Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 26: Khái Huyết Hồng Nhuộm Tóc, Sự Cố Đổi Cặp Sách

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:43
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ẩm thực và khí hậu của quận An Nhạc gần với Thịnh Đô, bất quá Lý Ngang quận An Nhạc một loại hoa , tên là Khái Huyết Hồng. Mùa xuân cây cối phồn thịnh hoa nở hương thơm nức mũi, tới đầu hạ, hoa rụng, lúc nhiều phụ nữ ở tàng cây hứng lấy, đem hoa rửa sạch bằng nước trong, thêm một ít bột đá, giã nát, dùng để nhuộm vải, nhuộm móng tay.

Lý Ngang mang bức tranh vẽ Khái Huyết Hồng.

– Loài hoa khi sinh trưởng màu trắng phấn, theo thời gian, như là tâm hoa ho máu, m.á.u b.ắ.n lên cánh hoa, cho nên tên .

Hứa Đa Phúc xem tranh trong tay Lý Ngang, thật sự hình tượng.

– Lý Ngang, Khái Huyết Hồng thể nhuộm tóc ? – Hứa Đa Phúc thật sự là tò mò, nhất thời hỏi miệng.

Nghiêm Thái phó cũng ngăn , tủm tỉm ở bên vuốt râu cũng tò mò.

– Hả? – Lý Ngang ngớ . – Còn nhuộm tóc ?

Không ai nhuộm bao giờ, cũng .

Ai nhuộm tóc chứ, thể tóc da nhận từ cha . Các bạn trong lớp hì hì đáp lời Hứa Đa Phúc. Hứa Đa Phúc cũng híp mắt :

– Sắp tết , nếu a cha đồng ý, can hệ gì đến khác.

Hắn nhuộm cái đầu đỏ, vui mừng bao.

Bên cạnh Nghiêm Hoài Tân đồng t.ử phóng đại, nghiêng đầu về phía Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc là thật sự ý định . Hứa Đa Phúc cảm nhận ánh mắt bạn cùng bàn nhỏ sang, thấy bạn cùng bàn nhỏ khiếp sợ một cái nghiêm túc bản khuôn mặt nhỏ ——

Hắn bừng tỉnh, dọa Tân Tân ?

Liền bạn cùng bàn nhỏ :

– Huynh cũng đúng.

Hả? Hứa Đa Phúc kinh ngạc, sáp gần nhỏ giọng :

– Em thế mà chấp nhận ?

– Huynh sẽ ép buộc khác nhuộm tóc ?

– Đương nhiên sẽ . – Hứa Đa Phúc khẳng định , nhanh hiểu ý Tân Tân, đứa nhỏ thật , tiếp thu ý tưởng mới, còn tôn trọng sở thích của . – Kỳ thật cũng nhất định, chỉ là tò mò, Khái Huyết Hồng thể nhuộm thành màu gì, Lý Ngang , các đều tò mò ? Chẳng lẽ tự thử xem.

Nghiêm Hoài Tân ngẩn một chút, sách, trong sách nhiều thứ mới mẻ từng thấy, chỉ là từ trong sách thấy, bao giờ nghĩ tới chính động thủ, tự xem.

– Hứa Đa Phúc, đúng.

– Ai da, khen ngại quá. – Bạn cùng bàn nhỏ khen một cách nề nếp, thật sự vui.

Lý Ngang xong bài tập của , trở chỗ cũng chút xuất thần. Khái Huyết Hồng hôm qua chỉ tổ mẫu qua, tổ mẫu thời điểm mặt đều là ý , còn đề bút vẽ hoa cho , bảo ma ma lấy khăn lụa, tổ mẫu nhẹ nhàng vuốt khăn lụa, vài phần thở dài : Phai màu , lúc nhuộm tươi , rốt cuộc là già .

Tổ mẫu như là đang Khái Huyết Hồng, như là chính thời trẻ.

Sau đó là Nhan Khai, Nhan Khai mở hộp đồ ăn , bên trong điểm tâm là màu xanh lục, từ điểm tâm giảng đến cố thổ...

