Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 154: Phiên Ngoại 32 - Tiệc Sinh Nhật Bất Ổn Và Thân Phận Bất Ngờ Của Bố Tổng Tài

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây, sinh nhật của Hứa Đa Phúc phần lớn là cả nhà ba cùng chúc mừng, hoặc là hai ông bố ở nhà cho chút tiền tiêu vặt, Hứa Đa Phúc dẫn theo Lưu Thương, Nghiêm Hoài Anh, Nghiêm Hoài Tân ba đến tiệm tạp hóa hào phóng khao khách.

Ăn chút que cay, khoai tây chiên, nước ngọt và các món ăn vặt khác.

Lớn hơn một chút thì gà rán, khoai tây chiên, kem ở KFC, bọn trẻ vui lắm.

Chưa từng một nào tổ chức chính thức, đàng hoàng.

Trước đây Trọng Thành bận, giai đoạn Hứa Đa Phúc học tiểu học là lúc Trọng Thành bận rộn nhất với sự nghiệp, quanh năm suốt tháng thường xuyên bay bay về. Hứa Tiểu Mãn ở nhà lo hậu cần, nhưng ông cũng công việc, nên sinh nhật của con trai đều đơn giản và ấm cúng.

Người nhà chúc mừng một chút.

Khi Hứa Đa Phúc học trung học cơ sở, công ty của Trọng Thành và ở nước ngoài bắt đầu chuyển một phần nghiệp vụ về nước, mảng trong nước do Trọng Thành phụ trách. Đến bây giờ, Trọng Thành tương đối "nhàn" hơn, làm về đúng giờ, thỉnh thoảng tăng ca.

– ... Đa Đa mười bảy tuổi , chớp mắt lớn thế , sang năm nó thi đại học, bạn bè cấp hai cấp ba đều mỗi một ngả. Sinh nhật của Đa Đa nhà chúng mùa đông, lúc đó bạn bè chắc chắn đang ở đại học, khi cũng về... – Hứa Tiểu Mãn cảm thán nhiều.

Trọng Thành đồng ý, nhưng:

– Có thể tổ chức ở nhà hàng bên ngoài.

– Đợi Đa Đa đại học, chúng chuyển nhà mới . – Hứa Tiểu Mãn . – Bây giờ công ty của khá xa, làm mất nhiều thời gian. Đa Đa lớn lên ở đây, chúng ở đây thành gia lập nghiệp, yêu , đến lúc đổi nơi ở mới.

Mấy năm nay luôn là Trọng Thành nhường nhịn ông.

Trọng Thành nhíu mày:

– Hứa Tiểu Mãn, em như , chúng là vợ chồng, chuyện gì là nhường nhịn em. Nếu rõ ràng như , mấy năm công tác, nhà cửa đều dựa em...

– Không tính tính, chồng đúng. – Hứa Tiểu Mãn vội vàng ngắt lời, gần thơm thơm, chồng nhỏ giận .

Trọng Thành bây giờ nghĩ:

– Em đúng, sinh nhật 17 tuổi của Hứa Đa Phúc nên tổ chức ở nhà, mời bạn bè nó đến nhà cho náo nhiệt.

– Thật mấy ngày nay còn đang nghiên cứu vài món ăn mới... – Hứa Tiểu Mãn háo hức xoa tay, hừng hực chuẩn làm một bữa trò.

Trọng Thành: ...

– Vậy phụ bếp cho em. – Khéo léo dọn dẹp mớ hỗn độn cho Tiểu Mãn.

Dỗ Hứa Tiểu Mãn, đầu bếp Hứa vui vẻ, .

Chuyện cứ thế quyết định.

Hứa Đa Phúc hai ông bố tổ chức sinh nhật cho ở nhà cũng vui, hai ông bố yêu mà, nghỉ đông sớm, bạn bè thể cùng chơi ở nhà. Hứa Đa Phúc còn hỏi:

– Cái gì cũng ?

– Con còn chơi cái gì phạm pháp ? – Trọng Thành hỏi .

Hứa Đa Phúc: ... Cũng .

Vậy là, cái gì cũng thể chơi.

Ý của Ba ba .

