Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 103: Đại Sắc Ma Đột Kích Túy Hương Lâu, Chỉ Vì Một Miếng Bánh Đậu Đỏ

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:56:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Hoài Tân vẫn còn trong kỳ hiếu, nếu như phát hiện kỹ viện —— tuy rằng chỉ là ăn điểm tâm đậu đỏ, nhưng như Hứa Đa Phúc , ai sẽ tin, chỉ đội cho Nghiêm Hoài Tân cái mũ đại bất hiếu.

Hứa Đa Phúc mới nhớ , kỳ hiếu trăm ngày là đối với làm quan, bá tánh bình thường vẫn giữ hiếu ba năm, Nghiêm Tân Tân quan chức.

– Hay là đừng . – Hứa Đa Phúc .

Nghiêm Hoài Tân thôi, :

– Ta sợ gặp nguy hiểm.

– Vậy ở cửa chờ , ăn xong đóng gói một phần cho về. – Hứa Đa Phúc .

Nghiêm Hoài Tân thấy ánh mắt Hứa Đa Phúc phần lớn là lo lắng cho , trong lòng mềm nhũn, .

Lâm Chính ca qua :

– Điện hạ, ngài mặc quần áo của chúng , chúng cùng , làm vẻ bá tánh bình thường chúng là tùy tùng của Điện hạ kỹ viện, nhưng giả vờ .

Thân binh của Thái t.ử Điện hạ kỹ viện, một lát cũng gì trở ngại. Như thể huy động lực lượng bảo vệ Điện hạ, cũng sẽ gây nghi ngờ cho bá tánh ở kỹ viện.

Hứa Đa Phúc , quần áo, là một vải bố xám xịt.

– Lâm Chính ca, kỹ viện ăn điểm tâm, cũng ngăn cản , thật . – Hứa Đa Phúc bắt đầu tâng bốc.

Lâm Chính là thái giám, hứng thú với chuyện nam nữ, trong mắt y kỹ viện chỉ là nơi phức tạp, cũng gì to tát, chủ yếu là Điện hạ một đường lời, cũng đến những nơi nguy hiểm, hiện giờ hứng thú , chơi thì cứ .

Cũng gì.

Không lâu , đám ‘ binh’ theo đến kỹ viện chuẩn xong, bên Lâm Chính là cao thủ Đông Xưởng, bên Vương Nguyên Tôn cũng kém, rải rác cộng ba mươi , Hứa Đa Phúc giấu ở giữa, kỹ:

– Ta chỗ nào kỳ quặc , quá trắng!

Trông quá da thịt non mịn, đặc biệt giống thiếu gia.

Hứa Đa Phúc nghĩ cách tìm lọ nồi, bôi mặt đen một chút, đầu tìm Nghiêm Tân Tân xem:

– Thế nào? – Hắn , lộ hàm răng trắng.

Nghiêm Hoài Tân chỉ cảm thấy đáng yêu, nâng tay áo lau cho Hứa Đa Phúc những chỗ đen loang lổ đều, Hứa Đa Phúc liền ngoan ngoãn ngẩng mặt Nghiêm Tân Tân, Nghiêm Tân Tân lúc nghiêm túc, mắt rũ xuống, lông mi dài, trông càng thêm tuấn tú.

Chờ lau xong, Hứa Đa Phúc nhịn hôn hôn bạn trai.

– Ta ở ngoài cửa chờ , sớm về sớm.

– Được, ở ngoài cửa, chắc chắn về sớm, còn mang thêm điểm tâm cho , đến lúc đó thử xem giống như Hoa Bình , cái gì mà điểm tâm mang đều thiếu hương vị.

Màn đêm buông xuống, Thái t.ử Điện hạ mặt đen tay đen theo đội ngũ binh xuất phát, mang theo Hoa Bình, ngại Hoa Bình thấy, là theo đại bộ đội cưỡi ngựa qua, một chiếc xe ngựa theo họ, đó Nghiêm Hoài Tân.