Hứa Đa Phúc một bên một bên bổ sung bản đồ của . Nhà Nhan Khai ở phía tây Phủ Giang, nơi dựa núi dựa sông phong thủy , bên ẩm thực tương đối thanh đạm, ăn cay, nuôi tằm dệt lụa, thừa thãi tơ lụa. Hắn mang điểm tâm là bánh gạo, lá cây đặc hữu của cố thổ thêm nước nấu sôi lọc lấy nước, trộn gạo giã thành bột gạo, đó hấp chín, ăn mùi thơm thanh nhàn nhạt, nhai kỹ hậu vị chút đắng.

Tổ phụ Nhan Khai thích ăn, đắng mới , hương vị. Mỗi năm đều đặt hàng tiểu thương buôn mang tới một ít. Nhan Khai thích ăn cái , cảm thấy ăn xong miệng nhàn nhạt khổ, vẫn là thích ăn điểm tâm thêm sữa bò mật ong.

Hứa Đa Phúc còn ăn một miếng.

Vốn dĩ Nhan Khai xong đóng nắp hộp đồ ăn , Nghiêm Thái phó :

– Sao nhân đây mời bạn học nếm thử hương vị quê nhà?

! Hứa Đa Phúc phản ứng nhanh nhất, ở hàng đầu giơ tay cao nhất, xin một miếng, bẻ làm đôi, một miếng đưa cho Tân Tân một miếng nhét miệng , hàm hồ :

– Tân Tân em ăn .

Bạn cùng bàn nhỏ da mặt mỏng thực quy củ, khẳng định ngại hỏi bạn học xin đồ ăn.

Hắn mặt dày! Hì hì.

Rốt cuộc ăn điểm tâm Nhan Khai mang tới.

Ăn xong chút đắng, Hứa Đa Phúc nghĩ, tổ phụ Nhan Khai theo con trai đến Thịnh Đô cư trú bao nhiêu năm, già lớn tuổi nỗi nhớ quê lá rụng về cội.

Dựa đồ ăn để nhớ về cố hương .

– Tiếp theo là ai? – Nghiêm Thái phó ăn xong điểm tâm hỏi.

Hứa Đa Phúc lập tức giơ tay, "tiết địa lý" của Nghiêm Thái phó, cũng cuốn —— chủ yếu là giờ của Hồ Thái phó cuốn nổi, học tra tan nát cõi lòng, hiện tại học tra tự tin.

– Vậy thì Hứa Đa Phúc lên .

Hứa Đa Phúc cầm tờ báo tường gấp của lên lớp, đó, bắt đầu mở tờ báo tường , đó treo lên —— treo , bởi vì trục cuốn.

– Vậy tự cầm , qua đây. – Hứa Đa Phúc bắt đầu "văn nghệ hội diễn". – Hôm nay giảng cho về Vu Châu, các khẳng định qua đại danh Vu Châu nhưng Vu Châu ở .

Cả lớp xác thật đều qua, đương kim Thánh thượng, là Vu Châu Vương.

Không nghĩ tới Hứa Đa Phúc giảng chính là Vu Châu, bạn học khinh thường bĩu môi, cảm thấy Hứa Đa Phúc tâm cơ trọng, là cố ý lấy lòng Thánh thượng. Nghĩa phụ Hứa Tiểu Mãn của Hứa Đa Phúc nguyên quán ở bọn họ , nhưng khẳng định Vu Châu.

Càng nhiều bạn học là tò mò, bài tập của Hứa Đa Phúc lập tức nắm bắt lòng hiếu kỳ của bọn họ.

Bọn họ xác thật chỉ Vu Châu Vương, Vu Châu.

– Vu Châu ở phía bắc Thịnh Đô, hướng chính bắc, xa xôi, núi rừng, đất đai đa là đá vụn lẫn cỏ dại t.h.ả.m thực vật. – Hứa Đa Phúc dùng cằm đè một đầu tờ báo tường, một bên khoa tay múa chân. – Chúng hiện tại từ Thịnh Đô hướng bắc, xe ngựa , đại khái hai tháng tới Vu Châu.

