Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 64: Thái Tử Khóc Nhè, Hai Vị Cha Già Dỗ Dành

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên thuyền an , Kim Ngô Vệ một nửa chằm chằm Thánh Thượng, một nửa chằm chằm Thái tử. Đầu tiên thấy bên phía Thái t.ử hai con thuyền —— thuyền của Lưu Thương đang thuyền do Thánh Thượng phái truy đuổi.

Thái t.ử tự lái thuyền đ.â.m thuyền của Thánh Thượng, thuyền của Thánh Thượng cũng né tránh.

Sắp đụng ——

Tim đều treo lên tận cổ họng.

Hứa Đa Phúc vốn dĩ cho rằng Phụ hoàng cùng A cha sẽ tránh , kết quả thuyền của càng ngày càng gần, Phụ hoàng cùng A cha tránh? Thuyền của bọn họ nhỏ, linh hoạt, thể né tránh cực nhanh, tự nhiên khuyết điểm chính là dễ lật, khảo nghiệm sự cân bằng.

– A cha!!! Đụng bây giờ! – Hứa Đa Phúc cuống quýt hét lên .

Hắn thắng nhưng thật sự đ.â.m thương hai vị cha.

Chỉ là chơi đùa kêu khẩu hiệu cho khí thế thôi.

Thời khắc mạo hiểm, Trọng Thành còn thể khí định thần nhàn với Tiểu Mãn:

– Hứa Đa Phúc sợ .

– Đó là nhi t.ử hiếu tâm.

Trọng Thành đáy mắt tràn đầy ý , :

– Miệng cứng thôi.

– Cùng ngươi giống .

Phu phu hai chuyện ăn ý, nhắm ngay thời cơ. Mà Hứa Đa Phúc sợ , sớm một bước tận lực bẻ lái đổi hướng. Thuyền đối diện cũng làm y hệt, vì thế hai thuyền khó khăn lắm mới lướt qua , bọt nước văng tung tóe. Hứa Tiểu Mãn hô to một tiếng "Thống khoái!".

Trọng Thành tạt nước đầy mặt, đáy mắt cũng mang theo ý .

– Cho Thái t.ử một cái oai phủ đầu.

Thuyền Hứa Đa Phúc trôi xa một chút, vọng :

– Phụ hoàng, cũng thường thôi!

– Miệng vẫn còn cứng kìa. – Trọng Thành .

Hứa Tiểu Mãn một tay lau nước mặt:

– Hai mau đừng diễn nữa, thôi, Đa Đa sắp đuổi kịp .

– Tiểu Mãn, chúng dụ địch sâu bên trong, lát nữa dựa ngươi. – Trọng Thành chèo thuyền, tư thế vài phần chật vật.

Bởi vì đứa con trai quý hóa của đang truy đuổi phía với vẻ "hung cùng cực ác", còn tạt nước bọn họ.

Hứa Đa Phúc cổ vũ sĩ khí:

– Nhìn thấy , Phụ hoàng chạy trối c.h.ế.t , chúng thừa thắng xông lên! Truy!

– Lưu Thương hình như lật thuyền . – Trọng T.ử Minh hô to nhắc nhở.

Hứa đội trưởng:

– Mặc kệ , bắt lấy Phụ hoàng quan trọng hơn!

Còn một thuyền là Vương Nguyên Tôn cùng Trọng T.ử Minh, lúc liền theo thuyền Thái tử. Vương Nguyên Tôn thấy thuyền Thánh Thượng bãi lau sậy phía , khẽ nhíu mày:

– Cẩn thận trá.

– Đội trưởng, cẩn thận trá! – Trọng T.ử Minh hô to nhắc nhở.

Hứa Đa Phúc thấy thuyền Phụ hoàng bãi lau sậy tựa hồ mắc kẹt. Địa hình bên tương đối "hiểm trở", thuyền nhỏ của bọn họ dễ dây dưa, mắc cạn, cực dễ lật thuyền. Giờ phút thấy thế, mặt hớn hở, cao hứng kêu lên:

– Ông trời giúp !

Trọng Thành c.h.ế.t, sang "phun tào" với Tiểu Mãn:

– Ngươi thấy ?

– Ai nha. – Hứa Tiểu Mãn cũng gì cho , chỉ đ.ấ.m nhẹ Trọng Thành một cái.

Đừng tiện nghi còn khoe mẽ.

Hứa Đa Phúc cùng Lý Ngang chèo thuyền quá nhanh, thắng lợi đang ngay mắt mà, chút nóng vội. Bãi lau sậy che khuất tầm của thuyền Vương Nguyên Tôn phía . Hai thấy rõ tình huống thuyền phía . Trọng T.ử Minh hô to:

– Đội trưởng, thế nào ?

Đội trưởng trả lời. Lý Ngang kêu lên:

– Cứu mạng, thuyền chúng chạy bãi lau sậy !

– Ai nha, cứu mạng cái gì, mau mau mau cứu Hứa Đa Phúc. – Trọng T.ử Minh vội .

Vương Nguyên Tôn mặt lạnh phát hiện đúng:

– Ngươi gọi Hứa Đa Phúc, bảo Hứa Đa Phúc lên tiếng.

– Sao ngươi gọi? – Trọng T.ử Minh ngoài miệng dỗi , nhưng tình huống khẩn cấp vẫn hô to: – Hứa Đa Phúc, lên tiếng !

