Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 21: Học Tra Đau Đầu Vì Bài Vở, Ngồi Cùng Bàn Là Thần Đồng 6 Tuổi

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:37
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng tại Hứa Đa Phúc gần đây bài vở nặng quá, hết bài đến bài khác. Trên tay mới học thuộc xong, Hồ Thái phó kiểm tra bài hôm . Hứa Đa Phúc ngớ , vẻ mặt kiểu "Thái phó bài theo lẽ thường", đó đầu Lý Ngang, hôm học cái gì nhỉ?

Lý Ngang đ.á.n.h bạo mấp máy môi nhắc bài, còn kịp nhắc một câu, Hồ Thái phó nghiêm giọng quát lớn:

– Không ngang liếc dọc.

Thế là Hứa Đa Phúc tự nhiên thuộc bài, giảng.

Hu hu hu hu.

Ngửa mặt lên trời gào .

Chuyện cứ như lăn cầu tuyết , đầu óc dùng đủ. Hứa Đa Phúc ban đêm gặp ác mộng cũng là học thuộc lòng bài khóa, ví dụ như: "Một cành hồng hạnh vượt tường đón nước bay thẳng xuống ba nghìn thước", học thuộc lộn xộn râu ông nọ cắm cằm bà . Đầu óc đủ dùng, tự nhiên nhớ tới "Nghiêm thị".

Nếu là dựa theo tinh thần hoạt bát , mỗi ngày chỉ nghĩ ăn cơm ngủ nghỉ, chén điểm tâm, cho dế ăn, tụ tập c.h.é.m gió, thì chắc chắn khi nhắc đến Nghiêm thị, cái mô tơ nhỏ trong đầu sẽ "lộc cộc" chuyển động đến nội dung tiểu thuyết, tự nhiên sẽ liên tưởng đến vị đại thần Hoàng đế cha gửi gắm con côi.

Sau khi bạo quân g.i.ế.c điên , lập Hứa Đa Phúc làm Thái tử, hoàng đế đời kế tiếp.

Ở một hai chương cuối của tiểu thuyết, khi bạo quân băng hà, Thái t.ử Đa Phúc năm mười hai tuổi đăng cơ làm vua. Tiểu hoàng đế hai vị thần t.ử đắc lực, một họ Nghiêm, là đế sư, các lão. Người thứ hai họ Lưu, là hậu duệ của khai quốc đại tướng quân Lưu thị từng cùng Thái Tổ đ.á.n.h thiên hạ.

Một văn một võ, dốc sức phò tá tân đế, chỉ tiếc là, lầu cao sắp sụp cũng cách nào ngăn sóng dữ, chỉ kiên trì mười năm...

Cuối tiểu thuyết: Đa Phúc kiên trì suốt mười năm, hiện giờ đoàn tụ cùng hai cha ở một thế giới khác.

Hài hước đen tối: Bởi vì bạo quân Cửu Thiên Tuế sát nghiệp nặng, khi c.h.ế.t đại khái là lên thiên đường.

Đoạn bình luận vì câu kết cục điên .

Cuối cùng tác giả còn tặng thêm lưỡi dao, các độc giả cũng loại cảm giác điên cuồng "tới a cùng c.h.ế.t a", "đều cho ", " cái gì mà gửi lưỡi d.a.o cho tác giả a a a a g.i.ế.c c.h.ế.t cho ".

Hứa Đa Phúc tức đến đau tim, lúc đó còn đến mười tám, trái tim cường tráng khỏe mạnh suýt chút nữa thì ngất . Có thể thấy cuốn tiểu thuyết đầu tiên ảnh hưởng trọng đại đến thế nào.

Buổi trưa khi Lý Ngang với cái gì đại nho, Hứa Đa Phúc mang não đang bận học thuộc lòng, kết quả buổi chiều là phạt —— a a a a cuộc sống sống nổi nữa .

Kiên trì đến tan học, Hứa Đa Phúc nghĩ: Hắn hiện tại chạy tới Tuyên Chính Điện ăn vạ sàn nhà thể tranh thủ hai ngày nghỉ ?

Haiz.

Có thể thì chắc chắn là thể. Hứa Đa Phúc cái tự tin .

Chỉ là đều học tập, một nghỉ, chẳng lúc trở về càng hiểu .

A a a a a a.

Ai hiểu cho nỗi khổ của học sinh yếu kém chứ!

Thời hiện đại tính là tuyệt đỉnh thông minh nhưng cũng ngốc, kết quả tới nơi làm thấy ngu ngốc quá, con sắp mất tự tin . Tại thể học toán học chứ —— đem một đứa từng là học dốt ép thành kẻ dựa toán học để gỡ điểm.

Đáng thương.

– Đa Phúc, trời còn sớm, tớ ở chúng học thêm một lúc nữa nhé? – Lý Ngang chủ động .

