Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 148: Phiên Ngoại 26 - Ngày Đầu Tiên Đi Học Và Những Người Bạn Mới

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay ngày đầu tiên nhà trẻ, Hứa Đa Phúc làm quen với hai bạn , một tên là Lưu Thương, một tên là Nghiêm Hoài Anh. Lần đầu gặp mặt, Lưu Thương và Nghiêm Hoài Anh đang đ.á.n.h , Nghiêm Hoài Anh đè Lưu Thương xuống đất mà đánh, Lưu Thương nghẹn đến đỏ bừng mặt nhưng vẫn .

– Các đang làm gì ? – Hứa Đa Phúc xổm bên cạnh hỏi.

Lưu Thương gì.

Nghiêm Hoài Anh đầu , thấy khuôn mặt ngoan ngoãn của Hứa Đa Phúc liền :

– Em gái tránh xa một chút, chị đang đ.á.n.h nó.

Hứa Đa Phúc lời dịch sang vài bước, tò mò hỏi tại .

– Được. – Nghiêm Hoài Anh gật đầu.

Hứa Đa Phúc xổm mỏi chân, bèn bệt xuống đất, lúc mới :

– Tớ em gái, tớ là em trai. – Cậu xong, nghiêng đầu hỏi: – Không đúng, bao nhiêu tuổi? Cậu tên là gì?

Nghiêm Hoài Anh đang dùng sức chín trâu hai hổ đè , "em gái nhỏ" là con trai, cảm giác như trời sập xuống, tay cũng lỏng ít. Lưu Thương ở bên nhân cơ hội lăn một vòng xa.

– Cậu là em trai? Cậu là con gái ? – Nghiêm Hoài Anh vỗ vỗ tay, tạm thời so đo với Tiểu Đao nữa, lạch bạch chạy đến tìm bạn mới, bệt xuống đối diện, vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi: – Cậu thật sự là em trai á?

Hứa Đa Phúc hỏi đến mức chút do dự, chẳng lẽ là em trai ?

Em trai thì phân biệt thế nào nhỉ?

– Tớ giống A cha tớ, giống Ba ba tớ, tớ là em trai đúng ?

Nghiêm Hoài Anh duỗi tay , :

– Đơn giản, tớ sờ thử là .

– Đại Nữu Đại Nữu, sờ "trứng" của con trai! – Lưu Thương vốn lăn xa, lúc lăn che chắn đũng quần của bạn mới, mặt đỏ bừng Đại Nữu. – Mẹ , cho sờ lung tung đũng quần của con trai, tớ về sẽ mách dì Tưởng!

Nghiêm Hoài Anh bĩu môi:

– Cậu thật là thích mách lẻo.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vì chuyện mà ba đứa trẻ kết bạn. Lưu Thương biệt danh là Tiểu Đao, ở cạnh nhà Nghiêm Hoài Anh (biệt danh Đại Nữu), hai từ nhỏ chơi cùng , tuy cãi ầm ĩ nhưng quan hệ khá , Hứa Đa Phúc là thành viên mới gia nhập.

vì Lưu Thương cảm thấy Đại Nữu suýt nữa "bắt nạt" Hứa Đa Phúc, nên vô hình trung kéo gần quan hệ với Hứa Đa Phúc, lẩm bẩm :

– Nó chính là như đấy! Cậu đừng sợ nó, nó mà sờ nữa tớ sẽ mách dì Tưởng.

Nghiêm Hoài Anh hung hăng :

– Tiểu Đao, đúng là đồ mách lẻo.

– Tớ đồ mách lẻo. – Lưu Thương phản bác.

Hứa Đa Phúc ở bên cạnh hết buổi sáng "kiện tụng", hai bạn mới còn bắt phân xử ai đúng ai sai. Hứa Đa Phúc chóng mặt nhức đầu, đành lấy kẹo từ trong cặp sách nhỏ , hỏi hai ăn , bảo hai đừng cãi nữa.

...

Buổi chiều tan học, Hứa Đa Phúc đeo cặp sách nhỏ, quần một cái khác, quần áo cũng chút lấm lem và nhăn nhúm.

Hứa Tiểu Mãn đến đón con trai, còn xách theo chiếc xe ba bánh của nhóc, ở cửa nhà trẻ cách hàng rào thấy Đa Đa và hai đứa trẻ khác đang ríu rít chuyện. Có một cô bé buộc tóc sừng dê còn duỗi tay sờ sờ mặt Đa Đa, bên cạnh là một bé phơi nắng đen nhẻm trông khỏe mạnh.

