Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 102: Thái Tử Điện Hạ Dùng Danh Nghĩa Người Khác Đi Kỹ Viện
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:56:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vấn học kéo dài năm ngày, mỗi ngày giờ Thìn sơ, đến lúc mặt trời gay gắt nhất thì kết thúc, dù cũng là ngày hè, nếu đội nắng to, thể Thái t.ử chịu nổi cảm nắng, ai cũng dám đảm đương.
Hứa Đa Phúc bạn trai nhỏ cho ‘công lược gian lận’, phàm là những vấn đề thảo luận đó, thuộc đáp án thì tự , nếu là vấn đề thuộc, , Nghiêm Tân Tân sẽ trả lời.
Có đôi khi còn Văn Nhi Đán trả lời.
Văn Nhi Đán cũng là xuất khoa cử chính quy, tuy lọt tam giáp, là tiến sĩ nhị giáp thứ hạng thấp một chút, năm đó may mắn vặn lọt Hàn Lâm, đó chọn Đông Cung.
Kinh nghiệm , chút giống kinh nghiệm chọn nguyện vọng khi thi đại học.
Các tú tài vẫn thích .
Trời nóng lên là kết thúc, Hứa Đa Phúc cũng rời , ở quan học ăn cơm trưa. Ngày đầu tiên, :
– Cũng còn sớm, Cô đói , liền cùng các ngươi dùng bữa.
Hắn phát hiện các lão sư của trường kinh ngạc, đó vội vàng chuẩn .
Hứa Đa Phúc liền :
– Cô ăn giống , thôi, cần phiền phức.
Học sinh quan học đều cơm trợ cấp, cơ bản nhất là một cơm một món một canh, đều là đồ chay, canh thể chút đồ mặn, như canh hải sản. Phần cần tiền, nhưng nếu ngại ăn quá nhạt nhẽo, ăn thịt, thì thịt bỏ tiền mua.
Tổng thể mà , quan học đối với hàn môn, con nhà nông vẫn chiếu cố.
Bữa trưa hôm đó, một phần đậu hũ sốt hành lá, một phần cơm ngũ cốc, một chén canh rong biển nghêu sò, hương vị bình thường, thể là ngon, các lão sư của trường nơm nớp lo sợ, mấy giải thích gì đó, thế nào.
Điện hạ vẫn trách tội họ.
Hứa Đa Phúc :
– Không tồi, ăn .
Bên trường mới thở phào nhẹ nhõm, thấy Điện hạ trách tội, sắc mặt như thường, một trong đó mở miệng giải thích:
– Thật mỗi tháng ngày mùng năm còn trứng gà, trứng vịt ăn, về mặt ăn uống, các học sinh kén chọn, nghĩ tiết kiệm tiền bạc, mua thêm chút mực thỏi.
Hoài Bình Phủ đông cũng lạnh, vì tiết kiệm một khoản tiền than sưởi ấm cho học sinh.
Hứa Đa Phúc gật gật đầu, :
– Vậy mấy ngày nay Cô cho thêm chút thức ăn. – Quay đầu với Bạn bạn. – Lấy một ngàn lượng, mấy ngày nay, ăn ngon một chút.
Vương Viên Viên nhận lời.
Cơm trưa xong, Hứa Đa Phúc liền khởi giá trở về, xe ngựa uống nước, ừng ực ừng ực rõ:
– Nghêu sò bên trong rửa sạch chút cát, cấn răng .
– Sao nhổ . – Nghiêm Hoài Tân đau lòng. – Ta xem nào.
– Không , nuốt hết một ngụm . – Hứa Đa Phúc . – Cũng yếu đuối như , yếu đuối một chút.
Nghiêm Hoài Tân :
– Cậu là do Hứa thúc thúc và Thánh Thượng nuôi lớn, dù yếu đuối vài phần cũng liên quan đến khác, nghêu sò rửa sạch, cát, ăn bụng nếu thoải mái.