Hứa Đa Phúc cảm thấy thập phần chi tiết, cố ý dặn dò Lưu Thương mấy :

– Phải gọi là Triệu Mộc.

Vì Vương Nguyên Tôn kỹ viện, Lưu Thương là liều mạng theo kịp.

– Biết Triệu Mộc. – Lưu Thương xong căng thẳng Vương Nguyên Tôn.

Hứa Đa Phúc trợn trắng mắt:

– Lão Vương, Tiểu Thương nhà ngươi , đối với ngươi tín nhiệm...

– Tín nhiệm chắc chắn tín nhiệm, Hứa —— Triệu Mộc ngươi đừng bậy.

Trên lưng ngựa Lưu Thương duỗi tay chọc Hứa Đa Phúc, hai cãi ầm ĩ một đường.

Hứa Đa Phúc: Hì hì hì, Cô cũng thật hư, dăm ba câu châm ngòi ly gián.

Trời tối lâu, đoàn đến. Lâm Chính xuống ngựa , điểm một nửa ở bên ngoài canh xe ngựa, Hứa Đa Phúc nháy mắt hiểu , Lâm Chính ca, Lâm Chính :

– Không , Nghiêm thiếu gia .

Hứa Đa Phúc lập tức đến xe ngựa, xung quanh họ rải rác vây quanh, xem đoán gì đó nhưng dám đến gần. Hứa Đa Phúc nhảy lên xe ngựa, rèm xe vén lên, một gương mặt ngọc của Nghiêm Hoài Tân lộ , :

– Ta sự sắp xếp của Lâm đại nhân, thật đang giữ hiếu cũng tiện , nếu thể chắn tai...

– Phi phi phi. – Hứa Đa Phúc chau mày ngắt lời, miệng giữ cửa gì cũng thể tuôn , Vương công công mỗi phi phi phi cái gì đồng ngôn vô kỵ, Hứa Đa Phúc trong lòng Bạn bạn đối xử với , chỉ là cảm thấy chút quá đề phòng.

hiện giờ, thoáng chốc hiểu tâm ý của Bạn bạn.

Thật sự là từng chút một đều Nghiêm Hoài Tân gặp nguy hiểm, đặc biệt là gặp nguy hiểm, dù chỉ là cũng .

Nghiêm Hoài Tân duỗi tay sờ sờ tóc Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc nhíu mũi, :

– Cậu coi là trẻ con dỗ dành , còn lớn hơn đấy. – Đừng lớn nhỏ phân. Lời .

– Đến cũng đến , ăn ngon chơi vui, đầu kể kỹ cho . – Giọng Nghiêm Hoài Tân mang theo ý . – Bằng uổng công chạy một chuyến, ở bên ngoài, ở bên trong càng an .

Hứa Đa Phúc suy nghĩ một chút, nhanh gật đầu:

– Vậy chờ .

Nghiêm Hoài Tân gật đầu, còn sờ sờ đầu Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc một phen ‘mày giận dựng’, chui nửa trong xe, đó đè Nghiêm Tân Tân xuống, một hồi xoa loạn, cuối cùng mới thỏa mãn hừ hừ xuống xe ngựa.

– Triệu Mộc nhanh lên. – Phía Lưu Thương bắt đầu thúc giục.

– Lề mề làm gì .

– Nhanh lên Triệu Mộc.

Lưu Thương lá gan lớn, báo thù chuyện đường, thiếu niên da đen ‘Triệu Mộc’ nghiến răng, vài bước lên, liền đ.á.n.h Lưu Thương, Lưu Thương một cái né tránh, miệng hì hì :

– Ngươi một thư sinh, còn động thủ với ? Ta nể mặt cái gì đó, hôm nay so đo với ngươi.

– ... – Ngươi diễn cũng thật a, ngươi con heo !

