Sáng hôm .
Tô Phưởng im thin thít hồi lâu.
Tiêu Minh Bàn mặc giáp trụ chỉnh tề , khuôn mặt ngẩn ngơ của y, mỉm .
Tô Phưởng nhổm dậy: "Hôm nay ngài định làm gì mà mặc thế ?"
"Hai hôm nữa Hoàng thượng tới xem luyện binh nên hôm nay diễn tập .”
“Đẹp thật đấy!" Mắt y sáng lấp lánh, khen nữa: “Thật tuấn!"
Y tiếp: "Hồi tin ngài khải hồi triều, đều đổ xô xem. Họ kể với em là ngoài đường chen chúc , đông như kiến, náo nhiệt lắm. Em ở cách một bức tường mà cũng thấy tiếng râm ran."
Tiêu Minh Bàn chợt nhận : Từ khi Tô Phưởng gả về đây, ban đầu thì nhốt trong phủ, đó ngoài học ở thư viện thì chỉ về nhà đẻ hai , từng chơi.
Cục cưng bé nhỏ của . Hắn đúng là vô tâm quá đỗi.
Hắn xuống mép giường, mặc quần áo, tất cho Tô Phưởng, hỏi: "Có xem diễn tập quân sự ?"
Tô Phưởng trố mắt: "Em ?" Rồi băn khoăn: “Có cải trang thành thư đồng ? À , trong quân doanh làm gì thư đồng? Phải cải trang thành, cải trang thành..." Y nghĩ mãi .
Tiêu Minh Bàn lớn: "Cứ thẳng thôi. Đường đường chính chính mà . Em là Tướng quân phu nhân danh chính ngôn thuận, gì mà ngại? Cũng thời chiến, ảnh hưởng gì cả."
Tô Phưởng vui sướng như mở cờ trong bụng, dù eo lưng vẫn còn tê mỏi nhưng cũng ráng lấy sức, chỉ nhảy cẫng lên.
Y chân thành : "Tất cả là nhờ ngài nâng niu em."
"Quan Âm kiệu, nâng niu." Tiêu Minh Bàn buột miệng một câu bông đùa, bảo: “Bảo bối của là tiểu Quan Âm mà."
Tô Phưởng đỏ mặt tía tai.
Y một bộ trực chuỳ màu ngọc bích viền xanh lam, quá phô trương.
Chợt nhớ quên một việc, y hỏi: "Phu quân, đến quân doanh em chào hỏi đồng liêu và cấp của ngài, nên tặng họ chút quà gặp mặt ?"
"Cái đám thô kệch , tặng cũng . Dù quà, bọn họ cũng tuyệt đối dám bất kính với em.”
“Cần chứ ạ.”
“Phưởng ca nhi, em tự nghĩ xem nên tặng gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-nhi-dang-thuong-ga-nham-cho-dai-ca-phong-kien/chuong-7.html.]
Tô Phưởng trầm ngâm một lát.
Dạo gần đây, mỗi chuẩn quà cáp, Tiêu Minh Bàn đều cầm tay chỉ việc, dạy y chọn cái gì, tại chọn, còn giảng giải: "Chu Lễ - Chưởng tiết : Phàm là sứ tiết các nước, nước vùng núi dùng Hổ tiết, nước vùng đồng bằng dùng Nhân tiết, nước vùng sông nước dùng Long tiết. Trị gia đôi khi cũng giống trị quốc, nhân tình thế thái cũng giống binh pháp, tùy cơ ứng biến là ."
Rất nhanh, y xong một danh sách quà tặng. Những đồ vật trong kho y cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Tiêu Minh Bàn xem xong, hết lời khen ngợi y.
Tô Phưởng khích lệ, đỏ mặt : "Em cho gói ngay đây!"
"Được, ." Tiêu Minh Bàn liên tục gật đầu.
Đợi y khuất, sang gọi gia nhân: "Mau, phi ngựa nhanh đến quân doanh! Báo với bọn họ là phu nhân sắp đến, bảo mấy đứa nó quần áo sạch sẽ , đừng để mùi hôi hun ngất phu nhân."
…
Quân doanh.
Tiêu Minh Kỳ đang dặt dẹo đợi cơm sáng.
Lần đại ca treo lên đ.á.n.h một trận ném quân doanh, đến giờ vẫn thoát . Đại ca dặn cần nể nang, cứ coi như lính tráng bình thường mà huấn luyện. bản tính vốn trơn tuột như mỡ, chẳng mấy chốc làm quen với cả lẫn , bắt đầu trốn việc, định bụng cứ thế cù nhầy cho đến khi đại ca chán thì thôi.
Viên quan giám sát ban nãy còn đang mắng mỏ bọn họ. Đột nhiên nhận tin gì đó, liền vội vàng chạy .
Mọi ngơ ngác. Có chuyện gì lớn xảy ư?
Một lúc lâu mới ngóng …
"Ha ha, hình như là phu nhân Tướng quân sắp tới. Họ sợ làm hôi tiểu tẩu t.ử nên chạy quần áo !"
---
Xe ngựa lăn bánh quân doanh, chạy thẳng đến trướng trung tâm.
Gần trưa, nắng bắt đầu gắt, đất bốc lên hầm hập. Doanh trại Cấm vệ quân lúc nào cũng canh phòng nghiêm ngặt, toát lên vẻ tinh nhuệ.
Trong xe, Tiêu Minh Bàn nghiêm mặt dặn dò: "Đây là quân doanh, em ngắm thì nhưng đừng chạy lung tung, sát bên cạnh ."
Tô Phưởng đưa tay nắm lấy tay .
Tiêu Minh Bàn theo phản xạ bóp nhẹ một cái, luyến tiếc buông . Hắn sĩ diện, làm mặt lạnh : "Đây là quân doanh, Phưởng ca nhi , mấy , để thấy chúng lôi lôi kéo kéo thì thể thống gì."
Trong lòng Tô Phưởng thấy hụt hẫng. y vẫn ngoan ngoãn đáp: "Vâng, thưa phu quân, em thế nữa."