– Vậy uống nhiều nước hòa tan. – Hứa Đa Phúc uống một chén. – Cậu cũng uống nhiều , chúng tuy ở chỗ râm mát, nhưng mùa hè cả buổi sáng, chắc chắn thiếu nước.
Nghiêm Hoài Tân gật đầu, còn miệng Hứa Đa Phúc.
Hứa Đa Phúc: ... Nghiêm Tân Tân thật sự chút ám ảnh cưỡng chế!
Thế là há miệng a một tiếng, hàm hồ :
– Cậu xem, cát sớm ăn .
Nghiêm Hoài Tân , răng Hứa Đa Phúc trắng, lưỡi hồng hồng, khoang miệng uống nước xong ẩm ướt khỏe mạnh, còn gì, Hứa Đa Phúc nhanh như chớp nhoáng dí sát hôn một cái chụt lên môi Nghiêm Hoài Tân, phát tiếng hắc hắc của đại sắc ma.
– Yên tâm , , chỉ một chút thôi. – Hứa Đa Phúc tủm tỉm .
Nghiêm Hoài Tân cũng .
Trở về Hứa Đa Phúc ăn thêm một bữa, cơm nhà ăn của trường một chút cũng ngon, cũng ăn sạch sẽ, chỉ là ăn , ăn no ngủ trưa, chạng vạng tỉnh , Nghiêm Tân Tân ở đó.
– Nghiêm thiếu gia ngoài . – Thuận Đức .
Hứa Đa Phúc gật gật đầu:
– Vậy chắc sắp về , bờ hồ hóng mát một lát.
Quả nhiên lâu Nghiêm Hoài Tân trở về, mang theo một ít sách, còn xách theo một hộp điểm tâm, :
– Điểm tâm khác, là vị sơn tra mềm, nếm thử .
– Ta ha ha. – Hứa Đa Phúc hưởng ứng, mở thấy điểm tâm sơn tra chút giống thạch trái cây, mềm mại Q dẻo, ăn miệng sinh tân, khỏi về phía Nghiêm Hoài Tân. – Cậu sợ tiểu cát ?
Nghiêm Hoài Tân: ...
– Ha ha ha ha, Nghiêm Tân Tân cảm ơn , sơn tra chắc chắn thể giúp tiêu hóa cát. – Hứa Đa Phúc vui vẻ , còn đút cho Nghiêm Hoài Tân một miếng.
Bốn ngày đó, Thái t.ử Điện hạ ở quan học vấn học, lục tục thêm vài gương mặt mới —— hẳn là mới đến, mặt học sinh đầy vẻ phong trần mệt mỏi, quần áo cũng sạch sẽ, chọn một góc đất.
Sau đó bắt đầu vấn học.
Đối phương hỏi Hứa Đa Phúc trả lời , Nghiêm Hoài Tân đáp , hai một qua một , cuối cùng đối phương lên, hỏi đáp một hồi, Hứa Đa Phúc đầu óc trống rỗng chút mệt mỏi, nhưng xem vẻ mặt của các học sinh bên , vị học sinh mới đến học vấn cạn.
Cuối cùng, học sinh đó chắp tay:
– Học sinh bội phục, xin hỏi đại nhân tên họ là gì?
Nghiêm Hoài Tân lên chắp tay đáp lễ:
– Ta còn thi đỗ công danh, hiện giờ chỉ là đồng sinh, tên là Nghiêm Hoài Tân.
Mọi ồ lên, ngờ vị Nghiêm Hoài Tân thế mà chỉ là đồng sinh, ở đây hỏi họ đến á khẩu trả lời .
Bên cũng kinh ngạc, kinh ngạc xong nữa chắp tay thi lễ:
– Nghiêm đại tài, nếu khoa cử nhất định thể đỗ cao, tiểu nhân tên Triệu Mộc, khâm phục học thức của Nghiêm , còn cùng Nghiêm thỉnh giáo nữa.
Nghiêm Hoài Tân :
– Triệu , nếu thời gian, hoan nghênh.
