Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 63: Hamburger, Gà Rán Và Cuộc Chiến Dưới Nước
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:54:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đông Cung giờ Mẹo sơ, Ngự Thiện Phòng bắt đầu tất bật.
Thiện phòng hầu hạ Thái t.ử điện hạ quy mô nhỏ, tổng cộng chia làm năm gian một thủy: Huân, Tố, Cơm, Điểm tâm, Quải lò. "Huân" tự nhiên là phụ trách các món mặn, thịt thà; "Tố" là thức ăn chay; "Cơm" chuyên lo món chính như màn thầu, mì sợi, cháo, cơm; "Quải lò" phụ trách đồ nướng như vịt , dê nướng, bởi Điện hạ thích ăn xiên nướng. Mấy năm Điện hạ ăn bánh mì, bánh kem, mô tả hình dáng mùi vị một chút, thế là gian Điểm tâm cùng Quải lò hợp tác mày mò làm bánh kem và bánh mì.
"Thủy" là lo về rượu nước. Hai năm Điện hạ còn nhỏ, uống rượu, chỉ thích uống nước trái cây. Mấy năm nay dùng quả t.ử ủ loại rượu ngọt, rượu gạo, Điện hạ thích uống cái .
Các thái giám ngự trù mấy năm nay vắt óc suy nghĩ khẩu vị của Điện hạ, hầu hạ cái bụng của vô cùng tinh tế, còn căn cứ thời tiết bốn mùa mà cân nhắc những món mới lạ.
Ví dụ như hôm nay.
Gian Cơm liền :
– Thời tiết nóng bức, Điện hạ thích ăn thức ăn mặn vị nặng...
Gian Huân vui, một nồi canh xương bò hầm đang sôi sùng sục, lập tức múc một muỗng:
– Mũi vấn đề thì rửa cho tỉnh, chỗ nào mùi nặng?
Cái gì mà thức ăn mặn vị nặng, bậy.
Mấy đấu võ mồm nhưng tay chân cũng ngừng, gian Cơm tiếp tục :
– Buổi sáng chính là cháo đậu xanh bách hợp, thanh nhiệt hạ hỏa.
– Không , Điện hạ mấy ngày nay huấn luyện, ngày nào cũng ngâm trong nước, hôm qua còn rơi xuống nước, theo thì ăn chút gì bổ huyết bổ khí.
– Điện hạ là thiếu niên, hỏa lực đang vượng. – Lại ở cữ, sáng sớm tinh mơ ai ăn mấy thứ đó.
Dù Điện hạ cũng tiết kiệm, mỗi ngày đến giờ cơm đều định lượng rõ ràng: Hai món chính, bốn mặn bốn chay, hai đĩa điểm tâm, đây là khi Điện hạ dùng bữa một . Nếu khách khứa tự nhiên thể tiết kiệm như , còn về việc làm món gì mới lạ thì do năm gian tự cân nhắc thương lượng.
Hơn nửa canh giờ , tiểu thái giám trực cửa phòng ăn gọi vọng :
– Trục Nguyệt tỷ, hôm nay tỷ trực ban ? Đồ ăn sáng đều chuẩn xong, tỷ hô một tiếng là chúng đưa ngay. À mà Điện hạ phân phó gì ?
Lúc , nếu Điện hạ ăn món gì đặc biệt cho bữa tối thì thường sẽ dặn dò từ sớm. Tính tình Điện hạ hiền lành, đối với khoan dung, điều Vương tổng quản thì nghiêm khắc hơn chút, cũng bắt bẻ quy củ nhỏ nhặt, chỉ nắm chắc hai chữ "trung tâm".
Hai năm kẻ gan to, tuồn tin tức về sở thích ẩm thực của Điện hạ ngoài, Vương tổng quản phát hiện. Sau đó vĩnh viễn còn xuất hiện nữa, trong cung cũng thấy tăm .
Đáng sợ thật.
Nghe đưa đến Đông Xưởng, còn phạt thế nào thì ai .
Trục Nguyệt thiện phòng, hành lễ với các thái giám ngự trù. Lão Trương khách sáo một câu "Không cần đa lễ", vội hỏi ngay Điện hạ phân phó gì .
– Điện hạ , ăn hamburger, chiều nay dùng. Chuẩn hơn ba mươi phần, vị bò hồ tiêu, còn gà rán da giòn cay, chuẩn thêm một ít khoai lang chiên lắc bột xí ... – Trục Nguyệt chính sự .
Năm gian bếp đều ghi nhớ kỹ, nghĩ đến việc chiều nay Điện hạ huấn luyện sẽ mang sang hồ Thái Dịch, bèn xác nhận một , Trục Nguyệt gật đầu xác nhận.
– Cuối giờ Mùi sẽ phái đưa qua, gà rán mấy thứ ăn lúc nóng mới thơm.
Trục Nguyệt dặn dò xong xuôi liền ngoài , tiểu thái giám đưa thiện sớm chờ một bên, nhanh nhẹn xếp hộp đồ ăn.
– Nghe Điện hạ đều thích ăn sáng đàng hoàng.
– Đó là lúc ở Đông Xưởng, tay nghề đầu bếp Đông Xưởng so với sư phụ chúng ?
Mấy tiểu thái giám tâng bốc sư phụ , mấy vị đầu bếp mắng vài câu, bảo mau chóng đưa . Các thái giám xách hộp đồ ăn, rảo bước hướng về sân viện của Điện hạ.