Ở cổng cũng các phụ khác đến đón con.

Rất nhanh bọn trẻ ùa ngoài, Hứa Đa Phúc thấy A cha, nhảy nhót vẫy tay:

– A cha! A cha! – Rồi đầu kiêu ngạo với bạn mới: – A cha tớ đến đón tớ , còn mang cả xe nhỏ của tớ nữa.

Nghiêm Hoài Anh:

– Mẹ tớ cũng đến .

Lưu Thương:

– Mẹ tớ cũng đến !!! – Giọng còn to hơn.

Nghiêm Hoài Anh gào lên, Lưu Thương tiếp tục gào . Hứa Đa Phúc bịt tai lạch bạch chạy tìm A cha.

Hứa Tiểu Mãn mà buồn , hỏi Đa Đa:

– Đứng cùng con là bạn mới quen ? A cha chào hỏi họ một tiếng nhé.

Hứa Đa Phúc hết sờ sờ chiếc xe nhỏ của , bóp bóp con vịt cao su kêu chít chít, vô cùng vui vẻ :

– Bạn tên là Nghiêm Hoài Anh, bạn tên là Lưu Thương.

Hứa Tiểu Mãn sững sờ. Nghiêm Hoài Anh, Lưu Thương?

Bên cạnh, Lưu Thương và Nghiêm Hoài Anh cũng đang kể với về Hứa Đa Phúc. Không lâu , ba vị phụ . Nhà họ Lưu và nhà họ Nghiêm ở cùng một hướng, Hứa Tiểu Mãn thì ở hướng ngược , chỉ thể chuyện xã giao vài câu.

Các bạn nhỏ hẹn ngày mai gặp .

Hứa Tiểu Mãn trong lòng do dự cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn hỏi của Nghiêm Hoài Anh:

– Nhà chị chỉ một đứa con ?

– Còn một đứa lớn, đang học cấp hai. – Tưởng Linh .

Hứa Tiểu Mãn nhẩm nhẩm cái tên "Nghiêm Hoài Tân" mấy vẫn thốt khỏi miệng. Chuyện con cái là tùy duyên, đầu gặp bà Tưởng, thể nào hỏi han như tra hộ khẩu thúc giục sinh con .

Ngược của Lưu Thương, Lưu Nhất Nhất, hoạt bát.

Chỉ là Hứa Tiểu Mãn thấy tên họ của Lưu Thương, nghĩ đến điều gì đó liền sững sờ, cứng rắn nuốt lời định trở .

Trên đường về, Hứa Tiểu Mãn vẫn đang suy nghĩ về những dự đoán đó.

Hứa Đa Phúc đạp xe ba bánh bên cạnh A cha, lúc nhanh lúc chậm chờ A cha, thấy A cha để ý đến liền hừ một tiếng, phồng má tức giận :

– A cha, còn hỏi Đa Đa hôm nay học thế nào!

– Ai nha A cha , A cha mải nghĩ chuyện linh tinh, quên hỏi Đa Đa của chúng ngày đầu tiên học thế nào ? – Hứa Tiểu Mãn lập tức dỗ dành con trai, Đa Đa ngày đầu tiên học vẻ thể hiện.

Hứa Đa Phúc kéo kéo tay A cha, lập tức toe toét:

– A cha, con giận , A cha .

Sau đó cái miệng nhỏ liến thoắng kể chuyện Lưu Thương và Nghiêm Hoài Anh đ.á.n.h , Nghiêm Hoài Anh sờ đũng quần ...

Hứa Tiểu Mãn: !!!

– Hả? Con bé sờ đũng quần con ?

– Không A cha, Lưu Thương giúp con che . Nghiêm Hoài Anh bảo con là em gái, Lưu Thương bảo sờ, dọa mách dì Tưởng. Nghiêm Hoài Anh đ.á.n.h Lưu Thương, Lưu Thương liền chạy a chạy. Hai họ bắt con chọn chơi với ai, con liền đưa kẹo cho họ ăn, họ gọi con là đại ca.

Hứa Tiểu Mãn: Thế là lên làm đại ca cơ đấy.

Hắn nhớ Trọng Thành chỉ cho cặp sách của Đa Đa hai viên kẹo.

– Con ăn kẹo ? Đưa hết cho bạn ?

