Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 135: Phiên Ngoại 13 - Trọng Thành Tìm Tới Tận Cửa, Ngọt Ngào Nhận Làm Tức Phụ
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiên ngoại mười ba
Đông nam tây bắc, Hứa Tiểu Mãn tùy tiện tìm một hướng, đ.á.n.h ngựa chạy ba ngày, quên mất qua trấn nào, ở trấn ăn hai cái bánh bao chay, một chén mì chay, một chút nước dùng cũng , nhưng thoải mái.
– Lão hán, cho hỏi một chuyện, trấn của các vị, thôn nào hẻo lánh nhất? – Hứa Tiểu Mãn hỏi.
Lão hán nấu mì xong thấy lạ, ai cũng chạy đến nơi phồn hoa trấn, hỏi như ? Hắn đối phương một áo vải xám xịt, tướng mạo sạch sẽ, đặc biệt là đôi mắt sáng, , giống kẻ ác phạm tội bỏ trốn.
– Vậy thì , thị trấn bao nhiêu thôn, hai mươi thì cũng mười tám, thôn nào cũng cái hẻo lánh của nó, nghèo nhất, thật sự một thôn, ngươi về phía đông hơn mười ngày, thể thấy núi, ở trong núi.
Lão hán là bộ, thật cưỡi ngựa vẫn nhanh.
Năm Ninh Võ, Hứa Tiểu Mãn và Trọng Thành chuyện, lỡ miệng : Lão hán đó, hỏi ông nơi hẻo lánh, ông chỉ cho nơi nghèo, cái nơi thâm sơn cùng cốc đó thật là nơi khỉ ho cò gáy điêu dân, đáng tiếc con ngựa của , theo lâu như , g.i.ế.c ăn thịt, cha nó, nếu sinh Đa Đa, nếu hung hăng giáo huấn bọn họ.
Hứa Tiểu Mãn thấy Trọng Thành đến xuất thần, thần sắc bắt đầu lơ đãng, lập tức pha trò qua một chuyện "", nhưng những chuyện "" đó, trong tai Trọng Thành chút nào .
Tiểu Mãn tiêu tiền, một bát lớn chân gà rẻ tiền nhất. Tiểu Mãn tiêu tiền mời bà t.ử nấu cơm, kết quả bà t.ử lừa Tiểu Mãn, mỡ heo nấu nước đường đỏ, thức ăn khó ăn như cơm heo, còn ăn lấy. Tiểu Mãn sinh con, sợ là quái vật, nhốt trong nhà dám gọi đến, cứ thế tự gánh vác, con ngựa mà Tiểu Mãn yêu nhất, chính là trong thời gian , những tên điêu dân đó g.i.ế.c ăn thịt.
Dăm ba câu, câu nào chữ nào cũng là uất ức, cũng là nước mắt.
Trọng Thành tức giận đến ngủ ngon, Tiểu Mãn ngược đến an ủi , những lời hơn, thôn đó cũng là nghèo, nghèo thì nhân tính, chỉ còn sự xảo quyệt tàn nhẫn và bản năng thú vật, bây giờ sự thống trị của ngươi, dân phong bên đó chắc chắn hơn nhiều.
Dù hơn nhiều, cũng là lúc đó.
Thế là Trọng Thành liền hỏi đến tận cùng ở . Hứa Tiểu Mãn thấy tức phụ thật sự tức giận khổ sở, liền tỉ mỉ địa chỉ, như thế nào, rẽ như thế nào, qua nơi nào, nơi đó một cây hòe trăm năm đều .
Nếu là đặt ở lúc nơi Hứa Tiểu Mãn, đều rõ ở , địa chỉ cụ thể, bởi vì Trọng Thành tìm , chính đều nhớ đường, cố ý quên mất.
Sở dĩ nhớ rõ như , đó là bởi vì lúc Trọng Thành tạo phản, lòng nóng như lửa đốt một đường lên đường, là cùng địa phương thôn dân hỏi thăm, là vuốt phương hướng, như thế nào thể rõ ràng lắm trở về lộ?
