Cậu Chủ Giả Sau Khi Về Làng - Chương 63

Cập nhật lúc: 2025-12-03 06:19:14
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Trác tin, ngày hôm sân bay chờ từ sớm.

Biết Trình Dã cao lớn, trong đám đông lúc nào cũng nổi bần bật như hạc giữa bầy gà, nên khi dòng ùa , Vương Trác theo bản năng cứ nhắm những cao kều mà .

Quả nhiên thấy Trình Dã ngay lập tức, nhưng giây tiếp theo, ánh mắt bên cạnh thu hút.

Thiếu niên ăn mặc đơn giản, quần đen áo trắng. Trời nóng, đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành mũ kéo xuống thấp che nửa khuôn mặt, chỉ lộ làn da trắng ngần và đường viền cằm thanh tú. Cậu nghiêng đầu gì đó với Trình Dã, Vương Trác liền thấy Trình Dã nở một nụ hiếm hoi.

Lưu Mãn đúng thật, Trình Dã quả nhiên một . Vương Trác nghĩ mãi , làm Lưu Mãn đoán thế?

Trong lúc còn đang ngẩn , Trình Dã dẫn đến mặt.

"Đây là Vương Trác, từng nhắc với đấy."

Vương Trác vội vàng chùi mồ hôi tay quần, đưa tay bắt tay Giang Thời: "Chào , là Vương Trác."

Giang Thời bắt tay : "Chào , Giang Thời."

Trình Dã bên cạnh hai bàn tay nắm lấy trong chốc lát, mày cau một cách khó phát hiện.

Hắn bước lên một bước, chen giữa hai , đưa tay kéo tay Giang Thời về, bao trọn lấy những ngón tay thon dài của trong lòng bàn tay nắn nhẹ.

"Gọi xe ?"

"Gọi ạ." Vương Trác đáp, liếc hai , cứ cảm thấy hành động của họ gì đó quá mật.

Thực họ gần lắm, Vương Trác cũng thấy tay Trình Dã đang nắm tay Giang Thời. Chỉ là bình thường Trình Dã lạnh lùng quá, cứ tưởng tính thế, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Giang Thời khiến trở nên giống một bình thường hơn.

Chính vì bình thường nên mới thấy lạ.

Tuy nhiên Vương Trác nghĩ nhiều, dẫn bọn họ xe taxi: "Nhà hàng đặt xong , đến đủ cả , chỉ đợi chúng qua thôi."

Phía , chẳng ai để ý lời Vương Trác . Giang Thời rút tay khỏi tay Trình Dã: "Nóng c.h.ế.t , Trình Dã tránh xa một chút."

Trình Dã dịch xa đúng hai centimet: "Tôi thấy tay dính bụi."

Giang Thời đáp: "Tôi thấy đầu vấn đề thì ."

"..."

Vương Trác đằng gì, mở cửa xe hề hề: "Đến nơi , lên xe thôi."

Xe lăn bánh về phía nhà hàng, Giang Thời và Trình Dã ghế , Vương Trác ghế phụ.

Nói thật lòng, tò mò về tên Giang Thời từng nhắc đến . Đặc biệt là khi cạnh một Trình Dã phần bụi bặm, sự tương phản càng rõ rệt, thế nào cũng giống kiểu thể làm bạn với Trình Dã.

Gương mặt Giang Thời phản chiếu trong gương chiếu hậu.

Lên xe mới bỏ mũ , để lộ khuôn mặt. Ngũ quan tinh tế, từng đường nét mặt đều đến mức hảo, trong đám đông chắc chắn sẽ là tâm điểm chú ý.

Giang Thời cúi đầu lục tìm trong túi áo Trình Dã một gói khăn giấy, rút một tờ, vén phần tóc mái ướt mồ hôi trán lên, để lộ vầng trán cao sáng sủa, thấm nhẹ tờ giấy lên đó.

Gió từ cửa sổ thổi , thiếu niên trong gương chiếu hậu đón gió, thoải mái nheo mắt .

Vương Trác đến ngẩn ngơ.

Gần như ngay tức khắc, cảm nhận một ánh lạnh lẽo chiếu thẳng . Vương Trác giật , ánh mắt trong gương chiếu hậu lệch vài phần, chạm một đôi mắt đen thẫm.

Ánh mắt lạnh băng, như lời cảnh cáo của con dã thú khi lãnh địa xâm phạm.

Cậu vội vàng thu hồi tầm mắt, mất vài phút mới dám đưa tay gáy, sờ thấy một tầng mồ hôi lạnh toát.

...

Giang Thời ném tờ giấy lau mồ hôi trả cho Trình Dã, bắt cầm điện thoại làm gương cho chỉnh tóc tai.

