Cẩm Y Chiết Phiến, Loạn Thế Phong Nguyệt - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:15:50
Lượt xem: 228

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nơi biên cương khổ cực, nhưng vì Tiểu Diệu cùng nên cũng thấy nhàm chán lắm.

Ta tự thấy quan hệ giữa sớm vượt qua mức tình bạn thông thường , ôm cũng ôm, tay cũng nắm, nếu mà đổi giới tính thì chắc chắn đến mức thì gả.

Đáng tiếc là Tiểu Diệu vẫn chịu mở lòng, hiện giờ chỉ quan tâm đến việc sắp xếp chuyện dưỡng lão .

Lại còn một con chim cút xù lông âm mưu đào góc tường của nữa chứ.

Hắn là ai cơ chứ! Ta đây là Thôi tỷ tỷ chứng nhận, vượt qua cả vòng phụ đấy nhé!

Nói chung những ngày ở biên quan là: chống cát, chống lạnh, chống giặc Khương, và chống cả Vương Tụng Vân.

Tiểu Diệu quản lý quân trang và vật tư , ngay cả cũng tuân thủ quy định.

Làm lắm, như mới đúng.

cũng lén bảo rằng đợt quân phục mỏng, nhất là đổi. Ta hiểu ý ngay, lập tức điều tra và tóm một mớ quan tham ô.

Ta thấy làm võ quan cũng khá , trong kế hoạch dưỡng lão thể thêm một mục nữa: Tiểu Diệu mở tiệm, còn làm lính tuần tra phố.

Lúc rảnh rỗi còn thể Tiểu Diệu đ.á.n.h giá những mẫu mã đang thịnh hành, dù thì cũng nắm rõ mấy thứ như lòng bàn tay.

Thế nhưng ngờ rằng, tài năng của còn thể phát hiện gián điệp của tộc Khương?

Đỉnh thật sự! Không hổ là Tiểu Diệu của !

Hơn nữa còn nhớ rõ mật mã của Thôi tỷ tỷ? Quá lợi hại!

Nếu những vụ xích mích mấy năm chỉ là thử sức, thì , dồn hết sức lực để đ.á.n.h giặc Khương một trận trò.

Chiến trường của chúng là nấm mồ của các bậc tiền bối, mỗi bước , mỗi diệt một tên địch đều những linh nâng đỡ.

Mảnh đất mất, giành ; những thần dân lưu lạc, cũng trở về .

Khoảnh khắc kết liễu tân vương của tộc Khương, cảm giác như đại ca đang ở phía vẫy tay với .

Sau đó dần dần, dần dần, cùng gió cát quá khứ tan biến lớp bụi mờ nơi thảo nguyên.

Tương lai đang trong tay chúng , và nó đang từ từ nảy mầm.

5

Ta vinh quy bái tổ.

Mặc dù chuyện hẳn là thuận buồm xuôi gió.

Năm năm trôi qua, lượng những kẻ ngu ngốc triều đình vẫn chẳng giảm bớt chút nào.

Họ thế mà cho Thôi tỷ tỷ về kinh?

Họ đang từ chối là ai ?

Vương Tụng Vân an ủi , tuy văn quan vẫn chiếm đa , nhưng chẳng chúng trở về ? Việc các võ tướng triều đình thì cứ từ từ thôi.

Cứ để từ từ , thành tâm chúc họ sớm ngày đổi triều đổi đại, còn sẽ đưa Tiểu Diệu về biên giới đây.

Tỷ phu của Vương Tụng Vân mà cũng đến ngoại ô tìm , cầu kiến Vinh Gia quận chúa để cứu vãn cuộc hôn nhân đang đà đổ vỡ của .

Muộn , tỷ về tộc Khương , ngươi cứ đợi ly hôn .

Forgiven

Trước khi lên đường trở về, tìm đủ cách để gửi tin nhắn phủ Đoan Vương.

Ta và Thượng Ý năm năm gặp, nhưng nghĩ, chỉ cần , nhất định sẽ đưa cùng.

Kết quả là từ chối.

Đã còn híp mắt bảo rằng, Đoan Vương chắc cũng chẳng sống nổi qua mùa xuân năm .

"Nhanh ? Hình như ông cũng mới hơn bốn mươi tuổi."

"Ta động tay chân một chút."

"Đã dọn dẹp sạch sẽ ?"

