Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 134: Phiên Ngoại 12 - Tiểu Mãn Mang Bạc Bỏ Trốn, Vương Gia Sốt Cao Tỉnh Mộng

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:57:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phiên ngoại mười hai

Đêm xuống, Hứa Tiểu Mãn bắt Vu Châu Vương hung hăng hầu hạ một phen, những gì cảm thấy , làm, cũng bắt Vu Châu Vương hầu hạ ——

Bởi vì quá mức nhiệt tình, Vu Châu Vương mấy mở miệng về chuyện tứ hôn, hễ nhắc đến một chữ, liền nội thị của đè xuống, cuối cùng chỉ còn việc hầu hạ tiểu nội thị.

Hôm , mặt trời lên cao.

Hứa Tiểu Mãn đỡ cái eo trẻ tuổi, qua loa lau một phen, nếu mùi quá nồng, mặc quần áo, trở về phòng , từ gầm giường lôi một cái hũ nhỏ xám xịt, bên trong là tiền lương tháng của .

Việc nào việc đó, là một thái giám, theo Trọng Thành, bao giờ nghĩ Trọng Thành sẽ dưỡng lão cho —— lúc ở lãnh cung, sống nay c.h.ế.t mai, đến Vu Châu Trọng Thành sủng, nghèo rớt mồng tơi, vẫn dựa chính .

Dựa ai cũng bằng dựa chính .

Hứa Tiểu Mãn mở hũ đầy tiền đồng bạc vụn mà nhe răng trợn mắt .

Sau đó mang hết tiền , cũng gói ghém gì, thậm chí Vương Viên Viên ở ngoài gõ cửa hỏi ăn cơm :

– ... Nhà bếp hầm thịt dê, canh dê cải trắng cho ngươi thêm chút miến mì sợi?

– Tất cả đều ! – Hứa Tiểu Mãn lớn tiếng tự nhiên .

Ngoài cửa Vương Viên Viên , thở phào nhẹ nhõm, miệng :

– Ăn ăn ăn, chỉ ăn, !

Đã lúc nào , Hứa Tiểu Mãn còn ăn cơm, chuyện gì lớn. Không việc gì là , Vương gia cưới vương phi thì cứ để cưới, tục ngữ đau dài bằng đau ngắn. Có thể ăn là .

Một ngày trôi qua, Vương Viên Viên ăn sớm, bưng cho Hứa Tiểu Mãn một chậu canh dê lớn, canh dê hầm đến trắng sữa, cải trắng mới mọc mùa xuân cũng tươi, bên trong đậu phụ, mộc nhĩ, còn miến khoai lang đỏ do địa phương tự làm, đầu bếp nhà bếp tự tay cán bột, rưới một ít sa tế.

Đầy một chậu lớn.

Hứa Tiểu Mãn gục đầu bàn ăn cơm, ăn một cách thống khoái, bao lâu mặt đỏ bừng một lớp mồ hôi mỏng, còn với Vương Viên Viên:

– Có tỏi ?

– Có thì , nhưng ngươi ăn ? Ăn ăn , lấy cho ngươi.

Hứa Tiểu Mãn dạy quy củ, nội thị thái giám mùi, cấm ăn những thứ mùi nồng, hầu hạ Vương gia Hứa Tiểu Mãn đều ăn tỏi, ở Vu Châu bá tánh thói quen ăn mì sợi với tỏi sống, ăn xong chắc chắn mùi.

Vương Viên Viên lẩm bẩm trong lòng: Chắc chắn là do đạo thánh chỉ tứ hôn , Hứa Tiểu Mãn cũng ngốc , thật sự tức giận , tức giận là , tức giận đường ai nấy , bọn họ làm thái giám dính dáng gì đến Vương gia.

Thế là Vương Viên Viên cầm cho Hứa Tiểu Mãn một chén tỏi sống, thậm chí tự tay bóc tỏi cho Hứa Tiểu Mãn.

Hứa Tiểu Mãn: ...

