Cái Kia Túc Địch Không Muốn Hòa Giải - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-02-27 00:45:36
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy khí chút vi diệu, Lâm Hằng khó hiểu: “Có là quá bình thường ?”
Diêm Sâm căng da đầu tiếp: “Làm một AI bảo mẫu, tên cũng thiết.”
Lê Triệt ba mô hình cơ giáp đang hóa đá bên , đến vô tâm phổi: “Tôi nghĩ nó chắc sẽ thích.”
Lâm Hằng chú ý đến tầm mắt của Lê Triệt, cũng theo, cảm giác vi diệu trong lòng càng thêm mãnh liệt, thử hỏi: “ nó đổi thành AI chiến đấu, thấy tên đó cũng tệ, thấy , Lão Hình?”
Hình Thiên cảm thấy vỏ bọc của sắp che nữa, nhất thời trả lời thế nào, lùi về nửa bước, nhanh chóng bay đến lưng Diêm Sâm và Lê Triệt trốn .
Lê Triệt trêu chọc: “Này, nam t.ử hán , trốn trông thể thống gì?”
Hình Thiên: “Ta .”
Lê Triệt: “…”
Diêm Sâm: “…”
Ngươi như càng thêm đáng nghi đấy.
Lâm Hằng: “…”
Hình như đoán đúng .
Ngày mai còn nhiều việc, ba đến 11 giờ, dập lửa xong thì trở về nghỉ ngơi.
Diêm Sâm và Lê Triệt chuẩn tìm một chỗ ở tạm gần đây qua đêm, kết quả nửa đường Lê Triệt nhận liên lạc của Dịch Tuyền, điểm tị nạn mở cuộc họp.
CIA của Đức Lan Đế Quốc cháy suốt một tuần, gần như thành đất hoang, ngay cả một ổ cứng chỉnh cũng tìm .
Trên các nền tảng mạng của hai nước, các chuyên gia quân sự, đại thần lượt từ các góc độ khác phân tích cuộc tấn công khủng bố , suy đoán nguồn gốc của tổ chức hải tặc đó.
Quân đội Đức Lan Đế Quốc lập tức đăng bài PR, cho từ đường bay của thuyền hải tặc đến Quân Sự Nhất Hào Tinh mà xem, chuyện thể là do Oreal Đế Quốc thúc đẩy.
Trong chốc lát, sự phẫn nộ của dân Đức Lan Đế Quốc dâng trào, yêu cầu quân đội xuất binh tấn công Oreal Đế Quốc, thể nuốt trôi cục tức .
Nhìn thấy những tin tức , các sinh viên trường quân đội tức điên, lập thành đoàn chạy đến mạng xã hội của Đức Lan Đế Quốc để phản pháo dữ dội.
“Trước khi tấn công các , chúng còn tấn công căn cứ quân sự của để thử tay nghề ?!”
“Lũ bất tài quân đội Đức Lan, tra nguyên nhân thì chỉ đổ thừa.”
“Một chiếc thuyền hải tặc nổ tung CIA của các , tự kiểm điểm còn đến đây ăn vạ, mặt mũi để ?!”
“Vậy chúng cũng thể nghi ngờ một cách hợp lý, hạm đội hải tặc tấn công Trường Quân Đội chính là do Đức Lan Đế Quốc phái tới!”
Không bao lâu, của Đức Lan Đế Quốc cũng chạy đến mạng xã hội của Oreal Đế Quốc để bày tỏ cảm xúc mãnh liệt khắp nơi, khiến tất cả cư dân mạng nổi điên, đuổi theo họ c.h.é.m g.i.ế.c một trận.
Trong lúc dư luận hai nước giao tranh kịch liệt, Bộ Ngoại giao Oreal Đế Quốc công khai tuyên bố, nắm giữ bằng chứng quân đội Đức Lan cấu kết với tổ chức hải tặc, hành vi trả đũa của quân đội Đức Lan Đế Quốc vô cùng vô sỉ, sẽ khởi kiện Đức Lan Đế Quốc lên tòa án quốc tế, đòi bồi thường quân phí, phí tổn thất và một loạt các khoản khác.
Trong chốc lát, tình hình hai nước trở nên vô cùng căng thẳng, quan hệ hạ xuống đến điểm đóng băng.
Trải qua một tuần dọn dẹp, Trường Quân Đội bước giai đoạn tái thiết.
Lê Triệt bận rộn với công việc của Biển Đen, cả ngày thấy bóng dáng, Diêm Sâm hẹn cùng ăn một bữa trưa, hai câu gọi .
Buổi chiều, Diêm Sâm đến phòng thẩm vấn, dự thính cuộc thẩm vấn tên đầu sỏ hải tặc.