Thực vấn đề tay nghề, mà là thời kỳ "ấu tể", Hứa Đa Phúc ngủ đặc biệt nhiều, mắc chứng khó khăn khi rời giường, mỗi ngày ngủ nướng thêm nửa tiếng là cả một niềm hạnh phúc, chẳng đến ngày nào đó đột nhiên chứng bệnh tự dưng biến mất.
Hình như là một ngày năm mười hai tuổi, trở nên tràn trề tinh lực, mỗi ngày dùng mãi hết sức trâu bò, hơn nữa lượng cơm ăn siêu lớn, ăn nhiều hơn hẳn . Trước là bé con béo tròn lười biếng thích động đậy, giờ đặc biệt thích vận động.
Đánh quyền, cưỡi ngựa, b.ắ.n tên, theo Lưu Thương và Hứa Lăng Quan luận võ.
Theo nguyên văn lời Ninh Võ Đế: "Trẫm chỉ thôi cũng thấy ồn ào."
Hứa Đa Phúc trừng lớn mắt, Hứa Tiểu Mãn liền vuốt lông bênh vực:
– Đa Đa đây là hoạt bát, giống hệt hồi nhỏ. Ta hồi nhỏ còn thích leo cây xuống sông mò ốc đấy.
Ninh Võ Đế tiêu chuẩn kép ngay lập tức:
– Ngươi giống, ngươi đó là đáng yêu hoạt bát.
Hứa Đa Phúc: "..." Quen .
Cũng chính từ lúc đó bắt đầu trổ mã cao lớn.
Buổi sáng hơn sáu giờ đúng giờ tỉnh giấc, rửa mặt đ.á.n.h răng quần áo. Thời tiết nóng, Hứa Đa Phúc chỉ mặc áo trong quần lót chờ cơm sáng. Ăn xong, khoác thêm cái áo viên lãnh bào rộng thùng thình bên ngoài là thể cửa.
– Điện hạ, đồ ăn sáng dọn xong. – Vương Viên Viên gọi.
Thời gian khéo. Hứa Đa Phúc gian ngoài, bàn ăn bày biện đầy đủ. Hắn chọn món hôm nay ăn:
– Muốn phở bò, há cảo chiên, nộm rau trộn, còn đùi vịt kho, lấy hai cái, còn các ngươi ăn . – Những món khác động đến.
Trục Nguyệt, Truy Tinh bày món Điện hạ ăn mặt, những món còn đều dọn xuống để lát nữa các nàng dùng.
Hứa Đa Phúc ăn cơm xưa nay cần chia thức ăn, ngại phiền phức, tự gắp ba miếng hai miếng là xong bữa. Thế nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó, Vương Viên Viên sớm gói sẵn điểm tâm táo đỏ đậu đỏ:
– Điện hạ ăn ngọt đường ?
– Hắc hắc, Bạn bạn hiểu nhất! – Hứa Đa Phúc nhận lấy gói điểm tâm ngọt c.ắ.n một miếng.
Hôm nay cơm sáng ăn mặn, nên động đến điểm tâm mặn, lúc hàm hồ :
– Mặn cũng mang theo, đưa cho Tân Tân ăn.
Điểm tâm gói ghém gọn gàng.
Hứa Đa Phúc , tay cầm gói điểm tâm, chân dài sải bước hấp tấp về phía . Thuận Tài xách hộp đồ ăn chạy chậm theo . Đến phía , Hứa Đa Phúc gặp Hứa Lăng Quan đang tuần tra.
Hứa Lăng Quan mười chín tuổi, trổ mã càng thêm xinh .
Không là do gen di truyền do hồi nhỏ luyện loại công phu , mặc dù tập võ, khung xương Hứa Lăng Quan vẫn mảnh mai, tốc độ sinh trưởng cũng chậm. Hứa Đa Phúc bắt Hứa Lăng Quan uống sữa bò, nhưng uống cũng tác dụng mấy, hiện giờ chiều cao hai xấp xỉ .
Hứa Lăng Quan hành lễ.
Hứa Đa Phúc đưa gói điểm tâm qua, :
– Đậu đỏ ngọt, cho ngươi ăn.
– Cảm ơn chủ tử. – Hứa Lăng Quan cũng khách sáo, cầm lấy một miếng.
Hứa Đa Phúc xua tay . Hứa Lăng Quan cầm miếng điểm tâm theo bóng lưng Điện hạ, mãi đến khi thấy nữa mới ba miếng hai miếng ăn hết, tuần tra một vòng, đó tập học văn chương, chiều còn đến Đông Xưởng.
Mấy năm nay, Điện hạ cho Chăm học sở chữ, cho theo Kim Ngô Vệ tập võ, chỉ là tập võ khá muộn, tư chất cũng thường thường. Điện hạ vì mà nhọc lòng, hỏi làm gì.
Hứa Lăng Quan chỉ làm chút việc ích cho Điện hạ.
bên cạnh Điện hạ ngự trù, ngự y, xem kịch giáo phường, bạn thành đàn, nhất thời cũng mờ mịt, làm gì, nhưng hầu hạ bảo vệ Điện hạ.
– Dù ngươi còn trẻ, cần đến công ty phỏng vấn đòi bằng cấp, cứ từ từ thử hết các thứ xem . – Hứa Đa Phúc . Quay đầu cũng bàn với A cha.
Hứa Tiểu Mãn nhớ kỹ Hứa Lăng Quan, bảo nếu Hứa Lăng Quan rảnh rỗi thì đến Đông Xưởng giúp đỡ cũng .
