Cảm ơn vì đã gặp nhau - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:13:49
Lượt xem: 71

Học sinh chuyển trường trở thành bạn cùng bàn mới của .

 

Câu đầu tiên là: "Muốn sờ cơ bụng của ?"

 

!

 

Tôi thẹn thùng từ chối (thật khâm phục nghị lực của bản ).

 

Sau , ở giường, thủ thỉ dẫn dụ: “Thật sự sờ ?"

 

Mẹ kiếp, thế thì ai mà nhịn cho nổi!

 

1

 

Năm lớp mười một, lớp một học sinh mới chuyển đến.

 

Cậu bước lớp gây một trận ồn ào nhỏ.

 

"Chào , là Thịnh Bạch, vui làm quen với các bạn."

 

"Đẹp trai quá!"

 

"Trời ạ! Tôi tuyên bố đây là chồng mới của ."

 

"Á á á, ánh mắt lạnh lùng xa cách đó kìa, cả vóc dáng đó, đôi chân đó nữa."

 

"Mẹ ơi, con yêu ."

 

Tôi ngước mắt một cái.

 

Ừm, đúng là trai.

 

Tôi thầm cảm thán trong lòng cúi đầu tiếp tục làm bài tập.

 

Không vẻ  mà chỉ là cảm thấy như chắc sẽ chẳng điểm chung gì với .

 

Cha đều là bình thường, nhà một chị gái hiện đang làm giáo viên.

 

Cuộc sống giàu sang nhưng đủ đầy.

 

Nhìn bộ dạng diện đồ hiệu từ đầu đến chân của chúng cùng một thế giới .

 

Thứ duy nhất thể tự tin chính là thành tích học tập, đương nhiên thể vì một trai mà phân tâm, vẫn nên tập trung sách bài tập thì hơn.

 

Nhìn một cái cho sướng mắt là đủ .

 

2

 

Vì là học sinh mới, trong lớp còn chỗ trống nên chủ nhiệm lớp sắp xếp cho ở dãy cuối.

 

Ngồi cùng với "đại ca" của lớp chúng xong thì... Ừm, khó mà diễn tả nổi.

 

Tôi cứ ngỡ bạn chuyển trường thuộc kiểu hot boy lạnh lùng, kết quả là một kẻ cuồng chuyện?

 

Tôi ở hàng thứ ba cùng một tổ với , cách tận ba hàng ghế mà trong giờ học vẫn thấy tiếng lảm nhảm.

 

Làm ơn , nể mặt chút , là ủy viên kỷ luật đó!

 

Giáo viên bộ môn nhiều nhắc nhở nhưng hiệu quả nên cũng bỏ cuộc. Tôi vốn là một hướng nội nhút nhát, cũng dám chuyện với , phát huy trách nhiệm của ủy viên kỷ luật đúng là thất trách của thuộc hạ.

 

Thế là chẳng những sửa đổi mà còn ngày càng quá quắt! Bây giờ chỉ thỏa mãn với việc chuyện với bạn cùng bàn mà dù cách cả một "con sông" cũng rướn sang tám chuyện với các bạn tổ bên cạnh vài câu.

 

Nhân duyên của , mới đến vài ngày mà quan hệ với đám con trai trong lớp cực kỳ thiết, giờ chơi nào cũng đùa nghịch túm tụm một chỗ (nghiến răng nghiến lợi).

 

Đương nhiên là ngoại trừ . Cả ngày chỉ bận rộn đối phó với các con và mặt chữ, thời gian tán gẫu với khác, lâu dần bắt đầu thấy sợ giao tiếp xã hội.

 

thì...

 

Chơi chồng , nhào lộn, thậm chí còn đá bóng trong lớp học?

 

Còn thiên lý nữa hả!

 

Vật cực tất phản, hết bĩ cực đến hồi thái lai*. Hì hì.

 

*Hết bĩ cực đến hồi thái lai: khi xui xẻo, buồn phiền thì sẽ gặp  may mắn.

 

Hôm đó giờ nghỉ giữa giờ, đang tranh thủ làm bài đục lỗ tiếng Anh thì thấy phía đang đá bóng, ngoảnh đầu một cái.

 

Giỏi thật, một cú sút bóng bay thẳng lên trần nhà, đ.â.m trúng cái quạt trần làm nó lung lay sắp rụng.