Nhiếp Học Hải chắp tay lưng đến bên cạnh Diêm Sâm, thấp giọng hỏi: “Con thuyền hải tặc nổ tung CIA rốt cuộc là chuyện gì?”
Diêm Sâm tấm kính một chiều, biểu cảm gì mà : “Tôi cũng rõ.”
Nhiếp Học Hải truy vấn: “Đó là chiến hạm mượn , thể rõ ?”
“…” Thấy trốn , Diêm Sâm nhàn nhạt , “Có thể là do ảnh hưởng của virus còn sót , mất kiểm soát chăng?”
Nhiếp Học Hải: “…”
Coi ông là đồ ngốc ?
Cố ý mượn chiến hạm hải tặc của họ, đầu liền nổ tung CIA của nước địch, nếu cứ khăng khăng là trùng hợp, thì quá sỉ nhục chỉ thông minh.
Diêm Sâm phòng thẩm vấn, thấp giọng : “Có một việc, kết quả quan trọng hơn chân tướng.”
Nhiếp Học Hải chắp tay lưng, từ tốn : “Nếu , còn thể cho mượn thêm mấy con.”
Diêm Sâm: “…”
May mà .
Lão Hình cũng sẽ khách sáo với ông .
Trong phòng thẩm vấn, sự ép hỏi liên tục của nhân viên thẩm vấn, tên đầu sỏ hải tặc vẫn khẳng định chỉ đơn thuần là hải tặc, bất kỳ quan hệ nào với Đức Lan Đế Quốc.
“Tôi chỉ là mỡ heo che mắt, đó Thứ 8 Quân Đoàn đuổi đánh, trong lòng phục trả thù nên mới tấn công Trường Quân Đội, trang hạm đội đều là chúng tự mua ở chợ đen, liên quan gì đến Đức Lan Đế Quốc!”
Nhân viên thẩm vấn hét lớn: “Vậy thông tin liên lạc của ngươi với tổ chức Trăng Máu giải thích thế nào?!”
“Tổ chức Trăng Máu gì, .”
Tên đầu sỏ hải tặc giả ngu, đợi nhân viên thẩm vấn lấy chuỗi tần đoạn đó, mới vẻ bừng tỉnh ngộ, “Đây là tổ chức hacker bỏ nhiều tiền tìm, họ hứa thể làm tê liệt AI của Trường Quân Đội, ch.ó má! Một lũ lừa tiền khốn nạn!”
Nhân viên thẩm vấn ung dung : “Đừng giở trò với ! Tổ chức hacker dạng gì thể xâm nhập AI của Trường Quân Đội?!”
“Cho nên mới lừa chứ.” Tên đầu sỏ hải tặc nghiêng cổ, rung chân, hề sợ hãi, “Các thật sự nên trị tội những tổ chức lừa đảo , hại bao nhiêu gia đình.”
Diêm Sâm về phía một loạt máy phát hiện dối quân dụng, tất cả đều phản ứng.
Nhiếp Học Hải: “Tố chất tâm lý của cực cao.”
Diêm Sâm: “Hắn là của bộ đội đặc chủng Đức Lan Đế Quốc, tương tự như Biển Đen, từ nhỏ huấn luyện chuyên môn, dụng cụ thông thường đối với vô dụng.”
Nhiếp Học Hải nhíu mày: “Sao ?”
Diêm Sâm: “Tôi giao thủ với , năng lực thực chiến cơ giáp của cực mạnh, khác biệt lớn so với hải tặc thông thường, chiêu thức và chiến lược cũng là phong cách điển hình của bộ đội đặc chủng Đức Lan, đoán ít nhất là cấp bậc thiếu tướng.”
Nhiếp Học Hải nhíu mày càng chặt: “Cậu rõ như ?”
Diêm Sâm nhắm mắt bừa: “Chuyện về bộ đội đặc chủng Đức Lan, đều là cha .”
Lời hiển nhiên thể thuyết phục Nhiếp Học Hải.
Càng tiếp xúc sâu, ông càng thể thấu tên nhóc Diêm Sâm .
Nếu tên đầu sỏ hải tặc thật sự là thiếu tướng bộ đội đặc chủng Đức Lan, thì thực lực của Diêm Sâm và Lê Triệt đ.á.n.h thắng ở mức nào?!
Ra khỏi phòng thẩm vấn, Diêm Sâm và Nhiếp Học Hải đến kho quân 9.
Từ trung xa xa thể thấy một bên sân bay quân dụng chất đầy cơ giáp, là thu từ tay hải tặc, nhiều kỹ thuật viên đang bận rộn, tiến hành kiểm tra và thu thập bằng chứng từ những cơ giáp .
Hai xuống xe huyền phù, nhanh kỹ thuật viên đến đón, đưa báo cáo phân tích cho Nhiếp Học Hải.
