Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết, Ta Thành Con Trai Của Cửu Thiên Tuế

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:52:13
Lượt xem: 33

Mùa thu năm Ninh Võ thứ tư, Thịnh Đô mưa tuôn xối xả, những hạt mưa lớn như hạt đậu nện xuống đất vỡ tan tành. Bên trong chính điện Sùng Minh Đại Điện, thái giám thần sắc nôn nóng, rảo bước :

– Mau mau, truyền thái y, tiểu công t.ử ngất xỉu .

– Ai Đông Xưởng truyền lời cho Hứa đại nhân ——

Tiếng mưa rơi bùm bùm, ai dám đáp lời.

Hứa đại nhân, Hứa Tiểu Mãn, đầu Đông Xưởng, quan hàm Chính tam phẩm, là một vị thái giám miếu đường tiền triều. Không sai, là thái giám hàng thật giá thật, lâm triều ngay đại điện Tuyên Chính Điện, cùng cả triều văn võ bá quan, còn hàng đầu, bàn việc triều chính, quyền thế ngập trời, g.i.ế.c như ngóe, thủ đoạn tàn nhẫn, cho dù là võ quan thấy cũng sợ vài phần.

Người đời còn gọi là Cửu Thiên Tuế.

Chẳng sợ cùng là thái giám, phẩm giai, nhưng thái giám trướng Hứa đại nhân ở Đông Xưởng so với thái giám thuộc Nội Vụ Sở trong Thái Cực Cung thì khác một trời một vực.

– Ngươi, chính là ngươi, chạy mau một chuyến, báo tin. – Đại thái giám chỉ bừa một tiểu thái giám .

Tiểu thái giám căng da đầu nhận lệnh, dầm mưa chạy truyền lời, chỉ là trong lòng thầm kêu xui xẻo, loại sai sự cố tình rơi trúng đầu .

Nếu là chuyện vụn vặt tầm thường, tự nhiên vui vẻ chạy tới Đông Xưởng truyền lời, lỡ như Cửu Thiên Tuế thấy lanh lợi, đề bạt Đông Xưởng, thì đổi đời .

hôm nay là chuyện tiểu công t.ử ngất xỉu, bộ trong cung ai mà , tiểu công t.ử là con trai của Cửu Thiên Tuế, Cửu Thiên Tuế yêu thương hết mực, Thánh Thượng càng ban thưởng cho tiểu công t.ử tiến Sùng Minh Đại Điện sách tập .

Còn về việc... Thái giám vì con trai.

Chuyện tự nhiên thể nào là con ruột.

Cửu Thiên Tuế từ nhỏ thiến đưa cung.

Tiểu thái giám lén , khi Thánh Thượng vẫn còn là Vu Châu Vương, Hứa Tiểu Mãn nhặt một đứa trẻ lưu dân vứt bỏ ở Vu Châu, thấy nó đáng thương nên tự mang theo bên nuôi nấng, nhận làm con trai.

Chậc, đúng là hưởng, một đứa con vứt bỏ nơi thôn dã, hiện giờ thành .

-

Đầu... đau quá, cổ họng khô khốc như thể thiếu nước ba năm, Hứa Đa Phúc giật giật mí mắt, định dậy uống miếng nước, kết quả mí mắt đau điếng, cảm giác như cưỡng ép mở mắt thì nhãn cầu sẽ mù luôn, sợ tới mức Hứa Đa Phúc ngoan ngoãn nhắm tịt mắt .

Hắn chỉ là thức trắng một đêm tiểu thuyết thôi mà, đến mức yếu ớt như chứ!

Hắn mới mười tám tuổi, đúng là độ tuổi thức đêm cày game, nông nỗi .

Hứa Đa Phúc trong lòng "phun tào", đó chút chột , bởi vì chỉ thức một đêm. Thi đại học kết quả, báo danh đại học, kết quả lắm, đội sổ một trường hạng hai, gần đến ngày nhập học ba mỗi gửi cho một khoản tiền.

Có tiền ai quản, Hứa Đa Phúc liền thả bay bản .

Điều hòa mười tám độ, chơi game xong thì tiểu thuyết, xong tiểu thuyết thì ăn cơm hộp, ăn xong cơm hộp tiếp tục chơi game tiểu thuyết... Cứ thế tuần , những ngày tháng sung sướng trôi qua gần một tuần.

