thương đói bụng.
Vương Nguyên Tôn ừ một tiếng.
Bên bờ, nha cũng thở phào nhẹ nhõm, :
– Vị thiếu gia cũng tức giận, nhưng Điện hạ nhân hậu, tính tình cũng .
Rất nhanh Nữu Nữu thấy Điện hạ, là liếc mắt một cái liền nhận . Điện hạ thuyền, cả ướt sũng, tóc dính má, vị quý nhân phía đen, Điện hạ trắng, còn vẫy tay với họ nữa.
Nha chớp mắt, :
– Vị chắc chắn là Điện hạ.
– Tỷ tỷ, cũng thấy , Điện hạ tính.
Hứa Đa Phúc đ.á.n.h xong Lý Trạch, lúc đó quả thật "khí phách hăng hái", vẻ thuyền vẫy tay với bá tánh đang xem ở bờ bên , đắc ý thống khoái, lấp lánh chói mắt.
Lúc mặt trời bóng nhất, cuộc thi kết thúc, Thái t.ử điện hạ thắng, Ninh Võ Đế long nhan đại duyệt, ban rượu, ai thấy cũng phần, còn mở tiệc chiêu đãi các vị ăn dê nướng.
Trời nóng, cũng rời , tránh lúc nóng nhất, ngờ Thánh Thượng ban yến. Rất nhanh, từng vò rượu ướp lạnh đưa đến các lều, ngay cả bá tánh, bán hàng rong cũng một bình, chia uống, chung vui khí.
Rượu ướp lạnh, một ngụm cũng nếm vị gì, chỉ cảm thấy ngon.
Khi mặt trời lặn, bờ sông mát mẻ, một ngày nóng nực tan biến, Thánh Thượng tiệc dê nướng bắt đầu, lửa trại dựng lên, khí là mùi thịt.
Lưu Thương vui nhất, :
– Thật giống như trở về Túc Mã Quan.
Mọi đều quần áo, lúc cùng , còn phân biệt đội của Lý Trạch đội của Thái tử, hòa thuận vui vẻ, còn trêu chọc hôm nay thi đấu ai ấn ai xuống nước, hạ thủ tàn nhẫn, đ.á.n.h lén còn móc háng...
– A? Thật giả? – Hứa Đa Phúc trợn tròn mắt.
Hai , một ngượng ngùng mặt đỏ bừng giải thích:
– Ta cố ý, lúc đó hỗn loạn cũng nghĩ đến việc tóm chỗ đó của ngươi, cẩn thận.
Mọi : Ha ha ha ha ha ha ha.
Đội của Thái t.ử thắng, ác chiến bốn tiếng đồng hồ, "g.i.ế.c" đội của Lý Trạch chỉ còn một , cuối cùng cũng đầu hàng, "tự vẫn" thua thì thua.
Lúc đội của Lý Trạch đến kính rượu, đều là tâm phục khẩu phục.
– Một năm gặp, đội của các ngươi lợi hại hơn .
– Lưu Thương, ngươi đầu óc .
– Ta nương tay , năm nay các ngươi thật sự lợi hại.
– Lại còn đ.á.n.h lén.
Lưu Thương mắng , vốn dĩ dũng mưu.
Trọng T.ử Minh :
– Thực thực lực của các ngươi cũng mạnh, nhưng chúng đội trưởng dẫn dắt. Năm nay đổi Điện hạ làm đội trưởng, nịnh hót, Điện hạ chỉ huy tin tưởng chúng .
Hai năm , Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn, một thì hôm nay nghĩ một kiểu, mai nghĩ một kiểu, động một chút là so đấu vũ lực, dùng mưu trí, thì mặc kệ cá tính của thành viên trong đội, cứ khăng khăng làm theo ý .
– Năm nay thật sự thống khoái, chúng kính đội trưởng một ly.
Hứa Đa Phúc nâng chén, bắt đầu vẻ:
– Khách sáo, khách sáo, cách nào, Cô chính là một vị thiên thần đại tướng điều binh như thần! Lý Trạch, ngươi bại trong tay , mất mặt.
Lý Trạch: ...
Ha ha ha ha ha ha.
Sảng khoái!