Kỹ thuật viên: “Không ít linh kiện là hàng nhái từ các mẫu cơ giáp quân dụng loại bỏ, nguồn năng lượng trung tâm và hệ thống động cơ là loại dân dụng, từ tình hình hiện tại mà phán đoán, cơ bản thể xác định là cơ giáp lắp ráp dân dụng từ chợ đen.”
Báo cáo liệt kê chất liệu và đề xuất xuất xứ của từng linh kiện, Nhiếp Học Hải nhanh chóng lật đến cuối, thấy Diêm Sâm cũng qua, liền đưa cho : “Cậu cũng xem .”
Diêm Sâm lật thẳng đến trang về động cơ, xác nhận vài bộ dữ liệu về phía kỹ thuật viên: “Dẫn xem.”
Kỹ thuật viên chút bất ngờ, thấy Nhiếp Học Hải gật đầu, lúc mới dẫn họ xưởng sửa chữa cơ giáp.
Xưởng vô cùng bận rộn, những chiếc cơ giáp màu trắng hư hỏng thấy điểm cuối, những cánh tay máy sửa chữa thông minh đang quét và kiểm tra chúng, thỉnh thoảng phát tiếng hàn xì xèo.
Ba đến một khu vực làm việc, giữa bãi đất trống rộng lớn đặt mấy bộ động cơ.
Kỹ thuật viên hiệu cho họ: “Chính là những cái .”
Diêm Sâm một vòng quanh động cơ, liếc mắt một cái vấn đề: “Đã tháo ?”
Kỹ thuật viên gật đầu: “Mỗi một chỉ chúng đều thử nghiệm lặp lặp .”
“Tôi cái .” Diêm Sâm về phía kỹ thuật viên, “Dữ liệu trong báo cáo thấp hơn nhiều so với hiệu suất thực tế, nghi ngờ nó ngụy trang.”
Một vài kỹ thuật viên xung quanh lời lượt đến gần, xem là chuyện gì.
Diêm Sâm quá thẳng thắn: “Báo tuyết đối đầu với Hắc Võ Sĩ, về mặt hiệu suất phần cứng gần như bất kỳ ưu thế nào, các so sánh hệ thống động cơ của báo tuyết và Hắc Võ Sĩ, sẽ vấn đề ở .”
Báo tuyết là cơ giáp quân dụng, còn Hắc Võ Sĩ chỉ là mẫu lắp ráp dân dụng, thể so sánh về hiệu suất ?
Kỹ thuật viên khỏi nghi ngờ Diêm Sâm khoe khoang thực lực của nên mới những lời , ngờ nhanh vả mặt.
Nhiếp Học Hải thấy hết, với tất cả kỹ thuật viên: “Kiểm tra phần động cơ một nữa.”
Các kỹ thuật viên: “Vâng.”
Thấy một đám kỹ thuật viên vây , Diêm Sâm về phía các linh kiện khác xung quanh.
Báo cáo cho thấy một linh kiện là hàng nhái từ các mẫu quân dụng loại bỏ, nhưng độ chính xác của hàng nhái cũng tương đối kinh , nhà xưởng dân dụng thông thường thể sản xuất .
“Phát hiện gì ?” Nhiếp Học Hải quan sát Diêm Sâm, thấy đối phương xem nghiêm túc, cũng theo.
Diêm Sâm nhàn nhạt : “Độ chính xác đạt đến tiêu chuẩn của nhà máy quân sự.”
Nhiếp Học Hải hiểu rõ những thứ , thuận miệng hỏi: “So với cơ giáp do Hằng Tinh sản xuất thì thế nào?”
Hằng Tinh là một trong tứ đại ông trùm công nghệ, cơ giáp sản xuất xem là đỉnh cao của cơ giáp dân dụng trong nước.
Diêm Sâm: “Tương đương với nhà máy quân sự của chúng .”
Nhiếp Học Hải nhíu mày: “Đánh giá của cao.”
Diêm Sâm nhặt lên một con ốc vít bắt mắt, đặt mắt lật xem: “Chất lượng cơ giáp quân dụng, chỉ bán với giá chợ đen, xem như là lương tâm của ngành, ông chủ đó nhất định là làm từ thiện.”
Nhiếp Học Hải: “… Có gì cứ thẳng.”
Diêm Sâm: “Điều tra xuất xứ của lô Hắc Võ Sĩ , thể bắt thêm một ổ nữa.”
Sau một hồi kiểm tra, Diêm Sâm thể khẳng định, lô Hắc Võ Sĩ chính là do quân đội Đức Lan sản xuất, ngụy trang thành cơ giáp dân dụng để cung cấp đặc biệt cho hải tặc.
Mà tổ chức hải tặc cũng giống như Trăng Máu, là tổ chức gián điệp của CIA Đức Lan hoạt động bên ngoài, chỉ là phạm vi hoạt động chỉ giới hạn ở Oreal Đế Quốc.