 

?

 

Đây là chuyện bình thường thể làm ?

 

Buổi trưa thợ sửa chữa cấp tốc đến sửa xong quạt trần, dù thì cái thứ lung lay sắp rụng đó chẳng khác nào thanh kiếm Damocles treo lơ lửng đầu các bạn tổ một.

 

Sau khi chuyện xảy xong, và đám em cũng giải tán mỗi một ngả.

 

mà tại sắp xếp "mầm mống ác quỷ" với chứ!

 

Tôi là sợ giao tiếp mà!

 

Chỉ yên học tập thôi mà khó thế ? (Mèo con ủy khuất.jpg)

 

"Ban ngày cứ thế , ăn tối xong đổi chỗ." Chủ nhiệm lớp xong thì thẳng, để ngẩn ngơ với gương mặt đầy phong sương.

 

Muốn nước mắt.

 

Không , nghĩ theo hướng tích cực thì đối phương dù cũng là một trai cực phẩm, mỗi sáng đến lớp đều ngắm một gương mặt trai.

 

Chỉ cần nghĩ đến thôi là bao nhiêu bực dọc buổi sáng cũng tan biến hết.

 

, thản nhiên chấp nhận hiện thực ai mà từ chối việc cùng bàn với trai chứ, bạn đúng ?

 

Tôi chuẩn tâm lý cho sự hoạt bát của nhưng dường như vẫn còn thiếu...

 

Có ai đời mới đổi chỗ xong, câu đầu tiên hỏi: "Tôi cơ bụng , sờ thử một cái ?"

 

Dù cả hai đều là con trai nhưng em , lên thế thì đúng hả?

 

Tôi đành khéo léo từ chối , mặc dù cũng sờ vì .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-on-vi-da-gap-nhau/chuong-1.html.]

"Không sờ là đừng hối hận đấy nhé."

 

Cậu xong thì thản nhiên bài tập, để ngơ ngác giữa làn gió lộng.

 

Đậu xanh, em , là gay đấy, lời mời gọi của lộ liễu thế , tốn bao nhiêu sức lực mới đè nén ngọn lửa trong lòng xuống ?

 

Chính chủ xong thì thản nhiên làm bài tập, để một ngơ ngác giữa làn gió lộng.

 

Vì chuyện sờ cơ bụng của còn hối hận mất mấy ngày liên tục.

 

3

 

thật sự đ.á.n.h giá thấp sức ảnh hưởng của aáy, cũng như đ.á.n.h giá quá cao khả năng tự giác của .

 

Cậu thật sự... Quá đáng yêu.

 

Mỗi khi mượn đồ của , luôn vòng qua lưng, lấy đồ như kiểu đang ôm lấy .

 

Lúc bài buổi sáng, cứ một lúc là bắt đầu hát, hát thì thôi , còn ghé sát tai mà hát, khi hát còn hỏi một câu: "Muốn tình ca ?"

 

Hơi thở phả vành tai khiến cảm thấy ngứa ngáy tê dại.

 

Đây là quyến rũ! Quyến rũ một cách trắng trợn!

 

Lúc ngủ trưa còn sát , cánh tay chúng chạm , lúc nghiêng thì luôn hướng về phía .

 

Vào giờ học, cứ thích gác chân lên chân , đung đưa qua .

 

Không gác chân thì cũng dùng tay chạm chân .

 

Lúc hỏi bài thì đôi mắt cún con sẽ long lanh , mong chờ trả lời.

 

Thế thì ai mà chịu cho nổi.

 

Giờ chơi cũng đùa nghịch với đám em nữa mà ở chỗ kể chuyện phiếm và chuyện cho .

 

Lần nào kể aáy cũng tự ha hả, cũng tự chủ theo.

 

"Cậu lên trông thật sự ."

 

Tôi thuộc kiểu nội tâm phong phú, tính kiểm soát cao nhưng thích bộc lộ cảm xúc ngoài, thế nên trông lúc nào cũng lạnh lùng.

 

Dưới sự ảnh hưởng của , bắt đầu trở nên hoạt bát hơn nhiều.

 

Điểm rõ ràng nhất là nhiều hơn, còn sợ giao tiếp xã hội như nữa.

 

Sau mấy chục ngày ở chung, nhận quả thực thích "vầng thái dương" Thịnh Bạch .