Hôm nay cơm trưa đùi gà ăn, Hứa Đa Phúc lâu ăn cơm tập thể, ăn cũng khá ngon, cùng Nghiêm Tân Tân trò chuyện về vị Triệu Mộc :
– Học thức của lợi hại ?
– Học vấn lợi hại, giống như Chu Toàn. – Nghiêm Hoài Tân còn nêu một ví dụ cho Hứa Đa Phúc.
Hứa Đa Phúc tức khắc hiểu :
– Ta xem quần áo bình thường, học thức như , chắc chắn là ghê gớm.
– Hứa Đa Phúc.
– ? – Trong miệng đang ngậm một cái đùi gà, Hứa Đa Phúc ngẩng mắt tò mò bạn trai nhỏ.
Liền bạn trai nhỏ :
– Ta còn lợi hại hơn Triệu Mộc.
Hứa Đa Phúc: ... Hắc hắc hắc hắc, nuốt xuống đùi gà, nhai nhai nhai, :
– Nghiêm Tân Tân chính là học thần nhất thiên hạ.
– Văn vô nhất.
Hứa Đa Phúc khóe miệng sắp rách, tiểu t.ử còn giả vờ với , rõ ràng là khen, thế là Hứa Đa Phúc dí sát , :
– Cậu trong lòng chính là nhất!
– Hứa Đa Phúc, trong lòng cũng là văn thao võ lược, nhất. – Nghiêm Hoài Tân nghiêm túc .
Nếu là Lưu Thương , Hứa Đa Phúc cho hai nắm đấm, nhưng là Nghiêm Tân Tân —— tình yêu mê hoặc hai mắt Hứa Đa Phúc một phen kiêu ngạo:
– Kia đương nhiên, thủ quyền pháp của , sư phụ dạy đều khen .
Quả thực là đ.á.n.h uy phong lẫm liệt!
Nguyên văn của sư phụ: Quyền pháp của Điện hạ giống như hổ uy, .
Không khoác lác!
Hứa Đa Phúc ăn xong cơm trưa, kéo Nghiêm Hoài Tân về, còn biểu diễn quyền pháp cho Nghiêm Tân Tân xem, họ , Triệu Mộc tìm đến, hụt một phen, phu t.ử theo :
– Triệu đồng học, Điện hạ học vấn , cho phép mấy ngày vấn học ở ký túc xá của quan học.
– Điện hạ ? – Triệu Mộc ngạc nhiên, hôm nay còn Điện hạ qua văn chương.
Phu t.ử gật đầu:
– Cậu theo đến, hôm nay biểu hiện , phủ huyện nào?
...
Ngày thứ ba, vị Triệu Mộc đồng học rửa mặt sạch sẽ, quần áo mới, vị trí cũng dời lên phía , lẽ vì hôm qua Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân nhắc đến Triệu Mộc, phu t.ử quan học cố ý sắp xếp như , cũng là vì quý trọng nhân tài.
Sáng sớm Triệu Mộc hỏi Thái t.ử Điện hạ .
Hứa Đa Phúc: ...
Ta thật sự cảm ơn ngươi ha.
Triệu Mộc trông trẻ, mới hai mươi mấy tuổi, Hứa Đa Phúc hỏi, Triệu Mộc :
– Thảo dân năm nay mười bảy.
– ... – Ta , ngươi cũng quá trẻ. Hứa Đa Phúc liền . – Ngươi cùng tuổi với Nghiêm Hoài Tân, hai các ngươi trò chuyện , Cô .
Nghiêm Hoài Tân liền tiếp lời, cùng Triệu Mộc đối đáp.
Sáng hôm nay, Thái t.ử Điện hạ chơi trò ‘Thái Cực quyền’, đ.á.n.h cả buổi sáng, đến trưa cũng ở quan học ăn cơm, chạy nhanh như bay. Nghiêm Hoài Tân buồn , :
– Triệu Mộc chỉ là ham học hỏi một chút, phu t.ử quan học , Triệu Mộc là xuất nông hộ.
