Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 155: Phiên Ngoại 33 - Từ Đồng Dưỡng Phu Đến Bạn Trai Và Cái Kết Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Đa Phúc dẫn các bạn học chơi game trong phòng khách, nhưng từ khi các bạn công việc của ông và Ba ba , khí trở nên chút kỳ lạ, dù ngốc đến cũng cảm nhận sự khác biệt.
– Thôi , mấy hỏi gì. – Hứa Đa Phúc buông tay cầm chơi game.
Lưu Thương vội vàng nhận lấy, tiện thể thấy Hồ Khải chơi, liền giật lấy tay cầm còn từ tay Hồ Khải, vui vẻ đưa cho Vương Nguyên Tôn, ý là hai chúng chơi.
Nghiêm Hoài Anh, Nghiêm Hoài Tân chút ít về công việc của lớn trong nhà Hứa Đa Phúc, mấy hứng thú. Nghiêm Hoài Anh hứng thú hơn với bữa trưa hôm nay ăn gì, cô chú Hứa chiên cá, cũng tay nghề của chú Hứa thế nào.
Nghiêm Hoài Tân thì giống như một tiểu chủ nhân hơn cả Hứa Đa Phúc, mời ăn hoa quả.
Chỉ Hồ Khải, Triệu Nhất Minh và bốn tò mò.
– Tớ họ , ba mở tiệm tạp hóa. – Triệu Nhất Minh .
Hứa Đa Phúc "a" một tiếng, đầu tiên là mờ mịt đó cẩn thận hồi tưởng. Hồ Khải thấy liền bổ sung:
– Cậu còn ba thường xuyên lấy hàng mấy tháng ở nhà.
– Ồ ồ ồ, chuyện , chắc là tớ hồi tiểu học. – Hứa Đa Phúc nhớ . – Không các từ , ba tớ hồi tớ học tiểu học quanh năm suốt tháng ở nhà chỉ mấy tháng, A cha tớ ba làm việc ở ngoài.
Tóm là tam thất bản.
– Còn chuyện tiệm tạp hóa, chắc cũng là tớ bừa, hồi tiểu học tớ đặc biệt ghen tị với mở tiệm tạp hóa, cả ngày ăn hết đồ ăn vặt. – Thế là Hứa Đa Phúc tự liên tưởng, ba kiếm tiền, về mở cho một tiệm tạp hóa.
Hồ Khải: ...
– Tớ lên cấp hai, ba tớ chuyển công ty về nước, hai năm cũng bận.
Triệu Nhất Minh gật đầu .
Hứa Đa Phúc: ?
– Khoa học kỹ thuật đổi cuộc sống mà, điện thoại nhà sản xuất tớ thích, chỉ là đắt nên luôn nỡ mua, ba tớ thi đỗ đại học lý tưởng sẽ mua cho tớ. – Triệu Nhất Minh giải thích, còn xem kỹ cả kích thước điện thoại.
Cậu là fan cuồng của Mãn Phúc Khoa Học Kỹ Thuật, buổi họp báo mắt điện thoại của Mãn Phúc đều xem.
Hứa Đa Phúc gật đầu, vỗ vai em:
– Vậy cố lên.
– Tớ còn một câu hỏi, nhà giàu như , tại còn hỏi tớ vay tiền!!! – Hồ Khải hiểu, Hứa Đa Phúc trông giống con nhà giàu chút nào.
Hứa Đa Phúc nên lời:
– Chơi bóng nóng nực tớ uống nước, đó Tân Tân ở, thi đấu , tớ thói quen mang tiền trong túi, điện thoại cũng mang, hỏi vay tiền mua nước, về phòng học là trả ngay !
Ngày thường chơi bóng mua nước đều là Nghiêm Tân Tân mua cho .
Hồ Khải: ...
– Cậu ấp úng mặt, rốt cuộc gì! – Hứa Đa Phúc trợn mắt giận dữ.
