Cái "Tôi" Không Thể Diễn Tả - Chương 3: Cậu căm ghét thế giới này
Cập nhật lúc: 2026-04-01 03:10:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Sứa Bánh Bao
Trong ánh mắt màu xám của thiếu niên chứa đựng cảm xúc nồng đậm, nắm lấy tay Bạch Cửu đằng chân lân đằng đầu, từng chút một lách khe hở, mười ngón tay đan chặt với .
Hắn lặp một nữa, mang theo ý : "Em tìm thấy , trai."
Bạch Cửu gì.
Cậu giơ tay trái lên, đầu ngón tay nhợt nhạt xỏ mái tóc đen của đối phương, chải những sợi tóc vụn xõa nơi góc trán, khép mắt .
Đôi mày đang căng chặt của dần giãn .
Đối phương để mặc làm những động tác mật như thế, còn cúi đầu xuống đầy thuần phục, gục bên hõm cổ , cố gắng dùng cái đầu xù xì cọ cọ .
Cúi đầu lắng , còn giống như một con ch.ó điên nguy hiểm, bây giờ thu liễm răng nanh, giấu móng vuốt, lộ dáng vẻ ngoan ngoãn với chủ nhân, đáng xót thương.
Hắn ngoan ngoãn đến mức khiến quên mất đó, là ai cao cao giương móng vuốt sắc bén, xé xác con mồi chân thành từng mảnh vụn.
Trước mặt Bạch Cửu, kẻ săn trở thành con mồi.
Dĩ nhiên, nếu lờ một vài điểm bất thường, đây thực sự là một khung cảnh ấm áp.
Từng luồng bóng tối như bông gòn lan tỏa từ đỉnh đầu thiếu niên mắt xám, hiện trạng thái sương mù mờ ảo, giống loại sương mù hỗn tạp một ít hạt bụi mịn.
Cảm giác của gã giáo sĩ là ảo giác, mu bàn tay trái của Bạch Cửu, những chồi thịt buồn nôn giống như sinh mệnh đang sinh sôi luồn lách.
Những làn sương đen bao phủ lên làn da lộ vẻ bệnh tật của Bạch Cửu, chồi thịt màu hồng phấn ngừng sinh sôi, luồn lách chui ngược trở , bề mặt da trở bằng phẳng nhẵn nhụi.
Nhãn cầu thành hình cũng run rẩy rúng động, cẩn thận khép khe hở nhỏ xíu, thu nhỏ chỉ còn một nửa kích thước ban đầu.
thế vẫn đủ, nó biến mất như những chồi thịt mà vẫn ngoan cố bám rễ bề mặt, đặc biệt đột ngột.
"Nó" sinh mệnh, thể dễ dàng loại bỏ.
Bạch Cửu một nữa cau mày.
"Để em."
Một bàn tay cũng nhợt nhạt nhưng lạnh lẽo như c.h.ế.t khẽ đặt lên tay trái của Bạch Cửu.
Hắn mỉm với Bạch Cửu, đầu ngón tay xoa xoa nhãn cầu , tràn đầy yêu thương xen lẫn sát ý: "Đồ nhỏ đáng yêu, nhất mày nên ngoan một chút, đừng tiếp tục mọc nữa ——"
Dưới ánh trăng, khuôn mặt đường nét sắc sảo mang một vẻ quỷ quyệt tà dị, "Nếu , bây giờ tao sẽ làm thịt mày ngay lập tức."
Một tiếng "y a" yếu ớt vang lên.
Nhãn cầu run lên, thu nhỏ hơn nữa, mang theo ý vị đáng thương mà chớp chớp.
"Ngoan lắm." Hắn chậm rãi .
Bạch Cửu hiểu , như thế nào là tuyệt đối ý .
Quả nhiên, ngón tay đối phương thu , chút lưu tình bóp nát nó, đồng thời sương đen còn ở dạng hấp thụ nữa mà chủ động chảy tràn , nhổ tận gốc nó.
Phần đáy của nó mang theo những sợi rễ màu hồng phấn dài ngoằng, khi rời khỏi huyết thịt thì cuộn tròn thành một búi, cùng với bản thể hóa thành thịt nát và nước dịch trong những tiếng thét chói tai nhỏ xíu.
Sương đen đổi im lặng nuốt chửng, "nó" vốn sinh từ m.á.u và thịt của Bạch Cửu nung chảy thành một vốc tro bụi vô hại rơi lả tả xuống, ở nơi Bạch Cửu thấy, từ trong cái bóng thể gọi tên thò một sợi xúc tu nhỏ, đỉnh đầu nứt cái miệng răng nhọn, ngoạm một cái nuốt sạch tất cả.
Hương vị tệ...