– Ba, ba thẳng, vẻ mặt của ba là đang mắng con hỏi câu hỏi ngớ ngẩn đầu óc ? A cha, A cha, Ba ba con con ngốc! – Hứa Đa Phúc trực tiếp mách lẻo.

Trọng Thành tức giận :

– Ba . – Tay thì đ.á.n.h con trai.

Hứa Đa Phúc "cạc" một tiếng, vội vàng ôm bóng chạy trốn. Lưu Thương năm nay nghỉ đông về, Vương Nguyên Tôn tối qua còn ngủ ở nhà họ Lưu, bắt , lát nữa sân bóng so tài.

Chơi điên cuồng một ngày, buổi trưa Hứa Đa Phúc cũng về nhà ăn cơm, cùng mấy ăn KFC, uống Coca đá, nếm một ngụm :

– Tân Tân, em đừng uống cái , lạnh quá.

– Vâng. – Nghiêm Hoài Tân ngoan ngoãn .

Đối diện, Lưu Thương sát Vương Nguyên Tôn ghế dài, Vương Nguyên Tôn nhíu mày. Hứa Đa Phúc ha ha :

– Lưu Thương, Vương Nguyên Tôn chê chen lấn đấy.

– Không . – Vương Nguyên Tôn lạnh lùng .

Lưu Thương vui mừng khôn xiết:

– Cậu chê tớ , thua, bây giờ châm ngòi ly gián bọn tớ .

Câu quen tai, Hứa Đa Phúc hừ mũi, :

– Hôm nay hai thắng, đợi chúng so tài.

– Anh Đa Đa, là em... – kéo chân .

Hứa Đa Phúc đầu ôm Nghiêm Tân Tân , vui vẻ :

– Không kéo chân , so bóng rổ, hai chúng bằng hai họ, họ thể trạng , luyện võ, nếu là so làm bài...

Lưu Thương nhận thua:

– So cái đó làm gì.

– Thấy Tân Tân, chúng cái gọi là thuật nghiệp chuyên công, đ.á.n.h bóng rổ giỏi cũng , dù cũng là chơi thôi, hai chúng một đội tớ còn vui, em đều tớ chỉ huy. – Hứa Đa Phúc thích nhất là cùng Nghiêm Tân Tân làm đồng đội chơi bóng.

Nghiêm Hoài Tân cũng vui lên.

Đối diện, Lưu Thương và Vương Nguyên Tôn ghế dài, Lưu Thương thích sát Vương Nguyên Tôn, còn bên Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân mỗi một ghế, nhưng vẫn thể mật chen chúc bên , ôm , lúc thì xoa tóc, lúc thì đút cho ăn.

Sau khi kết thúc, ai về nhà nấy. Lưu Thương đưa Vương Nguyên Tôn về, Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân cùng đường.

– Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân như , đây sớm.

– Hả? Tớ ? Tớ mà, Hứa Đa Phúc từ nhỏ bênh Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Tân cũng ngoan, dính Hứa Đa Phúc, hai vệ sinh cũng dắt tay . – Lưu Thương , sự chú ý cửa hàng mới mở bên đường thu hút, đầu Vương Nguyên Tôn, : – Cậu thích ăn bánh ngọt, ở đây cũng mở một tiệm, tớ mua một ít.

Vương Nguyên Tôn tại chỗ, Lưu Thương mua bánh ngọt. Không lâu , Lưu Thương ôm một túi bánh ngọt , vui vẻ :

– Cậu thích ăn nhất là bánh mới lò, vận may của tớ thật .

– Là vận may . – Vương Nguyên Tôn thấp giọng một câu, véo một miếng ăn.

Lưu Thương cũng ăn một miếng, nhét đầy miệng.

Cậu ăn cả miếng miệng, còn Vương Nguyên Tôn thì từng miếng từng miếng nhai kỹ nuốt chậm.

Vương Nguyên Tôn đột nhiên :

– Lưu Thương, đây tớ thích Hứa Đa Phúc, tớ tưởng thích , tớ đang ghen.

– Khụ khụ khụ khụ khụ khụ. – Lưu Thương nghẹn, ho nửa ngày, cũng nên kinh ngạc vì tin tức nào trong câu của Vương Nguyên Tôn.