Im ắng.

Vương Nguyên Tôn:

– Gọi Lý Ngang.

Lần Trọng T.ử Minh dỗi cũng dỗi nữa, nhận thấy điều bất thường, gọi tên Lý Ngang. Lý Ngang cũng lên tiếng. Bọn họ đang ở bãi lau sậy, khu vực im phăng phắc. Vốn là chơi đùa, hiện giờ trong lúc nhất thời Trọng T.ử Minh dọa sợ.

– Ngươi Điện hạ cùng Lý Ngang sẽ xảy chuyện gì chứ? Chúng mau xem . – Trọng T.ử Minh sốt ruột.

Vương Nguyên Tôn giữ chặt vai Trọng T.ử Minh:

– Bình tĩnh chút, vứt mấy cái suy nghĩ lung tung trong đầu ngươi , chúng tránh xa bãi lau sậy một chút.

– Sao ngươi trong đầu nghĩ cái gì? – Trọng T.ử Minh theo bản năng phản bác.

Vương Nguyên Tôn lời nào, khua mái chèo.

Chỉ là còn kịp rời xa, phía động tĩnh. Trọng T.ử Minh kêu "Cẩn thận!", bóng lao tới. Vương Nguyên Tôn trong tay gì cả, bọn họ chơi theo luật rơi xuống nước tính thua, mang mộc đao cung tên dính t.h.u.ố.c màu.

Vương Nguyên Tôn sức lực lớn, nhưng tới sức lực còn lớn hơn, nhanh thuyền nhỏ lật úp.

Trọng Thành ôm cổ tiểu t.ử , siết chặt, Vương Nguyên Tôn mới ngừng giãy giụa. Trọng Thành buông tay, trồi lên mặt nước, bám mép thuyền nhỏ lật, :

– Vương gia tiểu t.ử gan lớn đấy.

– Thánh Thượng. – Vương Nguyên Tôn trồi lên bơi sang một bên, gì đó nhưng thôi.

Kỳ thật lao tới chính là Thánh Thượng, nhưng cũng giãy giụa phản kháng thử một .

Hứa Đa Phúc , chơi thật mà.

Bất quá Thánh Thượng sức lực lớn, còn từng tập võ, bơi lội cũng giỏi.

Trọng Thành:

– Tiểu Mãn, đây, đỡ một chút.

– Tới đây tới đây! – Từ sâu trong bãi lau sậy, giọng Hứa đại nhân vang lên đầy thống khoái cao hứng.

Ninh Võ Đế cùng Cửu Thiên Tuế hai một thuyền, đ.á.n.h bại hai con thuyền của đội Thái tử, đ.á.n.h Thái t.ử hoa rơi nước chảy, bì bõm trong nước... Thi đấu kết thúc với phần thắng thuộc về đội Thánh Thượng, đội Thái t.ử viên đều lật thuyền ướt sũng, bên Thánh Thượng thì Cửu Thiên Tuế một thuyền gỗ, sức một cân cả team.

Mọi lên bờ chỉnh trang .

Hứa Đa Phúc tức giận , :

– A cha, con tin tưởng như ——

– Thua thì thua, đừng những lời , làm A cha con trong lòng khó chịu. – Trọng Thành .

Hứa Tiểu Mãn mới thèm để ý, Đa Đa đối với y tâm nhãn cũng nhỏ, tủm tỉm :

– Cái gọi là binh bất yếm trá. A cha Đa Đa để ý , đến lúc đó các con cũng thể dùng chiêu dụ địch.

Hứa Đa Phúc nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt sáng lên.

Chu Toàn cùng Lý Ngang chiến tranh lạnh hơn hai tháng, thể bảo Lý Ngang dùng "mỹ nhân kế" nhỉ?

– Đội ngũ các con, Lưu gia tiểu t.ử xung phong thì , nhưng đừng để thành pháo hôi thật sự. Sao thể lao đội trưởng liền mặc kệ sống c.h.ế.t của thủ hạ? Mặc dù là c.h.ế.t, cũng phát huy tác dụng lớn nhất, bằng c.h.ế.t uổng phí.

– Vương gia tiểu t.ử cũng tạm , chính là ít quá, ý tưởng gì , khuyên nhủ Thái t.ử nhiều hơn. – Trọng Thành câu với Vương Nguyên Tôn.

Vương Nguyên Tôn quỳ xuống đất ——

Trọng Thành phất tay ý bảo cần, tiểu t.ử chút kiệt ngạo khó thuần, chủ ý riêng, nhưng đối với Đa Phúc vẫn lời, bằng cũng sẽ trá còn đuổi theo.

– Vương Nguyên Tôn nên cùng một thuyền với Lưu Thương. – Hứa Tiểu Mãn xoa đầu nhãi con, ngất. – Đa Đa nhà còn giận dỗi ?

Hứa Đa Phúc:

– Mới thèm giận A cha, con rộng lượng lắm.

– A cha , Đa Đa tâm nhãn lớn lắm.

Lưu Thương ở một bên nghĩ thầm: Khi còn nhỏ trong bụng Hứa Đa Phúc đều thể chứa thuyền, chẳng là lớn .

