Cái "Tôi" Không Thể Diễn Tả - Chương 2: Tìm thấy anh rồi, anh trai
Cập nhật lúc: 2026-04-01 03:10:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Sứa Bánh Bao
Dị chủng đang phát tiết cơn phẫn nộ của .
Tên giáo sĩ đối diện cảm thấy mờ mịt cực độ.
Cái gì gọi là đồng loại???
Vừa mới trút cái nồi lớn mang tên lừa dối xuống, đội thêm một cái nồi khác.
Ta nó cũng oan ức mà!
Dị chủng lơ lửng giữa trung, vung vẩy vô sợi xúc tu, quét sạch cành lá đường , cái miệng cánh môi đen ngòm, mùi hôi thối nồng nặc phả mặt.
Cái miệng m.á.u đỏ lòm đóng đóng mở mở, ngừng phát những âm thanh rung động khủng khiếp, xé rách màng nhĩ mỏng manh: "Đáng c.h.ế.t... đáng c.h.ế.t!"
Giáo sĩ chật vật né tránh, vò đầu bứt tai cũng nghĩ phương pháp nào thể tấn công, cách khác căn bản lường tình huống .
Bản vị thế của gã trong tổ chức cao, tình cờ nhận sự trọng dụng của nhân vật lớn, cứ ngỡ đây chỉ là một buổi tế lễ bình thường, hiến tế, triệu hoán, đó thành nhiệm vụ cấp giao phó.
"Khốn kiếp!"
Một sợi xúc tu dài hơn những sợi khác một chút vặn đ.á.n.h trúng eo gã, cả mảng thịt đều quất nát, rìa vết thương chuyển thành màu đen cháy.
Gã c.h.ử.i thề một câu, loạng choạng từng bước lùi , gắng gượng vịn một cái cây, vết thương mới sinh nơi thắt lưng đau đớn thấu xương, khiến mồ hôi lạnh mặt gã ngừng chảy .
Nghĩ , mau nghĩ ... cách để thoát khỏi khốn cảnh, tương lai của gã còn tiền đồ rộng mở, ngã xuống ở đây.
Đợi , đồng loại...
Đột nhiên, giáo sĩ nảy ý , đôi mắt sáng rực lên.
"Các hạ, tế phẩm đó là đồng loại của ngài."
Gã khựng một chút, thuận theo ý đối phương mà cao giọng hét lớn: "Nếu ngài g.i.ế.c , vị đại nhân giới thiệu đến đây sẽ vui ."
Gã thể mượn cái tên của vị tờ giấy da dê để tạm thời uy hiếp.
Đợi nó buông lỏng cảnh giác, đó ...
Một kế hoạch định hình trong đầu gã.
"Xin hãy suy nghĩ kỹ một chút!"
Thương lượng xong thì ít nhất cũng tranh thủ cho gã chút thời gian.
Tay gã siết chặt lấy vật thể hình cầu lớp áo choàng, sẵn sàng đề phòng đòn tấn công của đối phương, nếu đến mức vạn bất đắc dĩ, gã thực sự dùng đến lá bài tẩy .
Lá bài tẩy trong tình trạng chuẩn , thậm chí còn thể bảo tính mạng của gã, gã vẫn còn nhớ lời dặn dò của vị .
【 "Triệu hoán, bắt lấy nó, đó mang về." 】
Người rõ mặt trong ký ức khẽ : 【 "Đừng để thất vọng." 】
Thân hình dị chủng khựng , những xúc tu đang múa may điên cuồng cũng dừng giữa trung.
Nó đang do dự, kiêng dè sự tồn tại trong miệng giáo sĩ.
Giáo sĩ thấy còn hy vọng, thừa thắng xông lên : "Đồng loại trong miệng ngài đang ở một bên lạnh nhạt xem, chúng lưỡng bại câu thương kìa, thật sự do con ngụy trang ?"
Gã cũng chẳng tin, một thiếu niên dễ dàng gã bắt cóc , thể là đồng loại của thứ .
Dị chủng xong, cảm thấy lý.