Hứa Đa Phúc đang đầy đầu ý tưởng lăn lộn ăn vạ sàn nhà:

– Hả?

– Cậu đừng nản chí, học thuộc lòng thật nhàm chán, học mãi sẽ quen thôi. – Lý Ngang an ủi.

Hứa Đa Phúc:

– Tớ học mãi quen sẽ quên mất cái quen đó, làm thể nhớ cả cái học đó nữa?

– Đừng với tớ là, mỗi ngày còn học bài đó nhé.

Lý Ngang:

– ... .

mà nhiều lắm, làm nhớ hết , hơn nữa dễ lẫn lộn ?

– Có đôi khi cũng một chút, bất quá chép nhiều mấy , nhiều mấy .

Cuộc đối thoại của hai vòng vo trở về chỗ cũ.

Hứa Đa Phúc: Tuyệt vọng.

Hắn thể làm một tiểu Thái t.ử thất học .

Ngoài điện, Tiểu Lộ T.ử tới, tiên gì đó với Vương Viên Viên, mới tìm tiểu công tử, cung kính :

– Tiểu công tử, hôm nay Tuyên Chính Điện Thánh thượng tiếp khách quý, ngài nếu thì buổi tối đến T.ử Thần Cung dùng bữa.

– Không cần Tiểu Lộ T.ử công công, lúc hôm nay ôn bài, cùng Lý Ngang ở đại điện ôn bài là . – Hứa Đa Phúc hữu khí vô lực .

Tiểu Lộ T.ử truyền lời xong liền lui , trở về báo cáo với sư phụ:

– ... Tiểu công t.ử hôm nay hứng thú lắm.

– Là chịu ủy khuất ? – Triệu Nhị Hỉ hỏi.

Tiểu Lộ Tử:

– Sư phụ, con Vương công công mấy ngày nay tiểu công t.ử phiền não chuyện bài vở.

Triệu Nhị Hỉ: ... Vậy thì cái giúp . Không khỏi nghĩ đến bên trong thiên điện, Nghiêm đại nho trò chuyện với Thánh thượng hơn một canh giờ vẫn , chẳng lẽ Thánh thượng cũng Tiểu Đa Phúc phiền não chuyện bài vở, nên mời Nghiêm đại nho tới?

Không hổ là... Triệu Nhị Hỉ nuốt hai chữ "con ruột" trở .

– Ngươi bảo Ngự Thiện Phòng, làm chút điểm tâm Đa Phúc thích ăn, đa dạng nhiều một chút, làm nhỏ nhắn thôi, đưa hết đến đại điện .

– Vâng, sư phụ con ngay đây. – Tiểu Lộ T.ử chạy bay nhanh.

Triệu Nhị Hỉ thấy thế, Tiểu Lộ T.ử từ khi đoán phận, đối với Đa Phúc càng thêm để tâm, tạm thời thể dùng . Tiểu Lộ T.ử a Tiểu Lộ Tử, ngươi leo lên , nhưng đừng ý , đến lúc đó đừng sư phụ giữ ngươi...

Bên trong Sùng Minh Đại Điện.

Hứa Đa Phúc hôm nay ở "tăng ca", trừ bỏ Lý Ngang, còn rải rác vài vị đồng học nán , dù trở về cũng nhàm chán. Đợi một lát, ngự tiền thái giám Lộ công công mang theo đồ tới, vài thái giám xách theo hộp đồ ăn lớn.

Hộp đồ ăn mở , bên trong tất cả đều là đủ loại kiểu dáng điểm tâm.

– Còn sữa bò và Mãn Đa Đa mà tiểu công t.ử thích uống nữa. – Tiểu Lộ T.ử ân cần .

Hứa Đa Phúc thấy, quét sạch cảm giác vô lực như "chó c.h.ế.t" , tràn ngập sức lực tinh thần:

– Cảm ơn Tiểu Lộ T.ử công công.

– Tiểu công t.ử chiết sát nô tài, tiểu công t.ử ngài cứ dùng , nô tài lui xuống.

– Được , Tiểu Lộ T.ử công công tạm biệt.

Điểm tâm nhiều, ngọt mặn giòn mềm, Hứa Đa Phúc tiếng nuốt nước miếng của các bạn trong lớp, khỏi hào phóng phất tay:

– Các ăn ? Đều tới ăn , ngon lắm.

– Có ?

– Cảm ơn Đa Phúc.

– Tới đây tới đây.

Lý Ngang cũng nhét một miếng tay.

Mấy ăn uống thỏa thích, trong miệng nhét đầy ắp, đồng học đột nhiên nhớ tới:

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

– Quy củ đại điện thể ăn uống ——

Mọi phồng má nhai nhai nhai: !