Hắn bệnh thì ai bệnh.

Hiện tại thể biểu tình phản kháng, Hứa Đa Phúc: "..."

Ông trời phù hộ, ngàn vạn đừng mù! Quyển truyện hôm qua còn xong, dài quá mà.

Hứa Đa Phúc nhớ tới đầu giường còn nửa chai Coca, định uống giải khát bổ sung chút đường, duỗi tay ——

– Tiểu công t.ử tỉnh .

Một giọng nữ vui sướng vang lên.

Cánh tay nhỏ bé đang cố sức nâng lên sợ tới mức run bắn, mí mắt Hứa Đa Phúc giật giật, mặt lộ vẻ mờ mịt, nhà ? Còn nữa —— tiểu công tử? Ai? Mình hả?

Ai gọi bằng cái danh xưng "phong cách" thế ? Ngại c.h.ế.t . Hề hề.

Rất nhanh trong phòng xuất hiện thêm vài tiếng bước chân, sự nghi hoặc của Hứa Đa Phúc càng tăng thêm, đang định gì đó thì thấy tiếng trong phòng: "Thánh Thượng vạn phúc", ngay đó là một giọng nam: "Thái y". Lại : "Tiểu Mãn, thái y chỉ là nóng sốt bình thường."

Giọng lạnh băng.

Hóa còn đang , hèn gì, nhưng mà tối qua truyện e-sports, tự nhiên "xuyên" tới bối cảnh cổ đại thế , lạc đề !

Bên mép giường tới gần, nắm lấy cổ tay bắt mạch.

Hứa Đa Phúc: "???"

Vẻ mờ mịt mặt và sự nghi hoặc đáy lòng giờ phút đều đông cứng .

Xúc cảm chân thật vãi chưởng.

Đối phương còn vạch mí mắt xem, động tác nhẹ.

Chân thật đến mức giống đang mơ.

Một lát , thái y ở mép giường bẩm báo:

– Hồi bẩm Thánh Thượng, tiểu công t.ử cảm phong hàn, hiện giờ sốt cao lui, tạm thời gì đáng ngại.

– Đa Đa? – Hứa Tiểu Mãn thuận thế xuống mép giường, giơ tay sờ trán con trai, thở phào nhẹ nhõm. – còn nóng hầm hập như tối qua nữa.

– Ngươi tối qua canh chừng nó cả đêm, chẳng cung nhân chằm chằm . – Trọng Thành ngữ khí lạnh lùng mang theo vài phần bất mãn.

Hứa Tiểu Mãn thèm lý, lẩm bẩm:

– Con trai thì xót, lỡ nó sốt đến ngốc luôn thì .

– Cũng , vốn dĩ ngốc .

Hứa Đa Phúc đến đây, khoan hãy chuyện mơ mơ, ông mới ngốc !!!

– Đa Đa mới ngốc! – Hứa Tiểu Mãn vui.

Hứa Đa Phúc điên cuồng gật đầu trong lòng, đúng đúng đúng đúng, mới ngốc.

Cả phòng im phăng phắc, thái y cúi đầu dám thở mạnh, Đông Xưởng Đốc chủ Hứa Tiểu Mãn chuyện với Thánh Thượng như , từng thấy qua nhưng vẫn nơm nớp lo sợ, các thái giám cung nữ khác cũng y như thế.

Hứa Tiểu Mãn còn trừng Trọng Thành, ai con như . Trọng Thành đen mặt, cái tên ngốc , vài giây đành vuốt lông cho tên ngốc , ngữ khí vẫn lạnh lùng như :

– Nó ngốc, là ngoan ngoãn.

Ngoan ngoãn thì còn . Hứa Tiểu Mãn hài lòng, cúi đầu nhãi con, hôm qua giữa trưa đứa nhỏ đưa về, hôn mê đến tận bây giờ, cũng thức trắng đến giờ, lúc hai mắt đỏ ngầu:

– Đa Đa? Có uống nước ? Hay là đút chút cháo, là uống t.h.u.ố.c ?

Thái y đáp lời, cung nữ thái giám bưng cháo đưa t.h.u.ố.c bắt đầu bận rộn.