Nhà hàng Vương Trác đặt nổi tiếng ở Giang Thành, xây dựng quy mô lớn nhưng chỉ mười tầng. Ở đây, chỉ cần tiền là , nhưng tầng càng cao thì đẳng cấp càng cao, càng lên cao càng ai .

Hồi bé Giang Thời từng đến đây ăn vài , nhưng với thực lực của nhà họ Tống, cao nhất cũng chỉ lên đến tầng tám.

Đi một vòng lớn, ngờ ngày đây ăn cơm.

Taxi phép trong, họ đành xuống xe ở cổng.

Giang Thời ở cổng ngước tấm biển hiệu mạ vàng đầu: "Lâu lắm đến, nơi vẫn y như cũ."

Mỗi đến đây đều là theo Tống Bác tiếp khách, Giang Thời nhớ rõ mùi vị món ăn lắm, điều duy nhất nhớ là...

"Cá ở đây làm khá ngon, ăn ."

Cá...

Trình Dã ngẩn : "Tôi thấy món cá thực đơn."

"Không thấy là bình thường. Món cá đó từ tầng năm trở lên mới phục vụ, những món gọi chỉ là mấy món phổ thông thôi."

Cậu giải thích sơ qua cho bọn họ về quy tắc phân chia tầng lớp ở đây.

Cái nhà hàng to đùng đúng là cách kinh doanh dựa sự phân biệt giai cấp ở Giang Thành.

Vương Trác chép miệng: "Không ngờ rành chỗ thế, ở Giang Thành bao nhiêu năm cũng chỉ nhà hàng nổi tiếng thôi, ngờ bên trong còn lắm quy tắc ngầm như ."

Giang Thời bước trong: "Hồi bé từng đến ăn nên chút chút."

Trình Dã bên cạnh , giọng điệu hờ hững: "Sẽ ngày cho ăn món cá đó."

Giang Thời khựng , giải thích: "Cá đó cũng chỉ là cá sông bình thường thôi, do tay nghề đầu bếp một chút, chẳng gì đặc biệt ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cau-chu-gia-sau-khi-ve-lang/chuong-63.html.]

"Khác ..." Trình Dã : "Cậu thích."

đặc biệt, nhưng Giang Thời thích thì nó trở nên đặc biệt.

Giang Thời để tâm lắm đến lời hứa của . Cậu phủ nhận Trình Dã tiềm năng, nhưng với cái văn phòng bé tin hin chỉ một phòng hiện tại, đợi đến lúc leo lên tầng năm ăn cơm, ông đầu bếp còn làm ở đây nữa.

Cậu đáp: "Được thôi, đợi, đợi Trình ông chủ đưa lên tầng năm."

Tuy studio kiếm một khoản, nhưng tiệc ăn mừng vẫn đến mức xa xỉ như thế. Vương Trác đặt bàn giá ưu đãi của nhà hàng, ngay sảnh tầng một, sát lối hành lang.

Vị trí bất tiện, nườm nượp ngay bên cạnh, cửa bao giờ đóng, ai qua hành lang cũng thấy bên trong, chẳng chút riêng tư nào.

giảm giá 40%.

Vương Trác gạt nước mắt chốt đơn.

Nhân viên trong studio là sinh viên mới trường, đến chỗ ăn cơm, đừng cạnh hành lang, bắt xổm ngoài hành lang ăn họ cũng vui lòng.

Giang Thời xếp ở vị trí khuất nhất sát tường, Trình Dã cạnh .

Ngoài ba Vương Trác, Lưu Mãn và Tiểu Lục, studio còn thêm ba nữa, hai nam một nữ.

Ba mới đừng là Giang Thời, ngay cả Trình Dã cũng mới gặp đầu khi thi đại học xong. Trình Dã tuy ít tuổi nhưng mặt lúc nào cũng lạnh tanh, chuyện nể nang ai, bọn họ trong lòng đều chút sợ . Thấy Giang Thời họ cũng dám hỏi là ai, chỉ dám lén lút quan sát.

Trình Dã chẳng chút dáng vẻ ông chủ nào, cạnh rót nước cho Giang Thời, còn lấy bát đũa của tráng qua nước sôi, qua thì Giang Thời đang im thin thít mới giống ông chủ hơn.

Vương Trác cũng đang tráng bát. Cậu rút đôi đũa, hạ giọng hỏi Lưu Mãn bên cạnh: "Cậu trai lai lịch thế nào đấy? Chưa bao giờ thấy lão đại đối xử với ai như thế."

So với sự khép nép của những khác, Lưu Mãn thoải mái hơn nhiều, Vương Trác hỏi, cũng thì thầm: "Lai lịch thế nào chịu, nhưng , vị là cục vàng, là tâm can bảo bối của Trình đấy. Không trêu , chạm , coi thường mà cũng ngó lơ, tóm là một câu thôi: Thà đắc tội Trình còn hơn đắc tội ."