Là chuyện Hứa Đa Phúc thích , một chuyện hoang đường.

Hay là kinh ngạc vì Vương Nguyên Tôn sẽ ghen.

– Không , bọn tớ là em, . – Lưu Thương lúng túng khẳng định, biện bạch.

Vương Nguyên Tôn gật đầu:

– Tớ , tớ hiểu lầm. – Đưa tay lên, nhẹ nhàng lau vụn bánh bên miệng Lưu Thương, : – Cậu như , thật sự , ai thích cũng bình thường.

Mặt Lưu Thương đỏ bừng, tai cũng đỏ, vui, hai mắt sáng như , Vương Nguyên Tôn một lúc lâu. Vương Nguyên Tôn vẻ mặt như thường xa, liền chạy theo, lớn tiếng quả quyết :

– Lưu Thương chỉ thích Vương Nguyên Tôn.

– Tớ . – Giọng Vương Nguyên Tôn chút ấm áp.

Sinh nhật của Hứa Đa Phúc là thứ sáu, nhưng quan trọng, nghỉ đông .

Mời bạn bè, ngoài Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Anh, Lưu Thương, Vương Nguyên Tôn , còn bốn bạn khác, quen từ cấp ba, cũng làm bạn 5 năm từ cấp hai.

Sáng sớm hôm đó, Hứa Đa Phúc còn đang ngủ, hai ông bố ở phòng khách lầu bắt đầu bận rộn.

Hứa Tiểu Mãn mua một ít bóng bay và dải lụa màu. Trọng Thành tận mắt thấy Tiểu Mãn thần bí ôm thùng giấy ngoài liền cảm thấy , quả nhiên, Tiểu Mãn đây là bất ngờ cho Đa Đa.

– Nó tỉnh dậy là thể thấy ! – Hứa Tiểu Mãn cảm thấy con trai chắc chắn sẽ vui. – Thật khí sinh nhật.

Trọng Thành:

– ... Cũng đúng. – Hứa Đa Phúc 17 tuổi , đứa trẻ bảy tuổi, nhưng dám . – Để làm cho.

– Tiểu Mãn, em mua máy bơm ?

Hứa Tiểu Mãn:

– Hả?

Xem .

– Cái dùng miệng thổi là . – Hứa Tiểu Mãn cầm một quả bóng bay, bắt đầu thổi, má phồng lên, thổi khoa tay múa chân với Trọng Thành, ý là như , đơn giản, tấm lòng là chính.

Trọng Thành mà thấy ngứa ngáy trong lòng, Tiểu Mãn như thật đáng yêu.

– Được. – Giọng Trọng Thành mang theo ý , gần, hôn lên má phồng phồng của Hứa Tiểu Mãn. Hứa Tiểu Mãn giật Trọng Thành, ý là đừng quấy rối, lát nữa xì .

Khóe miệng Trọng Thành cong lên, .

Hai ông bố ở lầu thổi bóng bay, trang trí phòng khách, Hứa Đa Phúc lật ngủ tiếp.

9 giờ rưỡi, Hứa Đa Phúc cuối cùng cũng ngủ no, bắt đầu rửa mặt đ.á.n.h răng, suy nghĩ xem nên mặc gì, xem nhóm chat của bạn bè, hỏi dậy , kế hoạch hôm nay, nhà ở khu nào, như thế nào.

Nghiêm Hoài Anh chỉ đường.

【 Lát nữa tớ với Tân Tân đến. 】

【 Hứa Đa Phúc dậy ? 】

【 Hứa Đa Phúc ngủ như heo, chắc chắn đang ngủ. 】 Lưu Thương .

【 Anh Đa Đa heo. 】

Hứa Đa Phúc trả lời câu hỏi trong nhóm , cà khịa Lưu Thương, và 【 Nghiêm Tân Tân mới là bạn nhất của tớ!!! 】

【 Ai thèm. 】 Lưu Thương.

【 Hôm nay sinh nhật , cà khịa . 】 Nghiêm Hoài Anh.

Bạn . Hứa Đa Phúc bảo Lưu Thương học hỏi Đại Nữu .

...

