Tại tất cả đều ký ức về Mặc Huyền Nhiễm, ngoại trừ ?
Là mơ ?
4
Tôi vẫn nhận nuôi cho đến tuổi trưởng thành.
Tôi thi đỗ đại học và rời khỏi cô nhi viện.
Trong thời gian đó, hề yêu đương. mỗi trong tim nổi lên những xao động tuổi dậy thì, bóng dáng duy nhất hiện lên trong đầu là tấm lưng thấy năm mười hai tuổi.
Tiêu tiêu !
Thích một trai thì cũng thôi , đằng còn đó tồn tại thật .
Tôi thậm chí nhớ rõ mặt , thế nhưng bóng lưng của vô cùng sống động.
Đỏ rực, nóng bỏng, thiêu đốt trái tim .
Giờ đây chẳng thể phân biệt đoạn ký ức đó là thật giả.
Người đó thực sự tồn tại, chỉ là ảo giác nảy sinh khi bắt nạt?
5
Tôi học đại học ngành tài chính, nghiệp trở thành “trâu bò chốn văn phòng” chính hiệu.
Đừng nữa, chỉ thấy đau lòng.
Làm lụng vất vả mấy năm, cuối cùng cũng tạo chút danh tiếng.
Ai ngờ trong một khám sức khỏe định kỳ, đùng một cái, chẩn đoán mắc bệnh nan y.
Nếu kết quả của mấy bệnh viện đều giống , nghi ngờ đối thủ cạnh tranh mua chuộc bệnh viện .
Công ty cực kỳ "tử tế", mượn cớ cho nghỉ dưỡng bệnh mà sa thải .
để bịt miệng dư luận, họ cũng đưa một khoản tiền bồi thường nhỏ.
Tôi nhập viện điều trị.
Bệnh viện đúng là một nơi kỳ lạ, khi thì cơ thể cùng lắm là thi thoảng khỏe, giống bệnh nhân nan y thật sự.
6
Một tháng , bao nhiêu liệu trình, bệnh tình của chẳng dấu hiệu gì khả quan.
Tôi giường bệnh, thực sự giơ ngón giữa với thế giới .
Sau một thăm khám, bác sĩ điều trị đưa lời khuyên hóa trị cho .
Lẽ chuyện thường là trao đổi với nhà, nhà truyền đạt .
Như ít cũng còn chút uyển chuyển.
khổ nỗi, chỉ một .
Tôi lắc đầu: "Thôi bỏ , chữa khỏi còn chịu bao nhiêu đau đớn. Bác sĩ, cho chút t.h.u.ố.c giảm đau ."
Sau cặp kính gọng kim loại của bác sĩ thoáng hiện lên vẻ đành lòng: "Cậu vẫn còn trẻ, hãy cân nhắc kỹ . Đừng dễ dàng bỏ cuộc."
Tôi mặt , đáp bằng sự im lặng.
Thực sống tiếp thì gì chứ?
Ai cũng sẽ ngày .
Những gì cần trải qua, cũng trải qua gần hết .
Học hành, sự nghiệp, chỉ thiếu mỗi tình yêu thôi.
cũng chẳng còn hy vọng gì nữa.
7
Tôi xuất viện vì cảm thấy ở bệnh viện cũng vô ích.
Tôi dùng một tiền để sắp xếp hậu sự.
Sau khi c.h.ế.t, hỏa táng và chôn ở nghĩa trang gần cô nhi viện.
Trên bia mộ , cứ là:
[Đã thành phó bản Trái Đất. Trải nghiệm cực kỳ tệ, khuyến khích tham gia.]
Có lẽ khi những dòng mộ , những đến thăm mộ xung quanh thể vơi chút bi thương trong lòng họ.
Như cũng .
Nếu may mắn hơn nữa, những đó sẽ tiện thể quét dọn mộ phần cho .
8
Tôi sofa, ngoài cửa sổ sát đất là bầu trời trăng thanh thưa.
Tôi đang đợi cái c.h.ế.t, cũng là đợi sự giải thoát cho chính .
Tôi nhắm mắt, nhưng trong đầu tỉnh táo lạ thường.
Chính là lúc , hệ thống xuất hiện.
[Ting! Đang trói buộc ký chủ...... 1%......20%......75%......100%. Trói buộc thành công.]
Tôi mở mắt, đầy hứng thú.
Âm thanh điện t.ử cứng nhắc của hệ thống vang lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-hoa-nam-chinh-da-hac-hoa/chuong-17.html.]
[Chào ký chủ, chúc mừng hệ thống lựa chọn để trở thành xuyên . Chỉ cần thành nhiệm vụ, thể trở về thế giới thực và sở hữu ba trăm triệu.]
Tôi : [Cảm ơn, từ chối.]
