Nước mắt bà tuôn như mưa, kể khắp cho đám vây xem nỗi khổ của .
Tôi cảm nhận cơ thể Diệp Dự bên cạnh đang run lên.
Tôi móc tai trong túi , bật nhạc, nhét tai .
Bỏ mặc ánh mắt bối rối của , chỉ đàn bà .
Định mệnh.
Chưa kịp tìm, bà tự dâng tới cửa.
Tôi thu nụ khi đối mặt với Diệp Dự, lạnh lùng bà : “Muốn khiến Diệp Dự tự trách tự tử ? Cũng xem bà làm sạch sẽ .”
Bà ngừng , đầy đề phòng: “Cậu là ai? Có quan hệ gì với nó?”
Tôi liếc cái đồng hồ đắt tiền cổ tay bà , nở nụ : “Là hưởng tiền bảo hiểm khủng thì chắc sống sướng lắm. Muốn Diệp Dự xảy chuyện để nuốt trọn tài sản, cũng xem cái bụng bà chứa nổi .”
Tai Diệp Dự đang đeo tai , gì, nhưng bà hiểu rõ.
Bà chọc đến nổi giận:
“Tôi hiểu, rõ ràng chính nó g.i.ế.c ba nó, đàn ông yêu sâu đậm, chuyện liên quan gì đến ?”
“Không liên quan, nhưng thứ bà chắc chắn sẽ hứng thú.”
“Chắc bà , làm game sợ nhất là hacker tấn công, nên cũng học chút về công nghệ. Có vài chuyện, tra thử, đoán xem?”
Tôi hết, nhưng mặt bà chuyển từ xanh sang trắng, tức giận bỏ đầu .
15
Khi , phát hiện Diệp Dự đang .
Tôi chỉ tai , hiệu bảo tháo tai .
Mặt bình tĩnh, đoán vui buồn.
“Em tắt nhạc .”
Một câu nhẹ nhàng, nhưng rơi tai như sét đánh.
Tôi nuốt nước bọt, cẩn trọng hỏi: “Vậy... em hết ?”
“Từ lâu .”
Cậu thiếu niên cụp mắt xuống, cả như tan vỡ, khiến tim thắt .
Thì luôn .
vẫn chọn...
“Em là đồ nhát gan.”
Không.
“Chỉ là em quá bụng.”
Muốn dùng cái ch//ết của để chấm dứt sự tham lam của con .
Trước đây, để tìm hiểu nguyên nhân khiến Diệp Dự trở thành như , từng lén lịch sử chat trong điện thoại .
Toàn là tin nhắn từ kế cái ch//ết của ba , những chiêu trò thao túng tinh thần kiểu PUA.
Mỗi câu đều như d.a.o đ.â.m tim.
Cứ lặp lặp rằng cái ch//ết của ba và mất mát thú cưng đều là của Diệp Dự.
16
Tôi cảm thấy năng khiếu làm thám tử.
Khi chuyện con ch.ó cưng của Diệp Dự đột nhiên tuột khỏi dây dắt, lập tức ngửi điểm bất thường.
Quả nhiên, trong vô đơn hàng mua sắm của kế , moi một đơn tầm thường.
Ngoài vài món đồ lớn, trong đó còn cả thuốc chất kích thích.
Người uống thì , nhưng chó uống sẽ trở nên cực kỳ hưng phấn.
Thời điểm xảy chuyện cũng trùng khớp, thêm đó là việc ba của Diệp Dự mua một khoản bảo hiểm khổng lồ khi chết.
Rất dễ khiến nghi ngờ đây là một vụ âm mưu.
Nếu việc g.i.ế.c cha của Diệp Dự là để lấy bảo hiểm, thì việc ép ch//ết Diệp Dự là để độc chiếm bộ tài sản còn của gia đình họ.
Tôi nhớ những sống , khi đến công ty địa ốc gây chuyện vì giá nhà tụt, từng một phụ nữ cùng .