Hồ Khải thật:
– Cậu thật giống con nhà giàu.
Hứa Đa Phúc: ... im lặng im lặng.
– Hồi tớ học tiểu học, một tuần tiền tiêu vặt mười đồng, mẫu giáo mỗi ngày năm hào.
Năm hào tiền đều tiết kiệm để mua kẹp tóc cho Tân Tân.
– Nếu A cha dạy thì con ăn ở căng tin, Ba ba ở nhà thì nấu cơm, nghỉ đông nghỉ hè mỗi ngày đều ngoài chơi, gì A cha và Ba ba đều mua cho con. – Hứa Đa Phúc thiếu tiền tiêu, gì hai ông bố đều mua cho.
Cho nên thứ gì đặc biệt .
Hồ Khải:
– Cậu trông vẻ giống mọt sách...
– Tìm đánh! – Hứa Đa Phúc gõ đầu Hồ Khải.
Mọi vui vẻ chơi cùng , một lúc , Hứa Đa Phúc cam lòng, lặng lẽ hỏi :
– Tớ giống mọt sách chứ? Hồ Khải bậy.
Những khác: ... Phụt ha ha ha ha ha.
– Anh Đa Đa , nếu mọt sách thì là em.
– Em .
Hồ Khải:
– Cậu là học thần của lớp chúng .
Buổi trưa cơm xong, Hứa Tiểu Mãn gọi đến ăn cơm, mùi thơm từ bếp bay thực làm Nghiêm Hoài Anh chơi nổi nữa, trong đầu là đồ ăn, chú Hứa gọi, lập tức dậy giúp bưng đồ ăn, cầm bát đũa.
Mọi cùng bận rộn.
Trọng Thành và Hứa Tiểu Mãn mời .
– Các cháu ăn , Đa Đa tiếp đãi bạn bè cho .
– A cha, Ba ba ăn ? – Hứa Đa Phúc hỏi.
Hứa Tiểu Mãn tủm tỉm:
– Hai chú ở đây các cháu chơi thoải mái, ba con hẹn chú ăn đồ Tây, ăn xong cần dọn dẹp, cứ để đồ trong bếp là , các cháu mau nếm thử, đây là cá chú làm.
Cá là do Trọng Thành làm sạch, cắt hoa, ướp, lửa chiên cá cũng là Trọng Thành kiểm soát, nước sốt cũng là Trọng Thành pha, nhưng lúc chiên cá là Hứa Tiểu Mãn bỏ , nước sốt cũng là Hứa Tiểu Mãn rưới lên.
Sao thể tính là Hứa Tiểu Mãn làm .
Nghiêm Hoài Anh thể chờ đợi nữa, nếm một miếng, lập tức :
– Ngon quá, ngon quá, vị giống như chú Trọng làm... , chú Hứa và chú Trọng là vợ chồng, làm cá giống .
Trọng Thành một cái:
– Ăn .
– Tiểu Nghiêm, con và Đa Đa tiếp đãi bạn bè cho , trong tủ lạnh còn bánh kem, tối 10 giờ về. – Hứa Tiểu Mãn dặn dò.
Nghiêm Hoài Tân ngoan ngoãn .
– A cha, con !
Hứa Tiểu Mãn và Trọng Thành nắm tay cửa, Trọng Thành đầy mùi dầu mỡ, hôm nay nấu nhiều món, chút ăn. Hứa Tiểu Mãn đều , đưa tay xuống xoa bóp cánh tay cho chồng nhỏ, :
– Chúng khách sạn thuê phòng , tắm rửa cho sạch sẽ...
Ánh mắt Trọng Thành đến "thuê phòng" chút sáng lên.
Trong phòng khách, lớn , bọn trẻ câu nệ, bắt đầu vui vẻ.
– Trời ơi, cá ngon tuyệt!
– Ngon quá, ngon quá.
– Tớ chỉ cần tưởng tượng đây là món ăn do tổng giám đốc Trọng nấu là thấy hạnh phúc ngất .
