Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 34: Lời Nói Dối Của Cửu Thiên Tuế Và Người Bạn Mới Đến

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại gia ước định thời gian, ngày mai Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân phủ chơi.

Chạng vạng tan học xong cũng về ngay, tụ tập chuyện một hồi lâu, chủ yếu là thảo luận về bài văn mừng thọ Thánh thượng. Hứa Đa Phúc bên cũng , xong văn chương thì bàn kế hoạch chơi ngày mai. Lưu Thương mới đến mấy ngày, vẫn luôn chơi đùa t.ử tế ở Thịnh Đô, lúc cao hứng lên, sắp xếp ngày mai đấy, kín mít.

Chúng , , ăn cơm xem xiếc ảo thuật các kiểu hoạt động.

Các bạn nhỏ vẫn nể tình, đều bảo theo , ngày mai qua đó tính!

Mãi đến khi tiếng chuông nhạc vang lên, đây là thái giám đại điện gõ, nhắc nhở chư vị thiếu gia cửa cung sắp khóa.

Hôm nay mải chuyện quá, lề mề tới tận giờ, lúc sôi nổi thu dọn cặp sách, tốp năm tốp ba kết bạn rời , còn :

– Tớ về cùng , hai chung xe, chuyện nãy còn xong .

– Được.

Lưu Thương lướt qua, cuối cùng quyết định một , bởi vì Chu Toàn cùng Lý Ngang quan hệ , Nghiêm Hoài Tân quá nhỏ còn ham sách, Hứa Đa Phúc —— Lưu Thương hâm mộ mặt, nhà Hứa Đa Phúc cũng gần quá.

Mọi khỏi đại điện.

Trời tối xuống, thời tiết giá lạnh. Lưu Thương mặc một áo đơn chạy nhanh, vẫy tay chào tạm biệt mấy , cưỡi ngựa về. Nghĩ thôi cũng thấy vui, ở biên quan ngày nào cũng cưỡi ngựa, tới Thịnh Đô chỉ học tan học mới cưỡi.

Thống khoái bao!

Lưu Thương vui sướng lên.

Hứa Đa Phúc thấy tiểu cùng bàn mặc áo khoác bông , hai cùng xuống bậc thang. Còn xuống hết, Hứa Đa Phúc thấy phía chân cột góc tường Vương công công cùng a cha đang thì thầm to nhỏ.

– Cha tớ tới . – Mắt Hứa Đa Phúc sáng lên, cao hứng thuận tay xoa xoa khuôn mặt tiểu cùng bàn, – Bái bai Tân Tân, tớ , về sớm chút nhé, mai gặp.

Nghiêm Hoài Tân xoa mặt cũng giận, "ừ" một tiếng, hàm hồ :

– Ngày mai gặp Hứa Đa Phúc.

Mỗi một hướng.

Một nén hương . Hứa Tiểu Mãn về cung khi cửa cung khóa, vốn định canh giờ Đa Đa tan học, về Đông Xưởng thì thấy ai, Đa Đa còn về, vì thế đây.

Lên bậc thang, tiền viện đại điện, ở góc cột mái hiên chỗ mười cái cửa đại điện, Vương Viên Viên hai tay đút trong tay áo cuộn tròn, xám xịt im lặng tiếng, nếu mắt Hứa Tiểu Mãn tinh thật sự thấy chỗ đó còn đang co ro.

– Làm gì đấy? – Hứa Tiểu Mãn nhẹ giọng gọi.

Vương Viên Viên giật một cái, đầu , vẻ mặt ngái ngủ. Hứa Tiểu Mãn: ... Ở đây ngủ bù .

Tuyệt kỹ ngủ , vẫn là do Hứa Tiểu Mãn dạy.

Vương Viên Viên thấy tới là Hứa Tiểu Mãn liền động đậy, ngay cả biểu cảm mặt cũng lười thu —— nếu là Ngưu Đại Hải tới, Vương Viên Viên "còn dáng một đại công công", tuy cái tên Ngưu Đại Hải cùng thể tán gẫu , nhưng mặt mũi đại công công Đông Xưởng thể mất.

Hiện tại mắt vị chính là mặt mũi lớn nhất Đông Xưởng.

Hứa Tiểu Mãn qua, cũng dựa cây cột, Cửu Thiên Tuế bên ngoài mạnh mẽ oai phong lập tức trở nên giản dị tự nhiên như thái giám thường, hai dựa cột. Hứa Tiểu Mãn liếc mắt Vương Viên Viên:

– Ngươi tối qua trông Đa Đa cả đêm ?

– Cũng , ngủ mà, nhàm chán việc gì . – Vương Viên Viên thuận miệng ngáp một cái.

Hứa Tiểu Mãn:

– Thế .

– Hôm qua nửa đêm trời mưa, mưa to quá về.

Vương Viên Viên:

– Biết , ngươi cần bồi tiếp ——

Hứa Tiểu Mãn đá Vương Viên Viên một cái:

– Bớt móc . – Hắn bồi vợ đây cũng là việc đắn, – Đa Đa bên cạnh ngươi, cũng yên tâm.