– Vậy quả thật lợi hại. – Hứa Đa Phúc .
Nông hộ, sách vở tài liệu bẩm sinh khan hiếm, thể mười bảy tuổi thi đỗ tú tài, thể là thần đồng.
Nghiêm Hoài Tân :
– Ta tặng một ít sách.
– Các ngươi trò chuyện , tham gia. – Hứa Đa Phúc yên.
Ngày thứ năm vấn học kết thúc, các học sinh cảm ơn Điện hạ, nước mắt nước mũi giàn giụa, Hứa Đa Phúc cũng —— cuối cùng cũng kết thúc! Vui quá hóa !
Sau đó cổ vũ các học sinh chăm chỉ học tập, kiên định sơ tâm làm quan vân vân, lập tức chạy trốn.
Nghiêm Hoài Tân thì Triệu Mộc níu lấy, Triệu Mộc là nông hộ ở thôn bên cạnh phủ huyện khác, thi đỗ tú tài xong liền ở nhờ một nhà tư thục trong trấn sách, thỉnh thoảng làm việc vặt mưu sinh, Điện hạ đến quan học của Hoài Bình Phủ vấn học, cũng là ngoài ý , tàu xe mệt mỏi mới đến đây.
Tháng tám, Triệu Mộc còn về phủ huyện bản địa thi.
Nghiêm Hoài Tân cảm kích xong, liền mời Triệu Mộc đến Bàng phủ, cho Triệu Mộc mượn những sách sắp xếp đó để chép, làm bản chép tay, thể mang về chia sẻ với các bạn học khác.
Tự nhiên giấy bút mực đều miễn phí, cần Triệu Mộc trả tiền.
Triệu Mộc mang ơn đội nghĩa, ngàn lời vạn chữ cũng thể gói gọn trong một câu cảm ơn.
Hai ở tiền viện chép sách, hỏi đáp, Triệu Mộc tuy xuất bần hàn nhưng kiêu ngạo siểm nịnh, cảm kích Nghiêm Hoài Tân và Thái t.ử Điện hạ.
– Chỉ là đó hỏi đáp, cũng cùng Điện hạ đối đáp văn chương, trình độ của đủ? – Triệu Mộc hỏi.
Nghiêm Hoài Tân: ... Hắn tiện dối, nhưng lúc mặt ngoài chắc chắn giữ thể diện cho Hứa Đa Phúc, khỏi hàm hồ :
– Ta và Điện hạ cùng nhập học Sùng Minh Đại Điện, Điện hạ và đều ở hàng đầu, nhưng Điện hạ khiêm tốn.
Triệu Mộc , tức khắc hiểu , đối với Điện hạ càng thêm kính nể.
Học vấn của Điện hạ cao như Nghiêm , khiêm tốn như , khoe khoang mặt học sinh, dụng tâm lương khổ a.
Vô hình trung, hình tượng của Thái t.ử Điện hạ vĩ đại thêm một .
Hứa Đa Phúc tắm xong, con trai của Chính sử là Hoa Bình đến năm ngày, mỗi ngày đều xách đồ ăn đến bái kiến, nhưng nào cũng lỡ hẹn, vì ngày hôm nay khi xong việc lớn, Hứa Đa Phúc thần thanh khí sảng cho gọi Hoa Bình.
Hoa Bình là một tiểu mập mạp tròn trịa trắng trẻo, cả toát hai chữ: Đồ tham ăn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-102-thai-tu-dien-ha-dung-danh-nghia-nguoi-khac-di-ky-vien.html.]
Hôm nay Hoa Bình mang theo một hộp cá khô nhỏ, sợ Điện hạ thích, liền chủ động giải thích:
– Điện hạ, cá khô nhỏ sạch sẽ, nuôi ở khu nước ngọt, khi phơi còn tắm rửa ba ngày, đảm bảo sạch sẽ...
Hứa Đa Phúc nếm thử, cá khô nhỏ phơi khô, mặt là một lớp muối hạt, nhai đầu tiên là mặn, đó càng ngày càng ngon, một mùi cá thơm và dai nhẹ, chủ yếu là xương cá khô mềm, thể nhai ăn luôn.