Hứa Đa Phúc trong miệng ngậm một ngụm sữa phồng lên như sóc con, trừng lớn mắt, nỗ lực nuốt xuống, do dự một chút :

– Không , Hồ Thái phó ở đây, hiện tại ăn cũng ăn , nếu phát hiện thì sẽ gánh nồi. – Học tra bất chấp tất cả.

– Ăn ăn . – Bãi lạn (mặc kệ đời).

Mọi thấy Hứa Đa Phúc như thế, liền tiếp tục ăn, vốn dĩ chút nơm nớp lo sợ, nhưng bởi vì đồ ngọt quá ngon, một lát thả lỏng. Hứa Đa Phúc cũng , quả nhiên đồ ngọt thể làm tâm tình vui sướng. Hôm nay Hoàng đế cha chiêu đãi khách gì, thể dùng hai chữ "khách quý", chắc chắn đại thần bình thường.

Cho nên , khi học tập vô lực, trừ bỏ chuyện học tập thì chuyện gì cũng thể phát tán suy nghĩ một chút.

Thiên điện Tuyên Chính Điện.

Ninh Võ Đế cùng Nghiêm Ninh trò chuyện hơn một canh giờ, hứng thú giảm. Ninh Võ Đế vốn ít , đó là thói quen dưỡng thành từ nhỏ, còn trải nghiệm lịch duyệt cho phép. Đương nhiên hiện tại ở địa vị cao, trừ bỏ Cửu Thiên Tuế ai dám tự nhiên bằng phẳng câu nệ chuyện phiếm cùng Ninh Võ Đế.

Quan trọng nhất là, Ninh Võ Đế trời sinh thông tuệ, ý tưởng độc đáo, những khác chuyện hợp, chỉ sợ tới mức ngây , nơm nớp lo sợ, quỳ xuống đất thỉnh tội "thần vô năng", "thần tội đáng c.h.ế.t vạn ".

Nào còn hứng thú gì mà chuyện.

Nghiêm Ninh giống , Nghiêm Ninh là con thứ của Nghiêm Thái sư. Giờ Thân cung bái kiến Thánh thượng, Ninh Võ Đế long ỷ, bảo dậy. Nghiêm Ninh ở một bên, thần sắc bình thản còn mang theo ý nhè nhẹ, thiết.

– Nhiều năm gặp, Thánh thượng long thể khoẻ mạnh, gia phụ suối vàng tất nhiên vui mừng.

Trọng Thành cũng nhớ thầy:

– Luận , trẫm gọi ngươi một tiếng Nhị sư .

– Thánh thượng, thật gọi thảo dân là Đại sư . – Nghiêm Ninh xong, , úp mở: – Phụ khi còn sống tính tình đại ca trong nhà lệch hướng, bên ngoài đừng t.ử quan môn của ông, thảo dân miễn cưỡng mới lọt mắt phụ .

Tự giễu trêu chọc còn dìm hàng đại ca.

ánh mắt Nghiêm Ninh trong vắt, ngữ khí mỉm , thể , Nghiêm Ninh cùng đại ca quan hệ nhất định , mà đem "việc trong nhà" mặt Thánh thượng, dường như Thánh thượng cũng ngoài, là cận.

– Vậy trẫm đó là tiểu sư . – Trọng Thành tiếp lời, đó cũng nở nụ , ánh mắt bình thản chút hoài niệm. Thầy của đối đãi với thiết như con trai, năm đó nếu thầy dựa thanh danh, điện tiền sức bảo vệ, bao gồm cả việc phong vương đến đất phiên, cũng là thầy ở trong đó góp sức.

Vu Châu lúc đó ai cũng coi thường, xác thật vị trí hẻo lánh, nhưng thầy dụng tâm lương khổ.

Trọng Thành đùa xong, nhíu mày, dường như đang suy tư điều gì. Nghiêm Ninh liền yên lặng chờ ở phía . Một lát , Ninh Võ Đế :

– Trẫm kỳ thật một đứa con trai, tên là Hứa Đa Phúc, là nghĩa t.ử của Đốc chủ Đông Xưởng Hứa Tiểu Mãn.

Thiên hạ đều , Thánh thượng đăng cơ bốn năm, hậu cung bỏ trống vẫn luôn chịu tuyển tú lập hậu.

Hiện giờ đứa con trai, vẫn là nghĩa t.ử của Đốc chủ Đông Xưởng Hứa Tiểu Mãn đại danh đỉnh đỉnh.

Trong điện yên lặng.

Thái giám hầu hạ đều ở bên ngoài, chỉ hai . Nghiêm Ninh chợt thấy cũng cứng họng, nhưng ngay đó Thánh thượng :

– Đa Phúc sẽ là Thái t.ử Đại Thịnh, hoàng đế tương lai.

Tin thua gì sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Ninh Võ Đế xong, chằm chằm Nghiêm Ninh, ánh mắt áp bách. Phàm là Nghiêm Ninh toát một chút chán ghét hoặc là cảm xúc khác, Ninh Võ Đế liền lập tức sai đưa Nghiêm Ninh rời cung.

