Cao Thủ Trà Xanh Xuyên Thành Vạn Người Ghét - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-04-11 04:08:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Họp xong, tìm ông Nhạc ký tên, cũng còn việc gì khác để làm, nhưng Nhạc Chỉ Ý vẫn , nghiêm chỉnh trong văn phòng, lật sách.

Nhạc Thâm làm việc xong, thỉnh thoảng liếc camera giám sát, thấy Nhạc Chỉ Ý chăm chỉ học hành như , càng thêm hài lòng.

Thậm chí hài lòng đến mức hồ đồ, gửi một tin nhắn cho Nhạc Vinh.

【Nhạc Thâm】: Chuyện công ty vội, Chỉ Ý bây giờ kiêu ngạo nịnh bợ còn chăm chỉ, con cũng học hỏi thêm .

Xin ba ngày cũng công ty, còn học tập Nhạc Chỉ Ý, Nhạc Vinh: “……”

sụp đổ, bắt đầu nhắn tin cho Giang Ẩn Niên.

【Cậu ghét Nhạc Chỉ Ý , hai chúng liên thủ xử lý , thế nào?】

Nhạc Vinh tự tin xoa tay hầm hè. Không bao lâu, tiếng chuông tin nhắn vang lên, gã vội vàng mở .

【Chữ ‘phá’ trong ‘phá đổ’ sai .】

Nhạc Vinh: “……”

【Chi tiết nhỏ cần để ý, hợp tác ?】

Gửi xong, Nhạc Vinh tiếp tục xoa tay hầm hè. Chỉ là tay sắp xoa đến bốc hỏa mà vẫn thấy hồi âm.

Gã thử gửi một dấu chấm hỏi, hiện lên thông báo tài khoản bất thường, gửi .

Nhạc Vinh: “……”

Mẹ nó, Giang Ẩn Niên báo cáo gã.

Từ hôm nay trở , Giang Ẩn Niên cũng giống như Nhạc Chỉ Ý, đều là kẻ thù của gã.

Giang Ẩn Niên cất điện thoại, tiếp tục đấu tranh với đĩa rau luộc mặt. Hôm nay buổi chụp hình trễ một tiếng, nhưng may mà gì trở ngại.

Nghĩ đến buổi sáng Nhạc Chỉ Ý vì ngủ nướng thêm năm phút mà cứ tua thời gian, Giang Ẩn Niên căm giận nhai rau, nghĩ xem trả thù thế nào.

Giây tiếp theo, động tác ăn rau vốn đang thong thả ung dung đột nhiên nhanh hơn, như một kẻ lang thang đói ba ngày mới ăn cơm.

Giang Ẩn Niên: “?”

Không chỉ tăng tốc ăn hết món rau luộc khó nuốt, mà còn uống cạn cả nước canh, lúc đó mới trở bình thường.

Giang Tư Dư ăn cùng bên cạnh cảm thán: “Xem tay nghề của cũng tệ lắm, em kén ăn thế mà còn uống cả nước canh.”

“Em trai tham ăn, đợi tối làm cho em ăn.”

Giang Ẩn Niên: “……”

Tạm thời cần Nhạc Chỉ Ý tua nhanh để làm gì, càng nghi ngờ, dạo trai xem cái gì mà sến súa thế .

“Anh dạo chuyện… cứ một lèo một lèo thế?” Giang Ẩn Niên hỏi.

Chỉ thấy trai đột nhiên hưng phấn, lấy điện thoại cho xem lịch sử trò chuyện: “Đều là tiểu thuyết Chỉ Ý gửi cho đấy, xem cái giúp nâng cao EQ.”

tác dụng thật, xem xong, nào chuyện với A Thanh cũng hết chuyện. Đợi gửi cho em nhé, chúng cùng xem.”

Giang Ẩn Niên trầm mặc mím môi.

Tổng tài bá đạo cưỡng ép yêu? Cưới yêu với đối thủ một mất một còn? Mất trí nhớ kết hôn với cấp ? Yêu qua mạng với cấp ? Toàn là cái quái gì .