Có dư vị rõ ý tứ, đầu lưỡi đảo quanh trong khoang miệng.
Xúc tu nhỏ vui vẻ uốn éo, trong lúc tâm trí nó đang dập dìu nhảy múa tưng bừng thì bóng tối thò thêm một sợi xúc tu, đó sợi xúc tu thứ nhất ngừng động tác, hai sợi xúc tu tạo thành hình trái tim, cùng lén lút rụt về.
"Chủ động dâng tặng luôn nhiều hơn là đòi hỏi." Y Duy Đặc nén ham l.i.ế.m ngón tay , đầu , xoáy mắt Bạch Cửu, : "Anh trai, tại chủ động mở lời chứ?"
Hắn gạt tóc mái chải chuốt , lộ xương mày thanh tú, khi lên là một thiếu niên đến mức lấn át khác.
Bạch Cửu ngừng những động tác ám của , những trả lời mà còn thoát khỏi bàn tay đang đan chặt mười ngón .
Một đôi mắt lạnh lùng nhạt nhẽo giấu hàng mi đen dài, cảm xúc khó đoán.
"Anh trai?" Giọng điệu nặng thêm.
Bạch Cửu quét mắt một cái, lúc mới chịu mở miệng vàng.
"Hôm nay là đêm trăng máu, sử dụng ma pháp quá độ, chúng phản phệ , chút mất khống chế, khi xuất hiện, sự náo loạn của chúng khiến đầu óc rối như một mớ bòng bong, khó bình tĩnh."
"Tôi cần sức mạnh của để trấn tĩnh ..."
Ngón út của tự chủ mà căng , cong , nhưng từng câu chữ rành mạch rõ ràng như đang một đoạn bản thảo biên soạn sẵn.
Khi chuyện, giữ vẻ mặt lạnh lùng xa cách.
"Đây lý do hợp lý."
Người chú ý đến tất cả những động tác nhỏ của , nhướn mày, kéo dài giọng điệu.
"Anh trai, rốt cuộc gì?"
"………"
Bạch Cửu tiếp nữa, nghiêng mặt , bắt đầu gượng ép chuyển chủ đề.
"Y Duy Đặc, dọn dẹp hiện trường cho sạch sẽ, lát nữa chúng ngay."
Ánh mắt của gọi là Y Duy Đặc lưu luyến đường nét khuôn mặt , dường như phác họa thật kỹ , đó ánh mắt rơi những ngón tay yên phận .
Cuối cùng "phụt" một tiếng, nhe một hàm răng trắng, lộ nụ ngọt ngào lạ thường.
"Tuân theo mệnh lệnh của ngài." Hàng mi dài của rủ xuống, giọng điệu gần như là khiêm cung , nhưng một chuỗi tiếng khẽ tràn khỏi cổ họng.
"Hi hi, hi ——"
Lúc , những lời mê sảng chói tai vang lên đúng lúc.
Bọn họ theo tiếng động đầu , cuối cùng cũng nhớ thứ gì đó lãng quên.
Là tên giáo sĩ , gã đang hi hi ha ha, kêu nhảy, điên khùng, lăn lộn loạn xạ, da thịt rơi rụng tan tác, thấp thoáng thể thấy xương cốt trắng hếu.
Gã gào lên một tiếng dài và nhọn, như một con cá sắp c.h.ế.t, mặt đất co giật từng hồi.
"Ồ, đúng ." Y Duy Đặc , "Còn gã."
Gã Y Duy Đặc "ô nhiễm" .
"Ô nhiễm" là chỉ sự chuyển đổi hình thái xảy khi vật chất chiều thấp chạm vật chất chiều cao, vật chất chiều thấp ô nhiễm sẽ dần chuyển sang hình thái của vật chất chiều cao, bản chất vị cách của họ hỗ trợ cho sự nâng cấp , cho nên phần cấu thành ban đầu sẽ nhanh chóng c.h.ế.t .
Và chỉ giới hạn ở thể xác, còn bao gồm cả phương diện tinh thần, sự sụp đổ ngay từ đầu sẽ kéo dài đến cuối cùng, đó chính là "mất khống chế", theo lý mà là thể đảo ngược...
Y Duy Đặc ngoài lý thuyết chậm rãi mỉm .
Ma lực vốn dĩ là thứ chứa đựng sự điên cuồng, trai của ô nhiễm.
Các pháp sư tuyệt đối sẽ dễ dàng sử dụng cạn kiệt sức mạnh tinh thần của họ, điều đó sẽ khiến ma lực mất kiểm soát, xà cột đủ chống đỡ nhà cửa, thứ nhận chỉ đống đổ nát.
May mà năng lực ngăn chặn.
