Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 3: Cửu Thiên Tuế Đưa Con Đi Học, Cả Triều Văn Võ Run Rẩy

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:16
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Xưởng thiết lập tại vị trí đầu tiên phía Hữu Cung của Thái Cực Cung.

Cửa chính của Thái Cực Cung là Tuyên Đức Môn, chỉ mở những ngày trọng đại. Hai bên trái lượt là Tả Dịch Môn và Hữu Dịch Môn. Ngày thường, các đại thần lâm triều đều nối đuôi từ Tả Dịch Môn, còn Hữu Dịch Môn là cửa để Thánh Thượng đưa phi tần ngoài tránh nóng du ngoạn —— nhưng hậu cung của đương kim Thánh Thượng chẳng ai.

Do bố cục như nên mới cách "Tả triều hữu cung".

Đông Xưởng thành lập năm đầu tiên Ninh Võ Đế đăng cơ.

Địa chỉ đặc thù, chỉ kém chút nữa là đóng đô ngay trong hậu cung của Thánh Thượng. Cánh cửa Hữu Dịch Môn , Cửu Thiên Tuế Hứa Tiểu Mãn mỗi ngày đều làm việc. Lúc khi thiết lập Đông Xưởng, các đại thần trong triều cũng từng phản đối, nhưng Ninh Võ Đế dùng lời của một nhà độc tài mà định đoạt.

Lão thần trong triều oán hận nhiều, cái gì mà hợp lễ nghi —— nha môn tả triều nào đặt ở hữu cung của Thánh Thượng, nhưng Ninh Võ Đế thái độ cường ngạnh, cuối cùng chỉ thể tự an ủi , xuất từ Đông Xưởng đều là thái giám "căn", sẽ dâm loạn hậu cung, hơn nữa vị trí của Đông Xưởng thực ở cửa cung, cũng tính là hậu cung.

Tự nhiên cũng kẻ ghen ghét đỏ mắt, lưng mắng Hứa Tiểu Mãn một tiếng đại gian nịnh.

Đông Xưởng chiếm diện tích nhỏ, một nửa là nha môn làm việc, một nửa là nơi ở và nghỉ ngơi của Xưởng công —— phòng hình ngục giam trong cung mà ở bên ngoài.

Hứa Đa Phúc dưỡng bệnh ba ngày, cần học, bộ Đông Xưởng cũng ai quản thúc , tinh thần lên một chút là thể chạy nhảy chơi đùa khắp nơi, bất quá cũng chỉ giới hạn trong khu vực "giữa cửa thứ nhất và cửa thứ hai", cửa thứ hai gọi là Lạc Hà Môn, Kim Ngô Vệ canh gác, qua đó chính là hậu cung thực sự.

Nhà ở trong góc, ngoài là một quảng trường lớn và con sông nhỏ tự nhiên lưu động, con sông tên là Thanh Tước Cừ, chảy dọc theo một vòng Thái Cực Cung, qua cây cầu vòm bằng bạch ngọc to rộng, phía xa là quảng trường lát đá phiến, thấy đại điện nguy nga.

– Sùng Minh Đại Điện.

Thị lực của Hứa Đa Phúc từ tiểu học đến cấp ba đặc biệt , mãi đến khi thi đại học xong, nghỉ hè ban đêm tắt đèn tiểu thuyết mới nghi ngờ cận thị, định khi đại học kiểm tra thị lực, giờ thì khỏi cần.

Thị lực hiện tại của đặc biệt , nét căng đét.

Đó chính là Cung Học do Ninh Võ Đế lập sự góp lời của Cửu Thiên Tuế.

– Tiểu công t.ử học ? – Trục Nguyệt hỏi.

Hứa Đa Phúc: "..."

Ai mà nhiệt tình yêu thích học như chứ, , .

Hắn học bá.

Chỉ là quá nhàm chán, ba ngày nay, Hứa Đa Phúc sắp đếm hết gạch đá cửa nhà , cho dù như , câu hỏi của Trục Nguyệt, Hứa Đa Phúc đang ghé lan can học đường từ xa sợ tới mức thẳng dậy, còn kịp gì thì thấy gọi là Đa Đa, cần nghĩ cũng là cha . Hứa Đa Phúc tiếng đầu , cha từ Hữu Dịch Môn mới trở về, phía theo thuộc hạ, đều mặc đồng phục làm việc của Đông Xưởng.

