Lão Hoàng trêu: “Đêm qua ngoài hẹn hò với tiểu hồ ly hả?”
Lục Chiêu nhấc gối đập đầu hai : “Hẹn họ cái đầu tụi mày! Hỏi chi kỳ !”
Tôi chột , nhưng nghĩ tối qua làm gì , liền ngẩng cao đầu.
“Lục Chiêu.” Tôi mép giường, ngửa mặt , bụng nhắc nhở. “Tối qua chỗ nào đó , gì ? Nên bệnh viện xem thử.”
Lục Chiêu ngẩn : “Chỗ nào?”
Tôi chỉ giữa hai chân , nghiêm túc : “Ở đây, cứng quá, bình thường mà.”
Cả phòng lập tức yên tĩnh.
Vài giây , Tiểu Dương và Lão Hoàng như nổ trời.
“Ui trời, em lớn , ‘sến sến’ !”
“Khai thật , đêm qua xem phim lớn đúng ?”
Lục Chiêu đỏ mặt tía tai, hổ đến chỗ chui.
Cậu nắm chặt nắm đấm, như đập c.h.ế.t cả thế giới.
“Không ! Cười cái gì mà ! Các đàn ông chắc? Chẳng lẽ từng ?”
Tôi mở to đôi mắt trong veo , lắc đầu nghiêm túc.
“Chưa từng.”
Lục Chiêu như đ.ấ.m bông, tức đến nội thương.
“Đồ Lê Lê đáng ghét, bắt nạt quá đáng !”
Cậu mắt hoe đỏ, ôm gối bỏ , bắt đầu giận dỗi.
10
Liên tiếp mấy ngày liền, Lục Chiêu đều âm thầm giận dỗi.
Cậu chịu mua cơm giúp , lên lớp cũng cạnh , khi mời chui chung chăn thì từ chối với vẻ mặt nghiêm túc.
“Con trai với như là bình thường, bạn học Hồ Lê Lê, xin tự trọng.”
Tôi ngơ ngác , hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì.
Lục Chiêu liên tục né tránh , còn cơ hội hấp thu dương khí mới, chỉ thể cầm cự bằng chút dự trữ đó.
Cơ thể bắt đầu suy nhược, lúc ngang sân vận động phản ứng chậm một nhịp, quả bóng rổ bay tới đập trúng.
“Xin nhé bạn học, chứ?”
Một nam sinh cao gầy mặc đồ bóng rổ chạy tới, rõ mặt thì vui mừng kêu lên: “Lê Lê? Bạn cùng phòng của Lục Chiêu đúng ?”
Tôi ôm trán ngẩng đầu lên, tiên hút một dương khí dồi dào.
“Cậu là… đồng đội của Lục Chiêu ?”
Tôi nhớ , chính là gặp trong nhà tắm hôm đó.
Nam sinh , đưa tay : “Chào , là Trác Hằng, gặp .”
Cậu kéo dậy, nhẹ nhàng phủi đất trán , còn cúi xuống thổi nhẹ chỗ va đỏ.
“Có đau ? Có cần đến phòng y tế ?”
Tôi lắc đầu, nắm lấy cổ tay , hấp thu dương khí bao quanh cơ thể .
Mùi dễ chịu bằng Lục Chiêu, nhưng kịp kén chọn, đầu óc bắt đầu choáng váng, đây là dấu hiệu sắp ngất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cao-duc-muon-hut-duong-khi/5.html.]
Tôi vội vàng dựa sát về phía Trác Hằng, nhưng còn chạm tới thì một mùi cam quen thuộc tràn khoang mũi.
Không từ lúc nào Lục Chiêu tới, bàn tay chắn giữa và Trác Hằng, ôm trọn mặt đẩy ngược .
“Làm gì hả? Giữa ban ngày ban mặt mà dán dính thế , coi ?”
Tôi vốn còn sức, đẩy nhẹ liền ngã ngược .
“Ê, dùng sức !” Lục Chiêu hoảng hốt, chẳng kịp giữ thể diện, vội lao tới ôm lấy eo , vững vàng đỡ lấy.
“Hồ Lê Lê, đừng ăn vạ.”
“Không .” Tôi túm lấy áo ba lỗ rộng thùng thình của , vùi mặt cổ áo tham lam hít thở, mềm giọng lẩm bẩm, “Lục Chiêu, choáng quá.”
Lục Chiêu ngửa cổ lên, yết hầu lăn mạnh.
“Tôi đưa bệnh viện ngay.”
Cậu bế ngang lên, Trác Hằng bên cạnh “chậc chậc” mấy tiếng, giọng chua chát:
“Gì trời? Ban ngày ban mặt mà ôm ôm ấp ấp thế ?”
Lục Chiêu đá một cú qua đó: “Tại hết! Kỹ thuật bóng rổ tệ thế, chơi bóng còn đụng trúng khác, khỏi chơi !”
Trác Hằng “đệt” một tiếng, trợn tròn mắt.
“Rõ ràng là thấy Hồ Lê Lê nên phân tâm, làm rơi bóng trong tay mà?”
Lục Chiêu mất mặt, ho khẽ một tiếng, mặt .
“Lười với !”
Rồi chạy mất giữa tiếng càm ràm của Trác Hằng.
11
Lại truyền nước ở phòng y tế, chẩn đoán của bác sĩ vẫn là hạ đường huyết.
Lúc ở sân vận động Lục Chiêu còn sốt ruột lo lắng, giờ thấy bắt đầu khó chịu, xa tít ghế, ngoài cửa sổ gì.
Tôi yếu ớt : “Lục Chiêu, gần một chút ?”
Tai đỏ lên: “Làm gì? Lại định sờ mó ? Đồ háo sắc!”
Cậu hừ nhẹ: “Anh đây là trai thẳng, thể để sờ lung tung mãi .”
Tôi hiểu “trai thẳng” là gì, thấy vui chỉ đành cầu xin: “Vậy giúp gọi Trác Hằng tới ?”
Dương khí của Trác Hằng cũng dồi dào, hơn nữa ngại thiết với , hút của cũng giống thôi.
Không ngờ Lục Chiêu bật dậy cái “rầm”.
“Gọi làm gì? Cậu còn sờ Trác Hằng nữa ?”
Tôi gật đầu, thật thà : “Tôi với lắm, giúp hỏi xem chịu dán dán ôm ôm với nhé?”
Lục Chiêu tức đến nỗi lỗ mũi phập phồng, thở phì phò.
“Một còn đủ cho sờ ? Cậu đừng quá đáng!”
Tôi nghiêng đầu khó hiểu, rõ tức chuyện gì.
Hút dương vốn quy định một chọi một.
Trong mấy cuốn truyện tranh chị gửi cho , rõ ràng còn mấy cùng lúc.
Tôi thở dài, nhượng bộ: “Cậu ghét Trác Hằng ? Vậy thôi . Mấy đồng đội bóng rổ khác cũng , giúp hỏi xem ai trai thẳng, gọi hết tới .”