Giang Ẩn Niên: “……”

“Không cần , tối nay làm hai phần rau luộc , tiện thể ăn nhiều óc ch.ó .”

“Được, là em thích ăn thật, ăn hẳn hai phần. Óc ch.ó , trong nhà .” Giang Tư Dư ẩn ý của em trai, vẫn vui vẻ.

Giang Ẩn Niên gật đầu, đúng là “thích ăn”, cho nên buổi tối sẽ lôi kéo Nhạc Chỉ Ý, cái đồ khốn nạn , cùng ăn.

Nhạc Chỉ Ý đang lật sách, “Ắt xì” một tiếng, hắt . Anh xoa xoa mũi, tiếp tục lật trang.

Vẻ mặt nghiêm túc, đến mức dọa cả hệ thống. Nó nghi hoặc dí sát : “Kinh tế học nhàm chán thế , xem say sưa … Hả?”

Kết quả kỹ, phía là hôn môi.

Không thích hợp, hệ thống dụi dụi mắt, tiếp tục xem. Lần xác định, đúng là hôn môi. C.h.ế.t tiệt Nhạc Chỉ Ý, đang xem tiểu thuyết.

Lần còn dùng bìa sách kinh tế học để bọc tiểu thuyết xem.

Nhạc Chỉ Ý “Ừm hửm” một tiếng, xem vô cùng vui vẻ.

Xử lý xong công việc , nhưng cũng thể , chỉ thể ở văn phòng lười biếng, chờ Nhạc Thâm cùng tan làm, tạo cho một ảo giác là chăm chỉ hiếu học.

Thật cũng ở đây camera giám sát, sách chỉ là giả vờ cho Nhạc Thâm xem mà thôi. Tất cả thứ đều là vì để ông già hài lòng mới giả vờ.

Làm làm công hai năm, giỏi nhất là lười biếng và giả vờ, thế đấy.

Đọc sách hai tiếng, Nhạc Chỉ Ý uống một ngụm nước, thong thả dậy, sửa áo sơ mi, về phía nhà vệ sinh trong phòng nghỉ.

Đổi chỗ lười biếng.

Vào nhà vệ sinh, cửa đóng, Nhạc Chỉ Ý trực tiếp lấy điện thoại , trả lời tin nhắn. Lúc sách, điện thoại cứ liên tục thông báo tin nhắn, làm tim ngứa ngáy c.h.ế.t .

Vừa xem, ngoài tin nhắn của Thẩm Thanh, còn cả Giang Ẩn Niên.

Nhạc Chỉ Ý bất ngờ mở , thấy nội dung tin nhắn, càng thêm bất ngờ.

【Giang Ẩn Niên】: Tối nay rảnh ?

【Giang Ẩn Niên】: Cùng ăn cơm?

Không dây thần kinh nào của Giang Ẩn Niên chập, nhưng bằng lòng chơi cùng một chút.

【Nhạc Chỉ Ý】: Được thôi ~ Ở thế, đợi tan làm đến tìm .

【Giang Ẩn Niên】: Không cần, 6 giờ tan học sẽ đến tìm , cho địa chỉ là .

【Nhạc Chỉ Ý】: Ok la ~

Trả lời Giang Ẩn Niên xong, Nhạc Chỉ Ý hừ ca mở khung chat của Thẩm Thanh.

【Thẩm Thanh】: [Hình ảnh]

【Thẩm Thanh】: Tư Dư gửi cho hai tấm ảnh, hỏi thấy thế nào, đăng Weibo . Tôi trả lời đây?

【Nhạc Chỉ Ý】: Cái giỏi, mấy đáp án, chọn thử xem.

【Nhạc Chỉ Ý】: Loại thứ nhất: Đáp án kiểu nhận tổ quy tông.

【Nhạc Chỉ Ý】: Trả lời là “chồng ơi”.

【Thẩm Thanh】: ??? Vậy !!

