Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 101: Thái Tử Vi Hành Nghe Dân Khen Ngợi, Học Tra Lâm Thời Ôm Chân Phật

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:56:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

– Điện hạ, ông chủ Bàng đưa cái tới. – Hứa Lăng Quan từ bên ngoài , thuộc hạ phía khiêng theo một bộ bình phong.

Hứa Đa Phúc còn tưởng là bức thêu hoa lan tối qua, thấy liền giật , to thế . Bức bình phong còn phủ lụa đỏ, hình dáng đại khái cũng đoán bên là thứ gì.

Hứa Lăng Quan lúc kiểm tra xem qua, lúc cũng tiết lộ là cái gì, chủ t.ử thích nhất là sự mới lạ.

Hứa Đa Phúc buông miếng điểm tâm trong tay xuống, xoa xoa tay:

– Bình phong ?

. – Hứa Lăng Quan mỉm .

Hứa Đa Phúc liền :

– Thứ là đưa đến trúng tim đen của ?

– Chủ tử, cái đoán , để ngài xem, nhưng thấy ngài chắc chắn sẽ thích. – Hứa Lăng Quan ngoài miệng khiêm tốn .

Hứa Đa Phúc lẩm bẩm:

– Hắn hôm qua tặng hoa lan, nếu là hoa lan thì cũng chẳng gì hiếm lạ.

Không hoa lan hiếm, mà là Hứa Đa Phúc văn nhã yêu hoa, chính là kiểu "trâu nhai mẫu đơn", thấy hoa nở , mặc kệ là giống hoa quý báu gì, cho dù là hoa dại ven đường, trong mắt đều khác là mấy.

Cứ nở , nở rộ, nở rực rỡ vui mừng là .

– Các ngươi cẩn thận một chút, mở xem nào. – Hứa Đa Phúc .

Hứa Lăng Quan hiệu cho thủ hạ đặt bình phong xuống, mở lụa đỏ .

Diện mạo thật sự của bức bình phong nhanh đập mắt, đây là một bộ bình phong bốn cánh, cao một mét tám, khung chính làm bằng gỗ hoa lê, chạm khắc phù điêu tinh xảo. Hứa Đa Phúc còn kịp xem điêu khắc cái gì, hình thêu mắt thu hút.

Mai Lan Trúc Cúc tứ quân t.ử cần nhắc tới, mỗi cánh còn thêu những con vật nhỏ sống động như thật. Tứ quân t.ử chỉ là bối cảnh điểm xuyết, đám động vật nhỏ mới là chủ thể, như là chú mèo con ngây thơ chất phác bên cạnh hoa lan, nâng cái mặt to tròn vo đầy lông xù lên ghé sát hoa lan mà ngửi.

Chim khách đậu cành hàn mai.

Tiên hạc nơi rừng trúc sâu thẳm.

Một chú ch.ó con khóm cúc.

Những cánh bình phong còn thể xoay tròn, là thêu hai mặt, kỹ thuật thêu khác , hình ảnh mặt và mặt giống . Ví dụ như mặt là ch.ó con đang bò, mặt ch.ó con mở to mắt, màu lông cũng khác biệt. Vừa xoay cánh bình phong, chú ch.ó con như sống , thể cảm nhận gió mát hiu hiu thổi qua rừng trúc.

– Lại còn là thêu hai mặt. – Hứa Đa Phúc kinh ngạc cảm thán kỹ thuật thêu cao siêu, lượt xem hết bốn cánh, vòng quanh nửa vòng, nghĩ tới điều gì đó, . – Gọi Bàng Hải đây chuyện.

Bức bình phong quả thật và cũng thú vị, kết hợp giữa tĩnh và động cực kỳ , ý tứ.

Không bao lâu Bàng Hải , đầu tiên là hành lễ, dậy xong liền sang một bên chờ Điện hạ hỏi chuyện. Lúc nãy thấy bình phong mở , chắc hẳn Điện hạ hài lòng.

– Bức bình phong của ngươi , tay nghề tú nương cũng giỏi, bình phong Cô giữ thưởng thức. Gọi ngươi là vì Cô đặt thêm một bức bình phong nữa ở chỗ ngươi. – Thần sắc Hứa Đa Phúc nghiêm túc. – Việc ngươi bảo mật, khi nào thể truyền ngoài, ngươi tự nhiên sẽ .

Thương nhân trọng lợi, đến lúc đó đ.á.n.h cái mác "Hàng cùng mẫu với Thái tử", chắc chắn thể bán đắt như tôm tươi.

