Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 33: Mưu Đồ Của Hoàng Đế Và Nồi Lẩu Cay Tại Học Đường
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:53
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm qua trời vẫn còn hửng nắng, màn đêm buông xuống nhiệt độ liền giảm mạnh, nửa đêm sấm sét ầm ầm kéo theo mưa to gió lớn.
Hứa Tiểu Mãn tiếng mưa đ.á.n.h thức, tỉnh thấy gương mặt khi ngủ của Trọng Thành, y duỗi tay kéo chăn đắp lên cho hai . Hắn bỗng nhiên chút ngủ .
Ban đêm ngủ ở T.ử Thần Cung, nhưng hai cũng làm chuyện gì "". Đêm thức trắng một đêm ngủ bao nhiêu, dùng bữa xong, tắm rửa, Trọng Thành ôm Hứa Tiểu Mãn lên giường, ngủ một giấc thật sự nghiêm túc.
Lúc Hứa Tiểu Mãn còn mặc áo trong, chỉ là tư thế ngủ của , dây lưng áo lỏng . Một cánh tay của Trọng Thành luồn qua áo trong ôm lấy eo , ngủ mà tay còn sờ soạng da thịt theo thói quen, chút nhột, nhưng Hứa Tiểu Mãn tránh .
Cũng quen , còn cảm thấy thoải mái.
Trong cung ấm áp, trong lòng n.g.ự.c Trọng Thành càng nóng, khô ráo và an tâm. Ngày thường Hứa Tiểu Mãn chốc lát là ngủ tiếp, lúc kỳ quái, trằn trọc yên.
Chắc chắn là do tối qua "vận động", chỉ chuyện ngủ sớm, giờ mới buồn ngủ.
– Bị đ.á.n.h thức ? – Trọng Thành tỉnh.
Hứa Tiểu Mãn "ừ" một tiếng:
– Cũng trách trời mưa, tự nhiên mất ngủ.
Đây đúng là chuyện lạ. Trọng Thành đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, giọng trầm thấp khàn khàn, một tay vuốt ve eo Tiểu Mãn. Eo Tiểu Mãn thon gọn, mỏng manh một mảnh, nhưng ẩn chứa tràn đầy sức mạnh.
– Có ngươi về xem Đa Phúc ?
Hứa Tiểu Mãn: "?"
– Không , Vương Viên Viên đang trông chừng mà. – Hắn yên tâm, : – Giờ mưa to thế về dính nước mưa một hàn khí lây cho Đa Đa, nó mới khỏi bệnh xong.
Đó chính là về nhưng dám về. Trọng Thành "ừ" một tiếng:
– Bất quá cũng .
Hứa Tiểu Mãn bật , trong chăn dùng tay trộm chọc hông Trọng Thành:
– Ngươi làm gì thế, êm ghen với Đa Đa.
– Ai thèm ghen với nó, nó béo như thế. – Trọng Thành chọc đầy mặt.
– Không bậy. – Hứa Tiểu Mãn bênh con chằm chặp, – Nhỡ nó thấy chịu ăn cơm thì , hơn nữa Đa Đa chỉ là mặt phúng phính tròn trịa chút thôi, điểm giống hai .
Trọng Thành ôm chặt eo Tiểu Mãn, kéo sát gần, đầu vùi hõm cổ y, mật hàm hồ :
– Ngươi chín tuổi ở trong cung làm tiểu thái giám hạng bét ai chú ý, cơm ngon cũng chẳng ăn mấy miếng, ngày nào cũng làm việc quần quật. Ta lúc bằng tuổi nó, sắp mười tuổi...
– Ngươi hồi đó gầy như tờ giấy. – Hứa Tiểu Mãn nhắc chuyện .
Trọng Thành hiện giờ nhắc tới chuyện xưa còn hận thù sâu sắc như , nghĩ đến sẽ làm Tiểu Mãn khó chịu, lập tức hôn lên vai y, :
– Hai đều lúc nào béo cả. Hứa Đa Phúc lúc nào gầy ?
Câu hỏi làm Hứa Tiểu Mãn vùi đầu khổ tư, suy nghĩ lập tức từ hồi ức chua xót khổ đại thâm thù rút . Trọng Thành liền bật , lộ nụ kiểu "Trẫm đoán sai mà". Hứa Tiểu Mãn vì vớt vát mặt mũi cho nhãi con, thoáng :
– Lúc mới sinh gầy tong teo.
Hồi đó chạy trốn, trốn trong núi sâu, trời lạnh, thiếu thịt thiếu mỡ, bụng m.a.n.g t.h.a.i cũng lớn lắm.
– Đa Phúc sinh đặc biệt nhỏ, gầy gầy, chân còn dài, cảm thấy giống ngươi.
– Ưu điểm như giống Trẫm a. – Trọng Thành cũng cổ vũ, nhớ chân Hứa Đa Phúc hiện tại, thuận miệng tổn hại: – Vậy càng lớn càng giống.
Hứa Tiểu Mãn , trong chăn đạp Trọng Thành một cái.
Hai lấy con trai ruột trêu chọc đùa giỡn.
Trọng Thành cuối cùng liên tục xin tha, : "Cửu Thiên Tuế tha cho Trẫm ". Cửu Thiên Tuế mạnh mẽ oai phong mới thu tay , chỉ là thương tiếc Ninh Võ Đế:
– Ta đùa tay mạnh, đ.á.n.h đau ?
– Đau.
– Ta xem nào. – Hứa Tiểu Mãn cuống lên, chui tọt trong chăn.
Trong lòng Trọng Thành ngũ tạng lục phủ đều ấm áp, ôm lấy cái đầu to của tên ngốc :
– Vậy ngươi xuống thấp chút nữa.
"..." Hứa Tiểu Mãn bất động.