Vương Viên Viên nửa bất động, lười biếng dịch m.ô.n.g đùi né cú đá của Cửu Thiên Tuế, Hứa Tiểu Mãn cũng tiếp tục, hai cắm rễ tiếp tục tán gẫu. Vương Viên Viên liếc Hứa Tiểu Mãn :

– Ngươi hai ngày nay, chính là hôm Đa Đa bóng đè , ngươi hình như lắm, xảy chuyện gì ?

– Ừ. – Hứa Tiểu Mãn hàm hồ đáp.

– Không thì thôi, dù ngươi để ý chút, Đông Xưởng nhân thủ đủ ?

Hứa Tiểu Mãn:

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

– Thân thủ của ngươi, nào? Vương đại công công tới Đông Xưởng làm việc?

– Thôi làm . – Vương Viên Viên giọng điệu Hứa Tiểu Mãn liền chắc chuyện gì lớn —— Hứa Tiểu Mãn thể giải quyết, lập tức , – Nhà a, vẫn là thích hầu hạ Tiểu Đa Phúc, thoải mái dễ chịu.

Tiếng chuyện trong đại điện ồn ào hơn chút.

Hứa Tiểu Mãn suy nghĩ một chút:

– Ngươi theo , chuyện với ngươi.

Vương Viên Viên từ cửa thấy Tiểu Đa Phúc, Tiểu Đa Phúc còn đang tán gẫu vui vẻ với Nghiêm thiếu gia mấy , lập tức đuổi theo bước chân Hứa Tiểu Mãn. Hai sân, xuống bậc thang, quảng trường bạch ngọc thạch Sùng Minh Đại Điện trọc lóc một mảnh, cũng trồng cây cối hoa cỏ gì, liếc mắt một cái quanh bốn phía, cái gì dấu vết cũng thấy rõ, giấu kẻ lén nào.

Vì thế Cửu Thiên Tuế cùng Vương đại công công tiếp tục tìm cái cột trát .

– Thật sự xảy chuyện? – Vương Viên Viên hỏi. Trịnh trọng như , còn dong dài tìm chỗ chuyện, giống tính cách Hứa Tiểu Mãn.

Hứa Tiểu Mãn xác thật cho Vương Viên Viên chuyện, một việc gạt Vương Viên Viên, cái cần. Như chuyện Đa Đa xuyên qua từ hiện đại thoại bản thì cho Vương Viên Viên, lúc xong đầu óc còn ong ong, lộn xộn, hiện tại cho Vương Viên Viên giải thích một hồi, gà, Vương Viên Viên liền nghi là vịt.

Chắc chắn càng càng loạn.

Thật đến bây giờ, Hứa Tiểu Mãn cũng chút rõ ràng lắm, nhưng tin con trai, tin nhãi con nhà . Nói cái gì ngốc, hiện đại mấy cái lộn xộn đó quan trọng, chắt lọc tin tức quan trọng là .

– Thánh thượng tính toán phong Thái tử. – Hứa Tiểu Mãn gọn gàng dứt khoát .

Vương Viên Viên ngẩn , đó nhíu mày, khổ đại thâm thù, một bộ trời sập:

– Vậy, ngươi cho tiếp tục chăm sóc Đa Đa nữa?

– ? Ngươi xem ngươi kìa, cho a. – Hứa Tiểu Mãn kỳ quái.

Vương Viên Viên , những nhẹ nhõm, ngược nghiến răng nghiến lợi thấp giọng :

– Vậy tức là Thánh thượng ở bên ngoài đứa con hoang khác??

– Đa Phúc nhà là long tự đàng hoàng.

– Hứa Tiểu Mãn ngươi làm cha kiểu gì thế, Thánh thượng ở bên ngoài còn loại khác, cưỡi lên đầu Đa Phúc nhà chúng ỉa đái? Người ở ?

Hứa Tiểu Mãn: ??? Nghe hiểu , xem , bảo Vương Viên Viên sẽ "bắt vịt" mà.

– Ngươi may mắn tới Đông Xưởng làm việc. Hảo Vương đại công công của , Thánh thượng phong Thái tử, phong chính là Đa Đa. – Hứa Tiểu Mãn cuối cùng nghiến răng rít qua kẽ răng.

Vương Viên Viên đang mài d.a.o soàn soạt ác hướng gan biên lập tức đầu là bờ:

– Ra là a, Hứa Tiểu Mãn ngươi sớm.

"..." Hứa Tiểu Mãn Vương Viên Viên, câu đầu tiên , là Vương Viên Viên tự hiểu lầm , cũng nghĩ kiểu gì.

Vương Viên Viên tự đuối lý, chủ yếu là tin đàn ông, Thánh thượng cũng là đàn ông, vẫn là đàn ông tôn quý nhất thế gian, đàn ông tiền đều phong lưu, con vẫy tay là đẻ cho .

Hứa Tiểu Mãn thể sinh con, còn cam tâm tình nguyện nuôi con khác sinh cho Thánh thượng —— tự nhiên, Đa Phúc là vô tội, Đa Phúc là đứa trẻ ngoan, là Hứa Tiểu Mãn nuôi lớn, đó chính là con ruột.