Bàng Hải vội :

– Thảo dân , thảo dân dám loạn truyền, chắc chắn sẽ giữ bí mật.

Không tồi. Thần sắc mới nghiêm túc của Hứa Đa Phúc lập tức nhu hòa trở :

– Cô đặt một bức bình phong hỉ khánh, đợi lúc Cô đại hôn sẽ dùng, hôm qua ngươi gặp Nghiêm Hoài Tân...

Bàng Hải mới thì nghĩ thầm "thật là đại hỷ sự", Thái t.ử Điện hạ thế mà sắp thành , cũng cưới tiểu thư nhà nào, e là vị quý nhân nào đó trong thành Thịnh Đô. Sau đó càng về càng thấy đúng, trong lòng thình thịch như đ.á.n.h trống, thảo nào bảo mật, còn sợ truyền ngoài nhỡ liên lụy ——

Đương kim Thánh Thượng chỉ mỗi một vị Thái t.ử như Điện hạ thôi đấy.

Bất quá Bàng Hải kiến thức rộng rãi, Điện hạ yêu thích nam phong cũng chẳng gì, con nối dõi hoàng gia cần nhọc lòng. Chỉ là việc xác thực là đại sự, hiện giờ đối mặt với việc Điện hạ đặt bình phong, tổng thể bỏ qua cơ hội mà chối từ chứ?

Kẻ ngốc mới đẩy .

– Điện hạ, tú nương của dệt phường thảo dân quan sát Mai Lan Trúc Cúc thậm chí động vật lâu, thấy đều là hoa lan cực phẩm nhất, xổm trong tuyết lớn nửa tháng ngắm hàn mai, gió rừng trúc ngày xuân, ngắm hoa cúc nở rộ ngày thu, đủ loại như thế mới làm một bức bình phong, mới thể sống động như thật...

Ý tứ chính là Bàng Hải hôm qua chỉ gặp Nghiêm thiếu gia vài , cũng dám cẩn thận đ.á.n.h giá quý nhân, cộng thêm Bàng Hải chỉ là ông chủ dệt phường, là một thương nhân, cho dù Bàng Hải miêu tả với các thợ thêu cũng .

Hứa Đa Phúc gật đầu:

– Vậy gọi tú nương của ngươi tới chỗ , chi phí chậm trễ giờ làm, Cô sẽ trả.

Bàng Hải tự nhiên cần, vuốt m.ô.n.g ngựa, tú nương thể lúc nào cũng hầu hạ Điện hạ là tam sinh hữu hạnh vân vân.

– Thuận Tài, lấy một ngàn lượng. – Hứa Đa Phúc hỏi đủ .

Bàng Hải tự nhiên là đủ .

– Nếu ngươi làm , Cô sẽ thưởng thêm cho ngươi.

– Tạ ơn Điện hạ.

Sau đó Thuận Tài tiễn khách.

Hứa Đa Phúc dặn dò Trục Nguyệt:

– Dọn dẹp vài gian phòng cho khách, tú nương mà Bàng Hải đưa tới thì nuôi cho , đừng bắt làm việc.

Tú nương thời nay dựa đôi tay để kiếm cơm, Bàng Hải đưa bình phong tinh mỹ như , chắc hẳn tay nghề tú nương cao siêu, thể bắt làm việc nặng nhọc.

Trục Nguyệt vội xưng .

Đặt xong quà tân hôn cho vị hôn phu, Thái t.ử Điện hạ cao hứng, đám Trục Nguyệt, Hứa Lăng Quan —— những đều cả , bất quá "rận nhiều ngứa", Thái t.ử Điện hạ đối với chuyện tình yêu bí mật của chuyển sang hệ "Phật hệ".

Hắn thì "Phật hệ", đám Trục Nguyệt đó lén , đều duy trì thái độ: Điện hạ bảo mật, tiên đừng loạn truyền.

Vì thế trong bất tri bất giác, chuyện Hứa Đa Phúc và Nghiêm Hoài Tân yêu đương trở thành bí mật "trong lòng hiểu rõ mà " —— bộ trong đội ngũ, trừ bỏ nhân thủ bên ngoài, trong vòng cận của Điện hạ chỉ Vương đại tổng quản là chẳng gì.