【Nhạc Chỉ Ý】: Đừng hoảng, còn đáp án kiểu kiến nghị chân thành.

【Nhạc Chỉ Ý】: Trả lời là “cởi đồ còn hơn”.

【Thẩm Thanh】: Tôi bốc khói đây.

【Nhạc Chỉ Ý】: Cái cũng , còn đáp án kiểu hỏi tuổi.

【Nhạc Chỉ Ý】: Trả lời là “Giang Tư Dư sinh năm bao nhiêu, thấy , thấy như trẻ mấy tuổi .”

【Thẩm Thanh】: Chỉ Ý, im miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cao-thu-tra-xanh-xuyen-thanh-van-nguoi-ghet/chuong-25.html.]

【Nhạc Chỉ Ý】: Hu hu.

Đề xuất mấy loại kiến nghị, Nhạc Chỉ Ý đều bác bỏ, thành thật, ai hiểu , hu hu.

Khó khăn lắm mới đến giờ tan làm, Nhạc Chỉ Ý vui vẻ ngoài, xem Giang Ẩn Niên dẫn ăn món gì ngon.

Kết quả lên xe , kiếp, là một hộp rau luộc.

Nhạc Chỉ Ý: “……”

Giang Ẩn Niên rõ còn cố hỏi: “Không thích ?”

“Thích, nhưng dị ứng rau xanh.” Nhạc Chỉ Ý : “Không hưởng.”

Đã sớm đoán Nhạc Chỉ Ý sẽ như , Giang Ẩn Niên nhạt: “Bệnh viện cách đây mười phút, c.h.ế.t .”

Nhạc Chỉ Ý: “?”

Đồ chó.

Giang Ẩn Niên lấy hộp của , ý bảo Nhạc Chỉ Ý mau ăn.

Nhạc Chỉ Ý càng thêm cạn lời. Đồ chó, tự ngược đãi bản còn lôi kéo cả . Anh khó chịu, liền để Giang Ẩn Niên sung sướng.

Anh nhếch môi dí sát : “Không thích ăn rau, nhưng nếu là từ miệng thì thích ăn.”

Giang Ẩn Niên đang ngậm rau: “?”

Tay run lên, hộp cơm suýt chút nữa thì đổ.

“Sao gì, ăn rau từ miệng , ?” Nhạc Chỉ Ý .

Thấy hai càng ngày càng gần, lập tức nghĩ đến đêm trúng t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c đó, cảnh tượng hai ôm trong xe.

Tai Giang Ẩn Niên lập tức đỏ bừng, nín thở nghiêng đầu: “Đừng điên.”

Nhạc Chỉ Ý hừ một tiếng, tiếp tục áp sát . Lúc Giang Ẩn Niên định đẩy , nhân cơ hội cướp lấy đôi đũa Giang Ẩn Niên dùng.

Sau đó khuấy khuấy trong hộp cơm của .

“Cay quá, nước miếng của dính hộp cơm của , còn bắt ăn ? Ăn chính là gián tiếp hôn môi đó.”

Rõ ràng cố ý, nhưng đôi mắt cong cong vì ý của Nhạc Chỉ Ý, Giang Ẩn Niên thể nổi giận .

Trầm mặc vài giây, hỏi: “Muốn ăn gì?”

“Mì Ý ~” Nhạc Chỉ Ý .

“Ngồi yên.”

Nhạc Chỉ Ý đằng chân lân đằng đầu, ngoan ngoãn thẳng dậy, tiện tay ghét bỏ nhét hộp cơm lòng Giang Ẩn Niên.

Giang Ẩn Niên cũng ghét bỏ cầm hộp cơm nhét túi.

Đợt trả thù thành công, đều tại rau luộc.

Đến nhà hàng, hai đeo khẩu trang và mũ tìm một góc xuống. Mỗi vị trí đều tấm chắn gió, cũng sợ nhận .

vì vóc dáng cực kỳ ưu việt của hai , vẫn thu hút ít ánh mắt.

