Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 149: Phiên Ngoại 27 - Ông Cậu Đến Chơi Và Tin Tức Về Em Gái Nhỏ
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trò chuyện, Trọng Thành ở trong bếp nấu ăn. Vốn dĩ Hứa Tiểu Mãn định phụ một chút, kết quả lâu thế nào biến thành Triệu Xu bếp, Hứa Tiểu Mãn đẩy phòng khách xem TV cùng Đa Đa.
Hứa Tiểu Mãn: ...
– Thật sự cần em làm gì ? – Hứa Tiểu Mãn hỏi với .
Trọng Thành trong bếp vọng :
– Không cần.
Hứa Tiểu Mãn: Thôi .
Trong bếp, Trọng Thành và Triệu Xu đang chuyện, là chuyện thường ngày: xử lý thức ăn thế nào, gà làm sạch , cái nên cắt hạt lựu thái sợi. Hứa Tiểu Mãn một lúc, xác định cần , liền vui vẻ chơi đồ chơi cùng Đa Đa.
Triệu Xu mang theo quà, tặng Hứa Tiểu Mãn một cây bút máy, tặng Hứa Đa Phúc một bộ đồ chơi Lego. Hứa Đa Phúc đầu tiên thấy món đồ chơi cảm thấy mới lạ, nóng lòng mở sô pha bắt đầu chơi. Cậu chơi hiểu liền gọi A cha.
Hứa Tiểu Mãn thấy bàn là linh kiện nhỏ xíu.
– A cha nghiên cứu một chút, vội ha.
– Ha ha, A cha chơi thế nào , ghép chúng với !
– Nhìn hộp , Đa Đa, cái hộp .
Hứa Đa Phúc như một chú cún con sấp bên cạnh A cha, A cha hộp liền tìm hộp giấy, ôm hộp giấy đưa cho A cha. Hai cha con cúi đầu nghiên cứu, Hứa Tiểu Mãn chỉ cho con trai chỗ nào lắp chỗ nào, Hứa Đa Phúc mắt sáng lấp lánh "oa oa" hai tiếng.
– A cha thông minh quá!
Hứa Tiểu Mãn: He he.
Đắc ý ghê.
Buổi trưa dọn lên một bàn lớn thức ăn, Triệu Xu còn trổ tài hai món, chỉ hai món nấu :
– Nếm thử tay nghề của xem, chắc là khác với hương vị món ăn trong nước. Ở nước ngoài món ăn đều cải tiến, cũng thử qua món chính tông bao giờ.
Hứa Tiểu Mãn đưa Đa Đa rửa tay, lúc ôm con trai xuống.
Hứa Đa Phúc nhiệt tình cổ vũ, ôm bát nhỏ của , bảo Ba ba gắp cho món ăn do ông nấu. Triệu Xu vui mừng khôn xiết, vẻ mặt mong chờ hỏi:
– Đa Đa, vị thế nào?
– A ô. – Hứa Đa Phúc nhai nhai nhai, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc đ.á.n.h giá như một đại sư ẩm thực, chọc cho Triệu Xu đáy mắt đều là ý . Hứa Đa Phúc ăn xong một miếng một miếng, cuối cùng nghiêm túc :
– Ngon lắm ông ạ. – Còn gật gật cái đầu nhỏ khẳng định.
Triệu Xu lộ vẻ mặt "thở phào nhẹ nhõm, tuyệt vời":
– Đa Đa thì yên tâm .
"..." Trọng Thành thầm nghĩ: Cậu cũng nịnh Hứa Đa Phúc.
Bữa trưa Hứa Đa Phúc ăn uống thỏa thích, còn A cha rót cho chút nước ga, ghế riêng của tự ăn cơm uống nước, cần đút. Thức ăn trong bát sắp hết, ăn gì liền gọi A cha và Ba ba.
Triệu Xu mà lòng mềm nhũn, :
– Đa Đa ăn cơm giỏi thật, nó ăn cơm cũng thấy ngon miệng.
– Nó ăn cơm giỏi, ăn ngon chóng lớn. – Trọng Thành .
Triệu Xu cháu ngoại. Cháu ngoại đầu gặp mặt cảm giác dễ gần, đến chuyện liên hôn giữa nhà họ Triệu và nhà họ Trọng, vẻ mặt càng lạnh nhạt, một bộ dạng " là " lập tức rời . Vẫn là cuối cùng nhịn mở miệng hỏi "ngươi bây giờ sống thế nào", " ngươi thành gia", " thế nào".