Nghiêm Thái phó thấy tờ giấy nhăn nhúm của Hứa Đa Phúc mấy chỗ sơn thủy bút mực, hiển nhiên xuất từ tay Hứa Đa Phúc, bên cạnh vẽ cành cây, hẳn là cành cây , đây mới là Hứa Đa Phúc vẽ...

Thánh thượng yêu con, tấm lòng từ phụ.

– Vu Châu của 12 năm , là đầu mùa đông, mùa đông Vu Châu kéo dài, ước chừng hơn hai tháng, trong đó tuyết rơi thể kéo dài một tháng. Trên đường phố một tiểu ăn mày, bắt cóc hoặc là lạc, cũng rõ lắm...

Ngoài điện Vương Viên Viên thẳng, nghĩ tới Tiểu Đa Phúc mở đầu kể về , hốc mắt chút đỏ...

Hứa Đa Phúc kể chuyện xưa đơn giản, bắt đầu từ phận Vương công công, kể lúc đó bá tánh Vu Châu sống thế nào. Vương công công nhiều về những ngày khổ cực, nhưng tối hôm qua a cha cùng Hoàng đế cha uống nhiều quá nhắc tới.

Hắn âm mưu chính trị, chỉ từ ba phương diện ăn mặc ở của bá tánh.

– Mùa đông sưởi ấm than, than củi một cân 50 tiền đồng, than đá một cân 80 tiền đồng, nếu là than đá loại , khói thì càng đắt. Mọi khẳng định , mới 50 tiền đồng cái gì đắt?

Một cân mười lăm mười sáu lạng (cân tiểu ly) tả hữu.

– Bá tánh Vu Châu, trong nhà còn ruộng đồng, một nhà sáu miệng ăn, mặc quần áo mua vải, ăn muối, một năm chi phí tiêu dùng ước chừng một lượng bạc, tiết kiệm một chút nửa lượng cũng đủ .

là tới mùa đông, các bá tánh mua than củi. Mùa đông Vu Châu dài, lúc lạnh nhất mái ngói thể nứt vỏ , bá tánh mua than sưởi ấm, mỗi ngày đốt than củi cũng sẽ đốt cả ngày, chỉ lúc lạnh chịu nổi mới đốt than sưởi ấm.

– Chỉ riêng việc sưởi ấm để sống sót qua mùa đông, một tháng ít nhất tốn nửa lượng bạc.

Bá tánh ngày thường ăn mặc cần kiệm, nhưng là tới mùa đông tính mạng du quan, chỉ thể c.ắ.n răng tiêu tiền mua than củi.

– Ngày thường nấu cơm nhóm lửa thể nhặt củi, hoặc là mua củi đốt, củi đốt rẻ, hoặc là dùng rơm rạ trong ruộng nhóm lửa, nhưng tới mùa đông, than củi củi gỗ đều canh giữ chuyên môn bán .

Lúc đó địa đầu xà dựa cái thu lợi.

Đang bạn học đến kiên nhẫn, cái gì một cân than củi than đá, mới mấy chục cái tiền đồng, Hứa Đa Phúc liền lôi chuyện , thật là nghèo kiết hủ lậu, cha nhặt lưu dân ăn mày, hèn chi thích mấy cái .

Trong xương cốt chính là kẻ hạ đẳng gì.

Tự nhiên cũng chút bạn học cảm thấy thú vị, bởi vì qua hiểu qua cuộc sống của bá tánh bên , coi như chuyện lạ chơi. Cũng đến nhập thần vài phần, về phía Hứa Đa Phúc ánh mắt cũng nghiêm túc.

Nghiêm Hoài Tân liền thực nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ ngay ngắn đang tự hỏi.

Hắn theo thúc phụ một đường đến Thịnh Đô, ăn mặc chi phí thể so với trong nhà, Lâm thúc tổng vất vả tứ thiếu gia, đường xá mệt nhọc, nhưng hôm nay Hứa Đa Phúc giảng, một đường tới tính là gian khổ.

