Cậu đẩy tôi ra như rác rưởi, đến khi tôi có người mới, cậu lại nói đã yêu tôi từ lâu. Nằm mơ à. - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-17 01:10:38
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ còn một ngày nữa là đến đêm Giao thừa.  

Mẹ đặt mua cherry trong group mua chung của khu dân cư cuối cùng cũng tới nơi.  

Tôi nhận lệnh lấy hàng.  

Thật trớ trêu, Lê Thuật và bạn gái nắm tay cũng đến siêu thị.  

“Chào nhé!” Tôi bình thản chào hỏi.

“Trùng hợp quá nha Bùi Ức. Hôm còn bảo Lê Thuật rủ chơi, bảo bận rảnh đấy.” Cô gái siết c.h.ặ.t t.a.y bạn trai, nở nụ tươi.  

Tôi liếc Lê Thuật: “Ừ, sai vặt tứ tung, thời gian.”  

“Lê Thuật còn dẫn thăm trường cũ của hai đó. Ghen tị ghê, đồng hành cùng suốt quãng thời gian .”  

Tôi mỉm : “Có gì . Ai chẳng quá khứ, quan trọng là tương lai.”  

“Bùi Ức, chúng chuyện chút.” Lê Thuật rút tay khỏi bạn gái: “Em trong xem đồ , .” Không đợi đối phương phản ứng, đẩy cô gái siêu thị.  

Đã lâu gặp, Lê Thuật trông khác hẳn.  

Đôi mắt từng sáng ngời giờ đượm buồn, cũng gầy hẳn .  

“Nói , nhanh lên. Mẹ còn đợi cherry.”  

“Cậu đừng giận dỗi như thế ?” Giọng Lê Thuật pha chút uất ức: “Xóa hết liên lạc của , chủ động thêm ? Tôi chỉ bảo giữ cách, bảo biến mất luôn ?”  

là Lê Thuật.  

Kẻ luôn làm chủ thế giới của , dù cũng chịu cúi đầu.  

Luôn bắt nhún nhường.  

Phải , chỉ kẻ nuông chiều mới dám ngang ngược.  

Tiếc , sự nuông chiều ... thu hồi .  

“Yêu đương ngu cả đầu ? Lê Thuật , đừng quên chính rời . Dù ban đầu chỉ để chọc giận , mong nhận chút quan tâm tội nghiệp... nhưng tất cả qua .”  

Tôi ngừng , tiếp: “Yên tâm , trong tương lai của ... chỗ cho .”  

“Tạm biệt, bạn thuở nhỏ.”  

Mùng 6 Tết, Lộc Minh đến nhà chúc Tết.

"Kìa thằng bé , đến chơi thôi mà mang lắm thứ thế ." Ba đón nhà, vẻ mặt rạng rỡ.

Đặc biệt là , Lộc Minh với ánh mắt lấp lánh: "Con trai , từ lúc nào mà con kết bạn với trai thế ? Nhìn bạn trẻ thật phong độ!"

Lộc Minh mặt dày mày dạn, chẳng chút ngại ngùng, khéo léo nịnh bợ khiến nghiêng ngả. Không nếu chỉ là bạn mà còn là bạn trai, liệu bà nổi .

Tối đó, đề nghị dẫn Lộc Minh lên núi Đăng Long nổi tiếng ở đây để sáng mai ngắm bình minh. Mẹ vui vẻ cho ngoài.

Núi thì leo nổi. Chúng chui khách sạn, giải tỏa nỗi nhớ da diết. Cuối cùng xin tha, Lộc Minh mới chịu buông tha cho sống sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cau-day-toi-ra-nhu-rac-ruoi-den-khi-toi-co-nguoi-moi-cau-lai-noi-da-yeu-toi-tu-lau-nam-mo-a/chuong-5.html.]

Vai kề vai, chúng chợ đêm ăn khuya. Trong khói lửa trần gian, hai trái tim sủi bọt hạnh phúc.

Đang ăn, cô gái bàn bên cứ chằm chằm. Tôi bực thì thầm: "Anh giảm bớt sức hút ? Đừng thu hút bướm ong nữa."

Lộc Minh bất đắc dĩ ngoảnh : "Chào , cho WeChat, kết bạn, cảm ơn nhé."

Cô gái bật : "Không , thấy hai đôi, đang lén hóng chuyện tình cảm. Hãy hạnh phúc nhé!"

Tôi chợt hiểu , ngượng ngùng. Lộc Minh thoải mái khen cô gái mắt .

Trên đường về, hỏi: "Hồi đó thích em điểm nào?"

Ánh mắt Lê Thuật chợt xa xăm: "Em trầm lặng, khác biệt hẳn với khí ồn ào của buổi tiệc. Anh nghĩ đây hẳn là nhóc thú vị nên cứ vô thức để ý."

"Rồi phát hiện tâm tư em. Em cạnh Lê Thuật, bằng ánh mắt đầy tình cảm lấp lánh. Lúc đó điên cuồng ghen tị, tự hỏi vì ánh mắt tuyệt vời thuộc về ."

Lòng ngọt lịm: "Nếu em chủ động rời xa Lê Thuật, định đơn phương đến bao giờ?"

"Không nữa. Khi thời cơ đến, sẽ xé lớp màng ngăn cách. Em yêu , một khi nhắm tới thì em chạy thoát ." Lộc Minh vòng tay qua vai kéo lòng.

"Làm gì thế? Giữa phố xá đông !"

"Giờ còn ai?"

"Có camera đấy!"

"Thôi luôn ông trời !"

Tôi bật ngước bầu trời đêm quang đãng. Cảm ơn phận cho chúng gặp gỡ.

Kỳ nghỉ đông kết thúc, chuyển đến căn hộ mới.  

Lộc Minh bĩu môi: "Tốn tiền oan làm gì? Ở nhà , đồ sống."  

"Anh thì gì, đây là giữ cách hợp lý để tình yêu tươi mới."  

Lộc Minh khuân đồ xong, hai tay đầy bụi, cố tình dụi : "Giỏi lên đấy, dám chọc giận hả Bùi Ức?"  

"Em sai ." Tôi nhanh chóng nhận , cốt giữ thái độ để tránh chuyện kịp làm leo thang sang hướng 18+.  

Lộc Minh gườm gườm hậm hực xuống lầu tiếp tục khuân đồ.  

Tôi chụp hình đống thùng hỗn độn đăng lên trang cá nhân: [Cuộc sống mới rực rỡ bắt đầu] - check-in địa điểm.

Không ngờ vài ngày , Lê Thuật xuất hiện.  

Chu Nguyên lóc gọi điện: "Em xin chủ... Ông bạn của cứ như ăn tươi nuốt sống em, bắt em khai địa chỉ..."  

Lộc Minh giật điện thoại: "Đồ phản bội! Cái túi hàng hiệu mày hứa mua cho hủy luôn !"  

"Đừng ơi!"  

Lộc Minh cúp máy, mặt đen như bồ hóng.  

Tôi bật : "Có cần ? Xem ."  

Lộc Minh siết lòng: "Bùi Ức, em chắc hết bệnh ?"

Loading...