– Đừng động, tớ chụp ảnh, đợi tớ!
Ăn uống no say.
Hứa Đa Phúc uống nước ngọt, ợ một cái nhỏ, đũa chậm , đồ ăn ăn gần hết, Triệu Nhất Minh đột nhiên :
– Tớ nghĩ tớ hỏi gì .
Mọi về phía Triệu Nhất Minh.
Lại phát hiện đại lục mới gì ?
– Hứa Đa Phúc, Ba ba và A cha của đối xử với học thần của chúng bình thường. Rõ ràng bốn các cùng lớn lên, , Lưu Thương, Nghiêm Hoài Anh, học thần, nhưng chú Hứa đối với học thần như là đối với con nhà , khách sáo, còn bảo học thần chăm sóc chúng , đây là chuyện của chủ nhà mới làm.
Có kêu lên trêu chọc:
– Chú Hứa khi còn bảo học thần để ý Đa Đa...
– Hứa Đa Phúc, học thần giống như đồng dưỡng phu nhà !
Mặt Hứa Đa Phúc đỏ bừng, bậy bạ gì thế, Nghiêm Tân Tân mới mười lăm tuổi, thấy mấy đúng là ăn no rửng mỡ.
Cậu Tân Tân, sợ những lời làm Tân Tân khó chịu, dù thì đồng dưỡng phu gì đó tôn trọng khác. ngờ qua, Tân Tân cũng đang , đáy mắt sáng lấp lánh mang theo ý hạnh phúc.
Hứa Đa Phúc ngẩn , còn tưởng nhầm.
Nghiêm Hoài Tân nở nụ , Hứa Đa Phúc :
– Được làm đồng dưỡng phu của Đa Đa thì em vui lắm.
Hứa Đa Phúc hổ đến mức vành tai đỏ bừng, cũng nên .
Mấy khác bắt đầu kêu lên trêu chọc, ở bên , ở bên .
Thần kinh.
Không vì chuyện , đó nghỉ đông Hứa Đa Phúc cảm thấy Tân Tân đối với đổi nhiều, tuy rằng vẫn ngoan, lời , nhưng cảm thấy hai ở chung tự tại như , lúc...
– Tớ lúc, là bạn của tớ và bạn của chút hổ. – Hứa Đa Phúc hỏi Lưu Thương.
Cậu thể hỏi Nghiêm Hoài Anh, Nghiêm Hoài Anh thông minh, chỉ cần "tớ một bạn", Nghiêm Hoài Anh sẽ "là chính chứ gì", mà thêm một câu, Nghiêm Hoài Anh sẽ đoán là em trai cô .
Cậu và Nghiêm Hoài Anh bằng tuổi , bây giờ ...
Cầm thú Hứa Đa Phúc.
Lưu Thương:
– Xấu hổ thì chơi nữa, còn bạn nào mà tớ ? Chẳng lẽ là Hồ Khải, Triệu Nhất Minh bọn họ? Bọn họ đắc tội ? Lần sinh nhật, hai họ phận của chú Trọng nên xa lánh ? Không thể nào, họ giống loại đó.
Đều chơi cùng Hứa Đa Phúc, chắc chắn là ngốc nghếch.
Hứa Đa Phúc: ...
– Không hai họ, tớ là bạn bè, bạn bè, quen, đừng lúc nào cũng lôi quen . – Hứa Đa Phúc cứng miệng xong, kéo về. – Không loại hổ đó, chỉ là chút .
Lưu Thương phiền:
– Cậu là đàn ông con trai đừng lằng nhằng nữa, mau , tớ còn hẹn hò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-155-phien-ngoai-33-tu-dong-duong-phu-den-ban-trai-va-cai-ket-bat-ngo.html.]