“Hiệu trưởng!” Một kỹ thuật viên lái xe thế trong xưởng đến, vội vàng xuống xe với Nhiếp Học Hải, “Tra ! Lõi động cơ dùng là dòng KP4, là động cơ chuyên dụng cho dòng cơ giáp Mãng Xà của quân đội Đức Lan phục vụ bốn năm ! Bọn họ quá giảo hoạt, bên ngoài dán một lớp da kim loại để lừa chúng !”
Nhiếp Học Hải khỏi liếc Diêm Sâm thêm một cái.
Thế mà đoán chuẩn như .
Từ thời gian phục vụ và định vị mà xem, hiệu suất phần cứng của báo tuyết và Mãng Xà quả thực chênh lệch nhỏ.
Diêm Sâm hề bất ngờ, với kỹ thuật viên: “Viết báo cáo cho chỉnh, nhanh chóng trình lên.”
Nhiếp Học Hải chắp tay lưng gật đầu: “Bộ Quốc Phòng đang đối đầu với Đức Lan, bằng chứng trong tay càng đầy đủ càng .”
Kỹ thuật viên vội vàng đồng ý, chút hổ : “Hội trưởng Diêm am hiểu về phần cứng cơ giáp, định học chuyên ngành sửa chữa cơ giáp ?”
Diêm Sâm lắc đầu: “Không dám là am hiểu, chỉ là sở thích cá nhân thôi.”
Kỹ thuật viên: “…”
Nhiếp Học Hải: “…”
Lời vẻ Versailles thế nhỉ?
Sau một tuần dọn dẹp, Diêm Sâm cuối cùng cũng thể về ký túc xá xem xét.
Tòa ký túc xá từ tầng sáu trở lên gần như phá hủy , vẫn khôi phục điện nước.
Diêm Sâm và Bạch Dương dẫm lên cầu thang tạm thời lên tầng 3, hai đầu hành lang trống hoác, mặt đất tích một lớp bụi dày, mỗi bước chân là một dấu giày.
Bạch Dương quét đầu cuối, may mắn là khóa cửa vẫn còn điện, mở thành công.
Trong phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ khi họ rời , vì đóng cửa sổ nên gần như bụi bẩn gì.
Diêm Sâm trở về phòng , phát hiện bể cá tường thấp ở ban công dọn từ lúc nào, đặt ngay bàn sách.
Hắn ban công xem, thấy giàn hoa bên cạnh cũng thấy : “Cậu dọn ?”
Một chiếc cơ giáp màu trắng từ giá sách bay xuống, dùng giọng shota hoạt bát : “Còn thể là ai? Ngươi ?”
Diêm Sâm: “Muốn, cảm ơn.”
Hình Thiên: “Không cần khách khí, dù cũng là rùa nuôi.”
Diêm Sâm: “…”
Đến giờ cơm tối vẫn thấy bóng dáng Lê Triệt, Diêm Sâm mở đầu cuối gửi cho đối phương một tin nhắn.
“ Có mang cơm tối cho ? ”
Rất lâu , Lê Triệt mới trả lời.
“ Không cần, về muộn. ”
Diêm Sâm: “ Tối nay ngủ ở ký túc xá. ”
Lê Triệt: “ Đợi ~”
Chạng vạng, Diêm Sâm thấy tin nhắn của ông nội Cố Minh An gửi đến, dựa một khoanh vùng từ , kết hợp với danh sách Trăng Máu thu , Biển Đen nhanh khoanh vùng năm nội gián trong quân đội, sẽ do quân đội và Biển Đen liên hợp thẩm tra.
Nhìn thấy năm cái tên , sắc mặt Diêm Sâm trầm xuống.
Đời , kém nhất trong năm cũng leo lên đến chức phó chỉ huy quân đoàn, chẳng trách khi Hình Thiên bại lộ, Biển Đen dù tra thế nào cũng chỉ tra đến Hằng Tinh, e là sớm nội gián và gián điệp liên hợp cắt đứt tình báo.
Đêm khuya, trong phòng ngủ tối đen như mực.
Diêm Sâm mơ hồ thấy tiếng sột soạt, cửa sổ sát đất mở .
Lê Triệt cởi quần áo mò mẫm về phía giường, tháo dây đai vũ trang xuống ném tùy tay đất, bước chân dài chuẩn leo lên giường, chăn tự động mở .
Diêm Sâm giang hai tay: “Mau .”
Trong ký túc xá điện, trong phòng ấm hơn bên ngoài là bao.
Lê Triệt mang theo một khí lạnh chui : “Ấm quá.”
“55: Ủ ấm chăn cho túc địch, tích điểm +50! Hạn mức tích điểm hiện tại là 3385! Lại tiến một bước đến thành công! ”
Diêm Sâm: “…”
Còn xa mới thành công.