Ba năm , Hứa Lăng Quan sáng học ở Chăm học sở, chiều đến Đông Xưởng phụ việc, chuyên xử lý "dư luận". do ngoại hình quá xuất sắc, khi rải rác dư luận bên ngoài, bá tánh chú ý mặt . Đã thử qua thẩm vấn bức cung, phương diện cũng tạm , gần đây đang học dùng độc, nghiệm thi.
Dù thượng vàng hạ cám cái gì Hứa Lăng Quan cũng đều đang học.
Một gói điểm tâm đậu đỏ mứt táo vỏ giòn, đường chia cho Hứa Lăng Quan một miếng, gặp bạn học cung, Hứa Đa Phúc còn chia cho bạn học, đồ ngọt ăn nhiều dễ ngấy, ăn hai ba miếng là đủ.
Gặp Kha Thanh đang dạo bước học thuộc lòng bậc thang đại điện.
Kha Thanh là trưởng t.ử của Kha An Kha đại nhân, Kha đại nhân hy sinh vì nhiệm vụ. Mùa xuân năm Ninh Võ thứ 5, Kha Thanh Sùng Minh Đại Điện. Kha Thanh lớn tuổi nhất lớp, lúc đó 16 tuổi, hiện tại hai mươi. Ở mặt một đám học sinh nhỏ tuổi, Kha Thanh ít , thành thật, khó hòa nhập.
Cũng trong lớp cô lập khinh thường Kha Thanh.
Có Thái t.ử điện hạ tọa trấn, Sùng Minh Đại Điện loại khí . Mặc dù cô lập, thì cũng là kiểu Vương Nguyên Tôn một cô lập cả lớp. Kha Thanh là thật sự giỏi giao tế, tính cách thẳng đuột đến mức đôi khi chuyện đắc tội khác, kiểu như dám bôi t.h.u.ố.c mắt mặt lão sư .
Kha Thanh loại tính, chỉ thuần túy là trực ngôn trực ngữ.
Hơn nữa Kha Thanh học hành cũng bình thường, gánh vác tiền đồ cả Kha gia. Lúc mới đến, khác rủ Kha Thanh cùng chơi, câu cửa miệng của Kha Thanh luôn là: "Ta và các ngươi bất đồng, học tập."
Nói nhiều như , cũng thôi rủ nữa.
Đều là thiếu gia xuất , ai kiên nhẫn dỗ dành Kha Thanh mãi. Hơn nữa Kha Thanh là thật sự mọt sách, mấy năm nay lôi đả bất động đến đại điện từ sớm, còn lo liệu cái gì mà "đói gân cốt" để rèn luyện ý chí, khổ tìm khổ, trong đại điện sách, mưa gió đan xen thì mái hiên, trời đông giá rét hè nóng bức thì dựa bên ngoài đại điện.
Hứa Đa Phúc là một bao dung, tôn trọng khác.
Ví dụ như Vương Nguyên Tôn cô lập ban, cũng mặc kệ, tùy tiện lạp.
Ví dụ như Lý Trạch giao hữu hiểu lầm phong tâm khóa ái nuôi cả ao cá, cũng mặc kệ.
Ví dụ như Chu Toàn cùng Lý Ngang cãi tranh chấp, ở bên cạnh ăn dưa.
Trẻ con mà, cãi ầm ĩ là bình thường, chính là lớn thành thục trọng. Hứa Đa Phúc nghĩ thầm.
đối mặt với Kha Thanh, sự bao dung của Hứa Đa Phúc liền chuyển thành "trọng quyền xuất kích". Kha Thanh năm hai mươi tuổi gầy nhom thấy Thái t.ử điện hạ tới, liền như chuột thấy mèo tránh , Hứa Đa Phúc trực tiếp quát:
– Đứng !
Kha Thanh , quy củ chào hỏi.
Hứa Đa Phúc tám trăm , Kha Thanh vẫn hành lễ, hơn nữa còn cúi gập eo cung kính đến mức sắp gãy lưng. Hắn thật sự bó tay với Kha Thanh, lúc quen :
– Cơm sáng ăn ?
Không cần hỏi, khẳng định ăn.
Kha Thanh trung thực trả lời:
– Học sinh ...
– Đói khát về thể xác để rèn luyện ý chí chứ gì. – Hứa Đa Phúc tiếp, nhét gói điểm tâm đậu đỏ cuối cùng trong tay lòng n.g.ự.c Kha Thanh, lệnh: – Cầm lấy, mở .
Thuận Tài cơ linh, mở hộp đồ ăn, lấy gói mới.
Hứa Đa Phúc đổ hai miếng bánh mặn lòng n.g.ự.c Kha Thanh:
– Ăn hết cho , ăn hết là kháng lệnh Cô, Cô là Thái tử! Còn nữa, về đại điện mà sách.
Kha Thanh tư tưởng trung quân thâm nhập cốt tủy, Điện hạ là nửa quân, nửa quân cũng là quân, vì thế cầm điểm tâm theo Điện hạ. Hứa Đa Phúc: "..." Quen .
– Ăn .
Kha Thanh ăn là bất nhã.
– Mệnh lệnh.
Kha Thanh mở túi bắt đầu ăn. Sao thể đói, quen chịu đói, đói bụng mới giữ đầu óc thanh tỉnh, ăn nhiều dễ buồn ngủ. Hắn vốn dĩ ngốc, phụ còn, gánh vác cả Kha gia.
Hứa Đa Phúc cho điểm tâm nhiều, tổng cộng chỉ bốn miếng, hơn nữa điểm tâm nhỏ, cỡ quân mạt chược.