Nhãn cầu đau, nhưng Hứa Đa Phúc hiện tại, căn bản, dám, mở mắt !

Rốt cuộc là tình huống gì đây trời.

Lúc ăn cháo, đỡ dậy nửa ôm trong n.g.ự.c —— Hứa Đa Phúc cảm thấy , giả bộ làm tịch hé mắt một chút, đó sét đ.á.n.h giữa trời quang, tay thu nhỏ !

Hắn khiếp sợ, đó một muỗng cháo đưa miệng.

Cháo trắng đều thể nếm mùi vị, chân thật giống như đang mơ.

– Sao càng ngốc hơn —— ngoan ngoãn. – Trọng Thành ánh mắt của Hứa Tiểu Mãn lâm thời sửa miệng.

Hứa Tiểu Mãn một tay ôm nhãi con, một tay đút đồ cho nhãi con, kinh nghiệm :

– Trẻ con bệnh là như , vẫn khỏe hẳn . – Hắn giận chuyện Trọng Thành cứ nhãi con ngốc a ngốc, cố ý : – Hoàng thượng lúc ngài bệnh, cũng giống hệt Đa Đa, ngốc ngốc nghếch nghếch.

Ngốc nghếch cái gì, còn suốt ngày gọi là tên ngốc! Trọng Thành mới ngốc.

Hứa Tiểu Mãn nghiến răng thầm nghĩ.

Trọng Thành chuyện.

Hứa Đa Phúc rúc trong lòng n.g.ự.c đàn ông, dùng đôi mắt đang hé một khe nhỏ đàn ông chê ngốc mặt, đối phương cao lớn, từ cao xuống . Hứa Đa Phúc còn kịp kinh ngạc tướng mạo trai của đối phương, thì nhận khi đàn ông lưng xong, đối phương những tức giận, thậm chí còn chút vui vẻ.

ánh mắt cũng giống ch.ó nữa, thêm chút độ ấm.

Ta thật sự cảm ơn ông, đúng là đại biến thái, để mắng mới vui lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-1-xuyen-vao-tieu-thuyet-ta-thanh-con-trai-cua-cuu-thien-tue.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đút xong cháo uống thuốc, Hứa Đa Phúc t.h.u.ố.c đắng làm cho mang "mặt nạ đau khổ", đàn ông lưng từng muỗng từng muỗng đút , giọng nhu hòa dỗ dành, cái gì mà Đa Đa sợ đắng, uống xong t.h.u.ố.c là chúng khỏe .

Người đàn ông bên giường giống như chó, lạnh nhạt.

Sự chú ý của Hứa Đa Phúc dồn hết chén t.h.u.ố.c uống mãi thấy đáy : ... Không bằng một cạn sạch cho , từng muỗng từng muỗng thế bao giờ mới xong.

... Cũng may t.h.u.ố.c rốt cuộc cũng uống hết.

Hứa Đa Phúc tạ ơn trời đất thở phào nhẹ nhõm, miệng nhét cái gì đó, nhanh vị đắng đầy miệng biến thành một tia ngọt, chua chua ngọt ngọt, giống như xí làm tẩm đường.

Hậu tri hậu giác phản ứng , nhét xí miệng là —— đàn ông lạnh nhạt .

Chà, cũng khá đấy chứ.

– Ngươi thức trắng một đêm , hiện tại nó tỉnh là , ngủ . – Trọng Thành .

Hứa Tiểu Mãn phạm tính bướng, lừa bướng bỉnh, cúi đầu với con trai:

– Nhãi con, con ngủ ngoan nhé. Nếu Đa Đa thì tới gọi .

Thái giám cung nữ , hành lễ, cung tiễn Thánh Thượng, Đốc chủ rời .

Một lát , căn phòng tĩnh lặng trở .

Hứa Đa Phúc giường say tinh bột, mới uống một chén cháo mà, nhưng ngủ , tâm còn lớn đến mức đó, chờ tới gần —— là một cô bé mặc váy hồng nhạt chải tóc búi kiểu cổ đại, ước chừng 13-14 tuổi, đang tém chăn cho .

– Ta —— – Hắn nghĩ xem nên hỏi cái gì.

Tổng thể hỏi: Đây là chỗ nào.

