Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 26: Nhãi Con Khoe Khoang Thành Tích, Cửu Thiên Tuế Tự Hào
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay tại hậu viện Đông Xưởng, trời mới sập tối, Hứa Đa Phúc bắt đầu rửa mặt đ.á.n.h răng chuẩn ngủ. Hứa Tiểu Mãn rõ sự tình thế nào, tuy rằng một chút cũng buồn ngủ, nhưng cũng theo nhãi con cùng rửa mặt, rửa xong liền ôm nhãi con nhét trong chăn.
Hứa Đa Phúc thuận thế lăn phía trong giường, chừa chỗ cho cha. Hứa Tiểu Mãn mặc áo lót chui chăn, hai cha con cùng một đầu, bắt đầu tiết mục "tâm sự đêm khuya" mỗi ngày.
Cha đôi khi sẽ bận, nhưng sẽ cố gắng bớt chút thời gian bồi ăn cơm, dỗ ngủ, đôi khi mấy ngày trở , cũng là chuyện biện pháp.
Hôm nay cha tan làm sớm về nhà, nhưng ngủ sớm một chút, ngặt nỗi hiện tại vẫn buồn ngủ.
– Cha, nghỉ tới con Bầu Sơn chơi nữa. – Hứa Đa Phúc xoay , đôi mắt sáng lấp lánh cha.
Hứa Tiểu Mãn lập tức ngay, nhãi con khẳng định ý tưởng chơi bời gì khác, giọng nhẹ nhàng mang theo ý :
– Vậy con ? Cha đều chiều hết.
– Con mời bạn học tới nhà ăn dê nướng nguyên con ! – Hứa Đa Phúc bắt đầu "chém gió" với cha —— ừm, cũng tính là c.h.é.m gió, là ăn ngay thật. – Hôm nay con làm bài tập thuyết trình, cha thấy , lúc con đến Vu Châu, còn kể chuyện hôm qua ăn dê nướng nguyên con, cả lớp thèm đến mức nước miếng sắp chảy ròng ròng luôn.
Nụ của Hứa Tiểu Mãn càng thêm rạng rỡ:
– Ai nha, Đa Đa nhà chúng lợi hại như .
– Đương nhiên . – Hứa Đa Phúc hất mặt lên trời, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Hứa Tiểu Mãn thập phần cổ vũ, dùng ngữ khí đầy tiếc nuối :
– Đáng tiếc cha tận mắt chứng kiến dáng vẻ đại phát thần uy của Đa Đa nhà .
– Cha, để con kể cho cha . – Hứa Đa Phúc nghiêng suýt nữa thì dậy, đem bài thuyết trình buổi chiều kể một cho cha , thể chút sai lệch, nhưng đại khái kém là bao.
Hứa Tiểu Mãn cực kỳ nghiêm túc, cái miệng nhỏ của nhãi con cứ liến thoắng ngừng, đáy mắt tràn đầy sự kiêu ngạo và vui mừng của một cha già. Trước đó Trọng Thành còn chê nhãi con bằng mấy đứa Điền Văn Hạ, nên để Trọng Thành thử xem, Đa Đa nhà chuyện bao nhiêu.
Chính là giống hệt , thích chuyện vòng vo tam quốc.
Cái gì mà văn chương chú trọng đối trận, còn chú trọng hoa mỹ, cho rõ ràng là ...
Cửu Thiên Tuế đối với nhãi con đúng là mang kính lọc dày cả tấc, chờ Hứa Đa Phúc xong, Hứa Tiểu Mãn vỗ tay bạch bạch khen , giống hệt như lúc hai cha con phố Bách Phúc xem xiếc ảo thuật màn chào kết, vây xem đều hô "Hảo" nhiệt liệt như .
Không khí gọi là cực kỳ sôi nổi.
Hứa Đa Phúc cha tâng bốc đến đỏ cả mặt, hiếm khi khiêm tốn một chút:
– Cũng bình thường thôi, tàm tạm, Đại Thịnh thứ ba. – Cũng chẳng khiêm tốn bao nhiêu.
– May mắn đêm nay cha ăn no , bằng con xong chắc đói bụng mất. – Hứa Tiểu Mãn xoa đầu nhãi con .
Hứa Đa Phúc: Mình thật sự yêu cha quá !
Hắn rúc đầu trong lòng n.g.ự.c cha.
