CÁCH THUẦN HÓA CHÓ ĐIÊN - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-16 18:20:36
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi kịp phản xạ, mặt dính ngay một đấm, nhanh chóng lao cuộc vật lộn với Hàn Dương.

Hàn Dương tuổi 31 vạm vỡ, nhiều năm kinh nghiệm thi đấu chỉ giúp em tích lũy kỹ năng đòn mà còn một hình với những thớ cơ săn chắc, mạnh mẽ. Tôi Hàn Dương tay độc, nên tuyệt đối sẽ bao giờ tự dẫn xác đến mặt em để cầu xin đánh.

Hàn Dương của lúc thì khác hẳn. Em quá gầy, đang mang vết thương, chẳng tốn quá nhiều sức để quật ngã em xuống đất.

Hàn Dương ngã đất, ngũ quan nhăn nhúm vì đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ hung hăng. Lồng n.g.ự.c em phập phồng, hai tay chống xuống đất, dáng vẻ đó vẻ như vẫn bò dậy để đ.ấ.m tiếp.

Tôi thực sự nhịn nổi nữa, quỳ xuống chen giữa hai chân em , túm lấy cổ áo trực tiếp hôn lên. Trong lúc em sự phòng , dễ dàng cùng em dây dưa môi lưỡi.

Cơ thể Hàn Dương cứng đờ trong chốc lát, khi nhận thức đang làm gì, em bắt đầu điên cuồng đẩy và đ.ấ.m . Em đ.ấ.m một phát, c.ắ.n em một cái, tóm là cứ ngậm lấy lưỡi em nhất quyết chịu buông .

Hàn Dương tức nổ đom đóm mắt, dùng đủ chiêu trò, thậm chí còn dùng móng tay cào . Móng tay em dài, cắt tỉa gọn gàng, nhưng khổ nỗi lực tay em quá mạnh, em cào một phát khiến da thịt trầy xước vài mảng lớn. Tôi đau đến mức hít một khí lạnh, cũng giơ tay lên, đ.ấ.m mạnh một phát bụng em .

Tiếng rên rỉ của Hàn Dương nuốt chửng trong khoang miệng, đôi lông mày em nhíu chặt , đôi tay đang cào cấu cũng dần buông thõng xuống.

Cuối cùng cũng ngoan . Tôi buông lỏng , dán sát môi em mà nhắc nhở: "Không nghẹt thở thì lo mà thở ." Nói xong, một nữa áp lên.

Lần Hàn Dương khôn , dùng tay đ.á.n.h nữa mà chuyển sang c.ắ.n lưỡi . Hai chúng cứ thế c.ắ.n qua c.ắ.n , khiến cả khoang miệng đầy cái vị sắt của m.á.u thật khó chịu. Vẻ mặt Hàn Dương đắc ý vô cùng, lúc em nhướng mày vẫn còn đang c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi buông.

Tôi em , bàn tay từ gấu áo luồn trong, đầu ngón tay khẽ chạm lên lồng n.g.ự.c em . Vẻ mặt Hàn Dương cứng , tài nào đắc ý nổi nữa.

4.

Tôi dỗ dành đe dọa mới đưa Hàn Dương đến bệnh viện, em dòng đang xếp hàng chờ đợi, sắc mặt chút tệ, "Đã cần đền tiền mà."

"Tôi loại đ.á.n.h một trận xong vứt bỏ mặc họ tự sinh tự diệt ."

Hàn Dương tặc lưỡi một cái, mấy thoải mái mà quan sát môi trường xung quanh.

Kết quả kiểm tra nhanh chóng , Hàn Dương tuổi trẻ lực lưỡng, ngoài vài vết thương ngoài da xử lý kịp thời nên viêm thì khung xương vô cùng cứng cáp.

Y tá xử lý xong vết thương cho em , trong phòng bệnh cùng em truyền dịch.

Phòng bệnh đơn, yên tĩnh, cả hai chúng đều gì, Hàn Dương đăm đăm cửa sổ, còn thì đăm đăm em .

Hàn Dương cởi áo khoác , chỉ còn chiếc áo thun ngắn tay. Tôi nhớ cảm giác khi chạm em trong con hẻm nhỏ, tuy gầy nhưng cơ bắp săn chắc. Dù lẽ mạnh bạo bằng Hàn Dương , nhưng lẽ sẽ mang một cảm giác khác biệt...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cach-thuan-hoa-cho-dien/chuong-2.html.]

Có lẽ vì quá lâu, Hàn Dương bắt đầu cảm thấy phiền muộn, em đầu , giọng điệu mấy thiện chí: "Anh cứ suốt thế làm cái gì? Có gì thì nhanh lên ?"

"Em trông trai thật đấy."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

"...... Cái gì?" Hàn Dương nghẹn lời.

"...... bệnh." Em mắng một câu, về phía xấp giấy tờ đặt tủ đầu giường.

Đó là đơn t.h.u.ố.c bác sĩ kê, còn kịp lấy thuốc. Hàn Dương tên t.h.u.ố.c đó, mím môi, "Tôi thấy giờ , chẳng thấy khó chịu chỗ nào cả, nếu thực sự bù đắp cho ...... thì đừng mua t.h.u.ố.c nữa, đưa tiền cho ."

"Được." Tôi hề do dự: "Em bao nhiêu?"

Sững sờ sự sảng khoái của , Hàn Dương chậm rãi thốt một con : "Một ngàn tệ?"

Thấy sắc mặt bất kỳ d.a.o động nào, em tăng thêm một chút: "Thế...... năm ngàn tệ?"

"Tôi đưa em mười ngàn, đưa mã thanh toán đây."

Thấy Hàn Dương bất động, trêu em : "Sao thế, nhận tiền mà cũng tích cực ?"

Hàn Dương im lặng một hồi mới trả lời: "Tôi điện thoại."

"...... Cái gì hả?"

"Xì, bảo là điện thoại mà."

Tôi quanh Hàn Dương một lượt, đúng là thấy bất kỳ dấu vết nào của điện thoại cả.

Làm thể chứ, thời đại nào mà đến cái điện thoại cũng mua nổi? Hơn nữa Hàn Dương trông chẳng giống đang học chút nào.

"Người nhà em quan tâm em ?"

"Mẹ nó! Liên quan gì đến !" Hàn Dương vớ lấy chiếc cốc giấy dùng một bên cạnh ném về phía .

Chiếc cốc giấy rỗng chút trọng lượng nào, đập chẳng hề đau đớn, nhưng khiến căn phòng trở nên tĩnh lặng đến cực điểm.

Tôi nhờ bạn gửi tiền mặt và một chiếc điện thoại mới đến.

Loading...