Hứa Đa Phúc gật gật cái đầu nhỏ, còn vui hơn cả ăn kẹo!

Buổi trưa ăn cơm xong thì ngủ trưa, buổi chiều chơi vui vẻ quá, Hứa Đa Phúc tiểu nhưng kịp nên tè dầm. Hứa Đa Phúc mặt đỏ bừng, thật ngại ngùng, đạp xe nữa mà lầm bầm trong miệng.

Hứa Tiểu Mãn liền bế con trai lên, xoa xoa đầu Đa Đa.

– Con bảo tiểu, Lưu Thương và Nghiêm Hoài Anh kéo con chạy, nhưng con nhịn nữa A cha , quần ướt hết cả. Các bạn khác con, bảo con tè dầm, Nghiêm Hoài Anh và Lưu Thương còn giúp con đ.á.n.h họ.

– Sau đó cô giáo đến.

Hứa Tiểu Mãn thầm nghĩ: Hai viên kẹo Nghiêm Hoài Anh và Lưu Thương xứng đáng ăn.

Đối với Đa Đa nhà , Hứa Tiểu Mãn tủm tỉm dùng giọng điệu tự nhiên :

– Trẻ con tè dầm là chuyện bình thường, con xem trong cặp sách của bạn con ai cũng một cái quần dự phòng cả. Ba ba con năm tuổi vẫn còn tè dầm đấy.

Nói bậy.

Trọng Thành chỉ nhà trẻ nội trú nửa năm, chứ từng tè dầm.

Hứa Đa Phúc cũng còn ngại ngùng hổ nữa. Ba ba cũng tè dầm mà, còn nhỏ mới ba tuổi, thế là giơ ngón tay bụ bẫm với A cha:

– Vậy... con năm tuổi sẽ tè dầm nữa.

– Đa Đa của chúng thông minh thật, vẫn còn thể tè dầm thêm hai năm nữa cơ đấy.

Hứa Tiểu Mãn đưa con trai về nhà. Hắn về sớm nên nấu cơm, những món chính phức tạp ngon miệng làm, nhưng mì và cháo thì thạo. Trước hết giặt quần cho Đa Đa, treo lên dây phơi ngoài sân.

Trọng Thành tan làm trở về, thấy chiếc quần Hứa Đa Phúc mặc buổi sáng đang treo dây phơi trong sân liền chuyện gì xảy , mặt tự chủ hiện lên ý .

Hứa Đa Phúc ăn xong bát mì to hơn cả mặt , ăn đến bụng tròn vo.

– Ba ba!

Trọng Thành ôm lấy Hứa Đa Phúc:

– Con hôm nay tè dầm ?

Hứa Tiểu Mãn nháy mắt hiệu, nhưng Hứa Đa Phúc gật đầu, còn dùng giọng điệu kiêu ngạo với Ba ba:

– A cha bảo Ba ba năm tuổi còn tè dầm. Con... con mới bốn tuổi (tuổi mụ), A cha con bảo năm tuổi thì , con hứa bốn tuổi sẽ tè dầm nữa.

Trọng Thành về phía Tiểu Mãn.

Hứa Tiểu Mãn: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-148-phien-ngoai-26-ngay-dau-tien-di-hoc-va-nhung-nguoi-ban-moi.html.]

Hắn vội lảng sang chuyện khác:

– Về ? Đi làm vất vả , nấu mì cho ngươi, ăn mì nước nhé. Ta còn mua đùi gà kho, ngươi xé nhỏ ăn cùng canh là ăn cả cái đùi gà? – Nói nhanh về phía nhà bếp.

– Ta thế nào cũng . – Trọng Thành đặt Hứa Đa Phúc xuống, thuận tay vỗ vỗ đầu con trai, rửa tay tự bếp.

Không lâu , hai thì thầm to nhỏ trong bếp, chủ yếu là Hứa Tiểu Mãn .

– Ngươi đoán xem hôm nay gặp ai!

Cũng cần Trọng Thành trả lời, Hứa Tiểu Mãn câu tiếp theo công bố đáp án:

– Bạn học của Đa Đa chúng , bạn mới quen hôm nay, Nghiêm Hoài Anh và Lưu Thương.

Trọng Thành nhướng mày:

– Nghiêm Hoài...

– Anh! – Hứa Tiểu Mãn Trọng Thành hỏi gì. – Ta sai , là một cô bé. Tiểu Nghiêm nhỏ hơn chị gái nó nhiều tuổi, bây giờ chắc còn sinh , cũng ngại hỏi bà Tưởng.