Dân sinh nhiều gian khổ.

– Lương thực cũng ít, địa phương thích hợp trồng lương thực, bởi vì đất đai cát đá, càng về phía Tây Bắc càng như thế, đến mùa đông, ven đường trong thành liền c.h.ế.t rét, cũng ít tiểu ăn mày.

Chu Toàn nhíu mày, dám tưởng tượng bá tánh bên mùa đông sinh hoạt thế nào, khẳng định là một t.h.ả.m cảnh, thật là đáng sợ.

– Mặc kệ quản bá tánh sẽ càng ngày càng ít, đó Vu Châu Vương chính lệnh, nuôi dê. – Hứa Đa Phúc đến "nuôi dê", giọng đều trong trẻo, rốt cuộc đến con dê yêu thích của .

– Ta hôm qua liền ăn dê nướng nguyên con, Vương công công là dê Thịnh Đô tươi ngon bằng dê Vu Châu, nhưng cảm thấy ăn ngon.

– A cha , Vu Châu trời lạnh đất cứng, tuyết đọng tan , mùa xuân liền giống như sinh trưởng , từ trong đất đai cứng rắn mang theo cát đá chui nhiều cỏ xanh mơn mởn, đầy khắp núi đồi dê con, thôn dân lùa , kêu be be ăn cỏ.

– Sau dê nhiều, chăn thả từ thôn dân biến thành trẻ con trong nhà, trẻ con kết bè kết đội chăn dê, sườn núi cỏ. Các lớn thuộc da, để bán , hoặc là chế thành áo bông da dê, mũ, da thì làm thảm, mùa đông dùng để sưởi ấm.

Nghiêm Thái phó đáy mắt mang theo vài phần vui mừng, cũng thể nghĩ đến, lúc mới bắt đầu, dê là tài sản quý trọng của bá tánh, giống như trâu của bá tánh vùng sông nước, lớn cẩn thận xua đuổi chăn thả, tới về dê nhiều, chăn dê chính là trẻ con.

Chứng tỏ ngày tháng của bá tánh Vu Châu so với hơn nhiều.

– Vừa đến mùa đông bá tánh Vu Châu liền g.i.ế.c dê, phần bán trong thành đổi lương thực, xương cốt vụn vặt còn , các bá tánh chính ăn, thích uống canh dê, nấu với củ cải trắng và nước trong, một nồi to, canh màu trắng, bỏ chút muối, một ngụm uống ấm áp, canh thịt tươi ngon, đôi khi còn sẽ bỏ thêm một nắm mì sợi .

nuốt nước miếng.

– Trong nhà giàu chút thì ăn thịt dê nướng, sườn dê thịt mềm mại mùi hôi, rắc chút ớt cay, bột thì là —— – Hứa Đa Phúc nuốt nước miếng, cái đồ tiền đồ ! – Sườn dê nướng xèo xèo chảy mỡ, ngoài sém trong mềm, xương thịt dễ tách rời, một ngụm c.ắ.n xuống thịt vẫn còn hồng hồng mềm mại, miệng non mềm mang theo hương thơm của mỡ dê ớt cay thì là...

Nghiêm Thái phó vốn dĩ Hứa Đa Phúc bá tánh Vu Châu gian khổ, sắc mặt chút ngưng trọng cũng chút vui mừng, Hứa Đa Phúc thấu hiểu nỗi khổ của bá tánh, tấm lòng nhân thiện, bài tập văn chương bình thường, dạy dỗ là .

Sau đó chuyển biến cực nhanh.

Hứa Đa Phúc đối với các loại cách ăn thịt dê ca ngợi hết lời.

Nghiêm Thái phó: ... Nghe xong trong bụng cũng chút đói, đó bật , thôi thôi, Hứa Đa Phúc còn nhỏ tuổi, vội.

Cả lớp đều đang nuốt nước miếng.

– ... Ta xong , cảm ơn .