Nó chính diện đối mặt với giáo sĩ, nhưng phía lưng nứt một cái miệng, hỏi: "Mặc dù ngươi thở quen thuộc... nhưng ngoại hình của ngươi đúng lắm... vị thần ngươi tín phụng là gì?"
Bạch Cửu: "........."
Muốn các tiếp tục c.ắ.n xé , chứ chẳng chú ý.
Trong lúc bọn họ đang lôi thôi với , Bạch Cửu đang nhanh chóng làm rõ tình huống của bản .
Đầu tiên, nên ở đây.
Nhớ bữa tối, bên bàn , chép ghi chép ma pháp, cảnh vật xung quanh đột ngột đổi.
Ngay giây phút đầu tiên, tưởng vô tình chạm ma pháp trận do tiền bối để , dịch chuyển tới khu rừng bên ngoài tháp pháp sư.
khi suy nghĩ kỹ, phát hiện gì đó đúng.
Cảnh tượng nơi đây quen thuộc một cách khó hiểu, lục tìm những ký ức từ lâu về để đối chiếu, nhận một chuyện.
— Cậu dường như từ đại lục bao phủ bởi phe huyền bí trở về Trái Đất.
Thế giới ban đầu của .
Bạch Cửu vốn chỉ là một học sinh lớp 12 bình thường, buổi tối tan học về nhà thì bắt cóc.
Khi ấn lên một tế đàn để lấy máu, dần hiểu , những kẻ bắt cóc là một nhóm tà giáo đồ, bắt chỉ để làm tế phẩm cho nghi thức.
Bạch Cửu dĩ nhiên thể phản kháng, trong cơn chóng mặt do mất m.á.u quá nhiều, vốn dĩ tưởng sẽ c.h.ế.t như thế, nhưng khi mở mắt nữa, phát hiện phong cảnh mắt đổi.
Sau đó thì hiểu rõ.
Dường như sự cố ngoài ý nào đó khiến xuyên ngay tại hiện trường nghi thức.
Còn về việc tại xuyên , nơi đó Trái Đất. Đó là bởi vì Trái Đất sẽ đủ loại sinh vật quỷ dị kỳ hình dị dạng và những sử dụng sức mạnh phi khoa học.
Sau đó, trở thành một pháp sư, nhắc đến những trải nghiệm ở dị thế, khi cuộc sống định , vẫn luôn dưỡng lão sớm trong tháp pháp sư.
phận cứ thích trêu đùa lòng , xuyên về .
Hơn nữa còn ở ngay hiện trường nghi thức, linh hồn trở về thể xác, liền cùng tà giáo đồ mắt to trừng mắt nhỏ.
Nghi thức của bọn họ còn thành công , triệu hoán tà vật tồn tại ở hiện thế.
Bạch Cửu lúc tỉnh cảm thấy kinh ngạc.
Trái Đất mà cũng phe huyền bí tồn tại.
Vốn tưởng kẻ địch thể dễ dàng giải quyết là một lũ điên si tâm vọng tưởng, vả trở về mà sự chuẩn nào, thế thì chơi thế nào?
Nếu là bình thường, chờ c.h.ế.t .
cũng may, cơn kinh ngạc Bạch Cửu phát hiện sức mạnh của cũng cùng trở về, hơn nữa lũ làm tự c.ắ.n xé .
Cậu thu nhỏ sự hiện diện của để xem, cho dù thấy bọn họ lưỡng bại câu thương, cũng thể tranh thủ thời gian để khôi phục.
kẻ mặc áo choàng đen thông minh, chuyển dời mâu thuẫn lên đầu , khiến thể trả lời.
"Tại ?"
Có lẽ do Bạch Cửu chần chừ quá lâu, dị chủng bắt đầu chút bất mãn.
Lúc cho phép lười biếng, bản cũng thể hiểu lời của nó.
Cậu thể thấy những thứ mà mắt thường thể chạm tới, điều đó đại diện cho việc bình thường, giả ngốc vô dụng, dị chủng cũng chẳng thứ thiện lành gì mà tha cho vô tội.
Hơn nữa phận của chính là tế phẩm hiến tế cho nó.