Hồi hai mới quen , Trọng Thành Hứa Tiểu Mãn hầu hạ như . Hắn lúc đó cảm thấy yêu, cũng "yêu", chỉ là điên cuồng ghen ghét chiếm hữu. Bởi vì thái giám của đối với tiểu thái giám khác, tức giận phát điên phát cuồng, dùng chuyện giường chiếu để chiếm hữu Hứa Tiểu Mãn.
Làm Hứa Tiểu Mãn thuộc về một .
Thời gian lâu , Hứa Tiểu Mãn mới cảm thấy là thái giám ấm giường —— tuy rằng cũng sướng, nhưng vẫn chút lấn cấn.
Hứa Tiểu Mãn cũng làm bộ làm tịch, tính cách ngay thẳng, gì nấy. Lúc đó cảm xúc chút lặp lặp cũng sẽ lâm trầm thấp, cũng rối rắm, nhuệ khí còn, còn toát một ít tự tôn.
Làm nô tài mà tự tôn, cho rụng răng, cũng dám ngoài.
Có giường nháo lên, Hứa Tiểu Mãn bất mãn, tưởng Trọng Thành sẽ chê , ngờ Trọng Thành cũng ngẩn , nhíu mày hồi lâu. Đó là đầu tiên, Trọng Thành dùng miệng hầu hạ Hứa Tiểu Mãn .
Một thái giám, để hậu duệ quý tộc hoàng t.ử chăm sóc hầu hạ.
Hứa Tiểu Mãn nghĩ cũng dám nghĩ.
Từ đó về , hai giường làm càng điên —— cũng câu nệ "giường", tóm Trọng Thành rốt cuộc bắt hầu hạ như nữa.
Mãi đến khi Hứa Tiểu Mãn mang Đa Đa trở về, Trọng Thành càng nâng niu như trứng mỏng, sợ bỏ , ngủ cũng ôm chặt lấy . Hứa Tiểu Mãn lúc đó yêu cầu gì, Trọng Thành đều đáp ứng —— Hứa Tiểu Mãn thấy khó chịu .
Hắn đau lòng lợi hại.
Trọng Thành biến thành như . Trọng Thành nên là bộ dáng nhượng bộ hèn mọn như thế.
Hứa Tiểu Mãn liền cường ngạnh hầu hạ Trọng Thành một hồi.
...
Hai tới hiện giờ, ai hầu hạ ai, trong lòng còn khúc mắc chuyện địa vị cao thấp hèn mọn, khái niệm đó, chính là hai vợ chồng, con cũng , thành thật kiên định sinh sống.
Tự nhiên, chỗ nào thoải mái chỗ nào sướng thì làm, làm bộ.
Trọng Thành lấy việc trêu Tiểu Mãn, Tiểu Mãn hung hăng hôn lên bụng của Trọng Thành một cái xuống chút nữa. Trọng Thành chịu nổi , cũng chui trong chăn. Chăn gấm loạn thành một đoàn, hai ở bên trong rầm rì truyền đến tiếng hôn môi ướt át.
Thoải mái một .
Trọng Thành ôm Tiểu Mãn hôn hôn, hai đều chút mồ hôi —— bởi vì trong chăn quá nóng. Trọng Thành lung tung cầm áo trong lau cho Tiểu Mãn, Hứa Tiểu Mãn lầm bầm:
– Ngươi kỹ chút, đừng lấy nhầm quần của ngươi.
– Lần ngươi lấy quần ngươi lau mồ hôi cho , cũng gì. – Trọng Thành .
– Ta thì ——
– Được , Cửu Thiên Tuế thật bá đạo đúng , khố của ngài thể lau cho Trẫm, Trẫm lau cho ngài .
Hứa Tiểu Mãn lời âm dương quái khí của Trọng Thành chọc cho vui vẻ hớn hở.
– Ai nha, ngươi đáng ghét c.h.ế.t .
Trọng Thành thích Tiểu Mãn làm nũng. Hiếm khi, giờ phút trong tay quần áo căng , thật đúng là quần của ai, ném sang một bên, cầm chăn lau cho Tiểu Mãn, Hứa Tiểu Mãn mới hài lòng.
Hai đều lười rời giường, cũng gọi , cứ thế ôm .
Bên ngoài tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, bùm bùm còn kèm theo sấm sét.
– Trọng Thành, chuyện phong Đa Đa làm Thái t.ử cũng đừng quá nóng vội.
– Ta trong lòng hiểu rõ.
Qua một hồi lâu, Hứa Tiểu Mãn mới nhớ tới, lời đảo lộn, chần chờ một chút bổ sung:
– Ta nên , nên gạt ngươi chuyện Đa Đa là con trai của hai chúng .
Trọng Thành: ... Cái tên ngốc .
– Ban đầu cố ý giấu ngươi, lúc đó tình huống ngươi đấy, chuẩn cùng c.h.ế.t với ngươi. Nếu ngươi trong lòng vướng bận, nếu sự bại Đa Đa cũng c.h.ế.t, nỡ.
– Ta bao giờ trách ngươi chuyện .
Trọng Thành thổ lộ tình cảm với tên ngốc.
– Không liên quan đến việc ngươi mớ sớm chuyện . Ta nhận thánh chỉ tứ hôn, nếu cự tuyệt ngay tại chỗ đó chính là tạo phản, kế hoạch nhanh như ngươi mà. Ai ngờ ngươi hiểu lầm, ngươi mới bắt đầu bỏ chạy, thật còn cao hứng.
Hứa Tiểu Mãn đến đây, thể tin nổi trừng Trọng Thành.
Trọng Thành ôm , khẽ hai tiếng:
– Bổn vương thấy Tiểu Mãn ghen tuông, làm Vương phi của Bổn vương, ngươi lúc đó cao hứng ? Ta trong lòng đắc ý vui sướng, thái giám của Bổn vương cuối cùng cũng thông suốt.