Vương Nguyên Tôn như lệnh cho thuộc hạ, :

– Đừng đùa giỡn, thôi.

Lưu Thương lập tức ngoan như cún. Hứa Đa Phúc hừ hừ cũng đuổi kịp. Hắn lẫn trong mười lăm binh, nửa điểm cũng nổi bật, vì đen tuyền, chỉ một đôi mắt đặc biệt sáng.

Tú bà của Túy Hương Lâu sớm khách quý đến, vội xuống lầu nghênh đón, cẩn thận đ.á.n.h giá kết quả đều là binh lính xám xịt, chỉ đầu trông như quý nhân, vì dáng vẻ tuấn tú, khí thế sát , tú bà đón khách lâu như , hôm nay thế mà dám tiến lên hàn huyên vài câu.

Vương Nguyên Tôn mở miệng:

– Muốn một phòng riêng.

– Khách quý ngài mời bên , lầu hai phòng riêng. – Tú bà mới như sống , đưa khách quý lên lầu hai, lúc còn sớm, vài cô nương còn lên, tú bà sắp xếp xong, tổng cộng chiếm ba phòng riêng.

Bên ngoài quy công nhỏ giọng thì thầm một hồi. Tú bà mày vui vẻ:

– Trên xe ngựa bên ngoài?

– Hương dì, xe ngựa binh lính canh, ai dám đến gần, chắc chắn là... – Quy công cũng dám nhắc đến đại danh của Thái t.ử Điện hạ.

Tú bà dù yêu tiền, cũng mạng mà tiêu, gọi những thông minh lanh lợi trong tay hầu hạ các đại nhân trong phòng riêng:

– Rượu ngon món ngon đều mang lên, gì đưa nấy.

– Còn gọi Cầm cô nương qua hầu hạ.

Cầm cô nương là thanh quan của Túy Hương Lâu, bán nghệ bán , đàn tỳ bà .

Một lát , Túy Hương Lâu hôm nay khách ít, thường ngày lúc sớm khách đông như mây, nhưng hôm nay trừ đám binh mới , thế mà mấy khách.

Quy công chắp tay, :

– Hương dì, chắc là xe ngựa ngoài cửa dọa .

Vô nghĩa, xe của Thái t.ử Điện hạ đặt ở bên ngoài, ai dám ? Tú bà thầm nghĩ, nhanh chóng hầu hạ đám binh để họ sớm rời , khoan ——

– Xe ngựa ở bên ngoài, binh trong phòng riêng chơi? Thật hiếm lạ, cấp dẫn thuộc hạ chơi.

– Không , Hương dì, phòng riêng gọi nhiều điểm tâm, cũng cần rượu, còn đóng gói mang , vị của chúng ... đó vẫn luôn tìm quán ăn trong thành, chắc là binh cố ý mua điểm tâm đến.

Hương dì nháy mắt hiểu , đại công t.ử nhà Hoa đại nhân thích ăn điểm tâm ở đây, còn từng đào đầu bếp, nhưng món bí phương, ngoài sẽ còn vị , dù mang , để nửa nén nhang, cũng ngon bằng lúc mới lò.

nếu Điện hạ ở xe bên ngoài, chắc hương vị cũng kém bao nhiêu.

– Vậy thì hầu hạ cho , nướng điểm tâm cho họ.

Cửa ba phòng riêng đều thông , Hứa Đa Phúc cùng Lưu Thương, Vương Nguyên Tôn, Lâm Chính ca mấy một bàn, gọi điểm tâm xong, một nữ t.ử ôm tỳ bà đẩy cửa phòng riêng bước , nữ t.ử hình thướt tha, ôm tỳ bà chậm rãi hành lễ, đó xuống bắt đầu đàn.

Hứa Đa Phúc một lúc cảm thấy , một lòng mong chờ điểm tâm của .

