Cá - Chương 7: Đứa Trẻ Trong Hình Hài Người Lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-19 03:05:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Diên Phương Mặc bế lên bờ bằng tư thế nâng niu như bế một đứa trẻ.

Cởi chiếc áo khoác của , Phương Mặc lau tóc cho Hứa Diên khẽ trách móc, nhưng trong giọng phần nhiều là sự xót xa: "Nước lạnh thế mà em cũng dám nhảy xuống ?"

Hứa Diên đáp lời.

Lau khô tóc xong, Phương Mặc khoác áo của lên Hứa Diên, bọc thật kỹ ôm chặt lòng. Cảm nhận gò má áp mái tóc còn vương lạnh của , thì thầm: "Được , ép em nữa. Anh chỉ là..."

Phương Mặc ngập ngừng một lát nhẹ nhàng buông : "Tiểu Diên, tương lai còn dài."

"Anh sai . Lần , em thể tha thứ cho ?"

Hứa Diên vẫn im lặng. Phương Mặc thở dài, lấy điện thoại gọi tài xế đến. Khi xe dừng bánh, mở cửa, dìu trong dặn tài xế đưa về nhà an .

Nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ xe lướt qua, Hứa Diên khẽ thở dài. Cậu vẫn quen với cách chăm sóc của Phương Mặc. Cậu vẫn mặc định rằng đang đem bộ dạng chiều chuộng " cũ" áp đặt lên . Âu cũng bởi Hứa Diên vốn nuôi thả từ nhỏ, thật sự khó lòng thấu hiểu tâm tư tinh tế của một che chở cho khác.

Đôi khi Hứa Diên cũng những suy nghĩ "thẳng đuột" đầy ngang ngạnh: Mình là một vận động viên cơ bắp, bộ cần bế lên giường chắc?

Thế nhưng, chính khi vác Phương Mặc vai cảm thấy vui vẻ lạ lùng.

"Anh ơi, ơi!..." Hứa Tiểu Ấn bất mãn bĩu môi, "Sao tối nay cứ thẫn thờ thế?"

"Anh xin ." Hứa Diên xoa đầu nhóc con, "Anh mệt một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca/chuong-7-dua-tre-trong-hinh-hai-nguoi-lon.html.]

Hứa Tiểu Ấn ngây thơ ngẩng lên : "Có dạo Phương Mặc đến chơi với nên mới mệt ?"

Hứa Diên ngẩn , hỏi : "Sao tự dưng em nhắc đến ?"

Hứa Tiểu Ấn chống hai tay cằm, ép hai cái má bánh bao phồng lên: "Vì lúc Phương Mặc ở đây, trông thư giãn, chẳng thấy mệt mỏi chút nào, còn thể chơi với em siêu lâu nữa kìa."

Trái tim Hứa Diên bỗng nhói lên một nhịp. Cậu cảm thấy với sự nhạy cảm của đứa trẻ nên khẽ : "Anh sai ."

Phải , khi tình yêu còn tuôn chảy, tự nhiên sẽ chẳng thấy mệt mỏi bao giờ.

Có lẽ những tháng ngày ở cô nhi viện khiến Hứa Tiểu Ấn nhạy cảm hơn bạn bè đồng trang lứa. Nhóc con tiến gần, dùng cái đầu xù xù cọ lòng bàn tay Hứa Diên, non nớt an ủi: "Có Phương Mặc làm giận ? Đừng trách mà, chơi game giỏi thế, chắc chắn cũng là một đứa trẻ thôi."

Logic của Hứa Tiểu Ấn đơn giản: Chơi game giỏi = giống em = đứa trẻ. Vậy Phương Mặc chơi game giỏi = đứa trẻ.

Cậu nhóc leo lên đùi Hứa Diên, dùng bàn tay nhỏ xíu xoa đầu : "Đừng giận đứa trẻ con đó nữa ?"

Hứa Diên nhóc con chọc , gãi ngứa nhóc hỏi: "Có em lén nhận quà cáp gì của ?"

Hứa Tiểu Ấn nắc nẻ, xoắn như quẩy: "Làm gì ạ. Anh Phương Mặc tin tưởng em lắm, bảo em chăm sóc thật đấy."

Sống mũi Hứa Diên bỗng thấy cay cay, nhưng nhịn . Phương Mặc làm cái trò gì , bảo một đứa trẻ chăm sóc ?

Hứa Tiểu Ấn bèn bóp giọng, bắt chước điệu bộ của Phương Mặc: "Tiểu Diên là một đứa trẻ lớn xác, tính tình quật cường lắm. Cường độ huấn luyện của nặng, buổi tối về nhà chắc chắn là mệt rã rời nhưng cứ nghiến răng chịu than vãn . Tiểu Ấn ngoan nhé, đợi về thì cho một cái ôm thật chặt, ?"

Hứa Diên ngẩn , nên phản ứng thế nào. Hứa Tiểu Ấn ôm chầm lấy , đung đưa cơ thể, dùng giọng điệu lớn để dỗ dành: "Anh mệt thì ngủ nhé. Cho một cái ôm thật ấm ."

Loading...