Bạch Cửu do dự giây lát, liền tùy tiện một vị thần mà .
"…Nodens?"
……
………
…………
Sau khi xong, sự c.h.ế.t chóc kéo dài gần mười giây đồng hồ.
Không khí như đông đặc .
"Đợi , chuyện gì ?"
Giáo sĩ mồ hôi đầy đầu .
Vốn dĩ là một câu trả lời cẩn trọng, nào ngờ lời của Bạch Cửu ngay lập tức châm ngòi pháo nổ.
Con dị chủng trực tiếp lao tới, phát tiết thứ ba, rít lên: "T.ử địch... t.ử địch —— Ta mà gặp tín đồ của t.ử địch của chủ nhân —!!!"
Còn mãnh liệt hơn, phẫn nộ hơn hai !
Bành ——
Thân thể vặn vẹo đáng sợ giống như một quả pháo đại b.ắ.n , điên cuồng lao về phía .
Ngay cả giáo sĩ cũng nỡ dáng vẻ thê t.h.ả.m của Bạch Cửu nữa, nhưng hình khổng lồ của dị chủng đ.â.m sầm một bức màn bảo vệ.
Bức màn bán trong suốt ngăn cách Bạch Cửu và dị chủng, bề mặt của nó giống như một con chim nước lướt qua mặt hồ, gợi lên từng đợt sóng lăn tăn, sóng nước dập dềnh.
Ngoài điều đó , nó kiên cố vô cùng.
Dị chủng phát những tiếng rít kèn kẹt, mãnh liệt va đập bức màn, đ.â.m nát nó.
Bạch Cửu ngờ câu tùy tiện của mang đến hậu quả nguy hiểm hơn.
Cậu nhiều về vị thần thuận miệng đó, chỉ từng thấy trong một cuốn điển tịch thông dụng rằng một loại gọi là Nightgaunt, sinh đôi cánh và đuôi dài, ngũ quan, đầu sừng nhọn, là loại dị chủng hình dáng giống thực thể tín phụng Nodens.
Đa thần của các dị chủng đối địch , lẽ sẽ vấn đề gì lớn.
thuận miệng ngay cái tên t.ử địch của thần minh phía đối phương.
Đối phương hận thể xé xác .
hề sợ hãi, nhượng bộ nghĩa là trốn tránh.
Sau khi tạo một lớp màng bảo vệ, trầm mắt xuống, miệng lẩm nhẩm, đầu ngón tay lập tức bùng lên một tia hắc quang nhạt.
Nó giống như một cụm lửa màu sắc quái dị, cũng cháy đầu ngón tay như lửa thật, và ngày càng u tối, to lớn hơn.
Cùng lúc đó, những văn thù như như nhảy nhót sâu trong con ngươi của Bạch Cửu, hai bên gò má, sắp xếp và khắc ghi theo một trình tự kỳ dị trông vẻ đối xứng nhưng chứa đựng quy luật, nhiều văn thù hơn ẩn giấu lớp quần áo thể thấy bằng mắt thường.
Xám nhạt, đen mực, chuyển màu, màu sắc của văn thù dần trở nên đậm nét.
Mạch ma pháp đang xây dựng chặt chẽ.
Phụt ——
Đột ngột, từ trong những bóng tối thể thấy ở khắp nơi chân vươn vô thứ hình sợi dài, lao về phía con dị chủng .
Không giống như xúc tu của loài động vật mềm, cảm giác bóng nhờn đáng ghét đó, mà giống như cấu tạo từ bóng tối thuần túy .
Tựa như một tấm màn đen từ trời giáng xuống, từ từ bao phủ lấy.
"T.ử địch... thể nào... ngươi là... pháp sư, rõ ràng —"
Dị chủng nhốn nháo, thoát khỏi tấm màn lúc đầu trói buộc nó, đó từ từ bao bọc lấy bộ thể nó.
phát hiện thể thoát , thứ chắc chắn hơn so với tưởng tượng.