Nhớ ánh mắt trong xe lúc nãy, Vương Trác rùng một cái.

Tầng một đông khách, món ăn lên chậm rì rì, Giang Thời uống hết cả ly nước cam mà mới mỗi đĩa nộm khai vị bưng lên.

Cậu dậy: "Tôi vệ sinh cái."

Trình Dã cũng lên theo: "Tôi với ."

Giang Thời trừng mắt: "Đi cái khỉ mốc, xuống."

trẻ con vệ sinh cũng cần đưa .

Trình Dã vẫn yên tâm: "Chỗ rộng lắm, tìm thấy..."

"Tôi rành đường hơn ."

Trình Dã cứng họng.

Giang Thời kéo ghế ngoài. Cậu từng đến đây vài nhưng bao giờ ở tầng một, hỏi phục vụ mới tìm nhà vệ sinh.

Lúc từ nhà vệ sinh , thấy từ xa một nhóm thanh niên trẻ tuổi, cả nam cả nữ đang tới, rôm rả.

Một năm qua sách nhiều, mắt Giang Thời cận, độ cao nên đeo kính, vì thế rõ mặt mũi đám đó.

Cậu để ý, vẩy vẩy nước tay, về phía sảnh ăn.

Chưa hai bước, lưng bỗng vang lên một giọng đầy nghi hoặc: "Tống Thời?"

Lâu lắm thấy cái tên , Giang Thời chút hoang mang, đến tiếng gọi thứ hai mới hồn.

Cậu đầu , đám phía sắc mặt mỗi một vẻ.

Thời gian trôi qua quá lâu, Giang Thời mất một lúc mới khớp khuôn mặt với tên của bọn họ, đều là những "bạn học cũ" của cả.

Đứng đầu là Tạ Hồng, kẻ từng kiếm chuyện trong tiệc mừng thọ Tống lão phu nhân. Gần một năm gặp, béo lên trông thấy, nhuộm quả đầu xanh lá cây chói lọi, đính đầy đá lấp lánh.

Hắn đút tay túi quần, bước hai bước về phía Giang Thời: "Ái chà, tưởng ai, hóa là Tống chủ nhỏ ngày xưa đây mà? Đến đây làm gì thế, ăn cơm ?"

Giang Thời lười đôi co với đám , đầu bỏ .

Tạ Hồng nhanh chân hơn, mấy bước chặn mặt : "Vội gì thế, bạn học cũ gặp ôn chuyện chút ?"

Giang Thời lạnh mặt: "Tôi với chẳng gì để ôn cả, tránh ."

Tạ Hồng yên nhúc nhích, quét mắt từ đầu đến chân. điều khiến thất vọng là Giang Thời so với chẳng đổi gì mấy. Người tuy gầy , nhưng môi hồng răng trắng, chiếc áo phông trắng thì đơn giản, logo thương hiệu, nhưng mặc lên phom dáng chuẩn, trông sạch sẽ, thanh爽.

"Cậu định đấy? Nghe là nông dân trồng trọt, chỗ tiền ăn ? Hay là thế , hôm nay bọn họp lớp, dù cũng học cùng trường, ăn cùng , bắt cam-pu-chia , coi như mời ."

Bị chặn đường hết đến khác, Giang Thời bắt đầu mất kiên nhẫn.

Cậu cau mày: "Không dám phiền mời, sợ buồn nôn ăn trôi. Với cả, sở thích chui đống rác."

Tạ Hồng lúc nào cũng thích sán gần Giang Thời, nào cũng chẳng lợi lộc gì nhưng vẫn chứng nào tật nấy.

"Tống Thời!" Hắn nghiến răng ken két: “Mày tưởng mày còn ngông nghênh bao lâu nữa? Hoắc Tịch nước ngoài , tao xem còn ai bảo kê cho mày."

Giang Thời thấy nực : "Hoắc Tịch bảo kê cho bao giờ? Có bệnh thì chữa , ăn cơm chữa bệnh teo não ."

Nói xong lách qua Tạ Hồng định , hai bước thì một bàn tay chộp lấy vai .

Giang Thời đầu , kịp phản ứng gì thì một bàn tay khác lướt qua đỉnh đầu , tóm chặt lấy bàn tay đang đặt vai , ...

Rầm...

Tạ Hồng một lực cực mạnh quật ngã, ăn trọn một cú đạp văng thẳng tường.

Mũi ngửi thấy mùi hương khô ráo quen thuộc, Giang Thời ngẩng đầu lên, thấy cơ hàm Trình Dã bạnh , ánh mắt tối sầm đầy đáng sợ.

Loading...