Hắn Vương Viên Viên nghĩ gì, tuy chút khác biệt nhưng quả thật là như . định bỏ trốn, bổn công công hầu hạ nữa, chẳng lẽ vương phi cửa, hầu hạ xong Trọng Thành còn hầu hạ vương phi? Bổn công công chịu cái uất khí của Trọng Thành!

Thế là Hứa đại công công hung hăng c.ắ.n một miếng tỏi, nhai nhai, cay đến mức nước mắt lưng tròng.

– Cay, Vương Viên Viên ngươi lấy tỏi gì ! Cay c.h.ế.t .

– Ngươi mau ăn mì , át , uống ngụm canh.

Hứa Tiểu Mãn liền hai mắt rưng rưng, hung hăng ăn cơm, ăn chút tư thái nào, càng thô lỗ càng , vốn là con khỉ bùn lớn lên ngoài đồng, thể trèo cây thể xuống sông, là thái giám mệnh tiện hơn giấy, Trọng Thành dạy chữ học quy củ, quý nhân!

Hắn chỉ là một công công...

Hứa Tiểu Mãn đầu chôn trong chậu, rơi nước mắt, rơi xuống một thoáng nhanh chóng nghĩ: Trọng Thành một hoàng tử, thích công công, công công thì ! Bổn công công khi , nhất định ăn hết của Vương gia, ăn canh dê của Vương gia!

Loảng xoảng làm xong một chậu.

Hứa Tiểu Mãn lau miệng, ợ một cái. Vương Viên Viên ghét bỏ tránh :

– Ăn no là , ngươi hôm nay đừng đến chính viện, với Triệu Nhị Hỉ một tiếng.

– Ngươi cái rắm. – Hứa Tiểu Mãn Vương Viên Viên, Triệu Nhị Hỉ ưa Vương Viên Viên, nhưng cũng tay ngầm, Triệu Nhị Hỉ cũng thành thật nhát gan, loại đó, chỉ là hai chút khách sáo bề ngoài, lúc khẳng định : – Hôm nay Vương gia sẽ tìm .

Hắn hung hăng áp bức một phen, lúc dậy, Trọng Thành vẫn còn ngủ say. Hừ hừ. Nghĩ như , vẫn là bổn công công thể .

Thế là Hứa Tiểu Mãn vui vẻ, dậy sờ sờ cái bụng tròn vo:

– Ta ngoài dạo một vòng, tâm tình , đây!

Vương Viên Viên quen, Hứa Tiểu Mãn mỗi ngày đều chạy ngoài hành hiệp trượng nghĩa, Vương gia lúc gọi cũng gọi , bắt, chờ, mỗi khi Vương gia mặt đen như sắp nổi giận, Hứa Tiểu Mãn mắng một tiếng , Vương gia liền thôi.

đêm xuống, Hứa Tiểu Mãn ngủ ở chính viện. Chuyện thường thấy.

Vương Viên Viên lúc cũng ngờ, Hứa Tiểu Mãn "" là thật, một cách triệt để, ngay cả quần áo cũng thu dọn, một lời một chữ cũng để , cứ như vân đạm phong khinh quả quyết dứt khoát.

Tàn nhẫn a.

Hứa Tiểu Mãn dắt con ngựa của , từ cửa vương phủ , luôn cái cửa vì tiện, gần chuồng ngựa, cũng thấy , dắt ngựa, hai hầu cái gì "chỉ là một thái giám thể cửa chính", "vương phi là quý nữ từ Thịnh Đô đến", "chủ t.ử đàng hoàng mới cửa chính, là cái thứ gì".

Hắn đến, cố ý bày bộ mặt âm u, dọa hai quỳ xuống đất dập đầu.

Hứa Tiểu Mãn thật thích khác quỳ , đặc biệt là những dân thường xuất giống , nhưng lúc tầng lớp cùng hận nhất, xem thường nhất, tự nhận khoan dung, cũng làm khó hai , hai trông ngựa làm việc chút sai sót vẫn là giúp che đậy.

– Lần còn , bổn công công cắt lưỡi các ngươi. – Hứa Tiểu Mãn chua ngoa .