– Đây là chỗ nào? – Vẫn là tò mò.

Trục Nguyệt cho rằng tiểu công t.ử bệnh đến ngốc , đáp:

– Đây là sân viện của Đông Xưởng Đốc chủ, phòng ngủ của tiểu công tử. Hôm qua giữa trưa ngài ngất xỉu ở Sùng Minh Đại Điện, Đốc chủ ôm ngài trở về, truyền thái y. Mấy ngày nay mưa liên miên, ngài nhiễm phong hàn phát sốt, Đốc chủ canh ngài cả đêm, lúc nửa đêm, Thánh Thượng cũng tới...

Hứa Đa Phúc tiếng chuyện, bệnh nặng mới khỏi, đầu óc phản ứng chút chậm, chỉ là trong lúc nửa tỉnh nửa mê cảm thấy một màn hình như từng quen , giống như từng xảy .

Rất quen, thật sự quen, Sùng Minh Đại Điện, tiểu công tử, Đông Xưởng Đốc chủ, Tiểu Mãn —— từ từ, Tiểu Mãn, thái giám, Đông Xưởng Đốc chủ, tất cả từ khóa đều ở cùng .

Hứa Đa Phúc làm một cú "đương lúc hấp hối bật dậy", sợ tới mức Trục Nguyệt nhảy dựng, vội đỡ lấy tiểu công tử, dò hỏi xem tiểu công t.ử gì. Hứa Đa Phúc mở to hai mắt:

– Tiểu Mãn họ Hứa !

Trục Nguyệt: "..."

Nghi hoặc kinh ngạc, thả lỏng.

Tiểu công t.ử thật là sốt đến hồ đồ .

– Tiểu công tử, Đốc chủ tự nhiên là họ Hứa.

– Ta tên là gì!

– Ngài là con trai của Đốc chủ, tên là Hứa Đa Phúc.

Ngọa tào ngọa tào ngọa tào! Hứa Đa Phúc sốc ba liên tiếp, làn da vốn tái nhợt vì bệnh, lúc hai má đều đỏ bừng, là do khiếp sợ quá độ.

Hắn, , đang ở .

Hắn đang ở trong một quyển tiểu thuyết.

Quyển tiểu thuyết đam mỹ đầu tiên , từ đó về liền nhiễm nghiện tiểu thuyết. Cai , căn bản cai .

Hứa Đa Phúc tiểu cung nữ, ướm thử:

– Trục Nguyệt?

– Tiểu công t.ử nhớ nô tỳ . – Trục Nguyệt dùng giọng điệu dỗ trẻ con, cũng thở phào nhẹ nhõm, xem đúng là bệnh đến ngốc . Nàng đỡ tiểu công t.ử xuống, : – Trục Nguyệt canh ở đây, ngài ngủ , gì cần cứ gọi nô tỳ là .

Hứa Đa Phúc hoảng hốt ngơ ngơ ngác ngác nhét trong chăn.

Mối tình đầu khó quên, mối tình đầu của Hứa Đa Phúc: 《 Bạo Quân Đích Thái Giam Nam Hậu 》.

Đó là lúc kết thúc học kỳ một năm lớp 12 nghỉ đông xong, lúc trường, mấy nữ sinh trong lớp trạng thái chút , tụ tập chuyện phiếm, thấp giọng mắng cái gì đó, trong giờ học còn trộm chơi điện thoại.

Không quá hai ngày, ngay cả bảo bối trong lòng chủ nhiệm lớp —— học bá của lớp bọn họ cũng đỏ hoe mắt học, chủ nhiệm lớp nghi ngờ là vấn đề yêu sớm của mấy nữ sinh trong lớp, tóm liền quan tâm hỏi han.

Đều là nửa năm cuối cấp ba , nghỉ đông xong, trạng thái thế , trong giờ học làm việc riêng, ban đêm ngủ lóc ? Còn nữa, trong giờ học cái gì đấy? Viết thư tình cho ai?

Chủ nhiệm lớp gọi từng văn phòng chuyện.

Học bá yêu đương?

Cả lớp đều bát quái, rốt cuộc học bá giống kiểu sẽ thích ai, học bá lớp bọn họ thật sự yêu học tập, thế mà yêu đương còn ?