Kết quả cao hứng hai ngày.
Vu Châu Vương còn tưởng rằng giống như , Hứa Tiểu Mãn ghen tuông vui một chút —— lúc làm nhiều , Hứa Tiểu Mãn liền chạy ngoài, chạy tới luyện võ tìm Lưu Thất Khiêm so chiêu, dù cũng sẽ về.
Kết quả liên tiếp mười ngày tìm khắp nơi cũng thấy bóng dáng Hứa Tiểu Mãn.
Vu Châu Vương lúc mới hiểu , sự đắc ý vui sướng ban đầu biến thành sợ hãi.
– Ta lúc đó thật sự sợ ngươi trở , vĩnh viễn thấy ngươi nữa.
Thời gian càng lâu, Trọng Thành càng điên, chỉ là lúc đó đè nén cơn điên biểu hiện ngoài, còn sinh hoạt như bình thường, chỉ là khác cũng . Mãi đến khi Trọng Thành trực tiếp nghẹn tạo phản, còn chói lọi cho khắp thiên hạ, sai khắp nơi truyền tin.
Lưu tướng quân, sư gia phụ tá trong vương phủ tất cả đều cuống lên.
Vương gia chẳng lẽ điên , hành sự cao điệu như thế.
Chuyện tạo phản, từ xưa đến nay tự nhiên là âm thầm tiến hành , sai biệt lắm mới phất cờ khởi nghĩa.
Hứa Tiểu Mãn từng Trọng Thành những điều —— một năm bỏ Trọng Thành sống thế nào. Lúc xong trong lòng áy náy tự trách, lúc nên bình tĩnh, thể xúc động, hỏi rõ Trọng Thành rốt cuộc thật sự cưới Vương phi .
Đổi là bây giờ chắc chắn tin Trọng Thành, mới tin cái gì ch.ó má thánh chỉ lời ngoài.
Tình cảm ngày một lớn dần, hai từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành, đều là mối tình đầu của . Thân phận địa vị cách xa, kinh nghiệm cãi hòa giải tích lũy đó, làm sự kiên cố thể phá vỡ như hiện giờ.
– Ta những điều để ngươi khó chịu, là ngươi khó chịu. – Trọng Thành mắt Tiểu Mãn, – Ngươi cũng với , ngươi chạy trong núi cho đến khi sinh hạ Đa Phúc, một năm đó ngươi sống thế nào.
– Ngươi vướng bận, cảm thấy ngươi quá khổ, tự trách áy náy.
Hai đồng tâm, đều vì đối phương suy nghĩ, cho nên nhắc tới một năm xa cách đó sống thế nào, đến chính là: Cũng , khá .
thực tế thật sự... .
Hốc mắt Hứa Tiểu Mãn đỏ lên, Trọng Thành mượn cơ hội :
– Ta tính toán năm nay mừng thọ sẽ tuyên bố phận của Đa Phúc.
– ?! – Hứa Tiểu Mãn cũng hiểu câu chuyện nhảy sang đây.
Trọng Thành thấy tên ngốc ngẩn , thực hiện ý đồ ha hả:
– Ngươi cũng , đôi khi chuyện với ngươi, ngươi một câu làm nghẹn nửa ngày nên lời, hiện tại cũng đổi ngươi ngẩn .
"..." Hứa Tiểu Mãn cạn lời xong thật là cao hứng, vợ hiện tại nghịch ngợm thật , nhưng lời vẫn :
– Ngươi cứ từ từ.
– Chậm a. – Trọng Thành năng hùng hồn đầy lý lẽ, – Khoảng cách đại thọ hai mươi chín tuổi của Trẫm còn một tháng, còn chậm?
Hứa Tiểu Mãn: Chậm ?
Cửu Thiên Tuế bắt đầu nghi ngờ là do vấn đề của .
Ninh Võ Đế thấy, bảo bối , hôn hôn, đó :
– Tiểu Mãn Hoàng hậu của Trẫm muộn một chút.
– Được —— – Hứa Tiểu Mãn lập tức đáp ứng, đó nhanh nhạy, – Ngươi đừng với "muộn một chút" là một tháng nhé?!
Hắn đảo làm Hoàng hậu của Trọng Thành ——
Đều lão phu lão thê, nhiều năm như qua , cũng để ý lắm.
Đương nhiên làm cũng , chính là hiện giờ hiển nhiên thích hợp. Hứa Tiểu Mãn Đa Đa , khi tuyên bố triều đình đại loạn, Trọng Thành cũng thể g.i.ế.c chóc như nữa.
Trọng Thành đăng cơ mới bốn năm, còn vững, chờ một chút.
– Ta vội, chúng còn nhiều thời gian. – Hứa Tiểu Mãn vội , sợ Trọng Thành phát bệnh. Trọng Thành gọi là tên ngốc, nhưng Trọng Thành là kẻ điên.
– Ta . – Trọng Thành đều hiểu, tuyên bố Đa Phúc cũng là nguyên do , – Hậu cung của Trẫm bỏ trống bốn năm, hàng năm triều thần dâng sớ, khuyên nạp tú nữ, kỳ thật mỗi một ý, đường hoàng, Trẫm gối con. Hiện tại , về chặn họng những kẻ đó.
Triều đại nào cũng , nữ nhân hậu cung cùng thần t.ử tiền triều đều quan hệ dây mơ rễ má. Tiền triều sức lực liền dựa nữ nhân tranh thánh sủng, nếu sinh hạ hoàng tử, liền càng củng cố.
Thái Tổ đ.á.n.h hạ giang sơn, cũng là cùng các thế gia kết thông gia.