Một khúc kết thúc, đều vỗ tay khen .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tú bà chờ bên ngoài , giới thiệu Cầm cô nương, còn nhấn mạnh là thanh quan.

– Không cần hầu hạ, chúng chỉ đến lấy điểm tâm. – Lâm Chính mở miệng.

Hứa Đa Phúc gật đầu, còn nghĩ đến bạn trai nhỏ của :

đúng, hơn nữa chúng ở đây thích nữ sắc, Cầm cô nương đàn , thật sự là chúng cũng hiểu. – Ngươi cũng đừng trách .

Bọn họ một đám , trừ Vương Nguyên Tôn mang theo binh, những khác đều bạn trai, cùng với thái giám, cô nương ở lâu, khó tránh khỏi manh mối.

Hứa Đa Phúc cảm thấy là thiên tài.

Lưu Thương:

– Triệu Mộc, kính ngươi một ly.

Hứa Đa Phúc: !!!

Hắn quên đang dùng vỏ bọc của Triệu Mộc.

Hỏng .

– ... – Tú bà sắc mặt đổi, ha hả . – Vậy thật là tiểu nhân chậm trễ khách quý, các vị chờ một lát.

Chờ tú bà , Hứa Đa Phúc lẩm bẩm:

– Ai nha quên là Triệu Mộc, đầu đừng truyền ngoài, chắc đến mức . – Hắn về sẽ xin Triệu Mộc.

Kết quả lâu , phòng gõ cửa, đẩy cửa là năm tiểu quan, tức là những thiếu niên nam hài. Hứa Đa Phúc: ...

Ngươi ở đây thật hổ là kỹ viện lớn nhất a.

Hứa Đa Phúc đây, vốn dĩ Hoa Bình điểm tâm, thật cũng là một nửa tò mò, một nửa ‘phản nghịch’ một chút, dù một đường đến đây hành trình đều ‘theo sắp xếp’, kết quả đến đây, liền bắt đầu thích ứng, nhớ Nghiêm Tân Tân.

– Vương tướng quân, chúng vì Điện hạ làm việc, vẫn là cần gọi hầu hạ. – Hứa Đa Phúc mở miệng.

– Triệu Mộc, uổng Điện hạ coi trọng ngươi ha. – Lưu Thương tiếp, nhưng thật quá.

Vương Nguyên Tôn mặt lạnh lùng:

– Nghe thấy , còn mau ngoài.

Người , phòng riêng thanh tĩnh. Tú bà Hương dì cũng dám đưa , còn hơn cả bên trong, chỉ thiếu nước cắm rễ ở phòng bếp, thúc giục đầu bếp nhanh lên.

Đầu bếp nhanh chậm:

– Nếu làm vội, làm , đầu quý nhân tìm ngươi phiền phức .

– ... Cũng , vị quý nhân của chúng thật hiếm lạ, đến kỹ viện , chỉ vì một miếng điểm tâm. – Hương dì một câu.

Đầu bếp:

– Quý nhân cái gì thấy qua, ở đây thể lọt mắt.

Ngoài cửa tiểu quan xong , nghĩ đến vinh hoa phú quý , c.ắ.n răng đ.á.n.h cược một phen, dám đến xe của quý nhân ngoài cửa, nhưng vị Vương tướng quân trong phòng riêng trông tuấn bất phàm, nắm quyền thế.

Chỉ cần Vương tướng quân thể chuộc cho .

Tiểu quan bưng , bất ngờ xông , quy củ nhận :

– Ta cho các vị lão gia.

– Trà? Ngươi mang đây .

Tiểu quan đưa xong , dán sát chỗ Vương Nguyên Tôn, như xương quỳ xuống, Lưu Thương chằm chằm kỹ đến mức nào, một cánh tay xách lên, thô giọng :

– Trà đưa xong thì , đừng nữa.

– Vâng, . – Tiểu quan sợ hãi cam lòng ngoài .