Thế là Hứa Đa Phúc và Hoa Bình nhất kiến như cố, hai trò chuyện nhiều về ăn uống, đều là Hoa Bình , Hứa Đa Phúc xong liên tục gật đầu, cái gì gọi là đồ tham ăn, , Hoa Bình ngay cả cách làm cũng thuộc như lòng bàn tay, còn đầu lưỡi nhạy bén, mấy chục loại gia vị xay chung, Hoa Bình nếm một cái là .
– Ta đến Hoài Bình Phủ gần nửa tháng, đó cũng ăn mấy nhà. – Hứa Đa Phúc báo tên cửa hàng.
Trên mặt Hoa Bình đều là ‘cái cũng gọi là ăn’, đương nhiên thấy Điện hạ cung kính thu liễm , :
– Điện hạ nếu thích, thể theo thảo dân ăn, thảo dân mấy chỗ...
Thế là Hứa Đa Phúc và Hoa Bình liền ‘thăm quán’ ăn nhà hàng.
Món chan canh mà Nghiêm Tân Tân đề cập đó thế mà cũng trong danh sách của Hoa Bình.
– Điện hạ đừng lẩu thập cẩm chan canh tương đối đơn sơ rẻ tiền, nhưng ở Hoài Bình Phủ mở nhiều năm, ăn đều là bá tánh địa phương, ngay cả thư sinh nghèo nhất khi tìm đồ ăn ngon cũng sẽ mua một phần, cơm ngũ cốc ngâm nước cốt, khỏi ngon đến mức nào.
Nói đến Hứa Đa Phúc nuốt nước miếng, nghĩ đến món lòng dê nấu canh mà Lưu Thương đó vẫn luôn nhắc đến, chính là như , chỉ là một cái phương bắc một cái phương nam, đều là cách ăn dân dã của bá tánh.
– Chúng lát nữa , gọi bạn bè. – Hứa Đa Phúc vội vàng tìm Lưu Thương, , Lưu Thương liền :
– Được thôi!
– Đã lâu ăn canh dê Túc Mã Quan, ăn chan canh cũng .
Sau đó là đội ngũ an ninh. Vương Nguyên Tôn và Lâm Chính phụ trách, hai cũng ngại phiền phức, họ làm chính là việc , thể nào cấm Điện hạ cho ngoài chơi .
Hơn nữa, Điện hạ ngoan ngoãn, chỉ là ăn một bữa cơm, cũng đến những nơi phức tạp...
Ngày hôm đó Hứa Đa Phúc ăn món chan canh hải sản, gọi một phần gia đình xa hoa, ăn xong một nửa, đổi sang vị bình thường, Nghiêm Hoài Tân liền ăn phần xa hoa còn của Hứa Đa Phúc, hai ăn ý, những khác bàn, như Hoa Bình, Tiều Hồng đám chút kinh ngạc, Điện hạ và Nghiêm thiếu gia khỏi cũng quá mật, xem những khác thấy nhiều trách, hai cũng dám nhiều.
Hứa Đa Phúc nếm thử bản bình thường, tức khắc mắt sáng rực lên, :
– Cái còn ngon hơn cái thêm nhiều gia vị, Nghiêm Tân Tân mau nếm thử.
Hoa Bình :
– Gia vị quá nhiều, khẩu vị sẽ tạp, bằng một chén cơm thật thà.
– Quả thật quả thật. – Hứa Đa Phúc liên tục gật đầu.
Dù là Lưu Thương thích ăn cơm cũng cảm thấy ngon —— vì Vương Nguyên Tôn đặc biệt thích, Lưu Thương vốn dĩ cảm thấy vị khá , khi Vương Nguyên Tôn ăn hai phần, Lưu Thương cảm thấy cơm thể so với canh dê Túc Mã Quan.
Chính là cổ động như .