Nghiêm Hoài Tân nghiêm túc :

– Tốt.

Hứa Đa Phúc xuống , còn chút tiếc nuối:

– Dê nướng nguyên con mang tới .

– Cậu làm tớ đói bụng , dê Vu Châu thật sự ngon như ? – Lý Ngang .

Hứa Đa Phúc:

– Ngon. – Hắn rõ ràng ăn qua, nhưng , đến dê Vu Châu cứ như chính từng trải qua hương vị đó , đến nước miếng sắp chảy xuống.

Lại bạn học lên giảng bài tập, Lý Ngang liền yên chuyện nữa, trong giờ chuyện cũng là vì Hứa Đa Phúc dê quá thơm, nhất thời nhịn , may mắn Nghiêm Thái phó chất vấn . Mà Hứa Đa Phúc còn là cầm bút bắt đầu bổ sung bản đồ của .

Hắn đối với bản đồ Đại Thịnh đầu tiên nhận thức là từ trong miệng bạn học.

Tuy rằng đầy đủ, nhưng trời nam đất bắc đại khái phương hướng , hơn nữa càng vì tinh tế, sống sờ sờ một cái bản đồ ẩm thực, vui. Cuối cùng đến phiên bạn cùng bàn nhỏ lên đài, Hứa Đa Phúc ủng hộ, sợ bạn cùng bàn nhỏ tuổi nhỏ khẩn trương, đặc biệt cổ vũ:

– Em làm ! Đừng sợ! Đừng căng thẳng!

– Tân Tân cố lên!

Bốp bốp bốp bốp vỗ tay.

Nghiêm Hoài Tân nghiêm túc nghiêm túc khuôn mặt nhỏ, lược dâng lên vài phần nhàn nhạt đỏ ửng.

Hắn theo thúc phụ chu du các phủ huyện quan học, thúc phụ dạy học khi liền bên cạnh, phía trăm thậm chí ngàn , bao giờ khẩn trương quá.

... Hứa Đa Phúc là đang cổ vũ . Hứa Đa Phúc cũng sẽ khẩn trương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-26-khai-huyet-hong-nhuom-toc-su-co-doi-cap-sach.html.]

Nghiêm Hoài Tân lược xuất thần nghĩ, Hứa Đa Phúc lên, cổ vũ Hứa Đa Phúc, nhất định làm .

Bạn bè nên như thế.

Bạn cùng bàn nhỏ nhỏ nhưng khí định thần nhàn, vẫn là "thoát bản thảo" báo cáo, thật ngầu. Hắn liền giống , cái báo tường cũng là đông một búa tây một chày, nhưng là! Hắn dụ hoặc cả lớp, lúc xuống, đều thèm.

Hì hì.

Hứa Đa Phúc một bên ghi chép một bên tâng bốc bạn cùng bàn nhỏ của , còn quên tâng bốc chính .

Bất tri bất giác chuông tan học vang lên, Hứa Đa Phúc đầu tiên học chút tan học, bất quá Nghiêm Thái phó tan học, vẫn là cao hứng, tan học chính là vui sướng nhất!

Nghiêm Thái phó cùng hầu rời , các bạn trong lớp cũng thu dọn cặp sách ngay, mà là hứng thú chuyện dứt, hôm nay làm bài tập báo cáo thì học hỏi kinh nghiệm, hiện tại nhanh như bay, một bên với bạn:

– Các chờ đấy, ngày mai tớ cũng mang đồ ăn cho các .

Còn ngang qua Hứa Đa Phúc :

– Ai từng ăn dê nướng nguyên con chứ.

– Ngươi ăn ngươi ăn ngươi ăn hết , thấy ngươi giống dê nướng nguyên con lắm đấy. – Hứa Đa Phúc quen thói đối phương lớn tiếng dỗi , thậm chí còn gọi: – Ngươi con nhà ai?

Sợ tới mức đối phương sắc mặt biến đổi, chạy trốn như bay.