Sau nửa canh giờ, cuối cùng điểm tâm cũng nướng xong. Hứa Đa Phúc xoa tay hầm hè, và Lưu Thương ở đây đấu võ mồm đấu miệng đều làm , ăn chút hạt dưa đậu phộng, cũng nhàm chán, chờ đến khi điểm tâm xong, còn đưa , Hứa Đa Phúc ngửi thấy mùi sữa nồng đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-103-dai-sac-ma-dot-kich-tuy-huong-lau-chi-vi-mot-mieng-banh-dau-do.html.]

Giống như phô mai.

Vội vàng chờ xoa xoa tay, Hứa Đa Phúc nhéo một miếng, thổi thổi đưa miệng, c.ắ.n một cái:

– Nóng, nóng, các ngươi cẩn thận một chút. – Hàm hồ.

Lưu Thương:

– Ta xem ngon đến mức nào!

Sau đó cầm một miếng thổi thổi, bẻ cho Vương Nguyên Tôn.

Hứa Đa Phúc bắt đầu thưởng thức, bánh đậu đỏ chút giống do ngự trù trong cung làm, nhưng cẩn thận nếm, hương vị bánh đậu đỏ ở đây phong phú hơn, ăn một là cảm giác phô mai đậm đặc, đậu mềm, ngọt mà ngấy, hậu vị vỏ bánh thế mà còn chút cay cay của tiêu.

Khẩu vị ngọt cay, thể dung hợp kinh diễm kỳ diệu.

Hứa Đa Phúc liên tiếp ăn năm miếng, quá , bưng chén ừng ực uống hết, :

– Đi , về thôi, Nghiêm Tân Tân còn ở trong xe chờ. – Hắn bưng một đĩa điểm tâm, liền chạy .

Những khác đều đuổi kịp.

Hứa Đa Phúc cửa vội, suýt nữa đụng tiểu quan đưa ở cửa, tiểu quan vung khăn, sợ hãi kêu lên, hai khó khăn lắm mới vững, những khác phía đến, ngăn tiểu quan .

Ánh mắt tiểu quan lưu luyến Vương Nguyên Tôn.

– Vương tướng quân cưới phu, ngươi đừng nghĩ nhiều. – Lưu Thương xong chạy nhanh.

Tiểu quan c.ắ.n răng, cam lòng, nhưng cũng cách nào, những quý nhân thật dễ gần, biên soạn thế đáng thương cũng tác dụng, nghĩ xong dậm chân một cái, chỉ là đáy mắt chút chột , khăn tay giấu bột kích dục, chắc vấn đề gì .

Một tên đen như mực, như từng ăn điểm tâm bưng đĩa chạy.

Coi như xui xẻo.

Hứa Đa Phúc ở bên trong một canh giờ còn đến, ngoài xe ngựa bốn phía đều là binh, gần đó ngay cả bá tánh vây xem náo nhiệt cũng , hận thể cách xa đoàn xe tám trượng. Hứa Đa Phúc thở phào nhẹ nhõm, bưng đĩa lên xe.

Hắn sợ đậy nắp, điểm tâm nóng hổi, nước sẽ làm mềm vỏ.

– Nghiêm Tân Tân mau đến nếm.

Hứa Đa Phúc một gương mặt đen, chỉ hai mắt tròn sáng đặc biệt nóng bỏng, nghĩ gì nấy mặt, đối đãi với thẳng thắn chân thành, con ngươi lấp lánh như đang dâng vật quý, :

– Ta đều ăn qua , quả thật là khẩu vị phức tạp hơn trong cung một chút, nhưng dung hợp , nhưng cảm thấy cần thiết chạy đến ăn một chuyến, đặc biệt là ở bên ngoài chờ, m.ô.n.g yên.

Nghiêm Hoài Tân liền :

– Cậu vẫn là yên một chút, hưởng thụ mỹ thực hảo hảo hưởng thụ.