Bởi vì lúc đầu cho nhiều, Kha Thanh ăn hết xong buổi sáng học buồn ngủ rũ rượi, học gì, đó Kha Thanh liền thống khổ tự trách, cảm thấy là hy vọng của cả nhà mà tư tiến thủ, bộ dạng như đ.â.m đầu cột c.h.ế.t quách cho xong.
Hứa Đa Phúc mà sợ hãi, vội vàng mượn vở của bạn cùng bàn nhỏ cho chép, còn bắt bạn cùng bàn nhỏ giảng bài buổi sáng cho Kha Thanh —— hù c.h.ế.t .
Nghiêm Hoài Tân làm xong hết thảy, thấy Hứa Đa Phúc gục đầu xuống vẻ tự trách.
– Không liên quan đến Hứa Đa Phúc, Kha Thanh .
– Nghiêm Tân Tân, may mà giúp tớ thu dọn tàn cuộc. – Hứa Đa Phúc thở phào nhẹ nhõm.
Lần đó thật sự để bóng ma tâm lý, khiến Hứa Đa Phúc nhớ kỹ, thà cho ít hai miếng, đồ ngọt cung cấp chút năng lượng là , đừng quá nhiệt tình cho nhiều.
Thực bốn năm trôi qua, tâm trí Kha Thanh trưởng thành hơn nhiều.
Năm đầu tiên chủ yếu do phụ mới mất, phủ từ tổ phụ tổ mẫu, mẫu đến các đều trông chờ , áp lực của Kha Thanh lớn, chỉ thể gồng lên.
Hứa Đa Phúc đại điện, liếc mắt quanh, bên chỗ Lý Trạch vây quanh nhiều , đều là đội ngũ của Lý Trạch, đang thì thầm bàn bạc gì đó. Vừa thấy , hành lễ , xong xuôi Lý Trạch :
– Trưa nay chúng chuyện .
A, còn bảo mật, ai thèm!
May mắn cũng dặn dò đội viên nhà việc đổi đội trưởng bảo mật, còn để Lưu Thương làm đội trưởng bù .
Đây là binh pháp!
Hứa Đa Phúc xuống, đưa điểm tâm cho bạn cùng bàn nhỏ. Nghiêm Hoài Tân nhận lấy, :
– Cậu chia cho Kha Thanh ? Vậy trưa nay tớ tìm Kha Thanh bàn về bài văn.
– Cũng cần , tớ cho bốn miếng nhiều lắm. – Hứa Đa Phúc cân đo đong đếm kỹ lưỡng, ghé sát thì thầm: – Lý Trạch bọn họ bàn bạc cái gì thế?
Nghiêm Hoài Tân một cái, Hứa Đa Phúc mặt chút nhịn , lẩm bẩm:
– Tớ chỉ tò mò thôi, nội dung bọn họ bảo mật, tớ vẫn thèm .
– Lý Trạch bọn họ phòng nghiêm, hơn nữa với tính cách của Lý Trạch, nếu để lộ thì cũng là cố ý cho chúng thấy. – Nghiêm Hoài Tân .
Hứa Đa Phúc ngẫm nghĩ thấy đúng thật, bình luận:
– Xảo trá!
– May mắn, chúng cũng kém.
Nghiêm Hoài Tân , từ tốn ăn điểm tâm, đưa cho Hứa Đa Phúc một miếng:
– Vị mặn.
– Tớ ăn ngọt cả đường , tớ làm thêm một miếng. – Hứa Đa Phúc thuận tay nhận lấy gặm gặm.
Vừa đầu thấy Lý Ngang đến, một .
Hứa Đa Phúc chạy tới tìm Lý Ngang:
– Ngươi dạo với Chu Toàn vẫn làm hòa ? – Đã "đường ai nấy " hai chiến tuyến , Chu Toàn chạy sang đội ngũ của Lý Trạch.
– Không cần lo. – Lý Ngang .
Hứa Đa Phúc: "... Được ." Xem Lý Ngang giận thật.
Rốt cuộc là vì nhỉ? Hứa Đa Phúc trở , Lý Ngang và Chu Toàn đại khái bắt đầu chiến tranh lạnh từ hai tháng , lúc du xuân về, hai liền giận dỗi. Hứa Đa Phúc hỏi làm , Chu Toàn bảo gì, Lý Ngang cũng bảo gì.
nếu gì, tại đó hai chuyện với ?
Ăn cơm vẫn cùng bàn, chỉ là ai câu nào. Ngại ngùng c.h.ế.t .
Hứa Đa Phúc chỗ , nhún vai biểu diễn vẻ mặt "tớ cũng bó tay" với bạn cùng bàn nhỏ. Haizz, hôm nay là một ngày hóng dưa.
Giờ sớm , Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn thám thính địa hình về.
Sau đó là giờ sách buổi sáng. Gần đây bọn họ huấn luyện giai đoạn cho "thủy chiến", các giờ cưỡi ngựa b.ắ.n cung thể d.ụ.c buổi chiều đều đổi thành hoạt động tự do —— do Thái t.ử điện hạ tranh thủ .
Hồ Thái Dịch là sân huấn luyện của đội Hứa Đa Phúc.
Lý Trạch dẫn về nhà , nhà cái hồ đủ dùng.
Hiện giờ lớp tổng cộng 33 , trừ đội thi đấu , mười ba còn hoặc là bơi giỏi, hoặc là hứng thú với trò . Như Kha Thanh cảm thấy chơi cái lãng phí thời gian, buổi chiều đều ở đại điện sách một .
Nghiêm Hoài Tân cũng chơi, mà làm quân sư —— do Thái t.ử điện hạ phong.