Hứa Đa Phúc bát quái, đặc biệt là chuyện nữ sinh yêu đương còn lóc, ồn ào mặt tổn thương mặt mũi. Bất quá tiếng chuyện của cả lớp quá lớn, thấy .

Cùng ngày hôm đó cả lớp liền chuyện học bá yêu sớm là một sự hiểu lầm tai hại.

Đọc tiểu thuyết ngược đến ?! Xì, tiểu thuyết gì mà mấy đứa con gái đều , tin, mắt học bá đỏ hoe khẳng định là yêu sớm đá ——

Hứa Đa Phúc vài câu khăng khăng nhận định học bá cùng mấy nữ sinh yêu sớm đá, cái miệng rộng , chủ nhiệm lớp đều là do tiểu thuyết, ngươi nhiều thế, Bao Thanh Thiên cũng suy diễn như ngươi đúng .

Có khả năng vì Hứa Đa Phúc bênh vực lẽ (theo cách của ), nữ sinh còn cảm kích , đó đề cử tiểu thuyết cho , tiếng chuyện lớn.

《 Bạo Quân Đích Thái Giam Nam Hậu 》, đừng tên ngốc nghếch, nhưng mà thật sự .

Tớ mua văn , xem thì tớ cho mượn tài khoản, những khác thì miễn.

Thật sự !

Nam sinh trong lớp: Ai mà xem cái , tên giống truyện gay, đàn ông đích thực ai xem truyện nam nam.

Nữ sinh thèm để ý, làm sáng tỏ chuyện yêu sớm là . Chỉ là lưng mấy thì thầm: Truyện "đao" (ngược), chúng sức PR như lỡ "đao" thì , yên tâm đám trai thẳng ngốc xít lớp thể thật sự xem, Hứa Đa Phúc cũng khá chỉ là cái tên hắc hắc, cũng hỏi mượn tài khoản chắc sẽ xem .

Vì thế các bạn nữ yên tâm.

... Yên tâm quá sớm.

Ngay đêm đó, thanh niên phản nghịch Hứa Đa Phúc mở tìm kiếm, lầm bầm: Đàn ông đích thực là xem truyện nam nam.

Chủ yếu là ưa cái thằng nam sinh câu đó.

Lúc nạp tiền, đầu tiên , nạp 50 tệ APP trừ mất 20 tệ phí thủ tục.

Đáng giận a đáng giận.

Nội dung tiểu thuyết, ký ức vẫn còn mới mẻ, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi.

Văn án là HE (Happy Ending), kết quả chữ E câm, đặc biệt tình cảm mãnh liệt b.ắ.n bốn phía. Công là con trai trưởng của Hoàng hậu, Thụ là tiểu thái giám địa vị thấp hèn chút ngốc nghếch, Thụ còn lớn hơn Công ba tuổi. Khi hai gặp , Công mười tuổi, Thụ mười ba, thiên chi kiêu t.ử dòng dõi hoàng tộc chỉ trong một đêm, c.h.ế.t tộc diệt môn, giam lãnh cung.

Hai gặp lúc khốn cùng nghèo hèn, một đường nương tựa lẫn .

Hứa Đa Phúc xem mà đau lòng, liền nghĩ, chờ một chút, chờ vai chính lớn lên, tạo phản g.i.ế.c sạch sành sanh.

Kết quả ——

Năm Công mười bảy tuổi, vì một chuyện nhỏ vô cớ gây rối mà cãi với Thụ, Hứa Đa Phúc lướt giao diện, còn đang phun tào: Còn tạo phản g.i.ế.c sạch , hai cãi cái gì, em trong nhà đừng nội chiến chứ.

Đoạn tiếp theo, hai liền hôn .

Trai thẳng Hứa Đa Phúc: "???"

Bừng tỉnh chi gian giống như nhớ , đang xem truyện hai đàn ông yêu đương.

Sau đó hai một lời hợp liền "làm", chỗ làm, chỗ làm, đ.á.n.h giặc làm, thương làm, tình cảm ngọt ngào làm, cãi Thụ đè Công đánh, đ.á.n.h xong làm tiếp.

Hứa Đa Phúc căng da đầu: Chờ một chút, còn thấy tạo phản mà.

Loading...