– Con mới tách hai bọn họ , để bọn họ cùng một chỗ? – Hứa Đa Phúc hỏi cái .

Hứa Tiểu Mãn :

– Lưu Thương dũng mãnh, cần bảo vệ. Lưu Thương chủ ý ngay thẳng, theo luật chơi của các con, nhưng nước tác chiến, nếu đội ngũ tách , đội trưởng chỉ huy tới, lúc xem sự ăn ý và quyết định giữa các tiểu đội viên.

– Lưu Thương cùng Vương Nguyên Tôn cũng , nhưng ghép với mà Lưu Thương cam tâm tình nguyện lời.

Hứa Đa Phúc: "..."

Lưu Thương còn lời , bởi vì lấy lý phục .

– Vậy vẫn là cùng Vương Nguyên Tôn . – Hứa Đa Phúc nhận thua , tổ đội với Lưu Thương, sẽ chọc tức đến hộc máu.

Hứa Tiểu Mãn Vương Nguyên Tôn, :

– Đã là một đội, tin tưởng đồng đội của ngươi.

Bên cạnh, Nghiêm Hoài Tân đang ghi chép chiến thuật hôm nay.

Trọng Thành thấy cũng hòm hòm , ác liệt vỗ trán Hứa Đa Phúc một cái, kéo Tiểu Mãn về quần áo. Đi một đoạn, hai sóng vai, còn thể thấy tiếng .

– Cũng vui phết.

– Mát mẻ hơn hẳn.

– Hứa Đa Phúc ngốc nghếch nhưng cũng thông minh hơn chút .

Thái t.ử điện hạ ánh mắt sáng quắc về phía đội viên:

– Phụ hoàng đ.á.n.h giá về , cấm !

Lưu Thương ha ha ha tiếng.

Hứa Đa Phúc: "..."

Hắn mới thèm tổ đội với Lưu Thương .

Nghiêm Hoài Tân thích sách, sách gì cũng xem, binh pháp cũng nghiên cứu, nhưng rốt cuộc tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm chỉ giấy tờ. Hôm nay một buổi trưa Thánh Thượng và Cửu Thiên Tuế dẫn đội thực chiến, tuy bại nhưng ngoài ý đều thu chút tâm đắc kinh nghiệm, lúc đang bàn luận .

– Vậy vẫn cùng Vương Nguyên Tôn. Vương Nguyên Tôn, ngươi chuyện gì nếu ngại với thì với , với Hứa Đa Phúc. – Lưu Thương một , hắc hắc : – Ta là em, các ngươi cũng đấy, tính cách thẹn thùng da mặt mỏng.

Vương Nguyên Tôn mặt lạnh cũng nhịn , đè Lưu Thương đánh.

Mọi quần áo ướt sũng đều ha ha.

Hứa Đa Phúc về phía Trọng T.ử Minh cùng Lý Ngang, sờ sờ cằm. Không vội, đòn sát thủ chờ bọn họ luyện thêm chút nữa, về nhắc . Đến lúc đó thể dưa Lý Ngang cùng Chu Toàn cãi !

Nhất tiễn song điêu. Lợi hại.

Buổi chiều hơn bốn giờ, kết thúc công việc, tan học sớm.

Hứa Đa Phúc chạy đến Tuyên Chính Điện tìm A cha. Phụ hoàng đang làm việc ở thư phòng, tiểu nội thị dẫn đường tới thiên điện. A cha đang bưng bát uống thứ gì đó, Hứa Đa Phúc tò mò ghé gần, trong tay liền nhét một bát nhỏ.

– ? Cái gì thế ạ? – Hứa Đa Phúc hít hít mũi, tức khắc thể tin nổi A cha. – Cha, giữa mùa hè uống gừng?!

Hứa Tiểu Mãn mặt khổ qua:

– Phụ hoàng con bảo chơi nước dễ nhiễm lạnh, dù là mùa hè cũng thể coi trọng thể. Con đến thì cùng uống , ấm gừng bỏ gừng cũng nhiều lắm .

Hứa Đa Phúc: "..."

– Uống uống , cả một ấm đấy. – Hứa Tiểu Mãn hận thể rót cho Đa Đa thêm một bát nữa.

Hứa Đa Phúc:

– Có nạn cùng chịu, con uống!

– Hảo nhãi con!

Hai cha con chạm bát , hai gương mặt khổ qua cùng uống cạn.

Hai uống gừng, cách chính điện còn thể thấy tiếng tranh luận —— Phụ hoàng đang đơn phương phát hỏa. Phụ t.ử hai thấy đều sửng sốt, Hứa Tiểu Mãn thần sắc như thường, bảo Đa Đa tiếp tục uống.

Hứa Đa Phúc: "..."

– Cha, thể đổ ?

Hứa Tiểu Mãn một ngụm uống cạn:

– Đây là tâm ý của Phụ hoàng con, cố ý sai chuẩn , sợ trời nóng uống nóng quá nên để ấm . Con nếu uống trôi thì để uống, đừng lãng phí.

– Vậy con cũng uống. Kỳ thật uống xong cũng thấy khó chịu, nóng hầm hập toát chút mồ hôi cũng . – Hứa Đa Phúc từng ngụm từng ngụm uống tiếp.

Hai cha quá ân ái. Phụ hoàng nhọc lòng lo lắng nhiều, nhưng A cha cũng trân trọng tình cảm .