Vốn dĩ định , Trọng Thành xuống.
Lần mới chịu mở lòng.
Lúc , Triệu Xu cảm thấy Trọng Thành khác với hôm qua. Hôm qua "nhiệt tình" chuyện gia đình, bạn đời, con cái, còn bây giờ cháu ngoại mới là thật sự, thả lỏng. Là thật sự nhẹ nhàng, nhiệt tình... nên nhiệt tình, mà là yêu thương, từ tận đáy lòng, trong xương cốt yêu bạn đời, yêu con cái.
Ăn cơm xong, Hứa Tiểu Mãn dọn dẹp rửa bát, thể để khách, là trưởng bối dọn dẹp nồi niêu . Hắn đẩy Trọng Thành bảo Trọng Thành chơi với Đa Đa:
– Vừa lắp một nửa, ngươi chơi với nó , cũng hiểu.
– Cậu chơi với Hứa Đa Phúc , dọn dẹp . – Trọng Thành khách khí gọi với .
Triệu Xu thì vui vẻ, cảm thấy coi là ngoài, liền đồng ý.
– Đến đây Đa Đa, ông xem đến bước nào ?
Hứa Đa Phúc cầm linh kiện nhỏ đưa cho ông xem, còn nghiêm túc :
– Từ từ thôi nhé ông , cần vội .
Triệu Xu: Ha ha ha ha ha.
– Được.
Hắn tưởng Đa Đa chơi từ từ, Hứa Tiểu Mãn lắp cái kiên nhẫn. Lắp một hồi "ủa linh kiện hai cái", lắp xong đó đúng chỗ, đó phát hiện ngược, tháo , nóng nảy suýt nữa dùng răng c.ắ.n — lắp lúc đó quá mạnh, ấn chặt quá.
Hứa Đa Phúc liền ở bên cạnh an ủi A cha: "Từ từ thôi A cha, Đa Đa vội, Đa Đa đến c.ắ.n cho."
Hứa Tiểu Mãn: "..."
Hậu tri hậu giác phản ứng .
– Không cắn, mất vệ sinh, A cha tìm cái gì đó gỡ .
...
Trong bếp, Hứa Tiểu Mãn và Trọng Thành cùng dọn dẹp tốc độ nhanh hơn nhiều, cuối cùng còn rửa trái cây bưng . Hứa Đa Phúc táo ăn, chạy đến cầm một miếng táo nhét miệng, ôm đĩa tìm ông , mời ông ăn.
Triệu Xu xoa xoa tay, :
– Cảm ơn Đa Đa, nếm thử xem.
Sau khi ăn xong là chuyện phiếm, nhưng chuyện thường ngày trong nhà. Triệu Xu và cháu ngoại chuyện công việc. Trọng Thành sắp nghiệp, hai thông minh gặp , huyền nhã ý. Trọng Thành học chuyên ngành trong nước, cùng với Triệu Xu vốn và một ít quan hệ.
Vốn dĩ chỉ một ý niệm, Triệu Xu đến là "giúp cháu ngoại, cùng lắm là đầu tư một ít tiền nhàn rỗi", ý là cho một ít tiền giúp đỡ, thuần túy là vì một chút tình . Mà bây giờ gặp mặt, chuyện sâu hơn, ý niệm đổi thành: Cháu ngoại tầm xa, đưa quan niệm tương lai là thời đại thông minh hẹn mà gặp với , nhưng cháu ngoại bản lĩnh .
Là một sự nghiệp tương lai.
Hứa Tiểu Mãn đại khái, một câu tổng kết: Chính là chiếc điện thoại ở thế giới của Đa Đa khi hai họ là ma.
Vậy thì quá .
Trọng Thành thông minh như !
Mãi cho đến chạng vạng, mặt trời lặn. Hứa Đa Phúc ở nhà chơi cả buổi chiều, bây giờ ở nhà nữa, là thời gian ngoài hít thở khí của . vì ông và Ba ba chuyện, thể ngắt lời, ghế nhỏ như kim châm mông.
Hứa Tiểu Mãn nghĩ, thì đưa Đa Đa dạo một vòng cũng .
Trọng Thành hết ngắt lời:
– Cậu, đến giờ ngoài chơi với con , chơi bóng ?