Ăn no căng bụng, đêm xuống, Hoài Bình Phủ ban đêm cấm , Hoa Bình dẫn Điện hạ xem múa rối bóng, thế mà là vở Tôn Ngộ Không, đêm khuya, đội ngũ của Điện hạ mới về Bàng phủ.
Mấy ngày , Hoa Bình mỗi ngày dẫn Điện hạ ăn nhà hàng, Hứa Đa Phúc cùng Nghiêm Tân Tân, đôi khi gặp Triệu Mộc —— còn ở tạm Bàng phủ.
Triệu Mộc thấy Điện hạ là hai mắt sáng lên, ôm sách trong tay tiến lên.
– Thảo dân gặp qua Điện hạ, còn vấn đề...
– Ngươi ăn cơm ? Nghiêm Tân Tân, hôm nay chúng mang Triệu Mộc cùng ăn, vấn đề gì, Triệu Mộc ngươi hỏi Nghiêm Tân Tân. – Hứa Đa Phúc xong chạy nhanh như bay.
Cứ thế mười mấy ngày, Hứa Đa Phúc ăn đến mặt cũng chút tròn, Vương Viên Viên bắt đầu thu dọn hành lý, đồ ăn thức uống của Điện hạ đóng gói vận chuyển lên thuyền lớn, mất ba ngày, Vương Viên Viên bận rộn việc .
Hứa Đa Phúc sắp .
Hoa Bình tin, mấy ngày nay cùng Điện hạ tâm đầu ý hợp, sắp thành tri kỷ, lúc mày giãn, thở ngắn than dài, do do dự dự. Tự nhiên đến mặt Điện hạ, Hoa Bình vẫn thu liễm .
Hứa Đa Phúc đặc biệt thông minh —— chủ yếu là Hoa Bình một lòng một ở phương diện ăn uống, mấy ngày ở chung, tâm tính đơn giản, tương đối lạc quan, cũng hợp khẩu vị của , cũng hỏi qua tình hình của Hoa Bình ở nhà.
Hoa Bình đáp thứ đều , ăn, cha khi mắng chỉ ăn, nhưng mấy ngày thì , gì đáng ngại, cha cũng là vì suy nghĩ, là quá ngu dốt, hiện giờ trong triều thể tiến cử làm quan, làm quan , nhưng tính tình của làm quan cũng là chuyện .
Cứ thế tự dỗ dành.
Hoa đại nhân gia thê đều , con cháu đầy đàn, Hoa Bình còn cảm thấy cha trọng dụng, ví như cha chọn đến hầu hạ Điện hạ.
Chuyện Hứa Đa Phúc thể phản bác, :
– Tính cách của ngươi , đó Cô vấn học, ngươi mỗi ngày chạy đến Bàng phủ, hụt một phen, cũng nản lòng vẫn luôn chờ, xem Hoa đại nhân tính tình của ngươi, gây chuyện gì lớn, mới để ngươi đến.
Quả thật, nếu là thông minh một chút, ở chỗ Thái t.ử Điện hạ mưu cầu lợi ích, thì căn bản đến gần Hứa Đa Phúc, hiện tại Hoa Bình còn thể cùng Điện hạ vài câu.
– Hôm nay ngươi mặt mày ủ rũ, ? Cô sắp ngươi nỡ? – Hứa Đa Phúc đùa.
Hoa Bình chắp tay :
– Có nguyên nhân , còn —— ai.
– Ngươi thì , ai cái gì.
Hoa Bình ấp a ấp úng :
– Điện hạ ăn nhiều ngày như , còn một chỗ ăn qua...
Hứa Đa Phúc tưởng chuyện gì, hóa là , lập tức :
– Cô còn một hai ngày nữa mới , nhà nào ăn ngươi thẳng, hôm nay .
Hoa Bình càng dám .
– Ngươi ! – Hứa Đa Phúc càng tò mò, dọa Hoa Bình.