Hứa Tiểu Mãn ôm nhãi con, một tay vuốt ve lưng nhãi con, thuận tay sờ sờ, nhẹ nhàng vỗ vỗ, :
– Được, con mời bạn học tới nhà ăn dê nướng nguyên con, bất quá Bầu Sơn cũng vẫn kịp, chúng thể sáng sớm cung dạo một vòng, ăn chút quà vặt bên ngoài, trở về ăn dê nướng nguyên con. Bằng ăn dê nướng xong cứ ở lì trong nhà cả ngày, con thấy chán ?
Có đạo lý!
– Vậy ngày mai con hỏi thử Tân Tân, Lý Ngang, Chu Toàn bọn họ , nếu Bầu Sơn thì hẹn gặp ở chân núi . mà cha ơi, con sợ tới nhà chúng ăn xong dê nướng nguyên con thì muộn mất, cửa cung sẽ đóng.
Hứa Tiểu Mãn sảng khoái :
– Không sợ, cứ giao cho cha. Con mang bạn học tới nhà làm khách, ban đêm Đông Xưởng chỗ ngủ, trực tiếp ngủ đây cũng .
– !!! – Hứa Đa Phúc hề nghi ngờ chuyện " ", trực tiếp ôm chầm lấy cha. – Cha, cha thật là lợi hại!
Khóe miệng Hứa Tiểu Mãn đều nhếch lên tận mang tai:
– Đương nhiên, đương nhiên, Đại Thịnh thứ ba.
Hai cha con , khà khà.
Đùa giỡn một hồi, Hứa Tiểu Mãn thấy nhãi con càng chuyện mắt càng sáng, thầm nghĩ thế thì hỏng, bèn :
– Không ngày mai con dậy sớm ? Hiện tại buồn ngủ ?
Hứa Đa Phúc hai mắt trong bóng đêm sáng quắc như mắt mèo.
Hai cha con trầm mặc một giây. Hứa Đa Phúc c.ắ.n răng một cái, quyết định tàn nhẫn với bản một chút, :
– Cha, con cách để ngủ nhanh .
– ? – Hứa Tiểu Mãn vốn định xách nhãi con chạy hai vòng cho mệt.
Hứa Đa Phúc:
– Lúc tan học Tân Tân cho con một bản tóm tắt, con học thuộc lòng sách, nhớ cũng thất thất bát bát , giờ con thuộc lòng cho cha nhé.
– Được.
Trong phòng vang lên tiếng bài, Hứa Đa Phúc mới đầu còn chậm nhưng coi như trôi chảy, về chút vấp váp, liền từ đầu cho thuận, dần dần thanh âm càng ngày càng nhỏ, mà bên cạnh Hứa Tiểu Mãn sớm híp mắt ngáp một cái.
Rất nhanh trong phòng còn tiếng sách, đó là tiếng hít thở đều đều tiết tấu.
Khò khò khò ~
Hai cha con bẹp dí như hai cái bánh rán.
Ninh Võ Đế ở T.ử Thần Cung "độc thủ khuê" chờ chờ, cuối cùng dậy định tìm, kết quả thấy một Hứa Tiểu Mãn đầu tóc rối bù trèo cửa sổ . Ninh Võ Đế tới: Búi tóc chút lỏng lẻo, áo choàng mặc chỉnh tề, cổ áo lộ xương quai xanh, giày thì như là chạy đường xỏ vội .
– Ngươi ——
– Ta trộm .
Ninh Võ Đế trầm mặc, nghĩ đến cái , bất quá :
– Cái Đại Thịnh triều còn ai so với Trẫm? Có ai thể hầu hạ Cửu Thiên Tuế hơn Trẫm?
– Không một ai. – Chém đinh chặt sắt, là khẳng định.
Hứa Tiểu Mãn còn chút ngượng ngùng, ai nha vợ yêu đúng là quá yêu .
– Ngươi đúng. – Cửu Thiên Tuế khẳng định.
Cho nên , một nhà ba những thời điểm nào đó đều tự tin đến bùng nổ.