Còn những hứng thú nhưng xuống nước, ngại ướt át bẩn thỉu khó chịu, cộng thêm việc nghỉ học, nên bên cạnh vây xem, đây là đội cổ động viên.
Tự nhiên cũng chơi nhưng gà mờ —— còn gà hơn cả Lưu Thương, lên thuyền căng thẳng ngã xuống uống hai ngụm nước hồ quên mất đông nam tây bắc. Những tuyển thủ như hai vị, trở thành tuyển thủ dự cho mỗi đội.
Giờ cơm trưa, trận doanh phân chia rõ ràng.
Bên Lý Trạch kết thúc cơm trưa sớm, xách cặp sách chạy nhanh khỏi cung. Hứa Đa Phúc ở trong cung nên tiện lợi hơn nhiều.
– Chúng tiện lợi thế , nếu thua thì thật mất mặt. – Hứa đội trưởng lên, c.h.é.m đinh chặt sắt : – Cho nên , đội chúng tất thắng!
Lưu Thương hú hét như khỉ, Vương Nguyên Tôn tuy gì nhưng đáy mắt hừng hực chiến hỏa.
Rất .
Hứa đội trưởng đốt lên một đợt đoàn hồn, hô:
– Xuất phát!
Mọi động tác nhất trí theo Thái t.ử điện hạ, ngay cả ngủ trưa cũng bỏ qua. Kha Thanh chút xem, cuối cùng vẫn chọn xuống sách.
Đến hồ Thái Dịch, gốc liễu to trở thành điểm tập kết vật tư và nghỉ ngơi của họ.
– Hôm qua Nghiêm Tân Tân phân tích, Lưu Thương sức lực lớn, nên làm tiên phong, dù thuyền của Lưu Thương thể để phía . – Hứa Đa Phúc bắt đầu phân tích chiến lược.
Trọng T.ử Minh vỗ tay:
– , bằng Lưu Thương dùng sức, cả đội chúng đều tan tác.
– ... Chuyện hôm qua là ngoài ý , đừng nhắc nữa. – Lưu Thương giữ chút mặt mũi.
Hứa đội trưởng kéo đề tài trở :
– Tổng cộng năm con thuyền, thi đấu cùng ngày đường sông chỗ rộng chỗ hẹp, bởi còn biến hóa đội hình, cách che giấu mai phục, còn tách đội hình Lý Trạch , nhất là dụ địch, bất động thanh sắc.
– Lưu Thương, ngươi cùng Vương Nguyên Tôn mỗi một thuyền, hai ngươi tách , Vương Nguyên Tôn bọc hậu.
Lưu Thương giành đáp ứng, bởi vì Vương Nguyên Tôn vì thắng sẽ mặc kệ , đáp ứng thì mặt mũi hơn. Đắc ý ghê.
Vương Nguyên Tôn: "... Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-63-hamburger-ga-ran-va-cuoc-chien-duoi-nuoc.html.]
– Hôm nay chúng tập mô phỏng đội hình song song và đơn lẻ . Ta bảo Nội vụ sở chế tạo gấp thuyền , mấy ngày nữa Hứa Lăng Quan sẽ mang đội Đông Xưởng và Kim Ngô Vệ bơi giỏi đến, chúng thao luyện đao thật thương thật.
Lưu Thương: "Oa!"
– Còn thể như ?
Hứa Đa Phúc:
– Tại thể? Ngươi tưởng Lý Trạch nghĩ ? Lý tướng quân tuy về rừng Đông Hải, nhưng Lý phủ chắc chắn vẫn còn .
– Thảo nào Lý Trạch năm nào cũng thắng, tên tiểu t.ử lưng trộm luyện tập. – Lưu Thương , cảm thấy Hứa Đa Phúc lý. Trong phủ còn binh tín của gia gia, nhiều, tầm ba bốn mươi .
Chẳng sợ nhiều năm chiến trường, nhưng thật sự đ.á.n.h thì cũng rơi xuống thế hạ phong.
Trọng T.ử Minh , giọng điệu chút mềm xuống:
– Vậy chúng thể thắng bọn họ ?
– Ngươi kém Trọng T.ử Khâm ở chỗ nào ? – Hứa Đa Phúc hỏi.
Trọng T.ử Minh lập tức dẫm chân lên đường , sức chiến đấu dâng trào!
Hứa Đa Phúc: Thực , Lý Trạch khẳng định cũng dùng phép khích tướng, châm ngòi ly gián, sấn hư mà nhập để lôi kéo một hảo thủ bên , ví dụ như Chu Toàn, ví dụ như Trọng T.ử Khâm.
Chu Toàn dũng mưu b.ắ.n tên chuẩn, Trọng T.ử Khâm ngốc nghếch chỉ huy linh hoạt.
Hứa Đa Phúc sờ cằm, Lý Trạch đào góc tường cũng chuyện . Lý Ngang, Trọng T.ử Minh rõ điểm yếu của Chu Toàn và Trọng T.ử Khâm, chừng còn thể làm đồng đội "dụ địch"...
Mọi khởi động xuống nước.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Diễn tập hơn một canh giờ, Vương công công mang theo hộp đồ ăn tới. Thời tiết nóng nên đặt ở lầu một đại điện Hàm Lương Điện. Vương Viên Viên cầm khăn lau nước cho Điện hạ, :
– Hamburger và đồ ăn vặt Điện hạ tới , còn chút nước ô mai, ướp lạnh qua.
Hứa Đa Phúc ứa nước miếng, đang khát và đói bụng.
– Bạn bạn, ngươi mau nghỉ ngơi chút , một đường cũng nắng. – Hứa Đa Phúc với Vương công công, bảo cần lo cho , mang đội ngũ ăn thêm .
