Cái "Tôi" Không Thể Diễn Tả - Chương 1: Tế đàn
Cập nhật lúc: 2026-04-01 03:07:34
Lượt xem: 0
Editor: Sứa Bánh Bao
Trăng m.á.u tô điểm cho bầu trời đêm.
Sắc trăng đỏ thẫm như m.á.u tươi nhỏ xuống ròng ròng, dần dần nhuộm đẫm vòm trời sâu thẳm.
Trong khu rừng bí ẩn nơi ngoại ô, những tán cây rậm rạp sự bao phủ của màn đêm hiện đặc biệt đáng sợ, những cành lá vươn kéo dài thành từng vệt bóng thon dài vặn vẹo, tựa như một đàn yêu ma đang múa may vuốt nanh múa vuốt.
"Hãy lắng lời triệu hoán của , hỡi sự tồn tại đang trôi dạt nơi hư ..."
Giữa gian tĩnh mịch, tiếng niệm chú khàn đặc đột ngột vang lên.
Một con quạ đậu ngọn cây.
Nó nghiêng đầu, con ngươi nhuốm màu m.á.u phản chiếu khung cảnh quái dị.
Tại một trống giữa rừng, một nhóm mặc áo choàng đen tụ tập tế đàn dựng sẵn.
Kẻ dẫn đầu dùng mũ trùm che kín mặt, dang rộng hai cánh tay. Những khác phía gã yên lặng quỳ một gối đất, khuôn mặt chìm trong bóng tối.
"Chúng con tại đây hiến tế phẩm..."
Ánh trăng đỏ rực lạnh lẽo đổ xuống, phác họa hình của tế phẩm tế đàn.
Không là gia súc mổ thịt, mà là một con .
Một thiếu niên mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng ở đó.
Cổ tay và cổ chân rạch những vết thương dài hẹp, m.á.u trào , bắt đầu lan rộng từ xung quanh cơ thể, làm vấy bẩn gạch đá.
Máu tràn một cách vô trật tự, mà bắt đầu chảy như thể sinh mạng, tất cả đều chảy những rãnh khía tế đàn.
Sứ giả của bọn gã sắp giáng lâm.
Đám giáo đồ áo đen bên đắm chìm sâu ảo tưởng của chính .
Không một ai phát hiện , , là một ai ngờ tới.
Trong mắt bọn họ, c.h.ế.t, thiếu niên tế phẩm tế đàn , ngón tay cử động một chút.
Tiếp đó, đôi mắt chậm rãi mở .
Đau đầu, choáng váng quá...
Đây là cảm giác đầu tiên của Bạch Cửu, đầu giống như bổ , cảm giác đau âm ỉ mãi tan, tự chủ mà phát một tiếng rên hừ nhẹ.
"Cung nghênh ngài giáng lâm..."
Bạch Cửu vặn thấy một câu như , sự mờ mịt trong mắt rút , mạnh mẽ đầu mới phát hiện đang một tế đàn.
Những cây nến trắng ở mép tế đàn đột ngột bùng cháy, ngọn lửa trắng lóa, những văn thù kỳ lạ phủ đầy tế đàn, ngừng lóe lên điên cuồng theo lời chú ngữ .
Tứ chi truyền đến cảm giác vô lực, mí mắt nặng nề.
Bạch Cửu: "........."
Không chứ, đang làm cái quái gì ???
Các tổ chức nghi thức tế lễ tà giáo ngay cửa nhà ?
Còn nữa, tại ở đây?
Mọi đều quá tập trung nghi thức, phát hiện tỉnh .
Kẻ áo đen như thủ lĩnh lấy một tờ giấy da dê hơ lên ngọn nến điểm hỏa, cái tên ở chỗ ký tên tỏa sáng.
Lưỡi lửa nóng rực cuốn lấy tờ giấy, tham lam l.i.ế.m láp.
Ngay khoảnh khắc tờ giấy da dê cháy hết.