Người hầu hạ bên cạnh Điện hạ nhiều vô kể, tự nhiên sẽ lén lút ríu rít bàn tán chuyện tình cảm của Điện hạ và Nghiêm thiếu gia. Hơn nữa đám Trục Nguyệt theo bản năng cảm thấy, Điện hạ và Vương tổng quản quan hệ thâm hậu, các nàng đều , Vương tổng quản chắc chắn là từ sớm , bởi cũng chẳng ai hỏi đến mặt Vương tổng quản —— đều chút sợ Vương tổng quản.

– Nghiêm Tân Tân, chuẩn cho ngươi một món quà, đúng, chuẩn quà cho hai đứa . – Hứa Đa Phúc tìm bạn trai nhỏ, gõ cửa một cái liền đẩy cửa , .

Trong phòng, Nghiêm Hoài Tân đang sắp xếp hòm sách.

– Quà gì ? – Nghiêm Hoài Tân buông sách trong tay xuống, tò mò hỏi.

Hứa Đa Phúc hì hì:

– Bí mật, chúng trở Thịnh Đô sẽ .

– Vậy chờ mong nhé. – Nghiêm Hoài Tân xong, bảo. – Sách của đủ, sợ đến buổi vấn học làm ngươi mất mặt, hôm nay thư lâu của quan học xem thử.

Hứa Đa Phúc: ...

Không nghĩa khí.

– Vậy cái đó... ngươi , ở nhà chơi, , ở nhà chờ ngươi về ăn cơm trưa. – Hứa Đa Phúc vẫy vẫy tay, mới thèm cắm cọc ở thư viện .

Sách thời nay, đặc biệt là sách dùng cho khoa cử, tối nghĩa khó hiểu c.h.ế.t.

Nghiêm Hoài Tân liền một cái , bảo:

– Ta ở bên ngoài ngóng vài quán ăn ngon, mời ngươi ăn cơm.

– Cái thì . – Hứa Đa Phúc gật đầu cái rụp.

Sau đó hai tán gẫu vài câu, Nghiêm Hoài Tân thu dọn xong, mang theo thư đồng cửa. Bên Hứa Đa Phúc tới gặp, là con trai của Tiều đại nhân, năm nay 28 tuổi, tên là Tiều Hồng, theo Lưu Thương, gặp như quen , Lưu Thương dẫn Tiều Hồng .

Hứa Đa Phúc cùng Tiều Hồng trò chuyện vài câu, bình luận là: Người đầu óc hơn Lưu Thương, tính cách ngay thẳng, thể làm bạn chơi cùng.

Tiều Hồng kết hôn thành gia lập thất con, đại diện Tiều gia tới chơi cùng Thái tử, tự nhiên sẽ dụ dỗ Thái t.ử mấy chỗ chướng khí mù mịt. Thái t.ử hiện giờ cũng cưới vợ, về phương diện , mặc kệ là hảo nam phong thể , đều chuyện thể hỏi đến, cách chơi an nhất khi làm bạn với vua chính là tránh mảng .

Bởi , Tiều Hồng đề nghị mấy trò tiêu khiển như cải trang ăn cơm, du ngoạn, xem kịch, Hứa Đa Phúc vẫn vài phần hứng thú —— Nghiêm Tân Tân thư viện sách , ngâm ở hậu viện cũng vô vị, ngủ thì là chơi cờ cá ngựa với hầu.

Chơi cờ thì lúc nào mà chẳng chơi .

– Cải trang ngoài . – Hứa Đa Phúc thấy Vương công công khẩn trương, đầu . – Gọi Lâm Chính ca còn Vương Nguyên Tôn, bảo bọn họ thương lượng an , quần áo, chúng trời tối liền trở về.

Tiều Hồng :

– Vương tổng quản yên tâm, nơi Điện hạ , cha phái dò xét qua một ...

– Vậy chẳng là phơi bày lộ trình ngoài ? – Vương Viên Viên nhíu mày .

Tiều Hồng:

– Phụ cận còn binh lính canh gác, thiết nghĩ cũng ai dám làm bậy nhỉ? – Hắn về phía Thái t.ử Điện hạ.

Hứa Đa Phúc đối diện với ánh mắt của Tiều Hồng, tên thật "Thái t.ử độc nhất" tính là cái gì, là thật sự cảm thấy dân thường áo vải nào dám mạo phạm, bèn :

– Đổi chỗ khác , chúng chuyện.

Không cần Tiều Hồng dẫn đường, đỡ đường rẽ trách Tiều Hồng.

Tiều Hồng trong lòng cân nhắc một chút liền hiểu , lập tức chắp tay cáo tội:

– Tiểu nhân suy nghĩ quá thiển cận.

