Ca Nhi Đáng Thương Gả Nhầm Cho Đại Ca Phong Kiến - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-12-01 05:00:13
Lượt xem: 173
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thân thể nhỏ bé của tiểu ca nhi như nõn sen mới nhú, trần trụi, mềm mại và xanh non, cứ thế quấn lấy một cách vụng về. Vùng cổ kiều diễm tỏa từng luồng hương thơm thanh khiết, cứ len lỏi tâm can Tiêu Minh Bàn, khuấy đảo một phen rối loạn.
Tiêu Minh Bàn hoảng hốt, đẩy y : "Đừng quậy."
Chẳng bao lâu , tiếng thút thít vang lên.
Tiêu Minh Bàn sang, thấy tiểu ca nhi trốn góc từ bao giờ, gối ướt đẫm một mảng. Hắn luống cuống tay chân. Ngay cả việc đặt tay lên bờ vai nhỏ bé cũng thấy tay đổ mồ hôi, khung xương mảnh khảnh cảm giác như chỉ cần dùng chút lực là gãy vụn.
Tô Phưởng nghẹn ngào hỏi: "Có ngài chê nhỏ tuổi ?"
Tiêu Minh Bàn áy náy: "Ngươi gả cho là chịu thiệt thòi . Ở tuổi của , làm cha ngươi còn ."
"Không thiệt thòi.” Tô Phưởng nhỏ nhẹh: “Ngài là đại hùng. Ta ngưỡng mộ ngài."
Chẳng từ lúc nào, y sán lòng Tiêu Minh Bàn, hổ vô cùng mà : "Phu quân, xin hãy thương xót em."
Thế là Tiêu Minh Bàn đành hôn lên, vuốt ve tiểu thê t.ử của .
Tô Phưởng chạm , xương cốt cứng như sắt, làn da thô ráp như đá tảng, tỏa một mùi vị đặc biệt, hỗn hợp của kim loại, mực tàu, cỏ cây và trầm hương y gọi đó là "mùi phu quân".
Lúc , đầu óc y gần như trống rỗng, nóng hầm hập, suy nghĩ lung tung: Hóa đàn ông là giống loài khác biệt đến thế, giờ hề . Ca nhi và đàn ông trông cũng na ná , chỉ là ca nhi nhỏ hơn và sinh con thôi mà.
Tiêu Minh Bàn rõ "vốn liếng" của lớn. Hồi ở quân doanh, chẳng câu nệ gì, em cởi truồng tắm chung một dòng sông, còn trêu : "Lão đại, vốn liếng thật đấy, đám ca nhi lẳng lơ chắc c.h.ế.t mê ngài mất."
Hắn mười ba tuổi tòng quân, chiến trường bao lâu tận mắt chứng kiến cảnh binh lính cướp bóc hãm h.i.ế.p dân lành như ác quỷ. Hắn hiểu chuyện giày vò khác thì gì vui thú.
Hắn vô cùng kiên nhẫn hôn hít, xoa nắn tiểu ca nhi cho đến khi y thả lỏng, mềm nhũn như quả chín ép chín.
Tuy nhiên, phản ứng của tiểu ca nhi vẫn khiến thấy .
"Đau ?”
“Không đau."
Đang dối. Hắn nghĩ thầm.
Cánh tay run rẩy vòng qua cổ , y cố tỏ mạnh mẽ: "Em , , chỉ là... đầu nên sợ." Nói còn rướn lên tìm môi trượng phu: "Ngài hôn em nữa ."
Tiêu Minh Bàn phát hiện tiểu ca nhi vẻ thích hôn môi. Mới lạ lẫm vài cái nhanh chóng học cách đòi hôn. Đầu lưỡi y vị ngọt của trắng và bánh thập cẩm.
Tô Phưởng dùng nụ hôn để tự trấn an . Y tự nhủ: Không , chút đau đớn chịu . Không đau bằng việc giặt quần áo bằng nước lạnh giữa trời tuyết, cũng chẳng đau bằng việc thức trắng ba đêm may áo đến nỗi ngón tay đau nhức ngủ . Nhịn một chút là qua thôi.
Y cho rằng sống ở đời, chịu khổ là chuyện đương nhiên. cái đau lạ lắm, đau đến tê dại.
Đau dài bằng đau ngắn, thà rằng làm một lèo cho xong. Tô Phưởng nhịn tới nhịn lui, dứt khoát bảo: "Ngài thể nhanh lên chút ?"
Tiêu Minh Bàn khựng , rít lên một . Dù là đàn ông định lực cực mạnh cũng câu khiêu khích. Tiểu ca nhi ngốc nghếch, chẳng trời cao đất dày, cái gì cũng dám ! Sự ngoan ngoãn nhường chỉ khiến đàn ông phát điên thôi.