Hoa Bình run rẩy tuôn hết:
– Điện hạ, là điểm tâm của Túy Hương Lâu, nhà chỉ ban đêm mới , lò là ngon nhất, đặc biệt dùng của Túy Hương Lâu, rượu tuyệt đối dùng, vì bên trong thêm đồ kích dục.
Hứa Đa Phúc càng càng hiểu:
– Túy Hương Lâu là kỹ viện?
Hoa Bình thình thịch quỳ xuống đất, xin tha:
– Thảo dân thật sự chỉ Điện hạ nếm thử điểm tâm, ý khác, dụ dỗ bắt cóc Điện hạ đến nơi dơ bẩn.
– Đầu bếp của Túy Hương Lâu mời ngoài thì ? – Hứa Đa Phúc hỏi.
Hoa Bình lắc đầu:
– Dù mời ngoài, cũng làm hương vị nướng trong lò nguyên bản, trong đó một món nhân đậu đỏ nghiền, đặc biệt ngon...
Lại thao thao bất tuyệt lên.
Hứa Đa Phúc nuốt nuốt nước miếng, :
– Ngươi nhiều như , cha ngươi đánh?
– Điện hạ, lúc đầu đánh, ăn điểm tâm, cha tin, ... thì . – Hoa Bình trán đầy mồ hôi, thành thật khai báo.
Hứa Đa Phúc nhướng mày:
– Thật ngon như ?
– Điện hạ, thảo dân dám cam đoan, ở Hoài Bình Phủ thuộc hàng thứ nhất. – Hoa Bình chỉ thiếu nước thề.
Hứa Đa Phúc sờ cằm, chút động lòng, chủ yếu là ‘đến cũng đến ’, hơn nữa sắp , ở Hoài Bình Phủ chỉ làm chính sự, tiêu hao quá nhiều năng lượng của , cần mỹ thực bồi bổ.
– Gọi Lâm Chính ca và Vương Nguyên Tôn .
Hoa Bình , dời thể mập mạp của sang một bên quỳ. Hứa Đa Phúc kêu ngươi lên. Hoa Bình cũng dám :
– Thảo dân sợ, Lâm đại nhân và Vương tướng quân mắng .
– ... – Hứa Đa Phúc , cũng dám đảm bảo hai mắng . – Là Cô ăn, liên quan đến ngươi, ngươi ngoài chờ .
Hoa Bình vội vàng chạy như ma đuổi, đến bên ngoài, nắng gắt một phen, Hoa Bình còn nghĩ: Điện hạ thật là giảng nghĩa khí.
Lâm Chính và Vương Nguyên Tôn lâu đến đại sảnh.
Hứa Đa Phúc vốn dĩ từ từ mưu tính chậm rãi ăn điểm tâm, nhưng chịu nổi ánh mắt của hai , thế là buông tay thẳng:
– Ta điểm tâm của Túy Hương Lâu ngon, chúng sắp , là mời ăn điểm tâm ?
Mắt trông mong .
Lâm Chính:
– Túy Hương Lâu? Kỹ viện lớn nhất trong thành Túy Hương Lâu?
– Còn lớn nhất ? – Hứa Đa Phúc hớn hở tiếp.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vương Nguyên Tôn mặt lạnh :
– Cũng , buổi tối dọn dẹp, mang binh lính lục soát một vòng...
– Không , chúng quá gióng trống khua chiêng, Thái t.ử thanh lâu, thanh danh của sẽ , nếu giải thích chỉ ăn điểm tâm, ai tin chứ.
Vương Nguyên Tôn, Lâm Chính:
– Ta tin. – Hai đồng thời trả lời.
Hứa Đa Phúc: ... Cảm ơn các ngươi ha.
– Tiểu mập mạp Hoa Bình với Điện hạ? – Lâm Chính hỏi.
Hứa Đa Phúc ngẩng đầu trời, dám trả lời:
– Thật cũng là ăn, mấy ngày qua, chúng ăn ở các cửa hàng, cũng xảy chuyện gì, là như , dùng danh nghĩa của Lưu Thương ở Túy Hương Lâu ăn điểm tâm.