– Không trách ngươi, phận Cô quý trọng.

Hoài Bình Phủ và Giang Nam đạo sát cạnh , đó bên Giang Nam đạo hải tặc tràn lan, A cha bưng trọn cả ổ, chỉ sợ còn hậu hoạn gì dọn dẹp sạch sẽ. Hứa Đa Phúc đối với cái mạng nhỏ của quý báu lắm.

Hắn chính là con trai ruột của hai cha đấy a!!!

Hiện giờ một bạn trai nhỏ xinh , Cô, thể một chút ngoài ý nào.

Tiều Hồng Điện hạ như thế, khỏi liếc mắt Điện hạ, khóe miệng nhịn ý , vội cúi đầu. Nếu là khác cái gì mà " phận quý trọng", chỉ cảm thấy ngươi hổ tự dát vàng lên mặt, nhưng Thái t.ử Điện hạ lời một chút cũng làm chán ghét, ngược cảm thấy đáng yêu, còn thú vị hơn cả con trai ở nhà.

Buổi trưa còn qua, Thái t.ử Điện hạ "cải trang" ngoài.

Hứa Đa Phúc: ...

Nói là cải trang, xác thực là ăn mặc nhẹ nhàng, nhưng là một đám đông nghịt, cứ như sợ là Thái t.ử . Thôi kệ, cứ thế xuất phát .

Đi đến tửu lầu ăn cơm, nếm thử đặc sản địa phương.

Hứa Đa Phúc ở ghế lô lầu hai, ăn sắp xong thì đại sảnh lầu một đặc biệt ồn ào, cái gì mà " a", " ", cách một cái ghế lô ở lầu hai đều thấy .

– Đi xem xem, bên ngoài cái gì náo nhiệt.

Hứa Lăng Quan tuân lệnh chạy xem, một lát trở về, :

– Chủ tử, bên là một đám tú tài công đang vây quanh bàn luận văn chương.

– ... – Hứa Đa Phúc trầm mặc.

Hứa Lăng Quan:

– Ta mới một lát, khen ngợi lệnh cải cách ruộng đất của Thánh Thượng, còn làm thơ tặng Điện hạ.

– Làm thơ cho ? – Hứa Đa Phúc hỏi xong vội vàng . – Ta cũng tò mò lắm, đừng xem.

Hứa Lăng Quan .

Bên càng lúc càng náo nhiệt, tiếng bàn luận văn chương, tiếng ngâm thơ trầm trồ khen ngợi dứt. Hứa Đa Phúc bảo tính tiền , lộ diện —— Hứa Đa Phúc rốt cuộc cũng hiểu, học, giáo viên chủ nhiệm "các em làm cái gì lén lút ở đều rõ".

Lúc cũng đạo lý tương tự.

Đám sách khen , đây cũng là nhân chi thường tình, nhưng là bởi vì đang cải trang, cho thấy phận, đám sách bên một bức "Điện hạ, Thái t.ử Điện hạ ", đó thu liễm thần sắc hưng phấn, làm bộ nhận .

Đại đường tĩnh lặng trong một khoảnh khắc, nhanh tiếp tục náo nhiệt lên, tiếp tục khen câu thơ của Thái tử.

Hứa Đa Phúc: Ta cũng lập công lao to lớn gì.

Kết quả , sách khen công chính liêm minh, quy tắc rọc phách che tên thi đình chính là do Thái t.ử Điện hạ lập . Việc trong lòng sách đặc biệt quan trọng, tránh cho việc bám váy quan hệ cửa , tất cả đều là dựa tài học bản để đạt thành tích.

Hứa Đa Phúc: Ta đó là mượn biện pháp của cổ nhân thôi. Tuy rằng hiện tại cũng là cổ nhân, nhưng đến mức các ngươi khen như thể làm phát minh vĩ đại gì đó, đến mức đến mức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-101-thai-tu-vi-hanh-nghe-dan-khen-ngoi-hoc-tra-lam-thoi-om-chan-phat.html.]

Bởi vì hành động , Thái t.ử Điện hạ trong lòng sách kỳ thật ấn tượng cực .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

– Ta tin tức, buổi vấn học của quan học dời về ?

– Tự nhiên , Thái t.ử Điện hạ hiện giờ tới Hoài Bình Phủ, Điện hạ từ nhỏ sách ở Sùng Minh Đại Điện, chịu sự dạy dỗ của đại nho Hồ Thái phó, Nghiêm Thái phó, văn thao võ lược làm ...