Hứa Tiểu Mãn mở mắt thấy muộn, sờ soạng vội vàng mặc y phục, giày thì chạy xỏ, lúc đặt m.ô.n.g lên giường nệm cởi giày , tất của đều tụt xuống gót chân khó trách thoải mái, tháo tất :
– Là tại Đa Đa, buổi tối dỗ nó ngủ, càng chuyện càng hăng, ngày mai nó dậy sớm, thế , nó liền nó biện pháp, bắt đầu thuộc lòng văn chương, ai u đầu óc liền mơ màng, ngủ lúc nào .
Trọng Thành đón lấy chiếc tất:
– Lát nữa ngủ thì đừng mặc.
– Được.
Trọng Thành :
– Đa Đa giống ngươi.
– Khụ khụ khụ khụ. – Hứa Tiểu Mãn đang tháo chiếc tất còn thì ho đến kinh thiên động địa.
Trọng Thành ở mép sập, trong tay còn cầm lủng lẳng một chiếc tất, thấy thế thì trầm mặc một chút. Ai đời cởi tất mà cũng sặc, cái tên ngốc diễn cũng diễn.
Ngốc.
Hứa Tiểu Mãn chột dám Trọng Thành, cầm lấy chiếc tất trong tay Trọng Thành, bận bận tìm chỗ để hai chiếc tất, lưng , ngữ khí đặc biệt chột :
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
– Kia đương nhiên, Đa Đa cũng là tự tay nuôi lớn, giống cũng là bình thường.
Trọng Thành thông minh nhường nào, nếu thần sắc khẳng định thể manh mối.
– ... – Ninh Võ Đế bóng lưng tràn ngập chột của Cửu Thiên Tuế. – Ngủ . – Nhận mệnh , tên ngốc là của , làm .
Hứa Tiểu Mãn nhẹ nhàng thở , qua ải , Trọng Thành manh mối.
Hai xuống giường, Hứa Tiểu Mãn tiếp tục :
– Nghiêm Thái phó cũng thật . – Lại khen: – Đa Đa hiện tại chăm học hơn nhiều, hôm nay lớp về dê, nó lắm, chờ nó nghỉ lễ mời bạn học về nhà ăn dê nướng nguyên con...
Hứa Tiểu Mãn mới ngủ một giấc nên giờ buồn ngủ, đông một búa tây một chày chuyện phiếm việc nhà với Trọng Thành. Trong lòng Trọng Thành bình yên, đôi khi cũng cứ nhất định làm chuyện , cứ như bây giờ Tiểu Mãn tâm sự chuyện con cái cũng , ôn nhu, liền duỗi tay ôm eo Tiểu Mãn.
Hứa Tiểu Mãn đang hứng thú bừng bừng chuyện bỗng dừng , Trọng Thành.
Trọng Thành: ?
Hứa Tiểu Mãn lộ một bộ biểu tình sủng nịch kiểu "ai nha thật bó tay với bà xã", Trọng Thành: ... Cái tên đại ngốc nghĩ .
Đừng Trọng Thành trọng dục, đôi khi thật trách Trọng Thành động một chút là "làm".
Chiều hư cái cục cưng to xác , hết cách.
Hứa Tiểu Mãn nâng mặt vợ yêu, sáp gần hôn hôn:
– Vốn dĩ hứa dỗ Đa Đa ngủ xong liền tới, kết quả ngủ quên mất, ngươi đừng giận.
– Ta giận. – Trọng Thành xong liền Tiểu Mãn chẳng những tin mà khẳng định còn bồi thường nhiều hơn. Cũng .
Trọng Thành một cái, một tay đỡ gáy Tiểu Mãn, gia tăng nụ hôn.
Gáy Tiểu Mãn tròn tròn, sờ thích.
– , ngày nghỉ lễ đó, bạn học của Đa Đa khả năng sẽ ngủ ở Đông Xưởng, với ngươi một tiếng, buổi tối sẽ qua đây. – Hứa Tiểu Mãn nhân lúc tách lấy liền .
Trọng Thành ừ một tiếng, bàn tay trượt xuống .
Tên ngốc còn tâm trí nghĩ chuyện khác.
...
Ngày hôm trời sáng Hứa Đa Phúc liền dậy —— Vương công công gọi dậy. Ngoài phòng trời vẫn tối đen, Hứa Đa Phúc trong chăn đỉnh đầu tóc rối bù, chút chơi , hừ hừ :
– Trời vẫn còn tối mà Bạn bạn.