– Ta , một ăn năm miếng đấy. – Hứa Đa Phúc yên .

Đội xe ngựa xuất phát về Bàng phủ.

– Vậy buổi tối đừng ăn, để khỏi bỏ bữa.

– Ta đ.á.n.h quyền một chút là . – Hứa Đa Phúc chớp chớp mắt.

Nghiêm Hoài Tân liền duỗi tay cầm một miếng, ăn là mày nhíu , Hứa Đa Phúc thấy thế, cầm một miếng đưa miệng, ăn một miếng cảm giác đúng, nhai một miếng, cẩn thận đ.á.n.h giá.

– Hình như đúng... Ta chạy , nhanh như biến vị ?

– Ta thử .

Hứa Đa Phúc thử một miếng, còn chút buồn nôn, Nghiêm Hoài Tân bưng đĩa hứng lấy, để Hứa Đa Phúc nhổ , Hứa Đa Phúc cậy mạnh phi phi nhổ , :

– Không đúng, điểm tâm mùi son phấn, đặc biệt ngấy.

– Lưu Thương Lưu Thương, ngươi còn điểm tâm ? – Hứa Đa Phúc vén rèm lên gọi .

Lưu Thương chậm một chút, dùng giấy gói điểm tâm , lúc Hứa Đa Phúc hương vị giống, lập tức từ trong lòng n.g.ự.c móc , mở giấy, một miếng đưa miệng, còn :

– Giống mà.

Trừ việc lạnh một chút, nhưng vẫn ngon.

– Ta tin. – Hứa Đa Phúc cố ý cãi.

Lưu Thương cưỡi ngựa đến gần, cúi đưa gói điểm tâm qua:

– Chính ngươi nếm.

Hứa Đa Phúc điểm tâm tự ăn, đút miệng Nghiêm Tân Tân, Nghiêm Hoài Tân nếm xong :

– Cái vị son phấn ngọt ngấy .

– Ta nhớ , lúc mới cửa, chạy vội, đụng tiểu quan ở cửa.

– Còn tiểu quan? – Nghiêm Hoài Tân hỏi.

Hứa Đa Phúc ừ ừ gật đầu:

– Nói đến ngày mai xin Triệu Mộc, đầu tiên là một cô nương đàn, sợ lộ sơ hở liền chúng đều thích nam sắc.

– ... – Nghiêm Hoài Tân im lặng một lúc, . – Triệu độ lượng chống thuyền, tất sẽ giận .

Hứa Đa Phúc từ nhỏ đến lớn đều như , nghĩ đồ vật khi ‘kinh nghiệm lão đạo’, nhưng thật cũng gì cần thiết, Nghiêm Hoài Tân trong lòng nhưng mỗi đều cảm thấy Hứa Đa Phúc thông minh đáng yêu.

Đường về chút xa, xe ngựa lắc lư, chút oi bức.

Hứa Đa Phúc cởi cổ áo choàng, để cổ áo rũ xuống cho thoáng, một bên :

– Nghiêm Tân Tân thấy nóng quá .

– Có một chút. – Nghiêm Hoài Tân gật đầu.

Ánh sáng trong xe ngựa tối, Nghiêm Hoài Tân vẫn chú ý đến hai má Hứa Đa Phúc nổi lên vẻ ửng hồng tự nhiên, Hứa Đa Phúc một lúc, liền chạy đến gần Nghiêm Hoài Tân, ngoan ngoãn một lúc, hôn Nghiêm Hoài Tân.

Nghiêm Hoài Tân lúc mới chú ý đến Hứa Đa Phúc thích hợp.

– Hứa Đa Phúc, , là ai?

– Cậu là Nghiêm Tân Tân a, là đại sắc ma, bây giờ hôn ôm , sờ sờ . – Hứa Đa Phúc rầm rì, giọng còn chút dính dính quyến rũ.