Bằng lương thảo binh mã tiền bạc, vì dâng tặng công? Tất nhiên là thể lợi.
Hậu cung Ninh Võ Đế sạch sẽ, chút mắt đều đỏ lên, ước gì tự rửa sạch sẽ đưa đến long sàng. Nghĩ đến đây, Ninh Võ Đế lộ bộ dáng "trời sập Trẫm xem như trò vui", e sợ thiên hạ loạn.
– ... Chỉ tuyên bố phận Đa Đa? – Hứa Tiểu Mãn xác nhận.
Ninh Võ Đế sảng khoái:
– Tự nhiên.
– Đến lúc đó là một hồi khẩu chiến. – Hứa Tiểu Mãn lầm bầm, chắc chắn tin. Trọng Thành tắc sung sướng :
– Sẽ , Trẫm cách.
Hứa Tiểu Mãn vẫn tin tưởng trí tuệ của Trọng Thành, nếu quyết định tuyên bố thì tuyên bố, ủng hộ Trọng Thành. Vì thế —— ngáp một cái:
– Buồn ngủ quá, ngủ đây.
Một cái ngã đầu, rúc trong lòng n.g.ự.c Ninh Võ Đế, Cửu Thiên Tuế: Khò khò khò Zzzz~
Ninh Võ Đế một cái, ôm nặng trĩu, trong lòng ngũ tạng lục phủ đều như trở về vị trí cũ, vô cùng cao hứng cũng ngủ.
Khả năng trời mưa thích hợp ngủ, giấc ngủ thật sự kiên định lâu dài.
Đông Xưởng, Hứa Đa Phúc ngủ cũng thơm ngào ngạt, nửa đêm sấm sét cũng làm tỉnh giấc.
Ngược là Vương Viên Viên yên tâm đây liếc mắt một cái, bảo thuộc hạ thêm lò sưởi, đừng đặt trong gian trong, đặt ở cửa gian ngoài thông với gian trong, như chút ấm đến mức quá khô nóng.
Trong màn giường, Hứa Đa Phúc ngủ hình chữ X, chăn đá một góc tường.
Tay Trục Nguyệt ấm, dém chăn cho tiểu công tử, Vương công công dặn, bảo nàng sờ m.ô.n.g tiểu công tử. Trục Nguyệt đều sửng sốt.
Vương Viên Viên hạ giọng :
– Trương đại phu —— chính là Trương thái y , trẻ con còn nhỏ, nếu sốt đôi khi sờ đầu thấy, m.ô.n.g sẽ nóng , ngươi sờ xem m.ô.n.g nóng . Tay lạnh, ngươi sờ .
Vương Viên Viên con trai, đầu tiên chăm sóc trẻ con, kết quả ngờ Đa Phúc sốt. Hắn phát hiện chậm, Đa Phúc khỏi xong chút... chậm chạp, hoạt bát hiếu động như .
Hứa Tiểu Mãn bảo đứa nhỏ .
Vương Viên Viên trong lòng khó chịu thôi, hận thể c.h.ế.t để đền con cho Hứa Tiểu Mãn. Hứa Tiểu Mãn đ.á.n.h cho một trận, bảo con , ngươi là nửa cha của Đa Đa, ngươi nếu c.h.ế.t, nó về sống thế nào.
Chẳng lẽ khắc cha khắc .
Vương Viên Viên mới đ.á.n.h tan ý niệm , chỉ là từ đó về càng thêm lưu tâm, sợ nhất Tiểu Đa Phúc sốt.
Trục Nguyệt thò tay trong chăn.
– Thế nào? – Vương Viên Viên hỏi.
Trục Nguyệt cẩn thận cảm nhận, :
– Không nóng, chỉ là ấm bình thường, sốt.
– Vậy là là . Được , đêm nay canh chừng, ngươi nghỉ ngơi .
Vương Viên Viên thấy bên ngoài mưa gió lớn, ngủ , ngày Đa Phúc sốt cũng là ngày mưa. Hắn tận mắt trông chừng.
Trục Nguyệt phân phó lui xuống. Quy tắc hầu hạ ở Đông Xưởng chỉ một: Nghe lời. Bảo làm gì thì làm đó, đừng khách sáo mấy lời nịnh nọt, nếu làm, làm , cũng nhanh chóng .
Tóm chính là thẳng thắn, lanh lợi nhưng cũng thật thà.
Trục Nguyệt xuống, một lát , trong tay ôm một cái chăn cho Vương công công, cũng nhiều liền lui xuống ngủ. Vương Viên Viên ngủ ở sập bên cạnh, nửa tỉnh nửa mê chắp vá một đêm, ngủ cũng khá .
Ngày hôm , trời vẫn tối, Hứa Đa Phúc tỉnh thấy bên ngoài mưa, nhưng trời tối đen như mực, chút tâm lý may mắn nghĩ: Có tới giờ .
Sau đó liền thấy Vương công công.
Trong phòng ấm áp, Vương công công cầm quần áo của . Hứa Đa Phúc mặt mày ủ rũ, từ bỏ ý định:
– Bên ngoài vẫn tối mà.
Vương Viên Viên thấy c.h.ế.t, ngoài mặt dỗ dành trẻ con:
– Bên ngoài tối là do hôm qua mưa, giờ giấc vẫn thế thôi.
– Haizz. – Hứa Đa Phúc thở dài, nhận mệnh nhận lấy quần áo tự mặc, thế nhưng là ấm.
Vương công công hong ấm quần áo cho .
– Buổi sáng ăn cơm nắm của tiểu công tử, bên trong quẩy chiên giòn rụm, nãy Bạn bạn ăn một cái ngon lắm. – Vương Viên Viên giọng nhẹ nhàng dụ dỗ.