Máu chảy rãnh khía cuộn lên như nước sôi, bong bóng nổi lên vỡ tung, bốc lên một làn sương màu máu, bắt đầu khuếch tán, tràn ngập mùi m.á.u tanh.
Tiếp đó đám lửa từ từ bùng lên, tụ tập, cuối cùng hình thành một vòng xoáy.
Nó dừng giữa trung, giống một cánh cửa thành hình, trông như một đường hầm kết nối với gian khác, sâu thấy đáy.
"Thành công , chúng thành công !"
Một đám áo đen hoan hô nhảy nhót kêu lớn, trong mắt lóe lên vẻ vui sướng, "Đây là cánh cửa để sứ giả giáng lâm xuống thế giới !"
Khung cảnh quen thuộc một cách khó hiểu.
trong nhất thời Bạch Cửu làm rõ tình huống là thế nào, cũng tại tế đàn, xung quanh là hiện trường tà giáo khó hiểu.
Đợi ... hiện trường tà giáo?
Cậu đột nhiên nhớ điều gì đó.
Trong khoảnh khắc, bốn phía làm mà trở nên tịch mịch.
Ngày hè oi ả, tiếng ve kêu và chim hót dường như tuyệt tích khỏi thế giới .
Con quạ ngọn cây vỗ cánh mấy cái, nó chịu nổi bầu khí tà ác , cũng nhanh chóng bay trốn chạy.
Lúc , một sợi chỉ đen nhanh chóng kéo nó trở , quấn lấy nó như thể sinh mệnh, con quạ tức khắc cứng đờ.
Một bàn tay lạnh lẽo vươn từ trong bóng tối, bắt lấy nó, kẽ ngón tay siết chặt rỉ những sợi lông vũ đen mềm mại.
Loài thú đáng thương hét lên, kêu gào, vùng vẫy điên cuồng để thoát khỏi nơi , nhưng đôi mắt đầy suy tư trong làn sương đen phân một tia dư quang liếc nó một cái, tất cả đều đột ngột dừng .
Bóng tối phác họa đường nét của một thiếu niên, dần dần thành hình.
Mái tóc đen dài rũ xuống tận eo, tay nhéo con quạ c.h.ế.t , thiếu niên đột ngột xuất hiện vững vàng ngọn cây thanh mảnh.
Hốc mắt sâu, dung mạo nhợt nhạt và u ám. Quan trọng là, mà trông giống hệt Bạch Cửu.
"Anh trai của ?"
Hắn chút nghi hoặc giải thích , đầu sang hướng khác.
Bỗng nhiên, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ, chậm rãi cúi đầu, một nữa bước trở bóng tối, giống như từng xuất hiện.
Cảnh tượng ai phát hiện .
Ở phía bên .
Sự kinh hoàng thể diễn tả giáng xuống nơi .
Từ trong vòng xoáy đó, một chiếc xúc tu màu đen to lớn nhớp nháp vươn , trông như một bộ phận của loài động vật mềm, ngay đó là hình khổng lồ ghê tởm và đáng sợ, bộ đều chui ngoài.
"Oẹ..."
Lúc vang lên tiếng nôn mửa liên tiếp hợp thời điểm.
Ngoại trừ kẻ dẫn đầu, những giáo đồ đang quỳ rạp đất trong sự mong đợi đối với thần minh, nảy sinh những phản ứng thể ức chế .
Cảm giác nôn mửa mãnh liệt giống như bám chặt lấy vỏ đại não bọn họ, thông qua tầng diện tinh thần triển khai từng bước tấn công đối với bọn họ.
Bọn họ nôn mửa, cảm thấy tim đập nhanh liên tục.
Đối mặt với nguy hiểm thể chịu đựng , cơ thể con bản năng đưa cảnh báo, dây thần kinh run rẩy gào thét điên cuồng.
Đây là cái gì?
Thứ gì giáng lâm xuống thế giới của chúng ?
Một gã quá nhạy cảm khi ngất nghĩ như .
Mà những đồng hành xui xẻo của gã thần kinh hề yếu ớt như gã, ngược chịu đựng trải nghiệm tiếp theo giống như cực hình.