Bầu khí trong điện tương phản với sự hòa hợp ôn chuyện .

– Thảo dân hiểu, Thánh thượng coi trọng thảo dân như thế, thảo dân chắc chắn tận tâm tận lực dạy dỗ Đa Phúc. – Nghiêm Ninh đầu tiên là chắp tay hành lễ, đó ung dung , nhẹ nhàng : – Thảo dân nhận thư triệu tập, trong lòng còn chút sợ hãi định, hiện tại an tâm .

Làm thầy giáo dạy học, làm . Nếu là làm quan trong triều, mười mấy năm nay, e là đảm nhiệm nổi.

Trọng Thành Nghiêm Ninh, xem xét tìm tòi nghiên cứu bất quá chỉ trong một cái chớp mắt:

– Nó tuổi còn nhỏ, lúc Tiểu Mãn theo trẫm xuất chinh, nó liền dưỡng ở quân doanh, dọc theo đường ở một ít thôn xóm phủ huyện, vỡ lòng muộn.

– Xin hỏi Thánh thượng, hiện giờ Đa Phúc vỡ lòng mấy năm? Ai đang dạy?

Sau đó hai liền trò chuyện, đều là chút "kinh nghiệm nuôi con", chuyện đến cao hứng, còn thiên điện đ.á.n.h cờ. Cờ nghệ của Nghiêm Ninh , Trọng Thành khó gặp đối thủ cũng tận hứng, g.i.ế.c Nghiêm Ninh phiến giáp còn, làm thêm một ván.

Vừa chơi cờ chuyện con cái.

Nghiêm Ninh Hồ Thái phó là một thầy , phụ qua, Hồ Thái phó tuy làm nghiêm túc hà khắc một chút nhưng văn chương tỉ mỉ xác thực, học phú ngũ xa.

Trọng Thành liền Hồ Thái phó thành kiến với Tiểu Mãn.

Nghiêm Ninh liền lòng giấu trong bụng, nào ai thể tất cả khen ngợi yêu thích, hơn nữa quân t.ử luận tích bất luận tâm, Hồ Thái phó thành kiến với Hứa đại nhân, nhưng làm hại Hứa đại nhân ?

Việc tự nhiên là .

Trọng Thành đen mặt, rốt cuộc : Làm hại Đa Phúc. Vì thế đem chuyện Đa Phúc biện luận chạy ngoài dầm mưa kể .

Nghiêm Ninh: ... Đại khái trình độ của học sinh tương lai .

Có khả năng Thánh thượng kể chuyện của con chút mất mặt, Nghiêm Ninh cũng tự nhiên tuôn chuyện của con . Đó chính là Nghiêm Ninh tuy rằng là đại nho nổi danh thiên hạ, nhưng ba đứa con đều yêu thích học vấn chính thống, thích mày mò mấy thứ bên lề.

Ví dụ như con trai cả thích thuật Lỗ Ban, nhỏ thì làm đồ chơi bằng gỗ, lớn thì làm xe chở nước cơ quan ở thôn trang. Con trai thứ hai thích đan thanh, du ngoạn. Con gái út thích chăm sóc ruộng đồng ngũ cốc d.ư.ợ.c thảo.

Nữ t.ử bên ngoài thể thích hoa cỏ, con gái liền thích trồng mấy thứ thể thu hoạch .

Nghiêm Ninh tuy ngoài miệng ghét bỏ, nhưng từ đầu tới cuối trong mắt đều là sự vui mừng của một cha già.

Vì thế Ninh Võ Đế đối với Nghiêm Ninh càng thêm cận. Bất quá câu chuyện của Nghiêm Ninh chuyển, :

– Khả năng phụ trời linh thiêng, nỡ sách vở trong nhà phủ bụi, đại ca đại tẩu lúc tuổi già một mụn con trai, đặt tên là Nghiêm Hoài Tân, từ nhỏ liền thông tuệ, ba tuổi chữ, 4 tuổi một bài văn chương ba quên...

Lời thoại quen tai quá. Lúc Ninh Võ Đế ở giường cùng Cửu Thiên Tuế cũng qua chiến tích khi còn nhỏ.

Nghiêm Ninh là thật sự thích đứa cháu trai nhỏ , nhiều hơn hẳn, khoe khoang đến mặt Thánh thượng, phản ứng thì ha hả , vuốt râu thỉnh Thánh thượng thứ .

Ninh Võ Đế cũng đến mức ghen tị với một đứa trẻ 6 tuổi.

– Đa Phúc nhà tuy rằng học vấn bình thường, bất quá a cha Tiểu Mãn của nó sử dụng song thương giỏi. – Ninh Võ Đế khoe con trai thua liền bắt đầu khoe Cửu Thiên Tuế.

Nghiêm Ninh: "......"