Vương Viên Viên liền Tiểu Đa Phúc lười biếng, bất quá cũng chỉ là mới tỉnh ngủ nên ngoài miệng thôi, chứ nếu thật sự để ngủ tiếp, Tiểu Đa Phúc sẽ ảo não lắm, liền tủm tỉm :
– Trời lạnh , sắp đông, buổi sáng trời sẽ sáng muộn hơn đấy.
Hứa Đa Phúc giường vẻ mặt ngơ ngác.
– Sáng nay bánh bao nước (thang bao). – Vương Viên Viên .
Hứa Đa Phúc "di" một tiếng, mắt mở to hơn chút.
– Có nhân thịt bò còn nhân gạch cua, trời ngày càng lạnh, cua đưa phòng bếp nhiều lắm, bộ gạch cua khều trộn với thịt cua băm nhỏ làm thành nhân bánh bao.
Hứa Đa Phúc tỉnh cả ngủ!
– Mặc quần áo, hiện tại học liền.
Vương Viên Viên tủm tỉm khoanh tay ở một bên.
Hiếm khi dậy sớm như , bên ngoài chút hàn khí, trời còn sáng hẳn, Truy Tinh tỷ khoác cho một cái áo choàng mỏng thoáng khí. Hứa Đa Phúc trong tay bưng cái chén nhỏ, bởi vì là bánh bao nước, dùng chén hứng thì nước súp trong bánh bao sẽ b.ắ.n làm bẩn quần áo.
Hắn ăn một cái nhân gạch cua, c.ắ.n một miếng vỏ bánh, hút một ngụm nước súp.
Ngô —— Thật tươi!
– Bạn bạn, hôm nay bánh bao nhiều ?
– Nhiều, nô tài đóng gói cả một hộp đấy. – Vương Viên Viên trong lòng Tiểu Đa Phúc nghĩ gì. – Đưa cho tiểu Nghiêm thiếu gia ăn là đủ.
Hứa Đa Phúc liền yên tâm ăn uống thỏa thích.
Chờ tới đại điện, bên trong mới chỉ một ngọn đèn đuốc tỏa ánh sáng hiu hắt, Nghiêm Hoài Tân ở đó. Hứa Đa Phúc kinh ngạc:
– Ta tưởng tới sớm , ngươi còn sớm hơn .
– Hôm qua cầm nhầm cặp sách, ngươi còn thành bài tập, tới sớm một chút chờ ngươi.
– Vậy nếu vẫn giống như đạp tiếng chuông mới đại điện, chẳng ngươi chờ uổng công .
Nghiêm Hoài Tân ở đó ngay ngắn chỉnh tề, :
– Không ngại. – Lại về phía Hứa Đa Phúc, : – Hôm nay ngươi tới sớm .
Nếu Hứa Đa Phúc vẫn muộn như ngày cũng , nhưng hôm nay Hứa Đa Phúc tới sớm, trong lòng Nghiêm Hoài Tân dâng lên một cỗ vui vẻ mạc danh, còn vui hơn cả lúc bài tập thúc phụ khen ngợi.
Hắn cũng vì .
– Ta tới tới , ngươi đều dịch bài khóa, cũng thể phụ lòng bạn cùng bàn nhỏ của . – Hứa Đa Phúc buông cặp sách, một bên kéo tay Tân Tân. – Ngươi theo , buổi sáng ăn gì ?
Nghiêm Hoài Tân hôm nay dậy càng sớm, còn nhớ rõ Hứa Đa Phúc mang sữa bò cho nên ăn nhiều, lúc chỉ :
– Dùng đơn giản một chút.
– Đó chính là ăn ít, thật quá, phòng bếp nhà hôm nay làm bánh bao nước nhân gạch cua siêu ngon, hiện tại ai, ở bên ngoài bồi ngươi ăn sáng , ăn xong chép bài. Ta cho ngươi , tối hôm qua ngủ mơ cũng thuộc lòng văn chương cả đêm đấy. – Hứa Đa Phúc nhiều, lôi kéo Nghiêm Hoài Tân trực tiếp cửa điện.
Hắn kỳ thật thể để Tân Tân ăn sáng một , còn ở bên trong làm bài tập, nhưng Hứa Đa Phúc cảm thấy bạn cùng bàn nhỏ da mặt mỏng giảng quy củ, nếu bồi chuyện thì phỏng chừng sẽ ngại ngùng khi bưng chén nhỏ ăn bánh bao nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-26-nhai-con-khoe-khoang-thanh-tich-cuu-thien-tue-tu-hao.html.]