Vương Viên Viên bên cạnh xem Điện hạ ăn, :
– Những bơi giỏi, thủ ở Đông Xưởng chọn . Kim Ngô Vệ bên sức lực lớn hơn chút, bất quá bọn họ từng lên thuyền đ.á.n.h trận kiểu . Chiều nay Điện hạ huấn luyện xong, cho bọn họ dùng thuyền của Điện hạ thử ?
Rót nước ô mai cho Tiểu Đa Phúc.
Vương Viên Viên thấy Điện hạ hiệu, tiếp:
– Vậy , nô tài sẽ an bài. Thuyền chế tạo gấp hỏi qua Nội vụ sở, muộn nhất ngày sẽ đưa đến. Còn nữa, Lý gia gần đây cũng đang mua thuyền.
– Thật đúng là Đại Bàn tiểu t.ử đoán trúng! – Lưu Thương đang chuyện nuốt vội đồ ăn trong miệng, suýt chút nữa thì sặc c.h.ế.t.
Vương Nguyên Tôn ghét bỏ, yên lặng đưa qua ly nước. Lưu Thương nhận lấy uống mấy ngụm để trôi đồ ăn xuống.
– Xem năm nay càng căng thẳng. – Hứa Đa Phúc cảm thán, Lý Ngang: – Hai ngươi chiến tranh lạnh đến mức ở "chiến trường" đua cái ngươi c.h.ế.t sống ?
Rốt cuộc là dưa to cỡ nào mà thể cho Cô chứ.
Lý Ngang yên lặng ăn, chỉ là đáy mắt càng thêm kiên nghị, :
– Hắn làm thật, phụng bồi.
Chút nào đề cập tới dưa.
Hứa đội trưởng: Haizz. Hắn thật sự kích thích tinh thần chiến đấu của Lý Ngang , tò mò thật mà, quan tâm thật mà.
– Ăn , bổ sung thể năng. Huấn luyện một buổi trưa thể quá nóng vội, đừng để ai thương, gọi Vương Vĩ Quan bổ sung vị trí.
Vương Vĩ Quan chính là thành viên dự của đội bọn họ.
– Điện hạ, chính là khẩn trương, luyện thêm chắc chắn thể phân rõ phương hướng. – Vương Vĩ Quan trêu chọc cũng giận, xác thật là gà mờ.
Hứa đội trưởng cổ vũ:
– Vậy ngươi cố lên, chúng vẫn cần ngươi. Đều là một đội, ngươi cứ luyện cho , nếu ngày đó ai thì đổi ngươi .
Toàn đội: "..." Nghe lời đội trưởng, nên luyện thì luyện, nên nghỉ thì nghỉ.
Ngay cả Vương Nguyên Tôn cũng dám ngoan cố.
So với một dự kiêu dũng thiện chiến, một dự "gà rù" càng làm cho đội tiếng sợ vỡ mật. Nếu Vương Vĩ Quan thế , thì chẳng còn khả năng thắng nữa.
Hơn ba mươi cái hamburger, gà rán, khoai lang chiên, một đám quét sạch một nửa. Hứa Đa Phúc :
– Đừng ăn no quá, lát nữa lên thuyền nôn đấy.
Lưu Thương luyến tiếc đặt cái hamburger thứ ba xuống.
– Ngon thật.
Ăn xong nghỉ ngơi nửa giờ, đó bộ đơn giản, đ.á.n.h quyền giãn cơ, nữa lên thuyền.
...
Tuyên Chính Điện.
Ninh Võ Đế :
– Trẫm như thế nào mơ hồ tiếng Hứa Đa Phúc quỷ sói gào.
– Thánh Thượng, Thái t.ử hiện giờ đang huấn luyện ở hồ Thái Dịch, xa như , tiếng truyền tới đây ạ. – Triệu Nhị Hỉ ý trêu chọc của Thánh Thượng, ngữ khí cũng nhẹ nhàng vài phần.
Ninh Võ Đế phê tấu chương mệt, lúc lên hoạt động gân cốt:
– Hứa Đa Phúc hôm nay huấn luyện thế nào?
– Điện hạ buổi trưa đến hồ Thái Dịch, huấn luyện một canh giờ. Vương tổng quản mang theo cơm điểm, vẫn đang dùng bữa.
Ninh Võ Đế:
– À, Trẫm nhớ , tối qua nó hôm nay ăn cái gì mà hamburger.
– Hứa đại nhân đến —— Bên ngoài nội thị thông truyền.
Ninh Võ Đế "phun tào" con trai thì cha ruột của con trai đến. Ninh Võ Đế cũng chột , ngược bước vài bước đón, đưa tay dắt . Hứa Tiểu Mãn đưa tay qua:
– Đang Đa Đa ?
– Ừ. – Trọng Thành thừa nhận, thấy trán Tiểu Mãn lấm tấm mồ hôi, chóp mũi ửng hồng vì nắng. – Triệu Nhị Hỉ, lấy khăn, múc nước ấm.
Hứa Tiểu Mãn :
– Ta lau qua là . – Rồi phòng trong.
– Sao giờ mới về? Nắng quá, cẩn thận kẻo cảm nắng. – Trọng Thành sai dâng chè đậu xanh. – Đừng dùng lạnh.
Tiểu Mãn nắng về đang nóng hầm hập, uống lạnh ngay hại dày.