Hứa Đa Phúc đều che mặt , đừng thổi nữa đừng thổi nữa.

Đặc biệt lưng còn truyền đến tiếng "phụt" , Hứa Đa Phúc cần đầu đều ai !!! Lưu Thương ngươi chờ c.h.ế.t !

– Mười ngày , chúng thật phúc, thể tự cùng Điện hạ thảo luận văn chương.

– Ta liền nguyên bản ba ngày vấn học như thế nào hoãn , hóa là như . Điện hạ tới, chúng cũng thể quá hẹp hòi, vẫn là từ từ đợi tú tài của ba phủ khác, cùng Điện hạ dạy bảo.

... Dạy bảo nổi các ngươi .

Hứa Đa Phúc nặn một nụ , gật gật đầu chào hỏi chư vị. Hứa Lăng Quan mở đường, thỉnh chủ t.ử ngoài. Chờ ngoài thở phào một , đó đầu tìm Lưu Thương:

– Ngươi cái gì!

– Cái ngài đều thể ? – Lưu Thương khiếp sợ.

Hứa Đa Phúc:

– Vô nghĩa, bộ đội ngũ ai dám .

– Ta chỉ là khen Điện hạ ngài văn thao võ lược, nghĩ tới quyền pháp của Điện hạ, đặc biệt bội phục. – Lưu Thương bên ngoài vẫn là giữ thể diện cho Hứa Đa Phúc.

Hứa Đa Phúc Lưu Thương "khen", nghiến răng kèn kẹt.

– Hóa Điện hạ còn tập võ công phu? – Tiều Hồng cố ý vuốt m.ô.n.g ngựa. – Thật sự là , bội phục.

Lưu Thương nín :

– Cũng , quyền pháp của Điện hạ cực . – Ha ha ha ha sắp nhịn nổi .

– Vương Nguyên Tôn ——

– Ta sai sai . – Lưu Thương nhận sai cực nhanh, mặt chân thành. – Kỳ thật quyền pháp của ngươi thật sự cũng , hù dọa thì ok, bất quá bên trong , đến lúc đó vấn học, học vấn của ngươi làm lừa gạt cho qua đây?

Hứa Đa Phúc: ...

Nghiêm Tân Tân ngươi mau học a! Cố lên học a!

Bởi vì chột , Thái t.ử Điện hạ ngày du ngoạn cũng tận hứng, mua điểm tâm ăn sớm trở về, hỏi xem Nghiêm Tân Tân hôm nay học hành thế nào . Vừa đến Bàng phủ, Thuận Đức tới báo, con trai của Chính sử đại nhân tới, đợi cả buổi chiều.

– ... Điện hạ mới , Hoa thiếu gia liền đến, còn mang theo điểm tâm tới.

Hứa Đa Phúc:

– Vậy ngươi tiếp đãi , ai về chỗ nấy. – Hắn vội vàng "nước đến chân mới nhảy", con heo Lưu Thương đúng, là đầu tàu, ngày đó khẳng định cái gì đó, công phu mặt ngoài chuẩn đúng chỗ mới thể lừa gạt cho qua, còn hàng thật giá thật, Nghiêm Tân Tân lên!

Tiều Hồng ở tại phòng cho khách trong tiền viện Bàng phủ, đầu liền thấy con trai nhà Chính sử, là một thiếu gia trắng trẻo mập mạp. Bởi vì trời nóng, đợi cả buổi chiều nhiều mồ hôi, cộng thêm tới sớm ăn gì, bụng đói kêu vang.

Hộp điểm tâm Hoa Bình mang đến, bởi vì trời nóng, khẩu cảm bằng lúc , tự nhiên thể đưa cho Điện hạ hưởng dụng.

Hai cho hàn huyên vài câu, ai về chỗ nấy nghỉ ngơi.

Nghiêm Hoài Tân về sớm hơn một khắc, Hứa Đa Phúc chạy thẳng đến phòng Nghiêm Tân Tân, đem chuyện chột sợ hãi :

– ... Ngươi nên chuẩn một bản thảo mở màn ?

– Như cũng . – Nghiêm Hoài Tân cổ vũ. – Ngươi cái gì, cùng Văn đại nhân thể giúp ngươi nhuận bút.

– Được , cứ quyết định như .

Hứa Đa Phúc cùng bạn trai nhỏ của ở trong phòng đến nửa canh giờ —— một nén nhang cũng tới, Hứa Đa Phúc liền thất thần "sờ cá", xoài giường tre, ngân dài giọng :

– Nghiêm Tân Tân, ngươi ăn cơm chiều a?

