Cảm ơn vì đã gặp nhau - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:15:36
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bất lịch sự, gọi là thầy giáo."
"Thầy giáo, thầy quá."
Tôi ném chiếc vòng cổ cho : "Đeo ."
"Quỳ xuống."
Cậu ngoan ngoãn quỳ thật chỉnh tề, đó đưa sợi xích cho : "Thầy ơi, thầy phạt em ."
Mẹ kiếp, dù dốc hết sức bình sinh vẫn thể chiến thắng nổi tuyển thủ lẳng lơ đầy thiên phú .
"Biết ở ?" Roi dạy học vẽ từng vòng tròn theo lồng n.g.ự.c trượt dần xuống .
Cậu cúi đầu , theo ánh mắt , kiếp.
"Em nên ý nghĩ dâm d.ụ.c với thầy giáo."
Lại một roi nữa quất lên cơ bụng , rõ ràng khống chế lực đạo nhưng vẫn hiện lên một lằn đỏ, bên tai truyền đến tiếng rên hừ hừ của .
"Ngoan lắm, cún con lời sẽ thưởng."
Tôi dắt dây xích dẫn đến bên bàn ăn sự chú ý của , chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo trút bỏ hết quần áo.
"Anh ơi... Cậu..."
Chát một tiếng, n.g.ự.c hiện thêm một lằn đỏ: "Gọi thầy giáo!"
, bên trong trống .
Tôi lên bàn ăn, siết chặt sợi xích hiệu cho dậy.
Trên bàn ăn đủ thứ, kem tươi, dâu tây, đào, nến bôi trơn nhiệt độ thấp, nĩa, đũa, d.a.o phết...
"Đứa trẻ ngoan, đây là phần thưởng của em, thích ?"
Câu trả lời vùi lấp trong nụ hôn nồng cháy.
Chẳng mấy chốc, khắp điểm xuyết bởi kem tươi, dâu tây, đào...
Khi chiếc nĩa kim loại lạnh lẽo chạm nụ hoa ngực, cả run b.ắ.n lên, ngay đó đôi môi ấm nóng thế, hôn khắp .
...
Một đêm hoang đường, trong phòng 502 thỉnh thoảng phát tiếng rên rỉ và thở dốc khiến đỏ mặt tía tai.
Tôi thật sự đ.á.n.h giá thấp mức độ cầm thú của Thịnh Bạch, những vết đỏ khắp mà rơi trầm mặc. Đêm qua khi chịu nổi mà ngất , lúc tỉnh vẫn còn đang "cày cấy", tối sầm mặt mũi ngất nữa.
Không con cún hư hỏng làm đến mấy giờ, giờ đến cái lưng cũng thẳng lên nổi.
Thế là nghiễm nhiên sai bảo .
"Thịnh Bạch, vệ sinh."
"Thịnh Bạch, đây bóp lưng cho ."
Sau khi khai giảng, yêu cầu giữ cách, chỉ cuối tuần mới quấn quýt.
Cậu ngoan, chấp hành triệt để mệnh lệnh của , chỉ thỉnh thoảng nhịn mới kéo hôn một cái.
Sao ở giường hét thế nào cũng dừng nhỉ?
Cứ thế, chúng cùng bước qua những ngày tháng khổ cực và mệt mỏi nhất của năm lớp mười hai.
Tôi như nguyện thi đỗ trường đại học hàng đầu, cũng đỗ một trường đại học 985 . Có điều hai đứa ở cùng một thành phố, chỉ đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mới gặp một .
Mối quan hệ của chúng vì thế mà nhạt , hai linh hồn thực sự hòa hợp sẽ vì cách xa xôi mà chia lìa.
Mỗi đều quyền yêu, cho rằng Ninh Giai yêu mà chỉ là cô yêu quá nhiều thôi. Tình yêu của cô nhiều đến mức tràn trề ngoài, chỉ là cách nào đáp và đón nhận nổi tình yêu đó.
Đôi khi cảm thấy Thịnh Bạch Thịnh Bạch, chính là và cũng Nguyễn An, là một Thịnh Bạch khác thế gian .
Tôi học quá nhiều điều Thịnh Bạch, dạy rằng quyền yêu và cũng xứng đáng yêu, cho hiểu thành tích là tất cả mà niềm vui mới là quan trọng nhất.
Tất nhiên, dạy cho cũng ít, dù kỳ nghỉ nào thủ khoa khối cũng làm gia sư miễn phí cho , thỉnh thoảng còn kèm theo chút phần thưởng nhỏ.
Cái phúc phận đến còn thấy ghen tị.
Sau khi nghiệp, vốn dĩ định cùng bạn học khởi nghiệp mở một công ty nhỏ nhưng chịu nổi sự mời mọc năm bảy lượt của cha Thịnh Bạch nên đồng ý giúp quản lý công ty gia đình họ.
Anh trai Thịnh Bạch thích thám hiểm, gần như chẳng thấy mặt mũi , bố vợ đại nhân cảm thấy đầu óc con trai quản lý công ty vẫn còn đủ tầm, trái đối với thì hài lòng hết mực.
, nghiệp lớp mười hai xong là Thịnh Bạch come out với gia đình . Nghe khi là thủ khoa tỉnh thì cảm thấy con lợn nhà ủi mất cây cải trắng là nên bà cầm chổi đuổi đ.á.n.h , chạy suốt một tiếng đồng hồ mà bà tài nào đuổi kịp.
