Các Lính Gác Cấp S+ Đều Yêu Ta? Nhưng Ta Là Trai Thẳng Mà! - Chương 144: Vậy thì đi tìm anh ấy

Cập nhật lúc: 2026-05-05 14:09:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa trưa, cánh cửa phòng bệnh đẩy từ bên ngoài.

Phó Úc Châm như thường lệ mang cơm đến.

"A Nhiên, hôm qua chẳng bảo hôm nay tuyết rơi dày, cháu cần qua đây ... Sao sắc mặt cháu kém thế ? Tay cũng lạnh ngắt nữa..." Bà ngoại Tú Nguyệt bước tới phủi những bông tuyết đọng Phó Úc Châm, miệng cằn nhằn đầy xót xa. Ánh mắt bà dừng ở quầng thâm đen mắt và khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của .

"Hay là đổ bệnh ? Đi, A Nhiên, bà ngoại dẫn cháu khám bác sĩ."

"Cháu , bà ngoại." A Ngân khẽ vỗ lên mu bàn tay đang áp , cầm hộp cơm đặt lên bàn ăn, bắt đầu mở túi giữ nhiệt.

Bà ngoại Tú Nguyệt còn định khuyên can, nhưng nghĩ đến tính cách của đứa cháu , sợ chọc giận nhân cách , nên dám nặng lời: "A Nhiên ..."

"Thật sự cần ạ." A Ngân lắc đầu từ chối.

Nhìn bùn đất và tuyết đọng giày cháu trai, bà ngoại Tú Nguyệt vẫn khỏi lo lắng, nhưng cũng đành bất lực. Lúc sang cầu cứu ông bạn già, ánh mắt bà vô tình lướt qua chiếc túi đặt tủ đầu giường, bỗng nhớ một chuyện.

"À, đúng , cái ..." Bà cầm chiếc túi đưa qua, thấy vẻ mặt ngơ ngác của A Nhiên, bèn giải thích: "Đây là món quà mà học trò của thầy Phong để cho cháu tối qua. Cậu bảo là quà tặng ngày lễ."

"Khoảng hơn 9 giờ tối, ghé qua thăm ông bà. Tiếc là cháu ở đây, nên đành để quà."

A Ngân chần chừ nhận lấy, đặt lên mặt bàn, từ trong túi lấy một khung ảnh bọc gói cẩn thận.

Lớp giấy tuyết lê gỡ bỏ, A Ngân lập tức sững sờ chôn chân tại chỗ.

Trong khung ảnh, khuôn mặt rạng rỡ của đôi vợ chồng trẻ hiện lên rõ nét, dần dần trùng khớp với hai hình bóng mờ nhạt chôn giấu nơi sâu thẳm ký ức của A Ngân.

Ba và ...

Bà ngoại Tú Nguyệt quan sát sắc mặt của A Ngân, lúc mới nhẹ giọng giải thích: "Đứa bé thật sự tâm. Cậu bảo cháu nhất định nhớ ba , nên dùng kỹ thuật gì đó để phục chế bức ảnh. Ông bà cũng hiểu mấy thứ , nhưng... nếu cháu còn sống, hẳn cũng sẽ trông như thế ."

Nỗi đau thấu xương từ lâu nguôi ngoai phần nào. Bà đưa tay vuốt ve khung ảnh, ánh mắt dâng lên niềm hoài niệm xen lẫn xót xa.

Thật ngay từ đầu, bà đắn đo.

Di vật của con gái và con rể chỉ còn vài bức ảnh đen trắng nhòe nhoẹt. Bà sợ bức ảnh sẽ kích động A Nhiên.

Trận hỏa hoạn năm là cội nguồn bi kịch của A Nhiên. Bác sĩ tâm lý từng căn dặn, bất cứ vật nào liên quan đều thể châm ngòi cho sự bài xích trong , khiến tình trạng phân liệt nhân cách càng thêm trầm trọng.

