CÁCH THUẦN HÓA CHÓ ĐIÊN - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-16 18:20:42
Lượt xem: 313

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Động tác húp mì của dừng : "Tại ?"

"Một gói mì tôm giá hai tệ, một túi mì sợi giá ba tệ thể ăn hai ngày...... Nhà phá sản thì tiết kiệm chút mà tiêu ." Tuy em , nhưng vẫn cầm đũa lên và một tiếng "cảm ơn".

Tiến độ bên phía Trình Nghị Trung nhanh, đầy hai ngày tổng hợp một đống tài liệu gửi cho .

"Cái Hàn Dương t.h.ả.m thật đấy, cha thương yêu. Trong nhà vì cờ b.ạ.c mà nợ nần chồng chất, ông già mấy định bán ."

"Hàn Dương hồi nhỏ cũng từng tự bỏ chạy, nhưng bà nội và bà ngoại đều nhận."

"Sau ông già thực sự tiền trả, bèn trói Hàn Dương trong căn nhà cũ để cho đám chủ nợ, tự bỏ trốn."

Trình Nghị Trung liên tục thở dài: "Đáng thương, quá đáng thương!"

"Tôi liên lạc với một trong các chủ nợ, Trác Cường, nợ nhiều nhất. Có điều mấy ngày nay đang ở tỉnh khác về , đợi về gặp ?"

Nhìn trời tối, dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay: "Làm phiền ."

Lúc gọi điện thoại thì Hàn Dương về, tay xách một túi lá rau. Tôi gọi em : "Ồ, trụ cột gia đình về , mau nhà , cơm nước xong xuôi hết ."

Sau mấy ngày ở chung, Hàn Dương lẽ quen với sự hiện diện của , tuy mặt vẫn lạnh tanh nhưng còn đuổi nữa.

"Anh gọi điện cho ai đấy?"

"Bạn thôi."

Tôi định lấy cái túi nilon trong tay Hàn Dương nhưng em siết chặt, kéo .

"Thế cứ ở lì đây, sang chỗ bạn mà ở? Chắc nhiều bạn lắm mà."

"Tôi , chơi với bọn họ là giả, chơi với em mới là thật."

Hàn Dương xoa xoa vành tai, buông lỏng tay đang siết túi đồ , "Ai chơi với chứ......"

9.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Trời càng lúc càng lạnh, quần áo của Hàn Dương quá ít. Để mua đồ cho em làm em nghi ngờ, đành giả vờ tìm việc làm, đó dùng "tiền lương" sắm cho em mấy bộ đồ mới.

Hàn Dương mấy bộ quần áo đó một hồi mặt chỗ khác, "Tôi cần , tự mặc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cach-thuan-hoa-cho-dien/chuong-5.html.]

"Tôi nhiều lắm, lúc nhà phá sản mang theo ít quần áo ngoài mà." Người đàn ông nhắm trúng thì làm gì chuyện mặc đồ rách rưới? Vả lỡ như lạnh đến đổ bệnh thì làm ?

Cuối cùng Hàn Dương cũng chịu nhận, miệng thì lẩm bẩm nào là "lãng phí", nào là "sẽ trả tiền", nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

Tôi em , tiến gần hơn: " nếu em thực sự cảm thấy áy náy thì thể lấy thứ khác bù đắp."

"Cái gì?"

Tôi chỉ môi : "Hôn một cái."

Ở cạnh Hàn Dương bao nhiêu ngày qua, vì để đuổi mà đến cả những đụng chạm thể đơn giản nhất cũng dám làm, thực sự là nhịn hết nổi . Chuyện mà đặt kiếp , nhất định lôi em lên giường đại chiến ba trăm hiệp mới thôi.

Đôi lông mày của Hàn Dương chậm rãi nhíu . Tôi cứ ngỡ em sẽ từ chối như khi, chẳng ngờ em lưỡng lự một chút khẽ gật đầu, "Chỉ một cái thôi đấy."

Em dứt lời, chớp thời cơ lách sâu hơn.

Lúc đầu Hàn Dương còn kháng cự, định vung nắm đ.ấ.m , nhưng chợt nhớ chính đồng ý nên run rẩy thu tay về. Sau đó, mặt em đỏ bừng, cổ cũng đỏ ửng, em học theo dáng vẻ của mà mút lấy, thậm chí tay còn đặt lên eo .

Tôi rút đúng lúc, giữ cách an với em .

Hàn Dương vẫn kịp hồn, cứ thế theo bản năng rướn về phía . Đến khi chạm ánh mắt tỉnh táo của , em mới sực tỉnh, mặt đỏ tía tai lùi xa, quên mắng một câu: "Đồ thần kinh!"

Cái thứ khẩu xà tâm Phật, giỏi thì em cứ nhịn cho kỹ !

10.

Ngày hôm , Hàn Dương mặc chiếc áo bông mới ngoài.

hôm đó em về muộn lạ thường. Tôi đến quán đồ nướng nơi em làm việc thì mới hôm nay em xin nghỉ.

Hàn Dương điện thoại, cách nào liên lạc , cứ thế chạy ngược chạy xuôi bên ngoài tìm em như kẻ mất hồn. Cuối cùng, tìm thấy em đường về nhà.

Em tựa lưng tường, mặt mũi bầm dập chỗ xanh chỗ tím, khắp đầy vết m.á.u và bụi bẩn, duy chỉ chiếc áo bông mới là vẫn sạch sẽ nguyên vẹn, đang em ôm chặt trong lòng. Thấy , em vội vàng mặt , quệt ngang khóe miệng một cái mới dậy, "Muộn thế còn lang thang bên ngoài làm gì? Mau về nhà ."

Tôi định gần đỡ nhưng em tránh né. Dường như em để thấy những vết thương nên cứ lẳng lặng phía . giấu là chuyện thể nào, tắm xong, ấn em xuống giường, lột phăng chiếc áo sơ mi .

Nhìn những vết bầm tím em cũng tệ hại như mặt, tim thắt đau đớn: "Tôi mua t.h.u.ố.c cho em."

Hàn Dương giữ chặt cổ tay : "Mua t.h.u.ố.c gì chứ, vết thương nhỏ thôi mà... Vả muộn thế , định mua?"

Tôi giận đến mức đầu óc cuồng: "Thế đống thương tích tính đây! Cứ mặc kệ nó ?"

Loading...