Hai ngược cung kính lên, dắt ngựa cho , đích tiễn khỏi phủ. Tự nhiên, , hai lưng chắc chắn sẽ mắng là thái giám thối.

– ... Đáng ghét, nếu bổn công công ngoài, lười chạy về một chuyến, nhất định kêu Triệu Nhị Hỉ đổi ! – Hứa Tiểu Mãn lưng ngựa .

Vừa lên ngựa kéo chân, may mà nhịn , nếu sẽ mất mặt. Hứa Tiểu Mãn sợ mất mặt, nhưng thể mất mặt hai hầu mới chế nhạo .

, Hứa Tiểu Mãn cũng d.a.o động ý nghĩ " một chuyến", chỉ sợ một chuyến sẽ tìm cớ cho , một sẽ hai , thấy Trọng Thành mềm lòng, Trọng Thành thành gia, bên cạnh phụ nữ, đàn ông, còn thể lừa dối , và Trọng Thành lên giường, cũng thiệt.

bây giờ thể nghĩ như . Hắn là thái giám, nhưng cốt khí.

Hứa Tiểu Mãn nghĩ đến đây, hai chân kẹp bụng ngựa, hô một tiếng, đ.á.n.h ngựa khỏi thành, một chạy đến ngoại thành, một bóng , bốn phía trống rỗng ngoài cỏ dại và đường nhỏ ai.

Đi đây.

Hứa Tiểu Mãn nghĩ nghĩ, nhíu mày, tư thế đổi vị trí mông, thoải mái, tiếp tục điều chỉnh, con ngựa tiên hắt một cái, Hứa Tiểu Mãn cúi sờ cổ ngựa, c.ắ.n răng :

– Trọng Thành cái tên vương bát đản , cha nó, biến thái như , chỉ thích gặm chỗ đó của bổn công công, gặm đến mức tiểu cũng thoải mái.

Hắn cũng . Một Vương gia, thích, nhiệt tình thưởng thức chỗ đó của ! Có cái gì đó, chỉ thích .

Hứa Tiểu Mãn nghĩ đến đây, ngẩng đầu kiêu ngạo :

– Ta cũng thiệt, cũng cho dùng sức c.ắ.n một trận!

Con ngựa: ...

Không bao lâu, Hứa Tiểu Mãn tùy tiện chọn một con đường.

Một ngày, hai ngày, ba ngày...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-134-phien-ngoai-12-tieu-man-mang-bac-bo-tron-vuong-gia-sot-cao-tinh-mong.html.]

Sắc mặt Vương gia càng ngày càng đen, trầm như nước, đem mấy hầu trong vương phủ từ đầu đến chân thẩm vấn nhiều , Hứa Tiểu Mãn lúc nào, ngày đó mặc quần áo gì, thần sắc thế nào, từng , lặp lặp hỏi.

Hai hầu trông chuồng ngựa, vì Hứa Tiểu Mãn, thẩm vấn qua như , tự nhiên mặt lộ vẻ chột sợ hãi, mấy trượng đ.á.n.h xuống, lập tức khai sạch sẽ.

Vương gia hai ánh mắt âm trầm. Hai sợ đến chân mềm nhũn thiếu chút nữa tè quần, chỉ cầu Vương gia tha cho họ một mạng, dám nữa vân vân.

Cuối cùng hai đ.á.n.h trượng, thu dọn đồ đạc cút —— đây vẫn là chuyện may mắn, lúc đó Vương gia như lấy mạng họ , may mắn may mắn.

Vương Viên Viên thì dễ chịu lắm, treo lên đ.á.n.h một trận. Bởi vì Vương gia cảm thấy Vương Viên Viên và Hứa Tiểu Mãn thiết, Vương Viên Viên còn mỗi ngày ở bên tai Hứa Tiểu Mãn lải nhải một điều " ", ví dụ như bảo Hứa Tiểu Mãn chia tay với .

– Ngươi thể ? Hứa Tiểu Mãn , ngươi bày mưu tính kế ? – Trọng Thành tự thẩm vấn Vương Viên Viên.