... ánh mắt chân thành của đứa trẻ lay động bà.

"Tách."

A Ngân lặng lẽ ngắm bức ảnh phục chế. Cho đến khi một giọt nước mắt rơi xuống, làm nhòe cổ áo của trong ảnh, mới giật bừng tỉnh, hoảng hốt lau .

Lật mặt của khung ảnh lên, tấm ván lót một dòng chữ: 'Tặng A Ngân và A Nhiên'.

Không chỉ dành riêng cho một .

Món quà , là dành cho cả hai họ.

Đầu ngón tay A Ngân run rẩy chạm dòng chữ bằng mực đen nắn nót .

"A Nhiên."

Trên giường bệnh, Phó lão ôm bình giữ nhiệt, thổi nhẹ lớp bọt cất tiếng gọi.

A Ngân đầu , ôm khư khư khung ảnh, lẳng lặng bước tới xuống.

Phó lão liếc đứa cháu trai, nhấp một ngụm : "Ông ngoại cháu đang nghĩ gì, nhưng nếu thứ gì, thì tự vươn tay mà giành lấy. Cứ một chỗ giận dỗi, tự chuốc lấy muộn phiền thì ích lợi gì?"

Vòng tay ôm khung ảnh của A Ngân siết chặt hơn, cúi gằm mặt đầy áy náy.

Hai bọn họ nên cãi với , nên những lời như ... Là của , thể ngăn cản A Nhiên, cũng thể giữ .

làm hỏng chuyện.

"Chúng cháu... chọc tức giận, làm bỏ mất ." A Ngân ôm khung ảnh bắt đầu thút thít. Bản tính nhút nhát khiến việc lóc trở thành một phản xạ tự nhiên của . "Cháu tìm lâu, nhưng thấy cả... Tuyết rơi dày quá, lấp hết mùi hương , cháu ngửi , tìm thấy ..."

"A Nhiên, cháu lang thang ngoài trời suốt cả đêm qua ?" Vốn thắc mắc về lớp tuyết dày cộp đế giày của cháu trai, giờ bà ngoại Tú Nguyệt mới vỡ lẽ.

Bà xót xa cho thể của cháu , toan chạy gọi y tá đến kiểm tra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cac-linh-gac-cap-s-deu-yeu-ta-nhung-ta-la-trai-thang-ma/chuong-144-vay-thi-di-tim-anh-ay.html.]

Phó lão vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, xua tay cản bà . Ông cho rằng chút gió tuyết chẳng bõ bèn gì với sức vóc của một Lính gác, sang chất vấn cháu trai:

Lili♡Chan

"Tại tìm tiếp?"

"Bỏ cuộc giữa chừng ?"

"A Nhiên, cháu còn nhớ lúc nhỏ, khi dạy cháu luyện chữ, ông ngoại ?"

Những câu hỏi dồn dập của ông ngoại khiến A Ngân ngừng nức nở, bắt đầu lục lọi những ký ức xa xăm...

"... Phải kiên trì bền bỉ ạ." Cậu đáp nhỏ.

Phó lão khẽ gật đầu: "Chữ thầy trả thầy hết . Không nỗ lực, kiên trì, thì chuyện đời cũng chỉ là suông. Học hành là thế, mà những chuyện khác cũng ."

"Cháu nghĩ, thấy cháu nữa." A Ngân mím môi, cụp mắt buồn bã.

"Sau đó, cháu liền bỏ cuộc ?"

"Không..."

"Vậy thì tìm . Nếu cháu đủ kiên định, thì ."

A Ngân đột ngột phắt dậy, cẩn thận đặt khung ảnh xuống lao như bay khỏi cửa.

"A Nhiên, A Nhiên, chúng tìm , chúng đến Bạch Tháp hỏi thử xem..." A Ngân gào thét trong lòng, cố gắng đ.á.n.h thức nhân cách A Nhiên đang chìm trong giấc ngủ sâu.