Phủ Vu Châu Vương.
– Ta Tiểu Mãn ở . – Trọng Thành đem những lời của Tiểu Mãn câu nào chữ nào ghi tạc trong lòng, ngờ, ngờ thật sự làm .
Vương Viên Viên mặt mừng lo, lo chắc chắn là "bắt " Tiểu Mãn. Cái tên Vương Viên Viên . Trọng Thành hừ lạnh, trận đòn , chính đ.á.n.h .
Ngày đó Vu Châu Vương nhốt trong thư phòng, mãi cho đến chạng vạng mới mở cửa, đó gọi phụ tá, binh, đem thư từ giao cho binh, đến đêm khuya.
Vương Viên Viên lén lút trèo tường , thậm chí cần mặt mũi bắt chuyện với Triệu Nhị Hỉ, một câu Triệu ca ca, hai câu Triệu ca ca, từ chỗ Triệu Nhị Hỉ hỏi thăm chút gì đó.
Triệu Nhị Hỉ sợ đến như chim cút, nhưng vì lo lắng cho Hứa Tiểu Mãn, cũng . Hai ở đây lén.
– ... Vương gia làm lớn chuyện như , đây là phái binh bắt Hứa Tiểu Mãn ?
– Trong cung từng chuyện như ? Bắt , đó thì ?
Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t Hứa Tiểu Mãn. Vương gia cũng quá nhẫn tâm.
Triệu Nhị Hỉ và Hứa Tiểu Mãn là một đám thái giám xuất từ nội vụ sở, còn từng đến cung khác hầu hạ chủ t.ử nào điều đến đội ngũ của Vu Châu Vương, lúc cẩn thận hồi tưởng, lắc đầu. Vương Viên Viên vui vẻ, đ.á.n.h c.h.ế.t Hứa Tiểu Mãn là .
Liền Triệu Nhị Hỉ :
– Ta từng thấy chuyện như , nhưng trong cung một tiểu thái giám ở mặt quý nhân sai lời đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.
Vương Viên Viên:!
Các ngươi trong cung đ.á.n.h c.h.ế.t tươi sống như là chuyện thường .
Hai , lo lắng sợ hãi. Vương Viên Viên nghĩ: "Vậy vẫn là đừng về." Hắn nghĩ gì thế mà , bên cạnh Triệu Nhị Hỉ thình thịch một tiếng quỳ xuống đất, dọa đến run bần bật.
Vương Viên Viên thầm kêu , mặt lộ một nụ , cũng dám về hướng đến, tự quyết định với Triệu Nhị Hỉ:
– Vương gia minh thần võ như , Hứa Tiểu Mãn theo Vương gia còn phúc khí, chạy cái gì mà chạy, đáng bắt về.
Trọng Thành lạnh một tiếng.
Hứa Tiểu Mãn lúc đó còn giao Đa Phúc cho Vương Viên Viên chăm sóc, Vương Viên Viên lanh lợi thông minh thế nào thế nào, chính là như ? Phải để Tiểu Mãn xem, , Vương Viên Viên là kẻ gió chiều nào theo chiều .
Vương Viên Viên như là mới phát hiện Vương gia đến, vội quỳ xuống chào.
Trọng Thành hai , cuối cùng :
– Hai ngươi, đây.
Cứ như dặn dò một phen.
...
Thôn Mễ Gia Mương.
Thôn ở trong khe núi, tuy hẻo lánh nghèo một chút, nhưng đừng , từ con đường nhỏ hẹp dài qua, thật sự một khung cảnh khác biệt, rộng rãi sáng sủa, cảnh sắc dễ chịu.
Hơn nửa tháng , Hứa Tiểu Mãn tìm thôn Mễ Gia Mương, hài lòng với phong cảnh như , cảm thấy là nơi để "ở ẩn" mấy năm, Vương gia chắc chắn tìm , phong cảnh ở đây , ở đây dưỡng lão cũng .