Từ tháng sáu năm Ninh Võ thứ 5, Trọng Thành càng thêm nhọc lòng vì y, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng quản hỏi. Hứa Tiểu Mãn thường xuyên cảm thấy phiền não một cách ngọt ngào —— tức phụ nhi quá lải nhải, nhưng cũng là vì yêu y.
Bởi Hứa Tiểu Mãn thể đáp ứng đều đáp ứng.
Như lúc , một chén chè đậu xanh ấm đưa tới, Cửu Thiên Tuế hai lời uống cạn. Trọng Thành còn hỏi:
– Có mát ? Ngươi tĩnh tâm một lát, đợi lát nữa thích ứng hãy uống một chén ướp lạnh.
– Không uống chén thứ hai , mang theo mấy tay bơi lội giỏi, lát nữa Hàm Lương Điện xem Đa Đa đ.á.n.h thủy trận. – Hứa Tiểu Mãn nóng lòng thử, lát nữa y tự xuống sân.
Trọng Thành nhạy bén:
– Ngươi chơi?
Hứa Tiểu Mãn: "... Được ?" Đại trượng phu đáng thương chờ tức phụ nhi gật đầu.
– Nước ...
Hứa Tiểu Mãn vội vàng dán sát Trọng Thành, cũng chê nóng, :
– Ta học bơi , hồi Đa Đa học cũng học theo, còn là ngươi dạy mà. Chúng chẳng trực diện nỗi sợ hãi, giải quyết điểm yếu .
– Đó là lời Hứa Đa Phúc . – Trọng Thành , một cái. – Ta cũng . Phê sổ con cả ngày , cùng ngươi cho khoan khoái.
Hứa Tiểu Mãn:
– Ngươi nếu thì đám nhóc đó dám đ.á.n.h .
– Ta thấy Hứa Đa Phúc dám lắm. – Trọng Thành .
Hứa Tiểu Mãn :
– Sao thể giống . Cùng chơi . – Tức phụ nhi làm việc cả ngày, xác thật là cần thư giãn chơi đùa với nước.
Phu phu hai nghỉ ngơi một lát, dẫn phía hồ Thái Dịch. Trên đường gặp vài vị quan nội các , còn tìm Thánh Thượng thương lượng chính vụ. Ninh Võ Đế phán: Các khanh cứ thương thảo , cái nào quyết thì đưa sổ con đến án thư Tuyên Chính Điện.
Sau đó kéo tay Cửu Thiên Tuế phía .
– Thánh Thượng làm gì ? – Các quan đại thần giả vờ thấy Thánh Thượng nắm tay Cửu Thiên Tuế.
Hiện giờ cả triều ai chẳng Hứa Tiểu Mãn cùng Thánh Thượng là quân thần là "đế hậu". Trước dân gian đối với Đông Xưởng nhiều thành kiến, thường xuyên nhục mạ, hiện giờ đều là khen ngợi, coi Hứa Tiểu Mãn như thanh thiên đại lão gia.
– Thái t.ử điện hạ gần đây ngày nào cũng luyện thuyền ở hồ Thái Dịch đấy.
– À, con trai cũng tham gia, cùng đội với con trai Lý tướng quân.
– Huấn luyện thế nào ?
– Cái còn hỏi...
Có thấy liền khen Thánh Thượng, ý là Thánh Thượng trăm công ngàn việc bận rộn như còn thể bớt chút thời gian xem Thái t.ử thi đấu, chờ hổ thẹn bằng.
Đại nhân nghĩ thầm: Thánh Thượng xa , ngươi ở đây vuốt m.ô.n.g ngựa cho ai xem.
Tại hồ Thái Dịch, sáu chiếc thuyền nhỏ đang hô khẩu hiệu biến đổi đội hình. Vương Vĩ Quan đơn độc một thuyền bọc hậu, bọn họ xuyên qua một khúc cua hình chữ nhất. Có chiếc chậm suýt chút nữa đụng , cũng may hữu kinh vô hiểm, dùng một chiêu "thần long bái vĩ".
Lưu Thương hưng phấn hô to:
– Thành , thành !
– Không , Vương Vĩ Quan rớt . – Nghiêm Hoài Tân thuyền an .
Vương Vĩ Quan trực tiếp lao đám lau sậy, lạc đến mức tìm bắc. Kim Ngô Vệ nhảy xuống nước cứu viện, sợ lau sậy quấn chân tay Vương Vĩ Quan, tốc độ cực nhanh vớt lên.
– Lại là . – Vương Vĩ Quan phun nước trong miệng .
Nghiêm Hoài Tân nhỏ nhưng trầm , vỗ vỗ vai Vương Vĩ Quan, :
– Cậu tiến bộ lớn, vốn dĩ thuyền nhỏ nhẹ, một chèo thuyền tương đối khó khống chế...
Vương Vĩ Quan càng càng cảm thấy tiến bộ lớn, xác thật lợi hại.
Chờ thánh giá lâm.
Hứa Đa Phúc thuyền nhỏ thỉnh an hai cha, mặt ngoan ngoãn như một hiếu tử:
– Phụ hoàng ngài đối với con thật quan tâm nha. Trời nóng, Phụ hoàng ngài đừng để cảm nắng, ngài lên Hàm Lương Điện bên cao ráo con thể hiện tư thế oai hùng.
Trọng Thành nghiêng đầu với Tiểu Mãn:
– Nghe thấy ? Nó đang lừa gạt đấy, đuổi lên Hàm Lương Điện để nó dễ rủ ngươi chơi. – Đừng tưởng .
Hứa Tiểu Mãn nín , tức phụ nhi thật đáng yêu, cũng chơi nước đây mà, nhẹ nhàng :
– Ngươi thật thông minh, hổ là cha con ruột, nó nghĩ gì ngươi đều . Ta với Đa Đa, bảo nó chọn mấy đứa gan , chúng cùng chơi.