 

Dĩ nhiên, sẽ chẳng ai là thích aấy cả.

 

Sau khi nghĩ thông suốt, lập tức thăm dò lòng .

 

"Thịnh Bạch."

 

Hai giọng cùng lúc vang lên.

 

Là lớp trưởng lớp bên cạnh, một trong những bạn của Thịnh Bạch từ khi chuyển đến đây.

 

"Có chuyện gì thế?"

 

"Có thể ngoài chuyện ?" Cậu chút ngại ngùng hỏi.

 

Thịnh Bạch liếc một cái với : "Có chuyện gì cứ ở đây ."

 

Cậu ấp úng vẻ hổ: "Thịnh Bạch, thật chú ý đến từ lâu , bụng, lạc quan, dũng cảm còn trai, ... Tôi thu hút sâu sắc ngay từ cái đầu tiên. Thịnh Bạch, xin hãy nhận bức thư tình của tớ!"

 

"Cảm ơn tình cảm của nhưng hiện tại ý định yêu đương. Tôi noi gương bạn cùng bàn, chăm chỉ học tập, đúng uỷ viên kỷ luật?" Cậu sang .

 

Gần như ngay khi hỏi xong là gật đầu.

 

Thực tế là tuy đang cầm bút nhưng chẳng nổi chữ nào, lỗ tai cứ ghé sát về phía bên để cho rõ hơn.

 

Sau khi lớp trưởng lớp bên cạnh rời , Thịnh Bạch lập tức túm lấy hỏi: "Cậu xem con trai thể thích con trai nhỉ?"

 

Cậu chớp chớp đôi mắt to vô tội, tò mò chằm chằm , giống như mỗi hỏi bài đây đều mong chờ câu trả lời của .

 

Tả Viễn bàn thấy thế thì xung quanh, xác nhận lớp trưởng lớp bên cạnh xa mới đầu , lấy tay che miệng nhỏ với chúng : "Không ngờ lớp trưởng lớp họ trông bảnh bao thế đồng tính, thật là buồn nôn quá mất."

 

Nói xong còn liên tục lắc đầu.

 

Tôi khổ: " , thật là buồn nôn quá."

 

Thịnh Bạch thẳng mắt : "Thật sự, buồn nôn."

 

Trong phút chốc, hình như thấy lẩm bẩm một câu cực nhỏ: "Tại con trai thích con trai chứ?"

 

, tại chứ, cũng tự hỏi chính .

 

Cha yêu cầu gì cao ở , chỉ mong thi đỗ một trường đại học khá, tìm một công việc , đó cưới vợ sinh con, thế là họ yên tâm .

 

... Ây, thể như ý nguyện của họ , từ nhỏ mấy hứng thú với con gái.

 

Ngược một tra tài liệu, vô tình ấn nhầm một trang web đen, thấy hai cơ thể nam giới trần trụi đan xen , da thịt ngừng va chạm khiến nảy sinh phản ứng.

 

Khoảnh khắc đó, nhận sự khác biệt của chính .

 

Thế là dốc sức nỗ lực học tập, hy vọng thể dựa sự cố gắng của bản để tìm một công việc kiếm nhiều tiền, san sẻ gánh nặng cho cha , cũng để họ yên tâm về .

 

Tôi tự chịu trách nhiệm cho tất cả những lựa chọn mà đưa .

 

Tôi kiểu vì để đối phó với gia đình mà tùy tiện tìm đại một cô gái để kết hôn, điều đó tôn trọng cô gái đó, là lừa dối cha , và đương nhiên cũng sẽ chẳng thấy hạnh phúc.

 

Cũng từng nghĩ đến việc sẽ cùng ai bầu bạn suốt đời, chuyện tình cảm vốn dĩ thuận theo duyên , cưỡng cầu.

 

Ừm, đúng , cưỡng cầu.

 

Thế , thấy chính : "Thịnh Bạch, chúng tách ."

 

Tôi thậm chí dám thẳng mắt , nơi đó chứa đựng quá nhiều ánh sáng, vốn dĩ xứng đáng phản chiếu trong đôi đồng t.ử .

 

Từ ngày hôm đó, bầu khí giữa chúng trở nên kỳ lạ.

 

Phải , chúng đang chiến tranh lạnh.

Loading...