Đặc biệt soái!

Trong tiểu thuyết tướng mạo Hứa Tiểu Mãn bình thường, chỉ là dễ , lâu thấy vài phần thanh tú. Đó cũng là so với ai, Ninh Võ Đế Trọng Thành là mỹ hình ch.ó điên bạo quân công cơ mà. Tác giả thế.

Mà hiện tại, trong sách đang sống sờ sờ.

Hứa Tiểu Mãn mặc Phi Ngư Phục hai màu đen vàng, cổ tay áo bó sát bao da, thắt eo, bên ủng da ngắn đế dày ba bốn cm, chiều cao tầm 1 mét 83, bộ thể đĩnh bạt, rắn rỏi, chân dài eo thon, đầu đội mũ, một sợi tóc con cũng , làm cho khuôn mặt Hứa Tiểu Mãn nhỏ nhắn lập thể, toát lên vẻ hiên ngang lanh lợi.

– Sắp giữa trưa , cha bồi con ăn cơm, hôm nay thể khá hơn ? – Hứa Tiểu Mãn sờ sờ đầu nhãi con.

Các thuộc hạ hành lễ gọi tiểu công tử, Hứa Tiểu Mãn phất phất tay, mới tản nghỉ ngơi, buổi chiều còn việc, bắt , bận rộn lắm.

Hứa Đa Phúc:

– Khỏe cha.

Gọi vô cùng thuận miệng chút khúc mắc, quy cái về việc cha hiện đại ly hôn sớm, tình thương của cha, cộng với bản năng thể của nhãi con.

– Vậy mai con học nhé, nãy giờ thấy con cứ Sùng Minh Đại Điện mãi, chắc chắn là chán . Buổi chiều bắt đầu bận, còn khi nào về. – Hứa Tiểu Mãn nắm tay nhãi con về nhà ăn cơm, .

Ba ngày nay, Hứa Đa Phúc thể cảm nhận Hứa Tiểu Mãn công vụ bận rộn, dù , mỗi ngày cha đều sẽ đến thăm , đôi khi cùng ăn sáng, đôi khi đêm khuya đến tém chăn cho .

Hứa Đa Phúc nãy còn học: ... Ngày mai liền học a.

– Biết cha. – Nhãi con ngoan ngoãn.

– Ngoan.

Hai cha con cùng dùng cơm trưa, tốc độ ăn cơm của Hứa Tiểu Mãn nhanh, còn ăn xong, thuộc hạ tới báo, thanh âm nhỏ, Hứa Đa Phúc chỉ từ mấu chốt "Minh X chạy", sắc mặt Hứa Tiểu Mãn cũng biến đổi.

– Đa Đa, đêm nay cha về, ngày mai con tự học ?

– Được. – Hứa Đa Phúc gật đầu đồng ý.

Nhà đến học đường bộ chỉ mất mười mấy phút, gần, càng miễn bàn bên còn tiểu thái giám cung nữ hầu hạ vài , trong hoàng cung mìn bắt cóc trẻ con.

Hứa Tiểu Mãn lên định , Hứa Đa Phúc vội cầm cái bánh nhân đưa cho cha:

– Cha, cầm ăn đường, cha cơm cũng ăn xong.

– Hề hề cha , con mau ăn . – Hứa Tiểu Mãn cảm động c.h.ế.t, cái đến mặt Trọng Thành khoe khoang một chút, nhãi con hiếu thuận ngoan!

Hấp tấp rời .

Hứa Đa Phúc ăn xong cơm trưa, ngủ trưa tỉnh , thái y tới bắt mạch cho , tuyên bố bệnh của khỏi, chỉ là thể nhược đổi mùa chú ý giữ ấm và tẩm bổ.

Chạng vạng tối, thái giám tới truyền lời, Thánh Thượng tuyên triệu.

Cùng là thái giám, Đông Xưởng và Nội Vụ Sở dễ nhận , thái giám Đông Xưởng đều mặc đồng phục Phi Ngư Phục, bất kể tướng mạo thế nào đều toát lên vẻ lanh lợi giỏi giang, tập võ thể , nếu rõ là thái giám thì khác biệt với nam t.ử bình thường.