– Chơi bóng rổ ? Ta . – Triệu Xu sững sờ, mặt còn ý , bộ dạng nhỏ bé của Đa Đa lập tức hiểu . Người lớn chuyện nội dung trẻ con chắc chắn thấy nhàm chán, nhưng Đa Đa vẫn luôn chờ. – Đa Đa thật ngoan.
Hứa Đa Phúc vốn đang vặn vẹo thể nhỏ bé, khen liền ưỡn ngực, vẻ mặt "đương nhiên "!
Trọng Thành:
– ... Trong nhà bóng rổ.
– ? Vậy chơi bóng gì? – Triệu Xu tò mò.
Hứa Đa Phúc giơ tay cao:
– Con con ! – Sau đó chạy lấy quả bóng cao su nhỏ của .
Từ khi nhà trẻ, Hứa Đa Phúc hiểu nhiều quy tắc: trả lời câu hỏi giơ tay, ngắt lời lớn chuyện, thật sự nhịn cũng sẽ dùng "xin hỏi thể đưa Đa Đa chơi bóng ". Lần đầu tiên như , Hứa Tiểu Mãn và Trọng Thành đều suýt nữa c.h.ế.t.
Ha ha ha ha ha.
Sau đó với con trai, Ba ba A cha chuyện sợ ngắt lời, Đa Đa quan trọng nhất, nhà chúng nhiều "quy tắc" như .
Không lâu Hứa Đa Phúc ôm một quả bóng cao su nhỏ sọc xanh trắng .
Quả bóng cao su nhỏ của mỗi chơi xong về nhà đều tự lau khô. Lúc đầu là Ba ba lau cho , Hứa Đa Phúc học thì tự lau, cô giáo việc của tự làm.
– Ông , bóng cao su! – Hứa Đa Phúc dâng vật quý cho ông trai .
Triệu Xu: ... Ha.
Chơi quả bóng cao su .
– Được, ông chơi một chút, còn chơi qua loại bóng cao su bao giờ. Cảm ơn Đa Đa cho mượn chơi nhé.
Hứa Đa Phúc vui mừng khôn xiết, miệng liên tục khách khí khách khí.
Cả nhà ngoài. Khu nhà ở của giáo viên sân bóng rổ và nửa sân thể d.ụ.c nhỏ, bên cạnh sân thể d.ụ.c là thiết hoạt động. Ngày thường bên ai đá bóng, đều là dạo, đ.á.n.h cầu lông. Ngày thường một nhà ba chơi bóng ở sân thể d.ụ.c nhỏ. Triệu Xu còn tưởng là chơi tùy tiện, nào ngờ còn quy tắc chơi bóng, khỏi tò mò hỏi quy tắc thế nào.
– Trước chúng ba phiên lập đội, một đá bóng một nhặt bóng, đá trúng lưới nhiều, Hứa Đa Phúc sẽ lấy tiền tiêu vặt , mời ăn vặt. – Trọng Thành lười biếng .
Triệu Xu liền hiểu hai cha lừa Đa Đa thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-149-phien-ngoai-27-ong-cau-den-choi-va-tin-tuc-ve-em-gai-nho.html.]
– Ai thắng cũng là Đa Đa mời khách? – Hắn hỏi.
Đa Đa thắng cũng là Đa Đa tự bỏ tiền mời chính .
Buôn bán vốn, hai cha .
Hứa Tiểu Mãn nhịn , quy tắc đều là Trọng Thành đặt , Trọng Thành dỗ Đa Đa như một đứa ngốc.
Trọng Thành:
– Đương nhiên, Hứa Đa Phúc rộng lượng, cổ vũ nâng cao kỹ năng chơi bóng, rèn luyện sức khỏe, tài trợ tiền thưởng cho bóng cao su gia đình. Hứa Đa Phúc quá hào phóng, quá mặt mũi, hổ là đại ca của trường mầm non T.ử Đằng.
Hứa Đa Phúc Ba ba , dần dần ưỡn ngực, lớn tiếng kiêu ngạo :
– Ba ba con đúng!
Triệu Xu suýt nữa chọc c.h.ế.t.
Tiểu Đa Đa giống cháu ngoại một bụng mưu kế, tiểu Đa Đa chắc là giống Tiểu Mãn.
– Làm lắm, ông học hỏi thật .
Thế là chơi hơn một giờ bóng cao su nhỏ. Triệu Xu phát hiện, Đa Đa chỉ thích đá bóng, còn thích chạy nhặt bóng, cũng cảm thấy nhặt bóng nhàm chán. Trong mắt Đa Đa, chỉ cần chạy theo bóng là chơi bóng.
