Editor: Trang Thảo.
Xe dừng cửa khách sạn Long Hoa, lao vọt ngoài như tên bắn. Phải chạy ngay, nếu sẽ “ăn sạch” mất. Phó Lâm Xuyên đuổi theo sát phía , vẻ mặt đầy hoảng hốt.
“Đừng chạy nữa, cẩn thận phía !”
Lúc đó mặt dù là mìn cũng lao lên. Một bóng đen dài đổ ập xuống, kịp rõ Phó Lâm Xuyên lao tới đè xuống đất.
Trời ơi, cột điện đổ !
Phó Lâm Xuyên đè lên lưng , đau đớn rên một tiếng. Tim thắt , hoảng loạn làm gì: “Sếp... còn sống ...”
“Chưa c.h.ế.t, nhưng cũng sắp .”
Đêm đó giống như một cơn ác mộng. Tiếng còi xe cứu thương chói tai, bác sĩ tranh cãi, và cả đầy m.á.u của Phó Lâm Xuyên. Đèn phòng cấp cứu sáng suốt mấy tiếng. Tôi ở hành lang bệnh viện, gào : “Các rốt cuộc làm ! Sao mà lấy bằng bác sĩ ! Cái cột điện c.h.ế.t tiệt tự dưng đổ xuống! Công trình gì thế , sợ đè c.h.ế.t ! Tôi sẽ kiện đến cùng!”
Tôi như phát điên, lăn đất. Nỗi sợ đè nặng lên ngực: “Phó Lâm Xuyên, c.h.ế.t. Cái đồ si tình định làm áy náy cả đời ? Anh làm nhục , mau dậy mà làm !”
Tiếng ồn khiến cả bệnh viện náo loạn. Y tá gọi bảo vệ tới khiêng . Cả lạnh toát, răng va cầm cập. Cảm giác sắp mất Phó Lâm Xuyên khiến gần như sụp đổ. Lúc mới nhận lòng . Thì ... cũng thích . Những cảm xúc bối rối, né tránh đều tan biến, chỉ còn chua xót và ngọt ngào.
Đến rạng sáng, đèn phòng cấp cứu mới tắt.
Phó Lâm Xuyên vẫn sống, nhưng ánh mắt chút mơ hồ. Hắn chạm băng gạc đầu, nhăn mặt: “Đau quá! Cái cột điện c.h.ế.t tiệt! Bác sĩ, bảo bối Hạ Thư của ?”
Bác sĩ mệt mỏi đáp: “Cậu Hạ Thư suýt nữa làm loạn cả bệnh viện . Giờ đang ở khoa tâm thần, gọi sang.”
Tôi bốn bảo vệ hộ tống phòng. Phó Lâm Xuyên một lượt: “Tốt , thương.”
Tôi tỉnh , lao tới ôm cổ : “Anh ngốc , chắn cột điện cho làm gì? Anh tưởng là sắt chắc? Đồ tồi, định diễn phim Hàn Quốc lấy nước mắt !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-nang-truy-the-cua-sep-tong-doc-mieng/chuong-7-su-that-phoi-bay-tren-song-truc-tiep.html.]
Phó Lâm Xuyên ôm chặt eo , thỏa mãn thở dài: “Cuối cùng em cũng xót . Cái cột điện đúng là giúp việc .”
Y tá ngoài cửa thì thầm: “Mau kìa, cặp đôi ngoài đời thật. Hai trai quá, đăng mạng .”
Đoạn video nhanh chóng lên xu hướng. Cả nước nhiệt tình “đẩy thuyền” cho chúng . Tôi cũng thừa nhận với Phó Lâm Xuyên rằng hết bài đăng của , và chính là thường xuyên cãi với mạng.
Hắn sốc đến mức đăng bài: [Mọi ơi, em luôn theo dõi . Tôi còn đối đầu với chính vợ bao nhiêu . Xấu hổ quá, chui xuống đất.]
Bình luận rần rần:
[Cốt truyện ngọt thế là ]
[Tôi ủng hộ hai cả đời]
Bố Phó Lâm Xuyên chuyện thì ủng hộ. Chỉ em gái ầm lên: “Anh dám cướp bạn trai của em!”
“Ngoan, gọi là chị dâu.”
“Hai tệ quá, em ghét hai !”
Sau khi ở bên Phó Lâm Xuyên, bắt đầu sống kiểu mặc kệ thứ. Trở công ty, mỗi ngày ôm bắp rang xem phim. Vương chủ quản kéo mắng: “Hạ Thư, làm mà chơi ? Cậu tưởng sếp thích là cần làm việc ? Mau làm báo cáo cho .”
Tôi trợn mắt, vươn cổ gọi lớn: “Chồng ơi, Vương chủ quản bắt nạt em!”
Trang Thảo
Vương chủ quản ngơ ngác. Phó Lâm Xuyên đang họp cũng chạy . Hắn nhíu mày mắng: “Tôi bảo em làm là để vui thôi. Không cần làm gì cả. Nếu làm em giận bỏ , tha .”
Vương chủ quản cúi đầu rời . Phó Lâm Xuyên xuống bóp vai cho : “Có mệt ? Hay nghỉ một lát? Tối đưa em ăn thịt nướng.”
Đồng nghiệp đầy ngưỡng mộ. Tôi gật đầu đắc ý, tiếp tục xem bộ phim đây từng chê bai. Giờ xem , thấy cũng thú vị.
Không nghề nào sướng bằng làm “vợ sếp”.