"Chào mừng ngài đến."
Kẻ dẫn đầu khẽ cúi .
Cách ăn mặc của gã chỉnh tề, tinh thần cực , vẻ thất thố như đám cấp .
Nghi thức thành ?
Giáo sĩ đại nhân đang đối thoại với sứ giả của thần minh ?
Một giáo đồ sự dày vò kép về thể xác và tinh thần lờ đờ ngẩng đầu lên, mở to mắt, cố gắng rõ diện mạo sứ giả của thần minh.
Hắn một cái.
Sau đó ——
Tiếng "tí tách tí tách" vang lên, hai tay bịt chặt mắt, hét lên như một đứa trẻ.
"A a a a a ——! Mắt... mắt của !!!"
Máu ngừng tuôn từ mắt , xuôi theo lòng bàn tay nhỏ xuống, thấm ướt cỏ dại, màu đỏ tươi và xanh biếc trộn lẫn thành một màu sắc yêu dị.
Hắn gào rú đau đớn, cào loạn mái tóc , liều mạng dùng đầu đập xuống đất giống hệt một kẻ điên mất trí, đó ngã xuống đất, bắt đầu lăn lộn qua , làm bụi đất bay mù mịt.
Những giáo đồ còn giật một cái, sự tò mò bắt đầu điên cuồng lớn dần.
Rõ ràng nên làm như , nhưng tính xu hướng của con khiến bọn họ nhịn mà ngẩng đầu theo phản xạ điều kiện.
"Mắt... mắt của ——!"
"Đau quá!! Không, , làm thế ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cai-toi-khong-the-dien-ta/chuong-1-te-dan.html.]
"Tôi mù , mù ——!"
Sau đó liền cùng vị đồng hành đó bước t.h.ả.m cảnh tương tự.
Khung cảnh như trong bệnh viện tâm thần khiến bọn họ trông giống tà giáo đồ hơn bao giờ hết, ít nhất hiện tại biểu hiện của bọn họ thể gọi là những kẻ điên thực thụ.
Vị sứ giả của thần trong miệng bọn họ quả thực là sự cụ thể hóa những tạo vật độc ác ngòi bút của các nhà văn tiểu thuyết kinh dị.
Hình dáng tổng thể như một quả trứng, là những xúc tu đen thô cứng bủa vây như những sợi dây thừng vặn vẹo. Không miệng, càng đừng đến ngũ quan bình thường.
Từng con mắt dày đặc phủ khắp cơ thể béo nộn của nó, những nhãn cầu lòng trắng chiếm giữ hốc mắt lông mi, mỗi con đều như múi quả mọng nước, giống như bất cứ lúc nào cũng thể nhỏ xuống dịch quả chín nát, thỉnh thoảng đóng mở như thể hô hấp.
Sự tồn tại của nó giống như một loại ô nhiễm.
Như một con d.a.o nung đỏ, đ.â.m sâu não bộ của bạn mà khuấy đảo.
Đám cỏ dại mọc quanh tế đàn hiện những đốm đen xám, cành cuống héo rũ, phạm vi ảnh hưởng dần dần mở rộng .
"Tế phẩm... tế phẩm của ..."
Trên hình của nó bỗng nhiên nứt một cái miệng lớn, một chiếc lưỡi đỏ tươi phân nhánh như lưỡi rắn, nước miếng chảy xuống, lời thuộc về ngôn ngữ của bất kỳ quốc gia nào.
"Tổng cộng 12 con, đều ở đây cả ."
Kẻ áo đen cầm đầu đối mặt với dị hình khủng khiếp như mà vẫn thể ung dung trả lời, thậm chí dám thẳng nó, cả hề hấn gì.
Giọng điệu của gã tùy ý, hơn nữa còn dùng lượng từ "con", coi những đồng loại cùng cấu trúc với là con .
Giống như bọn họ chỉ là một bầy gia súc, khi mổ thì lột da cắt thịt.