Hứa Đa Phúc lập tức tỉnh táo hẳn:
– Cho thêm chút lạc rang nữa.
– Có mà.
– Có loại ngọt ?
Vương Viên Viên tiếc nuối :
– Không, tiểu công t.ử ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ đau răng.
– đúng đúng, đó , thể ngày nào cũng ăn đồ ngọt.
Hứa Đa Phúc tự lập quy tắc cho , thật sự sợ một hàm răng sâu, vì con đường ẩm thực lâu dài về , khắc chế một chút.
Đang chuyện thì quần áo mặc xong, hôm nay Hứa Đa Phúc mặc màu đỏ tím, chính là màu tím phối đỏ thêu hoa, chân giày nhỏ, dày hơn một chút. Nước ấm rửa mặt đ.á.n.h răng xong, đó để Truy Tinh tỷ chải đầu cho .
Trục Nguyệt tỷ cầm áo khoác ngoài.
Hôm nay áo khoác là áo choàng tay rộng.
Hứa Đa Phúc ít mặc tay rộng, chút thú vị, thể giấu tay trong, nếu trong giờ học trộm ăn vặt —— Hồ thái phó đ.á.n.h c.h.ế.t mất, ngừng cái não động , vẫn là nên khiêu chiến tính tình Hồ thái phó.
Ra cửa khi thêm cái áo bông khoác ngoài, cổ áo viền một vòng lông thỏ xù xù.
Cũng khá ấm áp.
Hứa Đa Phúc lúc mặc cảm thấy lố, hôm qua còn mặc áo đơn —— nay mặc thêm hai kiện, cứ như qua mùa đông . chờ cửa, gió lạnh buổi sáng thổi tới còn kẹp chút mưa, Hứa Đa Phúc: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-33-muu-do-cua-hoang-de-va-noi-lau-cay-tai-hoc-duong.html.]
Hôm nay mặc một chút cũng lố!
Mưa tạnh, nhưng gió lớn. Gió thổi qua, nước mưa từ mái hiên, nóc nhà, cây bay xuống.
– Mũ mũ. – Vương Viên Viên gọi.
Truy Tinh vội cầm mũ .
Hứa Đa Phúc:
– Không Bạn bạn, lạnh thế , lát nữa ăn sáng đường, đến đại điện ăn.
Dù Hồ thái phó còn tới, ăn chút đồ khô nước nôi thì thành vấn đề.
– Cũng , cơm nắm trộn gạo nếp, nguội ăn ngon.
Chờ tới đại điện, hôm nay tới muộn một chút, trong điện bạn học tới một nửa. Lưu Thương cũng ở đó, mặc một áo đơn y hệt hôm qua. Lưu Thương thấy Hứa Đa Phúc mặc thành như , há hốc mồm, là khiếp sợ.
Mới thế mà Hứa Đa Phúc mặc như ăn tết .
Bộ dáng còn cát tường hơn cả hai đứa trẻ tòa Bồ Tát.
Hứa Đa Phúc dẫn đầu phát động công kích:
– Đừng chuyện, cơm nắm ăn, ăn ?
Lưu Thương ngậm miệng :
– Ăn!
Khỏi cần hỏi "ăn ", Lưu Thương cái gì mà ăn. Hứa Đa Phúc ý nghĩ, phép thuật ngày hôm qua của khả năng thành sự thật, bởi vì Lưu Thương đúng là heo!
– Tân Tân, Tân Tân ngoan, chúng ăn trong điện , thái phó còn tới. – Hứa Đa Phúc cởi áo khoác bông làm nũng với tiểu cùng bàn, – Hai nóng hổi vặn, bên ngoài gió to lắm...
Nghiêm Hoài Tân đồng ý:
– Được.
Bên ngoài gió lớn, Hứa Đa Phúc bồi ăn bên ngoài hồi lâu, nên đổi .
Đạo làm bạn, thông cảm cho .
Vương Viên Viên tủm tỉm đặt hộp đồ ăn xuống, từ bên trong lấy cơm nắm to gói lá sen, còn một bình sữa bò ấm áp, rót ly cho ba .
Lý Ngang Chu Toàn còn tới.
Lưu Thương tự nhiên bàn của hai , ba ăn sáng. Các bạn học khác thấy thế, ngáp nghĩ thầm ngày mai cũng mang ít đồ tới ăn, cũng ngứa mắt Hứa Đa Phúc ăn sáng trong đại điện nhưng ai dám .
Bởi vì quá khứ hễ ai gây sự với Hứa Đa Phúc đều Hứa Đa Phúc bật .
Hứa Đa Phúc khả năng văn chương biện bọn họ, nhưng Hứa Đa Phúc về vũ lực —— kỳ thật thủ Hứa Đa Phúc cũng thường thôi, còn nhỏ, nhưng thái giám bên cạnh Hứa Đa Phúc cường tráng. Còn bạn mới quen Lưu Thương, Lưu Thương vóc dáng cao nhất lớp, là cháu trai Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân, từ nhỏ lớn lên ở biên quan, võ nghệ.
Lưu Thương rõ ràng mới đến một ngày, liền cùng Hứa Đa Phúc xưng gọi quan hệ cực .
– Thịnh Đô các ngươi ăn cái ? Ngon thật. – Lưu Thương c.ắ.n một miếng cơm nắm mất một phần ba.
Hứa Đa Phúc cái miệng nhỏ gặm, ăn đầy miệng hương, rảnh đáp lời Lưu Thương. Nghiêm Hoài Tân :
– Không . Cơm nắm cái hẳn là Hứa Đa Phúc nghĩ .
