Ca Nhi Đáng Thương Gả Nhầm Cho Đại Ca Phong Kiến - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-12-01 05:00:28
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không bóc thì , hóa tiểu mỹ nhân dãi gió dầm sương đến đây đúng là chịu khổ. Thân vẫn trắng mịn như mỡ đông, mặt thì như sữa pha chút màu .

Tô Phưởng nhắm nghiền mắt. Bên tai chỉ tiếng sạp gỗ kêu cọt kẹt, khiến y cứ lo nơm nớp liệu nó sập bất thình lình .

Y nhớ lúc nãy trong bồn tắm, ngâm đến mức tim gan phơi phới.

Trong mắt Tiêu Minh Bàn, Phưởng ca nhi đúng là trời cao đất dày. Còn dám giục : "...Dù cũng t.h.a.i ."

Thế thì chịu nổi?

Vốn dĩ Tô Phưởng chẳng làm gì cũng một sự quyến rũ khiến thần hồn điên đảo, giờ khêu gợi vài câu, chính cũng thấy quá đáng. Phấn khích cái gì chứ? Có trai trẻ mới yêu .

Hết cách, đói quá . Một đêm, tắm bẩn, bẩn tắm.

Sáng hôm dậy sớm.

Tiêu Minh Bàn tỉnh , còn Tô Phưởng như động vật nhỏ, lập tức mở mắt theo.

Bị tiểu thê t.ử bằng ánh mắt ướt át, cuối cùng cũng thấy hổ thẹn. Tô Phưởng chảy nước mắt nhiều đến nỗi mí mắt như tô một lớp phấn hồng nhạt.

Hắn nhớ tối qua chỉ một , làm tiểu ca nhi đến mức ngơ ngẩn, đôi mắt đen láy thất thần, hồi lâu tiêu cự .

Tiêu Minh Bàn nhẹ nhàng vuốt ve tai và má y. Những nụ hôn nồng nàn, thở quấn quýt. Tiểu ca nhi dường như sợ hãi, tay đặt lên n.g.ự.c , mặt trốn tránh, dứt khoát đuổi theo hôn tới tấp lên cổ, mút mát dính dấp.

Chỉ là hôn thôi, làm một nữa?

Tô Phưởng hoảng hốt: "...Phu quân, hôm nay ngài làm việc ?"

Sống lưng Tiêu Minh Bàn cứng , đồng hồ khắc lậu dậy.

Tô Phưởng vội vàng mặc quần áo theo, thắt xong dây áo lót, ngẩng đầu lên thấy Tiêu Minh Bàn ăn mặc chỉnh tề, còn đang tất cho y. Chân Tô Phưởng nhỏ nhắn thon thả, đặt trong lòng bàn tay khéo, nhịn bóp nhẹ một cái.

Tiêu Minh Bàn luyến tiếc in một nụ hôn lên trán y, dặn: "Giấy tờ bàn đều là cơ mật, động , những cái khác em đều thể xem, ngoan ngoãn ở trong trướng, đừng chạy lung tung, ?"

---

Tô Phưởng lăn ngủ nướng. Y làm gì thể lực như dã thú của Tiêu Minh Bàn.

Tỉnh thì trời chạng vạng tối. Vẫn một sấp giường, chỉ thấy cổ họng khô khốc, bụng đói cồn cào.

Trên bàn để thức ăn, chắc là đưa tới từ trưa, đương nhiên nguội lạnh, một bát nhỏ canh thịt dê hầm củ cải đông một lớp mỡ. Dù Tô Phưởng kén ăn cũng chỉ ăn hai miếng.

Sau đó loanh quanh trong phòng.

Soái trướng của Tiêu Minh Bàn bài trí y như con , đơn giản rõ ràng là , nhiều đồ trang trí thừa thãi, thứ đều nửa mới nửa cũ, bền chắc, chẳng gì thú vị.

Tô Phưởng mở rương đựng quần áo . Chắc là lính tráng sắp xếp, làm việc qua loa, y bèn gấp từng cái một cho ngay ngắn.

Dưới đáy rương đè một phong thư. Gói giấy dầu, niêm phong sáp, bên ngoài ba chữ mực đen: Thư gửi vợ.

Chẳng cho y ?

---

Tô Phưởng hiền thê soi xét:

Nếu phu quân c.h.ế.t , dùng thư để vĩnh biệt em. Thói quen nhiều năm nay, , để phòng bất trắc.

...

Người ai cũng c.h.ế.t, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hoặc nhẹ tựa lông hồng, một đời vì nước ruổi rong, thẹn với lòng hổ, chỉ nhớ thương em. Chỉ sợ em hiểu lầm lòng .

...

Chưa gặp em, thường mong thế đạo thái bình, nhà nhà đoàn viên. Gặp em , thêm một ước nguyện, mong hữu tình đều thành thuộc.

so với trong thiên hạ, chẳng đáng tiếc.

...

Gia sản trong nhà chia đều cho em và em trai. Minh Kỳ sẽ nhờ khác quản nó, em cần lo lắng.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-nhi-dang-thuong-ga-nham-cho-dai-ca-phong-kien/chuong-15.html.]

Khanh khanh Phưởng nhi của , em còn trẻ, cần vì mà thủ tiết, hết tang kỳ thì tái giá thôi. Nếu tái giá, nhất định chọn lựa kỹ càng, chọn một chồng , tuyệt đối đừng bồng bột nữa. Còn nhớ em từng 'Thiếp là dây tơ hồng, nguyện gửi cây lớn', thể đồng tình. Em trọng sách hiểu lễ, ôn hòa hiền thục, cưới em, là may mắn ba đời của .