– Ta mỗi ngày đều bưng bữa sáng ăn đường học, đôi khi thời gian dư dả, còn sẽ cầu cá trong sông ăn sáng, thú vị.
Vương Viên Viên mở hộp đồ ăn lấy bữa sáng cho tiểu thần đồng.
Nghiêm Hoài Tân xác thật từng lúc nào ăn, mặc dù là ăn điểm tâm cũng là đoan chính quy củ ở bàn. Hôm qua ly sữa bò còn thể giống uống nước, nhưng hiện tại ——
– Ngươi nếm thử , ngon lắm. – Hứa Đa Phúc nuốt nước miếng, là heo tinh ! Rõ ràng đều ăn no , : – Ta ăn đường nhiều lắm .
Vương Viên Viên :
– Tiểu công tử, buổi sáng ăn quá nhiều sợ đầy bụng .
– Ta Bạn bạn, hiện tại thể ăn nữa.
Nghiêm Hoài Tân ở trong trạng thái chuyện phiếm thả lỏng , bưng chén nhỏ gặm một ngụm bánh bao. Hứa Đa Phúc vẻ mặt "ngon lắm đúng sai mà" chờ mong, Nghiêm Hoài Tân gật đầu:
– Ngon.
– Hì hì, ngươi chờ , lấy sách giáo khoa ôn văn chương một .
Lúc trời dần sáng. Ngoài cửa Sùng Minh Đại Điện, hai bạn học nhỏ một cao một thấp ở cửa, học sinh giỏi bưng chén nhỏ ăn bánh bao nước, học sinh lười sách thì cầm sách lẩm nhẩm thuộc lòng. Chờ mặt trời lên cao, chiếu bậc thềm ngọc thạch đại điện một màu cam rực rỡ, Hứa Đa Phúc xong văn chương.
Hứa Đa Phúc kinh ngạc!
Không thể tin !
– Vương công công, thế mà thuộc nhanh như , thật giống một thiên tài. – Hắn bắt đầu xú thí đắc ý.
Vương Viên Viên tủm tỉm thật lòng thật khen ngợi:
– Tiểu công t.ử vốn dĩ liền thông minh.
Đáy mắt Nghiêm Hoài Tân hiện lên ý , đem chén trả cho Vương công công và cảm ơn.
– Không khách khí, tiểu Nghiêm thiếu gia.
Hứa Đa Phúc cao hứng tiến phòng học, xoa tay hầm hè:
– Hiện tại chỉ còn chép văn chương, khẳng định kịp. – Vui vẻ ~
Hôm nay dậy sớm thực thuận lợi, Hồ Thái phó kiểm tra việc thuộc lòng và bài tập, Hứa Đa Phúc tất cả đều thành. Buổi chiều khi bạn học kể chuyện quê nhà, thiện thêm bản đồ Đại Thịnh của .
Lý Ngang với : Khái Huyết Hồng trong phủ , bất quá tổ mẫu xong liền phái trong phủ An Nhạc quận chọn mua, đợi một tháng .
Hứa Đa Phúc vội : Không quan hệ, một tháng thể chờ, đến lúc đó chia cho một ít sẽ trả tiền.
Lý Ngang: "Cái quý..."
Tóm chính là cần tiền.
Hứa Đa Phúc cũng còn cách nào, bởi vì đồ vật còn tới, ở chỗ dây dưa cũng , liền chuyển đề tài đến chuyện ngày nghỉ lễ ngoài chơi . Hắn với cha , ban ngày bọn họ thể tiên từ nhà xuất phát Bầu Sơn chơi, đó ăn chút đồ ăn vặt hồi cung đến nhà , mời ăn dê nướng nguyên con.
– ... Cha , nếu chơi quá muộn cửa cung khóa, các ngươi thể ngủ nhà ! – Hứa Đa Phúc siêu vui vẻ.
Cùng bạn bè chơi một ngày còn thể buổi tối chuyện phiếm.