Hứa Tiểu Mãn mới đến nghĩ , đó hỏi thôn dân, vì giọng khác , tốn chút công sức, để đối phương dẫn đến nhà thôn trưởng, đứa trẻ đó còn hỏi : Ta dẫn ngươi ăn gì .
Còn đòi tiền dẫn đường.
Hứa Tiểu Mãn thấy đứa trẻ mắt hau háu thèm ăn, từ trong sọt lưng sờ sờ, mở một gói ô mai chua cho đối phương mấy viên, đứa trẻ ngậm ô mai chua thấy chua nỡ nhổ , dùng tiếng địa phương mắng Hứa Tiểu Mãn một câu, nhưng lúc đó Hứa Tiểu Mãn , thấy đứa trẻ thích ăn ô mai chua, cho một nắm đậu phộng.
Đứa trẻ hì hì , chạy dẫn đường, mắng kẻ ngốc ngoại lai, mắng , còn cho đậu phộng ăn.
Hứa Tiểu Mãn dắt ngựa theo , đứa trẻ hoạt bát chạy nhảy phía , cảm thán:
– Lời thế nào nhỉ? Thế ngoại đào nguyên, cảnh sắc , trẻ con náo nhiệt hoạt bát đáng yêu sợ lạ, thật , thôn . Ta thấy còn hơn cả vương phủ. – Hắn lẩm bẩm.
Sau đó đến nhà thôn trưởng, Hứa Tiểu Mãn khoa tay múa chân —— đến Vu Châu cũng bảy tám năm, tiếng Vu Châu vẫn , chỉ là mười dặm khác âm, đặc biệt nơi quá hẻo lánh, chỉ thể đoán. Hắn mua nhà, tạm thời mua ruộng. Bởi vì ở mấy năm, tiên mua nhà ở, đến lúc đó .
– Bao nhiêu?!!! – Hứa Tiểu Mãn đoán con của thôn trưởng, nụ mặt cũng còn, ánh mắt sáng quắc, chỉ thiếu nước nắm cổ áo thôn trưởng.
Cha nó, tình hình bên Vu Châu , ngay cả một gian nhà ngói nhỏ trong thành Vu Châu cũng chỉ hai ba lạng bạc, lão già hư thật, đòi năm lạng bạc. Lão t.ử cho ngươi một chày gỗ.
Hứa Tiểu Mãn một hồi bằng tiếng Vu Châu, ý là ngươi đừng lừa , mắc lừa , giá cả, cho đàng hoàng.
Thôn trưởng lập tức biến thành bộ dạng đáng thương, như thể Hứa Tiểu Mãn nhầm, ỷ thế h.i.ế.p , một hồi, năm lạng bạc là nhà cũ sẵn, còn cho ngươi thêm hai mẫu đất ở cửa nhà cũ.
Hứa Tiểu Mãn:?
Vừa cho đất mà. Nói ? Thôn trưởng thành thật khẳng định : Nói!
Vậy năm lạng bạc cũng . Hứa Tiểu Mãn lẩm bẩm, một đường, đến đây chút mệt, nữa, thế là giao tiền, thôn trưởng cho khế đất ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-135-phien-ngoai-13-trong-thanh-tim-toi-tan-cua-ngot-ngao-nhan-lam-tuc-phu.html.]
Hình như gì đó đúng. Hứa Tiểu Mãn nghĩ.
Sau đó thôn trưởng bảo con trai dẫn đường cho Hứa Tiểu Mãn, Hứa Tiểu Mãn đến nơi, thấy căn nhà sẵn, hiểu , hình như lừa , lừa.
Nhà cách cả thôn một , gần núi, mọc đầy cỏ dại, là hai gian nhà tranh vách đất, sân cỏ cao nửa , hoang phế bao nhiêu năm, mái nhà cũng thủng, còn cái gọi là "hai mẫu đất", căn bản ruộng đàng hoàng, đó là sườn núi khai hoang.