– Tiểu công t.ử thích ăn sáng đường, đều là chọn món thể mang theo ăn, món nước thường tiện. Cơm nắm hôm nay cũng là tiểu công t.ử tối qua phân phó xuống làm, gạo tẻ trộn gạo nếp, bên trong gói quẩy chiên, đậu phộng, còn dưa muối sợi, thịt bò tương... – Vương Viên Viên ở bên giải thích.
Lưu Thương c.ắ.n một miếng to, nghĩ thầm Đại Bàn tiểu t.ử uổng công mọc thịt.
Ngon!
Cơm nắm của ba , Nghiêm Hoài Tân nhỏ nhất, Hứa Đa Phúc , Lưu Thương to nhất, kết quả Lưu Thương ăn xong , thèm :
– Còn thêm một cái nữa.
– Ngươi thật sự biến thành heo . – Hứa Đa Phúc cảm thán.
Lưu Thương vui vẻ hì hì, :
– Ngươi ngày nào cũng mang cơm sáng cho , ăn cùng ngươi, là heo thì là heo .
– Không . – Hứa Đa Phúc từ chối.
Lưu Thương thể tin nổi, đều lùi một bước làm heo , Hứa Đa Phúc thế mà hài lòng?
– Ngươi nhận làm lão đại . – Hứa Đa Phúc đưa yêu cầu, – Làm heo gì hiếm lạ.
Dù Lưu Thương là heo .
Lưu Thương hất đầu:
– Tiểu gia uy phong lẫm lẫm về làm đại tướng quân, làm đàn em cho ngươi á, Hứa Đa Phúc ngươi mơ , một cái cơm nắm mua chuộc .
– Vậy làm đại ca —— – Hứa Đa Phúc lùi nửa bước.
Lưu Thương:
– Ngươi còn nhỏ hơn hai ba tháng, ngươi mớ .
– Làm đại ca loại chuyện xem tuổi tác. – Hứa Đa Phúc .
Lưu Thương:
– Thế thì xem cái gì? Vị trí Daddy của ngươi ? Thế thì ông nội còn là Nhất đẳng Trấn Quốc tướng quân đấy.
– Nông cạn. – Hứa Đa Phúc bình phẩm, há mồm liền chém: – Làm đại ca đương nhiên là bằng sự từng trải. Ngươi nghĩ xem về ngươi chuyện gì —— đại sự sợ là quản , việc nhỏ , ngươi khả năng tự giải quyết, bất quá bất quá ngươi , Hồ thái phó mắng ngươi phạt , ngươi liền phạt, thể lén giúp ngươi bổ túc công khóa, mỗi ngày mang cơm sáng cho ngươi, buổi chiều ngươi tới nhà ăn thêm...
Bên cạnh Vương Viên Viên Tiểu Đa Phúc bài , chỉ cảm thấy quen tai, thật là sống thoát thoát khẩu khí của Hứa Tiểu Mãn: Ngươi phạm tội, đại sự quản , việc nhỏ ngươi tự chùi đít... Cười c.h.ế.t .
Mấy điều kiện thể đả động Lưu Thương.
Lưu Thương trực tiếp:
– Ta đều làm bài tập.
"..." Hứa Đa Phúc cam bái hạ phong:
– Ngưu.
Vụ làm đại ca kết quả.
Chu Toàn Lý Ngang tới, Lưu Thương ăn xong lau miệng liền chạy, sợ ăn cơm nắm của Hứa Đa Phúc xong Hứa Đa Phúc bắt làm đàn em, mặt mũi đại tướng quân tương lai của để ?!
Hứa Đa Phúc thất bại thở dài.
Nghiêm Hoài Tân khuôn mặt nhỏ đều là ý , hỏi:
– Cậu làm đại ca của Lưu Thương thế ?
– Cũng , chỉ là lưng còn gọi tớ là Đại Bàn tiểu t.ử phục tớ, tớ làm cam tâm tình nguyện nhận tớ làm lão đại. – Hứa Đa Phúc vắt chân, : – Tớ dọa chơi thôi.
Nghiêm Hoài Tân liền :
– Tớ nhận làm lão đại, ?
"!" Hứa Đa Phúc cảm động c.h.ế.t, sán gần dán lấy Tân Tân:
– Cậu thật Nghiêm Tân Tân.
– Này cũng gì.
Một là tuổi còn nhỏ, hai là cùng Hứa Đa Phúc là bạn bè, Hứa Đa Phúc trượng nghĩa nhiệt tình đối với , dỗ Hứa Đa Phúc vui vẻ gì mất mặt.
Hứa Đa Phúc đưa tay nhéo búi tóc của Nghiêm Tân Tân:
– Hảo em!
Lại nghiêng đầu đưa đầu cho Nghiêm Tân Tân.
Nghiêm Hoài Tân bật , duỗi tay nhéo .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cổ uống m.á.u ăn thề, nay cho nhéo búi tóc.
Sau đó Hồ thái phó lớp, ngày lành của Hứa Đa Phúc chấm dứt. Hứa Đa Phúc cùng Hồ thái phó chạm mắt, trong lòng hô to: Mạng xong !
– Hứa Đa Phúc, ngươi trả lời câu hỏi của .
Hứa Đa Phúc: ...
Hắn cuối cùng dùng tiếng lóng trả lời, cẩn thận quan sát biểu cảm của Hồ thái phó, một bộ "kẻ thể dạy nổi", cho xuống. Hứa Đa Phúc thở phào nhẹ nhõm, gì cũng xuống.
Sau đó Hồ thái phó hỏi một vòng, cuối cùng hỏi đến Lưu Thương.
Lưu Thương lên, phang một câu "Em chả ", chọc cho một học sinh trong lớp khúc khích. Mặt Hồ thái phó lập tức đen sì, tức đến run rẩy râu, bắt Lưu Thương giảng. Từ khi Lưu Thương, Hồ thái phó cảm thấy Hứa Đa Phúc quả thực là thông minh lời hiểu chuyện cầu tiến.