Hắn hiểu chuyện. Hứa Đa Phúc nho nhỏ tự kiểm điểm xong, nghĩ, cũng bạn trai, ách, bạn gái, còn trong lòng, tạm thời cần kiểm điểm.

Vì thế xách ấm lên, rót đầy một bát cho A cha.

Hứa Tiểu Mãn bưng bát , :

– Đa Đa nhà quả nhiên trưởng thành , giảo hoạt thật, hề mềm lòng hồ đồ A cha uống hết chỗ .

– Con mềm mụp mà. Bất quá tình yêu của Phụ hoàng dành cho A cha, con chỉ uống một bát nhỏ thôi, tất cả đều là của A cha.

Hứa Tiểu Mãn:

– ... Ha ha ha ha ha.

Hai cha con vô cùng cao hứng chạm bát.

– Tiểu hoạt đầu.

Hứa Đa Phúc hắc hắc . A cha dùng kế uống hết đây mà, bất quá còn bao nhiêu, giải quyết nốt phần còn . Hai cha con đấu võ mồm chơi đùa, thư phòng bên yên tĩnh trở , hai cũng hỏi nội thị xảy chuyện gì.

Chạng vạng, bữa tối bày ở Tuyên Chính Điện.

Một nhà ba ăn cơm. Bởi vì Hứa Đa Phúc sức ăn lớn, cái gọi là "tuổi choai choai ăn nghèo lão tử", Hoàng đế gia đảo đến mức câu , chỉ là Trọng Thành đùa, hiện tại đầy bàn đều là món Hứa Đa Phúc thích ăn.

Hứa Đa Phúc lúc ăn cơm, cứ sắc mặt Phụ hoàng, . Hứa Tiểu Mãn ở bên cạnh nín trong bụng, nhịn nhịn. Trọng Thành đầu tiên là bất đắc dĩ giận, :

– Hứa Đa Phúc, khác sắc mặt Trẫm hành sự thì lén lút , con thì ngược , ước gì Trẫm con đang . Nhìn cái gì?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

– Còn nữa, Tiểu Mãn, ngươi thì , đừng nghẹn hỏng .

Hứa Tiểu Mãn:

– Ha ha ha ha ha ha ha.

– Đa Đa con làm cái trò gì thế. – Chọc c.h.ế.t .

Trọng Thành cũng , :

– Tiểu hoạt đầu thành đại xảo quyệt , cố ý làm hỏi đây mà.

– Nói như , Đa Đa hiếu thuận cơ linh. – Hứa Tiểu Mãn luôn thể khen ngợi nhãi con.

Hứa Đa Phúc kiêu ngạo:

– A cha khiêm tốn, khiêm tốn.

– Được , A cha khiêm tốn.

Hai cha con , cạc cạc. Hứa Tiểu Mãn gắp thức ăn cho tức phụ nhi, khí đại thương , ăn nhiều cơm bổ một chút, một cái, việc gì to tát ——

– Có đại sự? – Hứa Tiểu Mãn cẩn thận dò hỏi.

Trọng Thành:

– Cũng tính là đại sự. – Vốn dĩ tức giận, lúc thấy khí bàn ăn vui vẻ, Hứa Đa Phúc chọc , Tiểu Mãn cũng quan tâm lo lắng, liền : – Kỳ thật cũng liệu , bất quá nghĩ tới thật sự dám làm.

– Ăn cơm .

Hứa Tiểu Mãn:

– Ngươi thế trong n.g.ự.c còn nghẹn khí, khí thuận ăn cơm ngon.

Trọng Thành buông đũa, :

– Hôm nay thư hỏa tốc tám trăm dặm, Di tộc và Nhung tộc gần đây liên tiếp xâm phạm biên giới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-64-thai-tu-khoc-nhe-hai-vi-cha-gia-do-danh.html.]

Hứa Đa Phúc vốn đang ăn, lập tức tốc độ nhai chậm .

Hắn sẽ chiến tranh, nhưng hiện tại kiếp . Hiện tại Phụ hoàng tại vị, bốn năm nay vẫn luôn ban nhiều chính sách ân huệ cho bá tánh, răn đe thế gia, cải tiến nông cụ. Lúc đại điển cày bừa vụ xuân dùng lưỡi cày thường, hiện tại đổi thành cày khúc viên —— do bá tánh tự mày mò .

Công Bộ dâng sớ cải tiến lưỡi cày, Hứa Đa Phúc mới nhớ tới cày khúc viên, quả nhiên là nó. Trước là cày trực viên, cày khúc viên đỡ tốn sức hơn nhiều. Tư phát minh của Công Bộ thực nghiệm qua.

Mấy thôn vùng ngoại thành Thịnh Đô, hoàng trang, nông dân bình thường dùng hơn nửa năm, nhiều cảm thấy thuận tay và hơn , mới chậm rãi mở rộng.

Còn phân bón, lai tạo hạt giống —— nhị tỷ của Nghiêm Hoài Tân qua nghiên cứu, mắt còn đang thí nghiệm, bao gồm cả kỹ thuật chiết ghép. Dân gian kỳ thật nhiều tài ba, chỉ là mấy thứ lên nơi thanh nhã, đều coi là tiểu thuật dân gian. Quan niệm đương thời của hàn môn nông hộ đổi đời chỉ con đường khoa cử, sách thánh hiền.