Bây giờ mà , là mất trắng năm lạng bạc. Lão già chắc chắn sẽ trả tiền cho . Hứa Tiểu Mãn chằm chằm tờ "khế đất" cuối cùng lùi bước, vài giây, cuối cùng chấp nhận, đặt cái sọt lưng xuống:
– May mà kinh nghiệm, ở trấn mua hết những thứ cần mua.
Từ đây trấn một chuyến, chỉ cưỡi ngựa mất bốn ngày.
Hứa Tiểu Mãn mua muối, dầu, chăn đệm, nồi d.a.o bát đũa, nghĩ trời sắp nóng, mua chăn đệm mỏng, đến nơi thấy, giường đất trong nhà tranh cũng hỏng , sụp một nửa, đó còn chuột c.h.ế.t, nhện gì đó.
Phải quét dọn sạch sẽ.
Bận rộn như là nửa tháng, Hứa Tiểu Mãn mỗi ngày bận đến xoay quanh, mặt mày xám xịt, cũng kịp nghĩ đến vương phủ, Vương gia, mỗi ngày giường đất, ngã đầu là ngủ, vương phủ đối với như là chuyện của kiếp .
Đầu tháng bảy.
Trong khe núi vẫn mát mẻ, trừ lúc giữa trưa chút nóng.
Hứa Tiểu Mãn nghĩ nên dọn dẹp hai mẫu ruộng nhà , thật chắc hai mẫu, suy nghĩ một chút, đám cỏ hoang, cuối cùng vẫn về phòng chiếu, lười động.
– Cũng vương phủ thế nào.
– Ta , cũng Vương Viên Viên, Triệu Nhị Hỉ nhớ .
– Đã một tháng rưỡi , chắc phát hiện thật sự .
Hứa Tiểu Mãn vẫn chút khẩu thị tâm phi, nghĩ Vương Viên Viên, Triệu Nhị Hỉ nhớ , nào đó nhớ , nghĩ thường xuyên ngoài, nào đó thể cũng cho rằng đang làm việc bên ngoài.
– Cũng tức phụ của nào đó đến .
Hứa Tiểu Mãn lẩm bẩm tiếng, phát hiện gì đó xong, ảo não a a a gãi đầu, đó xoay dậy:
– Đều do trời quá nóng, nóng làm tâm phiền ý loạn, Hứa Tiểu Mãn ngươi đại công công đại trượng phu, thể lải nhải như , thì , nghĩ đến ích gì, chẳng lẽ ngươi còn cam tâm làm tiểu tức phụ của Trọng Thành ? Phì! Dù làm tức phụ, cũng là Trọng Thành cái tên Vu Châu Vương làm tức phụ cho bổn công công.
Hứa Tiểu Mãn tự dỗ xong, vui vẻ xuống, đó phát hiện "ác mộng" của đời , cánh cửa gỗ rách nát nhà , ở cửa hình như , với thị lực của , cùng nào đó ngủ nhiều năm như , dù hóa thành quỷ cũng nhận .
Quỷ?
Hứa Tiểu Mãn sợ đến giật dậy, Trọng Thành làm ?
Cửa mở. Kẽo kẹt kẽo kẹt rung động.
Hứa Tiểu Mãn hé miệng, lời nào, bây giờ hoài nghi nóng quá mơ, ngược ở cửa :
– Ta đến làm tức phụ cho ngươi.
– ... Chắc chắn là mơ, dọa c.h.ế.t . – Hứa Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm, ngay ngắn , nhắm mắt, hai tay chắp đặt rốn, lẩm bẩm: – Mùa hè nóng nực, Trọng Thành dù biến thành quỷ phì phì phì, sẽ , đó chắc chắn là mơ.
Sột soạt sột soạt sột soạt.
– Ta chạy xa như , cũng ở , thể tìm .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiếng sột soạt dừng .
– Không thể thể, mau ngủ mau ngủ, tỉnh dậy cuốc đất, bận rộn một chút là , bận rộn một chút là . Bận rộn sẽ bắt đầu nhớ đến mức sinh ảo giác.