Đối mặt với lời mời nhiệt tình của Hứa Đa Phúc, Lý Ngang là đầu tiên đáp ứng, lúc đều báo cáo với tổ mẫu, lúc đương nhiên thành vấn đề, cũng tò mò Đông Xưởng trông như thế nào. Mà Chu Toàn liền chút chần chờ, mấy ngày nay ở chung cảm thấy Hứa Đa Phúc thực tồi, nhưng là cha làm quan trong triều, cùng Hứa Đa Phúc giao bằng hữu thể, nhưng nếu còn ở Đông Xưởng, sợ sẽ mang đến ảnh hưởng gì cho phụ .
– Ta thể. – Nghiêm Hoài Tân .
Hứa Đa Phúc:
– Quá tuyệt vời! – Nhìn về phía Chu Toàn.
Chu Toàn c.ắ.n chặt răng, vì thanh danh trong phủ mà suy nghĩ, liền :
– Ngày đó việc, xin .
– Không , bọn ăn dê nướng nguyên con, ngươi lộc ăn . – Hứa Đa Phúc tủm tỉm .
Lý Ngang cái gì, cuối cùng vẫn là khỏi miệng. Phía đến ngày nghỉ lễ, Chu Toàn còn với là ở nhà ôn thư, rõ ràng là việc gì, Chu Toàn dự tiệc ngủ Đông Xưởng. Nhất thời do dự xa cách Chu Toàn, cùng Chu Toàn thể chuyện hợp, nhưng là Chu Toàn từ chối lời mời của Hứa Đa Phúc, hẳn là về phía Hứa Đa Phúc...
Giờ nghỉ trưa, vẫn chuyện phiếm như thường lệ, hành lang hậu viện chơi.
– Ngươi vệ sinh Hứa Đa Phúc?
Bạn cùng bàn nhỏ rủ cùng tiểu. Hứa Đa Phúc sảng khoái:
– Vậy cùng .
– Ta cùng Tân Tân nhà xí đây.
Đang cùng Chu Toàn chuyện về bài văn buổi sáng, Lý Ngang lên, mím môi :
– Ta cũng cùng .
Hứa Đa Phúc: Hả?
– Vậy cùng , Chu Toàn , cùng luôn. – Hứa Đa Phúc .
Chu Toàn vốn dĩ điểm hổ, ừ một tiếng, vì thế hai vệ sinh biến thành F4 ngoài thượng WC. Đi xong rửa tay, cách giờ cơm trưa còn chút thời gian, dứt khoát ở thiện đường chờ. Chu Toàn cùng Lý Ngang tuy cùng chút xa lạ, khí nhàn nhạt hổ.
Hứa Đa Phúc: ...
Vò đầu vò đầu. Hắn ngốc, đương nhiên Chu Toàn tới nhà , vốn dĩ chuyện cũng gì, nhưng là Lý Ngang vì mà chọn phe —— ai nha thật giống học sinh tiểu học.
A a a a nên khuyên can , nhưng hiện tại cũng cãi thì thế nào. Hứa Đa Phúc đầu mặt khổ qua Tân Tân, vẫn là bạn cùng bàn nhỏ nhất, trẻ con liền đơn thuần, nghĩ gì nấy.
Lý Ngang cũng là vì , tổng thể với Lý Ngang là ngươi nên chơi với ai thì chơi, cần cố ý tâng bốc —— như thế tổn thương Lý Ngang lắm.
Vì thế loại khí lúng lúng túng kéo dài tới lúc tan học.
Lý Ngang hôm nay cùng Chu Toàn, mà là về phía Hứa Đa Phúc, hỏi cùng ở ôn thư . Chu Toàn nhấp môi , thần sắc chút lãnh ngạo, cúi đầu thu thập đồ vật, cái gì cũng , chỉ là mắt Lý Ngang. Lý Ngang sắc mặt vài phần hổ thẹn ——
– Ta chịu nổi!!! – Hứa Đa Phúc ném cặp sách cái rầm, chống nạnh dẫn đầu tức giận.
Những về tất cả đều về phía bên , bao gồm Lý Ngang còn Chu Toàn. Hứa Đa Phúc: ... Cứ như là đang phát điên .
Mọi đều , cũng dám toạc , thì làm mất mặt Lý Ngang mặt . Vốn dĩ trong ban đám con cháu tông thất lưng Lý Ngang bợ đỡ cái chân thối của —— chân mới thối. Cái trọng điểm.
