Tôi mặt cảm xúc hất tay .
“Không. Cọ nửa tiếng , cọ đến tróc da luôn . Tránh .”
“Ơ thì thêm năm phút nữa thôi. Năm phút.”
“Không!”
Tôi bật dậy định chạy trốn móng vuốt của , nhưng kéo vạt áo , giật mạnh một cái.
Tôi mất thăng bằng, ngã lòng , đầu còn đập trúng cằm, đau đến phát kêu.
Anh theo bản năng đỡ eo .
áo lúc nãy kéo lên, nên tay chạm thẳng da.
Tư thế , mờ ám nguy hiểm.
Tôi ngước lên lườm cảnh cáo, toe toét, hổ.
“Chạy , xem còn chạy . Mà eo cũng mát ghê, để sờ thêm cái.”
Tôi kịp phản ứng, bắt đầu sờ lên sờ xuống.
Cảm giác nhột bất ngờ ập tới, khiến kìm dụi mặt cổ , bật một tiếng rên khẽ.
Trì Nam như điện giật, tay buông lỏng hẳn.
Tôi cảm giác như… chó cắn.
Tay cứ đặt ở eo , nhúc nhích, da chạm da.
Không khí bỗng trở nên khác thường.
Do ở quá gần, nên cảm nhận rõ sự đổi nhẹ cơ thể .
Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt đen sẫm, sâu thẳm, nơi khóe mắt lấp lánh ánh sáng mơ hồ.
9
Tôi giả vờ như gì xảy , kéo tay khỏi eo , chụp lấy cái gối ôm sofa đập một phát đầu .
“Trì Nam! Anh bóp c.h.ế.t ?”
Trì Nam trở về vẻ lầy lội như cũ, một tay giữ lấy , tay hổ xoa xoa bắp tay .
“Cho sờ chút mà~ Ai bảo định chạy. Ngoan, thêm hai cái nữa thôi, mai dẫn ăn đại tiệc.”
Anh ôm chặt lấy , cọ thêm năm phút nữa, mặt đầy thỏa mãn như siêu độ.
Đến khi tập phim drama cẩu huyết TV kết thúc, mới chịu tha cho về phòng.
Tôi giường, thở dốc, xong vòng thứ 30 “Kinh Đại Bi”, mới đè nén cái cảm giác nóng rực mà mấy cái đụng chạm đó khơi lên.
Chúa mới kiềm chế thế nào mới để lộ sự khác thường.
Tôi thở dài, nhắm mắt .
Sáng hôm , kéo khỏi chăn, lắc qua lắc thương tiếc.
“Cố Đình Vân——Dậy nhanh! Tôi hứa đưa ăn tiệc mà!”
Tôi lim dim mắt, hất tay , lăn ngủ tiếp.
“Tôi ăn tiệc kiểu gì chẳng từng ăn … mà giờ mới 9 giờ…”
“9 giờ là muộn ! Dậy chuẩn xong cũng mười giờ, đến nhà hàng là mười hai giờ!”
“…Anh định vượt tỉnh ăn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cau-mot-phat-dinh-ngay-trai-dep-cao-cap/4.html.]
Trì Nam triển khai chế độ “bá quyền độc tài”, kéo khỏi giường, lôi phòng .
“Bộ ? Màu xanh chứ? Còn bộ đen thì già nhỉ?”
Tôi khoanh tay dựa tường, ngáp dài, lượt lôi đồ ướm thử.
“Anh định xem mắt đăng cơ? Muốn đặt luôn áo long bào ?”
Anh vứt luôn áo , lộ cơ thể rắn chắc, bắt đầu áo sơ mi.
“Cậu ? Hôm nay sinh nhật đấy. Đàn ông 28, như hoa, trịnh trọng một chút .”
Tôi khựng .
Thì hôm nay là sinh nhật ?
Một tiếng , Trì Nam mặc xong bộ đồ đặt may riêng, bên ngoài khoác áo măng tô, tóc vuốt sáp bóng loáng, còn lẳng lơ xịt thêm ít nước hoa nam, bệ vệ rạng ngời dắt khỏi cửa.
Nhà ở phía nam thành phố, mà đặt bàn ở một nhà hàng tư nhân tận phía bắc, đến nơi thì cũng gần trưa thật .
Nhà hàng ít nhưng gu, đúng phong cách thích.
Trì Nam chọn món nhanh gọn.
Chưa bao lâu, một phụ nữ diện đầm hai dây, trang điểm kỹ càng, bước tới dừng bên cạnh .
“Anh trai, thể cho em xin cách liên lạc ?”
Trì Nam đang cúi đầu điện thoại, lập tức ngẩng lên, chằm chằm về phía .
Tôi lễ phép lắc đầu xin :
“Xin , tiện cho lắm.”
Cô gái cũng giận, vén tóc xoăn dài bên n.g.ự.c tai, nghiêng nhỏ:
“Anh bạn gái ? Hay kết hôn? Chưa kết hôn thì thêm một lựa chọn hại gì.”
Tình huống tỏ tình giữa đường thế từng gặp nhiều, nhưng dai dẳng như cô nàng thì đúng là đầu.
Tôi liếc Trì Nam.
Anh chằm chằm bên , trong mắt chút khó chịu và cảnh giác khó nhận .
Tôi lập tức chỉ , mỉm :
“Xin , đang tổ chức sinh nhật cho yêu, sẽ ghen đó.”
Cô gái trợn mắt, nghi hoặc sang Trì Nam.
Dưới bàn, đá nhẹ một cái.
Trì Nam từ biểu cảm sửng sốt chuyển sang ngượng ngùng ngay lập tức, còn làm bộ làm tịch lấy tay che miệng, vờ nũng nịu:
“Ái chà chà~ chồng yêu ơi~ Nói giữa chốn đông , em ngại quá ~ đáng ghét ghê~”
Cô nàng đơ mặt luôn, như sét đánh ngang tai.
Có thể tưởng tượng một cao mét chín, chân tay dài, toát khí chất “ông đây là nhất” đột nhiên mấy lời ẻo lả như thì sốc cỡ nào.
Một lúc , cô gái mới thẳng lưng , mắt vô hồn, như buông bỏ cõi trần:
“Thật em tính nếu còn từ chối nữa, em sẽ qua bắt chuyện với bạn trai đối diện đây. mà thôi… chúc hai hạnh phúc nhé.”