– "..." – Hứa Đa Phúc nén nắm đ.ấ.m đ.á.n.h Lưu Thương, cẩn thận suy nghĩ một chút, mạnh dạn : – Là đây đưa nước cho bạn, ngón tay chạm , hai uống chung một chai nước cũng gì, nhưng khác, tay chạm liền chút kỳ lạ, ánh mắt chạm cũng kỳ lạ...
Lưu Thương về phía Hứa Đa Phúc:
– Tớ ! Còn tưởng chuyện gì, bạn của chắc chắn là thích một bạn khác .
– !!! Không thể nào, mới mười lăm tuổi. – Hứa Đa Phúc buột miệng phản bác.
Lưu Thương nghi hoặc Hứa Đa Phúc:
– Mười lăm tuổi, bạn của bao nhiêu tuổi?
Con heo cũng đoán , quả nhiên ngốc. Hứa Đa Phúc thầm "cảm ơn trời đất", cố ý mập mờ:
– Mười bảy mười tám gì đó. – Cũng tính là dối, qua sinh nhật 17 tuổi.
Lưu Thương:
– Tớ còn tưởng 27-28, nếu lớn quá thì , lừa trẻ vị thành niên nhân phẩm kém, nhưng bạn của mới kém một hai tuổi thôi, cấp ba các ai yêu đương ? Học viện võ thuật của chúng tớ lén lút yêu đương nhiều, đều mười sáu mười bảy.
Sau đó Lưu Thương vội vàng hẹn hò.
Hứa Đa Phúc vốn là "hỏi bệnh", kết quả Lưu Thương một phen xong thành " và Nghiêm Tân Tân yêu đương ", trực tiếp xác nhận đến bước yêu đương ?
Còn xác định thích ...
Em thích nhất Đa Đa.
Được làm đồng dưỡng phu của Đa Đa em vui.
Hứa Đa Phúc lắc đầu, lẩm bẩm: Nghiêm Tân Tân em gì , , em vẫn là trẻ con.
Cậu thể làm cầm thú.
Khai giảng lớp mười hai.
Hai vẫn là bạn cùng bàn, vẫn cùng học, nhưng thứ gì đó lặng lẽ đổi giữa hai , cũng chọc thủng lớp giấy tình yêu, chỉ che một lớp giấy mỏng. Hứa Đa Phúc đạp xe chở Nghiêm Hoài Tân, mùa xuân còn chút gió lạnh thổi qua, lưng Nghiêm Hoài Tân ôm eo , tim Hứa Đa Phúc đập nhanh hơn một chút, còn chút cảm giác khác lạ.
Có chút vui vẻ.
Hứa Đa Phúc: Ngươi thật là xa, xa.
Từ việc mắng tay với em, em còn là em trai nhỏ, đến Hứa Đa Phúc thể vi phạm cảm giác của chính - là đợi Nghiêm Tân Tân thành niên tỏ tình.
Một loạt đổi tâm lý của Hứa Đa Phúc đều mặt, Nghiêm Hoài Tân thấy .
Năm cuối cấp ba, trường tổ chức lễ tuyên thệ, Nghiêm Hoài Tân phát biểu sân khấu xong. Hứa Đa Phúc Nghiêm Hoài Tân 16 tuổi, bẻ ngón tay đếm, còn một năm tám tháng nữa, đó là lúc học năm hai đại học.
Nghiêm Hoài Tân từ sân khấu xuống, bên cạnh Hứa Đa Phúc, hai họ cao bằng .
– Hứa Đa Phúc.
– ? – Hứa Đa Phúc hồn về phía Nghiêm Hoài Tân, tim đập lỡ một nhịp, Nghiêm Hoài Tân vẫn luôn gọi là Đa Đa, đầu tiên gọi tên , chút quen, còn chút căng thẳng. Cậu làm như kẻ trộm xung quanh, đều họ, thấp giọng : – Suỵt, đừng chuyện.
Nghiêm Hoài Tân gật đầu, mắt về phía , chỉ là duỗi tay chính xác sai lầm nắm lấy tay Hứa Đa Phúc.