May mà là chính nhân quân tử. Nếu đổi là kẻ háo sắc, câu giường thì chắc chắn sẽ làm tiểu ca nhi đến hỏng mất.
Tiêu Minh Bàn chỉ làm một gọi nước tắm rửa.
Thực vẫn thỏa mãn, nhưng trực giác cảnh giác bao năm nhắc nhở tiếp tục, nếu sẽ dừng . Nhìn tiểu ca nhi hai má đỏ bừng, mơ màng trong lòng, nghĩ đủ hung dữ .
Lúc chuẩn rời giường, Tô Phưởng còn mơ màng hỏi: "Không làm nữa ạ?"
Lau rửa xong xuôi, hai xuống. Tô Phưởng thực sự mệt lả, dúc sát tường, khi chìm giấc ngủ còn lo lắng nghĩ: ...Mới một , liệu t.h.a.i nhỉ?
...
Tiêu Minh Bàn cố gắng dậy thật nhẹ nhàng, nhưng tiểu thê t.ử của ngủ thính như mèo, tỉnh ngay lập tức.
Tô Phưởng cuống quýt: "Ngài đợi chút, để em hầu hạ ngài." Y luống cuống tay chân mặc quần áo.
Tiêu Minh Bàn đời nào yên tâm để một đứa trẻ hầu hạ . Hắn dỗ Tô Phưởng ngủ tiếp nhưng y chịu.
Hôn lễ sai lệch xong, giờ còn một đống hỗn độn xử lý. Tiêu Minh Bàn bảo ban ngày ngoài một chuyến, chập tối sẽ về. Tô Phưởng lia lịa.
Y hỏi: "Em cần cùng ? Có cần em làm gì ?"
Tiêu Đại tướng quân lúc hiểu ý, buột miệng suy nghĩ: "Không cần, con cứ ở nhà là ."
Rời nhà, Tiêu Minh Bàn thẳng đến Tô phủ. Sự việc đột ngột, tuy tối qua tiền trảm hậu tấu, chuyện đổi tân lang coi như định, nhưng các văn thư liên quan đó vẫn sửa cho cẩn thận.
Tô Thượng thư thượng triều, phu nhân của ông, kế của Tô Phưởng tiếp đãi Tiêu Minh Bàn.
Bà thở ngắn than dài: "...Ván đóng thuyền, còn gì nữa? Dù Hoàng thượng cũng thấy hai nhà chúng kết mối giao hảo. sót chút cũng chẳng ."
Tiêu Minh Bàn đáp: "Được. Vậy ngày mai sẽ đưa Phưởng ca nhi về mặt." Nghĩ ngợi một chút, nghiêm túc bổ sung: "Xin ông bà hãy cư xử như bình thường, tuyệt đối đừng trách mắng y."
Rời Tô phủ, đến doanh trại Cấm vệ quân.
Từ sáu năm , chiến sự biên cương lắng xuống, Tiêu Minh Bàn từng là Tiết độ sứ một phương triệu hồi về kinh, tước bỏ hổ phù thống lĩnh hai mươi vạn đại quân, chuyển sang làm Thống lĩnh Cấm vệ quân. Tuy phẩm cấp đổi nhưng chẳng khác nào hổ nhổ nanh, nhốt lồng cũi.
Tiêu Minh Bàn hề dị nghị, vẫn hăng hái làm việc. Hắn vốn trầm , mỗi ngày đều điểm danh đúng giờ, tuân thủ quy tắc, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Hôm qua khá nhiều đến dự tiệc cưới, nay gặp , ai nấy đều vẻ mặt kỳ quái, thôi. Thấy Tiêu Minh Bàn vẫn thản nhiên như , ai dám hó hé hỏi câu nào?
Chỉ Vương Đô thống ở doanh Kiêu Kỵ bên cạnh là dám. Tên chuyên thích gây sự, nhất là từng để mắt đến một ca nhi mười chín tuổi đính hôn, định cướp về làm của riêng. Khó khăn lắm mới sắp thành thì ca nhi tìm đến Tiêu Minh Bàn cầu cứu, phá đám hỏng bét.
Gã ghi hận trong lòng, tin Tiêu Minh Bàn cưới nhầm em dâu bèn lập tức đến châm chọc: "Đây chẳng là Tiêu đại nhân ? Cảm giác làm tân lang tối qua thế nào? Trước ai bảo với là trâu già gặm cỏ non? Ca nhi mười tám tuổi nếm thử , chắc non đến mức bóp nước nhỉ?"
"Miệng ch.ó mọc ngà voi." Tiêu Minh Bàn vặn .