Nghiêm Hoài Tân một tay ôm eo Hứa Đa Phúc, giúp Hứa Đa Phúc cởi nửa áo ngoài:

– Cậu mát ?

– Có chút . – Hứa Đa Phúc ngoan ngoãn một lúc, bây giờ đặc biệt nóng, Nghiêm Hoài Tân chỗ nào cũng , thể xúc động.

Nghiêm Hoài Tân thể chống đỡ Hứa Đa Phúc, vén rèm lên, :

– Lưu Thương, mau về, Hứa Đa Phúc trúng một ít t.h.u.ố.c kích dục, còn mời thái y ở trong phủ chờ.

Lưu Thương sửng sốt nhanh chóng phản ứng , dăm ba câu dặn dò Vương Nguyên Tôn:

– Ta về phủ , tìm thái y chờ.

Sau đó tốc độ xe nhanh hơn nhiều.

Trong xe, Nghiêm Hoài Tân vẫn luôn hỏi Hứa Đa Phúc vấn đề, phân tán sự chú ý của Hứa Đa Phúc, Hứa Đa Phúc hiện tại tự nhận là đại sắc ma, luôn ôm hôn còn sờ sờ . Nghiêm Hoài Tân để Hứa Đa Phúc làm, chỉ là nghiêm chỉnh, ánh mắt thanh minh từng bước dẫn dắt:

– Chờ về, ăn chút đá ?

– Đá? Vậy thì quá.

– Trong đá cho chút sữa bò sơn tra, còn khoai nghiền thích.

– Ta còn đậu phộng rang giã nhỏ. – Hứa Đa Phúc chút mồ hôi mỏng, mùa hè vốn dĩ nóng. – Nghiêm Tân Tân thật khó chịu, hình như thật sự thành đại sắc ma , a, chỉ là ngoài miệng thôi, thật sự làm đại sắc ma.

Nghiêm Hoài Tân :

– Cậu đối với làm đại sắc ma, ngại.

– Thật ? – Hứa Đa Phúc bắt đầu cởi quần áo Nghiêm Tân Tân.

Nghiêm Hoài Tân nhận , nhưng vẫn trấn định, cùng Hứa Đa Phúc :

– Chúng còn buổi tối tắm một cái.

– Ngâm tắm quá nóng, tắm nước lạnh .

– Tắm nước lạnh hại . – Nghiêm Hoài Tân chuyển đề tài.

Hứa đại sắc ma một lúc vòng về, :

– Nghiêm Tân Tân, đối với cũng phản ứng ——

Nghiêm Hoài Tân cầm tay Hứa Đa Phúc lên, nhẹ nhàng quạt gió cho Hứa Đa Phúc, :

, thích , như thế bình thường.

Dọc đường dây dưa, cuối cùng cũng đến.

Bên ngoài đưa áo ngoài , Nghiêm Hoài Tân bao Hứa Đa Phúc , dỗ dành ôm xuống xe ngựa, Hứa Đa Phúc kêu nóng, nhưng suy nghĩ tỉnh táo, :

– Nhiều như ... Nghiêm Tân Tân, trúng chiêu ?

– Phải, đừng sợ, ngự y ở đây. – Nghiêm Hoài Tân ôm Hứa Đa Phúc phủ.

Hứa Đa Phúc liền nhẫn nhịn.

Lâm Chính mấy nhúng tay, y đến ôm, nhưng thấy trán Nghiêm Hoài Tân cũng là mồ hôi, quần áo hỗn độn, xem cũng khó chịu, khắc chế như . mà, đàn ông , bây giờ như , lát nữa ngự y nếu thể thích hợp giải tỏa, chừng liền thuận nước đẩy thuyền.

Tiền viện chính sảnh ngự y sớm chờ, thấy Điện hạ đến, những khác đều lui ngoài.

Hứa Đa Phúc hiện giờ hơn một chút, ngoan ngoãn , chỉ là còn chút dính Nghiêm Hoài Tân, Nghiêm Hoài Tân liền canh giữ một bên .