"Không gì là thể." Bạch Cửu siết chặt cổ tay, làn da nhợt nhạt hiện lên những văn thù đen kịt, từng sợi gân xanh nổi lên, "Ngươi mạnh đến thế, cũng yếu đến thế."
Cậu ý thức vô cùng rõ ràng rằng đang làm chủ cục diện, đáp trả những kẻ g.i.ế.c , cảm giác tuyệt vọng khi sắp c.h.ế.t khi xuyên , một thời gian dài vẫn nhớ rõ, thể lãng quên.
Cậu : "Ngươi tưởng vẫn là con cừu chờ mổ thịt ?"
Dị chủng phát một tiếng gào thét phẫn nộ, chấn động như một trận cuồng phong quét qua, lá cây của những cái cây xung quanh xào xạc run rẩy, run rẩy thể kiềm chế.
Vầng trăng khuyết nhọn hoắt lạnh, phản chiếu ánh đỏ vỡ vụn nhảy múa xung quanh, nó giống như một vị thần tàn khốc, mang đến sự giúp đỡ cho tín đồ của .
Thân hình đồ sộ của dị chủng phơi bày ánh trăng, phủ lên một lớp màu m.á.u tàn nhẫn, nó tắm trong trăng máu, một sợi xúc tu mà đ.â.m thủng một góc của bóng tối.
Thấp thoáng dấu hiệu đột phá khốn cảnh.
"C.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t ——"
Nó gào lên đầy khoái trá và bạo liệt.
Môi Bạch Cửu mất máu, trắng bệch.
Từ trong cổ họng bật một chuỗi tiếng ho, gắng gượng để gập xuống, chống sự náo loạn của ma lực đối phó với kẻ địch.
Hôm nay là đêm trăng máu...
Đối với khác thì đây là hiện tượng thiên văn mang tính quan sát.
đối với pháp sư mà , đây là một liều t.h.u.ố.c xúc tác đáng gờm, những ngày đặc biệt , các phân t.ử ma lực sẽ náo loạn dữ dội.
Phân t.ử ma lực cần sức mạnh tinh thần để điều khiển.
Mặc dù là pháp sư cấp 6 chạm đến ranh giới cấp 7, nhưng trong trạng thái sức mạnh tinh thần cạn kiệt, cũng năng lực làm gì thì làm đêm trăng máu.
Ngoài , dị chủng sẽ nhận sự gia tăng sức mạnh hiện tượng thiên văn kỳ lạ, ví dụ như lúc đây, nó vốn sa ma pháp của đang dần thoát khỏi khốn cảnh.
" là một hắc pháp sư." Cậu khẽ lẩm bẩm.
Bóng tối nồng đậm cuộn trào xung quanh cơ thể , tranh chen lấn để hôn lên con khiến chúng cảm thấy sự hòa cực lớn .
Một đám mây đen vặn che mất mặt trăng, sắc đỏ bất tường biến mất dấu vết.
Dị chủng mất ưu thế.
Đến cả lòng trắng mắt của Bạch Cửu cũng sắc đen nhuộm đẫm, các văn thù bao phủ khắp cơ thể xoắn bện chặt chẽ, nối liền thành một dải, mái tóc dài đen kịt như đêm.
Cậu gần như hòa làm một với bóng tối, lớp da thịt như khoác lên lớp áo dệt từ bóng đêm, bộ đồng phục học sinh xanh trắng giống như khoác lên một cái bóng thuần túy .
"Được ."
Cậu lạnh.
Trước khi chuyển hóa.
Đầu ngón tay thon dài lau vết m.á.u tràn nơi khóe môi, đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ.
Nuốt xuống vị tanh ngọt, đôi môi nhợt nhạt tô điểm sắc đỏ, lộ một vẻ điên cuồng dữ tợn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cai-toi-khong-the-dien-ta/chuong-2-tim-thay-anh-roi-anh-trai.html.]
"Chúng tiếp tục, nhỉ?"
Dị chủng dĩ nhiên chờ c.h.ế.t, nó phát âm thanh khủng khiếp, mấy sợi xúc tu chui qua lỗ hổng , trực tiếp lao tới.
còn đến mặt Bạch Cửu, một bức màn bảo vệ chặn .