"Yên tâm, thỏa cả ."

Nghĩ thì chắc nhờ ơn phụ mẫu nuôi dạy quá tỉ mỉ, nên ba chúng ít nhiều gì cũng chút bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-y-chiet-phien-loan-the-phong-nguyet/chuong-8.html.]

Lúc uống nhàn nhã chuyện, về mấy chuyện đại nghịch bất đạo, coi thường luân lý.

mà kệ , quan tâm làm gì?

Lúc A Diệu đến đón , mở miệng gọi A Diệu là tiểu ca ca, thật là quá hiểu chuyện . Gọi là Nhị ca ca, gọi là tiểu ca ca, ý nghĩa thế nào còn rõ ràng ?

Đứa trẻ tương lai chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn!

6

Thoắt cái năm năm trôi qua. Một ngày nọ, A Diệu bỗng nhiên hỏi thích ?

Trời đất chứng giám! Cuối cùng thì cũng nhận !

"Suy nghĩ kỹ thì, Tạ Lâm Dịch, thích nắm tay nha."

Đệ bắt đầu liệt kê từng “tội trạng” của .

"Huynh còn hở là ôm , bổng lộc cũng đều giao cho hết... À! Hóa ý của Vương Tụng Vân lúc đó là như !"

"Bởi vì nắm tay ngươi khiến thấy an lòng."

Ta vội vàng kéo suy nghĩ của trở , nhắc đến tên "chim cút xù lông" nữa!

"Đến tận bây giờ vẫn thành ."

"A Diệu cũng thành cưới vợ đó ?"

"Ồ, đó là vì, cũng thích mà."

Người sẽ cùng hết cuộc đời mỉm , nắm lấy tay .

"Ta cảm thấy hình như thích , đang lo làm , kết quả nghĩ kỹ thì, rõ ràng vẫn luôn yêu mà."

" ."

Ta yêu .

Ta đáp bằng một cái ôm.

Mảnh khuyết trong linh hồn , cuối cùng chữa lành.

Ngoại truyện · Thôi Vọng Âm.

1

Trước năm bảy tuổi, Thôi Vọng Âm gọi cái tên , nàng tên là Thôi Vọng Đệ.

Một cái tên tục khí, khó , sặc mùi quê mùa và bùn đất.

nàng phản kháng, ngoan ngoãn chấp nhận nó.

Nàng còn quá nhỏ, đủ sức để tranh cãi với mấy ông bà già cổ hủ trong nhà. Nhiệm vụ hiện tại của nàng là ăn ngon mặc , nhanh chóng lớn khôn.

Năm nàng bảy tuổi, mẫu ở tuổi bốn mươi hai liều mạng sinh một đứa con trai tên Diệu Tổ. Thôi lão gia mừng rỡ vô cùng, khép miệng, mở tiệc linh đình suốt trăm bàn. Nhân lúc khí đang vui vẻ, nàng vội vàng đề nghị đổi tên.

, nhiệm vụ của cái tên "Vọng Đệ" (mong em trai) cũng nên kết thúc.

Thôi lão gia thấy nàng cũng lý, thế là đổi chữ "Vọng" thành chữ "Vượng".

Nàng tức nghẹn, nhỏ mới sinh cũng thấy thuận mắt.

Thôi lão gia chẳng thèm quan tâm nàng nghĩ gì. Hai ông bà già dồn hết kỳ vọng Diệu Tổ, mơ tưởng rằng nó ba tuổi thể thuộc lòng Tam Tự Kinh.

Kết quả là năm ba tuổi, nó mới học cách gọi phụ mẫu.

Hừ, xong đời , trông vẻ thông minh cho lắm.

Còn nàng, khi mười tuổi, dung mạo xinh như nụ hoa chớm nở, cuối cùng cũng chút vốn liếng để mặc cả với phụ mẫu.

"Hôm con ngoài giao thiệp, ai cũng nhạo cái tên của con. Họ còn bảo con vượng xong là vượng nhà chồng nữa, hu hu, làm bây giờ ạ?"

Thôi lão gia bộ dạng lóc đầy ai oán và động lòng của nữ nhi, cảm thấy cũng lý.

Thế là nàng cuối cùng cũng cái tên mong - Thôi Vọng Âm.

Từ nay về , chỉ ngóng trông giai âm.

Loading...