Trong nhóm lâu sôi nổi trở , chat cả trăm tin, lằng nhằng, đến 10 giờ. Triệu Nhất Minh và bốn gặp , nhắn trong nhóm là sắp đến .

Khu nhà ở của giáo viên đại học T.ử Đằng khá lớn, chia làm khu tây và khu đông, đó chia nhỏ thành các con đường, sân cũng khác . Như Hứa Tiểu Mãn là giáo viên cao cấp đặc biệt, trường bỏ tiền lớn để mời về, đãi ngộ , là một ngôi nhà hai tầng sân nhỏ.

Khu nhà ở còn những tòa nhà cũ sáu tầng thang máy.

– A cha, con đón bạn. – Hứa Đa Phúc ôm ván trượt cửa, mới một bước, , cửa sổ phòng khách nhà , há to miệng.

Ánh mắt Hứa Tiểu Mãn mong chờ, con trai cuối cùng cũng phát hiện!!!

Ông thổi cả buổi sáng đấy.

– Ba con cũng thổi! – Hứa Tiểu Mãn tranh công cho chồng nhỏ.

Trọng Thành: ... Cảm ơn Tiểu Mãn.

Hứa Đa Phúc vui mừng khôn xiết, nhào tới, một tay ôm A cha, ôm Ba ba, :

– Vui quá, cảm ơn Ba ba và A cha.

– Khách sáo gì, con trai 17 tuổi sinh nhật vui vẻ.

– Mau đón .

Hứa Đa Phúc cửa vui vẻ, dẫm lên ván trượt ngoài. Hứa Tiểu Mãn ném cho Trọng Thành một ánh mắt " con trai sẽ vui mà", Trọng Thành bất đắc dĩ cảm thán:

– Hứa Đa Phúc đang tổ chức sinh nhật bảy tuổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-154-phien-ngoai-32-tiec-sinh-nhat-bat-on-va-than-phan-bat-ngo-cua-bo-tong-tai.html.]

Còn ấu trĩ như .

Hứa Tiểu Mãn lườm Trọng Thành:

– Nói gì thế, Đa Đa đây là tâm hồn trẻ con, còn đáng yêu. Đi, bếp chuẩn đồ ăn, món chính làm...

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trọng Thành vội vàng bếp, nếu bữa trưa hôm nay sẽ hỏng bét.

Trong sân khu nhà, Triệu Nhất Minh và bốn tìm đường trò chuyện:

– Nghe Hứa Đa Phúc , A cha của là giáo viên cổ võ, lợi hại lắm.

– Chắc chắn nghiêm túc, chúng nên ngoan ngoãn một chút.

– Tớ còn tưởng thể xem cổ võ, tớ chỉ xem TV thôi.

– Ba của thì ? Có nghiêm túc ?

– Hứa Đa Phúc đều nghiêm túc, hai ông bố của .

– Ba của hình như làm kinh doanh nhỏ.

– ? Mở tiệm tạp hóa ?

– Hình như , Hứa Đa Phúc , ba xa lấy hàng.

– Vận chuyển từ phía nam về đây bán, kiếm nhiều tiền lắm.

– Chúng chỉ ăn cơm thôi ? Ăn xong chơi là ở nhà Hứa Đa Phúc, lớn ở đó tớ thấy căng thẳng.

– Hay là ăn xong hát ?

– Hỏi Hứa Đa Phúc xem, xem chơi gì.

Hứa Đa Phúc dẫm ván trượt đến mặt bốn , tiên vui vẻ, về cuộc sống hàng ngày kỳ nghỉ đông, còn nhắc đến bài tập nghỉ đông, một khác bịt miệng hét lớn:

– Hôm nay là ngày vui như , đừng chuyện xui xẻo!!!

Mọi đều ha ha.

Xem đều làm bài tập.

– Nghiêm Hoài Tân chắc chắn , đến lúc đó mượn chép.

Hứa Đa Phúc:

– Triệu Nhất Minh, tớ làm gì, tớ chép bài tập, chép thì tự hỏi Tân Tân.

– Ai mà với Nghiêm Hoài Tân nhất, học sinh giỏi của cho mượn bài tập, chắc chắn .

Hứa Đa Phúc:

– Bọn tớ nhất, tớ chắc chắn thể làm khó Tân Tân, vì tớ mà phá vỡ nguyên tắc của em , thôi .