– Ừ.
Hứa Đa Phúc A cha chơi, liền :
– Được, con an bài. Chúng ba đấu ba thuyền, cuối cùng đội nào còn nhiều thuyền hơn thì thắng.
– Thành. – Trọng Thành đáp ứng.
Ninh Võ Đế kéo Cửu Thiên Tuế quần áo. Hứa Đa Phúc ở bên bờ gốc liễu thương lượng với đội viên:
– Phụ hoàng và A cha chơi, đ.á.n.h thật đấy, phóng thủy...
Đội viên "đánh thật", còn nhường Thánh Thượng, đều vẻ mặt sợ hãi.
Trọng T.ử Minh giơ tay xin rút lui :
– Ta nghỉ ngơi một chút, lúc thấy mệt. – Những khác cũng lục tục giơ tay.
Hứa Đa Phúc: "..." Nghĩ tới sẽ rút lui nhưng ngờ nhiều như .
– Không , đủ sáu . Ta, Lý Ngang, Lưu Thương, Vương Nguyên Tôn, thêm hai nữa.
Các bạn học khác đẩy Trọng T.ử Minh , :
– Thánh Thượng là nhị gia gia của , đúng là một nhà, chơi .
– Vậy Trọng T.ử Minh, kéo thêm một . – Hứa Đa Phúc cho Trọng T.ử Minh cơ hội "báo thù" tuyển .
Vốn dĩ đẩy Trọng T.ử Minh còn giận bạn học bán , hiện tại Điện hạ thể tuyển , lập tức kiêu ngạo đồng ý ngay, chọn ngay đầu tiên đẩy .
Thù báo.
Hứa Đa Phúc :
– Chúng huấn luyện vài ngày , hôm nay đầu tiên đối chiến, đều đừng nương tay. Phụ hoàng lợi hại lắm, mỗi ngày đều dậy sớm luyện kiếm, sức lực lớn. A cha càng cần , thủ lợi hại...
Cuối cùng hồ Thái Dịch, Thánh Thượng ba thuyền, Thái t.ử điện hạ ba thuyền.
Hoài Mẫn làm trọng tài, đ.á.n.h trống ba tiếng báo hiệu bắt đầu.
– Lưu Thương, lát nữa ngươi xung phong, ngươi mở đường, tông Phụ hoàng !
– Được!
Lưu Thương là thật sự dám làm.
Trọng Thành ở chiếc thuyền giữa, đầu cũng với Tiểu Mãn:
– Hứa Đa Phúc gì với thằng nhóc nhà họ Lưu thế, ánh mắt thằng bé đó đổi kìa.
– Đa Đa khẳng định sẽ tấn công ngươi , bắt giặc bắt vua, ngươi nếu rơi xuống nước, đội ngũ chúng sẽ loạn.
Trọng Thành: "..."
– Hảo tiểu tử, Trẫm đứa con trai thật.
Hứa Tiểu Mãn vỗ lưng Trọng Thành:
– Nói là chơi nghiêm túc đấy nhé, thể lấy phận làm cha hù dọa Đa Đa.
– Không hù dọa. – Mặt Trọng Thành cũng nghiêm túc. – Nghe lệnh Trẫm, nếu Trẫm rơi xuống nước, loạn, Hứa đại nhân chỉ huy. Còn nữa, nếu ai đ.á.n.h rơi Thái tử, thưởng.
Đối diện Hứa Đa Phúc: !
Phụ hoàng nhà thế mà chơi chiêu "trọng thưởng tất dũng phu".
– Lưu Thương, lát nữa ngươi cứ nhắm thuyền Phụ hoàng , cần kỹ xảo, cần phương hướng, cứ lấy bản năng nguyên thủy của ngươi là .
– Bản năng nguyên thủy gì? Cái gì gọi là nguyên thủy?
– Tông là .
Trống trận vang ba tiếng. Hứa Đa Phúc hét lớn:
– Xông lên!!!
Hứa Tiểu Mãn cũng hưng phấn hẳn lên, khua mái chèo, nước hồ mát lạnh b.ắ.n lên tay chân sảng khoái. Thằng nhóc Lưu Thương chèo thuyền nhanh thật.
– Lui phía , thuyền trái bọc hậu. – Trọng Thành lệnh.
Hứa Tiểu Mãn:
– Ngươi mau chèo !
Trọng Thành mới nhớ , thuyền do và Tiểu Mãn cùng chèo, lập tức cầm mái chèo dùng sức. Phía , giọng Tiểu Mãn mang theo vui sướng hưng phấn:
– Tới tới , ngươi đừng nhúc nhích, xem đây.
Hứa Tiểu Mãn hai tay chèo thoăn thoắt, con thuyền xoay tròn tại chỗ một vòng trôi nổi, thuyền của Lưu Thương cọ qua thuyền bọn họ, thuyền nhỏ chao đảo vững. Hứa Tiểu Mãn cùng Trọng Thành ăn ý định thuyền, Hứa Tiểu Mãn to hô:
– Ta !
– Thằng nhóc nhà họ Lưu đ.â.m tan đội hình chúng . Thuyền truy đuổi Lưu Thương, Tiểu Mãn cùng đ.á.n.h Hứa Đa Phúc...
Hứa Tiểu Mãn: "..."
Đối diện Hứa Đa Phúc:
– Xông lên, bắt lấy Phụ hoàng !!!
Hứa Tiểu Mãn: "..."