Còn thái giám Nội Vụ Sở thì giống hệt thái giám Hứa Đa Phúc xem trong phim truyền hình.

Hứa Đa Phúc mới ngủ dậy, quần áo nhăn nhúm, sự hỗ trợ của Trục Nguyệt một bộ quần áo khác, tới T.ử Thần Cung, tẩm cung của Ninh Võ Đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-3-cuu-thien-tue-dua-con-di-hoc-ca-trieu-van-vo-run-ray.html.]

Xuyên tới ngày thứ ba, rốt cuộc cũng bước Lạc Hà Môn.

Tiểu thái giám dẫn đến một sảnh lớn, Hứa Đa Phúc cân nhắc hành lễ, Ninh Võ Đế mở miệng :

– Ngồi. Truyền thiện.

Hứa Đa Phúc vui vẻ xuống.

Một chiếc bàn dài, Ninh Võ Đế ở vị trí chủ vị, ở vị trí phía tay Ninh Võ Đế, bàn bày đủ loại món ăn, bất quá bên phía đồ ăn thanh đạm hơn một chút. Ninh Võ Đế mở miệng chuyện, chỉ dùng bữa, căn phòng yên tĩnh, nửa điểm tiếng động.

Hứa Đa Phúc thấy, liền tự coi là cái thùng cơm ăn chực, cắm đầu khổ ăn.

Đi ăn tiệc mà cần xã giao ai hiểu cho a!

Tay nghề ngự trù thật sự ngon hơn nhà .

Chính là... ăn thịt. Hứa Đa Phúc ngẩng mặt lên khỏi bát, về phía mấy món mặn ở xa hơn một chút, bày biện xinh chế tác tinh xảo, báo tên món thì chịu, nhưng tôm bóc vỏ thì nhận .

– A thúc, con ăn thịt. – Hứa Đa Phúc mắt trông mong về phía Ninh Võ Đế. – Có ạ?

Trọng Thành khựng , từ khi đăng cơ, đứa nhỏ vốn dĩ nhát gan, càng sợ hãi , rốt cuộc còn gọi là A thúc nữa. Thủ hạ tự gắp thịt cho Đa Phúc, phất tay bảo thái giám đổi vị trí các món ăn.

– Con khỏi bệnh, thể ăn quá nhiều.

– Đã A thúc. – Hứa Đa Phúc sướng rơn.

Thịt càng ngon!

Tay nghề ngự trù đúng là đỉnh cao.

Ăn cơm xong, đại thái giám Triệu Nhị Hỉ tự đưa tiểu công t.ử trở về, dám chậm trễ. Hứa Đa Phúc ăn một bữa ngon lành cũng vui vẻ, tản bộ tiêu thực, về đến nhà, thấy Trục Nguyệt đang bận rộn, hỏi mới Trục Nguyệt đang ủi phẳng y phục ngày mai học cho , thu dọn cặp sách.

Hứa Đa Phúc: "..."

Trách lắm mồm.

Ninh Võ Đế truyền triệu nghĩa t.ử của Cửu Thiên Tuế tiến T.ử Thần Cung chỉ là để dùng bữa, dùng xong đại thái giám bên Triệu Nhị Hỉ tự đưa trở về, bất quá chỉ một đêm, sáng hôm ngoài cung cũng .

Còn một chuyện, Minh Ngải Đông Xưởng bắt.

Minh Ngải là Hộ Bộ Viên ngoại lang, quan hàm Tòng ngũ phẩm.

Một chức quan Tòng ngũ phẩm nhỏ nhoi ở Thịnh Đô, nếu Đông Xưởng bắt , bộ triều thần chẳng ai nhớ rõ là ai, nhưng Đông Xưởng xuất động thì khác.

Cửa cung còn mở rộng, các phủ quan viên ở Thịnh Đô sớm mặc chỉnh tề, tin tức linh thông, nửa đêm , lúc ánh trăng còn treo trung, trời tờ mờ sáng.

– Hứa Tiểu Mãn bắt Minh Ngải làm cái gì?