Ai đương kim Thánh thượng bạc tình tàn nhẫn? Kỳ thật Thánh thượng cũng giống như phụ , tấm lòng son sắt, là hiền hoà.

Hai trò chuyện với thật vui suốt một buổi chiều.

Trời tối, cửa cung sắp khóa, Ninh Võ Đế mới cho Nghiêm Ninh về, còn sai Kim Ngô Vệ đích đưa về. Nghiêm Ninh chân mới , lưng một đạo chỉ dụ liền ban xuống, phong Nghiêm Ninh làm Thái phó, dạy học ở Sùng Minh Đại Điện.

Kỳ thật Ninh Võ Đế vốn định phong Thái sư, một là Nghiêm Ninh khiêm nhượng nhận, bởi vì Hồ Thái phó cùng phụ cùng triều làm quan, là vãn bối, thành tựu, tiện vượt cấp phong qua mặt Hồ Thái phó. Hai là Ninh Võ Đế cũng tính toán riêng, chờ ngày thời cơ tới, Đa Phúc phong Thái tử, đến lúc đó phong Nghiêm Ninh làm Thái t.ử Thái sư.

Chờ thánh chỉ xong đóng dấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-21-hoc-tra-dau-dau-vi-bai-vo-ngoi-cung-ban-la-than-dong-6-tuoi.html.]

Trong lòng Trọng Thành một trận thống khoái:

– Vị đại sư của trẫm là thú vị thẳng thắn, phận của Đa Phúc, trong lòng minh bạch, ngày quản giáo việc học của Đa Phúc cũng nặng nhẹ. Mấy cái văn chương sến súa thuộc cũng chẳng quan trọng, trị thế chi đạo mới là .

Đầu Triệu Nhị Hỉ sắp rũ xuống đất, trong lòng ngừng xin tha: Thánh thượng ơi, ngài quên nô tài phận của Đa Phúc , xem hôm nay Thánh thượng thật sự chuyện thống khoái với Nghiêm Thái phó .

Trọng Thành xong còn thèm:

– Cái việc học thuộc lòng còn bằng tên ngốc , nếu Nghiêm Ninh mà cũng dạy , thì trẫm thật sự hết cách với .

Tổng thể đ.á.n.h đòn chứ? Tiểu Mãn là đầu tiên đồng ý.

Khẳng định sẽ tìm gây phiền phức.

– Đứa cháu trai nhỏ thông tuệ của Nghiêm Ninh, . – Ninh Võ Đế đưa lời bình cuối cùng.

Đêm đó, Hứa Tiểu Mãn hồi cung Triệu Nhị Hỉ truyền lời: Về việc học của Đa Phúc, tới ngay. Vì thế Cửu Thiên Tuế quần áo cũng , vội vàng T.ử Thần Cung.

Ninh Võ Đế thấy dáng vẻ chân dài eo thon, lưu loát hiên ngang của Cửu Thiên Tuế nhà liền ngứa tay.

– Việc học của Đa Phúc làm ? Nó gần đây học thuộc lòng chăm chỉ lắm, mấy hôm buổi tối về, đắp chăn cho nó, nó ngủ còn lẩm bẩm học bài đấy. – Hứa Tiểu Mãn đau lòng tự hào nhãi con cần cù, kết quả Vương Viên Viên , nhãi con học thuộc lòng như còn phạt .

Chuyện ...

Hứa Tiểu Mãn tuy yêu thương con trai, nhưng đến mức càn quấy bất kính với thầy giáo.

Hồ Thái phó chỉ phạt , thì thôi, về nhà xoa bóp chân cho con trai là .

Hai cha con gặp , Hứa Đa Phúc nước mắt lưng tròng hỏi a cha con ngốc . Hứa Tiểu Mãn đau lòng ngốc ngốc Đa Đa thông minh lắm. Sau đó Hứa Đa Phúc cắm đầu lòng cha, như cún con:

– Học thuộc lòng bài khóa thật sự quá khó.

– Quá, khó, a!

Dài như , là chữ phồn thể, còn là văn ngôn.

Thật sự khó quá . Hứa Đa Phúc rúc trong lòng a cha rống một hồi. Hứa Tiểu Mãn đau lòng Đa Đa sốt ruột, vì thế hôm nay chuyện việc học của Đa Đa, lúc vỗ bốp tay Trọng Thành:

– Khoan hãy sờ, chuyện chính sự .

Trọng Thành ủy khuất:

– Chỉ là ôm eo một chút thôi mà.

– Vậy ôm thì ôm, táy máy cái khác, bằng nhịn . – Hứa Tiểu Mãn gần đây bận lo lắng chuyện bài vở của con trai, cũng vài ngày làm chuyện .

Hắn chê Trọng Thành, mà là sợ chính cầm giữ .