Cảm nhận một đôi tay lạnh buốt luồn trong áo , Diêm Sâm ấn xuống một cái: “Lạnh quá.”
Lê Triệt: “Cho nên mới dán để sưởi ấm tay.”
Diêm Sâm: “Tôi là túi chườm nóng ?”
Lê Triệt đương nhiên dán sát : “Nếu nghĩ nửa đêm chạy đến làm gì? Thức thời thì mau giao thể đây cho gia.”
Diêm Sâm nhẹ: “Tôi chỉ phụ trách ủ ấm chăn, sưởi ấm tay là giá khác.”
Lê Triệt hôn qua: “Cứ giá, gia đây trả nổi.”
Một lát , trong chăn ấm lên, Diêm Sâm thấy Lê Triệt gục n.g.ự.c mơ màng sắp ngủ, sờ đầu thấp giọng hỏi: “Còn bận mấy ngày nữa?”
“Nhanh thôi.” Lê Triệt tìm một tư thế ngủ thoải mái trong lòng Diêm Sâm, nhắm mắt, “Sau khi nhà Diêm Môn sụp đổ, Nguyễn Ngọc Minh còn chỗ dựa, hai ngày chủ động đổi lời khai tất cả đều do Diêm Môn sai khiến, còn về phía Trần Du —— ha, đúng là một vở kịch luân lý gia đình.”
Trần Du từ nhỏ giáo d.ụ.c làm gián điệp, khi trưởng thành sự sắp xếp của Trăng Máu trở thành bạn đời của Vương Bằng, nhiều năm qua vẫn luôn qua trong giới quý tộc, bí mật truyền về thông tin hữu ích.
Dụ dỗ con trai ruột hạ độc Lâm Hằng, khi Trăng Máu tấn công Trường Quân Đội, bỏ rơi đầu ấp tay gối để tự trốn thoát, vì tổ chức mà bỏ chồng bỏ con, xem như tẩy não khá triệt để.
Diêm Sâm: “Đối mặt với bạn đời và con trai phản bội, đối với mà hình phạt nào nặng hơn thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cai-kia-tuc-dich-khong-muon-hoa-giai/chuong-117.html.]
Nhốt Trần Du và Vương Diên cùng , quả thực là g.i.ế.c tru tâm.
Giọng trong trẻo của Lê Triệt trong bóng tối chút lạnh lẽo: “Gián điệp trái tim, nếu họ trở thành gián điệp, d.a.o c.h.é.m thì vĩnh viễn cảm thấy đau.”
Hai hiếm khi một giấc ngủ ngon.
Sáng sớm hôm , khi Diêm Sâm tỉnh , Lê Triệt đang mặc áo len và quần dài của , dựa bàn sách chăm chú cái gì đó.
Ánh nắng xuyên qua lớp voan mỏng chiếu , phủ lên Lê Triệt một lớp ánh sáng dịu dàng, trong thoáng chốc khiến Diêm Sâm nhớ đến thiếu niên khí phách hăng hái năm đó.
Nghe thấy động tĩnh, Lê Triệt nghiêng đầu về phía , Diêm Sâm đang giường lặng lẽ .
“Tỉnh ?”
Diêm Sâm: “Đang xem gì ?”
Lê Triệt vẫy tay với , gian: “Mau tới đây.”
Diêm Sâm kéo một chiếc quần dài mặc , tiện tay lấy một chiếc áo từ trong tủ, mặc qua: “Thứ gì?”
Lê Triệt ôm lấy eo Diêm Sâm, chỉ con rùa đen trong bể cá: “Xem , ba con bắt đầu đẻ trứng, nhiều thật.”
“…” Động tác mặc quần áo của Diêm Sâm khựng , chút buồn ngủ mơ màng còn sót lập tức dọa bay mất.
Trên đống cát nhỏ bên trái bể cá, một con Bá Vương Quy to bằng lòng bàn tay đang đẻ trứng trong hố cát nhỏ, trứng nhỏ đến mức thể bỏ qua, nhưng lượng nhiều.
Diêm Sâm: “…”
Khối tài sản nặng nề thế mà âm thầm bắt đầu sinh lời.
Mô hình cơ giáp màu trắng từ giá sách bay xuống, hai tay vịn thành bể cá thò đầu xem: “Nhiều con non quá, các ngươi sớm tính toán để nuôi nên mới mua nhiều như ?”
Diêm Sâm: “… Không , là ngoài ý .”
“55: Tặng túc địch một quả trứng rùa đen, tích điểm +10! ”
“55: Tặng túc địch một quả trứng rùa đen, tích điểm +10! ”
“55: Tặng túc địch một quả trứng rùa đen, tích điểm +10! ”
…
“…” Lê Triệt chi tiết tích điểm của , con rùa đen đang đẻ ngừng, “Đẻ khỏe thật, hơn ba mươi quả , vẫn xong.”