Hứa Đa Phúc: ... Con cháu tông thất thật là thiếu đòn, còn tưởng rằng , âm dương quái khí , Bổn Thái t.ử cũng chiều ngươi !

– Hắn là biểu của tớ. – Lý Ngang .

Hứa Đa Phúc "" một tiếng.

– Cậu với quan hệ ? – Không đợi Lý Ngang trả lời. – Vừa thấy liền , nọ thích chọc ngoáy, so với bằng.

Lý Ngang một cái, bởi vì biểu họ Trọng, ngày lễ ngày tết, tổ mẫu mang dự tiệc, đều là khen tặng biểu , nhưng ở chỗ Hứa Đa Phúc, xem những cái đó.

– Không nhắc tới . – Tuy là cùng biểu hợp, nhưng rốt cuộc dính dáng thích, Lý Ngang cũng làm lớn chuyện.

Hứa Đa Phúc "ừ" một tiếng, ngay cả đối phương tên gì cũng —— Lý Ngang, Lý Ngang ngoài miệng chê biểu , hỏi tới tên, xem trở mặt.

Hắn nể mặt Lý Ngang.

Kỳ thật một câu dỗi qua dỗi , chính thể giải quyết, cũng sẽ mách lẻo. Hứa Đa Phúc: Cô, lòng rộng lượng.

– Lý Ngang, thể giúp tớ hỏi một chút, nhà Khái Huyết Hồng , thể phơi khô bảo quản . – Hứa Đa Phúc vẫn là tò mò cái . – Nghe đầu hạ mới , hiện tại đều cuối thu .

– Được. – Lý Ngang nhận lời.

Mấy chuyện phiếm thu dọn cặp sách, Chu Toàn , thời gian còn sớm, trở về còn ôn bài làm bài tập. Hứa Đa Phúc lập tức nhớ tới, buổi sáng Hồ Thái phó giao bài tập, tức khắc ngửa mặt lên trời thở dài:

– Haiz ~~~~

Tiếng thở dài của quá mức vang vọng lương ba ngày.

Chu Toàn, Lý Ngang đều bật . Lý Ngang :

– Hay là tớ ở giúp xem qua văn chương một chút?

Hứa Đa Phúc chút động lòng, nhưng là ——

– Ta giúp Hứa Đa Phúc . – Nghiêm Hoài Tân mở miệng, thần sắc nghiêm túc : – Ta chờ thúc phụ cùng về, vội.

Lý Ngang về phía Hứa Đa Phúc. Hứa Đa Phúc lập tức mặt mày hớn hở:

– Cậu với Chu Toàn về , tớ Tân Tân .

– Được. – Lý Ngang đồng ý.

Chờ Lý Ngang Chu Toàn , Hứa Đa Phúc cùng Nghiêm Hoài Tân ở tiếp tục ôn bài. Nghiêm Hoài Tân :

– Huynh Lý Ngang giúp ?

Hứa Đa Phúc kinh ngạc bạn cùng bàn nhỏ thế nhưng .

– Cũng . – Hứa Đa Phúc lề mề lật sách, một bên : – Ta cùng Lý Ngang là bạn bè, nhưng là chút lạ, chính là yêu cầu gì đều sẽ vô điều kiện giúp , chút ngại.

Lý Ngang đối với thêm chút cảm kích, quen, là vấn đề của .

– Ta hy vọng Lý Ngang thời gian và sở thích riêng, nếu một ngày từ chối , thì càng vui vẻ hơn. – Hứa Đa Phúc , thấy đáy mắt bạn cùng bàn nhỏ chút khó hiểu, bèn làm vẻ lớn, cao thâm khó đoán : – Em còn nhỏ, hiểu ~

Thậm chí giơ tay nhéo nhéo búi tóc bạn cùng bàn nhỏ.

Hì hì. Trang bức làm lớn một phen.

Bởi vì Nghiêm Hoài Tân từ nhỏ thông tuệ, tính cách trọng ngay ngắn, vỡ lòng xong càng lớn càng chủ kiến riêng, trưởng bối trong nhà đối với cũng giống như đối đãi lớn, nhưng Hứa Đa Phúc , Hứa Đa Phúc là coi Nghiêm Hoài Tân như trẻ con.