Vương Nguyên Tôn qua.
– ... Lưu Thương , Hứa Lăng Quan, Hứa Lăng Quan mắt tương đối đặc biệt, thì tùy tiện bịa một cái —— , Triệu Mộc! – Hứa Đa Phúc mắt sáng rực lên.
Triệu Mộc cũng là gương mặt mới, gần đây tạm trú ở Bàng phủ, Điện hạ coi trọng —— những lời , ở Hoài Bình Phủ sớm truyền . Hứa Đa Phúc đường đường Thái t.ử Điện hạ, nhất cử nhất động đều chú ý, tuy rằng tay chân bên ngoài thể vươn Bàng phủ, chỉ thể đại khái.
Một tú tài nông hộ Điện hạ mời đến phủ làm khách.
Ở bên ngoài thổi phồng lên tận trời.
– Điện hạ ăn điểm tâm cũng , thể qua đêm, thể ở lâu, một canh giờ là giới hạn. – Lâm Chính .
Hứa Đa Phúc nghĩ: Nướng một cái điểm tâm, một canh giờ thể nướng một sọt lớn, chắc chắn đủ. Vì gật đầu gật đầu, sảng khoái, để cho thấy thật sự an của , gây thêm phiền phức cho , Hứa Đa Phúc còn :
– Yên tâm , kinh nghiệm, rượu của Túy Hương Lâu thể uống, thêm t.h.u.ố.c kích dục, chỉ uống .
– Điện hạ thông minh. – Lâm Chính khen xong, vội vàng chạy , mắng tiểu mập mạp một trận, nhà nào điểm tâm ăn , cứ chạy đến kỹ viện ăn.
Vương Nguyên Tôn cũng .
Không đêm nay thì là ngày mai thể ăn điểm tâm, Hứa Đa Phúc vui mừng khôn xiết, tiền viện tìm Nghiêm Tân Tân và Triệu Mộc, còn đến gần, Triệu Mộc và Nghiêm Tân Tân đang thảo luận văn chương, Hứa Đa Phúc gõ cửa, :
– Triệu Mộc, việc tìm ngươi.
Nghiêm Hoài Tân nhướng mày, chút kỳ quái, Hứa Đa Phúc thế mà chủ động tìm Triệu Mộc.
Hứa Đa Phúc Nghiêm Hoài Tân, :
– Hoa Bình điểm tâm nướng của kỹ viện lớn nhất trong phủ ngon, ăn.
– Lâm đại nhân và Vương tướng quân đồng ý?
Hứa Đa Phúc hì hì. Nghiêm Hoài Tân liền cũng :
– Không ngon đến mức nào, cùng .
– Kia tự nhiên, thứ tự nhiên nghĩ đến . – Hứa Đa Phúc xong, Triệu Mộc, Triệu Mộc căng thẳng một bên, như thể sắp Thái t.ử Điện hạ diệt khẩu.
Hứa Đa Phúc: ...
– Triệu Mộc, Cô phận tiện gióng trống khua chiêng kỹ viện, ăn điểm tâm, bá tánh bên ngoài chắc chắn tin, cho nên chỉ thể mượn phận của ngươi, ngươi yên tâm, chỉ ăn điểm tâm, ở một canh giờ, chắc chắn sẽ làm bẩn thanh danh của ngươi.
Triệu Mộc thở phào nhẹ nhõm, diệt khẩu là , lập tức chắp tay:
– Phẩm hạnh của Điện hạ, thảo dân tin tưởng bội phục, hôm nay Điện hạ mượn danh nghĩa của thảo dân, là phúc khí của thảo dân.
Hảo !
Tác giả lời :
Triệu Mộc ngươi vẫn là thở phào quá sớm.
Nhãi con Đa điện hạ: Cô , thể uống rượu thuốc, cô chỉ ăn điểm tâm thôi! [đầu gấu trúc][kính râm][đáng thương]
-
Một tháng kết thúc, mỗi ngày 6000 chữ, hôn hôn.