Triệu Nhất Minh: Thôi .

– Hai các đúng là một che chở một , nếu bạn trai, tớ xem các còn như .

Hứa Đa Phúc:

– Cậu thần kinh , bọn tớ còn thành niên, Tân Tân mới mười lăm tuổi!

– ??? Hứa Đa Phúc, , Hồ Khải hai các mỗi bạn trai xem các còn như , hai các là bạn trai của , ...

– A a a a tớ mới ngủ dậy đầu óc hồ đồ, đừng nhiều nữa, mau theo kịp, hôm nay hai ông bố tớ nấu cơm, ăn ở nhà tớ. – Hứa Đa Phúc dẫm ván trượt .

Bốn : Ha ha ha ha ha.

– Hứa Đa Phúc, đừng chạy.

– Lát nữa Nghiêm Hoài Tân đến tớ sẽ .

Phía , Hứa Đa Phúc phanh gấp, đầu , hùng hổ mang theo sát khí tới. Năm ồn ào đến cửa sân nhà Hứa Đa Phúc, gặp Lưu Thương, Vương Nguyên Tôn, Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Anh bốn .

Lưu Thương hỏi gì mà ồn ào .

– Hứa Đa Phúc làm bạn trai của Nghiêm Hoài Tân. – Hồ Khải hét lớn.

Tức đến nỗi Hứa Đa Phúc thẹn quá hóa giận đ.ấ.m đầu ch.ó của Hồ Khải, giải thích với Tân Tân:

– Không tớ, tớ , tớ bọn họ làm phiền, đầu óc nghĩ thông, hai chúng vẫn luôn trêu chọc như , em còn nhỏ, tớ còn tưởng Hồ Khải chuyện .

– Anh Đa Đa, nếu làm bạn trai của , em nguyện ý. – Nghiêm Hoài Tân nghiêm túc , thấy tai Đa Đa đỏ bừng chút bối rối, liền một cái : – Bọn họ chia rẽ chúng .

Hứa Đa Phúc thở phào nhẹ nhõm:

đúng đúng, các đừng hòng chia rẽ tớ và Tân Tân!

Lưu Thương: ... Từ quen quen.

Cửa phòng khách mở , đại sư cổ võ Hứa Tiểu Mãn, nhiều đồ dùng văn phòng của học sinh dốt, đội mũ đầu bếp, mặc tạp dề nhiệt liệt chào đón các bạn của Đa Đa nhà. Đám trẻ lập tức thu , ngoan ngoãn ngọt chào hỏi.

Hứa Tiểu Mãn mời bọn trẻ , đừng câu nệ. Có bạn còn khen ông thấy ông TV, Hứa Tiểu Mãn ha ha:

– Đó chắc chắn là trận đấu lâu , nhiều năm đ.á.n.h .

– Chú thật trẻ, giống như TV lúc đó đổi!

– Tập võ sẽ giữ tuổi trẻ ?

– Thật sự, trông mới ngoài 30 thôi.

– Gì mà ngoài 30, rõ ràng là giống trai chúng cháu!

Hứa Đa Phúc: ... Hồ Khải, nịnh hót còn ghê hơn Lưu Thương.

Một ông bố khác, bóng dáng trong bếp lộ . Trọng Thành mặc áo sơ mi, tay áo xắn lên, lộ cánh tay rắn chắc, một đôi bàn tay to chút ướt, rõ ràng là xử lý cái gì đó. Cả ngoại hình và nhà bếp hợp, giống như loại doanh nhân tinh TV.

– Ba của tớ! – Hứa Đa Phúc giới thiệu.

Các bạn học còn vui vẻ với chú Hứa, vì chú Hứa thấy gần gũi, vẻ bề , thiện, đặc biệt là Hồ Khải khen chú Hứa trẻ trung trai. Lúc thấy một ông bố khác của Hứa Đa Phúc - mở tiệm tạp hóa, đây quanh năm lái xe tải lớn phía nam lấy hàng, mấy tháng ở nhà, vất vả kiếm tiền nuôi gia đình.

Bốn khỏi theo bản năng căng thẳng, trịnh trọng, câu nệ.