Tế phẩm rõ ràng chỉ một... nhưng 12 con.
Những mặt ở đây ngoại trừ kẻ dẫn đầu, cộng thêm cái kẻ xui xẻo hiến tế đó, tổng cộng chính là con 12.
Cái... cái ...
Cái còn gì mà hiểu nữa chứ?
Từng khuôn mặt nhiễm lên vẻ kinh hoàng.
Bọn họ vốn chẳng tín đồ thành tâm gì, gia nhập tổ chức chỉ để lợi dụng mạng lưới quan hệ khổng lồ của bọn họ nhằm trục lợi, sự tham lam như ác quỷ thúc đẩy bọn họ sát hại một thiếu niên vô tội.
Khi thể tham gia buổi tế lễ , bọn họ còn vì thế mà tự đắc, cho rằng nhận sự trọng dụng.
Ai ngờ... bọn họ cũng trở thành những con cừu chờ mổ thịt.
Có bắt đầu run bần bật, lóc , chạy, nhưng ngại uy áp của dị chủng, bọn họ chỉ thể bò đất run rẩy cơ thể.
vẫn còn một nhóm nhỏ cam lòng từ bỏ một tia hy vọng, "Cái ... giáo sĩ đại nhân, ngài đang đùa thôi, đúng ? Chúng rõ ràng đóng góp nhiều cho tổ chức, ngài sẽ từ bỏ chúng ..."
"Thưa các quý ông." Gã , đang mỉm , "Vì Thánh mẫu, Thánh t.ử của chúng , cũng như vị Thần tối cao của chúng ——"
Gã cúi vẫy tay với bọn họ: "Các nên cảm thấy vinh dự vì thể hiến dâng sinh mạng của , ?"
"Hãy tin rằng trong thần quốc của ngài, các sẽ vĩnh sinh!"
Gã, kẻ mũ trùm che khuất nửa khuôn mặt, nở nụ , lúc trong mắt những đó, gã còn đáng sợ hơn cả con dị chủng cực kỳ hiện hữu .
Tiếng lóc của đám tà giáo đồ ngày càng lớn, thành công làm gã vui vẻ.
Đột nhiên, một chiếc xúc tu lao về phía gã.
Giáo sĩ giật , vội vàng né tránh, nhưng mép áo choàng vẫn cẩn thận dịch mủ đó b.ắ.n trúng, nhanh chóng ăn mòn như chạm axit sunfuric.
Xúc tu đ.á.n.h hụt tạo một cái hố mặt đất bằng phẳng, đất đá văng tung tóe.
"Các hạ, ngài định làm gì?" Giáo sĩ chằm chằm dị chủng triệu hoán , "Ngài định bội ước nội dung trong khế ước ?"
Gã , tay tự chủ sờ về phía thắt lưng, lớp áo choàng một khối cầu tròn nhô lên.
Nước miếng từ cái miệng gớm ghiếc của dị chủng chảy xuống càng lúc càng nhanh, hàng ngàn con mắt chằm chằm một , xoay tròn tí tách.
Nó phát một tiếng rít nhọn.
Tức khắc, ngoại trừ giáo sĩ, tất cả những khác đều ngã lăn đất dậy nổi, cơ thể co giật theo điều kiện, m.á.u chảy từ miệng và mũi.
Giáo sĩ ảnh hưởng, nhưng sắc mặt lập tức sa sầm xuống.
Dị chủng gầm thét.
"Nhân loại... Ngô nể mặt vị cao vị giả mới giáng lâm xuống nơi , ngờ các dám đùa giỡn , giở trò gian lận với lượng tế phẩm!!!"
Nhiều xúc tu hơn tấn công về phía giáo sĩ, hình khổng lồ từng bước di chuyển về phía , vô cùng áp lực.
Rõ ràng là lấy gã để bù lượng tế phẩm.
Giáo sĩ chật vật né tránh, hét lên: "Làm thể?!! Tôi rõ ràng đếm qua ."
Vẫn còn dám dối!