– Vậy chúng ăn cơm chiều , xác thật chút đói bụng.

Hứa Đa Phúc bật dậy:

– Được , với ngươi hôm nay cái tửu lầu đồ ăn bản địa cũng đặc biệt ngon, cảm thấy tửu lầu khả năng hương vị .

Nghiêm Hoài Tân gật gật đầu, một cái tên, Hứa Đa Phúc lắc đầu bảo quán đó.

– Ngươi ngóng quán cơm nào ?

Nghiêm Hoài Tân:

– Hôm nay thư lâu quan học sách, gặp học sinh phủ học, chúng trò chuyện một hồi, đề cử cho , là một quán canh chan.

– Chờ vấn học xong xuôi, chúng ăn. – Hứa Đa Phúc ghi nhớ.

Sau đó liên tiếp vài ngày, Hứa Đa Phúc đều cửa. Nghiêm Hoài Tân thì sáng sớm tinh mơ trời sáng khỏi phủ phủ học sách trả sách, cũng kết giao vài vị học sinh học vấn tồi. Hứa Đa Phúc còn là sáng ngủ đến tự nhiên tỉnh, ăn cơm xong, cầm bản thảo diễn thuyết mà Nghiêm Hoài Tân giúp nhuận bút cùng Văn Nhi Đán bàn bạc một chút ý tứ.

Buổi chiều, Nghiêm Hoài Tân sẽ trở về, ôm một ít sách mới.

Cặp đôi chim cu nhỏ sẽ tàng cây trong sân sách.

Hứa Đa Phúc xem một hồi, "sờ cá" uống chút nước ô mai ăn chút đồ ăn vặt, đó tinh thần tỉnh táo ghé đầu qua xem. Giáo trình nam bắc chút bất đồng, như là sách luận gắn liền với tình hình chính trị đương thời, phương bắc phần nhiều là trị tuyết, phương nam chính là trị thủy, lũ lụt úng ngập.

Còn chính là sự khác biệt về kinh tế.

Vương đại tổng quản thấy Điện hạ học tập khắc khổ như , thường thường liền canh giữ ở một bên đưa chút trái cây, lạnh linh tinh cho Điện hạ. Thấy Điện hạ gác một cánh tay lên vai Nghiêm thiếu gia, hoặc là má kề má với Nghiêm thiếu gia thật sự gần, hai đến một nửa còn , Vương đại tổng quản cũng hiểu sai.

Điện hạ học tập khắc khổ học đến quên !

Nghiêm thiếu gia giúp Điện hạ giải ưu, đó là do nghĩ văn chương cao thâm gì đó!

Cứ như thế đảo mắt tới 10 ngày , quan học Mãn Phúc của Hoài Bình Phủ triển khai hoạt động vấn học ba năm một . Kỳ thật hoạt động vẫn luôn , mỗi thi hương, học đường tổ chức, tú tài trong trường còn sách bên ngoài đều thể tiến quan học vây xem vấn học.

Học sinh hỏi, thầy giáo đại nho trả lời, cũng thể hỏi đáp lẫn , giải đáp nghi vấn, chia sẻ tâm đắc học tập —— đại khái chính là hoạt động như .

Hoạt động là hoạt động , nhưng hiện tại hỏi chính là Hứa Đa Phúc.

Cười nổi một chút nào.

Ngày trời sáng, Hứa Đa Phúc liền tỉnh, hầu hạ bên cạnh giúp mặc quần áo. Hiện tại đúng là thời điểm nóng nhất, nhưng trường hợp , mặc chính thức một chút —— chính là nhiều tầng.

Tuy rằng là vải dệt mùa hè khinh bạc, nhưng vẫn là dày.

Hứa Đa Phúc như cũ mặc áo trong , một lát nữa còn ăn cơm sáng. , cơm sáng cũng thể ăn món gì nhiều nước canh quá, ngại vệ sinh phiền toái, dứt khoát ăn đồ khô. Không bao lâu Nghiêm Hoài Tân tới, ăn mặc chỉnh tề, Hứa Đa Phúc thấy, tức khắc mắt sáng ngời.

Nghiêm Tân Tân trông " gì và nọ" nha!

– Mau tới mau tới. – Hứa Đa Phúc dậy kéo tay Nghiêm Tân Tân, hai cùng ăn cơm sáng.

Bên cạnh Vương đại tổng quản còn đang ngó ngoài xem trời, lẩm bẩm: Không hôm nay nóng , nhưng ngàn vạn đừng là nắng to.