... Nói trở , Đại Thịnh bốn năm nay định, phồn vinh hưng thịnh, những thế gia thị tộc đều ngoan ngoãn hơn, tại hai tộc tiểu quốc bên mạo xâm phạm?

Tìm c.h.ế.t ?

Hứa Đa Phúc nhận thấy điều bất thường.

Hắn nghĩ tới cái gì đó, mấp máy môi:

– Vương gia?

– Ừ. – Trọng Thành gật đầu. – Bốn năm nay vẫn luôn đè Vương Tá cho trở về, nghĩ đủ cách, càng ngày càng nóng nảy.

Hai năm đầu tiên thì khen thưởng, cho chút hư danh để giữ , nhưng vẫn luôn trọng dụng Lý gia. Lý Trạch học cùng ở Sùng Minh Đại Điện, cha Lý Trạch vẫn về rừng Đông Hải làm việc, nhưng Vương Tá vẫn luôn giữ ở Thịnh Đô.

Nếu Thánh Thượng đề phòng Vương gia, nhưng Lưu lão tướng quân cũng về Túc Mã Quan. Mấy năm Thánh Thượng đối với Vương gia, Lưu gia khen thưởng ngớt, mỗi năm cung yến hai nhà đều hàng đầu.

Bá quan văn võ lúc đó còn khen Vương gia đế tâm, thịnh sủng vân vân.

– Có năm còn dâng sớ, mẫu ôm bệnh, khẩn cầu ngươi cho về hầu bệnh ? – Hứa Tiểu Mãn nhớ .

Cũng Vương Tá gan lớn đến mức tay với mẫu , tay Vương Tá ở Thịnh Đô cũng vươn dài đến thế, chắc là bảo mẫu giả bệnh linh tinh, dù cứ về Kiềm Trung tính.

Trọng Thành ừ một tiếng:

– Ta phái ngự y đến Kiềm Trung, nếu yên tâm, Trẫm xem bệnh, tìm việc sai phái là Vương Miễn, điều binh quyền.

– Vương Tá chắc chắn ngươi châm ngòi ly gián hai bọn họ. – Hứa Tiểu Mãn thẳng, nghĩ đến việc chiều nay Trọng Thành tức giận, : – Vương Miễn trúng kế? Là Vương Miễn bên gây chuyện, ép ca ca trở về?

Trọng Thành:

– Vương Tá độc chiếm Kiềm Trung nhiều năm, từ nhỏ lớn lên cánh chim của . Ca ca bốn năm ở đó, mặc dù tiếp quản binh quyền, nếm trải mùi vị quyền thế, thế nhưng vẫn là một phế vật, nơm nớp lo sợ dậy nổi.

– Nói nhát gan, thế nhưng to gan lớn mật ——

– Ngươi nghi ngờ hai tộc xâm phạm là do Vương gia cố ý gây ? Đó là tội lớn thông đồng với địch bán nước. – Hứa Tiểu Mãn nghĩ, Vương gia gan lớn đến .

Chuyện nhiều khả năng: Vương gia liên thủ diễn cho Trọng Thành xem, ép Trọng Thành thả Vương Tá về ứng chiến. Hoặc là Vương Miễn quản binh của ca ca, Vương Tá cùng binh thủ hạ còn liên lạc, sai khiến binh làm loạn.

Thông đồng với địch bán nước tru di cửu tộc, tội lớn. nếu thông đồng —— nếu binh lính Vương gia ở Kiềm Trung cố ý khiêu khích chọc giận hai tộc xâm phạm, hoặc là hai tộc xâm phạm mà chống trả, mở rộng chiến trường.

Đáng thương nhất vẫn là bá tánh địa phương.

Thảo nào Trọng Thành nổi giận lớn như . Hứa Tiểu Mãn :

– Vương Tá khẳng định thể thả, nếu thì để .

Hứa Đa Phúc vẫn luôn ăn, lúc ánh mắt lo lắng:

– A cha —— Hắn A cha đ.á.n.h giặc lợi hại nhưng vẫn sợ hãi.

– Tạm thời cần. – Trọng Thành mở miệng.

Hứa Tiểu Mãn còn gì đó, Trọng Thành :

– Không tin ngươi. Còn mượn việc để sinh sự, Vương Miễn nếu dậy nổi, thật đáng phạt. Bốn năm, cũng riêng gì ly gián Vương gia, bên nên đ.á.n.h tan thì đ.á.n.h tan. Cục diện Vương gia hai một nhà độc đại còn nữa, chờ ngươi qua đó sẽ an hơn chút.

– Được. – Hứa Tiểu Mãn một ngụm đáp ứng.

Y Trọng Thành.

Hứa Đa Phúc liền nữa, chỉ là rầu rĩ vui. Sau khi ăn xong, Trọng Thành trêu chọc Hứa Đa Phúc hai câu: "Thái t.ử điện hạ hôm nay khẩu vị mà mới ăn từng cơm?"

– Để . – Hứa Tiểu Mãn gọi nhi t.ử tới ăn điểm tâm, : – Con là lo lắng cho A cha đúng ?

