CÁCH THUẦN HÓA CHÓ ĐIÊN - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-16 18:20:47
Lượt xem: 342

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hiểu rõ quá khứ của em , cảm thấy Hàn Dương thật đơn giản. Em chính những thiết nhất phản bội và ruồng bỏ quá nhiều , cảm giác an vốn chẳng còn bao nhiêu. Sống trong cảnh bao nhiêu năm, em sớm chẳng còn tin tưởng bất cứ ai.

Hàn Dương tuổi 31 là , mà Hàn Dương tuổi 18 cũng thế. Em tự ti và suy nghĩ vặn vẹo, vì lo sợ nên chẳng bao giờ chủ động tiến gần. Chỉ khi xác nhận tình cảm của đối phương vô , em mới giống như một loài động vật nhỏ, chịu phơi bày cái bụng mềm mại và yếu ớt nhất của .

Hiện tại, điều cảm thấy may mắn nhất trong kiếp chính là một cái miệng .

Sau khi giải thích rõ ràng chuyện của Trác Cường, ngờ Hàn Dương mặt chỗ khác, thèm .

"Vẫn còn giận ? Em mau với con , cả hai đều lo cho em lắm đấy."

Lúc Hàn Dương đầu , mặt em đầy nước mắt, biểu cảm vô cùng ngơ ngác.

Tôi lôi chú ch.ó đang trốn gầm giường lên: "Con 'mọn' của em đây."

Em hai chúng một hồi lâu mới chậm rãi mở lời: "Em sẽ trả tiền cho ."

"Trả cái gì mà trả? Có nợ của em ."

"Anh định bắt ông già hổ của em về làm thuê cho trừ nợ , nên em lo, cứ lo mà dưỡng bệnh cho . dưỡng bệnh xong là học đấy."

"Nếu thì..." Tôi ghé sát , l.i.ế.m nhẹ lên khóe môi Hàn Dương một cái, "Anh hôn cho em hết đường sống luôn."

Mặt Hàn Dương đỏ bừng lên, em lùi phía : "Sao lúc nào cũng thế ?"

"Em quản chắc?"

Hàn Dương đúng kiểu khẩu xà tâm Phật, hôn một hồi là bắt đầu gì đó sai sai. Tôi giả vờ ngây ngô, hỏi em làm .

Em liếc một cái, "Tức mà thành thế đấy!"

19.

Sau khi Hàn Dương khỏi bệnh, đưa em về căn nhà gần trường học.

Em ở nhà mấy ngày đòi ngoài làm thêm. Em tự kiếm tiền sinh hoạt phí kỳ nhập học năm , ngăn cản, nhân lúc em làm, trường thi cuối kỳ.

Kể từ khi đưa về, em đổi nhiều, tính tình ôn hòa hơn hẳn, suốt ngày ở nhà nấu cơm thì cũng là dọn dẹp vệ sinh. Tôi ở nhà chẳng khác nào một Hoàng đế, đến cả tất chân cũng cần tự giặt.

Tôi mấy sức lấy lòng, ám chỉ nọ, nhưng tất thảy đều Hàn Dương phớt lờ và từ chối. Cũng đúng thôi, nếu chỉ cần ngoắc tay mà em tới thì đó chẳng là Hàn Dương nữa .

Năm học năm tư, Hàn Dương thực tập tại một công ty chi nhánh của nhà , sự ưu ái nào. khả năng học hỏi và làm việc của Hàn Dương còn mạnh hơn tưởng tượng, chỉ hơn một năm mà em leo lên vị trí quản lý. Những dự án do em thành khiến ba khen ngợi hết lời, lương bổng cũng theo đó mà tăng vọt.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cach-thuan-hoa-cho-dien/chuong-8.html.]

Hàn Dương đưa thẻ lương cho , nhưng từ chối.

"Đưa cho làm gì? Anh bảo em , tiền bạc chính là cái gốc để đàn ông tự tin đấy!"

Hàn Dương rũ mắt, một nữa đặt chiếc thẻ lương tay , "Anh mới là cái gốc của em."

Da mặt già của đỏ bừng lên: "Đây coi như là tỏ tình hả?"

Em dời tầm mắt chỗ khác, vành tai cũng đỏ ửng: "Ừm..."

Trước đây bày tỏ tình yêu với Hàn Dương, ngờ kiếp còn thể thấy em tỏ tình với . Tâm trạng phấn chấn vô cùng, trong lúc mơ hồ nhớ đến cuộc trò chuyện với Trình Nghị Trung mấy năm .

“Chúng làm l.i.ế.m cẩu, để l.i.ế.m .”

"Hàn Dương, vui quá, cũng thích em, thích em từ lâu lắm !"

Hàn Dương đến mức càng lúc càng thẹn thùng, cả như sắp bốc hỏa đến nơi.

"Thật , một nguyện vọng."

"Cái gì?" Em , ánh mắt chạm .

Tôi ghé sát tai em , thì thầm một câu, "Anh khoe khoang với đám em một chút."

Biểu cảm của Hàn Dương kinh ngạc hoang mang: "Khoe khoang? Chuyện á?"

" thế. Em thì thôi." Tôi nhún vai, vốn dĩ cũng chỉ là trêu em , vả cũng quá để tâm đến cách khác , cùng Hàn Dương sống những ngày tháng mới là thật.

Hàn Dương nhíu chặt đôi mày: "Được, nhưng đem chuyện ngoài bừa đấy."

Tôi suy nghĩ ngắn ngủi một lát, thấy thế cũng , dù lúc khoe với bọn Trình Nghị Trung thì Hàn Dương cũng .

Kết quả là tối hôm đó, khi Hàn Dương đè chặt đôi chân , mới bàng hoàng nhận hai chúng căn bản chẳng hề ở cùng một tần .

"Hàn Dương! Chờ , chuyện là một hiểu lầm!"

Tôi túm lấy tóc em , xách cái đầu của lên. Mặt em ướt đẫm, phủ một lớp nước óng ánh, khi l.i.ế.m môi một cách thèm thuồng, Hàn Dương gạt tay , "Có chuyện gì, kết thúc ."

"Hàn Dương! Em... ưm!" kết thúc mới thật, vì về , tất cả chỉ còn tiếng của thôi.

Ngoại truyện:

Sau khi vết thương ở đầu Hàn Dương lành hẳn, em bắt đầu giữ cách với .

Loading...