– Nếu là trời mưa cũng . – Hứa Đa Phúc Vương công công khẩn cầu mưa xuống, . – Bọn học sinh đều đợi 10 ngày , làm thất vọng cũng , còn đường xa mà đến. Hơn nữa sớm muộn gì cũng là một đao, hôm nay trời mưa dời về , cũng thể lập tức trốn chạy.

Vương Viên Viên đầu tiên là phui phui phui ba tiếng:

– Ông trời, trẻ con chuyện nặng nhẹ, đừng tưởng là thật.

– Bạn bạn, chuẩn xong , tin ngươi hỏi Nghiêm Tân Tân xem.

Nghiêm Hoài Tân gật đầu, nghiêm túc :

– Hứa Đa Phúc chuẩn chín ngày, còn cùng Văn đại nhân, phu t.ử quan học mấy ngày nay cũng gặp qua, bàn về vấn học cũng ít, vấn đề các năm đều nhớ kỹ.

Hứa Đa Phúc: Hì hì hì hi.

Bạn trai là học thần còn khoanh vùng trọng điểm cho , thật sự siêu hạnh phúc!

Hai ăn qua cơm sáng, bên ngoài đoàn xe thu thập xong, Hứa Đa Phúc liền cùng Nghiêm Hoài Tân lên xe ngựa hướng quan học, lúc trời mới sáng.

Quan học Hoài Bình Phủ xây ở vùng ngoại thành, bên núi non gì, nước thì nhiều. Tới nơi, quan học thủy tạ ao hồ, bóng liễu rợp mát, bộ cảnh là tuyệt . Ôn Lương Như đại điện hạ lo liệu việc hàn huyên chờ tạp vụ, Hứa Đa Phúc chỉ cần chuẩn đợi lát nữa ở phía vấn học là .

– Ngồi chỗ nào? – Hứa Đa Phúc hiện tại đầu óc mơ hồ.

Nghiêm Hoài Tân dắt tay Hứa Đa Phúc, :

– Chúng mới tiến một chỗ cao điểm...

– Ta nhớ , là cái quảng trường lớn , còn tượng đá. – Hứa Đa Phúc xong, đầu xem Nghiêm Tân Tân. Nghiêm Hoài Tân gật đầu. Hứa Đa Phúc: ...

Bức tượng đá là đại nho của thời , phận địa vị kiểu như Khổng phu tử.

– Cô, tài đức gì a!

Nghiêm Hoài Tân sờ sờ mu bàn tay Hứa Đa Phúc, kết quả Thái t.ử Điện hạ đang khổ ha ha lúc còn quên đùa giỡn bạn trai nhỏ, lật tay , ngón tay gãi gãi lòng bàn tay Nghiêm Tân Tân. Nghiêm Hoài Tân liền , Hứa Đa Phúc vẫn , chỉ là "phun tào" than thở chút mà thôi.

Đợi một nén nhang thời gian, Ôn Lương Như cùng hiệu trưởng quan học tới thỉnh.

Hứa Đa Phúc vén tay áo to rộng lên, sắc mặt trấn định tự nhiên :

– Đi thôi, Cô gặp các học sinh Đông Hải đạo. – Trông cũng tư thế, thể hù dọa ngoài.

Chỗ của Thái t.ử Điện hạ thật sự là chính giữa nhất, học đường còn đắp đài cao lên, riêng một bàn, hai bên trái phía đều là các phu t.ử quan học, tự nhiên gần nhất chính là Nghiêm Hoài Tân, Ôn Lương Như, Văn Nhi Đán.

Một tầng tầng bậc thang bên đều là học sinh.

Quan học thành lập tám năm, nơi đây cây cối xanh um, cành lá phồn thịnh, nơi xa ao hồ thủy tạ, gió mát từ từ thổi tới, cũng quá nóng.

Học sinh của ba phủ khác tin tức linh thông mới đuổi tới kịp, cũng tin tức nên vô duyên với vấn học , tóm phía học sinh ô áp áp hơn một ngàn .

Mọi hành lễ, Hứa Đa Phúc kêu dậy, ở trung tâm :

– Cô hôm nay đến quan học Mãn Phúc vấn học, nhiều học sinh là từ phủ ngoài tiếng mà tới, tinh thần cầu học như khát nước của các ngươi, Cô khâm phục.

Học sinh phía hốc mắt đều đỏ.