Tim Hứa Đa Phúc đập nhanh.
Cũng chính là đó, Nghiêm Hoài Tân bắt đầu gọi thẳng tên Hứa Đa Phúc.
– Hứa Đa Phúc, tớ mang hamburger thích ăn.
– Hứa Đa Phúc, cúc áo cài lệch .
– Hứa Đa Phúc, uống nước chậm một chút.
– Hứa Đa Phúc...
Hồ Khải hỏi Hứa Đa Phúc cãi với Nghiêm Hoài Tân , bắt đầu gọi tên ? Nói xong nghi ngờ đúng, hai các trông vẫn mật như , giống cãi .
Đối với khác, gọi thẳng tên như là giận dỗi, nhưng Hứa Đa Phúc tự , mỗi Nghiêm Hoài Tân gọi tên đầy đủ của , luôn một loại ảo giác: Anh Đa Đa, em lớn , em trẻ con, chúng giống , chúng thể yêu .
Cậu ánh mắt của Nghiêm Hoài Tân, từ từ phát hiện, Nghiêm Hoài Tân mất vẻ ngây ngô trẻ con, sự bồng bột của thiếu niên và một chút trầm ở lứa tuổi , mày mắt như tranh vẽ, tuấn tú xinh .
Nghiêm Hoài Tân... lớn , nở nang, các bạn nam nữ trong trường Nghiêm Hoài Tân ánh mắt đều chút mê luyến.
Hứa Đa Phúc chút ghen, mặt .
Không lâu Nghiêm Hoài Tân trở về.
Hứa Đa Phúc vẫn nhịn :
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
– Sắp thi đại học , còn đưa thư tình cho em ? Đều học hành t.ử tế...
– Anh Đa Đa, em nhận thư tình của họ, em với họ, em thích . – Nghiêm Hoài Tân .
Mặt Hứa Đa Phúc nóng bừng, tim đập thình thịch.
Đã lâu gọi là Đa Đa, gọi, giống như hồi nhỏ, giống như đang trêu chọc, tán tỉnh.
Hứa Đa Phúc cảm thấy quá xa, chắc chắn là tâm tư của trong sạch.
– Em thích Hứa Đa Phúc. – Nghiêm Hoài Tân hôn lên má Đa Đa sự chứng kiến của .
Sau đó hai gọi phụ .
Chủ nhiệm lớp vô cùng đau lòng, đây là học thần, học bá mà cô coi trọng, ba năm cấp ba một chút manh mối yêu đương, một lòng chuyên tâm học tập, kết quả cách kỳ thi đại học chỉ còn mấy ngày, hôn ở hành lang.
Hứa Tiểu Mãn còn tưởng chuyện gì, :
– Vậy đúng là thích hợp, ban ngày ban mặt nơi công cộng thể hôn, sẽ về với Đa Đa và tiểu Nghiêm, ở trường hôn ảnh hưởng , hôn cũng về nhà ... khụ khụ. – Cứu mạng, ánh mắt của cô giáo thật đáng sợ, ông sai gì ?
Trọng Thành, mau đến cứu mạng.
Tưởng Linh đối với chuyện cũng quen , Hoài Tân từ nhỏ hôn Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc đứa trẻ phẩm hạnh , lương thiện, chăm sóc Hoài Tân, hai nếu kết hôn cũng gì .
– Hai đứa nó học tập ảnh hưởng, thành niên kết hôn còn mời cô giáo đến uống ly rượu mừng. – Trọng Thành .
Cô giáo: ...
Lời là , nhưng tổng cảm thấy gì đó đúng.
Cuối cùng Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân thi đại học phát huy bình thường, hai cùng một trường đại học, ở Tân Thành, mà ở Thịnh Đô. Hứa Đa Phúc rời nhà đại học, nhà cũng chuyển nhà.
Nghỉ hè bận rộn xong xuôi.