Vương Viên Viên thấy thần sắc của Vương gia, lúc mới Hứa Tiểu Mãn đúng. Quý nhân chủ t.ử coi nô tài là . Vương gia mặt đen tức giận, đó đều thật sự tức giận, bây giờ mới là tức giận.

Có lẽ Vương gia nổi giận với Hứa Tiểu Mãn, chỉ là dọa dọa Hứa Tiểu Mãn.

– Hứa Tiểu Mãn thích chơi với ngươi, sẽ lấy mạng ngươi, tâm địa , bổn vương cũng sẽ tùy ý chà đạp tính mạng bá tánh, nhưng ngươi thành thật khai báo, lưỡi của ngươi cũng còn tác dụng gì.

Vương Viên Viên sợ đến ngao ngao kêu:

– Ta khai khai.

Không , hai hầu , Hứa Tiểu Mãn cắt lưỡi, Vương gia ngài cũng cắt, cắt !

Vương Viên Viên thật sự , qua "khai" nhiều , lời khai đều giống hệt , làm canh dê, ăn miến và mì sợi, còn ăn một miếng tỏi, , tâm tình , .

Thật sự, , với , !

Vương gia Vương Viên Viên dối, trong lòng trầm xuống, nắm chặt roi, đó ném roi, rời .

Hứa Tiểu Mãn ở Vu Châu, ngoài mấy trong vương phủ, cận thể chuyện chính là Lưu gia, Triệu sư phụ, Lưu Thất Khiêm...

Trọng Thành cưỡi ngựa tự tìm, tìm suốt một tháng, ở Túc Mã Quan đụng Lưu Thất Khiêm, ban đầu Lưu Thất Khiêm dám tay tàn nhẫn, vẫn luôn né tránh, nhưng Trọng Thành như điên, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm yếu hại của , Lưu Thất Khiêm tự vệ cũng phản kích , hai đ.á.n.h đều thương.

– Ta nhận thua nhận thua. – Lưu Thất Khiêm vội vàng xua tay, nếu thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t Vương gia, cha sẽ bắt chôn cùng.

Vương gia điên cuồng như .

Trọng Thành thu binh khí trong tay, khóe miệng còn vương vết máu, :

– Ngươi ? Quả nhiên là ngươi giấu , ngươi chỉ cần giao Tiểu Mãn đây, với nhị bá, chuyện coi như xong.

Lưu Thất Khiêm: ... Thật sự c.h.ử.i .

– Ta ngay từ đầu , Hứa Tiểu Mãn căn bản tìm .

– Ta tin, nhất định là ngươi giấu . – Trọng Thành bướng bỉnh .

Hứa Tiểu Mãn ở Túc Mã Quan, thể ở . Thịnh Đô cách đây quá xa, Hứa Tiểu Mãn một thái giám, giấy thông hành xa, các châu thành phủ huyện lớn đều kiểm tra giấy thông hành, chỉ phương bắc lỏng lẻo hơn một chút.

Quê của Tiểu Mãn ở một nơi gọi là Hà thôn.

Tiểu Mãn còn thể quen ai, ngay cả quần áo cũng mang .

Lưu Thất Khiêm thấy thần sắc Vương gia chút hoảng loạn, tay sắc bén, như là ngoài mạnh trong yếu, miệng cọp gan thỏ —— Vương gia lo lắng vướng bận Hứa Tiểu Mãn, khỏi ôn tồn lặp lời :

– Ta thật sự , tìm , Túc Mã Quan bên đến , Vương gia nếu tin, hỏi một bá tánh là . Quán canh dê mà Tiểu Mãn thường thích uống, Tiểu Mãn mỗi đến đều sẽ đến đó uống một chén, Vương gia thể hỏi chủ quán. Hay là gọi mấy cùng tìm? Tiểu Mãn bao lâu ? Có manh mối gì , là tự bắt —— Vu Châu cộng thêm Túc Mã Quan, hai thể bắt Hứa Tiểu Mãn, là lo xa .