Từ lúc rời đêm qua, A Nhiên thu một góc tối tăm trong ý thức, hề nhúc nhích.

"Trùng hợp thật, gặp ."

"..."

Con đường phía chặn . A Ngân vốn quen đối mặt với lạ, A Nhiên đang cuộn tròn trong góc sâu của xác buộc thức tỉnh, chiếm lấy quyền kiểm soát.

"Ông cái quái gì nữa?" Đôi mắt hàng mi trắng bạc lóe lên tia sắc lạnh. A Nhiên đang cực kỳ bực dọc, chẳng còn tâm trạng mà dây dưa với gã bác sĩ .

"Tôi chỉ đến xem thử, tình trạng của đúng như dự đoán . Dựa bộ dạng hiện tại của , xem đoán đúng ."

"Thì ?"

A Nhiên lạnh lùng gã bác sĩ đang bước tới gần.

"Tôi cũng là Dẫn đường, cấp bậc hề thấp. Một Lính gác xuất sắc như , cần thiết cố chấp bám lấy một , đúng ? Tôi thể giúp , và cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều. Người trưởng thành cả mà... đôi bên cùng lợi cũng là một ý ."

Mùi nước hoa hoa mộc tê nồng nặc gã bác sĩ phả tới, A Nhiên nín thở, lùi một bước.

"Hóa , đây mới là mục đích thực sự của ông." Cậu khẩy một tiếng đầy ẩn ý. Lúc mới nhận ý đồ dơ bẩn của gã bác sĩ . Lần là do hiểu lầm mà suy nghĩ lung tung, , chẳng mảy may bận tâm đến chuyện đó, thế mà một kẻ rắp tâm trục lợi châm ngòi ly gián.

"Cậu hợp nhãn . Nếu làm gì, ... đều thể chiều lòng . Hoặc là, cứ coi như đó cũng . Tôi và ... chẳng cũng vài nét giống ?"

Gã bác sĩ vuốt ve đuôi mắt , cố tình tạo những nụ với các góc độ khác để thử nghiệm.

"Tôi nhớ đầu gặp mặt, chằm chằm mắt một lúc lâu. Tôi và thực sự giống đến thế ?"

Màu tóc na ná, nụ đông cứng ở một biên độ tương tự.

Thật , gã chẳng nét nào giống An Nhạc Tri cả. Chỉ là một vài góc độ, dáng , cùng với cái điệu bộ và giọng điệu cố tình bắt chước một cách gượng gạo mà thôi.

Nhìn thấu sự mơ hồ trong tâm trí Phó Úc Châm khi xuyên qua , gã bác sĩ càng đắc ý sáp gần, hệt như một con ác thú đang giăng bẫy dụ dỗ con mồi: "Thế nào? So với , chọn chẳng hời hơn ? Cậu vẫn thể tiếp tục thích , điều đó ảnh hưởng gì đến việc chúng vui vẻ bên ? Nói tóm , ưng ."

Bị mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng mũi gây khó chịu, Phó Úc Châm nhíu mày, đưa tay che mũi.

Gã bác sĩ vẫn đang sức châm ngòi thổi gió. Ngay khoảnh khắc gã lơ là phòng , một cái đuôi rắn ảo ảnh đột ngột vươn , siết chặt lấy cổ gã.

Cảm giác nghẹt thở ập đến bất ngờ, gã bác sĩ ôm chặt lấy cổ, sắc mặt áp lực của tinh thần lực trở nên đỏ gay, sưng tấy.

"Ông đang... sủa cái thứ rác rưởi gì ?"

Tinh thần lực ngưng tụ thành một con mãng xà đen tuyền, nhấc bổng gã bác sĩ lên trung. A Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt xám tro lóe lên tia đỏ ngầu sắc lạnh:

"Trong mắt ông, là loại cặn bã tùy tiện lên giường với bất cứ ai ?"

Loading...