Vừa dứt lời, cửa Bugatti mở.
Một đàn ông ăn mặc sang trọng bước xuống, đ/á mạnh ng/ực Giang Từ.
"Rắc" - gần như thấy tiếng xươ/ng g/ãy.
Gương mặt lấm lem bùn đất của Giang Từ tái nhợt.
Người đàn ông khom , bóp mạnh cằm bé:
"Bộ mặt ... giống mày đến phát gh/ét!"
"Biến ! Đừng bao giờ để tao thấy mặt nữa! Bằng ..."
Trong màn mưa, nụ của nhuốm màu /ên lo/ạn:
"...tao sẽ làm gì đấy."
Xong lời, đóng sầm cửa xe.
Chiếc Bugatti đen phóng , để vệt nước tung tóe.
Hệ thống "đinh" một tiếng:
【Đó là Giang Tư Viễn, tổng tài Tập đoàn Viễn An, bố đẻ của Giang Từ.】
【Lý do chính khiến phản diện hắc hóa, t/âm th/ần bất , bạo hành con trai từ nhỏ.】
【Chủ nhân, gặp nhớ tránh xa, thất bại nhiệm vụ còn hơn mất mạng.】
Thật tà/n nh/ẫn.
Trời lạnh c/ắt da, Giang Từ chỉ mặc mỗi áo mỏng, đầy thương tích bỏ rơi bên đường.
Với kẻ quyền thế như Giang phụ, ch*t một đứa trẻ chẳng khác gì giẫm nát con kiến.
Dù đó là m/áu mủ ruột rà.
Nhìn Giang Từ, thấy bóng dáng đứa trẻ năm nào cổng trại trẻ, lặng những lời từ chối nhận nuôi.
Tôi bước tới, khom ôm bé lòng.
Thân hình nhỏ bé r/un r/ẩy trong vòng tay .
Xoa đầu , nhẹ: "Anh đây. Theo về nhà nhé? Từ nay sẽ ai b/ắt n/ạt em nữa."
Giang Từ ngước mắt, tay bé nhỏ quờ quạng nắm ch/ặt cổ áo .
Ánh mắt mơ hồ, giọng yếu ớt vang lên hồi lâu:
"Anh..."
Tôi đưa Giang Từ về nhà.
Vì nhiệm vụ, chăm còn hơn cha đẻ.
Nhiều lúc tự chính cũng thấy lắm lời:
"Đừng ngoài gió, sẽ đ/au đầu."
"Mưa , tối nay đợi đón."
"Không vô lễ, dù cũng gọi ."
"Uống sữa , ngủ thì gọi ... hát ru."
Bản cũng ngờ thể dịu dàng đến thế.
Hệ thống đôi khi còn khen tận tâm.
Giang Từ quả thực ngoan.
Cậu luôn lời răm rắp, lộ chút dấu hiệu sẽ trở thành phản diện tương lai.
Nhiệm vụ thuận lợi hơn tưởng tượng.
Thời gian trôi qua êm đềm.
Cho đến năm Giang Từ 18 tuổi.
Giang phụ tuổi trung niên đột nhiên nhớ thương vợ khuất.
Hắn /ên cuồ/ng tìm ki/ếm những bản , nhưng ch*t thể sống .
Chỉ khi mất , mới trân trọng.
Cuối cùng, nhớ tới đứa con trai vứt bỏ từ lâu - dòng m/áu duy nhất còn sót của nàng.
Giang Từ đón về Giang gia. Do kiên quyết đòi hỏi, cũng mang theo.
Giang phụ đa nghi, thích kh/ống ch/ế khác.
Từ ngày dọn biệt thự, cuộc sống của chúng giám sát diện.
Ra hạn chế, báo cáo lộ trình, cấm dùng thiết điện t.ử ngoài giờ làm việc - học tập.
Có trò chuyện với hệ thống, lo lắng Giang Từ cha ruột làm cho tâm lý lệch lạc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/canh-bao-cam-kaqf/chuong-4.html.]
May mắn là .
Chỉ điều càng bám hơn .
Nếu học, hẳn dính 24/24.
Thậm chí còn đòi ngủ chung.
Đương nhiên... khi Giang Từ đầu lén đến phòng giữa đêm, lập tức cự tuyệt:
"Không ."
"Tại ?"
Ánh đèn ngủ mờ ảo.
Giang Từ xổm bên giường, quai hàm sắc cạnh và yết hầu nổi rõ ánh sáng.
Không chút nào.
Tôi ôm gối lùi , tránh ánh mắt :
"Lớn còn đòi ngủ chung?"
"Về phòng ."
Giang Từ những , còn tiến sát hơn.
Cậu nắm tay , cọ má lòng bàn tay:
"Trước đây chúng vẫn ngủ cùng mà?"
"Trước là , lúc em còn bé nhà chật... Mau về !"
Môi ấm áp chạm nhẹ đầu ngón tay khiến dựng cả tóc gáy.
Giọng cứng hơn: "Cút ngay!"
Giang Từ gi/ật lùi :
"Em xin ."
vẫn chịu :
" em sợ bóng tối."
Một tia chớp x/é ngang trời, sấm vang rền.
Tôi hắng giọng hỏi:
"Bây giờ vẫn mất ngủ?"
"Vâng."
"Vậy ngủ với ..." ngập ngừng, "em sẽ ngủ ?"
Giang Từ gật đầu:
"Ừm."
"Thôi ."
Tôi thở dài nhượng bộ:
"Lên đây."
"Ngủ ngoan, nghịch ngợm."
Giang Từ vui vẻ trèo lên giường, xuống bên cạnh.
Đêm đó yên bình.
Sáng hôm , cả hai im lặng nhắc tới sự thực - khi tỉnh dậy, đang gọn trong vòng tay .
Không Đếm Xuể Đã Bao Lần.
Tôi thốt hai chữ "Tiểu Từ", gi/ật tỉnh giấc. Đưa tay sờ sang, chăn bên cạnh vẫn lạnh ngắt. Không , Giang Từ.
Đợi hồi hộp lắng xuống, bật đèn ngủ. Ký ức từ từ hiện về: Nhiệm vụ gặp vấn đề, hệ thống thứ hai kéo từ thế giới thực trở trong sách. Vừa đến hạ đ/ộc. Cuối cùng… là Giang Từ ôm . Thế nhưng giờ ? Đây là nơi nào?
Tôi định xuống giường thì cửa phòng mở. Ánh sáng tràn . Giang Từ đó, tay cầm cốc nước. Chúng , im lặng.
Bầu khí đông cứng. Tôi chợt nhớ: Lần xuyên sách, thể cũ hỏa táng, chỉ còn tro trong m/ộ. Lần , hệ thống tạo cho phận mới: con trai đ/ộc nhất của một tay phú hộ đoản mệnh. Vẫn là đứa trẻ mồ côi, nhưng giàu . Dung mạo cũng đổi , giống hệt đời thực.
Không rõ vì Giang Từ xuất hiện trong tiệc đưa . chắc nhận chính là " ch*t" ? Dù cũng đối diện thế nào, chi bằng giả vờ quen.
Nghĩ , ngẩng đầu Giang Từ thản nhiên. Cậu bước tới, đặt cốc nước lên tủ đầu giường, hỏi một câu thừa: "Tỉnh ?"
Tôi gật đầu . Em đưa cốc nước: "Uống ."
Tôi tiếp nhận, n/ão nhanh chóng cân nhắc nên mở lời thế nào:
- "Cậu là ai?"
- "Tôi ngất trong tiệc ?"
- "Cảm ơn giúp?"