Vương Đô thống chằm chằm mặt nửa ngày cũng tìm sơ hở, hừ lạnh một tiếng: "Giả bộ đắn cái gì? Ta chờ xem đến lúc ngươi già sinh tật, để thiên hạ chê ."
Sao thể chứ? Tiêu Minh Bàn cực kỳ tự tin. Hắn từng thấy ít cảnh chồng già vợ trẻ, vợ nhỏ đỏng đảnh tiêu xài hoang phí đến tán gia bại sản. là ai chứ? Tiêu Minh Bàn đời nào để một tiểu ca nhi leo lên đầu lên cổ tác oai tác quái.
Hắn lên ngựa, trở về nhà.
Cửa hông gần hơn nên đường vòng. Đám gia đinh vẫn đang dọn dẹp tàn cuộc. Tình cờ thấy hai kẻ đang bàn tán về Tô Phưởng:
"Tô gia chẳng là nhà đại phú quý ? Của hồi môn của đại ca nhi nhà họ rương rỗng, nhiều cái còn chẳng đầy một nửa, thật kiết xác.”
“Y đòi sống đòi c.h.ế.t mới ép Đại gia cưới đấy. Tâm cơ gớm thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-nhi-dang-thuong-ga-nham-cho-dai-ca-phong-kien/chuong-2.html.]
"Hừm." Tiêu Minh Bàn cắt ngang.
Hai kẻ lắm mồm vội vàng im bặt, cúi đầu chào lão gia.
Tiêu Minh Bàn suy tư một lát lệnh: "Đầu năm Hoàng thượng ban thưởng một ít gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu, trích một nửa bỏ rương của phu nhân ." Rồi đổi ý: "Không, bỏ hết ."
Viện chính nơi ở tên là Súc Thạch Hiên.
Đi đến cửa nguyệt môn, chợt dừng , vẫy tay gọi một gia nhân đang quét tước gần đó, hỏi: "Hôm nay phu nhân ở nhà làm những gì?"
Gia nhân thật thà đáp: "Từ lúc ngài , phu nhân về phòng và thấy ngoài nữa."
Tiêu Minh Bàn: "?"
...
Không hiểu Tô Phưởng thể phân biệt và nhận tiếng bước chân của Tiêu Minh Bàn. Cửa còn mở, y lao , vui mừng reo lên: "Ngài về !"
Y ở trong căn phòng nhỏ xíu suốt cả ngày. Việc gì cũng làm, y sắp chán c.h.ế.t .
Nhất thời vội vàng, y nắm lấy bàn tay to lớn của Tiêu Minh Bàn, nóng làm giật mới phát hiện tay lạnh ngắt. Sợ làm Tiêu Minh Bàn lạnh, y vội rụt tay .
nắm chặt lấy. Tiêu Minh Bàn là luyện võ, dương khí vượng, lòng bàn tay nóng hổi truyền ấm sang da thịt y.
Hắn hỏi: "Sao ngoài dạo?"
Tô Phưởng ngập ngừng: "Chẳng ngài bảo em cứ ở yên trong nhà ? Hơn nữa, em mới tới, quy củ thế nào, sợ chê ." Giọng y càng càng nhỏ dần như đang chờ mắng.
Trong lòng Tiêu Minh Bàn dâng lên một cảm xúc khó tả, đầu tim chua xót, cảm giác từng đây. Hắn ôn tồn : "Giờ em là phu nhân của , đây cũng là nhà của em. Cha đều qua đời nên trong phủ nhiều phép tắc. Em làm gì thì làm, em chính là quy củ."
Tô Phưởng "" một tiếng. Miệng thì đồng ý nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ hoang mang sợ sệt, như chim sợ cành cong. Y quy tắc trói buộc quen , giờ bảo quy tắc, y chẳng làm .
Trời vẫn còn sớm. Tiêu Minh Bàn đưa y thư phòng.
Thấy phu quân trải giấy, Tô Phưởng vội vàng mài mực. Tiêu Minh Bàn một nửa tờ hôn thư đưa bút cho y: "Em nốt phần còn ."
Tô Phưởng sững bàn hồi lâu. Y lí nhí: "Em... em chữ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay đỏ bừng lên vì hổ. Tiêu Minh Bàn ngớ . Hắn nhớ lúc xem mặt, kế Tô Phưởng bảo đứa trẻ ở nhà sách thánh hiền. Hắn còn mừng thầm, nghĩ rằng đúng là con nhà dòng dõi thư hương, chữ hiểu lễ nghĩa.
Tiêu Minh Bàn buột miệng: "Cha em là Trạng nguyên mà con chữ?"
Nước mắt Tô Phưởng trào như suối.
"Em chỉ tên thôi." Tô Phưởng hổ độn thổ: “Em còn thuộc hai bài thơ nữa. Chính là hai bài hôm ở nhà ngài hỏi em đấy. Em lừa ngài."