Cuối cùng ông bóng nhiều nhất, Hứa Đa Phúc lấy 5 hào, :
– Ông ăn gì, con đưa ông mua.
– Được thôi. – Triệu Xu nắm tay tiểu Đa Đa.
Khu nhà ở chút cũ kỹ. Ra khỏi sân thể d.ụ.c nhỏ, hai bên đường là những ngọn đèn đường tối tăm cũ kỹ, còn một ít cây ngô đồng già, mùa đông chút hiu quạnh. Triệu Xu cảm thấy nhẹ nhàng, tự do tự tại ràng buộc.
Lần đầu tiên cũng ý niệm thành gia.
Khó trách cháu ngoại như đổi.
Thật sự chữa lành.
Tiệm tạp hóa, bà chủ hiển nhiên nhận Đa Đa, thấy Đa Đa liền lộ nụ hiền từ, giọng cũng mềm mại vài phần, hỏi:
– Đa Đa hôm nay chơi bóng ai thắng ?
– Ông của con, cô ơi! – Hứa Đa Phúc giới thiệu ông của với cô Hoa, vẻ mặt khoe khoang. – Ông của con chơi giỏi lắm, ông , bóng cao su đá cũng giỏi. Ông mau xem, mua gì , Đa Đa tiền!
Triệu Xu liền quầy hàng, cuối cùng kẹo cao su hình dưa hấu, 5 hào ba viên.
– Hứa Đa Phúc, con đừng ăn. – Trọng Thành .
Hứa Đa Phúc hôm nay siêu vui vẻ, cũng so đo với Ba ba, :
– Thôi , các ăn . – Cậu đưa tiền cho cô Hoa.
Cuối cùng Hứa Tiểu Mãn để con trai c.ắ.n một nửa , hai cha con chia ăn. Hứa Đa Phúc vui mừng khôn xiết, ôm chân A cha A cha là nhất, Đa Đa thích nhất A cha.
Trên đường về, Hứa Đa Phúc chơi mệt, chậm rì rì. Trọng Thành liền vớt Hứa Đa Phúc lên lòng. Hứa Đa Phúc như một con khỉ nhỏ, bò lên lưng Ba ba, Ba ba cõng. Trọng Thành liền cõng con trai, còn cố ý dọa Hứa Đa Phúc, tay lỏng , Hứa Đa Phúc sợ đến ha ha, ôm chặt cổ Ba ba.
Trọng Thành:
– Buông tay , siết chặt quá Hứa Đa Phúc.
– Biết . – Giọng điệu trẻ con vẻ lớn.
Đèn đường kéo dài bóng của cả nhà, lúc ngắn ngủn tròn tròn. Hứa Đa Phúc lưng Ba ba sẽ bóng, thì thầm dài , ngắn , Ba ba béo tròn. Không lâu nữa, khuôn mặt bụ bẫm dán cổ Ba ba ngủ .
– Nó thích đấy, , hôm nay chơi điên . – Trọng Thành .
Triệu Xu trong lòng ấm áp:
– Ta cũng thích Đa Đa. – Lại về phía cháu ngoại và Hứa Tiểu Mãn. – Lần trở về, thấy cuộc sống hiện tại của con bất ngờ. Con thật sự sống , chị gái ở trời linh thiêng cũng an lòng.
Trọng Thành ừ một tiếng.
Tất cả những điều đều là vì gặp Tiểu Mãn.
Lúc chia tay hẹn thời gian, là chuyện công việc.
Hai vợ chồng thấy Triệu Xu lên xe. Trên đường về nhà, Trọng Thành :
– Mẹ năm năm tuổi, từ nước ngoài về gây gổ với nhà họ Triệu, đó hơn một năm trong điện thoại tan vỡ.
– Nhà họ Triệu và nhà họ Trọng đều là những chỉ đến lợi ích. Mẹ chẳng qua chỉ là một quân cờ trong cuộc hôn nhân thương mại. Cậu lúc đó đang học ở nước khác, chuyện Trọng Mưu Khai ngoại tình con riêng.
Lúc đó Triệu Xu mới mười lăm tuổi.
Mẹ của Trọng Thành ly hôn, chỉ thể tìm đến cha để giúp đỡ.
Đàn ông là , tình bên ngoài cũng sẽ bỏ qua ngươi, ngươi nghĩ cho Thành Thành, ly hôn? Cũng , Thành Thành là con vợ cả của nhà họ Trọng, ngươi nhịn một chút đều là của Thành Thành...