Nghĩ thì chắc chắn đó chính là kế của .
Bà ngờ căn hộ trị giá hàng triệu biến thành nhà ma ai dám mua.
Tôi gom đủ bằng chứng, nhờ luật sư khởi kiện.
Diệp Dự cũng trông sức sống hơn .
Thậm chí còn chủ động đề nghị dắt chó dạo mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cam-hoa-ke-dien/5.html.]
Tôi vui mừng vì đổi, nhưng trong lòng vẫn chẳng yên tâm.
Để cải thiện chất lượng cuộc sống của cả hai đứa, bắt đầu dồn hết tâm sức học nấu ăn.
Câu đó là nhỉ, giữ một đàn ông thì giữ cái bụng của .
Em gái đúng, yêu cuộc đời nóng hổi , tiên cho ăn cái gì đó nóng hổi—
Mì gói...
Sau khi phá hỏng bốn cái nồi liên tiếp, cuối cùng cũng cúi đầu chấp nhận hiện thực.
Tôi đúng là thiên phú nấu ăn.
Ai làm gì ?
Tôi thuê một cô giúp việc chuyên nấu ăn.
Tiền lương dễ , chỉ một yêu cầu — giữ cái bụng của thiếu gia .
Tiếc là, cơm cô giúp việc nấu thì nhóc chịu ăn.
Thà ăn mì gói vị sườn kho, dưa cải chua, cá tôm viên, cà chua trứng...
Còn thì chịu hết nổi .
Ăn thêm chút nữa chắc cũng bẻ cong như cọng mì mất.
Tôi đành tiếp tục phá hỏng cái nồi thứ năm, luộc mì khô.
Cuối cùng, gian khổ nhiều cũng kết quả.
Tôi hào hứng kéo bàn ăn.
Dù mấy hôm nay với mấy lời, nhưng là hiểu ngay ánh mắt Diệp Dự ý gì.
Giờ đối mặt với tô mì khô vị cà chua trứng chiên, rõ ràng cực kỳ khó chịu.
cuối cùng vẫn cố cầm đũa lên.
17
“Thôi đừng ăn nữa, để gọi đồ ăn ngoài cho.”
Tôi định giật lấy đũa trong tay .
dùng tay còn giữ chặt lấy cổ tay .
Tôi giật , ngờ rút nổi.
Nhìn thiếu niên sống trong nhà gần một tháng.
Gương mặt từng trắng bệch chút sinh khí giờ hồng hào hơn.
Cũng còn gầy đến đáng sợ như khi mới gặp nữa, trông như dần khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Mái tóc từng cắt lởm chởm như chó gặm, giờ cũng giấu khuôn mặt trai của .
“Cậu định làm gì ?!”
Tôi nuốt nước bọt, chút hồi hộp.
Cậu lặng lẽ buông tay, một lời, kéo bếp.
Cậu cầm lấy con dao.
Dao?
Thôi xong, chủ quan quá .
Tưởng hồi tâm chuyển ý.
Chẳng lẽ vì nấu ăn dở mà tức tới mức tự s//át?
Hay là vẫn thoát khỏi bóng đen?
Dù là gì, cũng thể để công sức đổ sông đổ biển.
Tôi nhắm mắt, hít sâu một .
Kết hợp những gì em gái dạy và sách khuyên, khiến bệnh nhân cảm thấy yêu thương, cần đến.
Tôi phát động văn học “phát điên”, đau khổ hét lên: “Tại ?!”
“Tại cứ bỏ một đời ?”
“Cậu , đầu tiên thấy thích , ngày nào cũng nhớ phát điên, mà cứ luôn tìm cách rời xa .”
Nhân lúc sững , giật lấy con dao, kề ngang cổ tay , nhập tâm diễn quá đà: “Muốn ch//ết đúng ? Diệp Dự, ch//ết thì ch//ết chung!”
Kết quả là khống chế lực, lưỡi d.a.o cứa nhẹ qua da tay.