Bạch Cửu đặt hai tay lên màn chắn, dấy lên từng đợt sóng lăn tăn.
"Không còn chiêu thức nào khác ?"
Mất sự cộng hưởng từ hiệu ứng trăng máu, nó thậm chí còn thể làm thương.
Là đ.á.n.h giá cao nó .
Hiện tại, ho m.á.u vẫn là do cơ thể vận hành quá tải mà thành.
Bạch Cửu nhấc một ngón tay lên, những sợi chỉ đen tơ tằm c.h.é.m đứt mấy sợi xúc tu thành từng miếng thịt vụn, m.á.u màu sắc quái dị b.ắ.n tung tóe, làm mờ tầm mắt.
"Oa oa oa oa —" Dị chủng đau đớn kêu lên, vô con mắt đóng mở, như những ngọn đèn lúc sáng lúc tắt.
Cậu ấn vùng dày của , cổ họng khô khốc, trong cơn ảo giác những nhãn cầu thành những quả mọng tươi đỏ, tự chủ mà lộ vài phần tham lam.
Đó là cơn khát khao lâu gặp...
"Vậy thì kết thúc thôi."
Bạch Cửu lấp đầy sự trống rỗng của bản .
Lỗ hổng tấm màn bóng tối một nữa khâu .
Dị chủng nhốt bên trong, nó điên cuồng vùng vẫy một cách vô vọng, như một con chuột nhốt trong bao tải, bề mặt đ.â.m lồi lên mấy điểm.
Trói buộc, xé xác, nghiền nát.
Bạch Cửu khéo léo chồng chất mấy ma pháp cấp thấp lên , tiêu hao ít hơn, uy lực tương đương, chỉ là thời gian dài hơn, may mà chuẩn từ .
Hắc quang đột ngột hiện , mang theo sự sắc bén nhọn hoắt vạch một đường vòng cung cực nhanh, những cái cây mà nó qua gọt những mặt cắt nhẵn nhụi bằng phẳng.
"Vốn dĩ đ.á.n.h với ngươi, thôi , gửi lời hỏi thăm đến chủ nhân của ngươi."
Cậu gần như chuyển hóa thành một thực thể hình đen kịt, chỉ lộ một con mắt giống như , đầu ngón tay hất tia hắc quang còn sót , rời .
"Ồ, ngươi còn cơ hội đó nữa ."
Cậu sẽ ăn thịt nó, để linh hồn nó từ từ tiêu hóa trong dày .
Sự việc thành định cục.
Rắc —
Thân thể phình to của dị chủng xuất hiện những vết nứt thon dài, vết nứt sâu, xuyên thấu khiến nó vỡ tan như một bình hoa gốm đập nát.
Nhãn cầu của nó nổ tung nước dịch, cái miệng lớn đóng mở vài cái, để lời trăng trối cuối cùng: "Nhân loại? Không, ngươi thể là nhân loại! Ta rõ ràng — cảm nhận thở của chủ nhân ■■ từ ngươi —"
Tên giáo sĩ tà giáo thể suy nghĩ nữa, gã đờ đẫn đối phương, đại não trống rỗng.
Đồng thời gã cũng vô cùng kinh hãi, Bạch Cửu đang đ.á.n.h bại con dị chủng đó.
Pháp sư?
Thật sự bình thường... nhưng rõ ràng... vị ...
"Tí tách tí tách —"
Máu thịt đen đỏ đầm đìa rơi xuống, con dị chủng đó vỡ nát đến mức còn hình thù gì nữa.
Bầu trời đột ngột đổ xuống một trận mưa đặc biệt, những mảng thịt m.á.u đen đỏ lớn nổ tung , b.ắ.n đầy những dịch mủ tanh hôi.
Tiếng rơi "tí tách tí tách" cực giống lúc mưa to tầm tã, những trận mưa xối xả mật tập giáng xuống, cho nên mới nhận lầm.
Giáo sĩ kịp đề phòng mưa m.á.u xối đầy đầu, đeo lên một chiếc "mặt nạ đau khổ".