Trọng Thành Lưu Thất Khiêm một câu Tiểu Mãn, hai câu Tiểu Mãn, còn rõ Tiểu Mãn đến Túc Mã Quan thích uống canh dê nhà nào, trong lòng ghen tuông hừng hực, nhưng lúc Tiểu Mãn tung tích, Tiểu Mãn thường cùng mấy của Lưu Thất Khiêm ăn cơm luyện võ, đông, lẽ thể tìm Tiểu Mãn, khỏi nén lòng đáp ứng.

– Cảm ơn.

Lưu Thất Khiêm sửng sốt, cần, Vương gia lên ngựa . Hắn bóng dáng Vương gia, đột nhiên cảm thấy Vương gia chút đáng thương, cô đơn, giống như tiêu điều, cả sinh khí...

Trọng Thành ngày đêm kiêm trình đến vương phủ, gặp liền hỏi:

– Tiểu Mãn về ?

Triệu Nhị Hỉ sợ đến run rẩy, cung kính :

– Chưa, Vương gia.

Hắn thấy Vương gia gật đầu. Triệu Nhị Hỉ thở phào nhẹ nhõm, nhận thấy gì đó đúng, ngẩng đầu qua, liền thấy hình Vương gia loạng choạng, đó ngất mặt .

– Vương gia Túc Mã Quan dọc đường nghỉ ngơi mấy.

– Chúng mấy đường đều chịu nổi, Vương gia đường cơm cũng ăn mấy.

– Mau mời Triệu đại phu.

Thị vệ theo vội . Một hồi binh hoang mã loạn.

Triệu Nhị Hỉ chạy hỏi Vương Viên Viên, đem chuyện Vương gia ngất xỉu sốt cao một hồi:

– ... Vương Viên Viên coi như cầu ngươi, ngươi nếu Tiểu Mãn ở mau , Vương gia thật sự thảm, hôm nay hoảng sợ.

Vương Viên Viên là kẻ câm ăn hoàng liên, đắng mà .

– Ta thật sự thật sự thật sự , thề, nếu , liền đoạn t.ử tuyệt tôn...

Ánh mắt Triệu Nhị Hỉ vui vẻ, Vương Viên Viên mới làm thái giám mấy năm, trong lúc cấp bách thề sai , lúc vội vàng bù :

– Ta, c.h.ế.t chỗ chôn, trời đ.á.n.h sấm sét, cả nhà đều c.h.ế.t, tuyệt tự! Ta ăn một miếng ngon, đói đến mặt vàng gầy gò...

– Xem là thật .

Vương gia làm bây giờ a. Triệu Nhị Hỉ nghĩ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vương Viên Viên thề một hồi, vương phủ náo loạn như cũng là đầu tiên thấy, khỏi ngẩng đầu trời:

– Hứa Tiểu Mãn a Hứa Tiểu Mãn, ngươi rốt cuộc ở .

Sáng hôm , Vu Châu Vương sốt cao một đêm tỉnh.

Trọng Thành khàn giọng :

– Ngươi thật là một tên khốn!

Ninh Võ Đế băng hà mất ý thức, đó từ hỗn độn tỉnh liền ở trong thể của chính —— Tiểu Mãn trẻ tuổi, vẫn là Vu Châu Vương.

Mấy ngày nay nhốt trong thể trẻ tuổi, trơ mắt những chuyện xảy lặp một nữa, cuối cùng một ngày, Tiểu Mãn đối với cực kỳ nhiệt tình, ngày thứ hai buổi trưa, Tiểu Mãn sẽ dùng một chậu canh dê lớn, miến, mì sợi, sẽ tỏi cay đến rơi lệ...

Là Tiểu Mãn .

"Tâm tình , ".

Tiểu Mãn yêu .

Ninh Võ Đế mắng chính là bản trẻ tuổi của . Bây giờ một trận sốt cao, bản trẻ tuổi và bản già nua của linh hồn dung hợp với .

Ninh Võ Đế vẫn là Vu Châu Vương, quan trọng. Hắn là Trọng Thành của Tiểu Mãn.

Loading...