– Nghe bữa tối hôm qua, Thánh Thượng triệu nghĩa t.ử của Cửu Thiên Tuế cùng dùng bữa.

– Cái gì ch.ó má Cửu Thiên Tuế, chính là một tên thái giám, nịnh thần ——

– Im miệng, sống nữa ? Ai nơi đó của Đông Xưởng .

Có thể nhận hai tin tức thì quan chức ở Thịnh Đô cũng thấp, đều là quan viên công huân thế gia, Đỗ gia chính là một trong đó, hôm nay lâm triều, Thịnh Triều ba ngày một tảo triều, 10 ngày một nghỉ tắm gội, bất quá quan kinh thành đặc biệt là quan viên Lục bộ Nội các, nha môn làm việc ở bên trái trong cung cũng quen dậy sớm.

– Cái tên Hứa Đa Phúc mấy ngày Sùng Minh Đại Điện ? – Đỗ lão gia hỏi đích tam t.ử Đỗ Xung.

Đỗ Xung mười một tuổi, là một trong những học sinh của Cung Học Sùng Minh Đại Điện, lúc đáp :

– Thưa phụ , ba ngày, hôm nay là ngày thứ tư.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

– Ừ, con cách xa nó một chút. – Đỗ lão gia xong, vuốt chòm râu sắc mặt phẫn nộ. – Một đứa con thái giám, thế nhưng cùng các con học tập, Thánh Thượng trọng dụng gian nịnh tai họa quan viên thanh liêm, coi trọng Hứa Đa Phúc như thế... Haizz.

Đỗ Xung lưng phụ , tiếng thở dài của phụ , ánh mắt lảng tránh, một lời , cũng sợ hãi, Hứa Đa Phúc ngất xỉu, lẽ cũng chút liên quan đến bọn họ.

Không , cũng chắc, bọn họ chỉ là đơn thuần biện luận về "gian thần họa quốc", là thái phó đề mục, bảo bọn họ luận "đúng sai", hơn nữa Hứa Đa Phúc mắc mưa, cũng bọn họ đuổi , là chính tranh luận , là ngu dốt, tức giận đến đỏ mặt tía tai chạy .

Hắn cũng hổ đấy chứ, nhưng còn làm bạn với thái giám.

Nhận gian thần thái giám làm cha, làm nghĩa tử, cha hại , Hứa Đa Phúc nên chịu báo ứng.

Đáng đời.

Đỗ Xung suy nghĩ một hồi, sự chột sợ hãi cũng còn, ngược cảm thấy làm đúng.

Giờ Thìn một khắc, Tả Dịch Môn và Hữu Dịch Môn của Thái Cực Cung cùng mở.

Đi làm Tả Dịch Môn, học Hữu Dịch Môn.

Hứa Đa Phúc còn buồn ngủ ăn xong bữa sáng, lúc ở phía , xuyên qua cây cầu vòm lớn hướng về phía Sùng Minh Đại Điện, ngang qua Hữu Dịch Môn, lục tục ít bạn học, từng tinh thần sáng láng phấn chấn bồng bột, chỉ là thấy lập tức cúi đầu.

– ... – Mấy diễn cái trò giả vờ quen cũng quá non nớt .

Hứa Đa Phúc cũng chủ động chào hỏi, mới thèm lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh . Hồi tưởng một chút, chuyện nhãi con học trong sách thật sự xem nhiều —— thừa nhận, tác giả của bộ đam mỹ đầu tiên đua xe quá đỉnh, dẫn tới cái tên trai thẳng mãn đầu óc đều chỉ nhớ cốt truyện của Hứa Tiểu Mãn và Trọng Thành.

Hắn thích xem nhãi con, hơn nữa con nhãi trùng tên trùng họ với , thật sự quái quái.

Lúc cấm may mắn, may mắn Tấn Giang giao thông tắc nghẽn, kỹ thuật lái xe của tác giả cao siêu nhưng cũng miêu tả quá chi tiết, bằng , hiện tại, thật sự, dám, thẳng, cha cùng Ninh Võ Đế.

Giờ Thìn mạt, cũng chính là buổi sáng 8 giờ mới bắt đầu học.

Hứa Đa Phúc: "..."

Loading...