Ban đầu định bụng giấu đến đến đó, đợi đến ngày thể giấu nổi nữa mới thú nhận, lẽ là lây cái tính hâm hấp của Thịnh Bạch nên cũng thú nhận với cha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-on-vi-da-gap-nhau/chuong-5.html.]
Không trận cuồng phong bão táp nào như tưởng tượng mà là một trận mưa bụi dịu dàng ngoài dự tính.
"An An, và cha con bận rộn vất vả nửa đời , làm xa khi vài năm mới về nhà một . Chúng luôn mong các con tiền đồ, sống hơn chúng nên lúc nào cũng dùng phương pháp của riêng để giáo d.ụ.c các con."
"Kìa cha An An, tiểu Thịnh thế nào nhỉ?"
"Giáo d.ụ.c khổ hạnh."
"Phải, giáo d.ụ.c khổ hạnh, đến nhỉ."
"Phương pháp giáo dục."
"À , An An , luôn nghĩ sách là con đường duy nhất của những đứa trẻ nhà nghèo như chúng nên lúc con còn nhỏ, luôn ép con học, tước đoạt cả tuổi thơ của con, thậm chí đ.á.n.h con mắng con."
"Lúc đó cũng áp lực lắm, nghĩ con nhà đều học thêm, học năng khiếu thì con nhà cũng học, thế là bán mạng kiếm tiền cũng để con học."
"Mệt mỏi cả ngày, về nhà thấy con đang xem tivi là cảm thấy sự vất vả của đổ sông đổ biển hết, thế là đ.á.n.h mắng con."
"Cho đến khi thấy con d.a.o trong ngăn kéo và vết sẹo tay con, thấy t.h.u.ố.c ngủ trong cặp sách, mới cục cưng của bệnh , còn là do chính tay gây . Mẹ cứ mải miết cho mà từng hỏi con , chỉ là kiểu tự làm cảm động đem hết những gì nhất cho con thôi."
"Là sai ."
Chúng thể ở thời điểm hiện tại để phán xét những chuyện qua.
Tôi vốn còn để tâm từ lâu .
"Thằng bé tiểu Thịnh đó lắm, mấy hôm qua thăm chúng , còn mang theo cả một cây thước gỗ, bảo là do nó bắt cóc con trai nhà nên phạt thì cứ phạt nó."
"Mẹ phạt nó, chỉ cần con hạnh phúc là ."
Sau đó bà lén với , thật bà sớm một như tồn tại. Mấy năm nay, gọi điện về nhà rõ ràng là vui vẻ hơn hẳn, cũng vài câu đùa giỡn chứ còn cứng nhắc như nữa.
Tối ngày nhậm chức, bố vợ gọi điện bảo sắp xếp cho một trợ lý.
Đãi ngộ cũng khá .
Bảy giờ hai mươi, ở cửa gọi vọng trong nhà: "Thịnh Bạch, đây."
"Chờ với." Cậu xỏ giày vội vã chạy ngoài.
Cậu mặc nguyên một bộ vest, đùi ẩn hiện đường nét của kẹp giữ áo sơ mi, đôi giày da đế mỏng, tóc vuốt ngược , trông trai đến nhường nào.
Thật "xử" ngay tại chỗ.
"Cậu cũng đến công ty ?"
"Ừm, cha sắp xếp cho đến làm trợ lý đặc biệt cho giám đốc Nguyễn đây."
"Mang thêm một bộ vest nữa , ông xã." Tôi dặn dò .
Cậu lạch cạch lấy nhiều đồ, lúc cả mặt đỏ bừng hết cả.
"Đi thôi, giám đốc Nguyễn."
Sau khi làm việc tận tụy suốt cả một ngày, cuối cùng cũng chờ "thức ăn" của .
"Giám đốc Nguyễn, giám đốc Thịnh đến ạ."
"Cho ." Chà, diễn cũng giống thật đấy.
Thịnh Bạch , đẩy lên bàn, cởi áo vest của xem cái kẹp giữ sơ mi .
Cậu aáy cứ đẩy ngoài, tưởng đang lạt mềm buộc chặt nên trêu chọc: "Trợ lý Thịnh dáng nóng bỏng ."
Tôi còn "vỗ mông" một cái.
Ngoài cửa truyền đến tiếng ho khụ khụ cùng tiếng bước chân ngày càng xa dần.
Hỏng .
"Thịnh cún con, giờ cha sẽ thế nào đây?"
"Chắc là nghĩ là một kẻ biến thái năng lực chăng?"
Cậu lật ép lên bàn, mạnh mẽ hôn xuống.
Quần áo trút bỏ hết, da thịt chúng dán chặt , làm một lúc dùng chân đá : "Cửa, cửa đóng."
Cậu bế xốc lên cao hơn chút khóa cửa , đó chuyển chiến trường sang phòng nghỉ, phòng khách.
Chúng làm loạn xong là mười hai giờ đêm. Tôi ôm lấy , cảm thấy cuộc đời thế viên mãn lắm .
Thế gian vẫn ngừng xoay chuyển và tình yêu của chúng cũng sẽ bao giờ hạ màn.
HẾT