Liền... giống .

Nghiêm Hoài Tân rũ mắt "ừ" một tiếng, thấy Hứa Đa Phúc hì hì, liền :

– Tới ôn bài .

– ...... – Không hì hì nổi nữa.

– Em cố ý ?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nghiêm Hoài Tân khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, "ừ" một tiếng.

Hứa Đa Phúc: "......" Bạn cùng bàn nhỏ nhà thực trầm nghĩ tới cũng là kẻ thù dai, đây là "phản kích" nhéo tóc. Nếu đều ôn bài, khỏi , nhéo, một, !

Hứa Đa Phúc đối diện với Nghiêm Hoài Tân, hì hì.

Nghiêm Hoài Tân trong lòng buồn , đưa vở ghi chép của qua.

– Huynh so sánh hai cái xem, nếu hiểu thì hỏi .

Hứa Đa Phúc lề mề, làm bài tập, liền thành thật nhận mệnh cúi đầu, thấy vở của Tân Tân tức khắc sửng sốt, cẩn thận một , đôi mắt đều sáng lên, bỗng nhiên về phía bạn cùng bàn nhỏ, đó một phen ôm chầm lấy bạn cùng bàn nhỏ.

– Nghiêm Tân Tân, em cũng thật quá!!!

Nghiêm Hoài Tân Hứa Đa Phúc ôm trong ngực, kinh ngạc, cái gì Nghiêm Tân Tân, minh bạch là Hứa Đa Phúc đặt biệt danh cho , trong lòng vui, thậm chí chút vui vẻ, mím môi nghiêm túc :

– Huynh xem hiểu văn chương, là bởi vì văn chương giảng giải trắng ý nghĩa.

Hứa Đa Phúc cảm động đến cực điểm, bởi vì bạn cùng bàn nhỏ giúp dịch văn ngôn sang tiếng thông tục, gì cho , buông bạn cùng bàn nhỏ , hận thể hôn hai cái —— cố nhịn xuống, đừng dọa bạn cùng bàn nhỏ sợ.

– Cảm ơn em, Nghiêm Hoài Tân. – Hứa Đa Phúc trịnh trọng .

Nghiêm Hoài Tân:

– Hứa Đa Phúc, chúng là bạn bè, cần khách sáo.

– Vậy vẫn là cảm ơn. – Hứa Đa Phúc siêu vui vẻ, nghĩ đến cái gì, cúi đầu, đem đầu dí sát mặt bạn cùng bàn nhỏ, hào sảng : – Em nhéo , búi tóc của chỉ a cha cùng a thúc nhéo qua thôi đấy.

Hoàng đế cha vẫn là sấn ngủ trộm nhéo, hừ, đừng tưởng rằng ngủ !

Nghiêm Hoài Tân nữa ngẩn , đó nở nụ .

Hứa Đa Phúc thực sự thú vị.

Hắn liền khách khí. Nghiêm Hoài Tân vươn tay nhỏ, là nghiêm túc thậm chí vài phần trịnh trọng nhéo búi tóc Hứa Đa Phúc một cái, rõ ràng khóe miệng hướng lên đè ép xuống, chính sắc :

– Nên ôn bài .

– Được , đều em. – Hứa Đa Phúc đầu tiên nghiêm túc, bắt đầu sách.

Có bản dịch đối chiếu, xem văn chương nhẹ nhàng hơn nhiều, thậm chí văn chương còn tâm đắc hiểu của bạn cùng bàn nhỏ...

Trời chiều , hầu tiến thỉnh Nghiêm Hoài Tân rời :

– Nghiêm Thái phó đang chờ ở ngoài cửa cung.

Hứa Đa Phúc mới phát hiện cửa cung sắp khóa, lập tức thu dọn cặp sách, một bên nhanh nhẹn thu dọn cho bạn cùng bàn nhỏ, đeo cặp sách của bạn cùng bàn nhỏ, một tay kéo bạn cùng bàn nhỏ:

– Ta đưa em ngoài.