Phục vụ nhiệt tình đón tiếp, đưa menu cho hai .

Giang Ẩn Niên chút do dự gọi một ly nước lọc và salad rau củ đặt menu xuống. Nhạc Chỉ Ý kinh ngạc: “Nhanh ? Gọi gì thế?”

“Salad rau củ.”

Nhạc Chỉ Ý: “?”

Thật thanh đạm, giống như Giang Ẩn Niên .

“Cậu thù với bản , cũng đến mức đối xử tệ với như chứ.”

Nhạc Chỉ Ý lẩm bẩm xem món gọi: một phần mì Ý tôm bóc vỏ lớn, thêm một chiếc bánh sừng bò và một ly sữa socola.

So sánh như , đúng là đối xử với bản quá .

Giang Ẩn Niên thì quen . Cậu ăn rau cỏ cả năm nay, thậm chí bây giờ ăn còn thể nhai vị thịt.

“Cậu cứ thế , cơ thể sớm muộn cũng vấn đề. Gọi cho một phần bít tết, ăn chút thịt .” Nhạc Chỉ Ý nhíu mày .

“Không cần.”

“Cần.”

Thấy hai tranh chấp, phục vụ nở nụ : “Thưa hai vị, chúng suất ăn dành cho cặp đôi ạ, bao gồm những món ngài gọi. Suất ăn cặp đôi sẽ rẻ hơn gọi món lẻ một chút.”

Nhạc Chỉ Ý chút do dự: “Vậy gọi suất ăn cặp đôi đó.”

Anh tin tên mọt sách thể nhẫn tâm lãng phí đồ ăn.

Phục vụ đồng ý, lập tức rời , để Giang Ẩn Niên thôi.

Nhạc Chỉ Ý ôm mặt đáng thương : “Cậu gầy lắm , đừng giảm béo cực đoan như nữa. Cùng ăn với mà, từ trưa đến giờ ăn gì cả, đói c.h.ế.t mất.”

“Ăn mà, ăn mà, coi như ăn cùng ~”

Giang Ẩn Niên đang làm nũng, chút ngẩn ngơ. Cậu trời sinh khả năng quan sát những cảm xúc nhỏ mặt khác, cho nên mỗi Nhạc Chỉ Ý giả vờ vô tội, đều thể thấu, và cũng thèm để ý.

, mặt Nhạc Chỉ Ý, thấy sự quan tâm.

Điều kỳ lạ. Giang Ẩn Niên khẽ mím môi, đột nhiên làm một thí nghiệm.

Không nhận hồi âm, Nhạc Chỉ Ý cũng tức giận. Anh thật sự đói, ôm mặt thở dài: “Hệ thống, dùng hết tua nhanh , ăn cơm, đói quá.”

“Đến đây.”

Leng keng.

Trực tiếp tua nhanh năm phút.

Giang Ẩn Niên cầm lấy ly nước, đột nhiên bắt đầu tự rót nước cho .

Ực ực ực…… Mấy ngụm uống cạn, tua nhanh vẫn kết thúc, cầm lấy bình nước bên cạnh rót thêm một ly nữa.

Trực tiếp ực ực năm phút, uống cạn cả bình nước trong suốt.

Mà đồ ăn cũng dọn lên.

Giang Ẩn Niên: “……”

Ợ.

Nhạc Chỉ Ý: “Đợi một chút A Niên, để chụp ảnh .”

Chụp ảnh khi ăn cơm, truyền thống .

Anh giơ điện thoại lên cao, “Tách tách” mấy tấm, mới hài lòng xoa tay: “Được , ăn thôi!!”

Nhạc Chỉ Ý vui vẻ ăn một miếng mì Ý, mắt lập tức sáng long lanh. Anh thúc giục: “A Niên mau ăn , quán siêu ngon.”

Giang Ẩn Niên uống no căng: “……”

Muốn ăn, nhưng bụng bảo ăn.

Loading...