Người đều là do so sánh mà .
Tới giờ ngọ, bên ngoài lất phất mưa, thời tiết rét lạnh, hôm nay giữa trưa đại điện ăn lẩu —— chính là lẩu tê cay, ăn cay cũng canh suông.
Hứa Đa Phúc thấy Lưu Thương xuống, nửa điểm đều lo lắng về bài tập Hồ thái phó giao.
Hai bọn họ lộ tuyến học dốt giống . Hắn là học dốt nhưng cầu tiến vẫn đang học, Lưu Thương là học dốt buông xuôi mặc kệ còn cố ý "tông xe" giáo viên. Hôm nay trả lời Hồ thái phó câu "Em chả " , Lưu Thương là cố ý làm .
– Ngươi một chút cũng sợ Hồ thái phó ?
– Sợ cái gì, giống các ngươi vẫn luôn ở đây niệm thư. Chờ Thánh thượng qua xong đại thọ, liền về nhà. – Lưu Thương đắc ý, còn giơ ngón tay, – Một tháng, ở đây chơi với các ngươi một tháng nữa là về nhà .
Cho nên còn cái gì bài tập, còn học thuộc cái gì văn chương. Hắn mới làm.
Hứa Đa Phúc đáp án, trầm mặc vài giây, hỏi:
– Ai bảo ngươi một tháng ngươi ? Nhỡ , bắt ngươi ở đây sách đến lớn thì .
"!" Lưu Thương sợ tới mức tại chỗ lên:
– Ta chẳng qua nhận ngươi làm đại ca, ngươi liền trù ẻo như thế!
– Đại Bàn tiểu t.ử ngươi tâm nhãn nhỏ như cái kim .
Hứa Đa Phúc một chút cũng giận, tủm tỉm:
– Ta dự cảm nha.
– Dự cảm của ngươi tính. – Lưu Thương lung tung xua tay, kỳ thật bắt đầu sợ hãi.
Hứa Đa Phúc hừ hừ, vô cùng cao hứng gắp đồ ăn cho tiểu cùng bàn, ăn thịt ăn thịt. Qua một lúc nghiêm túc đưa kiến nghị:
– Ngươi vẫn là đừng cố ý chọc giận Hồ thái phó, ông tuổi cao, vạn nhất tức đến ngất xỉu, ngươi sợ ông nội ngươi tẩn ngươi ?
– Hả? Dễ dàng tức ngất thế á? – Lưu Thương xuống ăn cơm, là thể tưởng tượng nổi, – Ta ở nhà chọc tức mấy vị phu t.ử bỏ , bọn họ mỗi lúc nào cũng bạc lãnh hai con cừu, cũng thấy ai tức ngất xỉu, đều là vui vui vẻ vẻ. Người Thịnh Đô ai cũng mảnh mai thế.
Hứa Đa Phúc bình tĩnh:
– Ngươi ở lâu cũng sẽ trở nên mảnh mai, về gọi ngươi là Lưu Kiều Kiều.
Lưu Thương: ...
– Ngươi thật đáng sợ Hứa Đa Phúc, với ngươi nữa, ăn cơm mau ăn thịt nguội mất. – Lưu Thương sợ hãi hoảng hốt chủ động gắp thịt cho Hứa Đa Phúc ăn.
Người chuyện thật làm c.h.ế.t một chút a.
Hứa Đa Phúc đại thắng trong cuộc đấu võ mồm bữa trưa, bởi ăn ngon, mỹ mãn ăn xong cơm, đó ngã đầu liền ngủ Zzzz~
Cứ như thế qua mấy ngày, Lưu Thương học thông minh hơn chút, ít nhất sẽ cố ý chọc giận Hồ thái phó, bất quá vẫn luôn làm bài tập cũng học thuộc văn chương, ngày nào cũng giảng. Trong lúc đó còn chuyện, mật báo cho Hồ thái phó —— Hứa Đa Phúc bọn họ ăn sáng trong lớp.
Kỳ thật việc Hồ thái phó , nhưng mắt nhắm mắt mở cho qua. Hiện giờ bẩm báo tận nơi, ông chỉ bảo hầu phân phó xuống, mỗi ngày giờ học nửa nén hương ăn xong, mở cửa mở cửa sổ thông gió.
Hứa Đa Phúc mấy thể quang minh chính đại ăn sáng —— kỳ thật riêng , trong lớp nhiều bạn học đều làm . Thời tiết ngày một lạnh, thường thường trời mưa, bạn học ngoài cung nhà xa, thể ngủ nướng thêm một chút là một chút, ở xe lắc lư ngủ, mang theo cơm sáng tới phòng học cùng bạn học ăn, thơm bao.
Người đông ăn cơm cũng ngon.
Lưu Thương xong, ngược là tức giận:
– Ai? Ai cáo mật? Tiểu gia ghét nhất loại bán lưng, đây?
Trong lớp tự nhiên ai hưởng ứng.
Lưu Thương liền mắng:
– Đồ nhát gan, bản lĩnh làm gan thò đầu .
Có chịu nổi phép khích tướng dậy. Hứa Đa Phúc thấy, mặt chút quen, là đám họ trong miệng Lý Ngang —— đám con cháu tông thất tâng bốc Trọng T.ử Khải.
– Là đấy thì ? Còn một câu tiểu gia hai câu tiểu gia, sợ ngươi chắc.
Lưu Thương xắn tay áo, đối diện lùi sợ hãi, ngoài mạnh trong yếu :
– Ngươi dám đ.á.n.h ở đại điện? Trong đại điện cấm ẩu đả.
– Vậy xách ngươi ngoài, chúng ngoài đánh. – Lưu Thương thuận miệng , hai cái nắm tay chạm , ánh mắt sáng quắc, – Đi? Hay là xách ngươi?