Trọng Thành hiểu ý, cằm đặt lên vai Tiểu Mãn một cái, cứ thế ôm, :

– Lúc với ngươi về Nghiêm Ninh, sáng nay đến Thịnh Đô, dùng cơm xong thu dọn qua loa buổi chiều liền tới gặp .

Hứa Tiểu Mãn lấy tinh thần, nghiêng mặt, dán sát Trọng Thành, tư thế ái nhưng hiện tại hai đều đang chính sự.

– Chính là con trai thứ hai của thầy ngươi?

, trưởng t.ử của thầy thời trẻ du ngoạn núi sông bên ngoài hai mươi năm, chút du ký.

Hứa Tiểu Mãn xong thổn thức:

– Thầy ngươi lúc đó chắc rầu thúi ruột.

Bên ngoài non sông gấm vóc thì , nhưng nguy hiểm cũng lớn, núi sâu sông nước hẻo lánh ít dấu chân , nếu xảy chuyện gì, cả đời liền về , âm dương cách biệt, chắc chắn đau lòng.

– Đa Phúc là ngoan nhất. – Trọng Thành tiếp lời.

Lúc hai vợ chồng cùng chung suy nghĩ, cảm nhận ưu điểm của con ruột nhà .

– Dạy học cho Đa Phúc chính là Nghiêm Ninh sư , còn mang theo cháu trai, chính là con út của đại ca , ngươi , đứa nhỏ Nghiêm Ninh hôm nay khen hết lời, so với trẫm hồi nhỏ cũng kém cạnh .

Hứa Tiểu Mãn: !

– Thông tuệ như !

– Cho nó làm bạn cùng bàn với Đa Phúc thế nào? – Ninh Võ Đế loại tư thế của hôn quân đổi lấy nụ của mỹ nhân.

Hứa Tiểu Mãn hai lời , ôm Trọng Thành hôn chụt hai cái, vợ ơi vợ ngươi cũng thật thông minh, ngoài miệng :

– Đa Phúc trong giờ học chăm chỉ cũng ngoan, nhất định sẽ làm chậm trễ việc học của đứa bé .

– Ta bảo Triệu Nhị Hỉ sắp xếp, trong Sùng Minh Đại Điện ghép hai cái bàn với .

Cửu Thiên Tuế Ninh Võ Đế với ánh mắt sùng bái thật lòng thật .

– Trọng Thành, ngươi thật thông minh!

– Đứa nhỏ còn gặp, nhưng dám , ngươi là thông minh nhất.

Trọng Thành hưởng thụ, chính sự giải quyết xong , hai mới chú ý tới, Cửu Thiên Tuế cả đều treo Ninh Võ Đế, hai cánh tay như bánh quai chèo vòng quanh cổ Ninh Võ Đế, cuối cùng cũng gỡ , thuận thế mật luôn.

Nghiêm phủ.

Thánh thượng ban thưởng phủ , kỳ thật lúc truyền tin triệu tập chuẩn xong, dù cũng là sẵn, đến lúc đó Nghiêm Ninh ưng ý, đổi cái bảng hiệu là xong, nếu thì phủ đó tiếp tục để trống.

Vị trí phủ cũng , đời chính là Điền phủ, thích hợp với Nghiêm Ninh. Nghiêm Ninh lãnh chỉ tạ ơn, Thái phó cũng là quan chức chính nhị phẩm, phủ cần sửa đổi, chỗ nào vượt quá quy chế.

Trong phủ sẵn một hạ nhân. Phủ là sân bốn tiến thủy tạ ngắm cảnh, lớn. Hiện giờ chỉ hai chú cháu mang theo một trung phó ( hầu tín), trung phó giữa trưa liền nhanh nhẹn dọn dẹp xong nhà chính để ở.

Nghiêm Ninh hỏi:

– Hoài Tân dùng cơm chiều ?

– Tứ thiếu gia dùng , đang sách. – Trung phó .

Nghiêm Ninh cùng trưởng phân gia, con cái trong nhà luận theo thứ tự, Nghiêm Hoài Tân thứ 4. Nghiêm Ninh tuy là con thứ, nhưng kết hôn sớm, sinh con sớm, hai trai một gái. Mà đại ca thời trẻ nơi ở cố định khắp nơi du lãm, lớn tuổi mới một mụn con trai , chính là Nghiêm Hoài Tân.

Vốn dĩ lẽ cưng chiều, nhà họ Nghiêm xác thật sủng, nhưng Nghiêm Hoài Tân từ nhỏ giống trẻ con bình thường, trầm già dặn, thích sách, sách rời tay, tính cách nề nếp.

Nghiêm Kiệt phong lưu phóng khoáng thường xuyên thở ngắn than dài, sinh đứa con trai ông cụ non thế .

Nghiêm Ninh còn đang sầu ba đứa con đàng hoàng của , đối với đứa cháu yêu thích sách là quý mến. Ba tuổi liền vỡ lòng cho cháu, đó vẫn luôn do dạy sách.