– Thánh thượng vạn thọ ngày đó sẽ tuyên bố, ngươi đừng để lộ tiếng gió, việc còn mài giũa. – Hứa Tiểu Mãn thở dài, dùng ngón chân đoán cũng , đám triều thần đầu tiên là nghi ngờ long mạch chính chính, mặc dù là chính, nhưng long t.ử nuôi danh nghĩa thái giám như , chắc chắn sẽ cuống lên.

Hắn vốn dĩ chính là đại gian nịnh "quyền khuynh triều dã", cái danh nghĩa cha nuôi Thái tử, thiên hạ Đại Thịnh chẳng là họ Hứa ?

Hứa Tiểu Mãn nghĩ đến bộ dáng tức hộc m.á.u của đám ngôn quan triều thần, hắc hắc hắc cao hứng lên, còn vui.

Vương Viên Viên lúc đầu óc phản ứng nhanh:

– Đa Phúc phong Thái t.ử sẽ dọn Thái t.ử Đông Cung ? Vậy nhà chính là đại tổng quản Đông Cung .

– ... Ngươi thật là một nhân tài, Vương đại tổng quản.

– Cũng thế cũng thế, Thái t.ử cha nuôi.

Hứa Tiểu Mãn cũng vui vẻ một chút, tuy rằng để ý mấy cái nhưng đừng , danh xưng cha nuôi Thái t.ử còn khá dọa . Cười một hồi, Hứa Tiểu Mãn đột nhiên về phía Vương Viên Viên. Vương Viên Viên còn đang đắm chìm trong việc dọn đến Đông Cung thu dọn bố trí thế nào, Đông Cung cách Sùng Minh Đại Điện cũng xa, đương nhiên so với Đông Xưởng hiện tại xa hơn một chút, nhưng cũng ——

– Lại làm ? – Vương Viên Viên ngẩng đầu liền thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hứa Tiểu Mãn, – Ngươi đừng với là ngươi lừa nhé?

– Không . – Hứa Tiểu Mãn nghiêm túc trịnh trọng : – Ngươi về đừng nghi ngờ lung tung Thánh thượng, Thánh thượng , cái ... Đa Đa là sinh, bổn công công tự sinh.

Vương Viên Viên hoảng hốt một chút, Hứa Tiểu Mãn, nếu hai cùng tiểu bao , thật tin Hứa Tiểu Mãn là nữ nhân —— ha hả.

Rồi đó nghĩ , ánh mắt cũng nghiêm túc, Vương Viên Viên lấy biểu cảm "ngươi thông suốt " Hứa Tiểu Mãn:

– Ngươi lý, tâm thái , Đa Đa chính là con ruột ngươi, ai cũng cướp , mặc dù làm Thái tử, hoàng đế, Đa Đa với ngươi vẫn là nhất.

"..." Tên ngốc nghĩ thế? Hứa Tiểu Mãn hiện tại chút cạn lời, kết bạn với kẻ như chứ.

Vương Viên Viên thấy Hứa Tiểu Mãn lên tiếng, thở ngắn than dài thổ lộ tình cảm:

– Trước hai ở Vu Châu hồi đó, ngươi tuy lớn hơn mấy tuổi, nhưng đầu óc thật sự là dùng ——

Hứa Tiểu Mãn khách khí, đá Vương Viên Viên một cú vững chắc.

Hắn còn chê Vương Viên Viên đầu óc , còn dám ngược ? Phản thiên!

– Vương Viên Viên ngươi cho kỹ đây, bổn công công chỉ một thôi, bổn công công thiên phú dị bẩm, Đa Đa chính là cùng Thánh thượng sinh, con ruột của bổn công công!

Vương Viên Viên:

đúng đúng, nên nghĩ như , đừng để xa cách với con.

Hứa Tiểu Mãn xong nữa, hôm nay nhắc chuyện , vốn dĩ thừa nhận thái giám sinh con mặt bạn bè mất mặt, nhưng một là Vương Viên Viên là nhà, là nửa cha của Đa Đa. Lại chính là, Vương Viên Viên ở những mặt khác còn xảo trá, duy độc đối với Trọng Thành là ý kiến, cứ cảm thấy Trọng Thành lừa ——

Trọng Thành hoàng đế lừa một cái thái giám, lừa cái gì? Lừa "của quý" !

– A cha!

lúc Hứa Đa Phúc chạy , Hứa Đa Phúc thấy Vương công công ăn một cú đá của a cha, chút chần chờ hỏi:

– A cha, Bạn bạn chọc cha giận ?

. – Hứa Tiểu Mãn thẳng.

Vương Viên Viên vui vẻ hì hì:

– Không việc gì việc gì, cú đá của Đốc chủ đại nhân nhẹ hều đau.

– A cha, cha với Vương công công là bạn , cãi .

Hứa Tiểu Mãn xem thường đều sắp lật lên trời , nhãi con , nể mặt con trai, "ừ" một tiếng:

– Không cãi .

Chính là Vương Viên Viên thiếu đòn!

Vương Viên Viên lấy cặp sách cho tiểu công tử.

Hứa Tiểu Mãn cùng nhãi con , hai cha con ríu rít trò chuyện, Vương Viên Viên thường thường gật đầu chêm một câu. Chỉ là khi qua cầu ngang qua cửa Lạc Hà, cách một xa, Vương Viên Viên vươn cổ trong.

Hứa Đa Phúc đều chú ý tới.