– Ta hôm nay dậy quá sớm, hiện tại đầu đau quá, ôn thư nữa, làm một con cá mặn chí hướng về nhà một hồi. Lý Ngang ngươi cùng Chu Toàn về , Tân Tân ngươi cũng về .
Hứa Đa Phúc đem một bụng lời nghẹn trở về.
Nghiêm Hoài Tân ừ một tiếng:
– Ngày mai gặp, Hứa Đa Phúc.
– Ngày mai gặp. – Hứa Đa Phúc cọ tới cọ lui, lén hai bàn .
Lý Ngang câu ngày mai gặp. Chu Toàn chuyện, chỉ là dừng chờ Lý Ngang, hai bóng dáng trầm mặc, nhưng vẫn là cùng . Hứa Đa Phúc: Lão phụ nhọc lòng.jpg
Vừa đầu :
– Tân Tân ngươi còn ?
– Ngươi cũng .
Lúc trong lớp gần hết, Hứa Đa Phúc xuống một tay chống cằm đầy ưu sầu, Nghiêm Hoài Tân thấy , buông sách trong tay :
– Ngươi vì chuyện Chu Toàn cùng Lý Ngang mà thực phiền não.
– ... – Hứa Đa Phúc nghiêng đầu về phía bạn cùng bàn nhỏ, bạn cùng bàn của thật sự thực nhạy bén. – Ngươi làm ?
– Giữa trưa khi Chu Toàn từ chối ngươi xong, ánh mắt Lý Ngang do dự, đó liền cùng Chu Toàn chút xa cách. – Nghiêm Hoài Tân đem những gì thấy , : – Lý Ngang ngày thường thực thích cùng Chu Toàn bàn luận văn chương, chiều nay chuyện cũng ít hẳn.
Hứa Đa Phúc gục tay xuống, cằm gối lên cánh tay, ánh mắt rầu rĩ về phía , :
– Chu Toàn qua thiết với , bạn bè tương giao là bình đẳng, lựa chọn lẫn , cũng bá đạo bắt ép Chu Toàn nhất định làm bạn với .
– Quân t.ử chi giao đạm như nước.
– Trên đời tình bạn cũng phân chia, bạn học bình thường, cũng chí giao hảo hữu. Ta còn keo kiệt đến mức Chu Toàn tới nhà thì liền đoạn giao cô lập , hơn nữa Lý Ngang rõ ràng cùng Chu Toàn hợp duyên hợp ý.
Vì mà cùng Chu Toàn đoạn giao, chọn phe .
Hứa Đa Phúc thích như .
Hơn nữa cũng nhất định cùng ai làm bạn , làm thì thôi bái. Hứa Đa Phúc ghé bàn, đó cảm giác đầu niết búi tóc , đầu , Tân Tân thì ai. Ta đang buồn rầu ngươi niết tóc chơi —— thôi chơi chơi .
Nghiêm Hoài Tân nghiêm túc về phía Hứa Đa Phúc:
– Ta làm bạn nhất của ngươi, ngươi cần phát sầu.
– ? – Hứa Đa Phúc sửng sốt, tới đây , nhưng mạc danh tâm tình lên, ngoài miệng còn lẩm bẩm: – Ta cũng nghĩ cái .
Nghiêm Hoài Tân:
– Ngươi nghĩ ?
– ... Nghĩ! – Hứa Đa Phúc thẳng dậy, từ con cá mặn c.h.ế.t trôi toả sáng sinh lực, điểm ngượng ngùng : – Ta mới khẩu thị tâm phi ngượng ngùng thôi.
Hắn học cũng gần nửa tháng, Lý Ngang bởi vì quan hệ của cha mà làm bạn với , tuy rằng cũng ở chung hòa hợp, nhưng cùng Chu Toàn mới cùng bàn ba ngày hai liền chút cảm giác mật " gì giấu ", thể thấy kết bạn xác thật cần hợp ý.
– Nếu là thật sự chí thú hợp , Chu Toàn cùng Lý Ngang thực mau liền sẽ hòa hảo, nếu là duyên phận thì đành chịu, tựa như ngươi quân t.ử chi giao đạm như nước. – Nghiêm Hoài Tân xong, phát hiện đôi mắt Hứa Đa Phúc sáng lấp lánh mạo quang.
Xem vui vẻ .