, còn Lưu Thương...

Hứa Tiểu Mãn vẻ mặt chút khó xử, còn lén liếc ngoài xem Đa Đa đang xem phim hoạt hình, đầu tiếp tục :

– Mẹ của Lưu Thương tên là Lưu Nhất Nhất, sợ c.h.ế.t khiếp. Ngươi xem Lưu Thất Khiêm kiếp đầu t.h.a.i thành con gái ? Ta cũng dám kỹ mặt Lưu Nhất Nhất.

Trọng Thành xong sững sờ, đó giấu nụ , :

– Cho thêm mì , đói.

– Ồ ồ. – Hứa Tiểu Mãn cho thêm một ít mì, còn lẩm bẩm: – Thật là trùng hợp, duyên phận đến thì thể ngăn cản, ngờ bạn của Đa Đa chúng là Lưu Thương.

Trọng Thành ừ một tiếng:

– Có thể thấy ngươi và thật sự chỉ duyên phận bạn bè.

Hậu tri hậu giác phản ứng , Hứa Tiểu Mãn: ...

Chồng nhỏ đúng là hũ giấm lớn.

Chuyện hai vợ chồng cũng chỉ bàn luận một hồi, đó thái độ vẫn là thuận theo tự nhiên. Giống như Trọng Thành thích quá coi trọng giấc mộng "kiếp ", cũng giống như Hứa Tiểu Mãn "duyên phận đến thể ngăn cản", Nghiêm Hoài Tân sẽ xuất hiện, cho nên đừng quá lo lắng về quỹ đạo của "giấc mộng" mà làm lỡ hiện tại, cuộc sống hạnh phúc đang ở ngay mắt.

Trọng Thành ăn cơm chiều xong, trời dần tối, một nhà ba liền ngoài chơi bóng, chủ yếu là dạo chơi cùng Hứa Đa Phúc. Đây là thời gian dành cho con, thể để Đa Đa xem TV mãi .

Hứa Đa Phúc thích nhất là ngoài chơi, còn mang theo xe ba bánh của .

Trọng Thành:

– Con xe ba bánh, cần cõng con.

Hứa Đa Phúc khuôn mặt bụ bẫm bắt đầu rối rắm, Ba ba cõng, xe ba bánh. Hứa Tiểu Mãn ở bên cạnh mà bật , Trọng Thành đang trêu Đa Đa đây mà.

– Mang hết , lát nữa A cha xách xe ba bánh cho.

Hứa Đa Phúc bổ nhào chân A cha, mắt lấp lánh ngẩng đầu :

– A cha, Đa Đa thích nhất A cha đó!

– He he, A cha cũng... – Hứa Tiểu Mãn kịp thời thu miệng . – A cha yêu nhất Ba ba con và con đó.

Hoàn mỹ.

Cuộc sống hàng ngày vụn vặt cũng tràn ngập hạnh phúc. Hứa Đa Phúc nhà trẻ ngày hôm liền đổi Nghiêm Hoài Anh làm đại ca, nhưng Hứa Đa Phúc vẫn siêu vui vẻ. Tan học về với Ba ba, hôm nay Nghiêm Hoài Anh mang đậu phộng rang cho họ ăn.

Cho nên Nghiêm Hoài Anh là đại ca.

Trọng Thành: ...

Nhóc béo tiền đồ.

Hóa cái chức "đại ca" phiên làm .

Trong nhà tiết kiệm ba tháng tiền lương, mua một chiếc máy phim. Chủ yếu là lương của Hứa Tiểu Mãn cao hơn một chút, nhưng trong nhà cũng nhiều khoản chi. Hứa Tiểu Mãn lẩm bẩm:

– Tiền sinh hoạt của chồng nhỏ giữ , thể tiết kiệm, ăn uống cũng thể tiết kiệm, Đa Đa và Đại Thành đều đang tuổi ăn tuổi lớn, đương nhiên cũng tham ăn...

Có máy phim xong, cả nhà ngoài chơi đều chụp ảnh. Hứa Đa Phúc cũng mê máy phim, đòi chụp ảnh cho Ba ba A cha. Trọng Thành chỉ huy Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc ôm máy phim tung tăng vui lòng chỉ huy.

Chớp mắt đến cuối năm, sắp nghỉ đông.

Một ngày nọ, Trọng Thành nhận điện thoại, :

– Cậu từ nước ngoài về .