– Bạn bạn cái gì thế? – Hắn cũng cầu , kết quả chẳng thấy gì.

Hứa Tiểu Mãn ánh mắt cảnh cáo. Vương Viên Viên hắc hắc, :

– Nô tài xem Kim Ngô Vệ tuần tra, đừng a, Kim Ngô Vệ từng lớn lên thật cao lớn, ngày thường tuần tra chính là giờ , hôm nay thấy .

– ? – Hứa Đa Phúc tuy rằng cảm thấy lời Vương công công chút lạ, vẫn giải thích: – Bạn bạn quên , hôm nay muộn, đội tuần tra chắc chắn qua .

Vương Viên Viên giả bộ vỗ trán:

ha, nhà quên mất, vẫn là tiểu công t.ử cơ linh.

Cái cũng gọi là cơ linh a. Hứa Đa Phúc tuy rằng mỗi ngày khen tâng bốc chút quen, nhưng đôi khi khó tránh khỏi cảm thấy quá sủng .

Về nhà ăn cơm thôi ~

Hứa Đa Phúc dắt tay a cha giữa trưa đại điện ăn lẩu, bởi buổi chiều ở nhà ăn cơm xào rau. Từ lúc về nhà buông cặp sách làm bài tập đến lúc ăn cơm, Hứa Đa Phúc còn thấy lạ, hậu tri hậu giác phát hiện Vương công công thấy .

– Mặc kệ . – Hứa Tiểu Mãn nghĩ thầm, Vương Viên Viên chắc chắn chạy đến Đông Cung .

Không giống , thiên phú tập võ của Vương Viên Viên bằng , còn tính chăm học khổ luyện cộng thêm liều mạng, hiện tại mấy năm nay thủ rơi rớt ít, Đông Cung dạo chơi cũng trời tối mò .

Chắc chắn dùng thẻ bài của .

Vương Viên Viên đương nhiên là dùng thẻ bài Đông Xưởng, giơ cho Kim Ngô Vệ cửa Lạc Hà xem qua, mò Đông Cung. Đông Cung ít nhất bảy tám năm dùng, địa phương lớn rộng rãi, giống như cung điện thu nhỏ . Nơi làm việc, nơi ở của phụ tá, Thái t.ử phi, lương chờ, sân đều là cỏ dại.

"Đây đều là địa bàn của Tiểu Đa Phúc chúng ."

"Cỏ mọc thật."

"Sân rộng thể dựng cái xích đu cho Đa Phúc."

"Cây đổi, c.h.ế.t héo hết ."

Vương Viên Viên xong nhớ , đang mùa đông, khó trách như c.h.ế.t . Cửa lớn Đông Cung khóa, cái làm khó Vương Viên Viên, thể trèo tường thì trèo tường, các phòng ở thì trèo cửa sổ, bên trong đều hoang vu, Vương Viên Viên cũng thể một đóa hoa tới, chỉ là cảm thán: Phải tốn tiền tu sửa, nếu Tiểu Đa Phúc ở sẽ ủy khuất.

Lại nghĩ, Thánh thượng chỉ mỗi Đa Phúc là con trai, đại tu!

Hứa Tiểu Mãn tranh đoạt theo Thánh thượng nhiều năm như cũng danh phận, sợ là cả đời đều là một thái giám, còn triều thần bên ngoài phê bình. Thái t.ử thể diện tôn quý, Hứa Tiểu Mãn làm cha nuôi Thái tử, bên ngoài kẻ lắm mồm lải nhải thì cũng cân nhắc —— mấy cái đầu mà dám cha nuôi của hoàng đế tương lai?!

Tiền đồ quan vận còn đây?

Vương Viên Viên nghĩ đến đây, cảm thấy Hứa Tiểu Mãn cũng ngốc lắm, Thánh thượng đối với Hứa Tiểu Mãn là thật.

...

Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân phủ.

Lưu Thương đến cửa nhà xuống ngựa, tự giao cương ngựa cho hạ nhân:

– Ngươi dắt , cho nó ăn nhiều cỏ khô chút, đừng vội nhốt chuồng, cho nó chạy nhảy bên ngoài một chút.

Gã sai vặt nhất nhất tuân lệnh.

Lưu Thương dặn dò xong trong, qua hai cái sân gặp Minh thúc, hỏi:

– Minh thúc, các hôm nay về sớm thật, ngoài chơi?

Mấy ngày nay ông nội ngày nào cũng dẫn Minh thúc chạy ngoài thăm bạn.

Lưu Minh :

– Thiếu gia, trong phủ khách.

– Di. – Lưu Thương là cái gì náo nhiệt cũng thấu, chủ yếu là học tập thực nhàm chán, liền hỏi: – Nhà ai? Ta quen ?

– Vương gia. – Thiếu gia chắc chắn , Lưu Minh tỉ mỉ: – Kiềm Trung đạo Đức Dương Vương thị Vương tướng quân, còn mang theo con thứ tới.

Lưu Thương , đầu óc phản ứng nhanh, năm đó tùy Thái Tổ đ.á.n.h thiên hạ tứ đại tướng quân: Triệu, Lý, Lưu, Vương. Ban đầu Lưu gia bọn họ tính là nổi bật nhất, cùng Vương gia sai biệt lắm địa vị. Triệu gia mạnh nhất, tiền, lương, đều nhiều, trong gia tộc làm võ tướng cũng lợi hại.