Hệ thống ngờ từ chối dứt khoát như , nó vẫn cố gắng níu kéo: [Ký chủ, cân nhắc một chút ? Hoặc là...]
Nó dường như kiểm tra cơ thể một lượt, giọng vang lên với vẻ chắc chắn hơn:
[Hoặc là thể chữa khỏi cho ?]
Tôi tiếp tục : [Cảm ơn, cần .]
Im lặng, im lặng đến đáng sợ.
Cuối cùng, hệ thống chịu nổi nữa, òa nức nở:
[Ký chủ, cầu xin đó, nếu thành nhiệm vụ, sẽ Chủ Thần xóa sổ. Hãy cứu đứa trẻ tội nghiệp mà!]
Tôi: "..."
Giọng của nó nức nở đến đáng thương, đây là đầu tiên thấy một thứ thể đổi thái độ nhanh đến thế.
Tôi bất lực : " thực sự hứng thú với phần thưởng của , chẳng lẽ lừa làm ăn lỗ vốn ?"
Lần hệ thống đáp nhanh: [Ký chủ, hãy suy nghĩ kỹ , thể làm bất cứ chuyện gì cho .]
Chuyện gì cũng ?
Tôi hiếm khi suy nghĩ nghiêm túc, hồi tưởng cả đời xem còn điều gì nuối tiếc .
Hình ảnh cuối cùng đọng là bóng lưng đỏ rực năm mười hai tuổi .
Tôi lấy bình tĩnh: " là một chuyện. cụ thể xem nhiệm vụ thành cụ thể là gì ."
Dù chút gặp , nhưng nếu độ khó quá cao thì cũng sẵn lòng làm .
Hệ thống quả quyết: [Ký chủ cứ yên tâm, tuyệt đối khiến hài lòng. Nhiệm vụ của trong một thế giới Long Ngạo Thiên, xuyên nhân vật nam chính, đảm bảo chỉ sung sướng tận hưởng cuộc sống. Nội dung nhiệm vụ cũng đơn giản, chỉ cần thành cốt truyện là xong. Hơn nữa khi nhiệm vụ kết thúc, vẫn thể ở thế giới đó, tuyệt vời.]
Tôi ngẫm nghĩ, quả thực tệ.
Dẫu cả đời của , thực sự chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Forgiven
Tôi : [Được, đồng ý. sẽ thực hiện tâm nguyện cho thì giữ lời đấy."
Hệ thống: [Tôi hứa đấy!]
9
Một luồng sáng trắng lóe lên.
Tôi đang mặc trang phục cổ đại.
Đây chắc hẳn là thế giới nhiệm vụ mà hệ thống .
Hệ thống thì thầm trong đầu : [...]
Tôi: [...]
Sơ suất , lừa .
Đã bảo xuyên thành nhân vật chính, cuối cùng làm nhân vật phụ lót đường, nhiệm vụ vô cùng khó khăn.
C.h.ế.t tiệt!
tới thì cứ coi như chơi trò thám hiểm .
Dù thành công thì hệ thống làm gì chứ?
Dù với mà cũng chẳng còn hậu quả nào tệ hơn.
Tôi định chế giễu hệ thống thêm vài câu thì một vật cứng chĩa thẳng cổ họng.
Tôi từ từ đầu .
Gương mặt mắt trùng khớp với bóng hình từng thấy năm mười hai tuổi.
Tôi gọi cái tên in sâu trong đáy lòng từ lâu.
Mặc, Huyền, Nhiễm.
Lâu gặp!
Tôi siết chặt túi t.h.u.ố.c trong tay nhưng tâm trí bay tận nơi nào.
Hắn thấy hành động nhỏ của , cành cây nhọn dí sát cổ thêm chút nữa.
Cơn đau nhói kéo về thực tại.
Tôi nghĩ một lý do vụng về để đáp Mặc Huyền Nhiễm.
Trong đầu bộ là những thông tin nhận từ hệ thống.
Mặc Huyền Nhiễm chính là nam chính, chuyện tồi tệ đó đều xảy trong cuộc đời hiện tại của ?
Hắc hóa, cảm hóa, hủy diệt thế giới?
Sao thể chứ?
Cậu bé trong ký ức của rõ ràng lương thiện.
Cậu sẽ tay nghĩa hiệp bảo vệ kẻ yếu, dù chính bản cũng đang lạc bước một cảnh lạ lẫm giải thích .
Vậy thể suy đoán là, hoặc thứ gì đó tác động khiến Mặc Huyền Nhiễm trở nên như .
Hoặc là, hệ thống đang dối .
dù thế nào cũng chẳng quan trọng nữa.
Mặc Huyền Nhiễm, sẽ giúp , giống như cách từng giúp năm .