"Kẻ cầm đầu" thầm nghĩ, cần làm thêm một chút việc, ví dụ như rút linh hồn để tìm kiếm ký ức, khi nó biến thành chất dinh dưỡng cho sinh mệnh mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cai-toi-khong-the-dien-ta/chuong-3-cau-cam-ghet-the-gioi-nay.html.]
Bạch Cửu hiện tại thoát khỏi trạng thái mất khống chế, sức làm việc , cho nên Bạch Cửu tìm nhóm tà giáo .
Bất kể các tín phụng vị thần nào, chọc bọn họ mà còn chạy?
Tìm thời gian sẽ bứng sạch cả ổ của các .
Với tâm tư như , Y Duy Đặc xòe năm ngón tay hành động, một sợi chỉ đen đ.â.m đầu giáo sĩ, ngay đó kéo một cầu ánh sáng.
Thân thể co giật của giáo sĩ đổ xuống, bất động. Y Duy Đặc lục tìm những mảnh vỡ ký ức cần thiết linh hồn .
biến cố xảy !
Ngay khoảnh khắc cầu ánh sáng xuất hiện, bề mặt bạc trắng nhanh chóng hiện lên những vết nứt đen đỏ, khối linh hồn đó điên cuồng nhảy nhót, giống như kết cục của .
Rắc rắc rắc —
Vết nứt từng chút một lan rộng, nó vỡ tan như một quả cầu thủy tinh đập hỏng, hóa thành những điểm sáng trôi nổi biến mất, còn tồn tại thế gian nữa.
Linh hồn c.h.ế.t , giáo sĩ cũng c.h.ế.t nhanh chóng phục sinh một hình thái khác.
— Phần chi lồi rụt , đầu và vai liền thành một khối, nó từ từ hiện một dạng trụ hình gậy, thò từng cái miệng răng nhọn và xúc tu, từng đốt xương sống nhấp nhô lớp da thịt.
Giống như một con sâu.
"Hi hi ——"
Dây thanh quản mới thành hình rung động o o, tuyên cáo sự đời của .
Sau đó, nó liền Y Duy Đặc với thần sắc lạnh lùng u ám nghiền nát dữ dội.
Kèm theo tiếng thét thê lương, nó hóa thành một vũng thịt nát tan tác, sương đen lượn lờ xung quanh.
"T.ử chú." Bạch Cửu ở một bên nhíu mày nhặt lấy những mẩu vụn còn sót , xoa xoa, : "Có hạ loại t.ử chú nào đó lên linh hồn gã."
Từ trong cổ họng Y Duy Đặc tràn một tiếng lạnh: "Ta nhớ kỹ cái mùi hôi thối , sớm muộn gì cũng một ngày, sẽ bắt kẻ chủ mưu rút gân lột da."
Hắn cảm thấy đùa giỡn.
"Là chúng ." Bạch Cửu ở bên cạnh nhàn nhạt bổ sung, "Chúng là một thể, đó là kẻ thù chung của chúng ."
Cậu ít khi lời mật gì, nên mới càng quý giá.
Vành tai ngay lập tức lan tỏa sắc đỏ nhạt, Y Duy Đặc rõ ràng phản ứng sinh lý của sinh vật bình thường, nhưng nhịp tim mô phỏng của tự chủ mà đập nhanh hơn.
"Phải." Khi chuyện, làn da trắng bốc lên sắc hồng, "Chúng sở hữu mối liên kết chặt chẽ mà ai thể chia cắt."
Hắn gần như hạ thấp giọng, chút khàn đục, đến mức tay cũng đẩy nhanh động tác, thành việc "dọn dẹp" theo mệnh lệnh của Bạch Cửu.
Nồng độ bóng tối ở khu vực tăng cao.
Lấy làm trung tâm, cái bóng múa may cuồng, bóng đổ do trăng đỏ phác họa khuyết thiếu, sắc đỏ sẫm từng chút một rút , giống như những mảnh vụn hài cốt thịt m.á.u thối rữa, lộ những đốm đen che phủ mảng lớn.
Cỏ hoa vốn sinh trưởng tự nhiên héo tàn, trơ khung xương xám trắng, trong chớp mắt nghiền thành bột mịn, lãnh địa bóng tối tiếp tục kéo dài, xác giáo sĩ và những mẩu thịt dịch mủ của dị chủng bao bọc hết thảy, mặt đất giống như mọc những túi nấm lớn nhỏ, từ từ nhăn nheo co rút , một lát tại chỗ còn vật gì.
Cảnh tượng giống như kẻ săn mồi đang tiêu hóa thức ăn trong túi dày của nó.
