Dưới sự phổ cập kiến thức tỉ mỉ của cô quỷ hút năng lượng, mới hóa giữa các quỷ hút năng lượng cũng sự khác biệt.
Một quỷ hút năng lượng đặc điểm sinh học rõ ràng, dễ coi là dị loại, khó hòa nhập xã hội loài , chỉ thể tồn tại bằng cách ký kết giao ước với con .
Còn một quỷ hút năng lượng khác, thể kiểm soát đặc điểm sinh học của , thể trở nên khác gì con , chỉ là hơn một chút.
Tương ứng, họ cũng chịu ít hạn chế từ giao ước hơn, thể hấp thụ năng lượng từ những con khác ngoài chủ nhân.
Gia đình Cố Diễm chắc hẳn là những quỷ hút năng lượng như .
Thậm chí địa vị của họ trong xã hội loài cũng hề thấp, nên mới thể lặng lẽ đưa Cố Diễm mà để lộ chút tin tức nào cho .
Vì , Cố Diễm rời xa sẽ c.h.ế.t đói, ngược còn sống hơn.
Ngón tay siết chặt, gân xanh nổi lên, cảm giác bất lực tràn ngập khắp cơ thể.
Tôi chỉ thể chờ Cố Diễm chủ động về bên .
Nếu , lẽ cả đời chúng sẽ bao giờ gặp nữa.
đối xử với tệ như , làm thể chứ?
Tôi khẽ khép mắt , hai giọt nước mắt rơi suất cơm chuẩn sẵn.
Cố Diễm, tạm biệt, lẽ thể gặp nữa.
Ngày thứ hai mươi Cố Diễm rời .
Tôi vì liên tục thức đêm tăng ca, quản lý ép buộc dừng .
"Tôi cần nghỉ ngơi."
Tôi mở đôi mắt đỏ ngầu, dây thanh quản vì lâu ngày dùng mà trở nên khàn đặc.
Một khi dừng , trở về căn phòng trọ .
Tôi vô cùng khao khát những ngày Cố Diễm vẫn còn ở đây.
Quản lý chỉ quầng thâm mắt của :
"Cậu mà nghỉ ngơi nữa, sợ hôm nay sẽ đột tử ở công ty mất. Lập tức đưa công ty lên trang nhất đấy."
Sau năm, sáu ngày, trở về căn phòng trọ.
Vì liên tục ở công ty trong một thời gian dài, sự bày trí trong phòng trọ trở nên xa lạ hơn nhiều.
Nhiều vật dụng còn giống như trong ký ức.
Hơn nữa là do thức đêm làm việc quá lâu.
Tôi hình như ảo giác.
Trong phòng trọ thêm một .
Một giống Cố Diễm.
Cậu mặc bộ đồ ngủ quen thuộc, đang dọn dẹp trong phòng trọ.
Khoảnh khắc cúi , tấm lưng gầy gò giống hệt cây tre xanh đầy sức sống.
"Cố... Diễm?" Tôi thể tin nổi.
Đối phương thấy tiếng , đầu .
Đôi mắt sắc bén cong lên thành một nụ vui vẻ.
"Chủ nhân, cuối cùng chủ nhân cũng về ."
Cậu cách đó xa.
Giữ cách xã giao lịch sự, nhưng cái đuôi khó chịu cọ chân .
Tôi lao tới, ôm chặt lấy .
Nước mắt như những hạt châu đứt dây, rơi xuống xương quai xanh của .
"Tôi còn tưởng, bao giờ gặp nữa ."
Cậu cũng ôm chặt lấy .
Như nhào nặn trong cơ thể .
"Thẩm Chương... Thẩm Chương... về ."
Chúng ôm lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cai-duoi-succubus-cua-toi-cu-ngua-mai/chuong-6.html.]
Từ lúc hoàng hôn buông xuống, cho đến khi màn đêm buông sâu.
Tôi điên cuồng ngửi mùi hương Cố Diễm.
Mê đắm hôn lên từng nơi cơ thể .
Một hồi lâu , chúng ôm , loạng choạng bước phòng ngủ của .
Nóng lòng làm chuyện mật.
Phòng của vẫn giữ nguyên dáng vẻ của ngày hôn mê.
Trên giường vẫn còn vương vãi vài chiếc bao cao su.
Tôi thở hổn hển ngăn xé bao, hiệu rằng thể "ăn cơm" luôn.
Sau khi kết thúc, ôm chặt lấy , giọng êm tai ẩn chứa một chút ủy khuất.
"Chủ nhân, mấy ngày nay gửi cho chủ nhân nhiều tin nhắn, mà chủ nhân đều trả lời ."
Mắt mơ màng.
"Mấy ngày nay ... tăng ca ở công ty, nên... để điện thoại dự phòng ở nhà ."
Điện thoại dự phòng đăng nhập Wechat cá nhân của , bên trong nhiều tin nhắn trò chuyện giữa và Cố Diễm.
Tôi sợ tin nhắn sẽ thấy cảnh cũ xưa.
Thà cứ vứt hết ở nhà luôn.
Cố Diễm hài lòng với câu trả lời của , đôi mắt trở nên u ám và khó hiểu.
Cậu kéo chìm đắm hết đến khác.
Tôi hết đến khác "cho ăn" , quên mất bản thức đêm tăng ca năm sáu ngày .
Khi một nữa rục rịch, trợn mắt, ngất lịm .
Tỉnh dậy nữa, mũi ngập tràn mùi cơm thơm lừng khiến nuốt nước bọt.
Cố Diễm cẩn thận dùng khăn nóng lau cho .
Bên cạnh đặt một bát cháo thịt băm nóng hổi.
Thấy tỉnh, gương mặt tuấn tú, xinh của Cố Diễm nở một nụ .
"Thẩm... chủ nhân, tỉnh thì ăn cơm ."
Cổ họng sưng, bưng bát lên uống từng ngụm nhỏ cháo.
Cậu tiếp tục lau cho , động tác rõ ràng mang theo vẻ lấy lòng.
Tôi khẽ rùng , đưa tay ngăn cản hành động của .
"Sau khi biến mất, hỏi chủ cửa hàng quỷ hút năng lượng . Anh nhà đón ."
"Cố Diễm, gia cảnh tệ, tại xuất hiện trong cửa hàng quỷ hút năng lượng chứ?"
"Hay cách khác, tại cố ý đưa phiếu giảm giá cho để thể mua về? Ý đồ của là gì?"
Tôi tự giễu một tiếng.
Chắc chắn thể nào là vì , một nhân viên quèn của công ty nhỏ chứ.
Sau một đêm chìm đắm, trở về thực tại.
Nhận cách to lớn giữa Cố Diễm và .
Cậu khựng : "Chủ nhân..."
"Hơn nữa, cũng chẳng gọi là chủ nhân." Tôi vạch trần .
Ngón tay thon dài của Cố Diễm đột nhiên siết chặt.
Cậu đầy ẩn ý, đôi mắt càng thêm u ám.
"So với việc gọi chủ nhân là Thẩm Chương, thực sự gọi chủ nhân là chủ nhân."
Cậu cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mắt .
"Thẩm Chương, thực sự là cố ý đến bên chủ nhân." Cậu l.i.ế.m khóe môi , "Chủ nhân còn nhớ chuyện hồi nhỏ ?"
Tôi ngẩn : "Hồi nhỏ?"
"Ừm, hồi mẫu giáo ."
Đầu đột nhiên đau nhói, như thứ gì đó đang cố gắng bật từ sâu trong ký ức.