Đáng tiếc.

Lưu Thương ở nhà thích nhất chuyện đ.á.n.h giặc, sẽ quấn lấy trưởng bối các thúc thúc chuyện xưa. Phụ sẽ kể chuyện cùng đương kim Thánh thượng từ Vu Châu đ.á.n.h tới Thịnh Đô bắt Trọng Thụy cẩu tặc, ông nội sẽ kể chuyện Thái Tổ đ.á.n.h thiên hạ. Hồi đó ông nội còn nhỏ, hơn bây giờ mấy tuổi, Triệu gia tiểu tướng quân uy mãnh thế nào, vài mạo hiểm cứu ông.

Ông nội lúc còn phục nhỏ tuổi hơn , dựa cái gì làm tiểu tướng, ông chỉ thể làm lính hầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-34-loi-noi-doi-cua-cuu-thien-tue-va-nguoi-ban-moi-den.html.]

Tóm chính là đ.á.n.h quen , vị Triệu gia cùng ông nội kết bái .

Cho nên Thánh thượng gọi ông nội là nhị bá. Thánh thượng hẳn là dựa theo quan hệ bên Triệu gia mà xưng hô với ông nội.

– Vương gia thiếu gia bao lớn? Có cưỡi ngựa luyện thương đ.á.n.h quyền ? – Lưu Thương hỏi.

Lưu Minh:

– Nhìn trạc tuổi đấy, Vương gia cũng giống chúng , hậu thế đều là phòng thủ biên quan từ nhỏ lớn lên lưng ngựa.

– Vậy gặp ! – Lưu Thương cất bước chạy biến.

Lưu Minh ở phía đuổi theo :

– Cậu chú ý quy củ chút.

– Biết Minh thúc. – Lưu Thương đầu ngoảnh chạy về phía chính viện.

Quả nhiên tiếng ha ha sảng khoái của ông nội, tiếng đặc biệt to:

– ... Cháu trai Sùng Minh Đại Điện học mấy ngày , ôi chao , ở nhà thì chịu sách, chọc tức mấy vị phu t.ử bỏ , Thánh thượng khai ân, giữ nó Sùng Minh Đại Điện sách.

– Vãn bối trong lòng hiểu rõ, hôm nay thật là đa tạ Lưu tướng quân. – Vương Tá ôm quyền chắp tay cảm tạ.

Lưu đại tướng quân hòa khí, xua tay ý bảo mau xuống cần khách sáo:

– Không gì to tát, Thánh thượng chúng nhân hậu, ngươi nếu mang theo con tới, ngày mai thu xếp xong trực tiếp tiến cung diện thánh.

– Hôm nay đến lâu, vốn định tiến cung nhưng sợ vội vàng, Lưu bá bá tới sớm hơn một chút, cho nên da mặt dày tới bái phỏng , cũng kịp gửi thiệp.

– Ai nha ngại, tập võ chúng nhiều lễ nghĩa thế , ngươi trong lòng yên mới qua đây hỏi , mà.

Lưu tướng quân cũng là từng trải, lấy tâm đổi tâm, tự nhiên sự băn khoăn cùng thận trọng của Vương Tá, ông trấn an tiểu bối.

Bất quá ở phương diện nhiều Lưu tướng quân cũng thích, vòng vo tới lui vô vị, bởi ánh mắt dừng ở đứa nhỏ bên cạnh, ánh mắt tán thưởng, ngữ khí hòa ái:

– Bao lớn ?

Vương Nguyên Tôn tự lên đáp lời, tự nhiên hào phóng lễ phép.

Lưu tướng quân liền hâm mộ, về phía Vương Tá:

– Ngươi dạy con khéo thật, liền thông minh, sách thế nào?

– Ở nhà cũng tìm phu tử, theo tộc học học đường mấy năm. – Vương Tá nhất nhất .

Lưu tướng quân con nhà chính là bộ dáng ăn học, chuyện dễ cũng hiểu quy củ lễ nghĩa, ai giống Lưu Thương nhà ông thật là ở quân doanh đợi lâu cái gì quy củ đều quên sạch sành sanh.

Đang , Lưu Thương chạy .

– Ông nội, cháu Minh thúc bảo nhà khách, còn bằng tuổi cháu. – Lưu Thương đại sảnh gọi ông nội, thấy khách nhân mắt sáng rực lên, – Ta tên Lưu Thương năm nay mười tuổi, tướng tá ngươi chắc cũng tập võ nhỉ?

Vương Nguyên Tôn :

– Biết sơ sơ quyền cước.

– Thật quá! – Lưu Thương đặc biệt cao hứng, tuy rằng Hứa Đa Phúc hợp gu , tính tình thực ngay thẳng, nhưng Hứa Đa Phúc quá kiều quý, đao thật kiếm thật luận bàn cũng dám, sợ làm Hứa Đa Phúc thương, cái da thịt non mịn .

Vẫn là vị hơn.

– Hai luyện thử ?

Lưu đại tướng quân: ... Mặt đen sì.