Diêm Sâm: “Lúc mua nó đẻ khỏe như ?”
Lê Triệt: “Tôi hỏi, thấy nó trông cũng nên mua.”
Diêm Sâm: “Loài rùa mỗi năm thể đẻ 60 quả trứng, con non nuôi một năm là thể đẻ trứng.”
Lê Triệt khựng , bẻ ngón tay tính toán, cả như nổ tung, đầu về phía mô hình cơ giáp: “Đại Bảo, giúp mở một cửa hàng thú cưng nhé? Tôi phụ trách xuất hàng, tiền kiếm chia đều.”
Nghe thấy cách xưng hô đó, Hình Thiên u ám ngẩng đầu: “Ta kiếm tiền để làm gì?”
Lê Triệt biểu cảm nghiêm túc: “Cậu cần nuôi gia đình ? Lâm Hằng vẫn còn là học sinh, quân đoàn lương cũng thấp, Lâm Phi còn bắt đầu học, chỗ tiêu tiền nhiều lắm, thể cứ lêu lổng cả ngày .”
Diêm Sâm: “…”
Lừa Hình Thiên mới là lạ.
Hình Thiên ôm tay suy nghĩ kỹ lưỡng: “Ta sẽ xem xét.”
Diêm Sâm: “…………”
Thế mà cũng c.ắ.n câu.
Đợi rùa đen đẻ xong, Lê Triệt mở chi tiết tích điểm xem, cộng thêm 500 điểm.
Rùa đen cứ đẻ một quả trứng, cộng 10 điểm.
Tính như , năm nay cũng thể kiếm 4200 điểm, sang năm thể kiếm 255200 điểm.
Thế còn làm nhiệm vụ gì nữa? Chờ rùa đen đẻ trứng là đủ thông quan hơn hai mươi .
Lê Triệt vẻ mặt khó tin: “Đây tính là bug game ?”
Diêm Sâm , liền : “Tôi mua một ổ thỏ về tặng , đẻ nhanh lắm.”
Lê Triệt: “…”
Lê Triệt về phía Hình Thiên: “Thỏ cũng thêm nghiệp vụ chính của cửa hàng thú cưng chúng .”
Hình Thiên: “…”
Lũ vô trách nhiệm .
Cuối cùng vẫn là gánh vác tất cả.
Trường Quân Đội tái thiết theo từng khu vực, các học sinh cũng lượt nhập học trở , căn cứ tình hình sử dụng của các nhà thi đấu để điều chỉnh chương trình học.
Lớp chiến đấu một tập hợp bãi đất trống bên ngoài nhà thi đấu.
Trần Phong và Vương Kỳ hàng, lượt xác nhận tình hình thương tích của mỗi .
Trần Phong: “Một bạn học vẫn khỏi hẳn, tuần tới chúng chủ yếu sẽ tập trung việc phân tích thực chiến, tuần khi quyền hạn mô phỏng mở, chúng sẽ tiến hành chiến đấu mô phỏng trực tuyến.”
Mỗi thực chiến xong, bộ phận kỹ thuật của quân đội sẽ dựa tất cả dữ liệu thực chiến, mô phỏng bộ môi trường và quá trình chiến đấu, để lặp lặp việc phân tích và suy luận.
Tuy nhiên trong tình hình bình thường, quyền hạn mô phỏng liên quan chỉ cấp cho một ít .
Bạch Dương giơ tay hỏi: “Tất cả đều quyền tham gia ?”
Vương Kỳ gật đầu: “Tình hình đặc biệt, nhà trường cố ý nộp đơn xin với quân đội, hy vọng sẽ nghiêm túc đối đãi.”
Vừa mỗi đều cơ hội, cả lớp ai nấy đều vui mừng la hét.
“Trận chiến mô phỏng bộ đội cơ giáp!”
“Tôi thử bộ đội pháo tăng xem hắc hắc hắc.”
“Tôi giả vờ nữa, làm chỉ huy.”
Trần Phong hiệu cho họ im lặng, khi chạy chậm quanh sân hai mươi vòng, họ nhà thi đấu để xem video chiến đấu.
Video tổng hợp từ các camera giám sát, cắt ghép và sắp xếp theo yêu cầu của chương trình học, đội ngũ huấn luyện viên bao gồm Trần Phong và Vương Kỳ thức mấy đêm, đ.á.n.h dấu các thành viên chiến đấu của từng đội trong chiến trường hỗn loạn, để các học sinh thể xem rõ hơn.
Sau khi vận động, để tránh mùi Alpha quá nồng ảnh hưởng đến khác, Diêm Sâm và Lê Triệt tự giác ở hàng cuối cùng bậc thang, lẻ loi kề sát , cách hàng ít nhất hai hàng.