Đối phương: ...
Xin tha cũng nhanh.
– Ta với ngươi nữa, ai bảo ngươi đ.á.n.h . Không thú vị.
Nói xong lập tức xuống, ai cũng thèm để ý cũng .
Lưu Thương là học chán quá, ngày nào cũng ghế chán ngắt, kiếm chuyện khởi động tay chân, kết quả ngờ đối phương hèn nhanh như , còn bằng cái dũng khí của Hứa Đa Phúc . "Nháo xong việc", Lưu Thương liền thở ngắn than dài với Hứa Đa Phúc:
– Ta ngờ, ngươi ở trong lớp là đứa gan nhất.
– Cảm ơn cảm ơn. – Hứa Đa Phúc trực tiếp tạt gáo nước lạnh: – Không hẹn đ.á.n.h , trực tiếp từ chối.
Trời lạnh thế , điên mới gãi ngứa cho Lưu Thương.
Không thú vị.
Lưu Thương haizz một tiếng, héo hon về chỗ .
Khó khăn lắm mới chịu đựng xong mười ngày học, rốt cuộc cũng nghỉ, nhưng Hồ thái phó cùng Nghiêm thái phó hai cùng , chờ nghỉ tắm gội kết thúc, trở sẽ một bài đại khảo nghiêm túc, xếp hạng thứ tự đàng hoàng, thứ tự thấp nhất mời phụ .
Đại khái ý là thế.
Hứa Đa Phúc xong: ???
Ánh mắt khiếp sợ.
Không chứ, hai vị lão sư các cũng là xuyên tới ?
Nghiêm thái phó tủm tỉm :
– Đừng sợ, cho các ngươi đề, các ngươi về chuẩn cho .
Hứa Đa Phúc thẳng dậy, lão sư khoanh vùng "trọng điểm".
– Sắp đông, liền liên quan đến mùa đông. – Nghiêm thái phó .
Hồ thái phó tắc vuốt râu :
– Toàn thời gian, đến mười ngày nữa là vạn thọ của Thánh thượng, một bài văn mừng thọ.
Hứa Đa Phúc bừng tỉnh: Oa, Hoàng đế cha còn nửa tháng nữa là sinh nhật!
Xoa tay hầm hè, làm nhãi con hiếu thuận, Hứa Đa Phúc quyết định bài văn mừng thọ chuẩn thật .
Vì thế chờ hai vị thái phó rời , trong lớp náo nhiệt, ai thảo luận đề mục " đông" của Nghiêm thái phó, đều đang về bài văn chúc thọ Thánh thượng.
"Ngươi định cái gì?", "Các ngươi xem, văn chương chúng Thánh thượng sẽ xem ?", "Không .", "Trước chắc, bất quá Hồ thái phó tự đề mục như , thể chủ động trình lên cho Thánh thượng xem.", "Có khả năng!"
Hứa Đa Phúc bên cũng đang bàn tán chuyện .
Chu Toàn cùng Lý Ngang hai hiển nhiên thực kích động nhưng cố kìm nén —— đều giống , đều nghĩ đến việc Thánh thượng để mắt tới. Mặc dù khen thưởng, Thánh thượng nếu thể xem văn chương của bọn họ thì cũng là lộ mặt, cơ hội khó tự nhiên nắm bắt.
– Văn chương của tớ nát bét, Tân Tân đến lúc đó giúp tớ nhuận bút chút, tớ trổ tài, thổi nhiều long thí (nịnh hót vua).
Tốt nhất khen Hoàng đế cha đến tâm hoa nộ phóng, thể cho bọn họ nghỉ đông, nếu tranh thủ thêm tiết thể d.ụ.c thì càng .
Nghiêm Hoài Tân đồng ý.
Lưu Thương đây , oa một tiếng:
– Ngươi vuốt m.ô.n.g ngựa chuyện y hệt nịnh ông nội , Hứa Đa Phúc ngươi thật ngưu.
– Vậy ngươi còn nhận làm đại ca?
– Ngươi cứ mơ , cửa .
Hứa Đa Phúc hừ hừ:
– Ta cũng thèm.
Hai hằng ngày đấu võ mồm, Lưu Thương kết thúc , :
– Các ngươi đừng văn chương nữa, ngày mai khó khăn lắm mới nghỉ, chơi?
– Không đến nhà tớ, nhà tớ .
Hứa Đa Phúc từng bạn nhỏ, Lý Ngang gật đầu, ý là nhà , trong lòng nghĩ nếu đến nhà thì đêm nay dọn dẹp một hồi, gấp ?
Chu Toàn lắc đầu.
Nghiêm Hoài Tân gật ——
Hứa Đa Phúc vội vàng ôm lấy đầu dưa của tiểu cùng bàn:
– Cậu đừng gật, đến nhà chơi thì khác gì học .
Tiết của Nghiêm thái phó còn thú vị, cũng là học a!
Nghỉ là học, học —— nếu thể trốn học thì quá tuyệt vời.
Vì thế ánh mắt đều đổ dồn về phía Lưu Thương.
Lưu Thương vui vẻ, vỗ n.g.ự.c hoan nghênh:
– Đến đây , đảm bảo các ngươi chơi thống khoái. Nhà chỉ và ông nội ở, phủ Thánh thượng ban cho đặc biệt lớn, chúng thể chơi thoải mái, còn cái Diễn Võ Trường, dẫn các ngươi chơi...
Hứa Đa Phúc: Tuyệt vọng.jpg
Hắn thật sự học thể d.ụ.c .
hiện giờ trừ việc đến nhà Lưu Thương, cũng còn lựa chọn nào hơn.
Tác giả lời :
Đa nhãi con: Ngày mai nghỉ, quá ~