Người khác đều sợ trẻ con khi vỡ lòng ham chơi mất tập trung, mà đối với Nghiêm Hoài Tân, mặc dù là Nghiêm Ninh đôi khi cũng một câu: Sách tạm thời để đó, chơi một chút .

– Thúc phụ, sách vui vẻ, với con mà chính là chơi đùa. – Nghiêm Hoài Tân .

Nghiêm Ninh: "......"

Hai chú cháu hôm nay tới Thịnh Đô, lúc giữa trưa, Nghiêm Ninh liền mang cháu trai tiệm ăn, dân gian bàn tán chuyện 5 ngày Trọng Thế t.ử Thận Thân Vương phủ đại náo Đàm Thủy Hương. Hắn còn trẻ, cháu trai còn nhỏ, đường thường xuyên nhận nhầm là cha con.

Bất quá hai cha con còn hơn cả cha con.

Nghiêm Ninh đối với Nghiêm Hoài Tân tôn trọng, chính là coi Nghiêm Hoài Tân như trẻ con mà đối đãi, lúc liền :

– Con xem , buổi tối trời tối cũng đừng nữa.

– Đã thưa thúc phụ.

Nghiêm Ninh vốn định , nghĩ đến cái gì, :

– Ngày mai Sùng Minh Đại Điện giảng bài, Thánh thượng ban thưởng, con cũng một chút, nếu con đều , tự ôn bài là .

– Cháu trai .

Nghiêm Ninh . Nghiêm Hoài Tân sang, hôm nay thúc phụ giống ngày, chút hưng phấn. Nghiêm Ninh :

– Giờ của còn đỡ, nếu là giờ của Hồ Thái phó, thì đừng.

– Ngày mai con sẽ .

Nghiêm Ninh xua tay , thế nào cũng bằng Hoài Tân tự trải nghiệm một chuyến.

Đến nỗi thế của Hứa Đa Phúc mà Thánh thượng hôm nay, Nghiêm Ninh trong lòng minh bạch, tự nhiên bảo mật, cũng Hoài Tân nảy sinh tâm tư gì với Đa Phúc —— Hoài Tân làm đến mức nịnh hót ai, chỉ quy quy củ củ lấy lễ đối đãi, tính tình hợp thì kết giao.

Thuận theo tự nhiên tùy duyên.

Trở sân của , Nghiêm Ninh yên, hưng phấn chỗ phát tiết. Từ nhỏ sách, học thành văn võ nghệ bán cho đế vương gia, thời trẻ lòng mang chí lớn triển khai kế hoạch lớn, dựa quan hệ của phụ , mà là trải qua khoa cử, đoạt giải Trạng Nguyên, nhập Hàn Lâm.

Đáng tiếc bao lâu... Phụ cuốn đấu đá chính trị, chỉ thể cùng phụ về quê.

Qua mười mấy năm, tưởng rằng thích ứng với sự thanh thản nơi thôn dã, chí khí mài mòn nhuệ khí mất hết, kỳ thật... cũng hẳn.

Đêm đó, Nghiêm Ninh chuẩn nội dung giảng bài cho ngày mai, bảo Hoài Tân ngủ sớm, ngờ chính chong đèn đến quá nửa đêm, hai mắt chua xót, lập tức tự giễu, nhắm mắt ngã xuống giường.

Không , rốt cuộc là tuổi tác cao chịu nổi nữa.

Bất quá tuổi trẻ cái của tuổi trẻ, hiện giờ càng thêm bình thản một chút.

Vị Thái t.ử Đa Phúc , cho dù ngu dốt kiêu ngạo lời đến , cũng sẽ tức giận.

Sáng sớm hôm .

Hứa Đa Phúc dậy thật sớm, mấy ngày nay ban đêm ngủ ngon buổi sáng còn tự động tỉnh, dẫn tới trong giờ học giảng càng khó chịu. Lúc thật sự là học như viếng mộ.

Trước học tập tiến bộ, còn thể tìm cớ ba ly hôn, đau khổ, học tập. Mà đời , hai cha ân ái, nhưng học tập quá khó khăn.

Nếu trẫm làm hoàng đế, trẫm sẽ đem đống sách đốt hết! Hứa Đa Phúc trong lòng bạo ngôn xong, đó ngoan ngoãn nhận mệnh đeo cái cặp sách nhỏ học.

– Đa Đa, Đa Đa còn đúng ? Cha tới đây.

Ngoài cổng lớn Đông Xưởng vang lên giọng quen thuộc.

Hứa Đa Phúc lập tức vui vẻ đeo cặp sách nhỏ, ba bước thành hai chạy tới, cũng hỏi sáng sớm a cha từ bên ngoài trở về —— trong lòng rõ ràng, hai cha ban đêm ngủ cùng .