Ngự y đơn giản là t.h.u.ố.c kích dục, may mà d.ư.ợ.c hiệu chậm, Điện hạ dùng nhiều, chỉ cần thích hợp giải tỏa, ông kê chút lạnh, là . Ngay cả bồi bổ cũng cần.

Hứa Đa Phúc :

– Kê cho Nghiêm Tân Tân một bộ.

Ngự y lúc mới chú ý đến bên cạnh Nghiêm thiếu gia mặt cũng vẻ ửng hồng, lập tức liên tục . Hứa Đa Phúc để đều lui , Lâm Chính năm bảy lượt do dự gì đó, cuối cùng vẫn là ngoài, canh giữ ở cửa.

Hứa Đa Phúc hiện tại chỉ là trong lòng ngứa ngáy, thấy Nghiêm Hoài Tân liền biến thành đại sắc ma.

– Cậu ở bên trong giải tỏa. – Nghiêm Hoài Tân mở miệng.

Hứa Đa Phúc:

– Nghiêm Tân Tân thích ? – Hắn xong nghĩ đúng, xe khi, sờ sờ Nghiêm Tân Tân, Nghiêm Tân Tân liền dậy.

– Ta nên hoài nghi cái . – Hứa Đa Phúc vội .

Nghiêm Hoài Tân:

– Hứa Đa Phúc, trong lòng ái mộ , liền sẽ tuân thủ nghiêm ngặt quy củ. – Hắn xong câu , vì cũng chút yếu tố của thuốc, lúc chút kìm nén tình cảm, . – Thật còn đang trong kỳ hiếu, gọi cùng Túy Hương Lâu ăn điểm tâm, lòng rõ ràng vẫn đáp ứng .

Cam nguyện mạo hiểm, cũng che chở Hứa Đa Phúc.

– Cậu nghĩ cho , .

– Cùng yêu đương, làm vị hôn phu của , Hứa Đa Phúc, Thánh Thượng chắc chắn sẽ tức giận, nhưng vẫn cầu Thánh Thượng Hứa thúc thúc đồng ý, chúng đàng hoàng thành .

Nghiêm Hoài Tân đến đây, sắc mặt chút ảm đạm, Hứa Đa Phúc là Thái t.ử Điện hạ, tương lai của đất nước, cùng thành , cũng mười phần chắc chắn, nhưng giờ phút , ở bên Hứa Đa Phúc.

– Nếu là, nếu là một ngày nào đó, thành sinh con ——

Hứa Đa Phúc lập tức tỉnh táo, :

– Cậu bậy gì đó, ở bên , sẽ cưới cô gái khác, đây là hại , hai cha đến giờ cũng cho cưới vợ, họ giống những hoàng đế khác, khai sáng, hơn nữa ngũ thúc của vẫn thường sẽ sinh con, nhà A Đoàn xem thể sinh vài đứa...

Hắn lải nhải, chỉ là lúc mới hiểu, Nghiêm Hoài Tân đối với đoạn tình yêu nỗi sợ hãi sâu sắc như , Hứa Đa Phúc tiến lên ôm Nghiêm Hoài Tân, vỗ vỗ lưng Nghiêm Tân Tân, :

– Cậu yên tâm , Thái t.ử phi chỉ , sẽ khác.

Một hai nháo ba thắt cổ, chơi hai cái đầu, cái cuối cùng còn dùng qua !

Nghiêm Hoài Tân một cái, đáy mắt rưng rưng, ừ một tiếng.

Hứa Đa Phúc cọ cọ:

– ... Không , thành đại sắc ma !

Tác giả lời :

Nhãi con Đa điện hạ: Có một ít trí tuệ nhưng hình như vô dụng [dấu chấm hỏi][dấu chấm hỏi][dấu chấm hỏi][ rống]

Loading...