Lớp vỏ cây bong tróc, cành khô héo rũ, những chiếc lá xum xuê mức độ héo rụng khác , giống như c.h.ế.t gục đầu treo giá treo cổ, là một màu xám đen khô héo.
Lúc , sinh cơ diệt tuyệt, chim muông muông thú sớm tháo chạy, khu rừng hiện sự c.h.ế.t chóc khác hẳn với vẻ tràn đầy sức sống, sâu thẳm hơn, nguy hiểm hơn .
Nhìn cỏ xanh chân từ từ héo c.h.ế.t, Bạch Cửu càng im lặng hơn.
Nhìn chung, Y Duy Đặc dọn dẹp thực sự , phù hợp với tiêu chuẩn "sạch sẽ".
— Hắn dọn dẹp sạch bách tất cả thực vật , trong vòng mấy chục mét, đến một sợi lông cũng mọc nổi, cát trắng xóa phủ đầy mặt đất, lắm, tạo một mảnh sa mạc giữa khu rừng lá xanh tươi .
Bất kể ai tới đây một cái, đều tuyệt đối cho rằng nơi hình thành tự nhiên.
Nơi tuyệt đối xảy chuyện gì đó.
Tuy nhiên, vẫn lời ít ý nhiều khen ngợi một câu: "Tốt lắm."
Đó là bởi vì nếu đích tới dọn dẹp, kết quả lẽ cũng nửa cân tám lạng, nguyên tố giỏi sử dụng cũng là bóng tối, bản chất tương đương , đều tính xâm lược cực mạnh.
Vậy thì đừng ai nhạo ai nữa.
Y Duy Đặc nhận lời khen thì vui vẻ, hỏi: "Tiếp theo chúng sẽ ? Em đều theo trai."
"Về nơi ở của ở đây."
Bạch Cửu gọi căn nhà sống 18 năm là nhà.
"Em , đây là thế giới ban đầu của trai." Y Duy Đặc , "Anh kể với em một chút xíu , thì, thế giới như thế nào?"
Như thế nào?
Cậu thể tránh khỏi nhớ tất cả.
Bạch Cửu của quá khứ trong đầu đang quan sát hết thảy, đôi mắt cong lên, nhe hàm răng trắng hếu, nhạo một cách bệnh thần kinh.
【……… Tôi căm ghét… thế giới !】
Âm đuôi lạnh lẽo của tuyên cáo một ý nghĩ độc địa nào đó.
Những cái bóng của ngày cũ dần dần nổi lên, kéo trở vũng bùn dơ bẩn, ép hết đến khác nhớ những con sự việc nơi đây.
Dạ dày trống rỗng đang co thắt, cổ họng khô khốc, răng ê ẩm. Cậu nảy sinh cảm giác buồn nôn mãnh liệt, nhưng cứng rắn đè ép nó trở về.
Mang theo tất cả quá khứ mấy .
Bây giờ, một Bạch Cửu mang vẻ ngoài non nớt nhưng trải qua vô năm tháng ở dị giới ở đây, đôi đồng t.ử phản chiếu sự thờ ơ.
Cậu chỉ : "Tôi thích nó."
Không thêm bất kỳ sự tô điểm nào khác.
"Là thế ?" Bạch Cửu cảm thấy một bàn tay ấm áp nắm lấy tay .
"Vậy thì em cũng sẽ thích nó." Tay Y Duy Đặc nắm lấy tay còn lạnh lẽo nữa, mô phỏng nhiệt độ sinh học, cố chấp truyền sang cho .
Hắn nghiêm túc : "Chúng là cùng một , nên cùng sở thích và ghét bỏ."
"Anh trai, đừng buồn nữa, tuy em cũng chỉ tới đây mấy chục phút , vẫn hiểu rõ, nhưng nếu ghét nó, em sẽ cùng ghét nó."
"Được ?"
Hắn dùng lời và hành động thực tế để bày tỏ sẽ về phía .
Mãi mãi.
Tâm trạng rơi xuống đáy vực dần dần bò trở đường bình thường.
Đôi khi Bạch Cửu luôn tự hỏi.
Tại sản vật đời từ linh hồn giống ánh sáng đến thế.
Hay lẽ là ảo giác, nhiệt độ mang ấm áp như ánh sáng .
Lúc lão pháp sư đời giam cầm, lúc sống bằng c.h.ế.t, cũng là Y Duy Đặc cứu . Lúc cứu , trái tim tràn ngập sự tê liệt, thể hít thở, rạch cổ họng , kết thúc sinh mạng vô vị.
Cũng là Y Duy Đặc, cho chính một tia hy vọng theo nghĩa thực tế khiến tiếp tục sống tiếp.
Cậu bỗng nhiên đắm chìm trong những ký ức của quá khứ.