Sau đó mắng cháu trai một hồi, thấy còn chào hỏi, quy củ.

Lưu Thương chào hỏi, chỉ là gọi là gì, gặp Vương gia bao giờ cũng vai vế thế nào, Vương Tá ha hả :

– Ta cùng cha cháu cùng vai vế, lớn hơn cha cháu một chút, cháu gọi là bá bá là .

– Vương bá bá hảo. – Lưu Thương thấy Vương bá bá, Vương Nguyên Tôn, thực tự nhiên : – Vậy ngươi là . Ta ông nội bảo, ngươi cũng đến Sùng Minh Đại Điện sách a? Vậy mai ngươi đừng vội, ngày mai Sùng Minh Đại Điện nghỉ tắm gội một ngày, hẹn bạn bè tới nhà chơi, ngươi cùng ?

Vương Nguyên Tôn phụ , chính thể quyết định.

Lưu đại tướng quân tắc :

– Ngày mai đều ai tới?

– Hứa Đa Phúc, Nghiêm Hoài Tân, còn Lý Ngang, Chu Toàn, mấy đứa bọn cháu thôi.

Lưu tướng quân về phía Vương Tá:

– Hứa Đa Phúc là con trai Hứa Tiểu Mãn, Nghiêm Hoài Tân là cháu trai Nghiêm thái phó, Lý Ngang Xương Bình công chúa phủ, Chu Toàn là con nhà Công Bộ thị lang.

Ông nội thế mà hết còn chi tiết thế. Lưu Thương cảm thấy kinh ngạc.

– Nguyên Tôn ngày mai là tiến cung diện thánh đến chỗ chơi, các ngươi về tự quyết định. – Lưu tướng quân ý tứ nhiều, – Trời tối , chúng ăn cơm .

Vương Tá là cảm kích Lưu tướng quân thành thật với chiếu cố như , lập tức cũng ứng. Một bữa cơm khách và chủ đều vui, còn uống chút rượu. Vương Tá hỏi thăm chuyện liên quan đến Thánh thượng, nhưng Lưu lão tướng quân nhiều, tới tới lui lui chỉ Thánh thượng nhân hậu, cái khác đề cập tới.

Lưu Thương cùng Vương Nguyên Tôn cũng là nhất kiến như cố, chủ yếu là Vương Nguyên Tôn chuyện bên Kiềm Trung, Vương Nguyên Tôn luyện đao, Lưu Thương hận thể bỏ cơm, hiện tại liền lôi kéo Vương Nguyên Tôn khoa tay múa chân.

Đương nhiên, ông nội quát lớn.

Tóm chính là thật cao hứng.

Bóng đêm thâm, xe ngựa Vương gia tới đón , Lưu tướng quân mới tiễn khách. Vương Nguyên Tôn đỡ phụ , Vương Tá chút say khướt, nhưng cực kỳ khách khí nhiệt tình thỉnh Lưu lão tướng quân dừng bước, là một phen cảm tạ vân vân, lúc mới rời .

Hai ông cháu đưa xong khách ở trong sân, thời tiết rét lạnh, Lưu tướng quân thấy cháu trai mặc một áo đơn:

– Cháu lạnh ? Mặc thêm một cái .

– Ông nội cháu lạnh, cháu còn đang nóng hừng hực đây. – Tay Lưu Thương đều nóng, – Thịnh Đô mùa đông cũng như thế , bằng chỗ chúng .

Lưu tướng quân:

– Cái gì chỗ chúng , cháu về chuyện chú ý chút, thằng nhóc Vương gia kìa, học tập chút.

– Hắn còn giao thủ với cháu, ông nội giỏi hơn cháu.

– Ai với cháu cái . – Lưu lão tướng quân trừng mắt.

Lưu Thương bĩu môi:

– Ông nội đừng tưởng cháu ngốc hiểu, còn chúng hiện tại ở Thịnh Đô bằng ở biên quan, chúng ở địa bàn của chuyện tùy ý rộng thoáng .

Lưu tướng quân chút kinh ngạc, vỗ gáy cháu trai:

– Hóa cháu đều hiểu, cháu thu liễm chút, còn địa bàn chúng , thiên hạ đều là của hoàng đế.

– Ông nội, ngoài, ở trong sân nhà mà. Hơn nữa Thánh thượng tâm n.g.ự.c rộng, chắc chắn so đo với trẻ con như cháu mấy lời ngoài miệng. Lần đầu tiên gặp, Hứa Đa Phúc nhào lên đ.á.n.h cháu, hai đứa đùa giỡn, Thánh thượng cũng giận, còn ha hả. – Lưu Thương cảm thấy Thánh thượng lòng hẹp hòi.

– Nói nữa, chỉ ở Thịnh Đô một tháng, chờ Thánh thượng qua xong đại thọ chúng liền về, ông còn bắt cháu phí tâm tư học mấy cái lời vòng vo làm gì, phiền phức. Ông nội tới Thịnh Đô xong, chuyện cũng đổi, cháu chơi với ai ông liền thăm dò chi tiết phủ , thật vô vị.

Ông nội ở biên quan, gặp mấy lão già du thủ du thực ngoài đường cũng thể tán gẫu vài câu.

Lưu lão tướng quân tức , cái thằng nhóc thúi .