Hứa Tiểu Mãn kiểm tra hành lý cho con trai lưu luyến, ôm còn một lúc, dặn dò đủ điều, tiễn Đa Đa và tiểu Nghiêm lên máy bay. Đợi máy bay , Hứa Tiểu Mãn còn đang suy nghĩ:
– Tôi tổng cảm thấy như quên dặn dò gì đó.
Trọng Thành:
– Nếu quên thì quan trọng.
– Cũng đúng. – Thế là Hứa Tiểu Mãn nghĩ nữa.
Năm nhất đại học, Hứa Đa Phúc mười chín tuổi, Nghiêm Hoài Tân mười bảy tuổi, hai chọc thủng lớp giấy thích . Ở một thành phố xa lạ, phụ , bạn bè quen thuộc, hai mạnh dạn hơn nhiều, Nghiêm Hoài Tân hôn Hứa Đa Phúc nhiều .
Học đường lớn, .
Họ ở bầu trời sân thể dục, bên hồ, trải qua xuân hạ thu đông bốn mùa, cùng dắt tay dạo trong tuyết, đạp xe chở đối phương, cùng chơi bóng, cùng từ ký túc xá trong trường chuyển ngoài, cùng mua sắm đồ đạc trang trí cho ngôi nhà nhỏ...
Năm hai đại học, Nghiêm Hoài Tân 18 tuổi thành niên, Hứa Đa Phúc tổ chức sinh nhật cho bạn trai nhỏ, coi như thở phào nhẹ nhõm:
– Em cuối cùng cũng thành niên .
– Hứa Đa Phúc, ngủ với em ?
– Phụt khụ khụ khụ khụ, Nghiêm Hoài Tân! – Hứa Đa Phúc sặc.
Nghiêm Hoài Tân vỗ lưng Hứa Đa Phúc, :
– Anh Đa Đa, là em cầm thú bằng, là em vẫn luôn nghĩ đến chuyện .
– Chuyện là chuyện thường tình, thể mắng . – Hứa Đa Phúc lời chính nghĩa, thực tế là trong lòng mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện , nếu bạn trai nhỏ chẳng cũng mắng .
Hai họ ở cùng , cả ngày hôn hít sờ mó, thật sự sắp nhịn nữa.
Nghiêm Hoài Tân lắm!
Cậu thích véo.
Nghiêm Hoài Tân:
– Vậy Đa Đa, ngủ với em một cách thường tình .
– ... Được.
Hi hi.
Năm đó nghỉ hè còn đến, Hứa Đa Phúc gọi điện thoại cứu mạng cho A cha.
– A cha, cứu mạng, con, con...
– Đa Đa, con đừng vội, chuyện gì từ từ , A cha ở đây.
– Con hình như thai, hình như là thật sự thai, bốn tháng ...
Hứa Tiểu Mãn an ủi con trai, cũng trách cứ Đa Đa và tiểu Nghiêm, kết thúc cuộc gọi liền gọi điện cho Trọng Thành:
– Tôi đó Đa Đa và tiểu Nghiêm đại học quên gì , nhưng cũng , Vượng Vượng nhà chúng đến !
Đầu dây bên , Trọng Thành bình tĩnh, hiển nhiên là đoán .
– Hứa Đa Phúc là một tên háo sắc, nhịn đến khi tiểu Nghiêm thành niên, hai Vượng Vượng, tính thời gian đúng là . Anh đặt vé, bệnh viện bên đó sắp xếp.
Hứa Tiểu Mãn: ...
Sao thể con trai là đại sắc ma , nhưng hình như thể phản bác.
Đa Đa đây bây giờ đều thích tiểu Nghiêm.
Tiểu Nghiêm cũng .
Hai giống như ông và Trọng Thành.
Luôn luôn ở bên .
【 Lời tác giả 】
Phần hiện đại xong, ngày mai cặp Lưu Thương Vương Nguyên Tôn!
Ngốc nghếch ngây thơ và lạnh lùng vui [mắt tình yêu]