Diêm Sâm vặn bình nước uống hai ngụm, tiện tay đưa cho Lê Triệt: “Uống ?”
Lê Triệt tiện tay nhận lấy uống ừng ực nửa bình, thuận tay từ trong túi móc một quả quýt lén lút nhét tay Diêm Sâm.
“55: Đưa nước cho túc địch, tích điểm +10! ”
“55: Tặng quýt cho túc địch, tích điểm +10! ”
Diêm Sâm bóc , chia một nửa cho Lê Triệt.
“55: Chia quýt cho túc địch, tích điểm +10! Oa oa oa! ”
Lê Triệt bẻ một miếng đút đến miệng Diêm Sâm.
“55: Đút quýt cho túc địch ăn, tích điểm +10! Hắc hắc hắc! ”
Diêm Sâm: “…”
Lê Triệt: “…”
Tính như , một quả quýt thể kiếm ít điểm.
Trên màn hình lớn bắt đầu phát video giám sát.
Tiết học hôm nay chủ yếu phân tích phần của bộ đội chiến đấu .
Đội một do Diêm Sâm dẫn đầu và đội hai do Lê Triệt dẫn đầu, đều đ.á.n.h dấu màu đỏ, đội trưởng và các tổ trưởng đều ghi tên.
Cứ phát một đoạn, Trần Phong và Vương Kỳ tua phát chậm, phân tích ưu khuyết điểm chiến thuật cho các học sinh.
tất cả sự chú ý của các học sinh đều đổ dồn thao tác của Diêm Sâm và Lê Triệt.
Lúc đó họ đều đang ở điểm tị nạn, khi biên chế bộ đội chi viện mặt đất thì tâm ý dốc sức chiến đấu, căn bản thời gian quan sát.
Cho đến hôm nay họ mới phát hiện, là thao tác của hai đại lão đỉnh như !
Đây là thực chiến ? Trong game họ cũng thể chơi đến trình độ !
Chẳng trách khi chiến tranh kết thúc, các học trưởng năm 3-4 thấy Diêm Sâm và Lê Triệt cứ như thấy cha ruột, thiết thể tả.
Cái ai mà quỳ xuống gọi một tiếng ba ba chứ?!
Bạch Dương suýt nữa kích động đến : “Anh ngầu quá hu hu hu, tranh thủ làm đội viên.”
Mấy học sinh bên cạnh: “Tôi cũng !”
Vương Kỳ nhấn tạm dừng, đến màn hình ảo hơn hai trăm inch, khoanh tròn một bộ liên chiêu của Diêm Sâm: “Đây là chiêu 1080° Sườn Toàn Thêm Trở Tay Đao Cắt Ngang mà chúng mới học hai tuần , hệ khó B+, Diêm Sâm vận dụng vô cùng xuất sắc, khi về xem nhiều .”
Các học sinh trừng mắt, đáy mắt lộ một vẻ ngây ngô trong sáng.
Nếu Vương Kỳ cố ý khoanh tròn, họ căn bản phát hiện, chiêu mà Diêm Sâm dùng là chiêu họ học?!
“Tại dùng khác với dùng?”
“Trong tình huống điều khiển bằng tay, xoay sườn ba vòng lấy mạng già của , thể c.h.é.m ai cả.”
“Chiêu là ngầu như ? Sức sát thương mạnh thật! Một hạ gục ba chiếc!”
“Yêu ! Tối về luyện ngay chiêu ! Tán gái tuyệt cú mèo!”
Vương Kỳ đến nửa của màn hình, bảo Trần Phong phát một đoạn dừng , khoanh tròn liên chiêu của Lê Triệt: “Ở đây Lê Triệt cũng dùng chiêu , thể hiện một cách vận dụng khác, trong môi trường chiến đấu khác , hiệu quả khác , sức sát thương mạnh là do các em dùng thế nào.”
Diêm Sâm thể hiện là xoay sườn theo chiều dọc, Lê Triệt thể hiện là xoay sườn theo chiều ngang, một phòng thủ, một tấn công, góc cắt ngang đổi tức thời theo môi trường, nhưng đều cực kỳ sức sát thương.
Đinh Trạch nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thực lực của Triệt Ca ngày càng biến thái, đuổi kịp, căn bản đuổi kịp.”
Bạch Dương khoác vai Đinh Trạch cảm thán: “May mà một .”
Đinh Trạch: “…”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lời thật khiến vui nổi.
Trần Phong về phía hàng : “A Sâm, Tiểu Lê, lúc đó các em dùng chiêu là xuất phát từ suy nghĩ gì, chia sẻ để học tập.”
Hai ở hàng đang mải mê chia quýt lừa tích điểm: “…?”
Nói đến ?