Y càng dữ dội hơn.
Hỏng bét!
Tiêu Minh Bàn hoảng hốt, vội vàng dỗ dành: "Không , , chữ cũng , từ hôm nay chúng bắt đầu học. Ta cũng hai mươi tuổi mới tích cóp tiền mời thầy dạy đấy, còn muộn hơn em nhiều."
Thực , tòng quân nửa năm nhận thức tầm quan trọng của việc sách nên tự học binh pháp. thế cũng hẳn là bịa đặt , đúng là đến năm hai mươi tuổi mới chính thức tìm thầy học đạo.
"Hôn thư để , em chỉ cần ký tên là ."
Tiêu Minh Bàn bao biện hết. Viết xong, còn từng chữ cho Tô Phưởng mới để y ký tên, điểm chỉ.
Cuối cùng cũng thấy chữ của Tô Phưởng. Y nghiêm túc đến mức mũi lấm tấm mồ hôi, nhưng nét chữ vẫn xiêu vẹo.
"Viết ngay ngắn lắm." Hắn khen một câu trái lương tâm.
Tô Phưởng nín mỉm . Coi như qua ải.
Nói thật, y cũng khá bất ngờ khi thấy một cái là Tiêu Minh Bàn mềm lòng ngay. Ở Tô gia chẳng ai chịu "ăn" chiêu cả. Y thấy mất mặt, nước mắt tại thể là vũ khí chứ? Con tận dụng những gì để đổi lấy những gì . Miễn là tác dụng, y tuy yếu đuối nhưng cũng thấy vinh quang.
Tiêu Minh Bàn hứa: "Đợi vài bữa nữa định, sẽ tìm trường học cho em."
Tô Phưởng : "Ngài dạy em . Với chút chữ nghĩa , em sợ lớp cùng bọn trẻ lên bảy lên tám thì ngại c.h.ế.t."
Y lật xem tờ hôn thư của hai , rạng rỡ: "Chữ của ngài thật đấy. Ngài dạy em nhé."
Tiêu Minh Bàn xuất nông dân chân lấm tay bùn, từng ít đồng liêu thế gia quý tộc coi thường. Hắn phục nên bỏ công khổ luyện chữ . Hắn tự thấy cũng chỉ là "thùng rỗng kêu to", bản chất vẫn là võ biền thô kệch. ai mà thích một tiểu mỹ nhân bằng ánh mắt ngưỡng mộ như trời chứ?
Lòng ngọt lịm.
"Được, dạy em."
Tiêu Minh Bàn nhận lời ngay tắp lự. Nói dạy là dạy liền. Vừa từng mua ít sách cho em trai, bèn lôi hai cuốn sách vỡ lòng tranh minh họa, trẻ con tám tuổi cũng hiểu . Hắn đưa cả từ điển cho Tô Phưởng, giao hẹn trong hai ngày .
"Không vội, cứ học từ từ." Hắn dặn.
Sau đó công văn, còn ôn luyện võ nghệ.
Một canh giờ , khoan khoái trở về phòng, tỏa nóng hừng hực.
Tô Phưởng cầm sách bước tới: "Phu quân, em thuộc , ngài kiểm tra ."
Tiêu Minh Bàn ngạc nhiên: "Nhanh thế ?"
Tô Phưởng đỏ mặt, làu làu cho , còn nhận xét: "Câu chuyện thú vị thật."
Tim Tiêu Minh Bàn mềm nhũn, nghĩ thầm y ngoan hơn cái thằng em trai ngỗ nghịch nhiều, Phưởng ca nhi quả thật vẫn chỉ là một đứa trẻ lớn xác. Hắn xoa đầu y, khen y thông minh.
lúc , Tô Phưởng lấy hết can đảm: "Vậy tối nay, ngài thể hành lễ đôn luân với em nữa ?"
Tiêu Minh Bàn: "..."
Hắn nhất thời gì. Có tiểu ca nhi nào hổ mà đòi hỏi chuyện đó như thế ?
Tuy Phưởng ca nhi đáng yêu, nhưng mà, nhưng mà... Đâu cái vị tiểu thư khuê các đủ thi thư? Hóa thực tế là một nhóc mù chữ bướng bỉnh, còn... háo sắc.
Haizzz. là lừa cưới .
Tô Phưởng chủ động lên đùi Tiêu Minh Bàn, dựa lồng n.g.ự.c vững chãi của . Y tính toán riêng của - Tiêu Minh Bàn dù cũng tuổi, sắp bốn mươi , chắc chẳng còn phong độ mấy năm nữa. Để vững ở nhà chồng, đương nhiên y tranh thủ thời gian, mau chóng sinh vài đứa con trai bụ bẫm mới .
...