Thời đại nào , còn con vợ cả con vợ lẽ, ngôi vị hoàng đế để kế thừa.
Mặc dù ngôi vị hoàng đế — từng g.i.ế.c cha, tự lên, bây giờ cũng .
– Nhà họ Triệu cũng nhiều con, theo nhà họ Triệu cũng thiết lắm. Hắn nhiều, , giống như nhà họ Trọng ít trắc trở...
Hứa Tiểu Mãn hiểu, sờ sờ cánh tay Trọng Thành như an ủi, :
– Nam nhi chí tại tứ phương, trời đất rộng lớn. Ngươi và dựa bản lĩnh của tạo dựng sự nghiệp. Hai nhà cổ hủ phong kiến, cứ để họ mục nát .
– Ta cũng ý đó. – Trọng Thành , bây giờ g.i.ế.c là phạm pháp.
Những ngày đó Trọng Thành chút bận, Hứa Tiểu Mãn liền đảm đương nhiều hơn việc nhà. Cuộc sống vợ chồng là , thông cảm cho , nâng đỡ .
Chớp mắt hai năm trôi qua.
Hứa Đa Phúc từ lớp nhỏ lên lớp chồi. Một ngày nọ, Nghiêm Hoài Anh đặc biệt vui vẻ đến trường, thấy Lưu Thương và Hứa Đa Phúc liền ồn ào:
– Tin trời ban, tớ sắp một em gái! Xinh lắm xinh lắm.
Lưu Thương một ít, lén ba gọi điện thoại .
Cha của Lưu Thương vẫn luôn ở trong quân đội, nhưng sắp thể trở về.
– Là con của nhà bác đúng ? Tớ thấy .
Nghiêm Hoài Anh để ý đến Lưu Thương, với Hứa Đa Phúc:
– Tớ xem ảnh em gái, nó hai tuổi . Tóc đen đen, kẹp tóc nhỏ, da trắng trắng, mắt to to. Hứa Đa Phúc, xinh đáng yêu giống .
– Xinh hơn một chút. – Lại bổ sung một câu.
Hứa Đa Phúc hề tức giận, bởi vì Nghiêm Hoài Anh là em gái, là con trai. Trong suy nghĩ của , em gái chính là xinh đáng yêu hơn con trai.
– Nó ở nhà ?
Nghiêm Hoài Anh:
– Ba ba tớ đón , còn về. Mẹ tớ vài ngày nữa, đến lúc đó Hứa Đa Phúc đến nhà tớ chơi, hoặc là tớ dẫn em gái tìm .
– Tớ thể cho em gái xe ba bánh của tớ. – Hứa Đa Phúc hào phóng .
Nghiêm Hoài Anh cảm thấy Hứa Đa Phúc trượng nghĩa, em vỗ vỗ cánh tay Hứa Đa Phúc .
Lưu Thương ở một bên lo lắng, :
– Vậy tớ cho em gái chơi bóng cao su của tớ.
– Cũng .
– Còn bi của tớ!
– Bi , em gái tớ mềm yếu nhỏ bé, lỡ nó ăn thì . – Nghiêm Hoài Anh từ chối.
Lưu Thương buột miệng :
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
– Nó mà ăn cả bi thì là đồ ngốc ?
– Ngươi dám em gái ! – Nghiêm Hoài Anh giơ nắm đ.ấ.m liền đ.ấ.m Lưu Thương.
Lưu Thương ôm đầu chạy loạn.
Hứa Đa Phúc ha ha ha.
Nghiêm Hoài Anh yêu em gái như , làm Hứa Đa Phúc cũng tò mò. Ngày đó tan học, A cha đến đón , Hứa Đa Phúc liền một đường Nghiêm Hoài Anh một em gái hai tuổi, sắp gặp em gái nhỏ.
Hứa Tiểu Mãn:
– Em gái?
Hắn thấy bụng bà Tưởng Linh phẳng lì, đây cũng thấy mang thai, tự nhiên xuất hiện một đứa con gái hai tuổi.
Hứa Đa Phúc ba ba xong, Lưu Thương em gái là con của nhà bác Nghiêm Hoài Anh.
Hứa Tiểu Mãn một cái kinh ngạc!!!
Trời đất ơi, tiểu Nghiêm sẽ biến thành tiểu cô nương chứ!