– Cha, con lo lắng gặp nguy hiểm, cảm thấy con ích kỷ. Người lợi hại như , thể bởi vì con lo lắng mà thi triển tài hoa. – Hứa Đa Phúc Phụ hoàng. – Phụ hoàng sợ ?

Trọng Thành uống , :

– Ta sợ a, đến lúc đó Trẫm cùng Tiểu Mãn ngự giá xuất chinh ——

– ??? A! – Hứa Tiểu Mãn ngây ngẩn cả . – Hai cùng ?

Hứa Đa Phúc: ? Không , thảo nào sợ.

, hai cùng , đến lúc đó Thái t.ử giám quốc. – Trọng Thành an bài rõ ràng, còn nhón một miếng điểm tâm. – Đến lúc đó Đại Thịnh chính là do Thái t.ử quản gia.

Vốn dĩ định nếu xảy chuyện gì, Thái t.ử chính là Hoàng đế, thể tự xưng Trẫm.

Chỉ là thấy vẻ mặt lo lắng của Hứa Đa Phúc, Trọng Thành rốt cuộc lấy cái hù dọa con trai.

Hứa Đa Phúc: "..."

– Con cái gì cũng làm. – Hắn hiện tại chút sốt ruột. – Vậy A cha Phụ hoàng khi nào xuất phát?

Trọng Thành:

– Nhanh nhất cũng đến cuối năm.

Vậy còn đỡ.

Trọng Thành nhét miếng điểm tâm trong tay miệng Thái tử, vỗ vỗ vụn bánh tay :

– Thái t.ử mười lăm tuổi, còn hỏi chính sự xác thật nên. Đã như , chờ thủy chiến kết thúc, Thái t.ử bắt đầu hỏi chính. Ngày mùng năm cùng Trẫm triều sớm, ngày mùng mười buổi chiều đến Tuyên Chính Điện báo cáo và quyết định sự việc.

– Mang theo của con cùng .

Hứa Đa Phúc trong miệng ngậm điểm tâm: "???"

A!

Hắn chỉ ăn một bữa cơm thôi mà, liền... liền thực tập?!

– A a a a Cô đây! – Thái t.ử điện hạ tức giận nhai điểm tâm, bỏ chạy khỏi Tuyên Chính Điện.

Trọng Thành ha ha, :

– Nó trông giống hệt con ếch nhỏ, một bụng đầy lý do vững, vô năng cuồng nộ chạy về Đông Cung .

– Ngươi ngự giá xuất chinh? – Hứa Tiểu Mãn nhíu mày hỏi.

Trọng Thành: "..." Nói chêm chọc cũng lảng tránh chuyện . Hắn gần, thần sắc nghiêm túc:

– Hứa Đa Phúc đúng, cũng lo lắng cho an của ngươi. Lần đó về quản ngươi nghiêm, ngươi cũng phiền . Ta sợ ngươi xảy chuyện, cảm thấy nhốt ngươi ở Thịnh Đô, Thái Cực Cung là công bằng với ngươi.

Hứa Tiểu Mãn mà thần sắc động dung, mềm lòng.

– Ngươi mềm lòng .

Hai quá hiểu , Trọng Thành cũng phủ nhận, :

– Đổi vị trí mà suy nghĩ, Tiểu Mãn ngươi hiện tại cũng lo lắng chuyện ngự giá xuất chinh. Ngươi cùng , an tâm hơn chút ? Nếu một ——

– Ta khẳng định sẽ trộm theo hàng quân của ngươi. – Hứa Tiểu Mãn .

Vì thế hai , nhiều giải thích, việc quyết định .

– Hai , Đa Đa lo lắng cho hai , thể cãi phản đối, nó thật sự tức giận. – Đại sự định, Hứa Tiểu Mãn chuyển sang nghĩ cho con trai. – Mới chạy ngoài hốc mắt đều đỏ ?

Trọng Thành:

– Không đến mức đó chứ, lớn thế còn trộm nhè?

– Đa Đa mới mười bốn tuổi, mấy năm nay đầu óc lên vẫn luôn rời khỏi chúng , hiện tại đổi chúng rời nó. – Hứa Tiểu Mãn đến đây, trách Đa Đa, trách bọn họ, chỉ trách... – Vương Tá Vương Miễn hai thật là vương bát đản.

Bắt đầu mắng Vương gia.

Trọng Thành ôm Tiểu Mãn gật đầu theo, dù mắng .

Hứa Tiểu Mãn mắng một hồi yên tâm, lên. Trọng Thành liền y Đông Cung, nắm tay Tiểu Mãn :

– Ta cùng ngươi qua đó xem , lớn tướng còn nhè.

– Vừa bữa tối Đa Đa cũng ăn bao nhiêu.

– Về bàn chính sự bàn cơm nữa. – Trọng Thành tự kiểm điểm.

– Cũng trách , ngươi nhắc tới trong lòng khí, một bụng khí ăn ngon miệng .

Trọng Thành khóe miệng giơ lên:

– Cũng . – Tiểu Mãn yêu .

Phu phu hai tới Đông Cung. Hứa Đa Phúc , chỉ là ghé giường ô ô ô một lát, hai cha trêu chọc nhè, Thái t.ử tự sa ngã :

– Các phiền quá !!! Đều mà.

Hứa Tiểu Mãn huých tay Trọng Thành, đừng , to quá! Trọng Thành ân ân thu hồi tiếng , nghiêm túc đắn :

– Thái t.ử hẳn là đường về bụi bay mắt, Trẫm lầm .