Lúc , mây đen tản , mặt trăng tiếc nuối dị chủng c.h.ế.t .
Bạch Cửu giải trừ trạng thái chiến đấu.
Sắc đen bao phủ đang từ từ rút , từ một cái bóng lập thể chuyển hóa thành bình thường, vệt đen cuối cùng tách khỏi đầu ngón tay, khuôn mặt nhợt nhạt một nữa lộ , càng thêm vài phần cảm giác trong suốt.
Trong tay nắm một quầng sáng đen, đưa lên miệng l.i.ế.m láp, quầng sáng lập tức vơi một lớp, dày đang co thắt của xoa dịu đôi chút.
Mùi ngửi thì khá hôi, nhưng ăn giống bít tết tiêu đen.
Bạch Cửu nhét bộ miệng, còn chẳng cần nhai, nó giống như kem tan chảy trong khoang miệng, hương vị thực sự tuyệt vời.
Linh hồn của dị chủng thể ăn , chỉ cần thể chống đòn tấn công từ tinh thần thể còn sót của nó, là thể chuyển hóa nó thành một phần của chính .
Điều lợi cho việc tăng cường thực lực và khôi phục sức mạnh tinh thần.
Không chỉ linh hồn dị chủng, linh hồn con cũng thể ăn , hơn nữa còn dễ tiêu hóa hơn, nhiều "ô nhiễm" đến thế.
Ở thế giới từng kẻ làm như , điên cuồng tàn sát con , ăn linh hồn của họ, cuối cùng các pháp sư phái chính nghĩa liên minh vây đ.á.n.h tới c.h.ế.t.
Bạch Cửu tuy kế thừa y bát của tiền bối, làm một hắc pháp sư, nhưng sẽ ăn linh hồn con , cảm thấy điều chẳng khác gì ăn thịt cả.
Cậu về phía giáo sĩ, các nguyên tố bóng tối tán loạn hội tụ , ép khô chút sức mạnh cuối cùng để tạo cho một chiếc ô, che chắn trận mưa m.á.u thịt.
Dĩ nhiên, hề quên mất kẻ tội đồ .
Giáo sĩ đang nôn mửa, gã vét sạch thứ trong dày, cống hiến hết cho đất , sắc mặt xanh mét ngẩng đầu, liền thấy Bạch Cửu đang tới.
Tức khắc, sắc mặt gã càng khó coi hơn.
"Khốn kiếp." Gã mắng thành tiếng, nghĩ đến t.h.ả.m trạng cái c.h.ế.t của con dị chủng , cảm thấy thể giữ lá bài tẩy đó nữa, ít nhất nếu còn sống, còn thể giải thích chuyện, lẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Bạch Cửu, ngừng lấy công chuộc tội, còn thể nhận sự trọng dụng hơn nữa.
Nói là làm.
"Đây là ngươi ép !"
Dưới khuôn mặt trung niên bình thường hiện lên vẻ hung ác, tay gã nhanh chóng chạm vật thể hình cầu bên hông, nắm chặt, mạnh mẽ ném về phía Bạch Cửu.
"Ngươi vĩnh viễn sắp đối mặt với thứ gì !"
Vật thể hình cầu vẽ một đường vòng cung trong trung, bay về phía Bạch Cửu.
"C.h.ế.t cho , ha ha ha ha ha ha —" Gã rít lên cuồng dại: "Những kẻ làm phiền kế hoạch của chủ nhân đều kết cục !!!"
Bạch Cửu nheo chặt đôi mắt, trong con ngươi phản chiếu điểm đen đang lao tới.
"..." Ý nghĩa của những từ ngữ khô khốc trong miệng thốt một nửa, nhưng lặng lẽ nuốt trở .
Bành bành —
Vật thể hình cầu khi rơi xuống đất, nện vùng đất mềm làm nó lún xuống, lăn mấy vòng, chất liệu vàng xỉn, bề mặt gồ ghề, phản chiếu ánh sáng vụn lấp lánh.
Ngoài , hề phản ứng.
Một giây, hai giây...