– Triệu Xu? – Hứa Tiểu Mãn hỏi tên họ giống như .

Trọng Thành gật gật đầu. Tiểu Mãn luôn ấn tượng với những chính phái trong mộng, nhưng mộng là mộng.

– Ta gặp , nếu tiện thì mời về nhà.

– Được thôi. – Hứa Tiểu Mãn đáp ứng sảng khoái.

Ngược Trọng Thành lo lắng nhiều, ôm lấy Tiểu Mãn:

– Ngươi hiểu ?

– Hả? – Hứa Tiểu Mãn nghĩ thầm: Hắn mù chữ, hiểu mà!

Trọng Thành thở dài:

– Ngươi hiểu. – Rồi tỉ mỉ giải thích: – Ta và ngoài gặp một . Nếu , chính phái như ngươi nghĩ, là coi thường , đối với ngươi và Đa Đa tình , sẽ làm nhạt quan hệ bên đó. "Tiện" ở đây là chỉ chúng , ngươi và Đa Đa thấy tiện thì mới mời.

Tiểu Mãn quá đơn thuần, thiện lương, chính nghĩa, đặc biệt yêu . Trọng Thành sẽ để Tiểu Mãn chịu một chút uất ức nào mặt họ hàng của .

Hứa Tiểu Mãn: ???

Bây giờ hiểu, nhưng chồng nhỏ của lo lắng thái quá !

đây là chồng nhỏ yêu mà.

Thế là hôn một cái chụt.

Trước Tết, Triệu Xu đến Tân Thành, ở khách sạn. Trọng Thành với Tiểu Mãn một tiếng, một chuyến. Ngày đó trở về liền với Tiểu Mãn:

– Mai mua ít thức ăn, mời về nhà chơi.

– Được thôi. – Hứa Tiểu Mãn sảng khoái đáp ứng, xem Triệu Xu là .

Trọng Thành:

– Ngươi ăn gì? Mấy hôm nhắc đến gà xào ớt, ngày mai mua một con gà... – Bắt đầu tính toán thực đơn.

Hứa Tiểu Mãn mà nước miếng chảy ròng ròng, Trọng Thành thấy nhịn .

Tiểu Mãn thật đáng yêu.

Cậu Triệu Xu trẻ, lớn hơn Trọng Thành mười tuổi, năm nay mới 31, còn độc lập gia đình. Ngoại hình xuất sắc, xinh , cao ráo, cũng ăn mặc chải chuốt.

Áo khoác dài màu đen, khăn quàng cổ kẻ sọc, tóc vuốt sáp, xịt nước hoa, còn xách theo quà.

Hứa Đa Phúc thấy nhà khách, gọi là ông , Ba ba dặn . ông hề giống ông, giống như một chú trai hơn.

Trẻ con nghĩ gì, mặt nấy, những giấu mà còn thẳng .

Trọng Thành: "..."

Hứa Đa Phúc bệnh mê trai tái phát .

Triệu Xu chọc , sờ sờ mặt Đa Đa, thật là bụ bẫm dễ sờ, liền xổm xuống, :

– Ông ôm con một cái nhé?

Hứa Đa Phúc mặt đỏ bừng, ngại ngùng chui lòng ông trai, chớp chớp mắt với A cha:

– Ông thơm quá!

Chọc cho lớn đều ồ lên.

Hứa Đa Phúc ngại ngùng, cảm thấy nhạo , phồng má với A cha và Ba ba:

– Ông vốn dĩ thơm mà.

Trọng Thành: "..."

– Nó thích chúng nó, cho rằng chúng nhạo nó đấy. – Trọng Thành bất đắc dĩ vẫn giải thích một câu.

Hứa Tiểu Mãn lập tức nghiêm mặt :

– Đa Đa đáng yêu, nhạo .

, chúng nhạo Đa Đa, chế giễu. Là thấy Đa Đa lớn lên đáng yêu, chuyện lý. Con khen ông thơm, , ông vui mới đấy. – Triệu Xu cũng nghiêm túc giải thích.

Hứa Đa Phúc lập tức vui vẻ:

– Vậy con giận nữa.

– Con hiểu lầm các chú .

– He he.

Khuôn mặt nhỏ nhắn rõ: Ông thật , thơm quá, còn bụng nữa.

Hứa Tiểu Mãn thầm nghĩ: Heo con ngốc Đa Đa thật đáng yêu.

Loading...