Hắn sợ bởi vì sách làm chậm trễ Tân Tân cung.

Ngoại thần lệnh triệu tập thể qua đêm trong cung, truy cứu trách nhiệm khả đại khả tiểu —— xem ngôn quan thế nào, lớn chuyện thì chính là họa loạn hậu cung, bất chính tâm hợp quy tắc. Cửa cung một khi khóa, trừ phi thánh lệnh, bằng dễ dàng mở.

– Được. – Nghiêm Hoài Tân trơ mắt Hứa Đa Phúc đeo cặp sách của , nắm tay .

Hứa Đa Phúc bước nhanh, một bên với Vương công công:

– Bạn bạn, đưa Tân Tân ngoài .

– Ai , tiểu công t.ử chậm một chút, vội. – Vương Viên Viên theo phía .

Hôm nay Tiểu Đa Phúc sách đến quên cả giờ giấc, chuyện ai dám tin a. Vương Viên Viên kiêu ngạo, về phía tiểu thần đồng đang nắm tay Tiểu Đa Phúc ánh mắt đều thêm vài phần từ ái.

Yêu ai yêu cả đường .

Hứa Đa Phúc một hồi trượng nghĩa hào khí đeo hai cái cặp sách đưa Tân Tân tới Hữu Dịch Môn, tại chỗ thở dốc, cũng giao cặp sách cho bạn cùng bàn nhỏ, vẫy vẫy tay:

– Ngày mai gặp, mang sữa bò cho em, tạm biệt Tân Tân.

– Ngày mai gặp, Hứa Đa Phúc. – Nghiêm Hoài Tân chạy một đường cũng chút suyễn, ôm cặp sách vẫy tay rời .

Chờ Vương Viên Viên đuổi theo, nhận lấy cặp sách của tiểu công t.ử lên ——

– Tiểu công tử, ngài lấy nhầm cặp sách .

Hứa Đa Phúc: !!!

Quay đầu về phía Hữu Dịch Môn, đóng.

Sét đ.á.n.h giữa trời quang.

– Vậy chẳng là... A? A! A! – Hứa Đa Phúc ngửa mặt lên trời rơi lệ, thật vất vả cảm thấy bài tập Hồ Thái phó giao độ khó giảm xuống chút, kết quả cặp sách lấy nhầm , vở ghi chép của Tân Tân, sách của tất cả đều ở trong tay bạn cùng bàn nhỏ.

Vậy sáng mai trong giờ của Hồ Thái phó kiểm tra học thuộc lòng ——

Hứa Đa Phúc vốn dĩ gào hai tiếng, ý trời như thế trách học, nhưng nghĩ đến bạn cùng bàn nhỏ mới 6 tuổi giúp dịch bài khóa, nếu cầu tiến thì chút xin bạn cùng bàn nhỏ.

Lập tức đem lời ủ rũ nuốt trở về, :

– Ta đêm nay ngủ sớm một chút, mai dậy sớm đến trường, hẳn là kịp, Tân Tân 7 giờ liền đến, Vương công công ông ngày mai nhất định gọi dậy sớm một chút.

Một giờ chép bài khóa khẳng định kịp.

Hắn hôm nay học thuộc ít .

Trong xe, Nghiêm Hoài Tân cũng phát hiện lấy nhầm cặp sách, mở , chỉ là Hứa Đa Phúc thu dọn khi tương đối vội vàng, cũng buộc chặt dây, lúc xuống xe đồ trong cặp rơi , Nghiêm Hoài Tân tự nhặt lên...

Trên tờ giấy gấp vẽ một con dê.

Nghiêm Hoài Tân con dê, Nghiêm Thái phó bên cạnh cũng thấy , xuống xe xong liền hỏi quản gia:

– Trong phủ ? Cơm chiều ăn dê .

Tác giả lời :

Quên : Đa nhãi con chính là nhãi con, từ đầu chí cuối là nhãi con.

Loading...