– Cô một bạn học, lớn hơn Cô năm tuổi, cha chính là trung lương vì nước hy sinh , Thánh Thượng phá lệ chấp thuận nhập Sùng Minh Đại Điện học tập. Đại điện hai vị phu tử, Hồ Thái phó đặc biệt nghiêm khắc, Nghiêm Thái phó làm hòa ái dễ gần, nhưng hai vị Thái phó đối với vị bạn học của Cô đều là nhiều chiếu cố trìu mến.

– Mấy năm học đó, hè nóng bức trời đông giá rét, Cô đại điện, mỗi ngày đều thấy cầm sách bậc thang ngoài điện thầm ngâm nga. Đều là phu t.ử hà khắc phạt , : Ta học vấn bằng trong điện, tuổi tác lớn, khi phụ qua đời, trong triều thương , nhờ phụ phù hộ, sẽ tự quan để làm, nhưng làm ô uế thanh danh làm quan của phụ ...

Hứa Đa Phúc chính là Kha Thanh, trưởng t.ử của Kha An đại nhân.

– Cứ như thế mỗi ngày, thường xuyên treo ở bên miệng, đói khát về thể xác thiếu thốn về vật chất để lấy đó làm động lực cho chính .

– Lại qua mấy năm, hai thi rớt, là học sinh còn sót nhiều lắm của đại điện.

– Sau đó Sùng Minh Đại Điện đóng cửa. Cô tìm , như một vẫn còn khắc khổ sách, nhưng : Đủ loại chuyện quá khứ nghĩ sai , sách liên tiếp thi rớt, sợ làm ô uế thanh danh quan của phụ , hiện giờ đại điện đóng cửa, nghĩ thông suốt.

Hứa Đa Phúc về phía học sinh bậc thang, những học sinh đại đa đều là tuổi, thiếu lão giả tóc hai bên mai hoa râm, tú tài trẻ tuổi là ít, ở hàng phía , đây là hạt giống , phía đều là lớn tuổi.

Bọn họ liên tiếp thi rớt, nản lòng thoái chí, cam lòng mười mấy năm khổ trong quá khứ, kẻ đầu cơ trục lợi tưởng nịnh bợ , cũng thành thật kiên định khắc khổ sách, giống như Kha Thanh.

– Hắn : Hắn sách hẳn là vì Đại Thịnh mà sách, làm quan là vì thiên hạ vạn dân mà làm quan, cho dù là một chức quan nhỏ, mặc kệ đến địa phương nào, cho dù là chải vuốt rõ ràng một vụ sai sự oan án, cũng là làm việc thực tế, thẹn thánh ý, thẹn phụ .

Học sinh phía xong, đều giơ tay áo lau nước mắt.

– Con đường làm quan, gian nan hiểm trở, công danh lợi lộc mỹ nhân đủ loại cám dỗ.

– Thỉnh chư vị nhớ kỹ, sách khoa cử làm quan, vì Đại Thịnh, vì vạn dân, ngẩng đầu thẹn với trời cúi đầu thẹn với , giữ vững bản tâm.

Kha Thanh liền thi đậu, thứ hạng lạc hậu, tự cầu địa phương bên , cũng phủ huyện thực dồi dào —— nếu là Kha Thanh nguyện ý, Hứa Đa Phúc là sẽ cho cái cửa .

Kha An lấy mạng đổi sổ sách, Kha An, quan phỉ cấu kết ở Giang Nam đạo cũng sẽ bại lộ , chức quan của Kha An nhỏ bé thấp kém nhưng xác xác thật thật vì nước lo lắng vì dân thỉnh mệnh.

Kha Thanh , Kha Thanh tự cầu địa phương, nơi khác , , địa phương nghèo khổ, xem, bá tánh giải ưu sầu.

Hứa Đa Phúc dứt một phen lời , học sinh phía đều là tâm tình kích động, hận thể lấy cái c.h.ế.t để tỏ rõ ý chí, tuyệt quên lời Điện hạ , bọn họ làm quan, vì Đại Thịnh, vì bá tánh.

Vài bước phía , ánh mắt Nghiêm Hoài Tân Hứa Đa Phúc, đáy mắt mang theo tình yêu cùng sự kính nể tràn đầy sắp tràn ngoài. Hứa Đa Phúc thật lợi hại, thật .

Tác giả lời :

Điện hạ Đa Nhãi Con: Nghiêm Tân Tân mê hoặc chứ gì! [Đầu gấu trúc] [Thổi rắm cầu vồng] [Đầu thỏ dựng tai] [Tim vàng]

Loading...