– Đa Đa, Phụ hoàng con đều lầm kìa.

Hứa Đa Phúc: "..."

Hắn năm nay mười bốn, ấu tể, dỗ như . Lời như , nhưng Thái t.ử điện hạ hiển nhiên ăn bộ , hít hít cái mũi rời giường, đói bụng, còn :

– Con rửa mặt , các chờ con ở bên ngoài.

Đông Cung dọn lên bữa khuya. Gần đây trời nóng, thủy sản đưa tới to tươi. Chạng vạng Thái t.ử mới dùng qua loa cơm tối, ăn khuya liền chuẩn nhiều hải sản chút, cái gì mà tôm rang muối tiêu, cá nướng, còn hoành thánh tôm thịt, vỏ mỏng bên trong là thịt tôm.

Thái t.ử ăn uống thỏa thích, còn chút ngượng ngùng, lớn thế còn .

– Con chỉ là lo lắng, cộng thêm việc hỏi chính sự, chút phiền, . – Kỳ thật nghĩ đến cảnh hai cha đều chiến trường, một giữ nhà, thật sự sợ hãi bất lực.

Hứa Tiểu Mãn :

– Còn sớm mà, lẽ xảy biến cố gì đó cần nữa, đừng lo lắng chuyện . – Y dùng kế hoãn binh, dỗ dành con .

– Thật ạ? – Hứa Đa Phúc dùng đôi mắt đỏ hoe hai cha.

Hứa Tiểu Mãn ừ một tiếng, thật giả. Trọng Thành nghĩ thầm, Tiểu Mãn lừa gạt Hứa Đa Phúc đúng là nương tay, vì thế cũng ừ một tiếng, :

– Cha con ... đúng.

Hứa Đa Phúc: "..." Lại coi là trẻ con ngốc nghếch.

– Ăn tôm ăn tôm. – Hứa Tiểu Mãn bóc tôm bỏ bát Trọng Thành, thế nhưng làm gánh tội .

Trọng Thành tủm tỉm đáp lễ cho Cửu Thiên Tuế một con lớn hơn.

– Tôm tồi, Thái t.ử cũng ăn nhiều .

Hứa Đa Phúc:

– Con đang bóc đây. – Lại ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ rực hai cha, bưng bát qua ý bảo.

– Được , A cha bóc cho Đa Đa.

Trọng Thành: "..."

Đem con tôm trong tay bỏ bát Đại Bàn tiểu tử:

– Ăn , béo tiểu tử.

– Con hiện tại béo, con hồi nhỏ cũng béo, đây là vu khống. – Hứa Đa Phúc vui vẻ trở .

Chiêu Võ tướng quân phủ.

Vương Tá ở Thịnh Đô năm thứ 5. Năm đầu tiên còn luồn cúi, mượn cơ hội biểu lộ lòng trung thành của Vương gia mặt Thánh Thượng, nhưng đến hiện giờ, Vương Tá uổng danh hiệu tướng quân, mỗi ngày ở trong phủ việc gì làm, chẳng khác nào kẻ nhàn rỗi.

Hiện tại tình huống Vương gia thuộc về kiểu thông minh trong lòng đều hiểu rõ, nhưng ai dám , sợ mang tiếng Thánh Thượng bạc đãi công thần, làm lạnh lòng thần t.ử —— bởi vì Thánh Thượng đối đãi Vương gia hậu hĩnh.

– Nghe Vương Miễn tướng quân thăng chức? Chúc mừng chúc mừng.

– Thánh Thượng đối với Vương gia vẫn là tệ.

– Vương tướng quân năm nay cung yến cùng Lưu lão tướng quân, thể thấy vinh dự thế nào.

Những lời , Vương Tá chỉ thể nuốt đắng trong, khen tặng . Thánh Thượng đối với Vương gia nảy sinh nghi ngờ, trọng dụng, còn ly gián bọn họ, bất quá Vương Miễn dám lưng làm bậy.

nếu lâu dài... bảy năm, mười năm thì ? Tướng sĩ Vương gia ở Kiềm Trung ai còn , còn nhận Vương Tá ?

Cần thiết trở về.

Vương Tá mấy năm nay tính tình càng ngày càng thô bạo cổ quái, còn đem sự bực dọc khi giam lỏng ở Thịnh Đô đổ hết lên đầu Vương Nguyên Tôn, nếu ngày đó đưa Vương Nguyên Tôn tới Sùng Minh Đại Điện cũng đến mức nhốt tại đây.

Đây là lời giả ngu.

Thánh Thượng triệu, Vương Tá tới Thịnh Đô mới là trọng tội.

Màn đêm buông xuống, Vương Nguyên Tôn mới về đến trong phủ. Vương Tá chờ ở chính viện, thấy đứa con trai trở về liền châm chọc:

– Lại vuốt m.ô.n.g ngựa Lưu Thương ?

Vương Nguyên Tôn cúi đầu chắp tay thỉnh an phụ , lời quy củ gì phập phồng.

– Ngươi hiện tại cánh cứng , đến cũng sợ. – Vương Tá lạnh giọng. – Còn cố ý kéo dài tới giờ mới về.