Hồi lâu , vẫn động tĩnh gì.
... Thế thì ngại quá mất.
Bạch Cửu cảm xúc, giống như đang xem một vở hài kịch nực do một kẻ điên tự biên tự diễn.
Giáo sĩ ngây dại: "Chuyện... chuyện gì thế ?"
Quả cầu kim loại , quả cầu kim loại chỉ thể vô tội đó.
Bạch Cửu cảm nhận bất kỳ d.a.o động năng lượng nào đó, vẻ ngoài thì dọa , thực chất chỉ là một quả cầu kim loại.
Xem kẻ phái gã tới lãng phí tài nguyên .
Cậu thu ô, lâu , tới mặt tên giáo sĩ tà giáo đang dám tin mắt .
Thân hình mảnh khảnh chắn mảng lớn ánh trăng, cái bóng đổ xuống bao phủ lấy đối phương, những sợi tóc vụn rối che khuất đôi mắt.
Cậu giơ tay lên —
Từng sợi chỉ đen hư xuất hiện, nhảy nhót ánh hàn quang sắc bén, khéo léo siết chặt lấy cổ đối phương, thắt chặt.
"Đợi ..."
Tên giáo sĩ tà giáo kịp phản ứng rơi trạng thái nghẹt thở, sắc mặt tím tái, lưỡi thè , hệt như một con ma treo cổ.
Gã điên cuồng cào cấu những sợi chỉ đang siết cổ , giật chúng , nhưng chỉ thể cào từng vệt máu.
"…Thả ... khốn kiếp... ... cầu xin ngươi —"
Điều đổi là một ánh mắt lạnh lẽo, Bạch Cửu đặt tay lên đỉnh đầu gã, chạm gã, nhưng tên giáo sĩ tà giáo lập tức giống như một con ch.ó liều mạng kêu "hừ hừ hừ hừ", cái đau của xác thịt, mà linh hồn gã giống như một bàn tay lớn tùy ý nhào nặn.
"Yên tâm, sẽ g.i.ế.c ngươi ."
Cậu định g.i.ế.c gã quá nhanh, sợi chỉ duy trì sự cân bằng khéo, làm gã nghẹt thở c.h.ế.t, cũng khiến gã dễ chịu.
Giới huyền bí thích nhất là tra tấn linh hồn, chỉ cần búng nhẹ một cái, còn sướng hơn cả nỗi đau thể xác, khi g.i.ế.c xong, rút linh hồn gã , hỏi trực tiếp.
Cũng chỉ gã mới thể trả lời, linh hồn của những đồng bọn của gã khi chịu sự tấn công tinh thần của dị chủng đều vỡ vụn .
Cộng thêm việc hiện tại tâm trạng .
Ánh mắt giáo sĩ rã rời, hai tay buông thõng, móng tay còn sót vết m.á.u bẩn, nước bọt tự chủ mà chảy , làm ướt cổ áo.
Cảm giác nghẹt thở ngày càng mãnh liệt, trong cơn mơ màng, lúc sắp c.h.ế.t gã thấy bàn tay đang rảnh rỗi của Bạch Cửu,
Và mục kích thấy một điểm quỷ dị.
Trên mu bàn tay trái của mọc những chồi thịt màu đỏ thẫm dày đặc, dài ngắn đều.
Có cái phình to , nứt một khe nhỏ thon dài.
Giống như một nhãn cầu thành hình đang sinh trưởng, ngày càng lớn hơn, khe hở đóng mở, dáng sắp mở mắt đến nơi, gây một sự run rẩy khó tả.
Tiếng thét của gã tắc nghẹn trong cổ họng.
Đột nhiên, những sợi chỉ mảnh siết cổ gã đều nới lỏng .
"Khục hự —" Gã thở dốc một cách đau đớn kịch liệt, quỳ rạp đất: "Tôi ... tha cho ..."
Sợi chỉ đen biến mất.
Sự im lặng nồng đậm bao trùm lấy Bạch Cửu, cái bóng của kéo dài , âu yếm leo lên đầu ngón tay, lưu luyến rời.