Dị chủng càng giận dữ hơn, tấn công càng phát linh lệ, vô xúc tu múa may tùy ý, băm vằn con .
Giáo sĩ tin, trong kẽ hở né tránh tấn công, gã c.h.ử.i thề đếm nhóm đang đất .
Một, hai, ba, bốn... mười một???
là mười một thật.
Đợi , gã còn sót mất một .
Giáo sĩ nhớ tới thiếu niên dùng để hiến tế lúc đầu, dị chủng lẽ nhận linh hồn của mới đúng ——
Cộng rõ ràng là mười hai!!!
Gã tin tà thuyết mà đếm một nữa, kết quả sai.
Vậy thì vấn đề ở ——
Giáo sĩ liếc mắt về phía trung tâm tế đàn.
—— Nơi đó lúc một .
Thời gian trôi , trăng tròn chuyển thành trăng khuyết, cung trăng đỏ rực rải xuống ánh trăng màu m.á.u hoa lệ, hội tụ thành một dải sóng lăn tăn mờ ảo.
Dáng vẻ thiếu niên gầy yếu như một con chim sẻ xám chân dài khẳng khiu, vẫn mặc bộ đồng phục xanh trắng đó, một bàn tay đặt vai, dường như cảm nhận ánh mắt của , đồng thời cũng thẳng thắn ngước mắt .
Tầm mắt của họ tức khắc giao .
Làm thể???
Giáo sĩ kinh hãi phát hiện , cái mà gã sớm xác nhận t.ử vong, tế phẩm đầu tiên , mà sống .
Người c.h.ế.t sống ?
Không, lẽ là c.h.ế.t, chỉ là chính phán đoán sai lầm thôi.
Tuy kinh ngạc, nhưng gã tìm nguyên nhân.
"Các hạ, hề ý đùa giỡn ngài." Giáo sĩ nghiến răng nghiến lợi, ép giọng điệu bình thản , thèm để ý đến vết thương do dị chủng đ.á.n.h , "Đã xảy một chút tình huống, lượng tế phẩm của ngài hề sai."
Gã chỉ về phía Bạch Cửu, "Cậu bằng cách nào thoát khỏi sự phán xét của ngài."
Quả nhiên, đợt tấn công của dị chủng lập tức dừng , xúc tu thu về một chút.
"Không... hề... sai?"
Dị chủng nghi hoặc gãi gãi cái cơ thể trọc lốc của .
Nó nương theo hướng của giáo sĩ, ném cái đáng sợ của về phía thiếu niên.
Bạch Cửu hề một chút sợ hãi nào mà đối mắt với dị chủng, thậm chí ngay cả lông mi cũng động đậy, ánh mắt lạnh nhạt như một đầm nước đọng.
Con quái vật khiến bình thường một cái liền phát điên chảy máu, trong mắt bình thản soi rõ hình bóng ngược, gợn lên bất kỳ gợn sóng nào.
Cậu bấm móng tay lòng bàn tay, chuẩn sẵn sàng cho cuộc chiến.
Một im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Một một dị chủng mắt to trừng mắt nhỏ.
Giáo sĩ cái sự c.h.ế.t lặng làm cho hiểu .
Sau đó ——
Cơn bão sự bình lặng tới.
Đột nhiên.
Giống như núi lửa phun trào, núi lở đất rung, cơn thịnh nộ của dị chủng như nham thạch khủng khiếp cực kỳ uy lực, nó điên cuồng dùng xúc tu nện xuống mặt đất, tiếng rít nhọn khiến chán ghét nôn mửa ngừng truyền xung quanh.
Cơn giận của nó còn mãnh liệt hơn cả .
Giáo sĩ chút chịu nổi uy lực , sắc mặt trắng bệch, "Làm ? Bình tĩnh, xin ngài bình tĩnh!"
"Lại một nữa!!!"
"Đây căn bản tế phẩm tươi ngon gì, đây là... cái thở là một loại đồng loại, sai, ngươi mà dám một nữa đùa giỡn !!!"
Nó phẫn nộ gầm lên.