Trọng Thành tiểu lăng t.ử lẩm bẩm, duỗi tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu dưa của tiểu lăng tử, Hứa Tiểu Mãn mở mắt, Trọng Thành cúi đầu hôn môi Tiểu Mãn, học giọng điệu của Hứa Tiểu Mãn, trêu chọc :
– Bổn vương đến . Đến làm tức phụ cho Hứa đại công công. Hứa đại công công cũng .
Hứa Tiểu Mãn sợ đến run rẩy, nghĩ đến cái gì, duỗi tay véo mặt "Trọng Thành":
– Ngươi rốt cuộc là cô hồn dã quỷ gì, mau từ Vương gia nhà xuống, nếu đừng trách khách khí với ngươi.
Trọng Thành khuôn mặt trẻ trung, hoạt bát, linh động, tùy ý của Tiểu Mãn, khóe miệng kìm , mặc cho Hứa Tiểu Mãn véo tới véo lui mặt , :
– Chính là , m.ô.n.g trái của ngươi một nốt ruồi đỏ, l.i.ế.m ngươi liền kích động, chồi non nhỏ vểnh lên đặc biệt đáng yêu.
Hứa Tiểu Mãn: ...
Mặt đều đỏ lên.
– Đừng, đừng nữa.
Thật sự là Trọng Thành đến. Trọng Thành tìm nơi ?!
Hứa Tiểu Mãn dậy, mặt đỏ bừng, vẫn nghiêm túc :
– Ngươi về , lấy việc bỏ nhà để dỗi ngươi, ép ngươi, cho ngươi thành gia, , thật sự dứt khoát, hai thể tiếp tục như , đối với , tự nhiên đối với vương phi của ngươi cũng .
Chủ yếu là đối với . Hắn thích Vương gia với khác. Hắn trong lòng khó chịu, nghĩ cũng dám nghĩ, nghĩ đến là đau thấu tim.
Trọng Thành tim như d.a.o cắt, lúc Tiểu Mãn chính là ôm tâm tư như mà một cách sạch sẽ, duỗi tay nhẹ nhàng ôm Tiểu Mãn:
– Không vương phi nào cả, nhưng Hoàng hậu, Hoàng hậu Hứa Tiểu Mãn.
Hứa Tiểu Mãn đẩy , trừng mắt Vương gia. Hắn Trọng Thành loại miệng lưỡi trơn tru, lời chắc chắn là thật, nhưng một thái giám thể làm Hoàng hậu.
Cái tên lăng t.ử , bây giờ vẫn còn tin . Trọng Thành trong lòng nóng hổi, :
– Thật sự, ngươi , điên cuồng tìm ngươi, nhưng vẫn tìm thấy, Túc Mã Quan, Lưu gia, binh, tìm mấy tháng, đến thôn Sông Nhỏ cũng , tháng tám vì lo lắng quá độ, phun máu...
Hứa Tiểu Mãn căng thẳng, về phía Vương gia, phản ứng , tháng tám? Bây giờ mới đầu tháng bảy.
– Lần đó liền quyết định, g.i.ế.c về Thịnh Đô thời hạn, tháng mười hịch văn chiêu cáo thiên hạ, náo loạn đến ồn ào huyên náo đều , ngươi vẫn trở , nhớ ngươi đến phát điên, sợ ngươi xảy chuyện ngoài ý , cũng may năm cuối tháng hai ngươi rốt cuộc trở về, ôm một đứa trẻ trở về.
– Đứa trẻ? – Hứa Tiểu Mãn nghi ngờ.
Trọng Thành gật đầu, nhịn nắm tay Hứa Tiểu Mãn, trịnh trọng nghiêm túc :
– Là con của hai , ngươi sinh, tên là Hứa Đa Phúc, nó mới đầy tháng, trời rét căm căm, ngươi liền cõng nó trở về tìm .
Những lời , Hứa Tiểu Mãn đầu óc còn kịp chuyển, buột miệng thốt :
– Hứa Đa Phúc, tên , nhiều phúc khí.
Trọng Thành , đúng. Rất nhiều phúc khí.
– Từ từ, ngươi , một công công mang thai?!!!