– Cha! Buổi sáng lành.

Hứa Tiểu Mãn tinh thần toả sáng, sờ búi tóc của con:

– Buổi sáng lành, sáng nay ăn cái gì thế?

Vương Viên Viên xách hộp đồ ăn:

– Không Đốc chủ đại nhân hôm nay đưa tiểu công t.ử học, mang phần cho ngài.

– ...... – Vương Viên Viên chập mạch , sáng sớm chuyện âm dương quái khí với .

Hứa Đa Phúc:

– Vương công công, bữa sáng của con chia cho cha một nửa, chúng cùng ăn.

– Đa Đa ngoan, vội, cùng Vương Viên Viên lấy thêm một ít. – Hứa Tiểu Mãn dỗ con trai, mạnh mẽ kẹp cổ tên đầu đất lôi trong, hạ thấp giọng: – Ngươi hôm nay ăn trúng cái gì thế?

Vương Viên Viên hừ mũi :

– Ngươi mỗi ngày chỉ mật, đều mặc kệ bài vở của Đa Phúc, đêm qua nó giật tỉnh giấc, sáng nay tỉnh sớm hơn hôm qua nửa nén hương.

Hứa Tiểu Mãn là vì chuyện , nháy mắt liền hết giận, mắng đầu đất nữa.

– Ngươi tưởng tối qua ngủ với Trọng... khụ khụ... với Thánh thượng ? Hai bàn chính sự đấy, chính là chuyện bài vở của Đa Đa. Thánh thượng mời một vị đại nho tới, Nghiêm thị ở Chu Bách Sơn vùng Giang Nam qua ?

Vương Viên Viên đương nhiên từng qua, là một hoạn quan, nhờ quan hệ của Hứa Tiểu Mãn mới mấy chữ, hiểu mấy cái đó, nhưng môn đạo:

– Vị Nghiêm đại nho dạy Đa Phúc ?

– Không , dù một tiểu thần đồng, cửa , sắp xếp cho Đa Đa cùng bàn.

Vương Viên Viên lập tức hành một đại lễ với Hứa đại nhân.

– Thánh thượng nhầm cửa .

Hứa Tiểu Mãn: ... Vương Viên Viên ngươi c.h.ế.t , ăn một đ.ấ.m của Bổn công công đây.

Hồi đó đ.á.n.h giặc, Hứa Tiểu Mãn chăm Đa Đa xuể, phần lớn thời gian nguy hiểm, thể tin tưởng thể chăm sóc chỉ hai, một là Triệu Nhị Hỉ, còn là Vương Viên Viên. Bất quá Triệu Nhị Hỉ gan quá nhỏ, võ, bằng Vương Viên Viên âm hiểm xảo trá hợp gu .

Đánh , Vương Viên Viên liền mang theo Đa Đa trốn trong thôn xóm phủ huyện, cái gì ngon đều ưu tiên cho Đa Đa , tự dọn phân lau nước tiểu, quần áo chăm sóc Đa Đa.

Vương Viên Viên chính là một nửa cha của Đa Đa.

Cha ruột Hứa đại nhân đại nhân đại lượng so đo với Vương Viên Viên, chỉ mắng một câu đầu đất. Vương Viên Viên cái mặt thường xuyên xụ như thái giám c.h.ế.t bầm, lúc rạng rỡ là ân cần:

– Đầu đất thì đầu đất, tiểu thần đồng hôm nay cũng xem thử.

– Ngươi xem thì xem đừng dọa , Đa Đa còn nhờ vả đấy.

– Ta , trong lòng hiểu rõ mà.

Hứa Đa Phúc liền thấy a cha cùng Vương công công sân dạo một vòng khoác tay , lo lắng cũng cần hỏi nữa, Vương công công cùng a cha cãi .

Hai vẫn là bạn .

– Xem nô tài quên mất , bữa sáng lấy nhiều, phần của Đốc chủ đại nhân, cần chia. – Vương Viên Viên mặt mày hớn hở mở hộp đồ ăn.

Hứa đại nhân làm bộ làm tịch, chọn:

– Cái là gì? Bánh nhân thịt, một cái.

– Nhãi con, ăn , ăn no mới học .

Hứa Đa Phúc cũng cha lây nhiễm, nỗi sợ học biến thành ý chí chiến đấu.

A a a a, cũng tin, gì cũng là chuẩn sinh viên đại học nhị bản trải qua chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc và thi đại học, tới nơi nho nhỏ cổ văn nhất định thể!!!

Hung hăng gặm một miếng bánh nhân thịt.

Nhai nhai nhai.

– Thơm quá .

Tác giả lời :

Tiểu cũ kỹ Nghiêm Hoài Tân ấn tượng đầu tiên về bạn cùng bàn là: Mỗi ngày đều mùi đồ ăn thơm phức, tự do tự tại, còn ... thật vui vẻ.

Loading...