Diêm Sâm liếc thấy Bạch Dương ở hàng nhắc nhở, về phía phần đang khoanh tròn lặp lặp màn hình, nhàn nhạt : “Hoàn dựa trí nhớ cơ bắp, nghĩ nhiều như .”
Trần Phong: “…”
Ít nhất cũng giả vờ vài câu chứ.
Lê Triệt: “Tôi cũng giống .”
Trần Phong: “…”
Cậu thể qua loa hơn nữa ?
Vương Kỳ mắng một câu: “Ở đây phu xướng phu tùy đấy ?”
Lê Triệt nghiêng đầu dựa vai Diêm Sâm: “Không ? Anh ghen tị ?”
Bạch Dương và một đám vô tư lự.
Diêm Sâm miễn cưỡng bổ sung một câu: “Chiêu thể đồng thời giải quyết kẻ địch đến từ hướng, góc c.h.ế.t, nhưng một khuyết điểm chí mạng, đó là lực công kích sẽ giảm dần, thích hợp với tình huống năm kẻ địch trở lên vây công.”
“Mỗi động tác luyện tập hàng ngàn vạn , đến môi trường đó, cơ bắp tự nhiên sẽ giúp chiêu.”
Lê Triệt , “Có lúc nghĩ quá nhiều, ngược sẽ toi mạng.”
Mọi gáy chợt lạnh.
Vương Kỳ gật đầu: “Không sai, điểm đây cũng nhấn mạnh nhiều , tất cả kỹ xảo cuối cùng vẫn trở về bản chất, đó là luyện tập nhiều.”
Một tiết học trôi qua, ánh mắt của trong lớp Diêm Sâm và Lê Triệt đều khác hẳn.
Chẳng trách Lê Triệt ngày thường tự xưng là gia gia, lý do!
Chú ý đến một đám ánh mắt kỳ quái, Lê Triệt: “Làm gì, tìm c.h.ế.t ?”
Mọi : “…”
Đến giờ ăn trưa, Bạch Dương mở diễn đàn của Trường Quân Đội, quả nhiên trang đầu thêm vài bài đăng la hét, hơn vạn tầng lầu.
“Diêm Sâm và Lê Triệt là trần nhà thực lực của Trường Quân Đội ?!”
“Tôi họ mạnh, nhưng thật ngờ họ thể mạnh như !”
“Mọi ơi, lúc đó ở đội một, cái cảm giác chấn động đó ai hiểu ?!”
“Thực tế còn kích thích hơn video một vạn ! Tôi Diêm Sâm cứu một , thật thực chiến quá trai!”
“Tôi Lê Triệt cứu, ngờ đến cứu trong tình huống nguy cấp như , bây giờ nghĩ vẫn cảm động.”
Trong lúc chờ cơm, Diêm Sâm lướt đến bài cuối cùng, nhấn thích và bình luận.
“ Cậu miệng cứng lòng mềm, trông vẻ mạnh mẽ, nhưng thực đáng yêu hơn bất kỳ ai. ”
Lần đầu tiên nhắn diễn đàn, thiết lập ID, kết quả mặc định dùng tên thật.
Không bao lâu, chụp màn hình bình luận và đăng một bài mới ——
Cảnh báo hạch bạo phía ! Diêm Sâm Lê Triệt đáng yêu nhất, bằng chứng!
Rất nhanh, bài đăng vượt qua các bài khác để lên đầu bảng.
Một bữa cơm còn ăn xong, mục từ Diêm Sâm Lê Triệt đáng yêu nhất leo lên hot search của các nền tảng lớn.
Bạch Dương màn hình về phía hai Diêm Sâm đối diện: “Anh, bình luận của lên hot search top 1 .”
“Thứ gì?” Lê Triệt tiện tay nhấn ảnh chụp màn hình, lập tức lòng vui như hoa nở, choàng cổ Diêm Sâm, để một dấu môi dầu mỡ mặt , “Yêu nha ~”
“55: Bày tỏ sự quan tâm thiện với túc địch, tích điểm +50! ”
“55: Nhẫn nhịn nụ hôn dầu mỡ của túc địch, điểm đồng tình +50! ”
Lê Triệt: “…”
Diêm Sâm: “…”
Cái quỷ gì ?
Hai tháng .
Chiều hôm nay tan học, Diêm Sâm nhận liên lạc của Lâm Hằng, tiện tay nhận máy.
Nghe lời của Lâm Hằng, ánh mắt Diêm Sâm chợt lạnh: “Được, và Triệt sẽ đến ngay.”
Thấy sắc mặt đúng, Lê Triệt dừng , đợi cúp máy mới hỏi: “Chuyện gì?”
Diêm Sâm về phía Lê Triệt, hạ giọng : “Dữ liệu gốc của Lão Hình sửa chữa xong.”
DFY