Lưu Thương đang thấy tiếng của ông nội, thế mà mắng lớn nhỏ thằng nhóc thúi? Thật là kỳ quái, tiếng của ông nội cứ thấy sai sai. Lưu lão tướng quân thấy cháu trai vẻ mặt sợ hãi, đắc ý chắp tay lưng, dạo tới dạo lui về.

Lưu Thương theo lưng ông nội.

– Ông nội? Ngài giận ? Cháu sai .

– Giận? Không giận a. – Lưu lão tướng quân tới mái hiên, mặt ha hả cháu trai, – Ai bảo với cháu, đợi Thánh thượng qua xong đại thọ liền về?

Lưu Thương: ?

Không , ông nội .

– Phải, , nhưng binh bất yếm trá, cháu trai cháu còn học nhiều.

– ? – Lưu Thương cảm thấy ông nội đang mắng , nhưng mắt cái quan trọng, – Vậy đợi tới khi nào? Qua tết ? Chỉ thể qua tết thôi, nhiều hơn cháu chịu nổi.

Lưu lão tướng quân vui tươi hớn hở:

– Đợi cho đến khi cháu ở Sùng Minh Đại Điện việc học thành tựu, khi nào Thánh thượng bảo tan học, cháu mới về.

"! Kia, đó là bao lâu."

– Ngắn thì bốn năm năm, dài thì mười năm .

Lưu Thương: !!! Sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Hắn c.h.ế.t chắc , xong đời , sống nữa.

Hứa Đa Phúc thật là miệng quạ đen, trúng phóc, trù cái nào chuẩn cái nấy!

Đông Xưởng Đông viện, giường trong phòng, Hứa Đa Phúc hắt xì liên tiếp hai cái. Trục Nguyệt vội đóng cửa sổ, thêm than lò. Hứa Đa Phúc rúc trong chăn, :

– Không lạnh, tự nhiên hắt xì, chắc chắn nhớ .

Hắn đáng yêu như , đương nhiên sẽ mắng !

Hì hì.

Ngày mai chơi, tâm trạng Hứa Đa Phúc , ngọn lửa nhỏ trong lò cũng thấy mi thanh mục tú đẽ, kẻ hèn hai cái hắt xì tính là gì, ngủ!

Trên xe ngựa về phủ Vương gia.

Vương Tá uống chút nhiều, bất quá thần trí thanh minh, dựa vách xe nhắm mắt dưỡng thần, :

– Lưu gia thật là mượn cơ hội đổi đời, tòng long chi công (công phò tá vua lên ngôi), lúc còn bằng Vương gia chúng , thời thế tạo hùng.

Vương Nguyên Tôn chuyện.

Sau phong ba tước phiên, Đại Thịnh còn vương khác họ, chính là mấy ruột của Thánh thượng, tước thì tước, trốn thì trốn, thực quyền gì. Nếu hiện giờ những năm Ninh Võ nhà ai phong quang nhất, đầu bảng chính là Lưu gia.

Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân phủ.

Nghe xem khí phái bao.

Mà Vương gia hiện giờ chỉ , phong Chiêu Võ tướng quân, phủ chính tam phẩm. Thiên hạ định, giặc giã, tự nhiên lập quân công gì.

Vương Tá đột nhiên mở mắt, về phía con thứ:

– Con từ đến nay nặng nhẹ, ở Thịnh Đô và Kiềm Trung giống .

– Con thưa phụ . – Vương Nguyên Tôn .

Vương Tá gật gật đầu:

– Lưu gia hiện giờ hiển hách, lão tướng quân vẫn cẩn thận điệu thấp. Con cũng , mới tới Thịnh Đô Sùng Minh Đại Điện sách, công khóa bao nhiêu, hãy qua nhiều với Lưu Thương, đừng gây chuyện, thu cái tật của con .

Vương Nguyên Tôn mặt trắng bệch, giả vờ hiểu:

– Đều là đại ca oan uổng con.

Vương Tá ánh mắt lạnh lẽo sang, Vương Nguyên Tôn ấp úng dám cãi , .

– Mặt ngoài công phu làm , ngày mai tiến cung diện thánh con cần , đến Lưu gia chơi, kết bạn nhiều một chút. Lấy tính tình cẩn thận của Lưu lão tướng quân, thể để Lưu Thương chơi cùng mấy đứa trẻ , chứng tỏ bối cảnh phía cũng sạch sẽ, chọc giận thánh thượng.

Vương Nguyên Tôn ngoan ngoãn .

Vương Tá gõ nhẹ con thứ hai, yên tâm. Đứa nhỏ kỳ thật là do ái sinh, từ nhỏ ôm đến danh nghĩa thê t.ử nhận làm con, cũng coi như con vợ cả. Làm cơ linh chút tiểu thông minh, đạo lý đối nhân xử thế, sắc mặt khác, chuyện cũng dễ , dỗ .

Cho nên Thánh thượng truyền triệu, Vương Tá suy nghĩ tuổi tác đám trẻ trong phủ, giữa con thứ hai và trưởng t.ử nhà lựa chọn một chút, cuối cùng chọn Vương Nguyên Tôn.

Trưởng t.ử nhà ngã gãy chân.