Cậu đó lạnh nhạt, nhưng trong mắt ý mà chính cũng nhận .
Lúc , vầng trăng đỏ rực đang thét gào.
Giữa khu rừng rậm đang run rẩy bần bật, những bóng râm đen kịt dần dần dâng lên, vui sướng há miệng lớn nuốt chửng ánh trăng đang rút lui.
Quần tinh thì thầm bàn tán.
Không từ lúc nào, bóng tối đang dần khuếch trương ùn ùn kéo đến, vây quanh tạo thành hình , ngưng kết như tụ cát thành tháp thành một thiếu niên tóc đen nhánh.
Một bộ trường y ôm sát phủ đầy những hoa văn chìm mặt nghiêng, những chiếc cúc bạc nơi vạt áo tỏa ánh sáng bất tường, chân đôi ủng dài kiểu phục cổ.
Dưới lớp tóc mái lưa thưa, đôi đồng t.ử màu xám trắng mang cảm giác vô cơ, hàng lông mi đen như lông quạ nhuốm màu ánh đỏ, làm tôn lên mống mắt phản chiếu sắc máu.
Bóng tối cuộn trào phục tùng quỳ rạp chân , là thị tùng trung thành nhất, đang quỳ nghênh đón vị quân vương của họ.
Cậu liếc giáo sĩ một cái, tò mò và nghi hoặc đặt câu hỏi.
"Ngươi gì?"
Giáo sĩ ngước mắt lên, theo bản năng đáp nguồn âm thanh: "Chỉ cần tha cho ..."
Những lời thành hình c.h.ế.t yểu trong bụng.
"A a a a a ——"
Ngay lập tức, tiếng thét t.h.ả.m thiết, phi nhân loại của gã chấn động cả khu rừng rậm, võng mạc rõ ràng trong chớp mắt những mảng màu đỏ rực lấp đầy.
Đôi mắt chảy xuống hai hàng vết m.á.u quanh co, gã lăn lộn khắp nơi, vẫn thể xoa dịu cơn đau kịch liệt như móc sống nhãn cầu.
Những hình ảnh còn sót vang vọng trong đại não, khơi dậy từng đợt run rẩy.
Da thịt bắt đầu bong tróc từng mảng lớn.
Không chỉ là thể xác, tinh thần của gã cũng chịu sự ô nhiễm, lý trí x.é to.ạc chút nương tình, nhưng đại não một mảnh hỗn độn, sa trong nỗi đau đớn ngừng nghỉ, khiến gã nhận bản đang dần trượt xuống cảnh địa tồi tệ.
Vực thẳm đáng sợ đang mở rộng vòng tay với gã.
Thiếu niên ăn mặc kỳ lạ phớt lờ t.h.ả.m trạng của gã, giống như đây chỉ là một khúc nhạc vô vị, dời mắt , tuần thị xung quanh, dáng vẻ lơ đãng.
Tất cả đều tẻ nhạt vô vị.
Cậu nghĩ.
khi đầu , chú ý đến Bạch Cửu.
Tầm mắt của họ thể tránh khỏi va .
Tất cả đều khác.
Mô tả thế nào nhỉ?
Chiếc mặt nạ đạm mạc của thiếu niên vỡ tan , những mảnh vỡ hóa thành những ngôi vụn, rắc đôi mắt , thắp sáng cả thế giới trong mắt.
Thế là chạy về phía Bạch Cửu, mái tóc dài và vạt áo gió cuốn lên, đôi ủng dài đạp nhịp điệu nhẹ nhàng, che giấu tâm trạng của chủ nhân.
Bạch Cửu nghiêng mặt , giả vờ quan tâm, nhưng khóe môi một độ cong nhỏ.
Không lâu , dừng bước, hai cùng một đường thẳng song song, vai kề vai.
Mà thiếu niên tóc đen mắt xám đăm đăm Bạch Cửu hồi lâu, đôi đồng t.ử nhạt màu lóe lên ánh sáng vui vẻ, nắm lấy tay .
Một nụ thuộc về kẻ săn mồi lướt qua môi .
"Tìm thấy , trai."