Cẩm Nang Truy Thê Của Sếp Tổng Độc Miệng - Chương 1: Cuộc đối mắng trên diễn đàn
Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:07:37
Lượt xem: 17
Editor: Trang Thảo.
Tôi trợn mắt há mồm, kỹ ảnh đại diện thêm nữa. là , còn chèn thêm hiệu ứng râu mèo đáng yêu. Một ý nghĩ quái đản nảy trong đầu, run rẩy gõ chữ hỏi : [Chủ thớt ơi, ảnh đại diện là chính chủ đấy ?]
Đối phương gần như phản hồi ngay lập tức, câu chữ tuôn như s.ú.n.g liên thanh: [Không , là thầm thương ở công ty đấy. Hắc hắc, bạn cũng thấy vợ đáng yêu đúng ?]
Cái ID "Phó thể địch quốc" thì đúng là Phó Lâm Xuyên chạy . Trời đất ơi, cái đồ tồi hóa thèm . Thật là quá sức vô lý và kỳ quặc, làm thể chứ?
Ngày thường Phó Lâm Xuyên cứ mở miệng là mắng : "Viết cái loại kế hoạch gì thế ? Ngốc hết chỗ ." "Đầu óc chứa gì mà như heo Peppa thế?" "Mau về trại nuôi heo , đấy mới là nhà của !"
Tôi c.ắ.n răng, nước mắt uất ức tuôn rơi. Dù tâm huyết thế nào cũng ý, thế nên mới dùng AI cho xong việc. Ai ngờ gã tồi nhận ngay lập tức, mắng một trận té tát đuổi ngoài. Vậy thì làm thể thích chứ?
Cái tên "Phó thể địch quốc" vẫn cứ lải nhải ngừng: [Vợ ngốc đáng yêu, dáng còn cực phẩm nữa! Hôm nay lúc em cúi xuống nhặt đồ, suýt thì phọt cả m.á.u mũi. Thật đè em bàn làm việc mà làm một trận...]
Tôi hổ đến đỏ bừng mặt, cơn giận bốc lên tận đầu, gõ phím đáp trả: [Cái đồ biến thái , đúng là cầm thú. Người chỉ nhặt đồ thôi mà cũng thể phát tiết lung tung. Thật tội nghiệp cho nhân viên của !]
Thế là bắt đầu đấu khẩu kịch liệt với . Ngón tay bay lượn bàn phím, tốc độ gõ chữ nhanh như chớp. Hắn thì cứ quanh quẩn mấy câu cũ rích, đúng là kém cỏi. Ngay giây tiếp theo, tài khoản của cấm ngôn 24 giờ vì lý do nh.ụ.c m.ạ khác.
Chuyện gì đây? Mắng là báo cáo ? Phó Lâm Xuyên, cái đồ hèn hạ!
Ngày hôm làm, dám mặc quần ôm sát nữa mà bằng một chiếc áo gió màu kaki kín đáo. Chẳng ngờ, cả công ty đều dán mắt . Tôi đang định hỏi xem chuyện gì thì đồng nghiệp Vương Tú Vân bằng ánh mắt mê đắm: "Hạ Thư, thực sự hợp với áo gió đấy. Đẹp trai như nam thần Hàn Quốc , làm chị cũng thấy rung động . Lại đây chị thơm cái nào..."
Chị chu môi định tiến tới thì Phó Lâm Xuyên quát lớn: "Không lo làm việc , còn nhốn nháo cái gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-nang-truy-the-cua-sep-tong-doc-mieng/chuong-1-cuoc-doi-mang-tren-dien-dan.html.]
Nói đoạn, ánh mắt hung ác của trừng về phía : "Cậu mặc phong tao thế định quyến rũ ai? Đàn ông con trai mà tô son trét phấn cái thể thống gì. Cậu đang làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến bầu khí của công ty đấy!"
Cái gì cơ? Tôi mặc áo gió mà gọi là phong tao? Tôi trắng trẻo tự nhiên mà bảo là tô son trét phấn? Rõ ràng gã tồi đang ghen tị với vẻ ngoài trời sinh của . Rất cãi , nhưng dám, ai bảo là một kẻ nhút nhát, sợ giao tiếp chứ.
Tôi im lặng xuống làm việc, thực chất là đang lén lướt mạng. Chẳng bao lâu , bài đăng thầm kín cập nhật. "Phó thể địch quốc" đăng lên một bộ ảnh chụp lén, chính là trong chiếc áo gió, dù mặt làm mờ: [Người thương cứ thích trêu hoa ghẹo nguyệt ở công ty thì làm ? Thật giấu em ở nhà để ngắm thôi. Mẹ kiếp, ai cũng phép dòm ngó vợ .]
Bài đăng lập tức nổ tung, đám cư dân mạng nhào bình luận rôm rả:
[Dáng làm mẫu luôn, soái quá!]
[Chủ thớt thèm là đúng , mê thế cơ mà.]
Tôi mà sướng rần rần, lòng tự hào dâng cao. Quả nhiên ai cưỡng sức hút của . Thấy những lời khen tăng vọt, "Phó thể địch quốc" liền xóa ảnh: [Kêu các hiến kế, các đang làm cái gì thế? Định cướp vợ của ! Ghét nhất cái lũ thấy sắc quên nghĩa .]
Tôi nhịn , phụt một tiếng . Giữa văn phòng yên tĩnh, tiếng của thật lạc lõng. Mọi như kẻ ngốc. Ánh mắt sắc như d.a.o của Phó Lâm Xuyên phóng tới, giọng lạnh lùng: "Cười cái gì? Kế hoạch làm xong ? Đi làm mà nghịch điện thoại, tháng trừ sạch lương. Phạt tay bản kiểm điểm một vạn chữ nộp cho !"
Nụ môi vụt tắt. Một vạn chữ, còn tay? là đồ bệnh. Tôi tức đến đỏ mặt, nghênh cổ cãi : "Sếp, tay một vạn chữ thì tay gãy mất. Hình phạt quá nặng ."
Trang Thảo
Hắn híp mắt như một con cáo già: "Vậy ? Tay gãy thì khỏi chơi điện thoại. Mau , khi tan làm nộp cho . Cãi thêm câu nữa là điều xuống tầng làm bảo vệ đấy."
Phó Lâm Xuyên, hận !
Mệt quá, thực sự mệt lả . Viết xong một vạn chữ, tay gần như bại liệt. Tôi run rẩy cầm bản kiểm điểm tìm Phó Lâm Xuyên. Hắn đang trong phòng nghỉ, xem chương trình giải trí ngây ngô. Nhìn từ xa trông chẳng khác nào kẻ dở đang lên cơn co giật.