– Chú, chào chú.

– Chào chú.

Ánh mắt Trọng Thành lướt qua một vòng, dừng mặt bạn học Hồ Khải, gật đầu.

Không khí chút nghiêm túc.

Hứa Tiểu Mãn hì hì:

– Anh đừng dọa bọn trẻ, đều là bạn của Đa Đa.

Trọng Thành , từ ái, gần gũi, :

– Chào mừng các cháu đến chơi, chú họ Trọng.

– Chào chú Trọng. – Triệu Nhất Minh và mấy phản ứng , lập tức chào.

Trọng Thành:

– Hứa Đa Phúc, con tiếp đãi bạn bè .

– Con Ba ba. – Hứa Đa Phúc lấy máy chơi game cho .

Trọng Thành bếp. Trên ghế sofa trong phòng khách, các bạn học dậy xuống. Hứa Tiểu Mãn thấy bọn trẻ dọa, liền :

– Chú Trọng của các cháu trông nghiêm túc thôi, chứ thật bụng lắm, các cháu cứ chơi , đừng câu nệ, chú bếp bận đây.

– Cứ , cứ .

– Tiểu Nghiêm, con giúp lấy ít hoa quả, đồ ăn vặt .

Tiểu Nghiêm cũng là nhà, sai bảo khách sáo.

Hứa Tiểu Mãn dặn dò xong, bếp, :

– Trọng Thành, đến đây, cá cắt hoa cho , lát nữa chiên...

– Như ? – Trọng Thành hỏi.

Hứa Tiểu Mãn:

– Anh đợi lát, xem video xem cần d.a.o gì.

...

Trong phòng khách.

Các bạn học thở phào nhẹ nhõm. Triệu Nhất Minh nhỏ giọng :

– Ba của Hứa Đa Phúc khí thế quá, đáng sợ quá.

Hồ Khải gật đầu như gà mổ thóc:

đúng đúng. – Lại về phía ba còn . – Các sợ ?

Nghiêm Hoài Anh:

– Không sợ, chú Trọng . – Trước đây cùng chú Hứa đến nhà cô. – Các lộc ăn , chú Trọng nấu ăn ngon lắm!

Nghiêm Hoài Tân gật đầu.

Lưu Thương dựa sát Vương Nguyên Tôn, :

– Tớ mới ăn hai , chú Trọng làm cá ngon, gà cũng ngon.

– Chỉ là chú Trọng bận, Hứa Đa Phúc chắc ăn nhiều. – Nghiêm Hoài Anh cảm thán.

Hứa Đa Phúc ôm máy chơi game đến, :

– Gì? – Vừa rõ, khỏi : – Cũng tàm tạm, Ba ba tớ nấu cơm thơm, nhưng hamburger gà rán cũng ngon lắm.

– Cậu là ăn nhiều . – Nghiêm Hoài Anh bĩu môi. – Ở trong phúc mà phúc.

Hứa Đa Phúc lấy máy chơi game, hỏi chơi gì.

Triệu Nhất Minh đang đột nhiên "a" một tiếng, ai để ý đến , Triệu Nhất Minh "vãi chưởng" một tiếng.

– ???

– Cậu điên ? Còn bậy, tớ bậy, đều là Triệu Nhất Minh . – Hồ Khải, tên "phản bội" dẫm lên em để thể hiện ngoan ngoãn.

Triệu Nhất Minh rảnh đ.á.n.h với em, mà là về phía Hứa Đa Phúc.

– Ba họ Trọng? Có tên là Trọng Thành ?

Hứa Đa Phúc khó hiểu:

, thế?

– Một trong những sáng lập, tổng giám đốc của Mãn Phúc Khoa Học Kỹ Thuật tên là Trọng Thành. – Triệu Nhất Minh hoảng hốt .

Hứa Đa Phúc "ồ" hai tiếng:

– Còn một là ông của tớ tên là Triệu Húc, ? – Đột nhiên hỏi chuyện .

Hồ Khải:

– Vãi chưởng!

Hai bạn học còn : !!!

【 Lời tác giả 】

Bốn trở về: Ai hiểu , tổng giám đốc Trọng nấu cơm cho chúng ăn!!! [like][like][like]

Loading...