Hứa Đa Phúc nâng cánh tay xoa bóp búi tóc của Nghiêm Tân Tân, đó em ôm vai bạn cùng bàn nhỏ, còn huých một cái, mật mật :
– Nghiêm Tân Tân ngươi thật thông minh giống như ông cụ non . Đi thôi sách nữa, trời tối hỏng mắt, mang ngươi cầu xem cá.
Hắn hôm nay buổi sáng chuyện qua cầu xem cá, Nghiêm Hoài Tân chút nghiêm túc.
Trẻ con chắc đều thích động vật .
Nghiêm Hoài Tân liền Hứa Đa Phúc lôi kéo tay , hai khỏi đại điện, Hứa Đa Phúc chạy ở phía chút, :
– Đợi lát nữa trở về thu thập cặp sách, nếu trời tối sẽ thấy cá.
– Được. – Nghiêm Hoài Tân theo chạy, nghĩ thầm, trong cung chạy vội giống như mất quy củ, nhưng nghĩ, hôm qua chạng vạng chạy , Hứa Đa Phúc hiện tại vui vẻ như , vẫn là hơn.
Hai ghé lan can bạch ngọc xem cá.
Vương Viên Viên tới từ khi nào, trong tay còn mang theo thức ăn cho cá, giao cho hai . Hứa Đa Phúc chia cho Tân Tân một ít, thức ăn rắc xuống, nhiều cá chép đỏ nhảy lên.
– Hì hì, con cá hồng mập mạp giống con diều của . – Hứa Đa Phúc kể với Tân Tân con diều. – Lần nghỉ lễ, cha cùng chú mang thả diều, vẽ cho đấy, bụ bẫm còn béo hơn con , hôm nào ngươi tới nhà cho ngươi xem.
Nghiêm Hoài Tân đáp ứng :
– Được.
Phiền não của học sinh tiểu học thực mau, đuổi kịp khi cửa cung khóa, Hứa Đa Phúc tự đưa Tân Tân tới cửa, vẫy tay chào tạm biệt:
– Ngày mai gặp, Nghiêm Tân Tân.
– Ngày mai gặp, Hứa Đa Phúc.
Trên đường trở về Hứa Đa Phúc đều là vui sướng.
– Vương công công, bạn .
– Tên của là Nghiêm Hoài Tân.
Hứa Đa Phúc về tới nhà, bữa tối khi ăn cùng cha một nữa. Hứa Tiểu Mãn nhãi con kể chuyện phiền não hôm nay, thường thường gật đầu, đúng đúng đúng, :
– Con xem cha , cùng Triệu Nhị Hỉ, Vương Viên Viên quen cùng thời điểm, Triệu Nhị Hỉ còn sớm hơn một chút, nhưng chính là Vương Viên Viên hợp tính .
– Hai thể mặc chung một cái quần.
Vương Viên Viên nghĩ thầm: Ngươi nhưng đừng hại , còn cùng ngươi mặc chung một cái quần? Chân mặc, lưng Thánh Thượng sẽ đem đưa phòng tịnh soát một nữa xem sót gì .
Bất quá giống như mọc . Kia cũng mặc chung một cái quần.
Lại nghèo đến mức quần mặc.
Hứa Tiểu Mãn thật cao hứng nhãi con bạn , cùng ngày ban đêm sờ đến T.ử Thần Cung liền hỏi Trọng Thành quà:
– Tặng tiểu thần đồng, nó sách giỏi, tặng nó thỏi mực , đây chính là bạn của Đa Đa, sẽ tới nhà chơi.
Kho nhà Đông Xưởng làm gì thứ đồ văn vẻ như thỏi mực .
Trọng Thành: "..." Hắn thích thích dùng loại nào cảm thấy , kỳ thật đều bảo Nội Vụ Sở cấp cho Đông Xưởng một phần y hệt. lúc , Ninh Võ Đế thực thích thái giám của vì chút việc nhỏ mà đúng lý hợp tình tới đòi đồ vật.
Đều cho .
– Ta bảo Triệu Nhị Hỉ chọn mấy thỏi cho ngươi tuyển.
– Ta làm hàng , ngươi tuyển cho .
Khóe miệng Ninh Võ Đế cong lên:
– Được.
Tác giả chuyện :
Đa nhãi con vui vẻ khoe khoang: Đây là bạn nhất của Nghiêm Tân Tân!!! [ôm lấy]