Cao thủ thông ống nước - 9

Cập nhật lúc: 2025-11-19 05:12:01
Lượt xem: 754

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngoại truyện: Lục Thanh Yến

 

Trận động đất xảy bất ngờ.

 

Trong hang tối đen như mực, điện thoại tín hiệu.

 

Cửa hang đá lở chắn kín.

 

“Cậu chứ?”

 

“Không, cảm ơn lúc nãy kéo một cái.”

 

Nếu nhờ nhanh tay, lẽ c.h.ế.t .

 

Cậu tên là Trần Liệt, lên núi đào măng, gặp đúng lúc động đất.

 

Tôi nhiều.

 

Cơn đau dữ dội ở chân khiến thể tập trung.

 

Có vẻ như trật khớp.

 

tên vẫn cứ lảm nhảm liên tục.

 

Tôi nhịn :

 

“Giờ chúng đang kẹt, chẳng bao giờ mới cứu, nhất bớt để dành nước bọt, kẻo c.h.ế.t khát đấy.”

 

Cậu ngây ngô:

 

“Cậu đúng, sẽ để dành nước bọt. nếu đói khát thì cứ , mang theo bánh bao với nước.”

 

“…"

 

Tôi ngủ quên lúc nào.

 

Lúc tỉnh , đang trong lòng .

 

Cái ôm ấm áp dễ chịu, nhưng vốn thích tiếp xúc thể.

 

“Cậu… buông .”

 

Lúc mới phát hiện chẳng còn chút sức lực.

 

Cả bắt đầu run rẩy.

 

Lạnh quá.

 

“Đừng cử động, lạnh toát . Bác bảo trường hợp nguy hiểm.”

 

Cậu đó là triệu chứng hạ nhiệt.

 

Trời trong núi ẩm và lạnh, nhất là ban đêm.

 

Đáng c.h.ế.t, một chuyến chơi nghiệp suýt mất mạng.

 

Tôi chịu nổi nữa, .

 

Trong cơn mê, môi chạm thứ gì ướt ướt, l.i.ế.m theo phản xạ.

 

Là Trần Liệt đang đút nước cho .

 

“Ưm.” – khó chịu nhúc nhích .

 

Cậu vẫn ôm , còn cởi cả áo.

 

Tôi thể cảm nhận rõ nhiệt độ từ da thịt truyền sang.

 

“Cậu tỉnh ? Nào, uống nước ăn chút bánh bao. Tôi còn dưa muối nữa.”

 

Tôi khó xử lời cảm ơn.

 

“Khách sáo gì chứ.”

 

“Cậu ăn ?”

 

“Tôi ăn .”

 

ngay đó, bụng kêu “ục ục”.

 

Tôi nhịn , bẻ đôi bánh bao đưa cho .

 

“Em… em ăn , thương, tẩm bổ.”

 

em còn làm lò sưởi cho , nếu đủ nhiên liệu thì làm giữ ấm?”

 

Cậu đành nhận bánh bao với vẻ tình nguyện.

 

Cũng chính lúc đó, bắt đầu thấy tò mò về .

 

Một ngốc nghếch như , mặt mũi thế nào.

 

Khi tỉnh nữa, giường bệnh ở thành phố.

 

Bố bảo thanh niên tên Trần Liệt đó đưa đến bệnh viện thị trấn, chắc .

 

Vì khi cứu, vẫn lẩm bẩm: “Cứu .”

 

Thì kẹt suốt năm ngày.

 

Bố định đưa tiền cảm ơn nhưng từ chối.

 

Sau đó, cứ nhớ mãi mùi hương Trần Liệt.

 

Mùi xà phòng nhè nhẹ, pha lẫn hương cỏ cây núi rừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cao-thu-thong-ong-nuoc/9.html.]

 

Khi chân lành, dựa thông tin tìm đến làng của Trần Liệt.

 

Tôi tìm thấy giữa ruộng.

 

Thân hình rắn chắc, cạo đầu gọn gàng.

 

Lúc đó, mặc áo ba lỗ đen, đội nón rơm, đang bón phân.

 

So với ảnh, ngoài đời trông còn sống động hơn.

 

Lông mày đậm, ngũ quan rõ nét.

 

vẫn thấy ngốc ngốc.

 

Làn da màu mật hiếm thấy.

 

Cánh tay trần cơ bắp đầy đặn, đường nét rõ ràng.

 

Tôi từ xa lặng lẽ , cho đến khi trời tối.

 

Sự quan sát như bón phân cho một hạt giống tò mò bắt đầu nảy mầm.

 

Cuộc sống của đơn giản.

 

Mỗi ngày khi tan học là đồng làm việc.

 

Lúc thì hái ngô, lúc thì đào khoai…

 

Cuối tuần, vác rau chợ bán.

 

Cuộc sống mà thấy khổ, với thỏa mãn.

 

Chỉ vài chuyện nhỏ cũng đủ khiến tít mắt.

 

Ví dụ như bán mớ rau, gặp mèo hoang đường về.

 

Cậu như một bức tranh bình dị.

 

Không sự hùng vĩ của dải ngân hà, chỉ là những bữa cơm đạm bạc.

 

cảm nhận kỹ mới thấy cái trong từng nét vẽ.

 

Tim từng đập nhanh đến thế.

 

Tôi như hiểu cảm giác “trái tim rung động”.

 

thừa nhận, bắt đầu thử tiếp xúc với mấy đàn ông khác.

 

Kết quả ai khiến rung động cả.

 

Ngược , càng lúc càng thấy phản cảm.

 

Chỉ Trần Liệt, mới khiến thấy khó ưa khao khát.

 

Biết bao đêm, hình ảnh cởi trần lao động cứ hiện lên trong đầu.

 

Căn phòng vang tiếng “vo ve”.

 

Tôi khẽ gọi tên .

 

Đến khi run rẩy, đêm đặc quánh.

 

Tôi thể nhịn nữa, quyết định tay.

 

Cậu đang học lớp 12, với thành tích hiện tại thể trường thể dục.

 

ngờ tay đầu tiên thất bại t.h.ả.m hại.

 

Cậu đúng như vẻ ngoài: ngốc nghếch.

 

Tôi dày công lên kế hoạch, lúc tiến lúc lùi.

 

Cuối cùng cũng tóm lòng bàn tay.

 

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh buổi trưa.

 

Tôi liếc Trần Liệt vẫn còn ngủ say giường, cố nhịn mệt bước ngoài.

 

Khỏe thật cũng , nhưng đừng thái quá.

 

Sau dạy cho thế nào là “đủ ”.

 

Đầu dây bên giọng nịnh nọt:

 

“Cậu Lục , kế hoạch của tụi tuy thành công, nhưng chẳng giống như bàn. Thằng đó khỏe như trâu, nếu tụi lì đòn thì giờ viện . Mặt giờ vẫn sưng vù đây, xem cái tính t.a.i n.ạ.n lao động …”

 

Tôi xoa lưng nhạt:

 

“Yên tâm, tiền các thiếu một xu.”

 

(Hoàn)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...