...

Màn đêm buông xuống. Tiêu Minh Bàn tắm rửa xong mới về soái trướng.

Cơm thừa canh cặn bàn gần như động đến, đồ đạc trong phòng y nguyên như lúc rời . Chăn đệm giường phẳng phiu, cứ như từng đến.

---

Bầu trời xanh thẫm, vài ngôi thưa thớt, vầng trăng lưỡi liềm như bản in nhạt nhòa.

Tiêu Minh Kỳ cưỡi ngựa dạo, nhưng là trọng trấn quân sự, cũng vướng, lang thang vô định vài vòng đến trạm dịch.

Từ xa thấy Tô Phưởng đang giẫm lên ghế xuống xe ngựa. Hắn bèn nấp , đó mới ngó đầu : Đại ca đến?

Nửa canh giờ , Tiêu Minh Bàn lững thững đến muộn.

Tiêu Minh Kỳ vốn nhạy bén. Hắn nghĩ, hai chắc chắn cãi . Cãi to lắm. Hắn ở ngoài nhà cũng thấy, tiếng tiếng mất bay tai.

"Vi phu sai ."

"Ngài ? Lần nào cũng là em hiểu chuyện, ? Vừa ép ngài cưới em, bất chấp tất cả, tự tìm khổ sở, cứ đòi lên phía Bắc tìm ngài." Vừa ngốc nghếch lùi một bước sang bên, tránh cái vai .

"Ôm một cái ? Có ôm lung tung , ôm tiểu thê t.ử của mà.”

“Ngài nhất là thực sự coi em là thê t.ử của ngài!”

“Bảo bối, hôm nay em chuyện thực sự hiểu, chọc giận em chỗ nào? Em với ? Sao trở mặt nhận thế ?"

Thân hình nhỏ bé của Tô Phưởng chống sức lực của , mạnh khéo, xoay , ôm lòng, c.ắ.n môi rơi nước mắt lã chã.

Tiêu Minh Bàn nhớ đêm tân hôn đầu tiên y cũng thế , ngủ say vẫn còn , gối ướt đẫm một mảng lớn. Chiều chuộng cả năm trời, khó khăn lắm mới khiến y vui vẻ hơn chút, chỉ một đêm về như cũ ?

Tô Phưởng áp mặt n.g.ự.c , nức nở hỏi: "Sao ngài thể di thư , còn bảo em tái giá với khác chứ? Em yêu ngài như thế."

Giọng điệu như đang : Nói dối cũng , xin hãy lừa em .

Tiêu Minh Bàn im lặng như sắt đá.

Tô Phưởng hiểu . Tiêu Minh Bàn chính là kiểu đàn ông như thế - quyết định của nặng tựa ngàn vàng, cố chấp, độc đoán, ngoài đừng hòng lay chuyển. Hắn biến thành lý tưởng của quốc gia và gia tộc.

"Bức di thư đó em xé bỏ đốt . Đừng nữa." Y .

Ngừng một chút, : "Ngài nhất định sẽ cờ khai đắc thắng, dùng đến ."

Chính vì còn trẻ nên mới thể tùy hứng bất chấp tất cả như .

Tiêu Minh Bàn bất lực: "Viết nữa cũng thế thôi... Phưởng ca nhi, nếu gặp bất trắc, chỉ mong quãng đời còn em cô độc."

Tô Phưởng nhịn nổi nữa, như nổ tung: "Ngài yêu em thì độc chiếm em chứ! Để em sống là của ngài, c.h.ế.t là ma của ngài!!"

Y giận quá . Trong lúc giằng co, tay vô tình tát mặt Tiêu Minh Bàn.

Bốp một cái thật mạnh. Y sững sờ.

Tiêu Minh Bàn thở dài, lật lòng bàn tay y xem: "Đánh đau ?... Sao nữa ? Đồ bướng bỉnh, da dày thịt béo, em hả giận thì đ.á.n.h thêm hai cái nữa ."

"Em nỡ ?" Tô Phưởng mếu máo: “Em đúng là vô lý gây sự. Rõ ràng ngài đối với em như thế, em đủ. Em cứ nghĩ mãi, ngài cưới ai cũng đối y như đối với em , em cứ nghĩ là thấy khó chịu."

Tiêu Minh Bàn hết cách, hôn lên nước mắt y: "Đừng nữa, tiểu tổ tông của ."

"Sao thể chứ? Ta cũng đủ , lớn hơn em nhiều tuổi thế , thể sinh con, đến một đứa con cũng cho em , tính là chồng gì chứ? Ngoài đứa ngốc nghếch như em , ai mà yêu đến thế. Em còn trẻ quá, cho em."

Nghe đến đây ——

Tiêu Minh Kỳ chợt nhớ mấy năm , một , hai em về quê sửa từ đường cúng tổ.

Trước mộ cha , đại ca hai tay dâng cao một bát rượu trắng, giơ lên trời, nhẹ nhàng tưới xuống đất, nghiêm trang như tuyên thệ: "Con nhất định sẽ đốc thúc em trai, giúp nó cưới vợ sinh con, kế thừa hương hỏa Tiêu gia, khai chi tán diệp."

Nhiều manh mối xâu chuỗi với . Hóa . Hắn nghĩ.

---

Loading...