– Hài nhi dám. Hôm nay buổi chiều, Thánh Thượng cùng Hứa đại nhân tỷ thí với chúng con, khích lệ con, bảo con luyện tập nhiều hơn.

Vương Tá càng thêm bạo nộ, giơ tay tát mạnh mặt Vương Nguyên Tôn. Vương Nguyên Tôn yên chịu một cái tát, càng thêm cung kính cúi đầu che giấu sự lạnh lẽo nơi đáy mắt.

– Tưởng mượn cớ dám động ngươi ? Đều là cái cớ. Tổ mẫu ngươi bệnh nặng, ngươi còn ở bên ngoài ham chơi, cút về chép kinh thư .

Vương Nguyên Tôn động, sớm thành thói quen, nửa năm qua, phụ thường xuyên phát điên như .

Quả nhiên, Vương Tá chỉ Vương Nguyên Tôn mắng to:

– Trước ở Kiềm Trung xem ngươi còn tính cơ linh, hiện tại chất phác ngu dốt, nên mang ngươi tới Thịnh Đô. Ngươi cùng ruột ngươi giống đều là đồ đê tiện, chuyên chọn lời hống , hống cái gì Lưu Thương, mà hống Thái t.ử .

Vương Nguyên Tôn một lời, nắm chặt tay.

Vương Tá mắng con trai một hồi, phát tiết xong, lý trí như thu hồi , hỏi:

– Buổi chiều, Thánh Thượng gì với ngươi?

Vương Nguyên Tôn thuật một . Đáy mắt Vương Tá lóe lên chút hy vọng:

– Khen ngươi?

– Vâng, bảo con theo sự sắp xếp của Thái t.ử nhiều hơn.

– Ta sớm , bảo ngươi nịnh bợ Thái tử, ngươi mỗi ngày cứ dính lấy Lưu Thương chơi bời. Không thông minh , như thế nào ngay cả nịnh ai cũng phân biệt ... – Vương Tá một hồi, trong lòng cảm thấy dựa Thái t.ử để trở về cũng trông cậy , hiện tại Thái t.ử tuổi còn nhỏ hỏi chính sự, càng nghĩ càng bực bội. – Cút về .

Vương Nguyên Tôn hành lễ:

– Hài nhi cáo lui. – Lúc mới rời .

Đỉnh một dấu tay đỏ ửng mặt, Vương Nguyên Tôn trở sân viện. Gã sai vặt nha lấy t.h.u.ố.c trị thương bưng nước ấm tới, tập mãi thành thói quen, cũng còn nơm nớp lo sợ như . Vương Nguyên Tôn cũng hai , xuống một chỗ, .

Gã sai vặt: Thiếu gia sẽ đ.á.n.h đến ngốc luôn chứ?

Năm gần đây, tính tình lão gia càng ngày càng táo bạo, thường xuyên đ.á.n.h mắng thiếu gia, bất quá nghiêm trọng lắm, nghĩ đến việc thiếu gia còn cung sách, tiện để thương tích mặt.

Vương Nguyên Tôn tùy ý để nha bôi thuốc, lầm bầm lầu bầu:

– Hắn nóng nảy , Vương gia lắm ...

Nha mà run sợ, thiếu gia thật sự điên .

Vương Nguyên Tôn ở Kiềm Trung, tuổi nhỏ, học chính là những trò tranh đấu tính kế, nịnh nọt trong nội trạch, nhưng thấy rõ thế cục. Tới Sùng Minh Đại Điện nhập học 5 năm, nhưng thật thể thấy rõ chút ít.

Thánh Thượng đối với Vương gia và Lưu gia mặt ngoài như tương đồng, kỳ thật căn bản giống . Thánh Thượng đối với Lưu gia mới là thành thật với , mà Vương gia ——

Vương gia cũng xứng?

Thánh Thượng xử lý Vương gia, kế duy nhất chính là thuận theo, nhưng phụ cam lòng. Kiềm Trung là cái rễ Vương gia cắm sâu nhiều năm, nhưng cũng nghĩ xem bốn năm Giang Nam đạo tan rã như thế nào.

Nịnh bợ ?

Vương Nguyên Tôn nghiêng đầu, với nha :

– Ngươi khen vài câu xem.

Nha tuy hiểu, nhưng liên tiếp lời buột miệng thốt . Hắn xong đều bật , thượng vị giả , cũng giống như thế .

Vài ba câu khen ngợi, nịnh nọt, thể làm ngươi thăng quan tiến chức.

– Lui xuống . – Vương Nguyên Tôn đuổi , chống tay lên má cảm thấy đau, nhưng ấn ấn đó, ghi nhớ nỗi đau , nhớ tới lời Hứa Đa Phúc hơn bốn năm .

Hắn đều thể nghĩ đến, Vương Tá khả năng nghĩ tới.

Bất quá chính là bởi vì để ý, Vương Nguyên Tôn làm ch.ó cho , Vương Tá làm, tự nhiên là cả. Vương Tá nhiều con trai như , Vương Nguyên Tôn lời, đồ đê tiện, dùng .

Mẹ là trò của vương phủ, cũng .

– May mắn... – Vương Nguyên Tôn lạnh lùng. – Bổn thiếu gia làm ch.ó nhiều năm.

Lên giường ngủ, ngày mai còn huấn luyện.

Loading...