Tự nhiên đó Vương Tá chút nghi ngờ, cháu trai sớm muộn gì gãy chân, cứ nhè lúc đó mà ngã gãy, đại nhi t.ử bảo là do Vương Nguyên Tôn ngáng chân...

Kỳ thật tâm địa tàn nhẫn một chút cũng chuyện lớn, đại trượng phu dã tâm cam lòng khác là bình thường, chỉ là nên tay với trong nhà. Bất quá rốt cuộc là do sủng sinh, Vương Tá vẫn thương yêu đứa nhỏ , nghĩ tuổi còn nhỏ, mượn cơ hội phạt chút, việc coi như qua.

Không , đại nhi t.ử trong nhà quá mức thành thật vụng về, con nhà đều thông minh, nếu lên Thịnh Đô đến Sùng Minh Đại Điện học tập, hiện sơn lộ thủy, giống cái tàng hình, cơ hội coi như bỏ.

Không bằng để Vương Nguyên Tôn tới.

Mới vài ba câu, Nguyên Tôn liền dỗ Lưu Thương thành .

Vương Nguyên Tôn trở sân viện của trong phủ, sắc mặt chút âm u. Gã sai vặt tớ theo một đường đến Thịnh Đô hiển nhiên tâm trạng nhị thiếu gia , dám tiến lên tìm xui xẻo. Vương Nguyên Tôn mắng một câu, mới dâng nóng lên.

Ai ngờ, Vương Nguyên Tôn trực tiếp ném bát , mảnh sứ vỡ tan tành.

Nha mới tới sợ tới mức quỳ xuống đất xin tha.

– Khóc cái gì mà , ngươi bưng cẩn thận chén hầu hạ thiếu gia kiểu gì thế? – Gã sai vặt trợn mắt dối mắng nha , – Còn mau lui xuống, thu dọn .

Tiểu nha dính nước , nhưng cũng thương.

Vương Nguyên Tôn ở địa bàn xa lạ còn nặng nhẹ, phụ mới nghi ngờ , thu liễm tính tình, mặc dù là đối đãi một nha cũng chỉ hù dọa, dám đả thương , sợ truyền tới tai phụ .

– Ai cho ngươi lắm mồm? – Vương Nguyên Tôn đè nén mi tâm, ánh mắt âm chí về phía gã sai vặt.

Gã sai vặt lập tức quỳ xuống đất xin tha.

– Ngươi tâm , cho nó , ngươi quỳ . – Vương Nguyên Tôn xả giận, khí thuận hơn nhiều. Trước ở trong phủ giả ngoan bán ngoan làm ch.ó dỗ dành cả, tổ mẫu, hiện giờ tới Thịnh Đô, ngày mai còn làm ch.ó cho Lưu Thương.

Vương Nguyên Tôn nắm chặt tay.

Hắn cũng là con cháu Vương gia đàng hoàng, cũng là con vợ cả, dựa cái gì.

Vương Nguyên Tôn lòng ghen tị nặng, làm cái gì cũng đầu mặt khác, vượt qua đại ca, con nhà thúc thúc, hưởng thụ cảm giác chúng tinh phủng nguyệt, phàm là hài lòng, đôi khi khác mạnh hơn , liền sẽ thống khổ chịu nổi. Mẹ ruột dạy tranh, đoạt, tranh đó là do thủ đoạn ngươi .

Đừng quan tâm thủ đoạn gì, dùng chính là thủ đoạn .

Vương phu nhân kỳ thật , đối với Vương Nguyên Tôn quản giáo nghiêm, thất dạy thì cứ dạy .

Sáng sớm ngày thứ hai.

Hứa Đa Phúc thu dọn xong xuôi, mặc thành một cái bánh kem nhỏ thơm ngào ngạt hoa lệ. Không còn cách nào khác, quần áo Nội Vụ Sở đưa tới đều là loại hình rực rỡ qua tiền.

Hôm nay a cha cùng —— cố ý yêu cầu.

– A cha, bọn con tụ tập trẻ con chơi với , cha cũng chán lắm, cha cứ hẹn hò vui vẻ với Hoàng đế cha , khi cửa cung khóa con chắc chắn sẽ về. – Hứa Đa Phúc hôn gió với cha ruột.

Hứa Tiểu Mãn nhéo búi tóc nhãi con:

– Biết .

Vương Viên Viên theo, là ở Lưu phủ, xảy chuyện gì , vẫn yên tâm.

Vương đại công công hiện tại còn lên làm đại tổng quản Đông Cung, nhưng phong thái mang lên .

– Tiểu Đa Phúc khởi giá xuất cung ——

Hứa Tiểu Mãn trừng mắt, Vương Viên Viên kiếm cái phất trần thế, học theo Triệu Nhị Hỉ ? Hô cũng dáng hình, thật giống một đại thái giám tổng quản, cũng tệ lắm.

Hứa Đa Phúc thấy Vương công công hô như , nhảy nhót cửa lớn Đông Xưởng, c.h.ế.t:

– Vương công công khoa trương quá.

– Không khoa trương, nhà luyện giọng chút thôi.

– Được .

Vương công công thật thú vị!

Tác giả lời :

Vương Nguyên Tôn: Ghét nhất là bánh kem nhỏ !

Loading...